• Văn

    Hạnh Phúc Xót Xa

    Hạnh Phúc Xót Xa Tôi vô cùng ngạc nhiên, khi nhận được một thiệp mời đám cưới gởi qua đường bưu điện, danh tánh nhà trai, nhà gái và cả cô dâu chú rể đều xa lạ. Gần nửa giờ ngồi “điểm danh” tất cả bà con, bè bạn xa gần, vợ chồng tôi và mấy đứa con cũng chẳng tìm ra “tông tích” họ là ai. Nghe bạn bè kể lại, một số không ít người Việt mình thích có nhiều thực khách tham dự tiệc cưới của con cháu. Khách càng đông càng chứng tỏ được thế giá của gia đình. Vì vậy có người chỉ gặp ai…

  • Văn

    CON THÚ BỊ RUỒNG BỎ

    CON THÚ BỊ RUỒNG BỎ Một truyện ngắn của Nguyễn Dậu Mỗi năm vào dịp sang thu, tôi lại được mời lên Ba Vì một lần. Đây là một vùng gò đồi rất đẹp. Hàng ngàn quả đồi nõn nuột cỏ xanh, tròn trịa như một mâm xôi. Rồi kế đến là vùng đồi dứa, đồi sim, đồi sơn, đồi trẩu. Càng vào sát chân núi, rừng càng rậm rạp dần, thâm u dần, để trở thành rừng già trùm lấp những tảng đá nguyên sinh nổi tiếng trên non Tản. Bạn tôi, thiếu tướng Nguyễn Hồng Quyền đã nghỉ hưu và định cư tại nơi đây. Trang trại của…

  • Văn

    HUẾ XƯA KHÓC MỘT MÙA XUÂN

    HUẾ XƯA KHÓC MỘT MÙA XUÂN Đáng lẽ con đường cái chạy từ đầu đến cuối xóm tên là Hồ Xuân Hương, nhưng ngưòi ta vẫn quen gọi là đường Chùa Bà, chắc tại đầu xóm có cái chùa. Lúc thằng Cọp bắt đầu lớn lên, tung tăng khắp xóm và đọc được dòng chữ “Khuôn An Lạc”, nó đã thắc mắc tại sao không gọi là đường Khuôn An Lạc? Với lại Khuôn An Lạc có cả đức phật Thích Ca chứ nào phải chỉ thờ Phật Bà Quan Âm mà gọi là Chùa Bà? Tuy nhiên nó cũng không buồn tìm hiểu thêm làm gì. Chỉ biết đây…

  • Văn

    ĐÒ XƯA

    ĐÒ XƯA Truyện Ngắn Thai NC -Thằng đang bơi, qua bên ni chị nhờ chút.Đang bơi thỏa thê trên sông, Cọp nghe tiếng gọi từ con đò đang đậu gần đó và thấy chị Lành đang đứng đầu mủi đưa tay ngoắc.Cọp biết đây là đò bán chè của chị Hiền và chị Lành. Hai người tuy ở chung đò nhưng không phải là chị em vì rất khác nhau. Chị Hiền lớn hơn chị Lành vài tuổi, cao và có nước da ngăm ngăm, giọng chị mang âm hưởng Quảng Nam, trong khi chị Lành thấp và trắng hơn, nói đặc giọng Huế. Lý do nào hai cô gái…

  • Văn

    NỖI LÒNG CỦA LAN

    NỖI LÒNG CỦA LAN (Nguyễn Ngự Bình – VĂN 1989) Khi Lan quẹo vào khu cư xá, cơn mưa cũng vừa dứt. Nàng cho xe chạy chậm lại để tránh những cái bumpers trên đường. Đây là khách hàng cuối cùng trong ngày nàng đưa cơm tháng đến, và là một khách hàng đặc biệt. Không rõ bắt đầu từ lúc nào, kỹ nghệ nấu cơm tháng trong cộng đồng Mít San Jose phát triển rất mạnh mẽ. Trong bất cứ tờ báo quảng cáo nào, độc giả cũng dễ dàng thấy dòng chữ “Nhận nấu cơm tháng, giao tận nhà, ba món ăn thay đổi hàng ngày, giá: X/…

  • Văn

    CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

    CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. Như thế kể như anh bị vợ bỏ. Sống trong trại cải tạo mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đồ ăn, người đó kể như chết. Anh biết mình nằm trong số người bất hạnh đó. Nên anh phải tự lực cánh sinh. Nói chơi…

  • Văn

    Chuyện Tình Của Em Tôi

    Chuyện Tình Của Em Tôi ThaiNC (ThaiNC – Sau tháng 4-1975 ở VN không còn tờ báo Chính Luận với trang thiếu nhi Mai Bê Bi để được lâu lâu viết gởi bài góp vui nữa, nhưng vốn thích thú vui viết lách tôi bèn đem mấy truyện ngắn mới sáng tác nắn nót chép tay trên một tập giấy, chép xong đưa cho mấy chị em trong nhà và vài đứa bạn đọc chơi…cho thỏa chí tang bồng  🙂 Thích thì làm vậy thôi chứ không nghĩ sẽ giữ nó lâu dài.Vài truyện ngắn đã hoàn thành, nhưng thất lạc theo thời gian, và cũng có vài truyện khác đang…

  • Văn

    NGƯỜI MÌNH

    NGƯỜI MÌNH – truyện ngắn VŨ THƯ HIÊN – Ông gì ơi, ông người Việt hử? Câu hỏi khàn khàn bất ngờ phát ra từ mấy thân hình chăn trùm kín đầu nằm trên ke làm tôi giật bắn mình. Ngoảnh lại, tôi thấy một mái tóc bù xù ngóc lên khỏi tấm vải dày kẻ ô vuông đã có vài lỗ thủng và một hàm răng trắng nhe ra trong nụ cười làm quen trên gương mặt xám, xương xẩu. Tôi gật. – Chả là tôi nghe tiếng hai ông từ biệt nhau. Ông bạn già nằng nặc đưa chân tôi tới tận trạm metro gần nhà. Bịn rịn…

  • Văn

    LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM

    LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM Vũ Thư Hiên Khi linh mục già dò dẫm từng bước qua được những bậc thềm khấp khểnh của nhà kẻ liệt thì trời đã khuya lắm. Mấy vệt sáng vàng vọt của đèn dầu lọt qua khe cửa làm cho nó chìm thêm trong bóng tối mịt mùng. Trong đêm tối ông chỉ có thể cảm được chứ không thấy được rằng nơi ông tới là một thôn nhỏ đìu hiu với những mái tranh thấp thoáng dưới tán lá rừng rậm rạp. Linh mục vươn người vặn mình cho đỡ mỏi, mấy đốt sống kêu lục cục. Chủ nhà dựng chiếc Honda…

  • Văn

    PHAN VŨ, MỘT KỶ NIỆM PARIS

    PHAN VŨ, MỘT KỶ NIỆM PARIS Vũ Thư Hiên Phan Vũ đến Paris đột ngột. Anh bám càng chị Xuân Phượng trong một chuyến đi triển lãm và bán tranh cho các hoạ sĩ trẻ được chị dắt dẫn vào thị trường châu Âu. Phan Vũ không phải hoạ sĩ. Anh chỉ yêu thêm hội hoạ, ngoài thơ chính thất, bắt đầu vẽ vời đôi chút. Xuân Phượng hứng lên thì kéo bạn đi cùng. Chị hy vọng anh sẽ vui với chuyến đi bất ngờ. Xuân Phượng có máu nghệ sĩ. Chị quen tất tật văn nghệ sĩ Hà Nội vào cái thời khốn khó không thể quên. Kể…