• Giải trí

    Những loài cây hiếm khi nở hoa

    1. NỮ HOÀNG CỦA DÃY ANDES :

    — Cây thuộc họ Dứa – tên khoa học : Puya Raimindii ) là loài thực vật giữ kỷ lục về nở hoa muộn nhất .

    — Phải mất từ 80 đến 150 năm mới nở hoa .

    — Chỉ được tìm thấy ở 2 nước : Peru và Bolivia , trên độ cao từ 3.000 đến 4.800 m.

    — Nơi có điều kiện khí hậu khắc nghiệt và đất đai khô cằn .

    — Do đó , nó cần thời gian rất lâu để hấp thụ dinh dưỡng cho việc nở hoa .

    — Khi ra hoa , loài cây này cũng có thể cho cả ngàn bông , chứa đến 10 triệu hạt giống .

    — Sau khi phân tán hạt giống , Nữ Hoàng sẽ từ biệt cuộc đời .

    — Hiện nay , các cây con của Nữ Hoàng có nguy cơ chết yểu . Do bị ăn hoặc bị giẫm đạp bởi gia súc .

    2. Có lẽ nhiều người sẽ khá bất ngờ , khi biết TRE cũng có thể ra hoa . Thậm chí kết quả .

    — Tuy nhiên , Tre chỉ nở hoa 1 lần trong giai đoạn từ 60 đến 100 năm .

    — Nên không phải ai cũng có cơ hội được chiêm ngưỡng hoa của loài thực vật này .

    — Hoa Tre thường nở thành chùm , có màu vàng nhạt .

    — Màu sắc của hoa Tre sẽ thay đổi tùy theo từng loài .

    — Tre ra hoa và kết quả . Đáy chính là thời khắc cuối cùng của loài cây này .

    — Bởi sau đó , Tre sẽ nhanh chóng tàn lụi và không thể hồi sinh .

    3. TẠI MADAGASCA : một Đảo Quốc trên Ấn Độ Dương . Có hơn 170 loài Cọ , có giá trị to lớn về kinh tế và sinh học .

    — Trong đó nổi tiếng là Cọ Tahina .

    — Tahina là loài Cọ khổng lồ , có chiều cao thân lên tới 20m . Đường kính thân trung bình 0, 5 m , đường kính lá khoảng 5m .

    — Loài Cọ Tahina này có vòng đời kỳ lạ : các chùm hoa chỉ xuất hiện , sau khi thân đạt tới chiều cao tối đa . Và sắp xếp theo kiểu cột đèn .

    — Chúng thường nở hoa sau 30 đến 50 năm .

    — Một số cây nở sau 100 năm .

    — Điều đặc biệt , Cọ Tahina dồn toàn bộ chất dinh dưỡng dự trữ cho quá trình nở hoa .

    — Do đó , sau khi hoa biến thành quả . Chúng sẽ gục ngã vì cạn kiệt dưỡng chất .

    — Những bông hoa giống như lời chào vĩnh biệt của chúng đối với cuộc đời .

    4. CỌ TALIPOT cũng là loài cây nở hoa rất muộn .

    — Khi khoe sắc 1 lần trong khoảng 30 đến 80 năm .

    — Đợt hoa của Cọ Talipot phải lên tới hàng triệu bông .

    — Với số lượng hoa lớn như vậy . Cây phải dồn rất nhiều chất dinh dưỡng để kết quả .

    — Khi một cơn mưa đổ xuống , hàng trăm ngàn quả lìa khỏi cây .

    — Đây cũng chính là lúc Cọ Talipot kết thúc cuộc đồi mình .

    Theo Internet

  • Giải trí

    Bộ tranh phố cổ Hà Nội

    Họa sĩ Phạm Bình Chương

    Hong Thanh

    Những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội như ngõ nhỏ, phố cổ, cây bàng, quán nước… đều hiện ra vô cùng chân thực và đẹp đẽ trong bộ tranh này.

    Chắc hẳn bạn sẽ cho rằng đây là ảnh chụp Hà Nội, chứ không phải tranh vẽ bởi sự chân thật và tuyệt đẹp của nó.

    Tác giả của bộ tranh này là họa sĩ Phạm Bình Chương (1973). Anh là cái tên tiêu biểu của nhóm nghệ sỹ có tên gọi Nhóm hiện thực – chuyên theo trường phái hiện thực. Họa sĩ Phạm Bình Chương tốt nghiệp khoa hội họa Trường ĐH Mỹ Thuật năm 1995. Hiện anh đang là giảng viên của trường. Anh từng nhận được rất nhiều giải thưởng của Hội Mỹ Thuật Việt Nam trong các năm 1997-1999.

    Dù từng vẽ qua rất nhiều chủ đề, nhưng Hà Nội phố luôn là chủ đề bất tận và tâm huyết nhất của anh. Có thể nói, Phạm Bình Chương chính là chàng thi sĩ của Hà Nội trong mảng hội họa. Dù sử dụng lối vẽ thực, nhưng tranh của Phạm Bình Chương vẫn rất thơ và bay bổng, vẽ Hà Nội hiện đại nhưng vẫn yên bình, phảng phất nét cổ kính. Không ép uổng theo một lối Hà Nội phải cổ, hay Hà Nội phải thế này, thế kia. Hà Nội trong tranh của Chương đúng như Hà Nội hiện đại mà chúng ta vẫn yêu thương, nhung nhớ.

  • Du lịch,  Giải trí

    Những ngôi nhà độc đáo khó xây

    1.Ngôi nhà màu đen được xây dựng ở thung lũng Yucca – California – Mỹ . Một trong những thung lũng khô cạn nhất ở Bắc Mỹ . Với nhiệt độ thường xuyên vượt qua 49 độ C .

    — Khi thiết kế , các kiến trúc sư gặp nhiều khó khăn bao gồm cả việc thiếu nước .

    * Cửa sổ nhà làm bằng kính , kéo dài từ trần đến sàn giúp lấy ánh sáng phòng khách .

    * Trong khi , các phòng ngủ nằm sâu dưới nền đất , để không bị nóng .

    2. Được xây dựng trên một khung thép nổi tại hồ Huron ( nằm ở biên giới Mỹ và Canada ).

    — Ngôi nhà bao quanh hoàn toàn bởi nước .

    — Gia chủ chỉ có thể ra- vào bằng một chiếc cầu nhỏ , bắc liền bên cạnh .

    * Nổi trên mặt nước , ngôi nhà có cấu trúc nền bằng thép kết hợp với cầu phao .

    * Nhà được thiết kế 2 tầng , bên trong có cửa sổ toàn cảnh nhìn ra mặt nước .

    3. Ngôi nhà được xây trên một mõm đá nhỏ cheo leo ở Valle d’ Aosta – Italy .

    — Với mục đích là làm nơi trú ẩn cho những người leo núi .

    — Nhà có thể phục vụ tối đa 8 người cùng lúc . Với nhà bếp , tiện nghi ăn uống và 8 giường riêng biệt .

    * Nằm ở độ cao 3.280m so với mặt nước biển . Ngôi nhà có tầm nhìn ngoạn mục ra dãy núi hùng vĩ .

    4. Ẩn bên trong bức tường của một hang động ở Vương Quốc Anh .

    — Ngôi nhà được tạo ra bằng cách chạm khắc tay , trên vách đá sa thạch 800 năm tuổi .

    * Hơn 70 tấn đá được khai quật để xây dựng công trình này .

    5. Ngôi nhà được xây trên một đỉnh núi lửa đã tắt ( cách mặt đất 45m ) ở phía tây sa mạc Mojave – California – Mỹ .

    — Nhà được thiết kế hình đĩa bay . Có diện tích 232m vuông , gồm 2 phòng ngủ và 2 phòng tắm .

    * Trên đỉnh ngôi nhà có một đài quan sát , cung cấp tầm nhìn 360 độ ra các ngọn núi và sa mscj xung quanh .

    6. Ngôi nhà trên đỉnh một tảng đá được xây dựng vào năm 1968 .

    — Nằm gần thị trấn Serbia của Bajina Basta .

    — Trong suốt 50 năm qua , ngôi nhà vẫn đứng vững trên đỉnh một tảng đá nằm giữa sông Drina

  • Giải trí

    Cờ tướng

    Nghiên Cứu Lịch Sử

     · 

    • Tại sao trên bàn cờ Trung Quốc hai bên đều có năm quân Tốt?

    Cờ tướng Trung Quốc đã ra đời trước đây hơn hai nghìn năm trong thời kì Chiến Quốc. Thời bấy giờ các nước chư hầu tranh cướp lãnh thổ và quyền lực của nhau, vì thế chiến tranh luôn luôn nổ ra.

    Tiểu tốt là một binh chủng trong cờ tướng của Trung Quốc, mỗi bên đều có năm quân Tốt, cách bố cục như thế không thể tách rời khỏi ảnh hưởng của hình thức chiến tranh thời bấy giờ. Thời bấy giờ, hai bên đánh nhau chủ yếu dựa vào bộ binh, mà biên chế cơ bản trong quân đội là ngũ, đó tức là năm lính bộ binh thì họp thành một ngũ, tức là một đơn vị chiến đấu. Mỗi người dùng một trong năm thứ binh khí là cung, thù, mâu, qua, kích. Thế chiến đấu hoàn chỉnh với năm thứ vũ khí như thế này đã được phản ánh trong cờ tướng. Vì thế mỗi bên chơi cờ đều có năm con Tốt, bên đỏ có năm con Tốt, bên đen cũng có năm con Tốt.

    Nội dung cờ tướng Trung Quốc đã có một quá trình biến hóa và phát triển. Chẳng hạn : người chơi cờ đời xưa đã tham khảo cờ vây của Trung Quốc, biến 60 ô thành 90 điểm. Đến đời Tống, theo với sự phát minh thuốc súng lại có thêm quân pháo, nhưng tình trạng mỗi bên chơi cờ có năm quân Tốt thì vẫn còn được giữ

    • Tại sao trên bàn cờ tướng Trung Quốc có “Sở hà, Hán giới”?

    Các bạn đều thích chơi cờ, nhất là cờ tướng Trung Quốc thì càng được yêu thích. Trên bàn cờ tướng Trung Quốc có một dải trống, dùng làm ranh giới giữa hai bên đỏ và đen, trên dải này có ghi “Sở hà, Hán giới” (sông nước Sở, biên giới nước Hán).

    Theo truyền thuyết, sở dĩ có vùng trống này là vì cờ tướng bắt nguồn từ cuộc chiến tranh giữa nước Sở và nước Hán, đã từng diễn ra trong lịch sử Trung Quốc. Năm 206 trước Công nguyên, sau khi nước Tần bị diệt vong, Hạng Vũ tự lập làm Tây Sở Bá vương và phong Lưu Bang làm Hán vương. Đến năm 203, Hạng Vũ mang quân tiến ra ngoài, Lưu Bang thừa cơ kéo quân tiến chiếm vùng Quan Trung và tiến thêm về phía đông. Hạng Vũ đem quân về đánh bại Lưu Bang. Lưu Bang bèn liên hợp các lực lượng chống Hạng Vũ ở các nơi, và lần nữa lại giằng co với Hạng Vũ. Trong hoàn cảnh thiếu lương thực, binh sĩ bị kiệt quệ đến cùng cực, Hạng Vũ phải nêu ra phương án “trung phần thiên hạ” tức là đem đất nước chia làm hai. Hai bên thương lượng với nhau và quyết định lấy Hồng Câu làm đường phân giới, phía tây con sông này thuộc về nước Hán, còn phía đông thuộc về nước Sở. Từ đó đã nảy sinh ra cách nói “Sở hà, Hán giới”.

    “Sở hà, Hán giới” này ngày nay ở vào một dải phía đông bắc Vinh Dương ở tỉnh Hà Nam. Đất này phía bắc lên tới sông Hoàng Hà, phía tây dựa vào núi Mang Sơn, phía đông liền với Bình Nguyên, phía nam tiếp với Tung Sơn. Đó là vùng đất mà binh gia các thời đại ắt phải tranh giành với nhau. Ngày nay trên núi Quảng Vũ ở Vinh Dương vẫn còn lưu di chỉ của hai toà thành cổ đối diện với nhau từ xa. Toà thành phía tây gọi là thành Hán vương, còn toà thành phía đông thì gọi là thành Bá vương.

    Truyền thuyết kể lại rằng hai toà thành này xưa kia do Lưu Bang và Hạng Vũ xây dựng. Giữa hai toà thành này có một con sông lớn rộng khoảng 300m tức là sông “Hồng Câu” mà người ta thường nói tới.

    Khi sáng chế ra cờ tướng Trung Quốc, người ta cho rằng hai bên bố cục thành lũy rành rọt, tựa như con sông Hồng Câu được dùng làm đường phân giới cho hai nước Sở và Hán. Như vậy Sở hà Hán giới đã được đưa vào cờ tướng dùng làm đường phân giới giữa hai bên trên bàn cờ.

    • Cờ tướng Trung Quốc đã ra dời như thế nào?

    Cờ tướng là một hoạt động tương đối phổ cập. Cờ tướng đã có lịch sử hết sức lâu đời, đại khái nó bắt nguồn từ trước đây hơn hai nghìn năm. Cuối thời kì Chiến Quốc, trong tập thơ cổ trứ danh Sở Từ đã có viết về cờ tướng. Thời bấy giờ đã thịnh hành một cách chơi gọi là “Lục bác”, mỗi bên có thể đi sáu quân cờ. Đồng thời ở đời Chiến Quốc, các nước chư hầu tách rời nhau và tranh đoạt đất đai của nhau, chiến tranh diễn ra hết năm này qua năm khác. Tình hình xã hội như thế này cũng đã tạo điều kiện cho cờ tướng ra đời. Mà trên bàn cờ “Sở giang (sông nước Sở) và “Hán giới” (biên giới nước Hán) đã có nguồn gốc từ thế kỉ II trước Công nguyên. Đó là do Lưu Bang và Hạng Vũ chống lại ách thống trị của nhà Tần, đi tới thành lập hai nước Sở và Hán.

    Đời xưa cờ tướng đã được quảng đại nhân dân ham thích. Cách bố cục của cờ tướng cũng không ngừng được cải tiến. Đến đời nhà Đường, các quân cờ đã có những cái tên : Tướng, Mã, Xa, Tốt. Về cơ bản, cách đi các quân cờ này cũng giống như ngày nay.

    Cờ tướng ngày nay đã được định hình vào cuối thời kì Bắc Tống và đầu thời Nam Tống. Nếu suy đoán theo trước tác của những người như Tư Mã Quang, thì dưới triều Bắc Tống đã lưu hành ba loại cờ tướng. Trong đó một loại có 32 quân cờ Tướng, Sĩ, Tượng, Mã, Xe, Pháo, Tốt. Bàn cờ chiều ngang và chiều dọc đều có 9 ô, không có sông. Nhưng đến đời Nam Tống thì thêm con sông ngăn bàn cờ làm đôi, và loại cờ tướng này được lưu hành rộng rãi trong dân gian.

    Cuốn Sự lâm quảng kí của đời Tống còn có ghi bản “Tượng kì phổ” (sách ghin cờ tướng) sớm nhất mà hiện nay chúng ta còn có thể được xem.

    Sang đến đời Minh, con Tướng ở một bên được đổi tên thành con Sư. Từ đấy cờ tướng Trung Quốc đã được định hình không thay đổi nữa.

    Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, cờ tướng được đưa vào các hạng mục thi đấu thể dục thể thao. Để phân biệt với cờ vua quốc tế, cờ tướng truyền thống được gọi là “Trung Quốc tượng kì” (cờ voi Trung Quốc).

  • Giải trí

    Câu chuyện ma có thật

    Người kể: Diễm Vy

    Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona.

    Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?

    Thật đáng buồn, em trai tử vong là một em gốc Việt, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học và đang sắp rời nhà để vào một trường đại học danh tiếng. Các em còn lại đều người ngoại quốc.

    Lúc đó tôi đang làm tại khu ICU (Intensive Care Unit). Bệnh nhân tôi được giao đêm đó là em gái 17 tuổi của tai nạn vừa kể trên. Một cô bé người ngoại quốc, đẹp hay không thì tôi không biết vì cả khuôn mặt lẫn cái đầu tóc vàng của em đều tím bầm, sưng to như trái dưa hấu vì những cú va chạm kinh khiếp. Em đang được mổ não khẩn cấp trong phòng mổ.

    Tôi được (hay bị) kêu vào phòng họp gấp để nhận một nhiệm vụ quan trọng.

    Sau khi được biết nhiệm vụ của mình là gì, tôi nhăn nhó phản đối, “Tại sao lại là tôi? Đây là nhiệm vụ của bác sĩ mà!”

    “Tôi biết, nhưng người nhà của bệnh nhân không biết tiếng Mỹ rành lắm, cô đi theo thông dịch cho bác sĩ, và ráng van xin họ giúp chúng tôi,” bà y tá trưởng năn nỉ.

    Sau một hồi bàn qua tính lại, tôi lê bước đi theo ông bác sĩ đến phòng chứa xác của em trai Việt Nam mới tử nạn, với nhiệm vụ là cùng bác sĩ, năn nỉ gia đình người chết hiến tặng những bộ phận còn tốt trong cơ thể của em cho bệnh viện.

    Một em trai 17 tuổi đang khỏe mạnh nhưng chết vì tai nạn, là một ứng cử viên tuyệt vời để làm người hiến tặng, vì hầu hết các bộ phận trong cơ thể em còn rất khỏe, rất trẻ, rất thích hợp để cứu sống các bệnh nhân đang chờ đợi để được thay các bộ phận trong người. Đó là lý do bệnh viện hết sức cầu xin gia đình.

    Thời gian đó, đối với người Việt mình, khái niệm hiến tặng bộ phận cơ thể còn rất mới mẻ. Nếu không là cho người thân trong gia đình, hầu như rất ít ai hiến tặng cho những người không quen biết. Huống hồ gì, chuyện cha mẹ đồng ý hiến tặng các bộ phận trong cơ thể của con thì hình như chưa hề xảy ra. Có cha mẹ nào mà nỡ lòng nào làm như thế? Mất con đã đau đớn lắm rồi…

    Chúng tôi gặp cha mẹ nạn nhân trong phòng đợi, trong khi người con đang được chờ quyết định để rút tất cả ống support bên trong, tôi bắt đầu trình bày lý do. Quả như tôi lường trước, cho dù có van xin, nài nỉ, giải thích cách mấy, bác sĩ và tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu quầy quậy, ánh mắt oán ghét, và những lời xua đuổi.

    Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bước nhanh như chạy ra khỏi phòng.

    Phòng ICU rất vắng lặng vì ở đây toàn những ca rất nặng.. Những y tá cùng trực với tôi đêm đó ai cũng bận rộn với bệnh nhân của mình nên chỉ có một mình tôi ngồi tại nurse station. Thường thì ở ICU, mỗi y tá lãnh hai bệnh nhân trong một ca. Nhưng đêm nay tôi chỉ có một, vì một bệnh nhân mới chuyển sang phòng thường. Bệnh nhân còn lại là cô gái đang trong phòng mổ, nên tôi cũng khá rảnh rỗi, cho đến khi ca mổ xong.

    Bỗng nhiên tôi thấy hơi nhức đầu nên cúi gục vào lòng bàn tay một chút cho đỡ mỏi mắt. Khi tôi ngẩng đầu lên thì vụt một cái, thoáng có một bóng người mặc áo trắng lướt thật nhanh qua mặt.

     Tôi đảo mắt nhìn quanh. Không có ai cả!

    Tôi vẫn thường thấy lao đao như vậy lắm, có lẽ vì tôi bị chứng bịnh thiếu máu kinh niên. Tôi dụi mắt nhìn kỹ lại một lần nữa, lần này thì thật sự có một bóng áo trắng đang từ từ tiến lại gần tôi.

    Tôi dợm đứng dậy để nhìn cho rõ thì thấy có một cậu thanh niên Á Châu rất trẻ, gương mặt xanh xao mệt mỏi đang đi lại phía tôi ngồi. Cậu đi nhẹ nhàng như lướt trên không vậy, xuất hiện trước mặt tôi mà không gây nên một tiếng động. Cậu nhìn tôi, đôi mắt nâu hiền và ngây thơ đến nao lòng. Có vẻ như cậu đang bị lạc đường. Chắc là cậu đi nuôi người nhà bệnh và lạc từ khoa khác sang.

    Thấy cậu đứng yên lặng không nói gì, tôi hỏi bằng tiếng Mỹ, “Em cần gì, tôi có giúp được gì cho em không?”

    Lạ thay, cậu trả lời bằng tiếng Việt, “Em đi kiếm đồ!”

    Giọng của cậu nhỏ và thanh, nghe văng vẳng như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

    “Em bị mất cái gì à?”

    “Em làm rớt cái ví trong xe. Trong đó có một món đồ rất quan trọng. Chị kiếm dùm em nghe chị. Nhớ nghe chị…

    Không đợi tôi trả lời, cậu quay lưng đi thật nhanh và khuất bóng sau góc quẹo.

    Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh từ trong xương lạnh ra. Tôi rùng mình. Lạ thật, Tháng Sáu Mùa Hè ở cái xứ sa mạc này nóng cả trăm độ. Cho dù máy lạnh có mở cũng chỉ vừa đủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh cóng bằng cái lạnh của hiện tại.

    Đầu óc tôi quay cuồng và tiếp tục nhức. Chắc mình sắp bịnh rồi, tôi tự nhủ. Sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh và nhức đầu quá. Tôi đứng lên định đi theo cậu bé nhưng rồi lại choáng váng ngồi phịch xuống một chiếc ghế.

    Vừa lúc đó, một cô bạn đồng nghiệp từ đâu đi tới. Nhìn thấy sắc mặt tôi, cô la lên, “Oh my God! Trời ơi sao cái mặt cô xanh lè xanh lét thấy ghê quá. Are you OK?”

    “Tôi thấy lạnh quá, cô lấy dùm tôi một cái áo lạnh được không?”

    Cô bạn nhanh chóng đi lấy cho tôi một cái áo labcoat mới được giặt ủi và hấp nóng. Tôi mặc áo vào, ngồi co ro mà thấy vẫn còn lạnh, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

    Tôi uống thêm hai viên Tylenol. Một lúc sau, tôi thấy từ từ dễ chịu, và lại nghĩ đến cậu bé hồi nãy. Cậu ta là ai, làm sao biết cậu ở đâu, đi kiếm cái xe gì, và cái ví gì nữa chứ?

    Cả khu ICU này có 6 phòng. Hiện giờ đang có năm bệnh nhân, mỗi người nằm một phòng. Tôi coi lại danh sách bệnh nhân viết trên bảng treo trên tường. Không có bệnh nhân nào người Việt. Vậy cậu từ khoa nào đi sang đây?

    Tôi đi lòng vòng với hy vọng gặp lại cậu bé, nhưng hỏi thăm những nhân viên quanh đó xem có ai gặp một cậu bé người Á châu không, ai cũng lắc đầu không biết.

    Thất vọng, tôi trở về khoa đúng lúc bệnh nhân của tôi đã được giải phẫu xong và chuyển về phòng ICU. Bác sĩ bảo em được cứu sống nhưng đôi mắt sẽ bị mù vĩnh viễn vì chấn thương quá nặng. Chỉ có một hy vọng duy nhất là được thay đôi mắt khác em mới có thể thấy lại ánh sáng.

    Ba mẹ em ngồi bên giường trong khi em vẫn đang nằm thiêm thiếp. Ông bà yên lặng chắp tay cầu nguyện. Tôi không biết làm gì hơn là ngồi xuống bên cạnh và góp lời cầu nguyện trong lòng.

    Người mẹ buồn rầu nói, “Tội nghiệp chúng quá. Rồi đây Jane sẽ ra sao khi tỉnh dậy và biết là người yêu của nó đã chết?”

    “Người yêu của Jane là anh Việt Nam ngồi chung xe hả bà?” tôi hỏi.

    “Đúng vậy, chúng nó yêu nhau lắm. High school sweethearts mà. Hai đứa đều học giỏi và có tương lai. Thế mà, chỉ qua một đêm, một đứa ra đi vĩnh viễn, một đứa trở nên mù lòa.” Bà sụt sịt khóc.

    Tôi ngập ngừng, “Bác sĩ nói con bà còn có hy vọng thấy lại ánh sáng, nếu…”

    “Vâng tôi biết! Nhưng ở đâu ra có cặp mắt để thay kia chứ? Nếu đó là cặp mắt của một người còn sống cho con tôi, tôi biết chắc chắn nó sẽ không chịu nhận. Nó là cô gái rất tốt, không bao giờ muốn làm khổ ai.”

    “Nhưng nếu đó là cặp mắt của một người vừa mới mất thì hoàn toàn có thể dùng được, chỉ có điều…” tôi bỏ dở câu nói vì tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nên hỏi cha mẹ cậu bé Việt Nam thêm một lần nữa.

    Như đọc được ý nghĩ của tôi, bà mẹ thở dài, “Cô y tá ạ, tôi biết nỗi đau của người mẹ mất con nó khủng khiếp như thế nào. Tôi không dám đòi hỏi gì thêm. Số phận con gái tôi bị mù thì tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho nó. Con gái tôi có nghị lực lắm, tôi tin nó sẽ vượt qua…”

    Xót xa nhưng cũng rất xúc động trước những lời nói của bà, tôi nhẹ nắm lấy tay bà. Vừa lúc đó, một ông cảnh sát đang rảo bước tới, trên tay cầm một bọc giấy. Ông hỏi tôi, “Người ta chỉ cho tôi là có một cô y tá người Việt ở đây. Cô nói được tiếng Việt chứ?”

    “Dạ được. Ông cần gì không?”

    “Tôi muốn nhờ cô đi với tôi đến gặp gia đình người tử nạn trong tai nạn xe chiều nay. Chiếc xe bị total lost. Trước khi xe tow kéo xe đi, chúng tôi kiểm tra trong xe và tìm thấy chiếc ví này rớt trong xe. Nó thuộc về người đã chết. Tôi muốn giao lại kỷ vật này cho thân nhân của cậu.”

    Ví, xe, người tử nạn… những mảnh rời rạc của chiếc hình puzzle tự nhiên ráp nối lại với nhau một cách có trật tự. Tim tôi đập thình thịch và cổ họng tự dưng tắc nghẽn. Chân tôi bắt đầu run lập cập và tay thì nổi da gà. Sao giống y hệt những điều cậu bé kia vừa nói?

    Không lẽ mình vừa gặp ma sao?

    Tôi lắp bắp hỏi ông cảnh sát, “Ông có thể cho tôi xem qua chiếc ví được không?”

    Ông ngần ngừ một chút rồi nói, “Cũng được, nhưng trong ví không có gì quý giá hết, chỉ có tấm bằng lái xe và một ít tiền mặt vậy thôi!”

    Tôi tần ngần mở chiếc ví ra. Thật vậy, trong ví ngoài một ít tiền nhỏ chỉ có tấm bằng lái xe. Tôi tò mò nhìn vào tấm bằng lái và hoảng sợ làm rơi chiếc ví xuống đất. Trên tấm bằng là hình của cậu bé vừa đến gặp tôi ít phút trước đây. Với gương mặt gầy và cặp mắt nâu trong vắt thơ ngây như đang nhìn xoáy vào tôi, như muốn nói một điều gì.

    Vậy ra cậu chính là người đã chết đó sao?

    Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của tôi. Tôi thầm thì, nhắc lại lời của cậu bé khi nãy: “Trong ví này có một vật rất quan trọng…”

    “Cô nói gì?”

    Tôi lượm chiếc ví lên, mở ra xem lại và lật tới lật lui. Quả thật không có gì khác ngoài vài tờ giấy $10 và $5, cùng tấm bằng lái.

    Tai tôi văng vẳng nghe tiếng của cậu bé, “chị nhớ giúp em nghe chị, nhớ nghe chị…”

    Tấm bằng lái!

    Tôi nhìn kỹ lại tấm bằng lái lần nữa. Đây rồi, vật quan trọng mà tôi cần tìm chính là tấm bằng lái này đây.

    Trên bằng lái có tên, tuổi và hình chụp của cậu bé. Còn nữa, nằm ngay ngắn ở góc phải của tấm bằng là cái sticker nhỏ màu hồng, trên có dòng chữ “DONOR” màu đen in đậm nét.

    Tim tôi đập thình thịch. Như vậy là, chính cậu đã run rủi cho sở cảnh sát tìm thấy chiếc ví rơi trong gầm xe trước khi xe bị kéo đi; chính cậu đã tìm đến tôi, và đưa đẩy cho ông cảnh sát gặp tôi để mọi người có thể biết được ý nguyện của cậu.

    Thì ra ngay từ khi mới có bằng lái, cậu đã quyết định là nếu có điều gì xảy ra cho mình, cậu sẽ sẵn sàng hiến tặng những bộ phận còn tốt trong người cho tất cả ai đang cần chúng nên đã tình nguyện ghi tên làm người DONOR. Có phải cậu đến tìm tôi vì biết tôi là người chăm sóc cho người bạn gái thương yêu của cậu đêm nay và muốn nhờ tôi tìm cách để trao tặng cho cô gái đôi mắt của cậu như một kỷ vật cuối cùng?

    Tôi chỉ vào chữ “DONOR” và nhờ vị cảnh sát xác minh lại với DMV.

    Sau khi xác nhận là cậu bé Việt Nam chính thực đã ghi danh làm người “DONOR”, nhưng đồng thời vị cảnh sát cũng thông báo rằng theo luật pháp, vì cậu bé mất khi cậu chưa đủ 18 tuổi, nên quyết định cuối cùng, cho hay không, cũng vẫn là quyết định của cha mẹ.

    Phái đoàn gồm các bác sĩ, cảnh sát cùng với tôi sau khi đưa chiếc ví lại cho cha mẹ cậu và thông báo về tất cả những sự việc trên cho họ.. Trong khi chờ gia đình cậu bé bàn thảo với nhau, chúng tôi đều lui ra ngoài đứng chờ.

    5 phút, 10 phút trôi qua. Một bầu không khí yên lặng đến nghẹt thở.

    Rồi cha mẹ cậu bé cũng bước ra. Người mẹ ôm mặt khóc, trong khi người cha nghẹn ngào nói với chúng tôi: “Thôi thì con tôi nó đã muốn như vậy, chúng tôi xin nghe theo ý nguyện của cháu. Xin bệnh viện giúp cháu làm tròn tâm nguyện, hãy giúp đỡ tất cả những ai đang chờ được giúp.”

    Tôi bật khóc vì quá xúc động. Tất cả những người có mặt lúc đó đều khóc và cảm ơn cha mẹ cậu bé đã làm quyết định đau đớn và khó khăn nhưng rất cao cả này. Cảm ơn ông bà, tôi thầm thì. Trên cao kia, tôi biết cậu bé đang nhìn xuống và mỉm cười.

    Những ngày sau đó, có ít nhất là cả chục bệnh nhân đang chờ thay thận, gan, tim, v.v… đã được cứu sống nhờ được ghép những bộ phận trong cơ thể cậu bé. Cô bạn gái cũng đã nhận được cặp mắt của cậu. Trên gương mặt trắng bóc và mái tóc vàng hoe, đôi mắt nâu trong veo luôn tỏa những tia sáng ấm áp dịu dàng. Đôi mắt như biết nói những lời yêu thương đến mọi người. Cậu bé đã ra đi mãi mãi, nhưng tình yêu quảng đại của em vẫn tiếp tục tồn tại.

    Ngay sau cái đêm “gặp ma” trong bệnh viện đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi về bàn với chồng, và vợ chồng tôi đã cùng đi đến quyết định là ra DMV để ghi tên tình nguyện làm người “DONOR.”

    Nếu một mai có người nào phải ra đi trước, chúng tôi không muốn người thân mình ở lại phải suy nghĩ để làm những quyết định đau lòng thế cho mình.

    Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Thế thì tiếc làm chi cái xác thân tạm bợ này! Nếu sau khi mình ra đi mà vẫn còn có ích cho người khác thì đó chính là một niềm an ủi và hạnh phúc vô biên cho mọi người chúng ta rồi.

    Diễm Vy

    ======================

    Đỗ Thị Thuấn

    hoangvan.club

  • Giải trí,  Hình ảnh đẹp

    CÁC TÁC PHẨM GIÀNH GIẢI CUỘC THI NHIẾP ẢNH DƯỚI NƯỚC

    Nguồn : An Ngọc – theo Daily Mail .

    * Edwar Herreno là nhiếp ảnh gia giành giải chung cuộc với tác phẩm ” Giải tỏa hy vọng ” .

    — Bức ảnh này chụp cá mập đầu búa , ở ngoài khơi quần đảo Galapagos .

    * Nhiếp ảnh gia Yung Sea Wu giành giải nhất , hạng mục ” Hành vi sinh vật biển ” với tác phẩm ” Mola Mola ” .

    — Chụp ngoài khơi đảo Lembongan – Indonesia .

    — Bức ảnh cho thấy , Cá Thái Dương ở độ sâu 37m . Rất dễ bị nấm và ký sinh trùng trên da . Nên đôi khi có những con cá nhỏ trợ giúp nó làm sạch trên thân .

    * Tác phẩm ” Sự tò mò ” của nhiếp ảnh gia Joanna Smart giải nhất hạng mục ” Nước lạnh ” .

    — Bức ảnh con hải cẩu đang tò mò trước ống kính . Chụp ngoài khơi đảo Anaeapa – California – Mỹ .

    * Ảnh đẹp huyền ảo về con cá đuối đang lướt nhẹ dưới thợ lặn ở Hawaii .

    * Nhiếp ảnh gia Paul Cox đặt tên là ” Vòng tay mở rộng ” giải nhất hạng mục ” Góc rộng ” .

    * Khi lặn ngoài khơi Baja- California Sur – Mexico . Jacopo Brunnetti đã chụp được con cá mập mako dài 3m , đang khoe hàm răng sắc nhọn .

    — Bức ảnh giải nhất cho hạng mục ” Chân dung tiếp cận ).

    * Yannick Bruynoghe chụp được bức ảnh hiếm có về mập voi , đang bơi gần đàn cá nhồng tại rạn san hô Tubbataha ở Philippines .

    — Tác phẩm mang tên ” Chào mừng đến với Tubbataha ” , giải nhất cho hạng mục ” Góc rộng nhỏ gọn ” .

    * Tanen Atilgen khi đang lặn ở Biển Đỏ ngoài khơi Ai Cập . Đã chụp được ” Chiếc xe máy nổi tiếng của ThisHegorm ” . Anh cho biết , ý tưởng chiếu sáng chiếc xe máy trong xác tàu đắm ThisHegorm không phải là mới . Nhưng thật ra tôi đã chụp nó từ năm 2013 .

    — Giải nhất cho hạng mục ” Xác tàu đắm ” .

    * Khi đang lặn ngoài khơi bờ biển Batangas ở Philippines . Lars Michaelis chụp được bức ảnh 2 con tôm xương đang đánh nhau .

    — Anh đặt tên là ” Tiếng vang trong rừng ” giải nhất cho hạng mục ” Marco ” .

    * Uwe Schmolke chụp được khi đang lặn ngoài khơi bờ biển Bali – Indonesia .

    — Bức ảnh con sên biển được đặt tên ” Vẻ đẹp ” giải nhất hạng mục ” Compact macro ” .

    * Tác phẩm giải nhất hạng mục ” Hành vi nhỏ gọn ” thuộc về nhiếp ảnh gia Stan Chen .

    — Bức ảnh chụp 2 con cá rồng , khi lặn ngoài khơi đảo Lembeph – Indonesia .

    * Eric Hou chụp được bức ảnh bắt mắt này ở ngoài khơi bờ biển Batangas – Philippines . Giải nhất hạng mục ” Nước đen ” .

    — Tác phẩm có tên ” Đỏ ” .

    * Bức ảnh táo bạo có tên ” Bong bóng ” . Hạng nhất cho hạng mục ” Nghệ thuật dưới nước ” .

    — Nhiếp ảnh gia Rodger Klein cho biết : anh có được bức ảnh này , trong một buổi chụp thử nghiệm tại hồ bơi ở bãi biển Venice – California – Mỹ .

  • Du lịch

    THÁNH ĐƯỜNG MADONNA DELLA CORONA Ở ITALY

    THÁNH ĐƯỜNG MADONNA DELLA CORONA Ở ITALY

    * Thánh đường Madonna Della Corona ở Italy nổi tiếng thế giới , là nhà thờ cheo leo trên vách núi . Tách biệt với khu dân cư . Kiến trúc độc đáo của nhà thờ được xây dựng từ thế kỷ 16 , kỳ vĩ và cổ kính .

    * Nằm trên vách núi đá Beldo , cao 550m . Thánh đường Madonna Della Corona là điểm đến của nhiều du khách . Nguyên do bởi đây là nhà thờ cheo leo trên vách núi đá có kiến trúc đặc biệt .

    * Do thánh đường Madonna Della Corona nằm tách biệt với khu dân cư . Nên ở đây vô cùng yên tĩnh , thanh bình và không khí trong lành .

    * Năm 1899 , mặt tiền nhà thờ được trùng tu theo phong cách kiến trúc Gothic .

    * Trong suốt nhiều thế kỷ , Thánh đường Madonna Della Corona là nơi sinh sống và tu hành của các tu sĩ .

    * Để lên đến Thánh đường Madonna Della Corona . Du khách phải đi theo đường bộ với  1.540 bậc thang bằng đá .

    * Trên đường lên Thánh đường du khách có thể chiêm ngưỡng 14 bức tượng đồng . Và du khách phải mất 2 tiếng đồng hồ để đi từ dưới lên Thánh Đường Madonna Della Corona .

    Theo Internet

  • Du lịch

    15 ĐỊA ĐIỂM TRÊN TRÁI ĐẤT TRÔNG GIỐNG NHƯ Ở HÀNH TINH KHÁC

    15 ĐỊA ĐIỂM TRÊN TRÁI ĐẤT TRÔNG GIỐNG NHƯ Ở HÀNH TINH KHÁC

    Nguồn : Dân Việt

    1. Công viên núi lửa Lassen – California – Mỹ .

    — Là nơi duy nhất trên trái đất , có 4 loại hình nưi lửa khác nhau :

    + Núi lửa dạng tầng .

    + Núi lửa hình khuyên .

    + Núi lửa hình nón .

    + Núi lửa dung nham kết hợp với tro .

    2. Núi Roraima .

    — Đỉnh cao nhất thuộc dãy Pakaraima .

    — Nằm tiếp giáp 3 nước : Brazil – Guiana – Venezuela .

    — Xung quanh núi luôn bị bao phủ những đám mây . Khiến đỉnh núi trông như lơ lửng giữa trời .

    3. Công viên địa chất Trương Dịch – Đan Hà – Trung quốc .

    — Hình thành sau một vận động địa chất kéo dài 24 triệu năm .

    4. Salar de Uynni .

    — Là hồ muối lớn nhất thế giới .

    — Mặt hồ luôn bao phủ một lớp nước mỏng . Xem như là một tấm gương lớn , nó trở thành thứ làm mốc để hiệu chỉnh thông số cho các vệ tinh .

    5. Sa mạc Salvardor Dali .

    — Sa mạc trải dài 100 km vuông .

    — Thoạt nhìn trông như một tác phẩm tranh : những đỉnh núi như điệu vũ bằng màu nước , những tảng đá như những cây mọc lên từ đất .

    — Cảnh quan này trông khác lạ so với các sa mạc trên hành tinh .

    6. Thung lũng Afar nằm ở Ethiopia .

    — Nơi đây có rất nhiều hồ lưu huỳnh . Chỉ có một loài vi khuẩn đặc biệt , mới có thể sống được .

    7. Hẻm núi Antelope .

    — Nằm trong lãnh địa của thổ dân da đỏ Navajo .

    — Nước mưa và gió trong hàng triệu năm , đã mài mòn cát trong đá , để lại những khoảng trống như một công trình đặc sắc .

    8. Valle de la Luna .

    — Nằm trong sa mạc Atacama . Vốn là sa mạc khô hạn nhất hành tinh .

    — Có khung cảnh giống như mặt trăng .

    9. Fly Gegser .

    — Đây là sự hình thành quang cảnh địa chất của thiên nhiên và con người .

    — Ban đầu , người ta dự tính xây dựng một cái giếng ở đây . Tuy nhiên , trong quá trình khoan có sơ sót xảy ra . Khiến cho nước phun trào lên mặt bề mặt đất .

    — Và sau nhiều năm bồi tụ các chất trong dòng nước ngầm . Một ngọn ” núi ” cao khoảng 1,5 m đã hình thành ( như hình ảnh ) và còn tiếp tục tăng kích thước .

    10. Đôi mắt của Chúa .

    — Hang động Prohodna hay còn gọi là ” Đôi mắt của Chúa ” ở Bulgari .

    — Hai lỗ tự nhiên xuyên qua hang đá rất đối xứng , trông như đôi mắt .

    — Vào mùa mưa , nước chảy theo xuống trông như những giọt nước mắt .

    11. Sa mạc Wadirum .

    — Có cảnh quan kỳ lạ nhất trên trái đất . Những vách đá không giống như những vách đá nào khác trên hành tinh .

    12. Quần đảo Socotra .

    — Những cây máu rồng là đặc hữu trên quần đảo này . Không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác trên trái đất . Nếu bóc vỏ cây ra , nước đỏ chảy ra trông như máu .

    13. Công viên quốc gia Bryce Canyon .

    — Những tảng đá trông như những cái cây .

    — Vào hoàng hôn , chúng thay đổi từ màu trắng thành đỏ . Nên cảnh tượng vô cũng độc đáo .

    14. Thung lũng Chết .

    — Ở sa mạc Namib thuộc Namibia .

    — Những cái cây chết khô đã giữ nguyên hiện trạng , không mục rã trong 600 năm qua .

    15. Sông băng Perito Moreno .

    — Có màu sắc bất thường , do lớp băng dày hấp thụ tất cả các quang phổ , ngoại trừ màu xanh lam .

    — Ngoài ra , tiếng băng róc rách tạo nên những giai điệu độc đáo . Không giống bất cứ thú gì .

  • Giải trí

    BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

    BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG

    Tin vợ chồng Tư chia tay mới nghe tưởng như đùa. Ô hay mới cưới chưa đến tháng đã thôi nhau là sao? Mà đâu phải vợ chồng son trẻ thiếu chính chắn gì cho cam? Cả hai đều đã một lần dang dỡ. Nàng đã từng có chồng không ra gì, cờ bạc hư hỏng khiến cho phải đưa nhau đưa ra toà. May mà không có con cái ràng buộc cũng dễ dàng đường ai nấy đi. Chàng thì không ly dị nhưng…goá vợ, gà trống nuôi 2 đứa con thầm thoát cũng mấy năm rồi. Duyên lành đun rủi cho hai tâm hồn cô đơn gặp nhau nên duyên chồng vợ.
    Vậy mà chưa đến một tháng Tư khăn gói ra khỏi nhà chồng.


    Hỏi lý do nào? Tại sao?
    -Bả ở trong nhà vậy ai chịu nỗi. Tư trả lời
    -Bà nào ở? Tôi thắc mắc
    -Vợ cũ ổng chứ ai
    – Không phải vợ ổng mất lâu rồi sao?
    -Bả mất thì mất, ai cấm bả…ở trong nhà!
    -Không hiểu
    -Là bả…không chịu đi mà cứ ở trong nhà chứ sao nữa.
    -Giõn hả em? Thời buổi này mà còn nói chuyện ma quỷ ?
    -Thiệt đó anh.

    Image may contain: 1 person, indoor


    Và theo lời Tư Kể
    -… Mới về nhà ổng có mấy ngày là em thấy âm khí trong nhà nặng nề, biết ngay đang có người âm trú ẩn, quả nhiên là bà ấy.
    -Wait, Chuyện ma quỷ có thiệt hay không anh không chắc, nhưng nếu có thiệt như em nói thì em làm sao biết có âm khí trong nhà và chắc là linh hồn của bà ấy còn đó?


    Tư cười
    – Nói anh nghe cũng không sao. Ông nội em là thấy pháp chuyên trừ tà đuổi quỷ ở Tây Ninh. Tía em cũng có chân truyền từ ông nội cho nên em cũng được học hỏi từ nhỏ tuy chưa học hết để đủ sức bắt ma trừ tà như ông nội, hay tía em, nhưng có thể thấy ma, và nhất là không sợ ma .
    – À… Vậy sao giờ sợ?


    -…Đâu sợ, mà bực thôi. Anh nghĩ mình ở trong nhà, tự nhiên lâu lâu thấy bả đứng đâu đó xua tay như muốn đuổi mình ra khỏi nhà. Em không sợ vì đã từng thấy nhiều ma trước rôi, và biết nó chẳng làm gì được mình, nhưng mà khó chịu lắm anh. Nhất là buổi tối hai vợ chồng riêng tư với nhau, bỗng thấy bà đứng đó có khổ không chứ?
    -A, vậy là bả ấy ghen. Nhưng theo anh biết người mất rồi phải siêu thoát đi nơi khác về thiên đàng hay địa ngục gì đó tùy mỗi người, tại sao bà này còn ở trong nhà?
    – Cũng có những trường hợp họ bị vương vấn nặng nợ trần chưa đành lòng đi, bởi vậy mới có ma chứ anh. Trường hợp bà vợ cũ của ảnh không đi chắc vì thương con quá ra đi không nỡ nên trốn ở lại.
    -Vậy muốn cho bà ấy ra đi thì phải làm sao?
    -Phải mời một cao tăng đắc đạo tới nhà tụng kinh khai nhỡn cho bà ấy thấy được lẽ luân hồi mà siêu thoát. Nhưng ông chồng em đời nào tin mấy chuyện này mà tính mời tăng!
    -Em có cho anh ấy biết chuyện này?
    – Có, nhưng ảnh nhứt định không tin, còn sạt em nhảm nhí, có tức không?
    -Khó nhỉ! Ông ấy không tin cũng không thể trách. Hay là nói ông nội em hay ba em …mời bả ra khỏi nhà?


    Tư trầm ngâm nói
    – Nếu kêu tía em đang ở VN qua thì ông có thể trục bà ấy ra khỏi nhà, nhưng sao mà nỡ làm vậy anh ơi. Bà ấy vì quá thương chồng thương con, chưa muốn chết mà phải chết. Nghe kể là bà ấy bị tai nạn xe cộ chết bất ngờ quá nên không cam tâm siêu thoát mới ra cớ sự. Tía em có thể trục bà ấy ra khỏi nhà và dán bùa không cho bà trở vô, nhưng không thể dẫn dắt cho vong linh bà. Bà sẽ trở thành một con ma hoang không nơi nương tựa, dễ sa vào kiếp ngạ quỷ tội nghiệp lắm. Phải có cao tăng dẫn dắt bà đến nơi siêu thoát mới là biện pháp hay nhứt.


    -Nhưng chồng em đã không tin mấy chuyện này mà !
    -Bởi vậy mới khổ. Chắc là duyên phần của em vậy để mình em chịu chứ em không nỡ đuổi bà ấy ra khỏi nhà đâu anh. Dù sao cũng là nhà của bả. Bà ấy muốn cứ ở đó. Khi nào có duyên được dẫn dắt bà sẽ tự ra khỏi nhà.
    Và Tư đã quyết định cắt mối tơ tình ra khỏi nhà, trả lại chồng và con cho con ma ấy.


    …Đâu chưa đên hai tháng, Tư tới báo cho biết đã…dọn về lại.
    Câu chuyện “dọn về” của Tư còn li kỳ hơn.
    Nàng kể:
    “… Hôm đó em đang ngủ ở nhà, chợt như có ngưòi kéo chân thức dây. Hoảng hồn luôn: anh biết ai hôn? Bả chớ ai! Em bực quá la lên: “Này chị, tui đã trả ảnh lại cho chị rồi. Chị còn tới đây kiếm tui chi nữa”. Bỗng nhiên em nghe như trong tâm thức tiếng chị ấy nói nhờ em tới nhà cứu đứa con gái út tên Alyssa đang bệnh sốt nặng trong phòng một mình, nguy hiểm quá!”


    Nghe đến chữ Alyssa là em tỉnh ngủ liền. Nó là đứa con gái sau của hai người mới 7 tuổi thôi. Lúc còn ở nhà, em thương con bé lắm, mà nó cũng thương em.

    “Anh Tân đâu?” Em hỏi.

    “Anh Tân đi out of town ngày mốt mới về. Nhà chỉ có 2 anh em”

    “Sao chị không thức thằng Brian dậy. Nó lớn rồi biết lấy thuốc cho em nó” “Không được em ơi. Chị là mẹ nó thiệt nhưng không thể liên lạc với nó. Chị chỉ liên lạc được với em thôi. Em làm ơn tới cho con Alyssa uống thuốc giùm chị chứ để lâu bị coma nguy hiểm lắm.”


    Tuy vẫn còn ấm ức, nhưng nghe nói con bé Alyssa bệnh là em quên hết giận hờn. “Nhưng mà kẹt rồi chị. Tui đâu có chìa khóa vô nhà? Tui trả hết chìa khóa cho anh Tân rồi ”
    “Đừng lo. Em cứ tới nhà chị chỉ cho cách”

    Vậy là giữa đêm khuya khoắt 1, 2 giờ sáng em tức tốc lái xe đi. Đến nơi bả chỉ dưới 1 viên gạch trong vườn có để cái chìa khóa sơ cua từ hồi bả còn sống để phòng trường hợp đi đâu bị quên hay mất chìa khóa vô nhà. May mà chìa khóa bao bọc cẩn thận nên không bị rỉ sét gì cả.


    Em mở cửa bước ngay vào phòng con Alyssa. Quả nhiên con bé không biết bị gì mà người nóng như lửa đang nằm rên hừ hừ. May em biết chỗ để thuốc men trong nhà nên lấy ngay cho con bé uống và lấy khăn ướt lau người nó để giảm nhiệt. Được chốc sau con bé đã hạ nhiệt và tỉnh dần nó thấy em đang ôm nó nên mếu máo “Mẹ ơi mẹ đừng đi nữa, ở lại đây với con nha!” Không biết nó đang nói mẹ là em, hay là nó đang nhớ đến mẹ ruột nó. Em mủi lòng đến chảy nuớc mắt, còn bà ta thì đứng ở góc phòng khóc ngon lành. Dĩ nhiên là chỉ có em biết còn con bé và thằng Brian (lúc này thì thằng anh nghe tiếng động nên đã tỉnh chạy sang phòng con em) hoàn toàn không biết mẹ ruột của chúng nó lúc đó cũng đang ở trong phòng.


    Đợi sáng em để sẵn thuốc dặn thằng anh cho em uống, gọi điện thoại cho ổng biết con gái bệnh phải về chăm sóc con. Em chỉ làm được tới đây thôi.
    -Ổng có hỏi tại sao em biết con bé bệnh mà tới nhà giữa đêm khuya như vậy? Tôi hỏi
    – Có, và em có sao nói vậy. Ảnh tin hay không tin mặc kệ. Em không care.
    -Vậy ổng có tin?
    – Ban đầu thì không, nhưng sau đó cũng phải tin. Ảnh xin lỗi và năn nỉ em trở lại với ảnh.
    -Và em đã chịu ?
    -Dạ. Tư trả lời
    -Vậy còn …bả?
    -Chị ấy đi rồi anh.
    -Đi đâu? Sao em biết?


    -Sau vụ con Alyssa, chị lại hiện về lần nữa nói chuyện với em. Chị ấy xin lỗi bấy lâu nay vì sự ghen tuông và ích kỷ nên đã phá em. Nhất là chỉ sợ mấy đứa con bị cảnh mẹ ghẻ con chồng. Nhưng bây giờ thì chị hiểu là em cũng thương con chỉ như con. Đêm hôm khuya khoắt nghe con bé bệnh là bỏ tất cả chạy tới ngay. Con bé Alyssa tinh thần lẫn thể chất yếu đuối, nó cần một người mẹ bên cạnh thực sự thương yêu và chăm sóc cho nó. Chị ấy có thương con tới đâu cũng không thể làm được nữa. Bây giờ thì chị đã yên tâm siêu thoát về thế giới của chị, không nuối tiếc gì nữa vì biết rằng gia đình, con cái chị từ đây đã có em thay thế chăm sóc.

    Đã mười mấy năm trôi qua, gia đình Tư sống hạnh phúc. Hai người không có thêm đứa con nào, nhưng 2 đứa con chồng thương Tư như mẹ ruột của chúng.


    Có lần tôi tò mò hỏi sau lần đó, bà vợ cũ có bao giờ hiện hồn về thăm chồng con và thăm Tư không? Cô mỉm cười nói ” Bí mật. Thiên cơ bất khả lậu”.

    ThaiNC