• Du lịch,  Hình ảnh đẹp

    NGẮM ĐỊA DANH ĐẸP NHẤT THẾ GIỚI

     Mới đây , Big 7 Travel công bố 50 địa điểm đẹp nhất thế giới năm 2020 .

     Dựa trên bản khảo sát trên 1.5 triệu người dùng Pinterest , Instagram .

     Trong đó , hình ảnh Mù Cang Chải ( Yên Bái — Việt Nam ) được thứ 21

    – Đứng thứ 21 : Mù Cang Chải – Yên Bái — Việt Nam . Gồm 3 ảnh 

    – Đứng đầu danh sách 50 địa điểm là :

     Vườn quốc gia Torres del Paine — Chile .

     2 ảnh 

    – Đứng thứ 2 :

     Là quần đảo Faroe — Đan Mạch .

     2 ảnh .

    – Đứng thứ 3 :

     Là vườn quốc gia Grand Teton — Wyoming .

     2 ảnh .

    – Đứng thứ 4:

     Là sông Quế Giang — Trung quốc .

     2 ảnh .

    – Đứng thứ 5 :

     Là Hồ Bled — Slovenia .

     3 ảnh .

    – Đứng thứ 6 :

     Là rạn san hô Great Barrier — Úc .

    – Đứng thứ 7 :

     Là vườn quốc gia Banff — Canada .

    – Đứng thứ 8 :

     Là Palawan — Philippines .

    – Đứng thứ 9 :

     Là Cao nguyên Scotland .

    – Đứng thứ 10 :

     Là Kyoto — Nhật Bản .

    – Đứng thứ 11:

     Là Vách đá Moher — Ireland .

    – Đứng thứ 12 :

     Là khu Thánh địa Uluru — Úc .

    – Đứng thứ 13 :

     Là Lanterbrunnen — Thụy Sĩ .

    – Đứng thứ 14 :

     Là Hồ bơi nuóc nóng ở Pamukkale — Thổ Nhĩ Kỳ .

    – Đứng thứ 15 :

     Là thị trấn Sidi Bou Said — Tunisia .

    – Đứng thứ 16 :

     Là Thành phố Chefchaouen — Maroc .

    – Đứng thứ 17 :

     Là thành phố biển Positano — Ý .

    – Đứng thứ 18 :

     Là đảo Boracay — Philippines .

    – Đứng thứ 19 :

     Là Vườn quốc gia Fiordland — New Zealand .

    – Đứng thứ 20 :

     Là Thành phố Mostar của Bosnia và Herzegovina .

    – Đứng thứ 22 :

     Là Thành phố Marrakesh — Maroc .

    – Đứng thứ 23 :

     Là thành phố Matera — Ý .

    – Đứng thứ 24 :

     Là thủ đô Paris — Pháp .

    – Đứng thứ 25 :

     Là công viên địa chất Trương Dịch , tỉnh Cam Túc — Trung quốc .

  • Khoa Học

    HIỆN TƯỢNG “TRĂNG XANH”

    19 NĂM MỚI CÓ MỘT LẦN SẼ XUẤT HIỆN VÀO NGÀY 31/10/2020 .

    * Haloween là một lễ hội truyền thống lớn , được tổ chức vào ngày 31/10 hàng năm . Hiện tượng trăng xanh lần này trùng vào ngày lễ Haloween . Nếu bỏ qua đợt này , chúng ta phải đợi đến năm 2039 mới được chiêm ngưỡng hiện tượng ” Trăng xanh ” xuất hiện lần nữa .

    * Theo lịch Thiên văn , độ dài của mỗi tháng trong năm gần bằng khoảng thời gian mà mặt trăng hoàn tất một vòng quỹ đạo xung quanh trái đất . Thông thường , mỗi tháng sẽ có một lần trăng tròn . Tuy nhiên , chu kỳ của mặt trăng và dương lịch không trùng khớp nhau . Vì thế , nên cứ mỗi hai năm rưỡi , chúng ta sẽ chứng kiến hai đợt trăng tròn cùng một tháng . Đây chính là hiện tượng ” Trăng xanh ” sẽ diễn ra ngày 31/10/2020 . Lần trăng tròn trước đó đã diễn ra từ ngày 1 đến 3/10/2020 .

    * Dù được gọi là trăng xanh nhưng mặt trăng sẽ có màu xanh . Màu sắc của trăng sẽ tùy thuộc vào điều kiện thời tiết thích hợp .

    * Người dân trên khắp Châu Mỹ , Châu Âu , Châu Phi và phần lớn Châu Á sẽ có thể nhìn thấy hiện tượng ” Trăng xanh ” . Riêng tại Úc , chỉ người dân ở phía Tây mới có thể nhìn thấy hiện tượng này .

    Ảnh : Yasuyoshi Chiba / AFP

    Ảnh : Markus Gann/ Adobe Stocks

    Ảnh : MurPhoto via Getty Images

    Ảnh : David Paul Morris / Bloomberg

  • Giải trí

    NHỮNG LOÀI CHIM ĐẸP NÓI ĐƯỢC TIẾNG NGƯỜI

    * Tại sao một số các loài chim học hay bắt chước được tiếng người ?

    * Các nhà động vật học cho biết :

    — Nguyên nhân mấu chốt là cuống lưỡi của các loài chim ( Vẹt , Sáo …) rất phát triển . Lưỡi nhọn , nhỏ , dài , mềm và rất linh hoạt .

    — Cơ hót của chúng tương đối phát triển . Có thể phát ra âm điệu chính xác , rõ ràng . Thêm vào đó , khả năng bắt chước và trí nhớ của chúng cũng khá tốt .

    — Do vậy , dưới sự nuôi dưỡng của con người . Một số các loài chim biết nói . Có thể học nói và hát . Khiến mọi người yêu thích .

    — Song , các nhà khoa học cũng cho rằng : chúng có thể nói được là do hành vi bắt chước mà thôi . Đó là một loại phản xạ có điều kiện . Chúng chắc chắn không thể giống như con người hiểu được nghĩa của tiếng người được .

    * Dưới đây là một số các loài chim nói được tiếng người :

    1. Chim Yểng :

    — Khả năng học vẹt của chim Yểng rất giỏi .

    — Điều thú vị là chúng có thể mô phổng ngữ âm , ngữ điệu .

    — Loài chim Yểng gây ấn tượng bởi khả năng phát âm của chúng . Chuẩn xác đến bất ngờ .

    2. Vẹt Xám Châu Phi :

    — Sống ở các khu vực rừng nhiệt đới Tây và Trung Phi .

    — Vẹt Xám Châu Phi là loài chim thông minh nhất thế giới .

    — Chúng không những chỉ nghe , hiểu mà còn bát chước giọng nói của con người . Kể cả bắt chước tiếng của các vật xung quanh như chó , mèo … và huýt sáo .

    3. Vẹt Indian Ring Parakeet :

    — Loài chim này , có thể học được khoảng 200 đến 250 từ .

    — Tuy nhiên , Vẹt Indian Ring Parakeet có khả năng mỗi con khác nhau .

    — Khả năng ngôn ngữ của chúng tùy thuộc rất lớn vào sự tương tác giữa người và con vật .

    4. Sáo Đen :

    — Sáo Đen là một trong những loài chim học vẹt được con người đón nhận nhất hiện nay .

    — Mặc dù tỉ lệ mở miệng thấp hơn loài chim Yểng nhưng chúng vô cùng thông minh .

    — Chim Sáo Đen tính cách cũng tốt .

    — Chúng cũng còn có thể học những loại khả năng như : ngậm , tha …

    5. Chim Vẹt Cockatoo :

    — Với khả năng nghe và bắt chước các loại âm thanh quen thuộc . Mà chúng còn có khả năng nói tiếng người rất tốt .

    — Tuy nhiên , rất thông minh nhưng Vẹt Cockatoo lại rất hay nghịch ngợm .

    — Đây cũng là loài chim biết nói khá thú vị .

    6. Vẹt Scarlet Macw :

    — Chúng có khả năng nói rất tốt .

    — Đây cũng là loài chim cảnh tuyệt đẹp và lý tưởng .

    * Loài chim Vẹt Scarler Macw ban đêm luôn thích giọng sắc lẽm , kêu vài tiếng và thích nói chuyện .

    7. Vẹt Eclectus Parrot :

    — Đây là loài chim Vẹt có khả năng phát âm rõ nhất về từ vựng .

    — Vẹt Eclectus Parrot cũng có thể bắt chước các âm thanh phát ra từ môi trường xung quanh

    — Chúng có khả năng hát một bài hát trọn vẹn với giai điệu quen thuộc .

    * ( Thông tin thêm ):

    — Đây là một trong 5 con chim Vẹt Xám Châu Phi . Đã dạy cho nhau cách nói bậy . Và không hiểu sao , mỗi lần thấy du khách là chúng thường xuyên ” chửi thề ” với du khách . Vì vậy chúng đã buộc phải cách ly .

    — 5 chú Vẹt này thuộc Công viên Động vật hoang dã Lincolnshire — Anh .

  • Giải trí

    TÌM NGƯỜI KẾ NHIỆM

    Dung Tran

    Một doanh nhân thành đạt đã già đi và biết rằng đã đến lúc chọn một người kế nhiệm để tiếp quản công ty.

    Thay vì chọn một trong những phó giám đốc, hay chọn con của mình, ông quyết định làm một việc khác biệt. Ông gọi tất cả các nhân viên điều hành trẻ tuổi trong công ty của mình lại.

    Ông nói, “Đã đến lúc tôi phải từ chức và chọn Giám đốc điều hành tiếp theo. Tôi đã quyết định chọn một trong số các bạn .. “

    Các nhân viên điều hành trẻ cảm thấy sốc, nhưng ông chủ tiếp tục: “Hôm nay tôi sẽ tặng cho mỗi người một hạt giống – một hạt giống rất đặc biệt … Tôi muốn bạn trồng hạt giống đó, tưới nước và một năm sau, trở lại đây cùng với những gì bạn đã trồng từ hạt giống tôi đã cho bạn . Sau đó tôi sẽ đánh giá các cây trồng mà bạn mang theo, và người mà tôi chọn sẽ là Giám đốc điều hành tiếp theo. “

    Hôm đó, có một người đàn ông tên là Jim đã ở đó, và anh, giống như những người khác, đã nhận được một hạt giống. Anh trở về nhà và rất phấn khích, kể cho vợ nghe câu chuyện. Cô giúp anh lấy một cái chậu, đất , phân bón, và anh đã trồng hạt giống. Mỗi ngày, anh ta đều tưới nước và xem nó có phát triển không. Sau khoảng ba tuần lễ, một số giám đốc điều hành khác bắt đầu nói về hạt giống của họ và những cây kiểng đang bắt đầu phát triển.

    Jim vẫn tiếp tục kiểm tra hạt giống của mình, nhưng không có gì phát triển.

    Ba tuần, bốn tuần, năm tuần trôi qua, vẫn không có gì.

    Bây giờ, những người khác vẫn đang nói về cây trồng của họ, nhưng cây của Jim vẫn không mọc, và anh cảm thấy như mình thất bại.

    Sáu tháng trôi qua – vẫn không có gì trong chậu của Jim. Jim biết anh đã giết chết hạt giống của mình. Mọi người khác đều có cây mọc và cao lên, nhưng anh không có gì. Jim đã không nói gì với đồng nghiệp của mình.

    Anh chỉ tiếp tục tưới nước và bón phân cho đất . Anh muốn hạt giống nảy mầm.

    Cuối cùng, một năm đã trôi qua và tất cả các giám đốc điều hành trẻ của công ty đã đưa các cây trồng của họ đến Giám đốc điều hành để kiểm tra.

    Jim nói với vợ rằng anh ta sẽ không đem theo một cái chậu rỗng. Nhưng cô yêu cầu anh trung thực về những gì đã xảy ra. Jim cảm thấy chột dạ, đó sẽ là khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời anh, nhưng anh biết vợ mình đã đúng. Anh mang chậu rỗng vào phòng họp. Khi Jim đến, anh đã rất ngạc nhiên trước sự đa dạng của các cây trồng do các nhà quản lý khác nắm giữ. Chúng rất xinh đẹp – với mọi hình dạng và kích cỡ. Jim đặt cái chậu trống rỗng của mình trên sàn nhà và nhiều đồng nghiệp cười, một vài người cảm thấy tiếc cho Jim!

    Khi Giám đốc điều hành đến, ông đi vòng căn phòng và chào đón các nhân viên điều hành trẻ của mình.

    Jim chỉ cố gắng để ẩn ở phía sau. Giám đốc điều hành nói: “Ồ, những cây hoa, cây kiểng đã lớn đến thế nào rồi! Hôm nay một trong các bạn sẽ được bổ nhiệm làm Giám đốc điều hành tiếp theo!”

    Bất thình lình, giám đốc điều hành nhìn thấy Jim ở phía sau căn phòng với cái chậu trống rỗng. Ông ra lệnh cho Giám đốc Tài chính mời Jim lên phía trên. Jim rất sợ hãi. Jim nghĩ, “Giám đốc điều hành biết tôi là một người thất bại! Có lẽ ông ta sẽ đuổi tôi! “

    Khi Jim đi lên phía trên, giám đốc điều hành hỏi anh ta những gì đã xảy ra với hạt giống của mình – Jim kể cho ông nghe câu chuyện.

    Giám đốc điều hành yêu cầu mọi người ngồi xuống trừ Jim. Ông nhìn Jim, và sau đó thông báo cho các giám đốc điều hành trẻ tuổi, “Hãy xem, đây là giám đốc điều hành tiếp theo của các bạn! Tên anh ấy là Jim! “

    Jim không thể tin được. Jim thậm chí còn không thể trồng được hạt giống của mình.

    “Làm sao ông ấy có thể làm CEO mới?” Những người khác nói.

    Giám đốc điều hành nói, “Một năm trước đây, tôi đã cho tất cả mọi người trong căn phòng này một hạt giống. Tôi đã nói các bạn lấy hạt, trồng nó, tưới nước nó, và mang nó trở lại với tôi ngày hôm nay. Nhưng tôi đã cho tất cả các bạn những hạt giống luộc; chúng đã chết – chúng không thể nảy mầm được.

    Tất cả các bạn, ngoại trừ Jim, đã mang cho tôi cây to, cây kiểng và hoa. Khi bạn phát hiện ra rằng hạt giống sẽ không mọc, bạn đã thay thế hạt giống khác cho hạt giống cây mà tôi đã cho. Jim là người duy nhất có lòng dũng cảm và trung thực để mang cho tôi một cái chậu với hạt giống của tôi trong đó. Vì vậy, Jim là người sẽ là Giám đốc điều hành mới!

    * Nếu bạn gieo sự trung thực, bạn sẽ gặt hái được niềm tin

    * Nếu bạn gieo sự tốt lành, bạn sẽ gặt được tình bạn

    * Nếu bạn gieo sự khiêm tốn, bạn sẽ gặt hái được nhiều thành công

    * Nếu bạn gieo sự kiên nhẫn, bạn sẽ gặt được sự thỏa mãn

    * Nếu bạn gieo sự cân nhắc, bạn sẽ gặt được triển vọng tốt

    * Nếu bạn gieo sự cần cù, bạn sẽ gặt hái được thành công

    * Nếu bạn tha thứ, bạn sẽ gặt được sự hòa giải

    Vì vậy, hãy cẩn thận với những gì bạn trồng hôm nay; nó sẽ quyết định những gì bạn sẽ gặt hái được sau này.

    How to Keep Monsanto Out of Your Garden | Small Footprint Family™
  • Du lịch,  Hình ảnh đẹp

    Ô giấy lâu đài cổ ở Nhật bản

     Những chiếc ô giấy phát sáng mang vẻ đẹp kỳ ảo tựa chốn thần tiên , bên trong lâu đài cổ Okayama — thành phố Okayama – Nhật Bản .

     Trước kia , lâu đài được sử dụng như một cơ sở quân sự . Đồng thời cũng là nơi các thương gia , thợ thủ công tham gia gặp gỡ nhằm phát triển thành phố .

     Phần lớn , lâu đài bị phá hủy vào năm 1945 . Đến năm 1966 , phần cấu trúc còn lại được tái tạo bằng bê tông .

     Bên trong lâu đài sáu tầng này , lưu giữ các hiện vật liên quan đến lịch sử và sự phát triển của lâu đài . Ngoài ra , còn có một xưởng gốm .

     Ngày nay , vào ban đêm rất nhiều ô giấy đầy màu sắc , được sắp xếp tại lâu đài và thắp sáng lên . Hiển thị màu sắc cũng như hoa văn nổi bậc rất đẹp mắt .

  • Du lịch

    NHỮNG CÂY CẦU CÓ MÁI CHE Ở VÙNG NÔNG THÔN MỸ

    Xuất phát từ việc làm ra biện pháp bổ sung để bảo vệ những cây cầu gỗ khỏi các yếu tố thời tiết . Giờ đây , các cây cầu có mái che trở thành hình ảnh thân thuộc ở vùng nông thôn Mỹ .

    Thời gian tuyệt vời nhất trong năm , để có được tận hưởng khung cảnh đẹp về những cây cầu có mái che , chính là mùa thu .

    * Cây cầu có mái che lâu đời nhất ở Mỹ . Đó là cầu Hyde Hall ở Cooperstown — New York .

    Cây cầu được xây dựng năm 1825 .

    Tọa lạc ở phía bắc của hồ Otsego , trong công viên Glimmerglass .

    Cây cầu giúp người đi bộ qua sông Shadow Brook .

    Đây là một trong ba cây cầu có mái che và vách che nằm ngang .

    * Cây cầu có mái che Weddle ở Sweet Home – Oregon .

    Sau khi xây dựng một cây cầu bằng bê tông kiên cố , qua sông Thomas vào năm 1980 . Cây cầu có mái che này không còn được sử dụng và dự kiến bị phá dỡ vào cuối thập niên đó .

    Tuy nhiên , những người yêu thích cây cầu không ủng hộ . Sau này , cây cầu nhận được tài trợ chi phí , sửa chữa , bảo trì và được chuyển đến vị trí hiện nay qua khúc sông Ames .

    * Cây cầu có mái che Nghệ Sĩ ở Newry – Maine .

    Cây cầu được đặt theo tên một họa sĩ người Mỹ yêu thích công trình kiến trúc này .

    * Cây cầu có mái che Stark Covered ở làng Stark – New Hampshire . Được xây dựng năm 1862 ở sông Upper Amonoosuc .

    Năm 1890 , một đợt nước dâng cao đã đẩy cây cầu về phía hạ lưu . Đội cứu hộ cùng với những con bò khỏe mạnh đã kéo cây cầu về lại đúng vị trí cũ .

    * Cây cầu có mái che Campbell ở Gowensville – Nam Carolina .

    Cây cầu tọa lạc trong công viên của quận Greenville .

    * Cây cầu có mái che Philippi ở Philippi — Tây Virginia .

    Là cây cầu có mái che duy nhất phục vụ hệ thống đường cao tốc Mỹ .

    * Cây cầu có mái che Flume ở Lincoln – New Hampshire .

    Cây cầu được đặt tên theo một hẻm núi gần đó .

    Cây cầu nhìn ra sông Pemigewasset trong công viên Franconia Notch .

    Đến nay , người ta vẫn còn tranh cãi xem công trình này được xây dựng vào năm 1871 hay 1886

    * Cây cầu có mái che Felton ở Felton – California .

    Cây cầu được xây dựng năm 1892 .

    Hiện cây cầu chỉ phục vụ cho người đi bộ .

    Cây cầu bắc qua sông San Lorenzo . Và là cây cầu có mái che cao nhất nước Mỹ .

    * Cây cầu có mái che West Cornwall của Connecticut .

    Là một trong những cây cầu mang tính biểu tượng nhất ở New England .

    Cây cầu được xây dựng năm 1941 , bắc qua sông Housatonic .

    Tuổi thọ đã cao nhưng đến nay , cây cầu vẫn được sử dụng .

    * Cây cầu có mái che kỳ quặc ở Covington – Virginia . Được xây dựng năm 1857 .

    Đây là cây cầu có mái che lâu đời nhất , còn tồn tại ở Virginia .

    * Cây cầu có mái che Goodpasture Covered gần Vida – Oregon .

    Cây cầu nổi tiếng với những ô cửa sổ ở hai bên .

    Cây cầu được xây dựng năm 1983 .

    Cây cầu có mái che này , gây ấn tượng với những ô cửa sổ theo phong cách Gothic .

    * Cây cầu có mái che Horton Mill ở quận Blount – Alabama .

    Cây cầu được cải tạo gần đây nhất vào năm 2013 .

  • Du lịch

    NHÀ THỜ CỔ ĐỘC ĐÁO XÂY TỪ ĐÁ , NẰM TRÊN ĐỈNH NÚI LỬA

    * Nhà thờ Saint Michel d’ Aiguilhe , trên đỉnh của miệng núi lửa đã ngừng hoạt động . Nổi tiếng thế giới với kiến trúc độc đáo .

    Nhà thờ cổ Saint Michel d ‘ Aiguilhe có hơn 1.000 năm tuổi và được xây dựng bằng đá .

    * Nằm ở Aiguilhe gần Le Puy- en- Velay , Pháp .

    * Nhà thờ cổ Saint Michel d ‘ Aiguilhe hơn 1.000 năm tuổi , là một trong những điểm du lịch nổi tiếng thế giới .

    * Nhà thờ gây chú ý bởi tọa lạc trên đỉnh miệng núi lửa đã ngừng hoạt động . Và nhà thờ cách mặt đất 84 m.

    Để lên được nhà thờ Saint Michel d ‘ Aiguilhe , du khách phải leo lên 268 bậc thang tạc từ đá .

    * Nhà thờ được xây dựng năm 962 .

    * Giám mục Gothescalk Puy-en-Velay cho thi công công trình nhà thờ . Sau khi ngài trở về từ chuyến hành hương đến Saint Jacques de Compostela

    * Không chỉ nằm ở vị trí đặc biệt . Nhà thờ Saint Michel d ‘ Aiguilhe còn có kiến trúc độc đáo . Khi toàn bộ cấu trúc nhà thờ được xây bằng đá .

    * Nhờ vậy , công trình nhà thờ cổ Saint Michel d ‘ Aiguilhe vô cùng kiên cố , đứng vững hơn 1.000 năm qua giữa trời đất .

    * Bên trong nhà thờ có nhà nguyện , tháp chuông , phòng trưng bày …

    * Những bức bích họa trong nhà thờ Saint Michel d ‘ Aiguilhe , có từ thế kỷ thứ 10 . Trở thành một trong những điểm nổi bậc thu hút du khách .

    * Nhà thờ Saint Michel d ‘ Aiguilhe còn là nơi lưu giữ nhiều cổ vật linh thiêng như :

    — Cây Thánh giá bằng gỗ từ thế kỷ 11 .

    — Cây Thánh giá kim loại thời Đế chế Byzantine

    * Do đó , du khách khi viếng thăm nhà thờ Saint Michel d ‘ Aiguilhe . Có thể chiêm ngưỡng những cổ vật quý giá này .

  • Giải trí

    Con ma lầu NAM PHƯƠNG

    Đây là câu chuyện có thật, xảy ra trước 75 ở Huế. Nhóm chúng tôi năm đứa: Điểu, Tráng, Ngọc, Hiếu, và tôi. Tuy không học cùng trường, nhưng đều là những sinh viên xa nhà nên rất thân thiết. Thời gian ấy, ở Huế, thật vui. Tuổi mới lớn hồn nhiên và thắm thiết với tình bạn, với những kỷ niệm đẹp. Thời gian trôi nhanh, tưởng như mới ngày hôm qua. Trong năm đứa, có đứa đã Vĩnh viễn nằm xuống, đứa còn ở lại, đứa tha phương trôi nổi. Viết lại chuyện này để nhớ về một thời rất đẹp, rất thơ mộng, và cũng rất buồn. Xin tất cả các bạn hãy cùng tôi về lại quá khứ nên thơ ở khoảng thời gian đã xa, rất xa ấy.

      Người ta đồn rùm lên là lầu Nam Phương Hoàng Hậu trong Đại Nội có ma. Ban đầu, tin được truyền đi từ quán cà phê ông Đường trong thành Nội, từ chính miệng của các sinh viên Mỹ Thuật (MT) và Quốc Gia Âm Nhạc (QGAN). Nên nhớ, trường  MT và QGAN nằm gần lầu Nam Phương, do đó tin đồn đi từ gốc ra hẳn là xác tín lắm. Không đầy hai ngày sau, khắp các quán cà phê từ nội chí ngoại thành đều rôm rả tiếng người bàn tán. Chuyện con ma lầu Nam Phương được mấy anh sinh viên cho thêm nước mắm, rắc thêm muối, trộn thêm bột ngọt thành ghê gớm, khủng khiếp hơn cả chuyện con ma vú…Dài trong trường cây Mai ở Saigon.

      Nguyễn Phi Điểu, sinh viên năm thứ hai cao đẵng Mỹ Thuật, quê Thanh Quít, Quảng Nam, cùng ở chung một dãy nhà trọ với tôi, phùng mang trơn mắt vẽ thêm…nanh cho con ma, lúc tôi và nó cùng ba người bạn ngồi ăn sáng ở cà phê Bưu Điện cạnh trường trung học Bán Công Huế.

    -Chính tai tao nghe rõ ràng. Ban đầu nó hú một tiếng thiệt dài. Sau đó thì cười sặc sụa. Rồi hát…ghê lắm! Đang ngồi tâm tình với con bồ bên hông trường phải bỏ chạy trối chết.

    Tôi cười:

    -Mày bỏ con bồ ở lại?

      Điểu trợn mắt:

    -Đâu có! Con nhỏ chạy còn…lẹ hơn tao nữa! Bữa nớ tao đuổi theo muốn hụt hơi mà bắt hỏng kịp nó.

      Hồ Ái Ngọc, năm thứ hai Văn Khoa, dân Hội An gốc Huế, lại bỏ thêm hành vào câu chuyện:

      -Tau có bà dì ở hồ Tịnh Tâm gần nớ. Bả nói đêm mô cũng nghe nó hò…Huế.

      Đinh Tráng (em hoạ sĩ Đinh Cường) cùng lớp với Điểu, nhướng cặp mắt hí rải thêm ngò cho đủ vị tả pín lù:

      -Tao ở sau trường Mỹ Thuật nghe còn rõ nữa. Mà sao…có lúc tao lại nghe loáng thoáng nó hát bài “Lạnh Trọn Đêm Mưa” mới kỳ chớ? Hõng lẽ ma…tân thời, mới chết nên thuộc toàn nhạc thịnh hành?

      Tôi không nhịn được cười, hỏi:

      -Mà…tụi mày nghe giọng gái hay trai?

      -Hình như con trai. Cũng có khi nghe eo éo như đàn bà.

      Điểu rùng mình:

      -Làm mấy bữa nửa đêm mắc đái, tao hỏng dám ra ngoài.

      Tôi gặng:

      -Rồi mày làm sao?

      Điểm cười hề hề:

      -Thì chỉa ra cửa sổ chứ sao nữa.

      Hồ Ái Ngọc tợp một ngụm cà phê, nút nút cục nước đá xong phun toẹt xuống đất, nói:

      -Bữa mô tụi mình kéo nhau vô lầu Nam Phương ngủ lại một đêm, coi ma có dám ra hát nữa không.

      Đinh Tráng hăng tiết canh:

      -Ừ…phải đó! năm thằng mình hõng lẽ sợ con ma sao?

       Hoàng Trọng Hiếu, cùng lớp với Hồ Ái Ngọc, gốc Hội An. Từ nãy đến giờ cặm cụi đá sạch dĩa sôi hon, im lặng không nói gì, giờ mới lên tiếng:

      -Thằng mô nói cũng ngon lắm…tới hồi đụng chuyện toàn bị sốt rét hết.

      Tôi nháy mắt với Hiếu, gài độ:

      -Kỳ này chính miệng tụi nó đề nghị, có sốt rét cũng phải đi. Đừng lo Hiếu à!

      Tráng cười gằn:

      -Được rồi…Để coi thằng nào chạy đạn trước.

      Ngọc hăm hở nói:

      -Tao đề nghị tối thứ sáu tuần tới vô trong nớ ngủ. Đồng ý chưa?

      Tôi nhái giọng Huế, giỡn:

      -Mạ thằng mô giả bộ bị sốt rét bỏ chạy.

      Tụi tôi chia tay nhau trước ty Thông Tin bên kia cầu Trường Tiền. Tráng, Điểu và tôi về phòng trọ trong thành Nội. Ngọc và Hiếu dắt nhau về cư xá sinh viên Quảng Đà ở Huỳnh Thúc Kháng.

      Dãy nhà trọ của tụi tôi nằm trong khuôn viên nhà thờ Nguyễn Phước Tộc, còn được gọi là Tôn Nhơn Phủ đối diện với cửa Đại Nội, cạnh công viên bên đường Đinh Bộ Lĩnh. Chung quanh Tôn Nhơn Phủ có tường cao bao bọc. Khung cảnh vắng vẻ, yên tĩnh tách rời hẳn phố xá ồn ào ngoài thành, rất thích hợp cho việc học hành. Ngoài ra, còn có quán cà phê ông Đường xéo ngay cổng và cà phê ông Tôn gần đó, thật tiện việc ký sổ…nợ cho đám sinh viên nghèo như tụi tôi.

      Từ cổng Tôn Nhơn Phủ đi vào dãy nhà trọ của tụi tôi khá xa. Dọc theo lối đi có những luống rau lang xen kẽ với đám cây tùng và nhãn cành lá xum xuê tỏa bóng, mát luôn cả khoảng sân rộng trước mấy căn phòng của tụi tôi. Ban ngày cảnh trí có vẻ tình tứ, thơ mộng. Nhưng khi đêm về lại âm u ma quái, tạo sợ hãi cho những người yếu bóng vía. Đối với tụi tôi, sống ở đây cả năm trời, quá quen với cảnh đi khuya về muộn nên chẳng có gì đáng sợ hết.

      Đang lui cui mở khoá cửa phòng thì Nhuỵ từ đâu chạy đến vỗ vai tôi, giọng vui vẻ:

      -Chờ anh từ sáng tới chừ đói muốn xỉu luôn.

      Tôi ngạc nhiên, hỏi:

      -Nhuỵ chờ anh làm gì?

      -Chờ dẫn anh đi ăn.

      -Trúng mánh hả Nhuỵ?

      Nhụy gật đầu.

      Nhụy là em bà con của anh Tôn chủ nhà trọ. Mới 17 tuổi nhưng mặt nó trông già…gấp đôi mặt tôi. Trong nhóm sinh viên trọ học ở đây, nó chỉ thích một mình tôi. Chỉ vì tôi chịu khó đàn cho nó nghe và hát những bản nhạc nó yêu cầu.

      -Anh vừa mới ăn với mấy thằng bạn xong.

      Mặt Nhuỵ lộ vẻ thất vọng. Nó nài nỉ:

      -Kệ, đi với tui cho vui. Không ăn được nữa thì uống cà phê.

      Bóp lại ổ khoá, tôi theo nó ra quán ông Đường. Lựa cái bàn ngoài sân cạnh cây nhãn, nó kéo tôi ngồi xuống.

      -Ăn thêm tô bún hỉ?

      -Thôi! kêu cho anh ly cà phê sửa đá được rồi.

      Nhìn nó hì hục ăn tô bún, tôi hỏi:

      -Nhuỵ vô mánh gì bữa nay vậy?

      Xuýt xoa vì ăn miếng ớt, Nhuỵ nói lúng búng:

      -Mới vớt được chiếc xe đạp ngoài cửa Thượng Tứ hồi sáng. Vừa “đẩy” xong là chạy vội về kiếm anh. Biết đợi lâu rứa tui đi ăn trước cho rồi.

      Tôi nói:

      -Làm riết có ngày vô khám nha em!

      Nhụy ngang tàng:

      -Thằng ni mô có sợ chi ai anh?

      Nhụy nói thiệt. Khắp mấy con đường chung quanh Tôn Nhơn Phủ ai mà không ớn nó? Ăn cắp, giật đồ, trộm xe, bắt gà là nó. Về đêm, ít có người nào dám lai vãng trên mấy con đường quanh đây. Kể cả công viên bên kia nơi hẹn hò lý tưởng của những cặp tình nhân cũng vắng hoe khi đêm xuống.

      Kể ra, Nhuỵ cũng là đứa đáng thương. Mồ côi cha mẹ từ bé. Sống lây lất với vợ chồng anh Tôn, chủ nhà trọ của tôi, cho đến lớn. Thiếu tình thương và sự giáo dục của gia đình, học hành đang dở, nó đi dần vào con đường hư hỏng, bụi đời.

      -Nhuỵ có nghe vụ con ma lầu Nam Phương chưa?

      Đang ăn, nó ngưng lại nhìn tôi, ngập ngừng:

      -Ma? Chỗ mô anh?

      -Lầu Nam Phương Hoàng Hậu trong Đại Nội.

      -À…có có…tui còn chộ thấy hắn nữa.

      Tôi hỏi dồn:

      -Thiệt hong?

      -Láo…chết liền.

      Tôi nghiêm nghị nhìn nó:

      -Nhuỵ thấy sao kể anh nghe coi.

      Nhuỵ kéo vạt áo chùi miệng, hắng giọng:

      -Tối nớ tui đi qua nhà bạn gái chơi. Lúc đi ngang qua hồ Tịnh Tâm thì nghe có tiếng hát văng vẳng trên cây tùng cạnh lầu Nam Phương…

      Tôi ngắt ngang:

      -Tại sao Nhuỵ lại đi vào trong đó? Sao không đi ngoài đường có đèn điện sáng sủa hơn?

      Nhuỵ ấp úng:

      -Thì tui muốn đi tắt cho gần rứa mà!

      -Rồi sao nữa? Ban đêm nghe tiếng hát trên cây bên lầu hoang. Bộ Nhuỵ hong sợ sao?

      Nhụy nhăn răng cười:

      -Rứa mới chạy sút quần…hì hì-đang cười nó bổng nghiêm nét mặt- khi tới gần cây tùng  nhìn lên, tui thấy một bóng đen ngồi vắt vẻo ngay nhánh cây sát cửa sổ trên lầu. Hai chân nó đong đưa xào xạt theo tiếng lá. Tui run giọng hỏi lớn “ai rứa?”. Con ma từ từ quay lại…mạ ơi! Chộ cái mặt hắn là hồn bất phụ thể…tui co giò chạy trối chết.

      Tôi hồi hộp, hỏi:

      -Mặt nó ra sao?

      Nhuỵ rùng mình:

      -Ui chau! Hai con mắt xanh lè, cái miệng đỏ lòm thấy mà ớn. Nó còn le lưỡi dài cả thước nhát tui. Chưa khi mô tui chộ cái lưỡi chi mà…dài như rứa…

      -Nó có rượt theo Nhuỵ hong?

      Nhuỵ lắc đầu. Tôi định nói cho nó nghe ý định vào lầu Nam Phương ngủ rình ma, nhưng lại thôi. Nhìn nét mặt thất thần của nó có rủ cũng vô ích.

      -Từ nay có ai cho vàng tui cũng không dám đi ngang qua chổ nớ!

      Nhuỵ đứng lên đi vào trong quán. Lúc trở ra, nó thẩy gói thuốc Capstan lên bàn:

      -Anh cất gói nớ đi! Tui trả hết khoảng tiền ký sổ của anh rồi.

      Tôi ngượng ngùng:

      -Nhuỵ cứ trả nợ cho anh hoài, làm anh khó chịu quá.

      Nhuỵ xua tay:

      -Ui chau! Của thiên trả địa lo nghĩ chi cho mệt anh ơi!

      Câu nói vô tình của Nhuỵ làm tôi thêm khó chịu. Nó đã và đang giúp tôi bằng những khoảng tiền không lương thiện. Tuy rằng sự giúp đỡ phát xuất từ chính lòng thương cảm của nó dành cho tôi, một gã sinh viên nghèo xa nhà, thiếu thốn. Nhưng, vô hình chung, tôi lại trở thành kẻ đồng loã bất đắc dĩ trong những dịch vụ phi pháp của nó. Tôi buồn bã nói:

      -Từ nay Nhuỵ đừng trả nợ cho anh nữa. Cứ để anh tự lo…rồi cũng xong mà!

      -Việc lẻ tẻ rứa mà anh cứ nói hoài. Bỏ qua đi.

      Nhuỵ lẻo đẻo theo tôi về phòng trọ. Nó im lặng nện mạnh bước chân bày tỏ thái độ giận dỗi hết sức dễ thương.

      Lúc mở xong ổ khoá cửa, tôi quay lại thì Nhuỵ đã biến đi đâu mất biệt.

      Cái vụ rủ nhau vào lầu Nam Phương rình ma. Ban đầu, đứa nào cũng có vẻ hào hứng và hăng hái lắm. Nhưng càng gần ngày hẹn lòng hăng hái, náo nức xẹp dần. Hồ Ái Ngọc, miệng hùm gan sứa, kẻ đã đề xướng ra vụ bắt ma, mặt xanh xao thấy rõ. Đinh Tráng thì biệt dạng phương nào kiếm chẵng ra. Rốt cuộc, chỉ còn tôi, Điểu và Hiếu là gắn bó với kế hoạch.

      Những ngày gần đây, sinh viên hai trường Mỹ Thuật và Âm Nhạc bị mất xe đạp rất nhiều. Đơn khiếu nại mất xe của sinh viên hầu như ngày nào cũng có ở văn phòng hai trường. Sự việc nghiêm trọng đến nỗi cảnh sát phải vào cuộc để điều tra. Mỗi ngày, ngoài những nhân viên cảnh sát đồng phục gát cổng, còn có thêm một nhân viên cảnh sát chìm ngồi ở quán cà phê ông Đường dòm chừng vào cửa Đại Nội, nơi ra vào độc nhất của hai trường. Đôi mắt dấu sau cặp mắt kính…dái dê đen kịt của các vị cảnh sát chìm này hầu như chả bao giờ rời khỏi cửa Đại Nội. Nhưng khả năng chìm của vị này…nổi quá, nên xe đạp vẫn mất dài dài một cách bí mật.

      Chính vì cặp mắt…cú vọ của mấy vị cảnh sát mà tụi tôi phải dời ngày rình ma lại vào tối thứ Bảy. Thứ Bảy, trường đóng cửa. Thứ Bảy, các vị cảnh sát ở nhà hú hí với vợ con. Chúng tôi có thể ra vào Đại Nội mà không bị hỏi căn cước và làm khó dễ.

      Chiều thứ Bảy, tôi và Điểu kéo nhau xuống cư xá Quảng Đà rủ Hiếu. Tới nơi, Hiếu đã sẵn sàng ngồi chờ nơi phòng tiếp tân của cư xá. Hiếu nhe hàm răng khểnh ra cười:

      -Tưởng tụi mi bị sốt rét đeo xe lửa trốn vô Đà Nẵng rồi.

      Điểm ưởn ngực:

      -Quân tử nhất ngôn. Nhất điểu nhì ngư mà mi.

      Hiếu xách túi đứng lên đề nghị:

      -Qua rạp Châu Tinh ăn bún hỉ?

      -Cũng bún mụ Rớt nữa-Điểu chán nãn lắc đầu.

      Tôi đưa ý kiến:

      -Tới cửa Thượng Tứ ăn bánh khoái rồi ghé phòng tao lấy đồ cho gần.

      Vừa vòng qua đường Phan Bội Châu, Hiếu hỏi nhỏ:

      -Thằng mô lo vụ ni đây bây?

      -Vụ gì?

      -Trả tiền bánh khoái.

      Điểm hùng dũng vỗ vào túi quần.

      -Đừng lo! Năm sáu đức thánh Trần(500) nằm trong ni. Má tao mới gửi người quen mang ra. Bảo đảm…bảo đảm.

      Tiệm bánh khoái xéo bên cửa Thượng Tứ tuy lụp xụp, nhưng ngon không đâu bằng. Tôi và Hiếu dày vò mấy đức thánh Trần của Điểu bằng cách ăn ngấu nghiến với tất cả sức lực của mình. Xem chừng, cuộc chiến đấu tối nay với con ma lầu Nam Phương chắc gay cấn lắm…phải ăn cho lại sức chứ!

      Ba đức thánh Trần từ giả Điểu cùng với khuôn mặt…kém vui của nó. Hiếu không quên nhắc khéo mua thêm gói thuốc để cầm cự với sương đêm.

      Về đến phòng trọ, đồ đạc đã được xếp vào túi sẵn từ sớm. Tôi và Điểu khoá cửa cẩn thận, rồi đeo túi lên vai cùng Hiếu thả bước vào Đại Nội.

      Nắng chỉ còn le hoe, hiu hắt trên chóp kỳ Đài nơi Ngọ Môn. Con đường trải đá dẫn vào lầu Nam Phương hun hút lạnh lùng dưới những tàng cây cổ thụ rậm rì. Gió luồn lách xào xạc cành lá. Gió lách mình qua mái ngói của ngôi lầu hoang phế rít khẽ trên những bức tường thành ẩm mốc, loang lổ. Xa xa, nơi khúc rẽ cuối đường, hơi sương lờ mờ tỏa xuống quấn quít đầu cây ngọn cỏ, lan dần trên mặt đường như muốn nuốt chững vạn vật theo ánh mặt trời chết lịm ngoài thành. Thỉnh thoảng, vài tiếng chim lạ kêu vang thảng thốt rồi tắt nghẽn vào bóng đêm vừa xuống.

      Lầu Nam Phương, nơi làm nghẽn mạch máu của những người yếu tim. Nơi mà ban ngày ít có người nào dám đến gần. Hãy nhìn căn lầu mênh mông, hoang vắng cũ kỹ cùng những cánh cửa sổ gẫy lìa, ẩn hiện trong đám tùng bách trăm năm già cỗi. Và, hãy nhìn hình dáng điêu tàn mốc meo, xám xịt của ngôi nhà đã bao năm không người ở, mới cảm thấy cái ma quái rợn người phảng phất trong không khí ở quanh đây.

      Đến cuối khúc quẹo, tụi tôi rẽ trái vào con đường nhỏ dẫn vào lầu Nam Phương. Tôi không khỏi bồi hồi khi vạch lá lần từng bước trên con đường ngày xưa đã bao lần hứng gót sen của hoàng hậu Nam Phương, vậy mà giờ đây hoang phế đầy cỏ dại.

      Cả bọn mò đến cánh cổng sắt rỉ sét trước lầu Nam Phương thì đã thấm mệt. Hiếu thì thào:

      -Tắt đèn pin ngồi nghỉ mệt chút đi.

      Nhìn bức tường và cánh cửa sắt cao nghệu, Điểu lắc đầu ngao ngán:

      -Kiểu ni chắc tiêu hết mấy cái bánh Khoái trong bụng tao rồi.

      Đêm đen kịt đáng sợ theo những tiếng động và âm thanh rên rỉ của côn trùng vẳng lại, cộng thêm ánh chớp lập loè từ những con đôm đốm trong bóng đêm làm tụi tôi chột dạ. Chùi bàn tay ướt nhẹp mồ hôi vào vạt áo, tôi hỏi nhỏ:

      -Sao? Leo vô được chưa tụi bay?

      -Đứa mô vô trước? Điểu hỏi.

      Hiếu chụp cánh cổng sắt lắc thử.

      -Chắc lắm! Để tao leo vô trước cho.

      Khi đã vào hẵn bên trong, Hiếu rọi đèn bấm cho tôi và Điểu leo vào. Tụi tôi chạy vội qua khoảng sân rộng ngập đầy lá rồi dừng lại trên thềm lầu. Hai cánh cửa trước bằng gỗ đã mục nát ngã xiên dưới hiên nhà. Hiếu quét một vòng đèn pin vào bên trong tiền đường: trống rỗng. Bụi bặm và mạng nhện giăng đầy mọi góc.  Tôi nói:

      -Dưới này dơ quá! Lên lầu coi thử có khá hơn không.

      Hiếu ngần ngừ giao đèn pin lại cho tôi, giọng nó hơi run:

      -Mi đi trước dẫn đường hỉ!

      Tôi cầm cây đèn pin làm bộ cứng:

      -Tụi bay theo tao.

      Trên lầu cũng trống trơn nhưng được cái sạch sẽ và thoáng khí hơn ở dưới. Tôi gọi Điểu:

      -Lấy đèn cầy đốt lên đi Điểu.

      Điểm cắm cây đèn sáp nơi góc phòng, trong lúc tôi và Hiếu kiểm soát mấy cánh cửa sổ. Không còn cánh cửa nào nguyên vẹn. Tất cả đều xiên xẹo sút bản lề. Cánh cửa thông ra phòng phía trước ổ khoá đã sét cứng không mở được. Gió đêm thổi luồn qua bốn khung cửa sổ mở rộng, làm nổi gai theo tiếng dong đưa kẽo kẹt của mấy cánh cửa mục nát.

      Tụi tôi trải tấm bạt xuống sàn gần khung cửa có nhánh tùng vắt ngang bên ngoài. Nhớ lời Nhuỵ kể, tôi đoán con ma đã ngồi trên cành này nhát Nhuỵ. Cho đến bây giờ, thật tình mà nói, tôi vẫn không tin có chuyện ma quỉ hiện hình. Nhưng nói nào ngay, khung cảnh hoang liêu ở đây không khỏi làm tôi hoảng sợ. Tôi dấu bặt Hiếu và Điểu chuyện Nhuỵ gặp ma tại lầu này, để lòng can đảm của tụi nó khỏi bị sút giảm.

      Trải xong tấm bạt. Hiếu thắc mắc:

      -Sao không ngủ giữa phòng mà lại nằm gần cửa sổ?

      Tôi giải thích:

      -Nằm ở đây mình có thể quan sát được ba cửa sổ còn lại. Hơn nữa-tôi đùa-nếu ma nó đu vào cửa sổ trên đầu mình, thì mình còn có cơ hội đá ngược cho nó văng ra ngoài chớ.

      Tiếng hú nhọn buốt vang lên vào khoảng gần nửa đêm làm tụi tôi giật điếng người. Ban đầu, tiếng hú nghe thật xa như ở bên kia hồ Tịnh Tâm. Càng về sau, tiếng hú thật gần như thể đã lọt vào khuôn viên lầu Nam Phương. Tụi tôi muốn đứng tim vì sợ hãi. Sáu con mắt trợn trừng trong bóng đêm. Ánh nến bập bùng nơi góc phòng tắt phụt vì cơn gió đập mạnh bên ngoài.

      Giọng cười the thé dội lên từ dưới lầu như cục nước đá chà xát vào làn da đang nổi gai của tụi tôi. Rồi, tiếng chân kéo lê lần theo cầu thang lên lầu. Giọng cười bổng đổi thành tiếng khóc nỉ non rên rỉ.

    Hừ…hừ…trả…nhà…lại…hừ…hừ…nhà…của…tau…răng bây dám…vào…hừ…hừ…

    Tụi tôi nằm cứng đơ như xác chết, hùng khí ban đầu bốc hơi theo những giọt mồ hôi rịn ướt áo. Cây đèn pin mò tìm run rẩy, sẩy tay lăn mất ngõ nào.

      Tiếng chân xoàn xoạt kéo lê gần hết cầu thang thì ngưng lại. Tôi nghe thật rõ hơi thở phì phò của con ma đâu đó nơi khoảng tối phía cầu thang. Tôi mườn tượng ra một khuôn mặt xanh lè, cái lưỡi dài thòn đỏ choét sắp liếm vào mặt mình. Rồi đôi bàn tay với những móng tay nhọn hoắc cắm sâu vào cổ. Làm sao đây?

      Mười phút trôi qua trong im lặng…tôi lay nhẹ cánh tay Điểu, nhưng lại có cảm giác như đang chạm vào một cây nước…đá lạnh ngắt.

      -Điểu…Điểu?

      Điểu chận tay tôi xuống, thều thào:

      -Im…nằm im.

      Con ma bay ra ngoài lúc nào chẳng biết. Nhưng, khi tiếng hú của nó xoáy vào phòng thì bóng nó đã lù lù hiện lên trên khung cửa sổ ngay chỗ tôi nằm. Hồn bất phụ thể, tôi hét một tiếng lớn rồi đá ngược hai cẳng vào bóng con ma. Đây có lẽ là cú đá mạnh và tuyệt vời nhất kể từ khi tôi mang đai đen nhất đẳng Thái Cực Đạo.

      Bịch…hự…

      Chân tôi chạm vào một khối thịt mềm nhũn. Con ma bật ra ngoài cửa sổ rơi xuống đất theo tiếng gẫy răn rắc của những cành tùng cạnh khung cửa.

      Một phút im lặng.

      Bỗng, tiếng hú lại cất lên bên dưới. Lần này, giọng hú yếu hẳn pha lẫn tiếng rên rĩ đau đớn rồi xa dần…xa dần. Cuối cùng, tiếng hú tắt nghẽn bên kia hồ Tịnh Tâm.

      Sau đêm đó, tụi tôi cải nhau chí choé. Điểu và Hiếu cứ khăng khăng là ma thiệt. Không đồng ý với tụi nó. Tôi hỏi:

      -Nếu ma thiệt…làm sao tao đá nó rớt xuống đất chớ?

      Hiếu cãi:

      -Mi đá hắn hồi mô? Răng tao không thấy?

      -Mày sợ quá xỉu ngay đơ còn thấy gì nữa.

      Điểu xen vào:

      -Rứa tao răng? Tao đâu có xỉu. Răng tao cũng đâu thấy mi đá hắn?

      Tức quá, tôi chỉ tay vào túi xách treo trên tường:

      -Vậy thì thằng nào giật túi xách của tao trùm vô đầu?

      Điểu quê độ làm thinh. Tôi đá mạnh cái ghế bỏ ra ngoài. Bực bội, tôi thả bộ ra quán cà phê ông Đường. Nhuỵ đang ngồi uống cà phê bên cái bàn ngoài sân. Thấy tôi, nó mừng rỡ gọi:

      -Anh Ngọc!

      Gặp thần Tài, tôi mừng húm băng vội qua đường.

      -hồi nãy vô rủ anh đi uống cà phê nhưng thấy anh đang nói chuyện với bạn, nên tui ra đây ngồi chờ. Cà phê hỉ?

      Tôi hỏi:

      -Nhuỵ đi đâu mấy bửa nay hong thấy?

      Nhụy ngập ngừng:

      -Tui tới nhà bà cô chơi.

      Tôi kéo ghế ngồi xuống, vô tình đụng vào chân Nhuỵ. Nó nhăn nhó ôm chân. Tôi thấy bàn chân trái của nó xưng vù băng quấn lên tận mắt cá. Tôi ngạc nhiên hỏi:

      -Ủa…chân Nhuỵ sao vậy?

      Nhụy làm thinh cầm ly cà phê uống từng ngụm nhỏ. Xong, nó dằn mạnh ly cà phê xuống bàn, buột miệng chửi thề:

      -Đù mạ hắn…tức chết đi được.

      -Chuyện gì vậy Nhuỵ?

      Nhụy dòm quanh quất rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, nói:

      -Chỗ anh em, tui nói cái ni anh đừng nói lại cho ai nghe hỉ!

      Tôi cười cười vỗ vai nó:

      -Đừng lo. Anh không nói cho ai nghe đâu.

      Nhuỵ cúi xuống tay xoay xoay ly cà phê trên bàn. Nó hỏi tôi với giọng trầm trầm vừa đủ nghe, như thể sợ ai đó đang lắng nghe lời của nó:

      -Anh biết hồ Tịnh Tâm? Anh biết những vụ mất xe trong Đại Nội? Anh biết chuyện con ma lầu Nam Phương?

      Nhuỵ hỏi một hồi rồi nhìn tôi chờ đợi. Tôi gật đầu. Nhuỵ từ tốn nói tiếp:

      -Tôi chính là người ăn cắp những chiếc xe đạp trong trường Mỹ Thuật và Âm nhạc. Anh tin không?

      Tôi giật mình:

      -Té ra là Nhuỵ…rồi Nhuỵ dấu ở đâu? Làm cách nào Nhuỵ đem xe ra được?

      Quên cả đau, Nhuỵ nở nụ cười láu cá:

      -Rứa mới hay. Anh biết tui dấu chỗ mô không?

      Thấy tôi đực mặt ra, nó khoái chí tợp một ngụm cà phê rồi nói tiếp:

      -Hồ Tịnh Tâm. Vớt được chiếc mô tui quăng xuống hồ. Tối đến chỉ việc kéo lên đạp qua bên kia hồ, luồn lỗ chó dưới chân tường ra ngoài thành là xong.

      Tôi khen:

      -Nhuỵ hay thiệt! Hèn chi cảnh sát gát cổng thành ngày đêm mà không bắt được thủ phạm.

      -Chưa hết đâu anh! Muốn chắc ăn khỏi bị lộ tẩy. Hằng đêm, tui giả làm ma gào, qủi khóc ở lầu Nam Phương cạnh hồ để không ai dám léo hánh tới.

      Tôi lại giật mình lần nữa. Chẳng lẽ con ma lãnh trọn cú đá thực mạng của tôi lại là Nhuỵ, thằng em ơn nghĩa này sao?

      Tay xoa ngực, mắt nhìn xuống cái chân đau, Nhuỵ nghiến răng:

      -Tối hôm kia có mấy thằng ôn dịch ở mô không biết, tự dưng vào trong nớ ngủ lại.

      Tôi làm bộ hỏi:

      -Vào trong nào?

      Nhụy tức tối:

      -Lầu Nam Phương chứ mô nữa! Gần nửa khuya tính vào hồ kéo xe đạp lên thì thấy có ánh nến trên lầu. Lại nghe tiếng nói chuyện rù rì của hai ba người. Loáng thoáng có giọng thật quen, nhưng nhỏ quá tui nhận không ra. Tui đoán mấy tay ni muốn rình coi ma, nên lẳng lặng qua bên kia hồ ngồi chờ, đến nửa đêm sẽ trở lại hù một mẻ để mấy thằng ôn dịch chạy té đái chơi cho kinh hồn, hết dám vào đây phá đám.

      Với gương mặt căng thẳng, tôi giả vờ hồi hộp hỏi:

      -Rồi…Nhuỵ có trở lại hong?

      -Răng không! Tui hú, tui rên, tui làm đủ trò. Tui mò lên lầu. Nhưng, tối quá không dám bước gần chỗ tụi hắn nằm ngủ cạnh cửa sổ. Tui sợ tụi hắn thủ gậy bổ cho một cái là rồi đời. Mà…kể ra tụi hắn cũng gan thiệt, tui dọa rứa mà chẳng có đứa mô chạy hết. Chợt nhớ đến nhánh tùng gần cửa sổ nơi tụi hắn nằm, tui đi xuống vòng ra cây tùng, leo lên đu theo cành bám vào cửa sổ. Vừa mới mở miệng hú chưa dứt thì…mụ nội ơi…nghe một cái…bịch vô ngực. Tui bật ngửa rớt xuống đất…xỉu một chập mới tỉnh dậy-Nhuỵ ngưng lại mồi điếu thuốc, rít một hơi lấy trớn rồi tiếp-lúc tỉnh dậy, mình mẩy rêm hết trơn. Chân trái bị trật đau thấu trời. Vậy mà tui cũng phải ráng sức hú thêm vài tiếng cho mấy thằng nớ chùn chân đừng đuổi theo. Rồi…tui ráng lết về nhà bà cô bên kia hồ.

      Tôi nhìn Chân Nhuỵ ái ngại:

      -Chắc còn đau lắm hả?

      Nhuỵ trợn mắt tức tối:

      -Răng không? Nó nghiến răng-Nói thiệt, tui mà biết được thằng mô đạp tui tối nớ. Tui…tui…bằm nó ra cho…vịt ăn mới hả cơn giận. Đồ…ôn hoàng dịch vật.

      Tôi ngoảnh mặt sang nơi khác, cố giấu nụ cười “ôn hoàng dịch vật” của mình, trong lúc Nhuỵ nhăn nhó đứng lên, bước thấp bước cao vào quán trả tiền. Vừa đi, miệng nó vừa lẩm bẩm như thể đang nguyền rủa ai đó…          

    Hồ Xuân Ngọc. 1973

    Gửi các bạn cùng thời.

    Tôn Nhơn Phủ

    (Hình copy trên trang Huế. Bên phải Tôn Nhơn Phủ sau lùm cây là dãy nhà trọ sinh viên)

    Theo FB

  • Du lịch

    Những sự thật thú vị ít người biết về đất nước Armenia

    Armenian monastery.

    Hà Khánh lược dich và giới thiệu

    1. Armenia là một quốc gia cổ đại

    Apostles

    Armenia cùng với Iran, Trung Quốc, Hy Lạp, Ai Cập và Nhật Bản là một trong 6 quốc gia cổ nhất từng tồn tại qua hàng nghìn năm. Cái tên Armenia lần đầu tiên được nhắc đến trong bản thảo của vua Dari I’s Behistun vào năm 520 trước Công nguyên. Armenia cũng được nhắc đến trong các tác phẩm của các tác giả Hy Lạp cổ đại là Herodotus và Xenophon vào thế kỷ V trước Công nguyên.

    2. Armenia là Quốc gia đầu tiên tiếp nhận Cơ đốc giáo

    Gregory_Illuminator

    Armenia là quốc gia đầu tiên chấp nhận Cơ đốc giáo làm quốc giáo. Các tông đồ của Chúa Giê-su Christ là Thaddeus và Bartholomew đã đến rao giảng ở Armenia và Giáo hội Tông đồ Armenia được đặt theo tên của họ. Gregory người Khai Sáng (Lusavorich), người đã rửa tội cho Armenia vào năm 301 trở thành Đại giáo trưởng đầu tiên của tất cả người Armenia. Armenia trở thành quốc gia đầu tiên nhận Cơ Đốc làm quốc giáo.

    3. Nhà thờ đầu tiên trên thế giới được xây dựng ở Armenia

    echmiatsin_740690671

    Nhà thờ Echmiadzin là nhà thờ chính thức đầu tiên, được xây dựng vào thế kỷ IV. Đại giáo trưởng đầu tiên Gregory người Khai Sáng (Lusvorich) nằm mơ thấy Chúa giáng sinh từ trên trời xuống với chiếc búa rực lửa trên tay và chỉ cho ông vị trí xây nhà thờ. Vào năm 303 tại ngọn núi lúc bấy giờ là một ngôi đền cổ của người ngoại giáo, nhà thờ được thành lập, lấy tên là Echmiadzin.

    Christ’s Spear (Ngọn giáo của Longinus), ngọn giáo mà người lính La Mã Longinus đâm vào Chúa Jesus, được cất giữ trong Nhà thờ Echmiadzin. Từ năm 2000, nhà thờ nằm trong danh sách Di sản Thế giới của UNESCO.

    unnamed

    4 . Yerevan là một trong những thành phố lâu đời nhất trên thế giới

    view-from-cascade-yerevan-armenia-cs-3000-af233802a806

    Yerevan, thủ đô thứ 13 của Armenia, một trong những thành phố lâu đời nhất trên thế giới, nằm ở phía đông bắc của Thung lũng Ararat. Nó được thành lập vào năm 782 trước Công nguyên bởi Vua Argishti I. Yerevan nhiều hơn Rome 29 tuổi. Vào năm 2018, Yerevan đã tổ chức lễ kỷ niệm 2800 năm ngày thành lập.

    5. Bảng chữ cái Armenia là một trong những bảng chữ cái tiên tiến nhất trên thế giới

    ! ARMENIA 2012 Day 3 Photo HASSE FERROLD 9a

    Bảng chữ cái Armenia được tạo ra vào năm 405-406 sau Công nguyên bởi một học giả kiêm tu sĩ tên là Mesrop Mashtots. Phát triển từ chữ Armenia cổ đại bao gồm 28 chữ cái, hoàn toàn không tương ứng với các âm tiết của ngôn ngữ Armenia. Bảng chữ cái Mashtots bao gồm 36 chữ cái, 7 nguyên âm và 29 phụ âm. Sau thế kỷ XII, 2 chữ cái khác xuất hiện trong bảng chữ cái, và vào năm 1940, thông qua sự hợp nhất của hai chữ cái hiện có, một chữ cái thứ ba đã xuất hiện trong bảng chữ cái. Các nhà khoa học coi bảng chữ cái Armenia là một trong ba bảng chữ cái tiên tiến nhất trên thế giới, cùng với bảng chữ cái của Gruzia và Hàn Quốc.

    Mesrop Mashtots cũng là người sáng tạo ra bảng chữ cái tiếng Georgia và Albania. Trải qua hơn một nghìn sáu trăm năm, bảng chữ cái Armenia tồn tại hầu như không thay đổi. Đài tưởng niệm bảng chữ cái Armenia và người tạo ra nó Mesrop Mashtots nằm ở làng Artashavan, trên sườn núi Aragats.

    6. Cuốn sách giáo khoa đầu tiên trên thế giới về các bài toán số học được tạo ra bởi một nhà toán học Armenia

    Old_Armenian_Manuscript

    Cuốn sách giáo khoa đầu tiên trên thế giới về các bài toán số học được tạo ra bởi một nhà khoa học người Armenia, nhà toán học David the Invincible ở thế kỷ VI. Một mẫu của cuốn sách này được lưu giữ tại thư viện Matenadaran – Viện Bản thảo Cổ đại được đặt theo tên của Thánh Mesrop Mashtots. Thư viện Matenadaran là một trong những kho bản thảo cổ xưa lớn nhất trên thế giới, bao gồm các bản thảo của Armenia cổ đại

    7. Armenia là quê hương của giống Mơ Châu Âu (Apricot)

    apricots-the-armenite-tatevik-vardanyan-10

    Armenia được coi là quê hương của giống Mơ Châu Âu. Điều này là do lịch sử của sự xâm nhập của cây mơ từ châu Á sang châu Âu. Nhà sinh vật học nổi tiếng người Pháp De Poerderle (fr. De Poerderlé) vào thế kỷ thứ XVIII, đã viết: “Tên của loài cây này xuất phát từ Armenia, một tỉnh Châu Á, nơi nó xuất hiện và từ nơi nó được đưa đến châu Âu…”

    Trước đây vào thế kỷ XIX, người ta cho rằng quả mơ được Alexander Đại đế nhập khẩu từ Armenia đến Hy Lạp, và sau đó từ Hy Lạp đến Ý. Giả thuyết này hoàn toàn không được xác nhận bởi các bia ký của La Mã và Hy Lạp vào thời điểm đó

    Tuy nhiên, quả mơ được nhắc đến trong các nguồn tài liệu của thế kỷ I, bằng chứng cho thấy quả mơ có mặt ở Ý vào khoảng thế kỷ I trước Công nguyên sau Chiến tranh La Mã- BaTư. Quả mơ được gọi là “quả táo Armenia” (lat. Mela armeniaca, lat. Pomum armeniacum), điều này khẳng định giả thuyết rằng quả mơ được đưa đến La Mã từ Armenia. Nhà địa lý Ả Rập Ibn al-Faqih trong “Sách các nước” (903) đã đề cập đến quả mơ Armenia dưới cái tên Armenia của nó là “tsiran” và gọi nó là “quả của Armenia”.

    Nhạc cụ nổi tiếng “duduk” của Armenia được làm bằng gỗ mơ.

    maxresdefault

    8. Núi Ararat trong Kinh thánh

    Ararat

    Núi Ararat là biểu tượng của Armenia. Nó được khắc họa trên quốc huy của quốc gia. Theo thuyền thuyết, Nô-ê đáp xuống Núi Ararat trên con tàu của ông sau trận đại hồng thuỷ  “Và con tàu nghỉ ngơi vào tháng thứ bảy, vào ngày thứ mười bảy của tháng, trên núi Ararat” (Sáng thế ký 8: 4).

    Dãy núi Ararat bao gồm hai ngọn núi lửa đã tắt: Great Ararat (ở Armenia Masis, 5165 m) và Ararat nhỏ (ở Armenian Sis, 3927 m).

    Tuy nhiên, hiện tại ngọn núi không thuộc về Armenia. Nó thuộc phần lãnh thổ của nước Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay. Nó được sát nhập vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ vào năm 1921 theo Hiệp ước Kars. Cộng hòa Armenia hiện đại không công nhận Hiệp ước Kars.

    9. Diệt chủng Armenia

    Undated handout photo of a family of Armenian deportees

    Các cuộc diệt chủng ở Armenia được tổ chức và thực hiện bởi chính quyền của Đế chế Ottoman từ  năm 1915 kéo dài đến năm 1923. Cuộc diệt chủng được thực hiện bằng các biện pháp hủy diệt và trục xuất, bao gồm cả việc trục xuất dân thường trong những điều kiện dẫn đến cái chết. Vào năm 1907 ở Thổ Nhĩ Kỳ, quyền lực rơi vào tay những sỹ quan Thổ Nhĩ Kỳ trẻ tuổi, những người theo đuổi chủ nghĩa Pan-Turkism, hay giấc mơ về một đế quốc “Turan vĩ đại” trải dài từ Balkan đến Altai. Việc Thổ Nhĩ Kỳ tham gia Thế chiến thứ nhất vào năm 1914 đã tạo cơ hội cho những người Thổ Nhĩ Kỳ trẻ tuổi đưa ra quyết định cuối cùng về “vấn đề Armenia”, tức là tiêu diệt hoàn toàn người Armenia

    “Ai bây giờ có ai còn nhớ về sự tiêu diệt người Armenia đâu?” – Adolf Hitler đã nói như vậy, từ đó thúc đẩy cuộc tấn công của Đức vào Ba Lan và lên kế hoạch cho cuộc diệt chủng Holocaust.

    Khoảng 1.500.00 người Armenia bị giết hại dữ dội. Hiện nay diệt chủng Armenia đã được chính thức được quốc tế công nhận

    10. Cộng đồng người Armenia lưu vong

    Tổng số người Armenia trên thế giới là 10-12 triệu người, trong khi dân số Armenia chỉ khoảng 3 triệu người.

    Sau cuộc diệt chủng năm 1915, gần 500.000 người Armenia đã sống rải rác trên khắp thế giới và cộng đồng người Armenia lưu vong đã tăng lên rất nhiều. Những người tị nạn Armenia từ Thổ Nhĩ Kỳ đã định cư ở nhiều thành phố của Đông Âu, Balkan và Trung Đông. Các cộng đồng lớn người Armenia hiện có mặt ở Hoa Kỳ, Nga, Iran, Lebanon, Ukraine, Pháp, Syria, Argentina, Jordan, Bulgaria, Brazil, Canada, Úc và các quốc gia khác.

    Cộng đồng người Armenia lưu vong có sự hỗ trợ lớn về kinh tế và chính trị đối với đất nước Armenia.

    11. Nhà máy rượu ở Areni lâu đời nhất thế giới

    QP63HLAQE7DCN3PMMBMXA2QXQ4

    Cách đây vài năm tại làng Areni, nằm trên bờ sông Arpa, nhà máy rượu lâu đời nhất thế giới đã được tìm thấy, là nơi đã sản xuất rượu vang cách đây hơn sáu nghìn năm. Trong số các vật dụng được tìm thấy: máy ép lấy nước trái cây, bình lên men, cốc để uống, phần còn lại của dây leo và hạt. Các nhà khoa học tin rằng giống nho dùng sản xuất rượu vang ở Armenia 6000 năm trước là tổ tiên của giống nho Pinot Noir nổi tiếng. Bây giờ ở Pháp, họ sản xuất các nhãn rượu vang đắt tiền từ loại nho này.

    Ngôi làng Areni nổi tiếng với truyền thống rượu vang của mình, hàng năm vào tháng 10 nơi đây tổ chức lễ hội rượu vang truyền thống.

    12. Đôi giày cổ nhất

    C3F72CAA-C459-43CC-B82C-D169A72A7720_w1200_r1

    Vào tháng 9 năm 2008, tại làng Areni chiếc giày cổ nhất thế giới đã được phát hiện. Nó có tuổi đời hơn 5500 năm. Đôi giày được tìm thấy với mũi thuôn nhọn, sâu 45 cm và rộng 44 cm. Nó đã được bảo quản hoàn hảo nhờ điều kiện vi khí hậu đặc biệt,  nó nằm dưới một lớp phân cừu dày đóng vai trò như một lớp vỏ cứng bảo vệ. Chiếc giày có kích thước cỡ 37 và được lấp đầy bằng rơm và cỏ. Nó được mang ở bàn chân phải và được làm từ một miếng da. Ngoài ra, dây giày và các lỗ có đường kính 2-3 mm dùng cho dây giày vẫn được giữ nguyên.

    13. Bánh mì Armenia nằm trong danh sách Di sản thế giới của UNESCO

    e50d5b9dffb745f3e07016c7404508b3

    Năm 2014, Món bánh Lavash của Armenia được UNESCO đưa vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể. Quyết định được đưa ra trong cuộc họp của Ủy ban Bảo vệ Di sản Văn hóa Phi vật thể ở Paris. Danh sách Di sản Phi vật thể còn bao gồm: chơi đàn duduk (2005),  kỹ nghệ chạm đá các thánh giá khachkars Armenia (2010) và sử thi Armenia thời trung cổ “David of Sasun” (2012).

    Có 9 địa điểm văn hóa trên lãnh thổ Armenia cũng được UNESCO bảo vệ: Tu viện Haghpat (thế kỷ X-XIII), Tu viện Sanahin (thế kỷ X), Nhà thờ Echmiadzin (thế kỷ IV), Nhà thờ Saint Hripsime (thế kỷ VII), Nhà thờ Thánh Gayane (thế kỷ VII), Khu khảo cổ Zvartnots (thế kỷ VII), Tu viện Geghard (thế kỷ IV-XIII), Nhà thờ Saint Shoghakat (thế kỷ XVII), Thung lũng Thượng của sông Azat.

    15. Rượu Brandy Armenia (rượu cognac)

    2

    Rượu mạnh Armenia – một thức uống nổi tiếng được kính trọng trên toàn thế giới. Công nghiệp sản xuất rượu cognac được bắt đầu vào năm 1887. Thương gia Nerses Tairyan đã xây dựng nhà máy rượu đầu tiên ở Yerevan. 12 năm sau, nó được một thương gia người Nga Nikolai Shustov mua lại nó từ Moscow. Vài năm sau, rượu cognac Shustov trở nên phổ biến không chỉ ở Nga mà còn ở nước ngoài. Năm 1900, Shustov đã gửi các mẫu rượu mạnh ẩn danh đến một cuộc triển lãm ở Paris. Ban giám khảo nhất trí trao giải Grand Prix cho nhà sản xuất rượu vô danh. Biết rằng nơi khai sinh ra đồ uống là Armenia, người Pháp đã cho phép Shustov (ngoại lệ) viết trên chai từ “cognac” thay vì “brandy” như tất cả các nhà sản xuất nước ngoài khác

    Hoàng đế Nga Nicholas II, người đã thử rượu mạnh của Shustov tại một cuộc thi thử nghiệm vào năm 1912, đã trao cho ông quyền trở thành nhà cung cấp chính loại đồ uống này tại triều đình Nga.

    Cognac cũng là thức uống có cồn yêu thích của Winston Churchill, mỗi ngày ông ấy đều uống một chai rượu mạnh Dvin 50 độ của Armenia.

    16. Cáp treo “Đôi cánh của Tatev” được ghi vào sách kỷ lục Guiness

    d8

    Cáp treo “Đôi cánh của Tatev”, nằm cạnh tu viện Tatev là tuyến cáp treo chở khách dài nhất thế giới. Nó được xây dựng trong khuôn khổ các công trình “Phục hồi Tatev ” mở cửa vào ngày 16 tháng 10 năm 2010. Chiều dài của cáp treo là 5752 mét. Cáp treo “Đôi cánh của Tatev” có tầm cỡ  thế giới được xây dựng chỉ trong 10 tháng. Đường không đến tu viện mất 11 phút, độ cao tối đa là 320 mét, số lượng hành khách tối đa là 25 người, công suất của cáp treo là 200 khách / giờ.

    16. Armenia là siêu cường cờ vua

    Tigran_Petrosian_World_Chess_Champion

    Cờ vua đã được biết đến ở Armenia từ thế kỷ IX. Nó được đề cập trong các bản viết tay tiếng Armenia của thế kỷ XII-XIII được lưu giữ trong thư viện Matenadaran.

    Kỳ thủ cờ vua Liên Xô người Armenia, Tigran Petrosyan là Nhà vô địch Cờ vua Thế giới lần thứ 9 từ năm 1963 đến 1969.

    Ở Armenia hiện đại kể từ năm 2011, bắt đầu từ lớp học đầu tiên, học sinh đã được học cờ vua tại các trường học như một môn học bắt buộc. Các lớp học cờ vua góp phần phát triển trí lực của trẻ, dạy trẻ tư duy linh hoạt và sáng tạo. Armenia mong muốn phương pháp giảng dạy của mình trở thành một trong những nước tốt nhất trên thế giới. Tổng thống Armenia Serzh Sargsyan là chủ tịch của Liên đoàn cờ vua Armenia.

    Vào năm 1999 đội nam và vào năm 2003, đội nữ của Armenia đã trở thành đội vô địch của Giải vô địch châu Âu. Năm 2006, đội nam giành chức vô địch Olympic Cờ vua ở Turin, năm 2008 lặp lại thành công này ở Dresden và năm 2011 giành chức Vô địch Đồng đội Thế giới tại Ninh Ba. Hiện tại, đội nam Armenia là một trong những đội mạnh nhất thế giới và kỳ thủ cờ vua hàng đầu của Armenia, Levon Aronian liên tục nằm trong số ba kỳ thủ hàng đầu thế giới trong danh sách xếp hạng của FIDE.

    Cờ vua là thương hiệu quốc tế của Armenia.


    English

  • Giải trí

    Truyện ngắn “CAO NHƯ ĐẢNG”

    Đinh Vũ Hoàng Nguyên.

    Tác giả Đinh Vũ Hoàng Nguyên là nhà thơ, vì thơ rất hay. Anh là họa sĩ chuyên nghiệp vì tốt nghiệp tại trường Đại học Mỹ Thuật Công nghiệp Hà Nội. Anh là một nhà văn: truyện ngắn của anh chứa đầy nụ cười và trăn trở. Cười vì văn chương anh dí dỏm một phần nhưng trăn trở vì phía sau những số phận nhân vật mà anh đem vào truyện như nét vẽ chân dung trọn vẹn tính người trong dòng chảy gập ghềnh của thời đại.

    Người nghệ sĩ đa tài ít tuổi đó là Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Giã từ bàn viết ở tuổi 37 (2012) khi tài năng chỉ mới bắt đầu nhưng đã báo hiệu một phong cách lạ, nhiều dấu ấn và luôn làm ngạc nhiên người đọc.)

    CAO NHƯ ĐẢNG

    “Tên của gã là Cao Như Đảng. Tên cúng cơm của gã là Cao Như Đảng. Trong lý lịch gã đề tên Cao Như Đảng. Tức là đích thị trên đời có thật một gã Cao Như Đảng.

    Cao Như Đảng biệt tài làm thịt chó, thịt nhanh, nấu khéo, cả làng cả xóm biết tiếng. Ngay cả chó dại, chó chết ốm, chó bị trẹt xe…, gã mà đã nhúng tay pha thịt, ướp hấp, lúc dọn lên mâm vẫn ngon nhức.

    Trong xóm nhà ai thịt chó cũng nhờ gã. Ủy ban xã khi nào tiếp khách hay liên hoan, cần thịt chó, lại gọi gã. Bản lĩnh ấy khiến gã với mấy vị trên Ủy ban thành thân tình. Dần dần người ta lấy luôn cái nghề của gã gắn vào tên, gọi gã là Đảng Chó. Gã nghe vậy cũng chẳng lấy gì làm phiền.

    Một ngày, Cao Như Đảng mở quán thịt chó.

    Hôm khai trương, gã mời cán bộ trong xã đến đánh chén. Rất vui. Nhưng đang dở bữa, thì bí thư xã phát hiện ra cái biển trước quán đề THỊT CHÓ ĐẢNG.

    Ông bí thư gọi Cao Như Đảng đến, quắc mắt:

    “Ông ghi thế này là chửi ai?”.

    Cao Như Đảng nói:

    “Thì dân vẫn gọi em là Đảng Chó, các bác trên xã cũng gọi em là Đảng Chó, thì giờ mở quán em làm biển thế cho tiện!”.

    Bí thư bảo:

    “Lời nói gió bay, nói mồm với nhau không có gì làm bằng, chứ ghi lên thế này thì mặt mũi đảng còn cái chó gì nữa?”. Gã đành “dạ dạ…”.

    Cái biển sau, rút kinh nghiệm, Cao Như Đảng đề: ĐẢNG THỊT CHÓ.

    Bí thư xã đến ăn, nhìn biển mới, gật gật gù gù bảo:

    “Sửa thế này được, để cái giống ấy sau chữ đảng, cho đỡ bị hiểu lầm!”.

    Đang bữa, bí thư sực nghĩ, giật mình, mới quát:

    “Dỡ biển xuống ngay, khẩn trương, phản động, muốn đi tù à?”.

    Cao Như Đảng méo mặt hỏi:

    “Cả nhà nhà em toàn người ngoan và ngu, có biết gì mà phản động?”.

    Ông bí thư hạ giọng, thầm thì:

    “Nước mình là một đảng lãnh đạo, cấm có cái chuyện hai ba đảng, ông ghi thế này nhỡ ai hiểu là ông lập đảng đối lập, thì toi!”.

    Cao Như Đảng bảo:

    “Chả nhẽ thằng bán thịt chó và mấy thằng ăn thịt chó mà cũng bị thành đảng à?!”.

    Bí thư bảo:

    “Ai chả biết thế! Nhưng cái nước mình nó thế! Mà thôi, tốt nhất thời này cái gì đã đảng thì đừng chó, mà đã chó thì đừng đảng!”.

    Gã đành “dạ dạ…”.

    Sau bữa đấy, Cao Như Đảng lại thay biển mới, còn đề mỗi THỊT CHÓ.

    Nhưng lắm lúc gã tấm tức: đến cái giống chó còn đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, lúc biến thành thịt vẫn gọi là chó, chẳng nhẽ chỉ do nước này có độc cái đảng mà thành mình phải kị húy, phải kiêng cả tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho, thì hóa chẳng bằng chó!

    DVHN