• Văn

    Nghỉ hè ở Mallorca

    Nghỉ hè ở Mallorca Câu chuyện tình của những người tù cải tạo 1- Mallorca, một hòn đảo du lịch nổi tiếng của Tây Ban Nha, nằm trong quần đảo Balearic. Trước khi đến đây, vì nghĩ là đảo, nên tôi tưởng chỉ có rừng núi và biển cùng một vài làng mạc hay khu phố nhỏ. Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi phi cơ đáp xuống phi trường Palma rộng lớn, kiến trúc tân kỳ, sang trọng còn hơn nhiều phi trường quốc tế khác mà tôi đã từng đi qua. Palma là thủ phủ tráng lệ của Mallorca, nằm trên một dãy đồi cao nhìn xuống biển xanh.…

  • Văn

    Chú Mưu – truyện ngắn

    CHÚ MƯU Vũ Thư Hiên· Khi tôi ra đời thì ông nội bà nội tôi không còn. Tôi chỉ biết mặt hai cụ trong ảnh. Trong ảnh cả hai cụ đều già, đều nghiêm trang, đều trầm tư mặc tưởng. Cụ ông áo gấm quần trắng, cụ bà áo the quần láng, ngồi chĩnh chện trên hai chiếc ghế bành gỗ gụ chạm trổ công phu, hai bàn tay đặt ngay ngắn trên tay vịn. Loại tranh truyền thần chân phương đủ mười đầu ngón chân mười đầu ngón tay ngày trước nhà nào cũng có, càng về sau càng ít gặp. Cụ ông mặt gày, râu thưa, miệng móm,…

  • Văn

    Gián điệp quốc tế – truyện ngắn

    GIÁN ĐIỆP QUỐC TẾ (trích đoạn trong “Đêm Giữa Ban Ngày“) Một chủ nhật, trại được nghỉ, chúng tôi đang chuyện vãn, thì có người gọi tôi. Từ tầng trên của cái giường dài chạy suốt chiều dọc của nhà giam, tôi thấy một người đàn ông dài ngoẵng, gày quắt và đen nhẻm đứng dưới ngó lên. – Nị có thư. Nghe giọng anh ta thì biết là người Hoa. – Ai gửi cho tôi vậy? – Ông Trần mà. Nị biết chớ? Ông ở nhà B. Tôi đọc qua rồi đưa bức thư cho ông bạn già vừa đến chơi với tôi. Ông tên là Trúc, làm chức…

  • Văn

    Bác Cả Hà Đông- Truyện ngắn

      BÁC CẢ HÀ ĐÔNG   Nhà văn Vũ Thư Hiên Lẽ thường, không ai đưa bản thảo chưa hoàn chỉnh cho người khác đọc. Tôi phá lệ, để cảm ơn các bạn qua những bình luận tỏ rõ mối quan tâm sự biến dạng của con người trong môi trường sống. Note này là một khúc trong ghi chép CHUYỆN NHÀ. ———————————————————————————————- Phố Nhà Rượu là phố gia đình tôi ở lâu nhất. Từ nhà 27 Bis chúng tôi dọn tới nhà 65 cùng phố. Nó là ngôi nhà thứ ba trong cuộc sống không yên chỗ. Nó lớn hơn ngôi nhà thứ hai, có nhiều phòng hơn. Gia…

  • Văn

    Rồi người lính có về không?

    Duyên Anh.   (Trích trong Sài Gòn Ngày Dài Nhất)   10 giờ 40, mười phút sau lệnh đầu hàng cộng sản của Dương văn Minh, Đặng Xuân Côn và tôi ra vỉa hè trước cửa nhìn Sài gòn chờ đợi cộng sản vào. Tại sao chưa đánh đã đầu hàng? Tôi nghe rõ câu hỏi nghẹn ngào đó trong những ánh mắt ngơ ngác của người Sài gòn quanh tôi. Trời hết âm u, nhưng vẫn chưa có nắng. Vẫn thiếu nắng vàng rực rỡ. Dân Xóm Lách kéo lên. Lề đường Công Lý, gần nhà tôi đông nghẹt. Dẫu lòng ngổn ngang bối rối, tôi còn chút hạnh…

  • Văn

    Ông thông gia – truyện ngắn

    THƯ HIÊN VŨ Tôi sung sướng đằm mình trong nước mát. Trên đầu tôi, quanh tôi, nắng chói loà. Tôi bập bềnh trôi. Có tiếng sáo diều văng vẳng. Đang say sưa ngụp lặn, bỗng có một cái gì va vào tôi làm tôi vùng vẫy, sặc sụa. – Cậu ngủ say quá thể! – nghe tiếng người, tôi nhận ra tiếng cô Lương – Dậy đi, cậu. Cô Lương lột tấm chăn tôi trùm kín đầu. Tôi giằng lại, nhưng không được. Thế là tỉnh hẳn. – Có việc gì mà cô đến sớm thế? – tôi tung chăn ngồi dạy, càu nhàu. Tôi tiếc giấc mơ. Tiếc lắm.…

  • Văn

    Cõi âm – truyện ngắn

    Thư Hiên Vũ. 1- Tôi tốt nghiệp đại học tài chính đúng lúc kinh tế Pháp xuống dốc. Kiếm việc lúc bấy giờ khó ơi là khó, nhớ lại mà rùng mình. Đã tưởng một khi cầm được mảnh bằng trong tay ắt đời phải phơi phới lên hương, thế mà rốt cuộc lũ sinh viên vừa ra trường vẫn phải chạy đôn chạy đáo để xin một việc làm bất kỳ mà không được, khốn nạn là thế. Tôi nộp đơn vào ngành bưu điện là ngành tréo cẳng ngỗng nhất hạng đối với chuyên môn của mình vì chẳng còn đường nào khác. Những người trên thông thiên…

  • Văn

    Lòng Mẹ Bao La

    Lòng Mẹ Bao La – Nguyễn Văn Sâm Thể chất tôi èo uột ngay từ lúc mới ra đời nên người nuôi rất cực khổ. Ba tôi mất sớm, gánh nặng đó chuyển lên vai của má. Tôi thường bị bịnh ban cua, lưỡi trắng, bên trong miệng lại có đẹn nên ăn gì cũng đau rát, không muốn nhai nuốt, thường phun nhả. Những ai trông coi thường đánh tôi vì chuyện đó, nhưng má tôi thì không bao giờ, bà xuýt xoa, dỗ dành, khuyên tôi cố gắng ăn uống.  <!> Tôi mới 4, 5 tuổi, chẳng hiểu gì nhiều nhưng cảm nhận những lời ngọt ngào và cử chỉ…

  • Văn

    Phan Thanh Tâm : Về Việt Nam – Về Mỹ ?

    Ngoảnh mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa, Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi và Cứ tự mình dán băng keo vào miệng / Yêu tổ Quốc chỉ còn nghe ú ớ. Có thật vậy không? Kỳ này, mắt thấy tai nghe mong sẽ biết VN nhiều hơn là qua thế giới ảo. Nhờ bạn bè, bà con xa gần, tôi đã thực hiện một chuyến đi ta ba lô thích thú viếng Hà nội, Huế, Đà Nẵng, Hội An, Qui Nhơn, Vũng Tàu, Bến Tre. Về Việt Nam – Về Mỹ ? Phan Thanh Tâm   Gềnh Ráng – Quy Nhơn 12/12 Đi với Về cũng…

  • Văn

    Cụ Nguyễn Văn Tuyết : THƯ TÌNH VIẾT MUỘN!

    bác sĩ cũng vừa báo cho biết họ sẽ “búc” vé cho anh. Như vậy là mọi việc đã sẵn sàng tốt đẹp, anh không mang theo gì cả. Khi nào có vé thì anh sẽ gọi phôn cho em biết để mở cửa cho anh vào. Nếu em nghe không rõ tiếng người mà chỉ thoáng phì phò tiếng gió thì biết đó là lúc anh đã cất cánh.Hẹn gặp em một ngày rất gần.Vĩnh biệt các con và các cháu cùng các chắt. THƯ TÌNH VIẾT MUỘN! Cụ Nguyễn Văn Tuyết (cụ vừa mới từ trần ở Paris, hưởng thọ 91 tuổi) Paris ngày 14 tháng 10 năm…