• Tin thế giới

    Thanh Phương : Tàu ngầm Trung Quốc cắm quốc kỳ dưới đáy biển Đông

    Tàu ngầm Trung Quốc cắm quốc kỳ dưới đáy biển Đông
     

    Tàu ngầm loại Song 039 của quân đội Trung Quốc

    apl-chine.com
    Thanh Phương

    Hãng tin chính thức của Trung Quốc China News Service hôm nay (26/8), trích nguồn từ Bộ Khoa học và Công nghệ Trung Quốc và Cục Hải dương Trung Quốc, loan tin một tàu ngầm của nước này đã cắm lá quốc kỳ dưới đáy Biển Đông, mà Trung Quốc gọi là biển Hoa Nam.

    Trong thời gian từ tháng 5 đến tháng 7 vừa qua, chiếc tàu ngầm nói trên đã lặn tổng cộng 17 lần và đã lặn xuống độ sâu lên tới 3.759 mét. Tuy nhiên, hãng tin China News Service lại không nói rõ là tàu ngầm này đã lặn xuống ở đâu, tại sao đến bây giờ thông tin này mới được loan tải, cũng như là tàu ngầm có đi vào những khu vực đang có tranh chấp chủ quyền trên biển Đông hay không. Hãng tin này chỉ nói đây là lần đầu tiên một tàu ngầm của Trung Quốc lặn đến độ sâu như thế.

    Trên đài truyền hình Trung Quốc hôm nay, một kỹ sư đặc trách các cuộc lặn ở biển sâu tuyên bố rằng : “ Thành công này cho thấy là nước ta đã trở thành một trong số ít các quốc gia nắm vững công nghệ lặn dưới biểu sâu”. Theo nhận định của hãng tin Reuters, cuộc lặn thử nghiệm này làm nỗi rõ tham vọng của Bắc Kinh trong việc khai thác các tài nguyên dưới đáy Biển Đông.

    Trong bối cảnh mà Trung Quốc khẳng định chủ quyền trên toàn bộ biển Đông, hôm qua, kết thúc chuyến viếng thăm kéo dài bốn ngày Bắc Kinh, thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh tuyên bố là Việt Nam vĩnh viễn không trở thành đồng minh của Hoa Kỳ. Ông Nguyễn Chí Vịnh bác bỏ tin cho rằng Việt Nam đang thiết lập mối “quan hệ tam giác” giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.

    Theo tờ China Daily, tuyên bố nói trên của ông Nguyễn Chí Vịnh đã được giới phân tích ở Bắc Kinh đánh giá cao, cho rằng đây là dấu hiệu tích cực thúc đẩy quan hệ Việt-Trung. Ngoài ra, thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam còn bày tỏ sự hài lòng trước sự phát triển của Trung Quốc, đặc biệt là về mặt quân sự. Theo ông Nguyễn Chí Vịnh, Trung Quốc sẽ không sử dụng sức mạnh của mình để phương lại đến những nước khác, cũng như phương hại đến hòa bình, ổn định của khu vực và thế giới”.

    Ông Nguyễn Chí Vịnh còn chuyển lời mời Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt đến dự cuộc họp các Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng, sẽ diễn ra tại Hà Nội vào tháng 10 tới.

  • Tin thế giới

    BBC : Mỹ-Hàn tiếp tục tập trận

    Mỹ-Hàn tiếp tục tập trận

    Tàu USS Blue Rigde của Hoa Kỳ tại cảng Busan chuẩn bị cho cuộc tập trận với Nam Hàn

    Hoa Kỳ và Nam Hàn tiếp tục tập trận quy mô lớn cho dù Bắc Hàn dọa "trả thù không thương tiếc".

    Các quan chức cho hay 56.000 lính Hàn Quốc và 30.000 lính Mỹ tham gia cuộc tập trận từ 16 tháng 8 nhằm cải thiện phối hợp giữa hai quân đội ở phía Nam bán đảo Triều Tiên.

    Bình Nhưỡng tuyên bố các cuộc tập trận giữa miền Nam và Mỹ là để thực tập việc xâm lược miền Bắc trong tương lai.

    Căng thẳng liên Triều gia tăng kể từ hồi tháng Ba, khi tàu chiến Cheonan của Hàn Quốc bị đánh chìm làm 46 thủy thủ tử nạn.

    Bắc Triều Tiên bác bỏ cáo buộc liên quan, cho dù một ủy ban quốc tế xác định thủy lôi của miền Bắc là thủ phạm gây đắm tàu.

    Tháng trước Mỹ và Nam Hàn đã tập trận lớn trong màn phô diễn sức mạnh nhằm trấn áp thái độ hung hăng của Bình Nhưỡng.

    Cuộc tập trận mới nhất sử dụng nhiều công nghệ thông tin và có sự tham gia của binh lính đặt tại Nam Hàn và nước ngoài.

    Báo chí quốc tế gọi đây là cuộc tập trận ‘máy tính hóa’ (computerized war games).

    Cuộc tập trận kéo dài 11 ngày này mang tên Người bảo vệ Tự do Ulchi (UFG), được cho là mang tính tự vệ và không có điều động số lượng binh lính lớn.

    Tướng Mỹ Walter Sharp nói: "Với các đơn vị đặt tại Hàn Quốc, Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương và nhiều nơi ở nước Mỹ, UFG 10 là một trong các cuộc dàn dựng quân sự hỗn hợp lớn nhất trên thế giới".

    Nhằm vào Bắc Hàn

    Quân và dân Nam Hàn đón chào cuộc tập trận Ulchi

    Bình Nhưỡng đã ra một loạt thông cáo lời lẽ cứng rắn chỉ trích các cuộc tập trận Mỹ-Hàn và gọi hoạt động mới nhất là hành động "ngang ngược không che dấu" nhằm vào miền Bắc.

    Hãng thông tấn chính thức KCNA nói: "Quân đội và người dân chúng ta sẽ vung quả đấm thép để trả thù một cách không nhượng bộ."

    Trong khi đó, cuối tuần rồi Tổng thống Nam Hàn Lee Myung-bak đã đưa ra đề xuất ba giai đoạn nhằm thống nhất hai miền.

    Trong bài diễn văn kỷ niệm 65 năm giải phóng khỏi ách thống trị của Nhật Bản, ông Lee nói người dân hai miền cần đoàn kết, hòa bình để xây dựng kinh tế và dỡ bỏ các rào cản tiến tới thống nhất đất nước.

    Ông nói sẽ thành lập "quỹ thống nhất" từ tiền đóng thuế của người dân để hỗ trợ quá trình mà theo một số ước tính có thể cần tới hơn 1,3 nghìn tỷ đôla Mỹ.

    Giới phân tích nói ý tưởng của ông Lee có lẽ không được miền Bắc hoan nghênh vì báo chí Bắc Hàn lâu nay vẫn gọi ông là phản bội.

    ——————————————————–

    Mỹ ra phúc trình về quân đội Trung Quốc

    Trung Quốc tập trận ở Biển Đông

    Trung Quốc nay có thể vươn xa ngoài Thái Bình Dương

    Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ ra phúc trình nói Trung Quốc đang ngầm củng cố quân đội để vươn ra xa hơn phạm vi trước kia.

    Phúc trình hàng năm gửi cho Quốc hội về ‘Các diễn biến Quốc phòng và An ninh của Trung Quốc’ cho rằng việc bí mật nâng cao năng lực quốc phòng là điều nguy hiểm vì có thể gây hiểu lầm và tăng nguy cơ xung đột.

    Nay quân đội Trung Quốc đã có khả năng tấn công trên một diện rộng, cho tới tận đảo Okinawa của Nhật Bản và quần đảo Trường Sa ngoài khơi Việt Nam.

    Các nhà hoạch định chính sách quân đội nước này còn nhắm tới các mục tiêu xa xôi hơn nữa như đảo Guam và Philippines.

    Bản phúc trình của Lầu Năm góc đánh giá rằng Trung Quốc sẽ tăng cường tuần ra tại Biển Đông, một điểm nóng trong khu vực.

    Nói chung phúc trình không đưa ra chi tiết gì thật mới, nhưng cho thấy quan ngại gia tăng của Mỹ trước sức mạnh quân sự ngày càng lớn của Trung Quốc.

    Chế ngự Đài Loan

    Theo phúc trình của Ngũ Giác đài, Trung Quốc đang nâng cấp hệ thống hỏa tiễn, mở rộng các căn cứ tàu ngầm và hiện đại hóa lực lượng hạt nhân.

    Nay Bắc Kinh có trong tay 1.150 hỏa tiễn đạn đạo tầm ngắn và một số lượng không xác định tên lửa tầm trung.

    Bộ Quốc phòng Mỹ cáo giác Trung Quốc chi hàng tỷ đôla nâng cấp quân đội mà không cho thế giới biết.

    "Việc thiếu minh bạch trong lĩnh vực quốc phòng và an ninh của Trung Quốc đang làm gia tăng sự không rõ ràng, gây nguy cơ hiểu lầm và tính toán lầm (giữa các nước)."

    Liên hệ trực tiếp giữa quân đội Trung Quốc và Hoa Kỳ đã bị đình chỉ kể từ khi Bắc Kinh tức giận vì Mỹ bán vũ khí cho Đài Loan và khước từ chuyến thăm định trước của Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates.

    Phúc trình ra hôm thứ Hai cũng nói Trung Quốc đã đẩy mạnh đáng kể năng lực vượt trội trong tương quan với Đài Loan.

    Lầu Năm góc còn cho rằng bàn tay của Trung Quốc nay vươn ra tận Thái Bình Dương.

    Bản phúc trình viết: "Xu hướng hiện nay của sức mạnh quốc phòng Trung Quốc là yếu tố chính thay đổi cán cân quân sự ở Đông Á và có thể cho phép Trung Quốc thực hiện các hoạt động quân sự vượt xa khỏi phạm vi Đài Loan".

    Tháng Ba năm nay, Trung Quốc tuyên bố sẽ tăng ngân sách quốc phòng thêm 7,5% lên 532,1 tỷ Nhân dân tệ (77,9 tỷ đôla).

    Để so sánh, ngân sách quốc phòng Hoa Kỳ là khoảng 700 tỷ đôla.

    Mỹ nói muốn đối thoại với Trung Quốc để tránh sự hiểu lầm giữa hai quân đội.

  • Tin thế giới

    Ngô Thiện Khải chuyển dịch : Trung Cộng dò dẫm canh tân

     

    Trung Cộng dò dẫm canh tân

     

     

    Ngô Thiện Khải chuyển dịch từ "General and Scholar test reform waters", Wu Zhong, Biên tập báo TQ

    Trong ngót ngét hai năm còn lại trước khi Chủ tịch Hồ Diệu Bảo (Hu Jintao) và vài nhân vật ở cấp lãnh đạo của CSTQ về hưu, ngày càng có nhiều lời kêu gọi công khai để họ khởi sự đổi thay chính trị.

    Lần này những kêu gọi cho dân chủ hóa và tôn trọng pháp luật không do những người bất đồng chính kiến với lãnh đạo nhưng lại do chính các khuôn mặt tiêu biểu phía cơ sở Đảng. Điều này cho thấy các đảng viên có đầu óc thoáng hơn, đang ngày càng mất kiên nhẫn với nhịp độ chậm chạp của đổi mới, đâm lo nếu thất bại trong việc tiến hành cải cách chính trị song song với sự chuyển mình về kinh tế sẽ dễ gây bạo loạn trong xã hội, dẫn đến hậu quả làm tiêu vong những thành quả đã đạt trong vài thập niên vừa qua.

    Theo một bản tin ngày 5 tháng 8 vừa qua, Trung tướng Liêu Dã Châu (Liu Yazhou), chính ủy tại Đại học Phòng vệ Quốc Gia của QĐGPND, trường huấn luyện tướng lãnh của CSTQ, đã táo bạo tiên đoán rằng TQ sẽ phải thay hệ chính trị độc tài hiện tại bằng một hệ thống chính trị dân chủ trong vòng thập niên tới, vì chẳng có cách thoát hiểm nào khác cho đảng CSTQ.

    Chỉ hai ngày sau, tiến sĩ (TS) kinh tế Hồ Sinh Đạo (Hu Xingdou) của Viện Kỹ thuật Bắc kinh, người được biết đến do những nghiên cứu về các nhóm thiểu số bị thua thiệt tại TQ, đã đăng trên trang mạng của mình một bản kiến nghị gởi Hồ Diệu Bảo dưới tựa đề "Đường dẫn tới sụp đổ của TQ và cách né tránh". Trong thơ mở, TS họ Hồ cho rằng sự diệt vong của công lý và công bằng xã hội đang đặt TQ trên một lộ trình nhiều hiểm nguy, nếu muốn tránh chỉ có cách thực hiện cải cách chính trị để thật sự mang lại quyền tự do và quyền công dân theo hiến pháp cho người dân trong nước.

    Tiên đoán của tướng họ Liêu được đăng trong một bài báo trong số mới nhất của tuần báo Phượng Hoàng, một tờ báo do hãng truyền hình cùng tên có khuynh hướng thân Bắc kinh xuất bản tại Hương cảng. Có lẽ do tính táo bạo của những nhận định của Liêu, bài báo được đăng kèm với chú thich dè dặt của Biên tập viên rằng bài dựa theo một cuộc phỏng vấn độc quyền với tướng này, và ông đã không duyệt lại bản hiệu đính chót của bài trước khi được đăng.

    Mở đầu bài báo, tướng Liêu đã chỉ trích gay gắt thái độ thờ lạy đồng tiền đang thịnh hành tại TQ. Ông nói cả nước từ trên xuống dưới đang thờ lạy mãnh lực đồng tiền mà quên đi những lực đẩy có vẻ mềm mỏng hơn như lý tưởng và văn hóa. Theo ông, "Có nhiều tiền hơn chưa hẳn đã làm tăng những tiềm lực mềm… Một quốc gia chỉ biết thờ lạy mãnh lực đồng tiền là một quốc gia tụt hậu và ngu xuẩn, cả trong nội trị lẫn bang giao phát triển trên trường quốc tế".

    Đối nội, "tham nhũng đang trở nên thất thoát lớn nhất về kinh tế của TQ, mà cũng là tệ nạn xã hội lớn nhất, và thử thách lớn nhất về chính trị". Đối ngoại, tệ thờ tiền đang làm sĩ diện TQ xấu đi rất nhiều. Chẳng hạn, họ Liêu nói đường lối đầu tư bằng cách hối lộ quan chức địa phương tại Phi châu của TQ dẫn đến hệ quả là các quan này ngày càng ăn mạnh miệng hơn, trong khi dân địa phương thì ngày càng đố kỵ nhà cầm quyền TQ và những công trình của người Tàu.

    Ông cho rằng không có dân chủ, TQ sẽ không thể tiếp tục trong hướng đi lên về lâu về dài: "Một hệ thống thất bại trong việc để cho công dân được hít thở bầu khí tự do và để họ phát huy tối đa sáng tạo, và nếu nó không đưa được những người đại diện tốt nhất cho quốc gia dân tộc đến vị trí lãnh đạo thì chắc chắn phải sụp đổ".

    Lấy Liên Sô cũ làm thí dụ, tướng Liêu nêu ra lý do khiến đảng CSLX sụp đổ là thất bại trong chính hệ thống của nó chứ không phải về mặt kinh tế hay quân sự. Trong một sự ví von kín đáo với cách làm việc hiện nay tại TQ, ông nói đảng CSLX từng đặt ổn định chính trị ở ưu tiên hàng đầu, "đặt ổn định trên trước mọi thứ khác, và cố dùng tiền để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng rốt cuộc xung đột trong xã hội bừng cháy và rồi cái gì cũng thành ra chuyện trái ngược".

    Đối lại bí quyết then chốt trong thành tựu của Mỹ nằm ở chỗ nước này đề cao sự tôn trọng pháp luật và ở cả hệ thống đàng sau sự cai trị bằng luật pháp, chứ không ở Phố Tường Tài (Wall Street) hay Thung lũng Điện tử (Silicon Valley).

    Thế nên, theo tướng Liêu, TQ phải thay đổi hệ chính trị của nó. "Cải tổ hệ chính trị của ta là một nhiệm vụ mà lịch sử đã trao cho ta. Chẳng có cách nào trốn thoát được". Ông tiên đoán là "trong vòng 10 năm, sự chuyển đổi từ một hệ thống chính trị độc tài sang một thể chế dân chủ sẽ xảy ra không cách tránh được. Nhiều thay đổi lớn sẽ được chứng kiến tại TQ".

    Nên biết Liêu là con rể Cựu Chủ tịch Nước Lý Tiên Niệm (Li Xiannian) do vậy cũng là một phò mã của chế độ, và đang được coi như ngôi sao chính trị đang lên trong đảng CSTQ, trong Hồng quân, tuy thuộc loại ngựa chứng với những phát biểu nảy lửa và những bài viết thường xâm phạm nhiều điều cấm kỵ. Nay 57 tuổi, tướng này hiện là thành viên Ủy ban Trung ương Kiểm tra Kỷ luật của đảng, tức cơ chế chống tham nhũng tối cao tại TQ. Do địa vị và gốc bự như vậy chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi lời bình luận của ông này về nhu cầu cải tổ chính trị lập tức gây nên cơn sốt trong dư luận đại chúng. Bài viết trong Tuần báo Phượng Hoàng đến nay đã được đăng lại, được tường thuật và bàn cãi trên mọi trang mạng hàng đầu của TQ.

    Tiểu thuyết gia và người viết blog nổi tiếng Dương Hạng Dũng (Yang Hengjun) đã nói với tờ Deutsche Welle rằng “nếu là tướng nào khác thì tuyên bố đó đã là chấn động mạnh, nhưng tôi không ngạc nhiên khi tướng bộc trực họ Liêu nói những chữ đó, vì ông ta đã nói những chuyện tương tự trước đây. Liêu là người có lương tâm và tầm nhìn xa". Trong mắt họ Dương, ông Liêu đã nói thay cho nhiều người trong đảng. "Khó mà tiếp tục theo đà hiện nay tại TQ, đảng CSTQ khó bám víu vào quyền lực cai trị như bây giờ. Phải có thay đổi, tuy người người có cái nhìn thế này thế khác về việc phải làm nên thay đổi ra sao".

    Vài nhà phân tích thời cuộc tại Bắc kinh tin rằng phát biểu của tướng Liêu phản ảnh sự kiện các phò mã và thế hệ trẻ tiên phong trong đảng đang muốn có tiếng nói có ảnh hưởng hơn trong sinh hoạt chính trị. Những người này cũng hy vọng việc nói lên các quan điểm phóng khoáng có thể giúp họ được biết đến hơn trong cuộc chạy đua trước thềm đại hội lần 18 vào cuối năm 2012.

    Theo một nhà phân tích, "Các phò mã của chế độ, là những người chủ trương sứ mệnh của họ là phải bảo tồn những gì ông cha họ đã tranh đấu để giành được, đang lo sự trị vì của đảng CSTQ sẽ mất chính nghĩa nếu không thúc đẩy được tiến bộ về chính trị. Họ cũng hy vọng sẽ được hưởng nhiều quyền lợi hơn sau cuộc cải tổ trong hai năm tới".

    Tuy thế cũng có nhiều dân mạng chỉ trích cái nhìn của Liêu về sự thành công của Mỹ. "Quan điểm của ông ta theo đó thành tựu của Mỹ là nhờ luật pháp và hệ thống đàng sau nó có phần hời hợt. Câu hỏi có thể đặt ra là hệ luật của Mỹ phát xuất từ đâu?"

    Hồ Sinh Đạo cũng có ưu tư về sự thất bại của hệ chính trị hiện nay của TQ như Liêu. Trong kiến nghị gởi Chủ tịch nước, ông cho rằng sự cầm quyền tại TQ hãy còn phải tìm đâu là đường lối đúng đắn. Hiện nay để duy trì ổn định và bảo vệ quyền lực cũng như quyền lợi, hành pháp ở nhiều địa phương "dùng đến dối trá, bạo hành, vu khống, lao động cải tạo, băng đảng, bỏ tù trái phép và nhà thương điên để giam giữ ký giả, người đưa tin và mọi người có quan điểm khác với họ". Vì vậy, "công lý và công bằng xã hội đã chết. Đây là thất bại lớn nhất của nhà cầm quyền đương nhiệm.

    Họ Hồ gán thất bại này cho chế độ hiện tại, điển hình là "trong sự cấu kết giữa hành pháp, lập pháp, tư pháp và quản lý, trong sự cấu kết giữa cán bộ và kinh tài, giữa đảng và nhà nước". Hậu quả, theo ông, là TQ đang trên đường đến sụp đổ.

    Giải pháp là phải xây dựng một thể chế ông gọi là "Xã Hội Chủ Nghĩa Hiến định" – XHCNHD (constitutional socialism), trong đó công bằng xã hội là nền tảng cho việc cầm quyền. "Tôi cổ vũ con đường cải tổ phù hợp với điều kiện của TQ, chứ không rập khuôn tự do kiểu Tây phương. Tôi gọi con đường đó là XHCNHD."

    Trong phỏng vấn với báo chí sau khi đăng tải kiến nghị, Hồ triển khai thêm về khái niệm XHCNHD như là sự kết hợp của cách cầm quyền hợp hiến và công lý, tóm tắt là CNXH và đảng trị phải tuân thủ hiến pháp. Đi vào chi tiết, theo ông người dân phải được mọi quyền hợp hiến như bầu cử và giám sát chính phủ, quyền tự do ngôn luận và thông tin.

    Ông nói ông cổ vũ một lộ trình thay đổi tiệm tiến vì nhiều nhà trí thức đồng ý rằng TQ phải tránh thêm một cuộc cách mạng bằng bạo lực, do vậy chỉ có cách tiến hóa dần dần để ủng hộ tiến bộ trên mặt xã hội và trong phát triển mới phù hợp với nguyện vọng của đại đa số quần chúng. Ông cũng nhấn mạnh giải pháp của mình là tích cực xây dựng chế độ. "Dù sao thì CNXH vẫn chấp nhận được đối với đảng, nên đề nghị của tôi chỉ cho canh tân cách ôn hòa".

    Hồ cho biết tuy kiến nghị đề đạt gởi Chủ tịch nước, ông cũng đã gởi một số phó bản cho các nhân vật lãnh đạo qua những người quen. Chủ tịch có đáp trả hay không không quan trọng lắm, điều cần là "để thức tỉnh quần chúng và các cán bộ của chế độ để họ biết đâu là sự thật, và để biết được làm sao có thể đưa nước ta đi xa hơn và đem lại tiến bộ trong xã hội".

    Phân tích gia cho rằng có lẽ không phải ngẫu nhiên mà Liêu và Hồ lên tiếng kêu gọi cải cách chính trị cùng một lúc. Rất có thể hiện đang có những tranh cãi ở cấp cao nhất, và phía cởi mở muốn quan điểm của mình được đưa ra ánh sáng dư luận, để trắc nghiệm phản ứng trong nội bộ đảng cũng như của quần chúng.

    http://www.atimes.com/atimes/China/LH12Ad01.html


  • Tin thế giới

    Anh Phương lược dịch : Trung Quốc: Quản trị theo mô hình Mỹ hay là chết!

    Trung Quốc: Quản trị theo mô hình Mỹ hay là chết!

     

    Một vị tướng hai sao của Trung Quốc cảnh báo hoặc Trung Quốc phải đi theo nền dân chủ kiểu Mỹ hoặc sẽ phải chấp nhận sự sụp đổ theo kiểu Xô viết.

    Một bài viết của vị tướng lĩnh quân đội Trung Quốc mới đây đang gây xôn xao dư luận. Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu để bạn đọc cùng tham khảo, thảo luận.

    Khi các tướng lĩnh ngang hàng đang lo vung đao kiếm để chống lại việc tàu khu trục Mỹ có mặt ở biển Hoàng Hải và Biển Đông, tướng Liu Yazhou nói rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc phụ thuộc vào việc tuân theo thể chế quản trị của Mỹ hơn là thách thức vai trò thống trị của Mỹ tại vùng ven biển phía Đông của Trung Quốc.

    "Nếu một hệ thống thất bại trong việc để cho người dân của mình được hít thở trong bầu không khí tự do và phát huy sức sáng tạo ở mức cao nhất, và thất bại trong việc đưa những người tốt nhất đại diện cho hệ thống và người dân của mình vào vị trí lãnh đạo, thì hệ thống ấy sẽ đi đến diệt vong", tướng Liu Yazhou viết trên tạp chí Phoenix của Hong Kong, một tạp chí được phổ biến rộng rãi tại Trung Quốc.

    Bài viết của tướng Liu gợi ra một thực tế là cuộc đấu tranh chính trị và ý thức hệ của Trung Quốc có vẻ sôi nổi hơn là mọi người thường nghĩ, trước thời điểm có sự chuyển giao lãnh đạo của Quân ủy Trung ương quân đội Trung Quốc và Bộ Chính trị của Trung Quốc vào năm 2012.

    "Bí quyết thành công của Mỹ không nằm ở phố Wall hay thung lũng Silicon mà nằm ở hệ thống luật pháp tồn tại lâu đời và cả hệ thống nằm sau nó", ông Liu viết. "Hệ thống của Mỹ được đánh giá là được thiết kế bởi những thiên tài và dành cho những người ngu ngốc cũng có thể vận hành".

    "Một hệ thống tồi khiến cho một người tốt cũng hành xử tồi  trong khi một hệ thống tốt sẽ khiến ngay cả một người tồi có thể hành xử rất tốt. Dân chủ là điều cấp thiết nhất, mà không có nó, sẽ không có sự trỗi dậy bền vững".

    Tướng Liu mới được thăng chức từ vị trí Phó Chính ủy của lực lượng không quân thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc lên vị trí Chính ủy của Học viện Quốc phòng Trung Quốc. Cha của ông là quan chức cấp cao quân đội Trung Quốc, bố vợ ông là Li Xiannian, một trong 8 nhân vật bất tử của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc và cựu Chủ tịch nước Trung Quốc.

    Trong khi một số "ông vua con" của Trung Quốc tận dụng danh tiếng của họ để tích lũy tiền của và quyền lực, tướng Liu tận dụng dòng dõi của mình như một khiên chắn bảo vệ cho quan điểm mang tính cải cách và đi ngược trào lưu chung của mình.

    Tuy nhiên, những bài viết mới nhất của tướng Liu bất thường theo bất cứ chuẩn mực nào. Bài viết của ông kêu gọi Trung Quốc thay đổi trọng tâm chiến lược của mình từ khu vực ven biển phát biển bao gồm Hong Kong và Đài Loan, "vành đai nhân dân tệ" sang khu vực Trung Á giàu tài nguyên.

    Nhưng ông cũng cho rằng Trung Quốc sẽ không bao giờ đạt được mục tiêu chiến lược bằng việc chỉ dựa vào sự giàu có của mình. "Một quốc gia nếu chỉ chăm chăm nhìn vào sức mạnh đồng tiền của mình thì đó chỉ là một quốc gia tụt hậu và ngu dốt". "Điều chúng ta có thể đặt lòng tin vào là sức mạnh của sự thật".

    "Sự thật là tri thức và tri thức là sức mạnh".

    Nhưng sức mạnh quốc gia như vậy chỉ có thể có được với sự chuyển đổi về chính trị. "Trong 10 năm tới, một sự chuyển đổi từ chính trị vũ lực/ chính trị cường quyền sang dân chủ là điều không thể tránh khỏi", ông nói.

    Trái ngược với quan điểm truyền thống về bài học mà các chính trị gia Trung Quốc đã thu nhận từ sự sụp đổ của Liên Xô rằng đó là kết quả của cải cách chính trị quá mức, tướng Liu cho rằng, cải cách chính trị tiến hành quá muộn chính là nguyên nhân của sự sụp đổ của hệ thống Xô Viết.

    Tướng Liu đã nổi danh là thẳng tính cho tới khi ông ngừng việc xuất bản các bài viết của mình khoảng 5 năm trước.

    Người ta vẫn không hiểu lí do tại sao ông đưa ra bài viết mới đây và liệu ông có trở lại tham gia vào hệ thống.

    Năm ngoái, tạp chí Open của Hongkong đã xuất bản bài phát biểu nội bộ của tướng Liu trong một báo cáo bị rò rỉ. Trong bài phát biểu này đó, ông nêu vấn đề cấm kị ở Trung Quốc liên quan đến vụ Thiên An Môn năm 1989.

    Trong bài viết đăng trên tạp chí Phoenix, tướng Liu đã nhắc lại chủ đề Thiên An Môn rằng "cuộc bạo động toàn quốc này" xuất phát từ sự xung khắc của cấu trúc quyền lực truyền thống trong quá trình cải cách.

    • Anh Phương lược dịch từ The Sydney Morning Herald.

  • Tin thế giới

    Mi cờ rô Đểu! – Trần Mạnh Hảo.

     

    Đúng bọn này là bọn không lương thiện, không tử tế, còn lâu mới thành người mà dám khoác áo nhà văn, khoác áo chủ tịch đoàn, thế giới nó khinh như mẻ, đám ma bùn chứ nhà văn gì chúng nó…

    1. Hình ảnh minh họa:  Đồng bào tị nạn tại Melbourne– Úc Châu biểu tình phản đối quyết liệt buổi trình diễn ca nhạc của văn công cộng sản Đàm Vĩnh Hưng.

     

      Are you kidding? Mr. Dam?

    2.  Bài đọc suy gẫm:  Gút Bay Đại Hội Bịt Mồm! Gút Bay "Hội Nhà Văn" của đảng. – Trần Mạnh Hảo

    Trước Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII, tôi đã viết bản tham luận: ”Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước” gửi cho blog talawas, website Đàn Chim Việt… Lập tức hàng chục website nối mạng, đặc biệt có hai trang mạng trong nước là website của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và trang Bauxite VN của GS. Nguyễn Huệ Chi cũng post bài tham luận của chúng tôi cho mọi người cùng đọc.
    Sáng 05-8-2010, khi tới Học viện Chính trị quốc gia để dự đại hội, đa số các nhà văn đều bắt tay tôi chia sẻ và động viên, rằng bản tham luận ông viết rất được… xin chúc mừng. Một số nhà văn nổi tiếng “yêu đảng vượt chỉ tiêu trên giao” như N.Đ.X., T.T.Đ… cũng bắt tay chúc mừng tôi đã cả gan nói ra những sự thật chết người, mà nói có lý luận, có sự thật bảo chứng…
    Có nhà văn động viên tôi hết lời, đoạn dặn rằng: chớ kể ra tên tớ đã ủng hộ cậu nhá, có thể “nó” không bắt cậu nhưng “nó” bắt thằng ủng hộ cậu đấy, tớ hãi lắm; “nó” muốn để cho SỰ THẬT ĐƯỢC MỒ YÊN MẢ ĐẸP”, cậu lại cả gan bốc nấm mộ này lên, mất mạng như chơi…
    Các nhà văn đều tin rằng, “nó” đếch cho cậu đọc tham luận này đâu. Nhiều nhà văn còn rỉ tai dặn: tuyệt đối ông không được uống nước có sẵn (chai nước lọc) trong khách sạn Kim Liên nhá, không được một mình đi vào các con phố vắng nhá, ai không thân mời đi ăn uống là tuyệt đối không nhá, đi đâu nên rủ hai ba thằng nhà văn bạn bè đi cùng nhá; rằng ông nhớ vụ cụ Dương Bạch Mai người Nam Kỳ trong cuộc họp quốc hội ngày nào chứ, cụ này mới lên diễn đàn nói thật một tí teo thôi, đoạn xuống uống một ly nước (hay bia gì đó) liền lăn đùng ra chết… Ở đầt nước “tự do gấp triệu lần tư bản”, toàn “đỉnh cao trí tuệ” cầm quyền với chủ nghĩa bách chiến bách thắng… đã bao người mới hé mồm ra nói sự thật như cụ Dương Bạch Mai liền lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử, thì thằng phá trời như mày liều mạng nói toẹt ra sự thật, coi chừng thí mạng cùi đó nghe con!
    Nghe bạn bè lo lắng cho tính mạng của mình như vậy, tôi hãi lắm, nếu có làm sao thì cha già ngoài quê Nam Định, vợ con trong Sài Gòn biết cậy vào ai? Nghe anh bạn thân tái mặt bảo: chỉ có thằng điên như mày mới dám viết tham luận như vậy, mày đang là số phận của con cá nằm trên thớt mà dám cãi nhau với cả dao liền thớt thì coi chừng đi họp chi bộ với hà bá đó! Bước vào hội trường, tôi tự dặn mình: im mồm nhé, tuyệt đối câm nhé, đồng chí Hảo ngu như lợn ơi, mua băng keo dán miệng lại nhé… Trước khi ra Hà Nội, vợ con và bạn bè dặn: tịnh khẩu là thượng sách, đóng vai thằng đần là ăn chắc sống, thề đi, xin thề!
    Thế mà trong không khí bầu bán “quần ngư tranh thực” rất vô văn hóa của đại hội, nhất là không thể chịu được cách điều hành đại hội rất xách mé và trịch thượng của ông trung tướng công an Hữu Ước (nhạc sĩ mù nhạc, họa sĩ mù màu, nhà văn ít chữ…) chúng tôi đã quên béng lời dặn dò tịnh khẩu của người thân, quên béng mình đã hứa với mình: quyết tâm làm con lợn chỉ ủn ỉn chơi với bạn bè trong đại hội thôi, nghĩa là ngu vĩnh viễn đi là yên… lại ngứa tay, ngứa mồm giơ tay xin phát biểu ý kiến…

    Cháu với bố cháu quyết định đổi lộ trình, đạp xe đi theo yểm trợ đoàn biểu tình cho thêm …khí thế 🙂

    Tôi đã giơ tay mấy lần, giơ tay rất lâu mà các vị chủ tịch đoàn tuyệt đối không cho lên, không cho nói. Hàng chục nhà văn ngồi quanh tôi nói lớn: ông Hảo cứ lên đi, cứ lên đi, sao lại không cho một nhà văn hàng đầu của hội phát biểu… Rồi có mấy tiếng quát cô cầm micro: đưa micro cho ông Hảo. Không khí sôi sục làm chúng tôi thêm dũng khí, đứng lên nói: xin cô cho tôi mượn micro. Cô gái cầm micro quyết không đưa; có ai đứng bên cạnh giật được micro giúi vào tay tôi. Cô gái giữ trận địa an ninh của đảng giật lại micro như giật súng, nhưng không giật lại được. Tôi nói vào micro: kính thưa quý vị nhưng micro câm tiếng. Có ai nói: nó cúp điện micro này rồi, nó là micro đểu. Mấy ông nhà văn to tiếng: ông Hảo lên bục đoàn chủ tịch ngay, trên đó có hai cái micro tốt nhất nước đấy…
    Tôi hùng dũng lên bục cao chủ tịch đoàn, giúi mồm vào hai chiếc micro như hai miệng súng chĩa vào tôi, đoạn kính thưa, rồi nói. Tôi mừng thầm, micro này vẫn còn chưa bị cúp: kính thưa quý vị, có cảm tưởng tôi đã đến nhầm địa chỉ, hình như đây không phải là đại hội nhà văn, đây là một đại hội chính trị tranh giành quyền lực. Ở đây văn học không có chỗ tồn tại. Hội nhà văn thì phải lịch lãm lịch sự, phải có văn hóa chứ, các vị đang đánh tráo khái niệm chính trị và văn học… Lập tức micro bị cúp… Tôi vẫn nói rất to hi vọng một số nhà văn ngôi hàng đầu nghe được: rằng ông trung tướng nhà văn Hữu Ước không biết viết văn, sao ngồi chủ tịch đoàn điều hành đại hội rất xách mé, trịch thượng, xin ông xuống cho… So với một số nhà văn bậc thầy ngồi dưới, ông Ước chỉ là thằng bé con tập tành viết lách lăng nhăng…
    Nhà thơ Hữu Việt đứng lên hét to: không được đối xử với nhà văn như thế, sao lại cúp micro anh Hảo. Rất nhiều nhà văn đứng lên quát: không nghe thấy gì, để cho người ta nói, nối lại micro đi… vô văn hóa, vô văn hóa, toàn micro đểu…
    Không có micro, tôi đi đi lại lại trước mặt chủ tịch đoàn một lúc rồi đành đi xuống…
    Lập tức micro lại vang lên trong miệng người điều hành đại hội  xin mời nhà văn Tô Nhuận Vĩ nói…
    Tôi bước xuống, bạn bè đỡ lấy tôi, bắt tay rối rít. Ai cũng bảo “nó” coi nhà văn như súc vật, bịp mồm người ta, không cho người ta nói là khinh bỉ toàn đại hội. Tôi ngồi cạnh nhà thơ hàng đầu Việt Nam Bằng Việt, anh bảo tôi phản đối trò cúp micro vô văn hóa này, đây là vết nhơ không thể xóa nổi của đại hội. Nhà thơ Anh Chi bắt tay tôi bảo: chúng nó thua ông rồi, chưa giao chiến mà nó đã thua một không, bọn khốn nạn, bọn vô văn hóa chứ đâu phải nhà văn, tao sẽ lên chủ tịch đoàn chửi thẳng vào mặt chúng nó: chúng mày cúp micro của thằng Hảo là chúng mày ném bùn vào đại hội đấy, chúng mày đã làm đại hội thất bại vì đây là đại hội bịt mồm… Phạm Đình Trọng bắt tay tôi: chúng nó đã biến ông thành linh mục Nguyễn Văn Lý, ông bị một đại hội lớn bịp mồm.
    Giờ giải lao các nhà văn xúm đến bắt tay tôi, chửi bọn bịt mồm. Thanh Thảo cười ngặt nghẽo: chúng nó cho chú Hảo rơi vào cõi im lặng đáng sợ, Hảo ta câm hoàn toàn, dán giấy vào miệng mày, sướng chưa con… Nguyễn Quang Lập chống gậy ra cửa bảo: em vừa quát vào mặt thằng phó ban tuyên giáo: chúng mày súng ống đầy mình sao lại sợ Trần Mạnh Hảo tay không đến thế? Mỹ chúng mày không sợ mà sợ Hảo à, đồ ngu!

       Cô gái Việt nơi xứ Kanguru của chúng tôi vừa đẹp vừa giỏi 🙂

        Ban Tổ Chức phân phát flyer giải thích lý do cuộc biểu tình đến người dân bản xứ. 

       O nói với ông chính quyền Úc ni hiểu là ở  trong nước tụi cs.cấm lưu hành văn hóa của người Việt tị nạn hải ngoại, mặt khác lợi dụng xứ tự do đưa văn công sang tuyên truyền đầu độc con em chúng tôi… thế thì công bằng ở mô?

        Nhóm phóng viên Paltalk tại Melbourne tường trình trực tiếp đi khắp nơi trên thế giới, đặc biệt chuyển tải âm thanh, hình ảnh về quốc nội qua các diễn đàn thuộc hệ thống Paltalk, các mạng Yahoo, Skypie….

     Chiều 5/8/2010, sau khi đài RFA gọi điện thoại phỏng vấn chúng tôi về sự kiện bịp mồm, ông Hữu Thỉnh xin lỗi đại hội về sự cố kỹ thuật bị mất điện micro của anh Hảo rất đáng tiếc, chúng tôi xin lỗi và sẽ kiểm điểm sâu sắc những người phụ trách kỹ thuật âm thanh. Cả hội trường ồ lên: cắt micro, bịt mồm người ta rồi sao còn đổ lỗi cho kỹ thật, giấu đầu lòi đuôi.
    Các nhà văn bảo tôi: xin lỗi vì trục trặc kỹ thuật nên ông Hảo không nói được vì micro mất điện, nếu quang minh chính đại thì phải mời anh Hảo lên nói lại chứ, bắn không nên đền đạn chứ. Nói dối lòi mẹ cái đuôi định hướng micro, micro đểu rồi còn xoen xoét cái miệng gian trá, bịp bợm. Đúng bọn này là bọn không lương thiện, không tử tế, còn lâu mới thành người mà dám khoác áo nhà văn, khoác áo chủ tịch đoàn, thế giới nó khinh như mẻ, đám ma bùn chứ nhà văn gì chúng nó…
    Một số nhà văn đã đi tìm hiểu, hỏi cán bộ công nhân viên học viện chính trị quốc gia rằng hệ thống âm thanh ở đây có bao giờ trục trặc chưa? Họ trả lời, đây là trường đảng của Bộ chính trị, trục trặc âm thanh có mà chết, không bao giờ bị trục trặc âm thanh, dàn âm thanh tốt nhất nước đấy… Với lại, hội trường này không bao giờ bị mất điện, tuyệt đối không bao giờ micro bị tắt tiếng như sự cố hôm nay đâu…
    Sau hai ngày ngồi trong hội trường đại hội, chúng tôi và rất nhiều anh em nhà văn phát hiện ra sự thật này: âm thanh micro của đại hội là âm thanh đểu, micro đểu. Vì mỗi lần ông Hữu Thỉnh nói hay các ông trong chủ tịch đoàn nói, hay những ông đọc tham luận y hệt xã luận báo Nhân Dân thì âm thanh rất tốt, rất vang, rất rõ. Rõ đến nỗi tôi ngồi bên ngoài, đi trong sân của hội trường còn nghe rõ mồn một. Thế mà khi nhà văn lên nói hay lên tham luận mà họ không nắm được, họ bèn vặn rất nhỏ âm thanh micro. Tham luận của GS. Phong Lê có nhắc đền Hoàng Sa , Trường Sa, nhắc đến nỗi nguy mất nước thì micro bị nhiễu, rè như kẻ khản đặc tiếng, nghe câu được câu chăng… Các tham luận hay phát biểu của Bùi Minh Quốc, Phạm Đình Trọng… đều bị micro đểu làm méo hết giọng. Đúng là quân đểu, micro đểu, đại hội đểu…
    Các nhà văn giờ giải lao xúm vào hỏi tôi, rằng ông định nói gì lúc đó, nạn nhân của micro đểu, tự do đểu, dân chủ đểu định nói gì mà “nó” sợ ông hơn sợ đế quốc Mỹ vậy? Tôi bảo, tôi đâu có cầm trong tay bản tham luận đâu mà “nó” cắt micro của tôi, tôi chỉ xin nói ba đến bốn phút mấy cảm nghĩ như sau:
    Thứ nhất, tôi thấy sự thật và đất nước không có mặt tại hội trường này. Dân tộc ta, đất nước ta đang bị bọn giặc phương Bắc xâm lược; chiếm các quần đảo của ta, giết dân ta ngoài biển như giết ngóe, chiếm đất liền ta bằng kế hoạch bauxite thậm độc, trồng rừng đểu, khai quặng đểu để chiếm đất, chiếm rừng rồi ồ ạt di dân Tàu sang đất ta… Họa mất nước đang đến gần sát sạt. Vậy mà ông Hữu Thỉnh lờ đi, chủ tịch đoàn lờ đi, đa số nhà văn lờ đi, tham luận chúng ta lờ đi… Làm như đại hội nhà văn lần thứ tám này đang diễn ra bên Trung Quốc chứ không diễn ra trên đất nước ta. Điều lo lắng quan tâm nhất của 85 triệu đồng bào không hiện diện trong hội trường này; thế thì chúng ta câm mồm để Trung Quốc bóp cổ đất nước, chúng ta đồng lòng với kẻ xâm lược à?
    Thứ hai, tôi muốn cải chính dùm cho ông Hữu Thỉnh. Sau khi bài báo động trời của nhà văn Trang Hạ: “Em không phải nhà văn” tung lên các trang mạng trong và ngoài nước, nhiều nhà văn hỏi chúng tôi; rằng có phải nhà thơ Hữu Thỉnh là người của Trung Quốc, do Trung Quốc cài cắm vào từ lâu để nắm hội nhà văn, sao thấy các hành xử quốc tế của ông Thỉnh yêu nước Tàu hơn yêu nước Việt, làm cái gì cũng cốt để đẹp lòng thiên triều phương Bắc? Tôi bèn trả lời rằng, không nên kết luận sớm quá như vậy, chẳng lẽ ông Hữu Thỉnh lại đang tâm làm gian tế cho giặc hay sao?
    Xin good bye chủ tịch hội nhà văn Hữu Thỉnh!
    Kính xin ông chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam khóa VIII Hữu Thỉnh (ông Thỉnh đã làm chủ tịch hội ba khóa rưỡi) hãy rủ lòng thương, ban cho tôi ân đức, xin ngài hạ cố gạch tên chúng tôi trong danh sách hội viên.  Xin cảm ơn ông trước. Chúng tôi không làm đơn xin ra khỏi hội; vì khi vào hội nhà văn năm 1975, chúng tôi không phải làm đơn, được hội nhà văn tự động đưa vào hội cùng mấy chục nhà văn trong văn nghệ giải phóng từ chiến khu về.
    Qua đại hội này, chúng tôi kết luận: Hội nhà văn Việt Nam sinh ra không phải để phụng sự Tổ Quốc và nhân dân Việt Nam, mà chỉ cốt phục vụ Đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi. Mà đảng cộng sản Việt Nam thì không phải là dân tộc hay tổ quốc Việt Nam.
    Xin good bye đại hội bịp mồm!
    Sài Gòn ngày 07-8-2010
    © 2010 talawas

    Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

    The

  • Tin thế giới

    Nếu thế giới bất động, 30 năm nữa Trung cộng sẽ thống trị châu Á

    Nếu thế giới bất động, 30 năm nữa Trung cộng sẽ thống trị châu Á
     
           Giáo sư John Mearsheimer của ÐH Chicago vừa cảnh báo trong 30 năm tới, Trung Quốc sẽ mưu cầu địa vị thống trị châu Á và rằng sự trỗi dậy đó sẽ không hòa bình.

    Nhà nghiên cứu chiến lược hàng đầu nước Mỹ này nhận định: "Nếu Trung cộng tiếp tục phát triển 30 năm tới như trong 30 năm qua thì họ sẽ tìm cách thống trị châu Á ". Sức mạnh kinh tế khổng lồ sẽ được Bắc Kinh chuyển thành sức mạnh quân sự tương xứng.

    Trung cộng sẽ mưu cầu địa vị thống trị châu Á và rằng sự trỗi dậy đó sẽ không hòa bình, Giáo sư John Mearsheimer cảnh báo.
        
     Ngoài triển vọng trên, theo ông Mearsheimer, "nếu Trung cộng phát triển theo kiểu Hong Kong, họ sẽ đẩy Mỹ ra khỏi châu Á và phát triển học thuyết riêng của mình ".
    Cơ sở cho nhận định này thì có nhiều và gần đây, chúng xuất hiện ngày càng dày đặc. Theo RFA, hồi tháng 4 vừa qua, Trung cộng thông báo với Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ James B. Steinberg rằng, biển Ðông VN là "lợi ích cốt lõi" của Trung cộng, tức là Bắc Kinh xem biển Ðông VN là vùng biển của riêng họ và sẽ không chấp nhận bất kỳ sự can thiệp nào của Mỹ hay bất kỳ nước nào vào biển Ðông.
          Báo giới nước ngoài nhận định rằng, đây là lần đầu tiên Trung cộng sử dụng cụm từ này đối với biển Ðông VN, nâng tầm quan trọng của khu vực này lên ngang hàng với Ðài Loan và Tây Tạng. Nó cho thấy, Trung cộng thể hiện, hành động "mạnh mẽ" hơn trước nhiều với thái độ xem thường Hoa Kỳ- một cường quốc đã từ lâu nắm giữ vai trò cảnh sát quốc tế giữ gìn an ninh trật tự khu vực Á Châu Thái Bình Dương.
          Và gần đây nhất, Trung cộng cực lực phản đối Mỹ, Hàn Quốc tập trận ở Hoàng Hải, gần Trung cộng với lý do là đe dọa an ninh, bất kể cuộc tập trận này diễn ra ở vùng biển quốc tế ngoài phạm vi chủ quyền 12 hải lý. Ðây rõ ràng là áp lực đẩy Mỹ ra xa bờ biển Ðại lục và nếu sức mạnh kinh tế, quân sự, chính trị Trung cộng mạnh hơn nữa, chắc chắn họ sẽ đẩy Mỹ còn xa hơn nữa. 
    Trung Quốc phản đối Mỹ, Hàn tập trận tại Hoàng Hải.
        
     Nhưng dù Trung cộng tiến triển theo phương hướng nào, theo vị giáo sư này, đó không phải sự trỗi dậy hòa bình. Ông nhất mạnh: "Trung cộng không trỗi dậy hòa bình và điều đó gần như chắc chắn sẽ xảy ra, và đã xảy ra với Việt Nam và Philippine".
          Tuy nhiên, khả năng xảy ra chiến tranh Mỹ-Trung là không cao bởi cả hai nước đều hùng mạnh nhất thế giới và có vũ khí hạt nhân. Giống như thời chiến tranh Lạnh, dù nhiều lúc đối đầu Liên Xô-Mỹ trở nên gay gắt (điển hình là sự kiện vịnh hỏa tiễn ở Cuba năm 1962) nhưng hai bên đều chỉ đứng bên miệng hố chiến tranh mà không đi xa hơn bởi họ biết rằng phía trước là hố sâu, đã vào là không thể ra được.
          Ðể đối phó với sự lớn mạnh của Trung cộng, ông Mearsheimer cho rằng Mỹ và các đồng minh châu Á cần triển khai chính sách liên kết để "kiềm chế và cân bằng" với Trung cộng. Cụ thể thì tại châu Á-Thái Bình Dương:
    Nhật Bản, Hàn Quốc, Việt Nam, Philippine, Mã Lai, Ấn Ðộ, Singapore, Thái Lan và Australia… cần lập liên minh dưới sự dẫn dắt của Mỹ. Khi đó, khối này sẽ đủ sức mạnh kiềm chế tham vọng bá quyền Trung cộng.

    Mỹ, Ấn Ðộ tăng cường hợp tác kềm chế tham vọng bá quyền Trung cộng
        
     Giống với ông Mearsheimer, các nhà nghiên cứu chiến lược chính trị quốc tế của Quốc gia Australia cho rằng, nhận định 30 năm nữa Trung Quốc sẽ thống trị châu Á (nếu thế giới thụ động bất động) là đúng đắn.
          Họ cho rằng: "Thời mà ông Mearsheimer nói tới là 30 năm tới và cách nhìn về Trung cộng là tích cực. Trung cộng là đề tài tranh cãi gần 30 năm qua và giới lãnh đạo nước này có tham vọng bá chủ trong hầu hết mọi vấn đề. Họ tính toán rất kỹ sẽ phải làm gì trong tương lai để triệt hạ vai trò cảnh sát quốc tế của Hoa Kỳ ".
          Các nhà nghiên cứu chiến lược khẳng định: "Không có gì phải nghi ngờ việc Trung cộng sẽ trở nên hung hăng hơn và một phần nào đó đã thống trị Ðông Nam Á rồi, nhưng  Trung cộng sẽ không thể đánh bật Mỹ khỏi châu Á Thái Bình Dương trong khoảng thời gian 30 năm bởi Mỹ chẳng để bị làm mất mặt cường quốc số 1 của mình".

    Hải quân Trung Quốc lớn mạnh rất nhanh.
          
    Giải thích cho nhận định trên, họ tin rằng Trung cộng đang vấp phải nhiều khó khăn trong nước như gần 1 tỉ người vẫn sống dưới mức nghèo khổ dù kinh tế phát triển thần tốc trong 30 năm qua; hay như xã hội, chính trị có nhiều khúc mắc khi phải chuyển đổi sang nền kinh tế mở cửa hơn, hay như vấn nạn tham nhũng, ô nhiễm môi trường, khoảng cách giàu nghèo gia tăng, thiên tai lũ lụt liên miên, thiếu hụt lương thực nặng nề… Trung cộng  không thể chịu đựng nổi gánh nặng chiến tranh kéo dài với siêu cường Mỹ

          Do đó, dù quân đội Trung cộng  có thể vươn tới vị thế thống trị châu Á thì giới lãnh đạo nước này cũng không dám thật sự để xảy ra chiến tranh với Mỹ. Trung cộng sẽ kiệt quệ kinh tế, tan vỡ thành nhiều nước nhỏ  sau cuộc chiến".  Nhiều người Trung Hoa bị bộ máy tuyên truyền nhà nước kích động, muốn sức mạnh quân sự nước họ mạnh ngang hàng siêu cường Nga – Mỳ để bá chủ Á Châu Thái Bình Dương, nhưng ngoài 300 triệu người giầu sang có liên hệ với đảng cộng sản, 1 tỉ dân Trung Hoa còn lại quá nghèo đói còn phải lo toan cho đủ lương thực thực phẩm hàng ngày trước đã. Do đó, giới lãnh đạo nước này sẽ chỉ cực lực phản đối suông đối với địch thủ Mỹ, giống như trường hợp 15 Vietcong bộ chính trị đối với chính họ.  

    Ông Harris khẳng định, không dễ để đẩy Mỹ ra khỏi châu Á.
          
    Trong tương lai, chắc chắc Trung cộng sẻ bớt lộng hành hung hăng hiếu chiến khi đụng phải thái độ quyết tâm cứng rắn của Mỹ. Tham vọng thống trị châu Á vĩnh viễn là giấc mộng không thành. Dễ thấy nhất là những trung tâm kinh tế Trung Quốc nằm dọc bờ biển Thái Bình Dương, là "mồi ngon" cho các cuộc tấn công quân sự. Do đó, Trung cộng sẽ không dám khiêu khích Mỹ, và do hai nước đều có vũ khí hạt nhân, sẽ không có chiến tranh nóng Trung-Mỹ.

          Trong khi toàn bộ Á Châu tỏ ý lo ngại, Trung Quốc luôn coi thiên hạ là ngu khi khẳng định sự tăng cường sức mạnh quân sự của mình là hòa bình, không tạo nên bất ổn hay thay đổi nào. Ở biển Ðông, theo RFA, Trung cộng từ lâu không muốn quốc tế hóa tranh chấp biển Ðông mà chỉ nên giải quyết song phương với từng nước, giúp Trung Quốc có cơ hội sử dụng quyền lực của một nước lớn, gây áp lực lên từng nước nhỏ dễ dàng hơn.
        
     Việc Mỹ nêu ra quan điểm các nước nên sử dụng luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp là trực tiếp tấn công vào chiến lược của Bắc Kinh ở biển Ðông VN. 

    ntt (tổng hợp)

    ——————————————————

    Hệ Thống Phòng Thủ Tên Lửa Mỹ Bao Vây Trung Quốc

    Washington kiên quyết bao vây Trung Quốc bằng hệ thống phòng thủ tên lửa, các bình luận viên quân sự Trung Quốc tuyên bố. Theo DefenceNews, Đài Loan là quốc gia thứ năm mua hệ thống phòng thủ tên lửa Patriot sau Nhật Bản, Hàn Quốc, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất và Đức

    Patriot PAC-3

    Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, hợp đồng quân sự Mỹ – Đài Loan mới đây là một phần quan trọng của sự hiện diện chiến lược Mỹ xung quanh Trung Quốc trong khu vực Đông Á. Theo các chuyên gia, hệ thống chống tên lửa Mỹ sẽ trải rộng từ Nhật Bản đến Hàn Quốc và Đài Loan.

    Nhà chiến lược quân sự, đại tá Lực lượng Không quân Trung Quốc Dai Xu, trong bài báo được công bố trong tháng này, viết rằng “Trung Quốc đang nằm trong sự bao vây của hệ thống chống tên lửa theo hình bán nguyệt. Vòng vây bán nguyệt này được bắt đầu từ Nhật Bản, qua các quốc gia của biển Nam Trung Quốc vào Ấn Độ và kết thúc ở Afghanistan. Hệ thống phòng thủ tên lửa bao quanh Trung Quốc giống hình bán nguyệt”.

    Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 800×600 và nang 81KB.

    PAC-3 tại căn cứ không quân Iruma ( Nhật)

    Chuyên gia quân sự của Viện khoa học Thượng Hải Ni Lexiong tuyên bố với tờ Guanghzou Daily rằng “hệ thống phòng thủ tên lửa Mỹ liên quan đến Trung Quốc là sự sao chép của chiến lược Mỹ về xây dựng hệ thống phòng thủ tên lửa tại các quốc gia Đông Âu nhằm chống Nga. Obama đã bắt đầu thiết kế hệ thống bao quanh Trung Quốc sau khi dự án NMD của Mỹ tại Đông Âu tạm thời bị "treo"”.

    Giám đốc Trung tâm nghiên cứu an ninh và chiến lược quốc tế của Viện nghiên cứu quốc tế Kwangtung Tang Xiaosong cho rằng, vòng vây xung quanh Trung Quốc có thể được mở rộng vào bất kỳ thời điểm nào theo những hướng khác nhau. Chuyên gia này cho rằng, Washington đang nuôi hy vọng bán hệ thống Patriot PAC-3 (Patriot Advanced Capability) cho Ấn Độ và những quốc gia Đông Nam Á khác.

    patriot-PAC- 3

    Các chuyên gia phân tích tuyên bố rằng, Trung Quốc chăm chú theo dõi hợp tác trong lĩnh vực phòng thủ tên lửa giữa Mỹ và Ấn Độ vì bất kỳ sự liên kết nào giữa 2 lực lượng này cũng đụng chạm sâu sắc đến sự an toàn của Trung Quốc.

    Tuy nhiên, theo lời cựu đại sứ Trung Quốc tại Ấn Độ, ông Pei Yuanying, Ấn Độ chưa chắc sẽ trở thành một phần của hệ thống phòng thủ tên lửa Mỹ nhằm chống lại Trung Quốc. “New Delhi đang phát triển quan hệ với Mỹ nhưng Ấn Độ mong muốn trở thành một trung tâm lực lượng độc lập trên vũ đài chính trị quốc tế”, nhà ngoại giao này nói.

    Một viên chức cấp cao công ty Lockheed Martin, John Holly nói với Defence News rằng, tương lai thị trường hệ thống phòng không đang tiếp tục tăng. Chỉ rõ sự phát triển chương trình tên lửa của Triều Tiên, Iran, Nga và Trung Quốc, ông Holly tuyên bố rằng: “Thế giới của chúng ta rất không an toàn và điều này buộc chúng ta (Ngũ Giác Đài) phải được trang bị để có khả năng tốt nhất"

    MIM 104

    Bắc Kinh thường xuyên chỉ trích chính sách của Mỹ về gia tăng hệ thống phòng thủ tên lửa và cố gắng hạn chế sự gia tăng này thông qua các quy định của Liên Hợp Quốc.

    Tháng 8 năm ngoái, tại hội nghị về giải giáp vũ khí của Liên Hợp Quốc, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì tuyên bố rằng “các nước không nên cố sở hữu sự vượt trội chiến lược tuyệt đối trong lĩnh vực phòng thủ tên lửa vì những nỗ lực như vậy sẽ phá hỏng sự ổn định chiến lược toàn cầu”.

    Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 768×514 và nang 144KB.

    Quân đội Mỹ chủ định nâng cao khả năng tác chiến trên tất cả các chiến trường, duy trì ưu thế sức mạnh tấn công trên không dựa trên việc phát triển hệ thống tên lửa thế hệ mới có thể “qua mặt” bất kỳ hệ thống phòng không hiện đại nào.

    Theo tin mới nhất thì Rumani đã sẵn sàng cho Mỹ triển khai tên lửa đánh chặn, và điều này chắc chắn sẽ làm Nga chẳng mấy “dễ chịu”. Hệ thống phòng thủ tên lửa này giống như hệ thống PAC-3 sẽ được triển khai ở Đài Loan và cũng sẽ khiến Trung Quốc có “cùng cảm giác” như Nga đối với Mỹ. Theo kế hoạch này, Mỹ sẽ triển khai các tên lửa SM-3 đặt trên tàu tại biển Địa Trung Hải vào năm 2011, và các SM-3 triển khai trên mặt đất cơ động tại Trung Âu vào năm 2015.

    Còn đối với khu vực Đông Bắc Á, hiện tại Mỹ đã triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa PAC-3 ở Nhật Bản và Hàn Quốc

    Sơ đồ hệ thống tên lửa đánh chặn trên bộ

    Việc Mỹ có ý định triển khai hệ thống tên lửa PAC-3 ở Ba Lan đã khiến Nga "nổi cáu", tuy nhiên những phản ứng của Nga chưa đủ mạnh để kế hoạch phải từ bỏ.

    Mỹ đang thiết kế một hệ thống cho phép tấn công mục tiêu theo chỉ định. Như cách gọi hệ thống này "chỉ đâu tấn công đó, trên phạm vi toàn cầu" là hệ thống tấn công do một hệ điều hành mạng tự động tích hợp sức mạnh từ nhiều thành phần.

    Với những lý do nêu trên, thì chiến lược phát triển chiến tranh của Mỹ đã rõ. Mỹ đã, và đang triển khai xung quanh Nga và Trung Quốc các hệ thống “phòng thủ tên lửa” cơ động nhằm đáp trả các cuộc phản kích nếu như Mỹ tiến hành tấn công phủ đầu các kho hạt nhân của 2 cường quốc nói trên. Đáp lại, Nga và Trung Quốc đang ráo riết xây dựng các biện pháp đối phó lại với hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ này ; Nhưng Ngũ Giác Đài lại không ngừng cải tiến nâng cao hệ thống “tấn công toàn cầu” mới hiện nay lên tầm cao hơn, "đẳng cấp" hơn ! – Điều này khiến Nga và Trung Quốc "Thấp thỏm lo âu ….ăn ngủ không yên ".
    (Globalresearch, Defence News)

    Iron Dome

    Vài Hình ảnh về Patriot-PAC- 3

    Tam hình này da duoc thu nho lai de vua voi kich thuoc trong Dien Dan. Bam vào day de xem hình lon hon. Kich thuoc nguyen thuy la 1000×800 và nang 240KB.

    Phi đạn Phòng Không MIM-104 Patriot "Dũng mãnh xuất kích"

    ( hệ thống Phòng Không MIM-104 lừng danh của Mỹ,

    các chuyên gia Nga đánh giá ngang tầm với dàn phòng không

    S400 Triumph mới nhất của Nga nhưng có phạm vi bao trùm rộng lớn hơn .)

  • Tin thế giới

    Trường Thịnh : USS George Wasington ngày 8/8/2010, ngoài khơi biển Đà Nẵng (Việt Nam).

    Phái đoàn Cộng Sản Việt Nam này nghĩ gì khi họ trước đây mở miệng "Đánh cho My cút, Ngụy nhào" !!!   
    Ai đã thắng khi Cộng Sản Việt Nam không được lòng dân ???

    Đoàn ĐSQ Việt Nam thăm tàu sân bay của Mỹ
    Tư lệnh cụm tàu sân bay số 2, Chuẩn Đô đốc Michelle Howard và Chỉ huy trưởng tàu sân bay, Đại tá DeWolfe Miller đã tiếp đoàn và hướng dẫn đoàn tham quan tàu.

    Ngày 30/6 theo giờ Washington, đoàn cán bộ của Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ do ông Nguyễn Tiến Minh, Phó Đại sứ dẫn đầu đã đến thăm tàu sân bay USS George Bush của Mỹ.

    Tàu sân bay USS George H.W. Bush

    Tàu sân bay USS George H.W. Bush, còn gọi là CVN 77, được đặt trên căn cứ hải quân Norfolk tại bang Virginia của  Mỹ. Đây là 1 trong những tàu hàng không mẫu hạm lớn nhất  của Mỹ được đóng bằng 47.000 tấn thép và 500  tấn nhôm có trọng tải lên tới 97.000 tấn với tổng chi phí là 6,8 tỷ USD. Tàu được bắt đầu đóng vào năm 2003 và đưa vào vận hành năm 2009. Trên tàu có hai lò phản ứng hạt nhân có thể cung cấp điện cho tàu trong 20 năm liền không cần tiếp nhiên liệu. Tàu sân bay CVN 77 có chiều dài hơn 300 mét, có thể chứa hơn 80 máy bay và 5.000 thuỷ thủ khi triển khai hoạt động. Quốc hội Mỹ đã lấy tên tổng thống thứ 41 của Mỹ George Bush đặt tên cho tàu này.

    Phát biểu khi đón đoàn, Chuẩn Đô đốc Michell Howard khẳng định: “Việt Nam và Mỹ là hai quốc gia biển, do vậy chúng ta có chung một mục tiêu và lợi ích. Các quốc gia đều được hưởng lợi nếu an ninh trên biển được đảm bảo, thương mại và giao thông đi lại trên biển thuận tiện. Do vậy tôi rất vui mừng được có cơ hội gặp gỡ và trao đổi với đoàn của Việt Nam.”

    Thay mặt đoàn cán bộ của Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ, Phó đại sứ Nguyễn Tiến Minh đã cảm ơn sự đón tiếp trọng thị, nhiệt tình của bà Chuẩn Đô đốc Michelle Howard, Thuyền trưởng Miller cùng các thủy thủ tàu George Bush, đồng thời nhấn mạnh quan hệ Việt- Mỹ đã phát triển không ngừng trong suốt 15 năm qua, bắt đầu từ lĩnh vực kinh tế, thương mại, nay hai nước đã hợp tác trên nhiều lĩnh vực khác như giáo dục, y tế, khoa học, công nghệ và an ninh trên biển. Chuyến thăm này của đoàn là một hoạt động nhằm kỷ niệm sự kiện 15 năm bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ./.

    ——————————————————————-

    Ngắm những hình ảnh mới nhất từ tàu sân bay USS George Washington do phóng viên VietNamNet ghi lại, sau khi tàu này vào Biển Đông.

    >> Tàu sân bay Mỹ đậu ngoài khơi Đà Nẵng

    Ngày 8/8, nhận lời mời của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam, đoàn cán bộ liên ngành của Việt Nam đã có chuyến thăm tàu sân bay USS George Washington đang ở vùng biển quốc tế, cách TP. Đà Nẵng (Việt Nam) chừng 200 dặm.

    Có mặt trong đoàn, phóng viên VietNamNet đã ghi lại những hình ảnh về tàu sân bay nổi tiếng này của Mỹ.

    Boong phía trước mũi tàu USS George Wasington ngày 8/8/2010, ngoài khơi biển Đà Nẵng (Việt Nam).

    USS G.W di chuyển chậm tại vùng biển ngoài khơi TP. Đà Nẵng (Việt Nam), và đã có những tập luyện cất và hạ cánh của lực lượng không quân tại vùng biển này.

    Hạ thủy ngày 21/7/1990, tàu sân bay USS George Washington (G.W), được đưa vào sử dụng từ 4/7/1992. Sử dụng 2 lò phản ứng hạt nhân làm nhiên liệu, cho phép G.W có thể hoạt động liên tục gần 18 năm mới phải nạp lại nhiên liệu.

    Mô tả ảnh.
    Toàn cảnh tàu sân bay USS George Washington

    Hàng không mẫu hạm G.W có 4 hệ thống phóng máy bay, với khoảng 75 chiếc. Trên tàu có 3.360 phòng nghỉ, đủ sức phục vụ cho thủy thủ đoàn lên tới hơn 6.000 người với số lượng 18.000 suất ăn phục vụ mỗi ngày. Hệ thống lọc nước biển thành nước ngọt hằng ngày của G.W có công suất hơn 1,5 triệu lít, đủ dùng cho 2.000 hộ gia đình.

    Chỉ huy tàu G.W, ông David A.Lausman cho biết, việc USS G.W xuất hiện tại Biển Đông lần này là một trong những hoạt động kỉ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước, trong bối cảnh ngày càng có nhiều mối quan tâm chung về tình hình an ninh khu vực.

    Việc tàu USS George Whasington neo đậu ngoài khơi vùng biển Đà Nẵng đã thu hút sự quan tâm của cả trong và ngoài nước. Trong ảnh lời tạm biệt sau cuộc tiếp xúc, thăm viếng tàu sân bay G.W giữa các sỹ quan quân đội Việt Nam với phía hải quân Mỹ, tại sân bay Đà Nẵng lúc 14h45’ chiều 8/8/2010.

    Ông A.Lausman nói thêm, Mỹ luôn ủng hộ và bảo vệ quyền tự do thông thương hàng hải. Với nước Mỹ, Biển Đông là vùng biển quốc tế, các quốc gia đều có quyền và nghĩa vụ đảm bảm an ninh hàng hải trên vùng biển này.

    Kết thúc chuyến viếng thăm tàu USS G.W chiều ngày 8/8, Đô đốc Ron Horton (Tư lệnh phụ trách hậu cần hạm đội Thái Bình Dương) nói với những sỹ quan quân đội Việt Nam rằng, ông mong muốn phía Mỹ và Việt Nam trong thời gian tới tiếp tục phát huy hơn nữa việc hợp tác, đặc biệt trong việc đảm bảo an ninh hàng hải và tìm kiếm cứu nạn thiên tai trên vùng biển Đông.

    Mô tả ảnh.
    Tàu sân bay USS George Washington, nhìn từ đài chỉ huy.

    Mô tả ảnh. Mô tả ảnh.
    Mô tả ảnh.
    Mô tả ảnh.

    Trên tàu G.W, hiện có sự phục vụ của khá nhiều người Mỹ gốc Việt. Trong ảnh lớn (trái) là Nguyễn Lee (SN 1982), có 8 năm phục vụ trong lực lượng Hải quân Mỹ, 3 năm phục vụ trên tàu G.W. Lee rời VN năm 8 tuổi, hiện sống ở California. Ảnh phải từ trên xuống: Lực lượng hải quân Mỹ trên tàu G.W chào đón đoàn công tác Việt Nam. Sỹ quan, thủy thủ trên tàu G.W đang hướng dẫn phóng viên về tính năng vũ khí trên khoang chứa máy bay của tàu. Mỗi một lần hàng không mẫu hạm G.W di chuyển, luôn có các chiến hạm bảo vệ xung quanh và tàu ngầm dưới đáy đại dương. 

    Mô tả ảnh.

    Chuẩn bị cho máy bay cất cánh trên đường băng tàu G.W. Trên tàu G.W, có 4 hệ thống phóng máy bay như thế này.

    Mô tả ảnh.

    Một máy bay đang hạ cánh xuống đường băng. Việc hạ cánh của máy bay trên tàu sân bay phải sử dụng hệ thống móc. Theo quan sát hiện trường, có 4 dây móc như vậy được rải đều trên bề mặt, để máy bay hạ cánh.

    Mô tả ảnh.

    Tốc độ khi dừng của máy bay khi hạ cánh xuống đường băng trên tàu sân bay được hãm tốc rất đột ngột. Khi hạ cánh xuống tàu G.W, chúng tôi gần như bị giật mạnh dán chặt vào lưng ghế khi máy bay dừng lại cuối đường băng.

    Mô tả ảnh.
    Hệ thống cáp móc giữ cho máy bay dừng lại đột ngột…

    Mô tả ảnh.

    … thậm chí khiến mũi máy bay gần như chúi nhào về phía trước. Để cất và hạ cánh xuống đường băng trên tàu sân bay, phải là những phi công "cao thủ".

    Mô tả ảnh.
    Hệ thống ra đa trên tàu sân bay USS George Washington.

    Mô tả ảnh.

    Đây là phòng tác chiến điện tử, được xem như là "bộ não" chỉ huy của siêu hàng không mẫu hạm USS George Washington.

    Mô tả ảnh.

    Còn đây là phòng điều phối lịch bay, cất cánh, hạ cánh…. chỉ huy toàn bộ hoạt động trên boong tàu G.W.

    Mô tả ảnh.

    Chỉ huy tàu USS George Washington, ông David A.Lausman trên đài chỉ huy của con tàu.

    Mô tả ảnh.

    Khoang chứa máy bay và vũ khí trên tàu sân bay G.W. Theo thiết kế, tàu sân bay G.W có thể chứa 75 chiếc máy bay như thế này.

    Mô tả ảnh.

    Cuộc trao đổi ngắn của những thủy thủ trên boong tàu G.W ngày 8/8/2010. Kính bảo hiểm, áo phao và mũ bảo hiểm gắn cách âm bảo vệ tai là những trang bị phải tuyệt đối tuân thủ khi xuất hiện trên boong tàu G.W.

    Mô tả ảnh.

    Một màn bay biểu diễn ngay sát hệ thống ra đa của các phi công trên tàu G.W. Lực lượng không quân trong hải quân Mỹ có chỉ huy riêng.

    Mô tả ảnh.
    Đường băng hạ cánh từ đuôi tàu G.W.

    Mô tả ảnh.

    Có hơn 5.000 thủy thủ đang phục vụ trên tàu G.W tại thời điểm tháng 8/2010. Theo chỉ huy tàu cho hay, họ đều còn rất trẻ, khoảng từ 20-22 tuổi.

    Mô tả ảnh.
    Một tốp máy bay đang tập luyện trên Biển Đông.

    Mô tả ảnh.

    Đây là vị trí quan sát cao nhất trên tàu sân bay G.W. Đường băng được thiết lập dọc theo thân tàu. Mỗi khoảng cách được phân định bằng các vạch kẻ rất rõ. Chúng tôi được khuyến cáo tuyệt đối không được vượt qua vạch kẻ đỏ-trắng dọc đường băng. Có lỡ đi khỏi khu vực giới hạn, ngay lập tức có người kéo thắt lưng giữ lại.

    Mô tả ảnh.

    Bữa ăn trưa trên tàu G.W. Đây là trang phục của lính không quân trên tàu. Tất cả họ đều cười rất hiền từ khi gặp khách lạ trên tàu, dù đang nghỉ ngơi hay đang làm nhiệm vụ. Mỗi ngày, bếp ăn của tàu G.W phải chuẩn bị đủ 18.000 suất ăn. Với số lượng hơn 6.000 người, có thể gọi G.W như một hòn đảo thép di động trên đại dương.

    Là con tàu thứ sáu thuộc lớp Nimitz và là con tàu thứ tư của hải quân Mỹ được mang tên vị tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, hợp đồng triển khai G.W được bắt đầu vào ngày 27/12/1982 tại nhà máy đóng tàu Newport News. 

    Khung tàu hoàn thành ngày 25/8/1986 và được đệ nhất phu nhân Mỹ lúc bấy giờ Barbara Bush làm lễ hạ thuỷ ngày 21/7/-1990, hai năm trước khi con tàu được biên chế tại căn cứ hải quân Norfolk ngày 4/7/1992. Tuy nhiên, chuyến hải hành đầu tiên của G.W diễn ra vào năm 1994 nhân lễ kỷ niệm 50 năm ngày D-Day, ngày quân đồng minh đổ bộ lên bờ biển Normandy trong Chiến tranh thế giới lần thứ II.

    Được ví như một căn cứ quân sự trên biển, G.W dài 332,84m, rộng 83,82m, cao 74,37m, tương đương một toà nhà 24 tầng và có diện tích "siêu khủng" tới hơn 18.000m². 

    Tàu sân bay nguyên tử lừng danh này có thể chứa 75 máy bay hiện đại bao gồm F/A-18E/F, F/A-18A/C, E-2C và sử dụng 4 thang máy rộng 360,46m2 mỗi chiếc để chuyển máy bay từ kho chứa lên sân đỗ. Với tải trọng khổng lồ: lượng choán nước khi đủ tải tác chiến lên tới 98.555,88 tấn, G.W có thể mang theo 6.250 thuỷ thủ.

    Đường băng trên boong tàu cho thấy lý do tại sao G.W được mệnh danh là "niềm tự hào của Hạm đội 7": Chiều dài đường băng là 332,84m; chiều rộng đường băng là 83,82m.

    4 trung tâm xử lý nước của con tàu khổng lồ này có thể cung cấp 1,5 triệu lít nước trong khi dịch vụ chế biến phục vụ 18.000 xuất ăn mỗi ngày. 3.360 gian phòng trên tàu G.W tiêu thụ tới 3319,4 tấn không khí được điều hoà, tức là đủ để làm mát cho 2.000 ngôi nhà.

    Hệ thống liên lạc trên G.W được trang bị 2.000 máy điện thoại. Hệ thống chiếu sáng gồm 30.000 bóng đèn. Số lượng dây cáp được sử dụng trên siêu hàng không mẫu hàm này lên tới 2.252,6km. Toàn bộ khối lượng thép được sử dụng để kết cấu nên con tàu này nặng tới 60.962 tấn.

    Động cơ của con tàu sử dụng nhiên liệu từ hai lò phản ứng hạt nhân A4W, bảo đảm hoạt động trong hành trình dài 3 triệu hải lý trước khi phải tiếp liệu, để điều khiển 4 bánh lái đường kính 6,7m/ chiếc, nặng 30.054kg mỗi chiếc đưa tàu sân bay hiện đại này rẽ sóng đại dương với tốc độ hơn 30 hải lý/ giờ.

    Hai mỏ neo không cán Mark II nặng 30,48 tấn mỗi chiếc sẽ làm nhiệm vụ của mình khi G.W neo đậu. Niềm tự hào của hải quân Mỹ được trang bị hai hệ thống đánh chặn tên lửa 20mm Phalanx CIWS và 2 hệ thống phóng tên lửa Sea Sparrow SAM.

    Sau khi bị "bà hoả" hỏi thăm ở ngoài khơi bờ biển Nam Mỹ và tiêu tốn 70 triệu USD để sửa chữa thiệt hại ở San Diego, California, tháng 5-2008, G.W chuyển tới ngôi nhà mới tại Yokosuka, Nhật Bản ngày 24/9/2008 trong cả sự chào đón và phản đối của người dân địa phương.

    "Ngôi sao Hạm đội 7" đã nhận được nhiều giải thưởng về những tính năng hiện đại của nó như Battenberg Cups vào những năm 1997, 2000 và Battle "E" năm 1994, 1997, 2000 và 2002, đồng thời thực hiện nhiệm vụ hỗ trợ bảo vệ an ninh tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

    •  Trường Minh
  • Tin thế giới

    Lanh Dang : HOA HẬU CỦA AMERICA’s US LÀ MỘT THIẾU NỮ VIỆT NAM Ở TEXAS

    HOA HẬU CỦA AMERICA’s US

    LÀ MỘT THIẾU NỮ VIỆT NAM Ở TEXAS

    Em tên là Cung Hoàng Kim. Cách đây một năm, cuộc hành trình của em đã bắt đầu với danh-hiệu Hoa Hậu Texas 2010 của tổ chức America’s US Miss Scholarship Program, và em đã góp mặt trong cộng đồng với các

    việc làm hữu ích. Em cũng phát động chương trình Hiểu Biết Về Các Nền Văn Hóa Khác Nhau.

    Vào ngày 29/6/ 2010, đại diện tiểu bang Texas, em đã bay tới thành phố St.Charles, Missouri, để thi Hoa Hậu ở cấp bậc quốc gia Hoa Kỳ, cùng với các cô Hoa Hậu của các tiểu bang khác, cùng nhau thi đua tài sắc và khả năng phục vụ cộng đồng. Ngày đầu là để gặp gỡ nhau, nộp các giấy tờ dự thi, và tập dợt sơ khởi. Em yêu thích cơ cấu tổ chức của cuộc thi Hoa Hậu nầy vì họ giúp chúng em làm bạn với nhau dễ dàng. Cô Hoa Hậu Nebraska và em đã trở thành bạn với nhau trong khi xếp hàng chờ dự thi.

    Vào ngày thi mở đầu, em đã thức dậy sớm lúc 6 giờ sáng, ăn uống lành mạnh, để đủ sức sinh hoạt cả ngày. Cuộc thi Thường Phục thật là vui nhộn. Âm nhạc dồn dập liên tục giúp các bạn dự thi chú ý và sẵn sàng trổ hết tài mình. Các cô phô diễn những chiếc áo đầm dài tới cỡ đầu gối, các áo đầm mùa hè với đôi giầy ống kiểu cao-bồi, và các áo thể thao mầu sắc với quần dài mỏng. Đến phiên em, em đã bước lên sân khấu với môt nụ cười tươi, rạng rỡ dưới ánh đèn, như các cô bạn khác. Trong cuộc thi Áo Dạ Hội năm nay, em mặc áo mầu vàng hoàng yến, có dây mầu đen cột lại thành một cái nơ, vì kiểu áo nầy, sống động và vui tươi, như cá-tính của em.

    Trong cuộc thi Phỏng Vấn, em đã nói những lời chân thật từ trái tim mình. Em thích nhất phần Phỏng Vấn nầy, vì nó tạo cơ hội giúp cho các giám khảo biết rõ con người thật của mình, biết mình hăng say về những việc gì, và nền tảng nào đã hình thành con người mình hôm nay. Đạt được một danh-hiệu không những chỉ là một vinh dự. Đó còn là một trách nhiệm đại diện cho cuộc thi Hoa Hậu, những người tổ chức cuộc thi mà bạn tin tưởng, trong khi bạn phục vụ cộng đồng.

    Điều đặc biệt của America’s US Miss Scholarship Program là bạn phải thi đua trong 6 lãnh vực khác nhau: Thường phục, áo dạ hội, phỏng vấn, phục vụ cộng đồng, khả năng học vấn, bài tóm tắt về con người mình và những thành tựu đã có. Như vậy, để thắng Giải Hoa Hậu, bạn phải vượt bực trong mọi lãnh vực kể trên, không thể chỉ giỏi một vài phương diện mà thôi. Ngoài ra, còn có những Cuộc Thi Tự Chọn mà em rất tự hào đã thắng thêm 4 giải nữa, ở cấp bậc quốc gia Hoa Kỳ. Đó là: Y Phục Thể Dục, Áo Tắm, Khả Năng Trình Diễn, và Người Mẫu.

    Trong ngày cuối cùng của cuộc thi Hoa Hậu, em rất bận tâm. Em không biết chắc là mình có giỏi đủ để thắng giải không, nhưng em biết là mình đã cố gắng hết sức rồi. Em chưa bao giờ thi đua với những cô gái tuyệt vời như vậy. Mỗi cô gái đều có một trái tim vàng ngọc, muốn đóng góp cho cộng đồng. Tất cả chúng em, mỗi người đều có nét đặc biệt riêng. Vào đêm thi cuối cùng, sau khi bốn cô Á-Hậu, từ thứ 4 đến thứ 1 được nêu lên, tiểu bang Texas và tên em đã được tuyên-bố là người thắng giải Hoa Hậu Toàn Quốc của Hoa Kỳ (2010-2011).

    Một cách rất sinh động, em vẫn còn nhớ trong lúc được đội vương miện lên đầu, em đã nói “Cám Ơn” với tất cả các vị Giám Khảo chấm thi khoảng 10 lần. Em thật tình cảm thấy được vinh dự lẫn khiêm tốn sau khi thắng giải Hoa Hậu Toàn Quốc của America’s US Miss, và em biết cái năm tuyệt diệu đầy nguồn cảm xúc nầy, sẽ trôi qua rất nhanh. Em sẽ rất bận rộn với các buổi chụp hình bởi các nhiếp ảnh viên nổi tiếng ở New York, sẽ đi du lịch trên biển tới Bahamas bằng tầu thủy, cũng như tiếp tục phục vụ cộng-đồng. Em cũng biết được là các cuộc thi Hoa Hậu không phải chỉ để thắng giải, mà còn dành cho sự phát triển cá nhân của mỗi ứng viên dự thi. Qua các công tác phục vụ hoặc hiện diện trong cộng đồng vừa qua, em đã góp phần giúp đỡ trong cuộc sống của những người khác, nhưng đồng thời cuộc sống riêng của em cũng được ảnh hưởng tốt đẹp.

    Trước khi kết thúc, em xin được gửi những lời tri ân nồng nhiệt nhất đến các vị bảo trợ của em. Nếu không có sự giúp đỡ về tinh thần, tình cảm, và tài chánh của quý vị, em đã không thể đạt được thành công như vậy. Thưa Cô Mộng Tuyền, Chủ Nhiệm Nguyệt San Bút Tre; Chú Viễn Phương, Chủ Nhiệm Báo Tiếng Nói Cộng Đồng; Bác Trương Sĩ Lương, Chủ Nhiệm Tạp Chí Thế Giới Mới; Bác Sĩ Maryan Mojdehi-Barnes; Kỹ Sư Cung văn Bộ và Chị Hương; Dược Sĩ Đoàn Lê Minh Chi và gia đình; Dì Mộng Vân và Cậu Mộng Hải; Bác Sĩ Vũ Cao Thăng, Bà Huang và gia đình; các cơ sở chụp hình: LatinOnhel, Sam Morar, QD, và tất cả các bạn vẫn luôn luôn đặt tin tưởng nơi em. Xin cám ơn quý vị đã giúp em hoàn thành mơ ước, nhất là được học bổng vào đại học, sau khi thắng giải. Lòng thương mến và sự khích lệ của quý vị mang ý nghĩa lớn lao vô bờ bến đối với em. Xin Cám Ơn.

    Sau cùng, kính thưa gia đình tuyệt vời và đặc biệt của con,con xin được tri ân mãi mãi đối với tất cả những gian lao, hy sinh, tình thương và sự nâng đỡ bất tận, mà gia đình đã dành cho con kể từ ngày con được sinh ra. Nếu không có sự chăm sóc thương yêu vô điều kiện của ba mẹ và anh chị, con đã không thể thành công như vậy.

    Con thương gia đình lắm.

    “My Mom has endured incredible hardships in her life. From escaping Communist Vietnam to America, penniless, she has always stayed positive. She worked so hard to put herself through school and graduated with two Master’s Degrees, all while supporting her husband, contributing to her community, and taking care of three children. She inspires Vietnamese-American students to learn the Vietnamese language and preserve their roots. Her three children are now very successful. My older sister is a pharmacist, my older brother is in medical school, and I am the reigning America’s U.S. Miss.”

    http://www.hkcung. tumblr.com

  • Tin thế giới

    Mỹ mạo hiểm xung đột quân sự với Trung Quốc trong vùng biển Hoàng Hải

    Mỹ mạo hiểm xung đột quân sự với Trung Quốc trong vùng biển Hoàng Hải

    Sun, 08/01/2010

    Nguồn: Rick Rozoff, Eurasia Review

    ViAn, X-Cafe chuyển ngữ

     

                       Bị trì hoãn mãi cho đến sau khi Hoa Kỳ đạt được một tuyên bố của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc ngày 09 tháng Bảy lên án vụ đánh chìm một chiến hạm của Nam Hàn vào tháng Ba, kế hoạch diễn tập hải quân của Washington trong vùng biển Hoàng Hải gần lãnh thổ Trung Quốc đang được đẩy mạnh về phía trước.

                    Các cuộc tập trận chung với Nam Hàn, theo như nguồn tin tức từ quốc gia này gần đây đã tiết lộ, sẽ được tiến hành trên cả hai phía của bán đảo Triều Tiên, chứ không chỉ trong vùng biển Hoàng Hải như kế hoạch trước đây mà còn ở cả vùng biển Nhật Bản. (Được gọi tắt một cách tương ứng trên báo chí Nam Hàn là vùng biển Tây và Đông.) Việc xác nhận rằng chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân USS George Washington của Hoa Kỳ sẽ tham gia, đã làm trầm trọng hơn nữa mối lo ngại ở vùng Đông Bắc Á và nó đã nâng cao những cảnh báo thông qua những ý định của người Mỹ không chỉ chạm trán với Bắc Triều Tiên, mà cũng còn là với Trung Quốc.

    Ngày giờ chính xác cho cuộc tập trận chưa được công bố, nhưng dự kiến sẽ được chính thức hóa không muộn hơn khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates đến thủ đô Seoul của Nam Hàn ngày 21 tháng Bảy.

    Mấy tuần lễ nay, các quan chức quân sự và bộ ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc đã lên án Hoa Kỳ cầm đầu các cuộc tập trận hải quân, quy kết những việc này như là một mối đe dọa đến chủ quyền quốc gia Trung Quốc và cho hòa bình và ổn định trong khu vực.

    Tờ Global Times rất có ảnh hưởng của Trung Quốc, hôm 12 tháng Bảy, đã viết rằng "Tình huống có thể xãy ra mà Bắc Kinh đã chuẩn bị sẳn sàng là nằm trong tầm tay. Cuộc tập trận hải quân bị trì hoãn của Mỹ và Nam Hàn trong biển Hoàng Hải hiện đang dự kiến vào giữa tháng Bảy. Theo các báo cáo truyền thông Hoa Kỳ, chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân đã rời căn cứ Nhật Bản và hướng về phía khu vực tập trận." [1]

    Đóng đô thường trực tại Yokosuka, Nhật Bản, chiếc USS George Washington là một siêu hàng không mẫu hạm gần 100.000 tấn: "Chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân này, được đặt làm vào năm 1992, là con tàu hạng Nimitz thứ sáu, có thể mang theo một số 6.250 thủy thủ đoàn và khoảng 80 phi cơ, bao gồm các chiến đấu cơ phản lực FA-18 và phi cơ cảnh báo sớm trên không, chiếc E-2C Hawkeye." [2]

    Chiếc F/A-18 Hornet là một chiếc chiến đấu cơ phản lực siêu âm, đa chức năng (F / A : Fighter / Attack) và một trong những vai trò chính của nó là phá hủy hệ thống phòng không của kẻ thù. Chiếc Hawkeye E-2C đã được mô tả như là "tai mắt" của các hải đội hàng không mẫu hạm tấn công của Mỹ, được trang bị radar thám sát tầm xa.

    Ngoài chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân, "một khu trục hạm trang bị hệ thống AEGIS – hệ thống đánh chặn tên lửa đạn đạo (ViAn chú thích), một tàu tấn công đổ bộ, khoảng bốn khu trục hạm 4.500 tấn hạng KDX-II, chiếc tiềm thủy đỉnh Son Won-Il 1.800 tấn và những chiến đấu cơ phản lực F-15K được dự kiến sẽ tham gia cuộc tập trận này." [3] Các tàu chiến Mỹ hạng AEGIS (khu trục hạm và tuần dương hạm) được trang bị với loại tên lửa Standard Missile-3 chống tên lửa đạn đạo, là một phần của liên minh Châu Á-Thái Bình Dương do Mỹ dẫn đầu (cho đến nay, cùng với Mỹ, là Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan và Australia) và hệ thống tên lửa đánh chặn quốc tế sau cùng.

    Chiếc F-15K ("Slam Eagle") là một chiến đấu cơ tiêm kích phản lực đa chức năng tối tân (sử dụng cho cả không chiến và tấn công mặt đất) do Mỹ cung cấp cho Nam Hàn.

    Sự hiện diện của một chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân của Mỹ và lợi điểm ưu thế về chiến đấu cơ của Mỹ và Nam Hàn ngoài khơi bờ biển Trung Quốc trong vùng biển Hoàng Hải – và gần bờ biển của Nga tại vùng biển Nhật Bản nếu như Washington cũng triển khai ở đó – làm tăng lên một cách đáng lo ngại và hiểm nghèo mức độ "vực thẳm chiến tranh" ở vùng Đông Bắc Á.

    Những hồi trống của cuộc đối đầu đã được gia tăng một cách đều đặn cả về âm lượng lẫn nhịp độ kể từ khi vụ đánh chìm một tàu hộ tống Nam Hàn, Cheonan, ngày 26 tháng Ba, với cái chết kết cuộc của 46 thành viên thủy thủ đoàn.

    Một cuộc điều tra biến cố này đã được thiết lập bởi Mỹ và bao gồm các chuyên gia từ Mỹ, Nam Hàn, Anh, Úc và Thụy Điển, nhưng lại không có Trung Quốc và Nga, hai quốc gia có chung biên giới với bán đảo Triều Tiên. Vào ngày 20 Tháng Năm, nhóm điều tra gồm 5 quốc gia này đã công bố một báo cáo quy lỗi cho một ngư lôi của Bắc Hàn cho vụ đánh chìm chiếc hộ tống hạm Cheonan. Bắc Hàn đã bác bỏ những lời buộc tội và kể cả Nga lẫn Trung Quốc, bị loại trừ khỏi cuộc điều tra, cũng không đồng tình với lời buộc tội của Mỹ.

    Những khiêu khích của người Mỹ đã leo thang một cách đáng kể tại Hội nghị thượng đỉnh G20 ở Toronto, ngày 27 tháng Sáu khi Tổng thống Mỹ Barack Obama (trong lời nói của ông) đã nói "toạt móng heo" trong cuộc hội đàm với Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, cáo buộc ông Hồ và đất nước của ông ta về việc cố ý "giả mù sa mưa" trong mối liên hệ đến hành vi hiếu chiến của Bắc Hàn". " Quở trách người đồng nhiệm Trung Quốc, ông Obama nói, "Tôi nghĩ rằng có một sự khác biệt giữa sự kiềm chế và sự cố ý giả mù đối với những vấn đề nhất quán." (Cũng cùng dịp đó, ông Obama đã ca ngợi Tổng thống Nam Hàn Lý Minh Bác cho "sự kiềm chế phi thường" của ông.)

    "Hy vọng của tôi là chủ tịch Hồ Cẩm Đào cũng sẽ nhận ra rằng đây là một ví dụ của Bình Nhưỡng đang đi vượt quá lằn ranh."

    Chủ tịch Hồ và chính phủ Trung Quốc nói chung, có lẽ hoàn toàn có lý trong việc nghi ngờ rằng các mối đe dọa đang tăng lên của Mỹ là không chỉ nhắm vào (và có lẽ không nhiều lắm) đối với Bắc Hàn mà còn là chống lại chính Trung Quốc.

    Bắc Kinh không phải là đơn độc trong những ngờ vực đầy thú vị mà Washington bị cho là đang sử dụng vụ bắn chìm tàu Cheonan như là cái cớ để đạt được mục tiêu rộng lớn hơn về địa chính trị – geopolitics. Ngày 14 tháng Bảy, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov, trong bài phát biểu về sự cố Cheonan và hậu quả của nó, đã biện hộ: "Tôi tin rằng điều (quan tâm) quan trọng nhất tại thời điểm hiện nay là giảm bớt căng thẳng tình hình này, tránh kích động, tránh leo thang về cảm xúc và bắt đầu chuẩn bị điều kiện để nối lại vòng đàm phán sáu bên [Bắc Hàn, Nam Hàn, Trung Quốc, Nga, Mỹ và Nhật Bản] . " [4]

    Miêu tả tuyên bố của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc về vấn đề này vào tuần qua (tuyên bố đó đã không phải là bản lên án gay gắt đối với Bắc Hàn như là Washington đã thúc ép) như là một đối trọng cân bằng, ông cũng nói tiếp, "Điều quan trọng là không có ai cố gắng bóp méo những sự đánh giá đã định."

    Ngoài ra, đề cập đến việc tái khẳng định mới nhất của Bắc Hàn về sự sẵn lòng, tự nguyện của nó để phối hợp điều tra vụ chìm tàu Cheonan với Nam Hàn, ông Lavrov nói: "Tuyên bố này không phải là mới. Ngay từ khi bắt đầu, CHDCND Triều Tiên đã khẳng định họ muốn tham gia điều tra.

    "Tôi nghe thấy, các bên đã đồng ý về một số định dạng tương tác." [5]

    Vào khi ngày 27 tháng Sáu Tổng thống Obama tuyên bố "tiêu điểm chính của chúng tôi bây giờ là nằm trong việc Hội đồng Bảo an đảm bảo rằng có một sự thừa nhận tuyệt đối rõ ràng là việc Bắc Hàn đã tham gia vào các hành vi hiếu chiến, là không thể chấp nhận được đối với cộng đồng quốc tế" [6], thì sự thể hiện (ám chỉ) của ông ở vế sau (cộng đồng quốc tế) đã hoàn toàn loại trừ không chỉ Bắc Hàn, mà còn cả Trung Quốc và Nga nữa.

    Mức độ nghiêm trọng và khẩn cấp về mối đe dọa gia tăng của Mỹ được minh họa trong một mục báo gần đây của Trầm Đinh Lập, viện trưởng điều hành thuộc Viện Nghiên cứu Quốc tế và Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Hoa Kỳ tại Đại học Phục Đán ở Thượng Hải. ý kiến của ông kết thúc với một sự so sánh đáng sợ và một cảnh báo thảm khốc:

    "Mỹ và Nam Hàn đang thực hiện các bài tập trận quân sự chung trong tháng này trong vùng biển Hoàng Hải, với khả năng triển khai hàng không mẫu hạm USS George Washington của Mỹ.

    "Việc tiến hành cuộc tập trận như vây quá gần vùng biển của Trung Quốc đã để lại cho Trung Quốc sự bất bình mạnh mẽ và chính đáng.

    "Hoa Kỳ và Nam Hàn có thể lập luận rằng việc tập trận không phải là trong vùng lãnh hải của Trung Quốc, do đó, Trung Quốc không có quyền nhận xét.

    "Tuy nhiên, ngay cả khi cuộc tập trận chung không ở trong vùng biển có chủ quyền thuộc Trung Quốc, chúng có thể diễn ra trong vùng nước lợi ích của Trung Quốc như là vùng biển quốc tế [trong ] biển Hoàng Hải – gần đặc khu kinh tế độc quyền của Trung Quốc – là cực kỳ quan trọng đối với lợi ích của Trung Quốc.

    "Do những thiết bị tinh vi mà nó mang theo, chiếc USS George Washington đặt ra một mối đe doạ tiềm ẩn thật sự đối với lãnh thổ Trung Quốc.

    "Ngay cả khi những cuộc tập trận quân sự Mỹ-Nam Hàn ở ngoài lãnh thổ của Trung Quốc, sức mạnh vượt trội của chiếc hàng không mẫu hạm hạt nhân của Mỹ cũng đặt ra một mối đe dọa nghiêm trọng đối với những nước láng giềng.

    "Mỹ và Nam Hàn đã cho biết các cuộc diễn tập quân sự đang được tổ chức nhằm ngăn chặn Bắc Hàn vì vụ đánh chìm chiếc hộ tống hạm Cheonan và cái chết của 46 thủy thủ của Nam Hàn.

    "Thế nhưng chứng cứ của khả năng Bắc Hàn đánh chìm con tầu Cheonan vẫn chưa được thiết lập một cách triệt để.

    "Nam Hàn đã từ chối không để cho các quan chức Bắc Hàn trình bày chứng cứ của họ chống lại các bằng chứng cho việc được cho là có âm mưu đồng lõa của họ trong vụ đánh chìm đó.

    "Khi Nam Hàn phát động cái gọi là cuộc điều tra quốc tế, nó từ chối sự tham gia của Trung Quốc và các nước khác, những nước đã không tăng độ tin cậy của cái gọi là những phát hiện này.

    "Những cuộc tập trận này là khiêu khích vô ích, và cuối cùng sẽ dội hậu quả ngược cho Hoa Kỳ và Nam Hàn.

    "Trong vụ khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962, khi Liên bang Xô viết thành lập các căn cứ tên lửa hạt nhân trên đảo quốc này, Mỹ đã phản đối trạng thái cận sát của vũ khí Liên Xô, thậm chí ngay cả khi họ chỉ di chuyển thông qua vùng biển quốc tế để tiếp cận với Cuba, và Hoa Kỳ đã thiết lập một cuộc phong tỏa để ngăn chặn không cho chúng được triển khai.

    "Khi Mỹ cân nhắc ý tưởng về việc triển khai hàng không mẫu hạm hạt nhân của họ trong vùng biển Hoàng Hải, rất gần với Trung Quốc, chẳng lẽ Trung Quốc không nên có cảm giác giống y như Mỹ đã làm khi Liên bang Xô viết triển khai tên lửa ở Cuba?

    "Trung Quốc có thể không có sức mạnh quân sự để buộc ngăn chặn các cuộc tập trận như bây giờ, nhưng nó có thể làm như vậy để phản ứng lại hành động khiêu khích như thế trong tương lai." [7]

    Người đứng đầu nhà nước duy nhất còn sống trong số các quốc gia tham gia vào vụ khủng hoảng tên lửa Cuba, cựu chủ tịch Cuba Fidel Castro, gần đây đã ban hành một số cảnh báo rằng một cuộc tấn công của Mỹ và đồng minh vào Bắc Hàn (và Iran) có thể sẽ dẫn đến cuộc xung đột lớn trong khu vực và thậm chí chiến tranh hạt nhân.

    Một bình luận của Trung Quốc vào tuần qua đã cung cấp thêm chi tiết về mối đe dọa hạt nhân của Mỹ rằng một chiếc hàng không mẫu hạm rời bờ của nó sẽ đặt ra cho quốc gia này và cũng chứa đựng một cảnh báo thẳng thừng, bình luận đó nêu rõ "những lo âu về phía Trung Quốc sẽ rất lớn nếu một hàng không mẫu hạm của Mỹ đi vào vùng biển nối liền bán đảo Triều Tiên và Trung Quốc – nó sẽ có nghĩa rằng những thành phố lớn như Đại Liên, Thanh Đảo, Thiên Tân và thậm chí cả Bắc Kinh là đang nằm lọt vào trong phạm vi tấn công của Hoa Kỳ.

    "Ở giai đoạn kịch tính này, Trung Quốc có lẽ không phản ứng thông qua một sự phô diễn lực lượng đối với hạm đội Mỹ đang tiến vào vùng biển quốc tế của biển Hoàng Hải. Nhưng nó không có nghĩa rằng người Trung Quốc sẽ dung thứ cho điều đó. Bất cứ điều gây tổn hại nào mà cuộc diễn tập của quân đội Mỹ có thể gây ra trong tâm trí của người Trung Quốc, Hoa Kỳ sẽ phải trả giá đắt cho chuyện đó, sớm hay muộn mà thôi. " [8]

    Việc triển khai gần đây của Washington về hai chiếc tiềm thủy đỉnh hạt nhân trang bị tên lửa điều khiển đến những quốc gia lân bang của Trung Quốc -chiếc USS Michigan vào Nam Hàn và chiếc USS Ohio đến Phi Luật Tân [9] – chỉ làm tăng thêm mối lo ngại của Trung Quốc.

    Những chiếc này thực hiện cuộc tập trận Angkor Sentinel đang diễn ra do Mỹ dẫn đầu ở Campuchia với hơn 1.000 binh lính từ 26 quốc gia, bao gồm cả Mỹ và NATO như Anh, Pháp, Đức và Italy (cùng với Hoa Kỳ, NATO Quint) và các đối tác châu Á của NATO như Úc, Ấn Độ , Nam Dương, Nhật Bản và Mông Cổ. Quốc gia cuối cùng, nằm giữa Trung Quốc và Nga, đang được tích hợp vào mạng quân sự trên toàn cầu của Mỹ, thậm chí còn cung cấp quân đội để phục vụ dưới trướng NATO tại Afghanistan. [10]

    "Đây là lần đầu tiên trong lịch sử của quân đội Campuchia mà chúng ta là nước chủ nhà đang đứng ra tổ chức [cuộc tập trận] với sự tham gia của nhiều quốc gia … trong đó bao gồm như một căn cứ quân sự đa quốc gia," một viên tướng Campuchia nói về cuộc huấn luyện. [11]

    "Phát biểu tại buổi lễ, Đại sứ Hoa Kỳ Carol Rodley nói rằng Washington vẫn cam kết tăng cường mối quan hệ quân sự với Campuchia. Bà nói thêm rằng Angkor Sentinel cung cấp một ‘cơ hội độc đáo để tăng cường tình hữu nghị giữa hai nước. " [12]

    Campuchia chỉ một lần bị tách rời khỏi Trung Quốc, hai quốc gia này được kết nối bởi cả Lào và Việt Nam.

    Một thông báo từ hãng tin AFP (Agence France-Presse) thuật lại "Hoa Kỳ và Lào đã cam kết đẩy mạnh hợp tác sau khi cuộc đàm phán cấp cao nhất của họ kể từ khi chiến tranh Việt Nam, là quốc gia mới nhất trong một nỗ lực phục hồi của Mỹ để giành lấy Đông Nam Á," sau khi Ngoại trưởng Hillary Clinton đã gặp gở với Bộ trưởng Ngoại giao Lào Thongloun Sisoulith ở Washington, DC, ngày 13 tháng Bảy.

    Ông Sisoulith, cũng là Phó thủ tướng của đất nước ông, là viên chức quan trọng đầu tiên của Lào đến thăm Mỹ kể từ trước năm 1975.

    Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philip Crowley nói với các phóng viên "Hoa Kỳ cam kết xây dựng mối quan hệ của chúng tôi với Lào như là một phần của những nỗ lực rộng lớn hơn của chúng tôi để mở rộng các cam kết với Đông Nam Á", và hãng tin AFP thêm rằng "chính quyền của Tổng thống Barack Obama đã đặt trọng tâm mới về Đông Nam Á, nói rằng vùng này đã bị xem nhẹ trong khi chính quyền cũ của George W. Bush của đã trở nên bận rộn với cuộc chiến tranh tại Iraq và Afghanistan. " [13]

    Tuần tới bà Clinton sẽ viếng thăm Afghanistan, Pakistan, Việt Nam và Nam Hàn. Ba quốc gia đầu tiên tiếp giáp biên giới với Trung Quốc và Nam Hàn nằm đối diện với nó trên vùng biển Hoàng Hải. Lầu Năm Góc và NATO đã đặt tư thế vững chắc của mình ở Afghanistan, Pakistan và các quốc gia Trung Á Kazakhstan, Kyrgyzstan và Tajikistan, tất cả năm quốc gia đó tiếp giáp biên giới phía Tây Trung Quốc. [14]

    Bà Clinton sẽ viếng thăm Việt Nam để tham dự cuộc họp của Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) và Sáng kiến Mekong Hạ (bao gồm Campuchia, Lào, Thái Lan và Việt Nam).

    Viên chức tại Việt Nam thuộc Bô Ngoại Giao, Joe Yun, nói rằng nó sẽ là một phần của "chuyến đi thứ tư của Ngoại trưởng Clinton đến Đông Á trong năm qua.

    "Kết ước của bà trong khu vực này chứng tỏ tầm quan trọng sống còn của khu vực châu Á-Thái Bình Dương, và đặc biệt là Đông Nam Á, cho tương lai của Hoa Kỳ."

    Thành viên Đông Nam Á, quốc gia Malaysia vừa công bố việc triển khai quân sự đầu tiên của mình để hỗ trợ cuộc chiến của NATO ở Afghanistan, "như là thắt chặt sâu sắc thêm quan hệ với Hoa Kỳ."

    "Trong một cuộc họp vào tháng Tư giữa Thủ tướng Malaysia Najib Razak và Tổng thống Mỹ Barack Obama, hai nhà lãnh đạo đồng ý hợp tác về các vấn đề an ninh then chốt để tạo ra một mối quan hệ mạnh mẽ hơn." [15]

    Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long gần đây đã đi kinh lý đến Căn cứ không quân Mỹ Mountain Home ở bang Idaho, nơi mà 400 phi công của đất nước ông và các thành viên phục vụ khác và gia đình họ đang đóng quân tại đó. "Các quân nhân Singapore này sẽ ở tại căn cứ Mỹ trong vòng 20 năm tới hoặc hơn thế." [16] Quân đội Singapore đã được bàn giao cho NATO ở Afghanistan và cũng đang đối mặt với một kỳ trú đóng dài hạn ở đó.

    Malaysia và Singapore hiện đang tham gia lần đầu tiên trong cuộc tập trận khổng lồ do Mỹ dẫn đầu Rim of Pacific (RIMPAC) tại Thái Bình Dương sẽ tiếp diễn vào tháng Tám.

    Để chỉ ra mục đích gì mà Hoa Kỳ đang "mở rộng sự liên kết" với Việt Nam nói riêng và Đông Nam Á nói chung, ông Yun nói trên đã tiết lộ rằng "chúng tôi cũng tìm đến Việt Nam như là Chủ tịch của khối ASEAN để thử thách vai trò lãnh đạo, kể cả ở những lĩnh vực nhạy cảm như cuộc tấn công của Bắc Hàn vào tàu hải quân Nam Hàn, Cheonan. Chúng tôi muốn thấy Việt Nam thể hiện ảnh hưởng của nó để gây sức ép cho một cuộc đối thoại thành thật để nhân dân Miến Điện có thể làm việc với chính phủ hiện hữu nhằm tiến về phía trước, và để thúc ép Miến Điện về sự cần thiết phải thực hiện đầy đủ Nghị quyết 1718 và 1874 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Miến Điện cần phải minh bạch với cộng đồng quốc tế trong các giao dịch với Bắc Hàn. " [17]

    Bắc Hàn và Miến Điện (Myanmar), cũng giống như Việt Nam, là những nước láng giềng phía Nam của Trung Quốc cùng với vương quốc riêng biệt Bhutan là những quốc gia duy nhất ở gần Trung Quốc mà Hoa Kỳ hiện đang không vun trồng những mối ràng buộc quân sự gần gủi hơn.

    Cũng ở về phía Nam của Trung Quốc, hàng xóm Ấn Độ khổng lồ của nó đã được kéo sâu hơn vào quỹ đạo của Lầu Năm Góc kể từ khi hiệp định Khuôn khổ Mới cho Quan hệ Quốc phòng Mỹ-Ấn (the New Framework For The U.S.-India Defense Relationship) đã được ký kết vào tháng Sáu năm 2005, bao gồm cả việc lưu trú của các chiến hạm, chiến đấu cơ và quân đội Mỹ cho các cuộc tập trận hàng năm Malabar trong vùng duyên hải của nó . Tháng Mười Hai vừa qua, Tư Lệnh Trưởng hạm đội US Thái Bình Dương, Đô đốc Robert Willard nói rằng Lầu Năm Góc và Ấn Độ "đang trong cuộc đàm phán để chuyển đổi hàng loạt các cuộc tập trận hải quân Malabar song phương của họ thành một cuộc tập trận chung bao gồm cả hải quân, lực lượng không quân và biệt kích hải của họ." [18) Cuộc tập trận Malabar của năm 2010 này bao gồm một chiếc tuần dương hạm trang bị tên lửa điều khiển, một chiếc khu trục hạm loại nhỏ và hai chiếc khu trục hạm cũng như một chiếc tiềm thủy đỉnh loại tốc kích.

    Tháng Mười vừa rồi, hơn 1.000 quân Mỹ và Ấn Độ tham gia vào cuộc tập trận Yudh Abhyas 2009 ở Ấn Độ, đó là lần đầu tiên Lầu Năm Góc triển khai một lữ đoàn chiến đấu thiết giáp Stryker bên ngoài chiến trường Iraq và Afghanistan. "Kích cỡ và phạm vi của cuộc tập trận hổn hợp này là tuyệt vời, vô song" [19], một sỹ quan chỉ huy người Mỹ cho các cuộc tập trận hiện tại này cho biết.

    Tổng thống Obama dự kiến sẽ viếng thăm Ấn Độ trong tháng Mười Một và chuyến đi của ông sẽ "đạt kết quả trị giá khoảng 5 tỷ đô la các hợp đồng bán vũ khí Mỹ cho Ấn Độ ….Các nhà quan sát chỉ ra rằng vai trò của nhà cung cấp vũ khí lớn nhất của Ấn Độ đang chuyển từ Nga sang Hoa Kỳ. " [20]

    Các giao dịch vũ khí được báo cáo bao gồm các tên lửa đánh chặn Patriot, việc bổ sung như vậy có thể so sánh thoả thuận lá chắn tên lửa mà Mỹ có với Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn và Úc trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.

    Thỏa thuận dự kiến cũng bao gồm việc Washington cung cấp cho Delhi 10 chiếc vận tải cơ quân sự Boeing C-17: "Một khi Ấn Độ nhận được những chiếc vận tải cơ C-17, khả năng di động của lực lượng đồn trú dọc theo biên giới với Trung Quốc sẽ được cải thiện …. Các giao dịch bán vũ khí này sẽ cải thiện quan hệ giữa Washington và New Delhi, và, dù cố ý hay không, sẽ có tác dụng kiềm hãm ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực này. " [21]

    Mới đây Mỹ cũng đã dẫn đầu các cuộc tập trận quân sự chung ở Bangladesh và Đông Timor, và những cuộc tập trận quân sự được Mỹ tổ chức hàng năm mang tên Thành Cát Tư Hãn Quest ở Mông Cổ là sẽ bắt đầu vào tháng tới.

    Một bài báo gần đây trong tờ China Times bởi một nhà nghiên cứu ẩn danh với học viện quân sự hải quân Trung Quốc đã quan sát thấy rằng "Hoa Kỳ đã dường như trở nên ít hạn chế trong động thái của mình để thúc đẩy một phiên bản châu Á của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương với các đồng minh trong khu vực.

    "Trong khi làm như vậy, Washington đã nuôi dưỡng ý định có tính chiến lược rõ ràng cho việc kiềm hãm Trung Quốc – quốc gia mà ảnh hưởng của nó mang tính kinh tế và tính chiến lược đã tiếp tục tăng trong trường quốc tế…." [22]

    Để chống lại bối cảnh đó, trong phạm vi của mình, Washington đang đặt những mối tiếp xúc kết thúc sau cùng để củng cố, thống nhất một khối Á châu tương tự như của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương, đó chính là vấn đề mà Trung Quốc đang bị thách thức trong vùng biển Hoàng Hải.

    Nguồn trích dẫn mới nhất đã trình bày một cách chi tiết sự lấn chiếm của Lầu Năm Góc tới sát biên giới Trung Quốc:

    "Bán kính hoạt động của quân đội Mỹ đã mở rộng đến hơn 1.000 cây số, điều đó có nghĩa là một nhiệm vụ quân sự của Mỹ trong vùng nước ngoài khơi ROK [Nam Hàn] vẫn có thể tạo thành một sự răn đe rất lớn cho Trung Quốc và các nước khác dọc theo bờ biển gần đó, kể cả việc tấn công mục tiêu chiến lược sâu bên trong lãnh thổ của họ.

    "Với lực lượng vũ trang vô địch vô song, Hoa Kỳ đã chưa bao giờ nhượng bộ trong nỗ lực tiến tới điều chỉnh chiến lược đã được hoạch định lâu dài trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Theo chiến lược này, Hoa Kỳ đã dần dần gia tăng sự hiện diện và hoạt động của các chiến hạm và chiến đấu cơ trong khu vực cận hải xung quanh Trung Quốc . " [23]

    Về cuộc tập trận hải quân với Hoa Kỳ, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nam Hàn, ông Won Tae-jae gần đây đã khẳng định rằng "Chúng tôi có thể nói rằng nó sẽ diễn ra vào một ngày nào đó trong tháng này. Trong tháng này, có một loạt các lịch trình liên quan đến an ninh song phương và các vấn đề ngoại giao, và quyết định về cuộc tập trận sẽ được thực hiện trong việc xem xét đến những lịch trình đó. " 24

    Trung Quốc, đã tiến hành một cuộc tập trận hải quân bắn đạn thật ở vùng biển phía Đông Trung Quốc từ ngày 30 tháng Sáu đến ngày 5 tháng Bảy "trong một show lộ rõ ý đồ phô diễn lực lượng … đón đầu trước cuộc tập trận của Mỹ – Nam Hàn … nó có vẻ tức tối, mất bình tỉnh khi mà chiếc hàng không mẫu hạm 97.000 tấn – USS George Washington – có tầm hoạt động lên đến 1.000 cây số và có thể thu thập thông tin tình báo trên các cơ sở, phương tiện quân sự và các phần bộ dọc theo vùng duyên hải phía đông của Trung Quốc một khi nó được triển khai tại vùng biển Hoàng Hải – (biển Tây theo cách gọi của Nam Hàn)." [25]

    Tờ báo Stars and Stripes của lực lượng vũ trang Mỹ công bố vào ngày 14 Tháng Bảy rằng "Trong những gì mà Lầu Năm Góc nói là một phản ứng đáp trã trực tiếp tới Bắc Hàn đối với vụ bắn chìm tàu hải quân Cheonan của Nam Hàn, Mỹ và Nam Hàn có thể sẽ đồng ý với một loạt các cuộc tập trận không quân và hải quân mới vào tuần tới, khi mà Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates và Ngoại trưởng Hillary Clinton thực hiện một chuyến thăm chung đến Seoul." [26]

    Phát ngôn viên Lầu Năm Góc, ông Geoff Morrell đã trích dẫn khẳng định rằng "Thông báo này là kết quả của hướng dẫn trực tiếp từ Tổng thống Barack Obama để tìm kiếm những phương thức mới để hợp tác với …đối tác Hàn Quốc theo sau cuộc tấn công đó ….Ông sẽ không cung cấp các chi tiết cụ thể khác hơn là những gì chúng sẽ diễn ra ở vùng biển Nhật Bản và Hoàng Hải. "

    Nói theo cách riêng của mình, Morrell cho biết: "Chúng tôi chưa sẵn sàng để công bố các chi tiết chính xác của những cuộc tập trận nhưng chúng sẽ liên quan đến một phạm vi rộng lớn về ưu thế khí tài quân sự và dự kiến sẽ được khởi sự trong một tương lai gần." [27]

    Ông Gates và bà Clinton sẽ gặp gở cho cuộc đàm phán song phương đầu tiên với các đối tác Nam Hàn của họ, Bộ trưởng Quốc phòng Kim Tae-young và Ngoại trưởng Yu Myung-hwan vào ngày 21 tháng Bảy, và theo người phát ngôn Lầu Năm Góc, họ "sẽ thảo luận và có khả năng phê duyệt một loạt các cuộc tập trận hổn hợp đã được đề xuất của Mỹ và Nam Hàn ." [28]

    Đối với mối lo ngại được đánh tiếng bởi Trung Quốc về việc Hoa Kỳ đang thúc tiến quân đội của mình tới gần bờ biển của nó, Morrell đã tuyên bố rằng "Những quyết định này được thực hiện bởi chúng tôi, và chỉ riêng chúng tôi mà thôi ….Nơi nào chúng tôi tập trận, khi nào chúng tôi tập trận, với ai và như thế nào, sử dụng những khí tài, quân cụ gì vv và vv, là những quyết định được thực hiện bởi Hải quân Hoa Kỳ, do Bộ Quốc phòng, bởi chính phủ Hoa Kỳ." [29]

    Không thể có cái kiểu ngôn ngữ đối đầu, kiêu ngạo và thô tục như thế mà không được hiểu một cách chính xác theo giá trị của nó đối với Bắc Kinh. Cũng không chỉ là viễn tượng tương lai, theo như trích dẫn của Lee Seok-Su, phân tích gia của Viện Nghiên cứu Chiến lược An ninh Quốc gia Hàn Quốc, về "sự tham gia của một hàng không mẫu hạm Mỹ ở vùng biển Hoàng Hải là dính dáng đến một liên kết có thể có, tới kế hoạch của Hoa Kỳ nhằm bảo vệ Đài Loan" [30] mà nó có vẻ không được chú ý cho lắm.

    Những gì là phản ứng đáp trả đối với chính sách phiêu lưu, mạo hiểm và xấc xược ngày càng tăng nhiều hơn của Mỹ có thể được biểu lộ trong một bài xã luận của Trung Quốc gần đây, được nêu ra trong đoạn:

    "Trong phản ứng đáp trả gần đây của họ, một số quan chức cao cấp hải quân Trung Quốc đã làm cho nó rõ ràng rằng Trung Quốc sẽ không ở trong tư thế đứng yên khoanh tay nhìn khi những cuộc tập trận đó được tiến hành. Cho rằng điều đó sẽ làm cho Hoa Kỳ tin rằng phạm vi quốc phòng của Trung Quốc trên biển là nhỏ, và, do đó, hạm đội Mỹ sẽ có thể tự do hành trình trên vùng biển Hoàng Hải, Đông Hải và Biển Đông trong tương lai.

    "Các chuyên gia quân sự đã cảnh báo rằng nếu cuộc tập trận chung này thực sự diễn ra ngoài khơi vùng bờ biển phía tây của Nam Hàn, chiến đấu cơ và chiến hạm của Trung Quốc rất có thể sẽ đi hoàn toàn ra ngoài để theo dõi sát những cuộc diễn tập chiến tranh đó. Trong cái trạng thái sát gần như thế đối với vùng biển quốc tế không được đánh dấu-một cách thật rõ ràng, bất kỳ động thái nào được xem là thù địch đối với phía bên kia thì dù muốn hay không cũng đều có thể châm ngòi cho một phản ứng khinh suất, dại dột, có thể leo thang thành những điều không thể ngờ hoặc không lường trước.

    "Một di chuyển nhầm lẫn, một dịch giải sai lạc, tất cả nó sẽ đưa cuộc tập trận được hoạch định hoàn hảo đi đến chổ thất bại không mong đợi ….Tác động của một cuộc khủng hoảng trên quy mô có thể rất to lớn, nó làm cho bất kỳ cuộc tranh chấp về thương mại hoặc về giá trị của đồng nhân dân tệ giữa hai quốc gia trong những năm gần đây trở nên nhạt nhẻo trong so sánh tương ứng….Căng thẳng hơn là việc gắn kết với cuộc tập trận chung Mỹ – Nam Hàn. Bắc Kinh và Washington vẫn còn có thời gian, và mất nhiều thời gian, để chấm dứt khỏi những động thái dẫn tới một cuộc xung đột có thể có trên vùng biển Hoàng Hải. " [31]

    Một cảnh báo tương tự đã được báo hiệu trong một tờ nhật báo lớn của Trung Quốc:

    "Nếu Mỹ và Nam Hàn tiếp tục hành động cố ý bằng cách tổ chức cuộc tập trận quân sự gây tranh cãi này, nó sẽ đặt ra một thách thức đối với an ninh của Trung Quốc và chắc chắn sẽ kích động một phản ứng rất lớn từ người dân Trung Quốc.

    "Trung Quốc ngày nay không còn là Trung Quốc của một thế kỷ trước đây, thời mà nó không có sự lựa chọn nào khác ngoài sự gập mình chịu đựng sự xâm lăng của đế quốc. Sau nhiều thập kỷ phát triển, đặc biệt là kể từ khi chấp nhận và thực hiện với chính sách cải cách và mở cửa, Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ ba của thế giới và thủ đắc một khả năng quân sự hiện đại cho bất kỳ nhiệm vụ tự vệ nào. " [32]

    Khi ông Robert Gates và bà Hillary Clinton đến Seoul ngày 21 tháng Bảy, ngày sẽ được chính thức kỷ niệm 60 năm cuộc Chiến tranh Triều Tiên, mà chỉ trong vòng ba tháng đã lôi kéo Trung Quốc vào cuộc chiến.

    Khi hai bộ trưởng Mỹ gặp gở với các bộ trưởng quốc phòng và ngoại giao của Nam Hàn, và vào khi phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philip Crowley gần đây tuyên bố, "có thể chấp thuận một loạt các cuộc tập trận quân sự hổn hợp được đề xuất của Mỹ và Nam Hàn, bao gồm các cuộc tập trận không quân, hải quân mới, trong cả hai vùng biển Nhật Bản và Hoàng Hải"[33], thì thế giới nên chuẩn bị cho mối đe dọa của một cuộc chiến tranh Triều Tiên thứ hai, một cuộc xung đột vũ trang Hoa Kỳ – Trung Quốc lần thứ hai .

  • Tin thế giới

    10 Hàng Không Mẫu Hạm của Hải Quân Hoa Kỳ

     

    HÀNG KHÔNG MẪU HẠM MỸ
     
     
    tka23 post
       
       1-USS Nimitz

       
       2-USS Dwight D. Eisenhower

    3-USS Carl Vinson

    4-USS Theodore Roosevelt

    5-USS Abraham Lincoln

    6- USS George Washington

    click to zoom
    7-USS John C. Stennis

     Desktop Wallpaper · Motors · Military  Aircraft carriers USS Harry S Truman
    8- USSHarry S. Truman

    9-USS Ronald Reagan

    10-USS George H.W. Bush

    10 hàng không mãu hạm trên thuộc chủng loại Nimitz class , hay còn là siêu HKMH hay là thành phố nổi trên biển (capital ship, supercarrier) của hải quân Mỹ .Gồm các đặc điểm sau :
    – chiều dài trên 300m
    – trọng tải trên 100 000 tấn
    – 2 lò phản ứng hạt nhân A 4 W chạy cho 4 dàn chân vịt cho tốc độ 56 km/giờ
    cho ra tổng công suất 190 MW .
    Vì chạy bằng năng lượng hạt nhân nên nó có thể hoạt động 20 năm không cần thay nhiên liệu và tuổi thọ có thể tới 50 năm cho 1 HKMH loại Nimitz này