Cao Mỵ Nhân,  Lê V. Hải,  NGÀY CỦA CHA

TRANG ĐẶC BIỆT NGÀY TỪ PHỤ – FATHER’S DAY 2022 – VTLV & THI VĂN CA NHẠC TỪ VTS CAO MỴ NHÂN, LÊ VĂN HẢI & THÂN HỮU.

BÓ HOA “FATHER’S DAY ”     CAO MỴ NHÂN 

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng…

Con chó Minet nhà tôi gầm lên, chạy ra nhà trước, nó hửi hửi bên trong cánh cửa, coi thử phải người quen không. 

Tôi cũng ngạc nhiên, ở Hoa Kỳ từ 1/4 thế kỷ nay, chưa thấy ai tới nhà mà không hẹn trước. 

Tôi lén xuống bếp, từ cái view ngó ra cửa sổ, thấy một bà Mỹ trắng ôm bó hoa đẹp lắm, đủ mọi thứ hoa, nhưng toàn thể mầu vàng đủ độ đậm lạt …

Phân vân vài phút, tôi mở cửa gỗ lớn, nói qua cửa lưới sắt hỏi bà tìm ai, nếu tôi có thể giúp bà. 

Bà Mỹ cũng thuộc giới cao niên, nhưng khá duyên dáng, trang điểm tương đối kỹ càng . 

Bà nói: ” Con gái tôi nhờ tôi mang hoa tới đây, trao cho  Mr. Don, tôi muốn gặp ông Don, please…” 

Tôi ngạc nhiên quá, nhà tôi có ai tên Don, gọi là Mr. Don, ông Đông, ôi có phải ông ” sông Đông êm đềm ” không đây ? 

Don hay Đông đều không có ở đây, chưa nghe ai nói tới tên đó, ở đây . 

Tôi xin lỗi trả lời bà lầm nhà, nhà tôi toàn người VN, không có ai tên Don cả. 

Bà Mỹ lại giới thiệu thêm:” Tôi tên Nancy, hàng xóm nhà này, bà giơ tay chỉ về phía đầu đường Gerkin. 

Rồi tiếp lời : con gái tôi mở tiệm hoa trên down town, hình như mấy lâu nay, vẫn có ai đặt bông như thế này, bà cúi xuống bó hoa vàng tuyệt đẹp, rồi nhỏ giọng hơn : Hay là bà cứ nhận dùm, chắc người nhà đặt mua, ghi đúng địa chỉ đây.

Không, tôi không dám nhận, bà nên mang về trả con gái bà, cô ấy sẽ hiểu mọi chuyện thôi. 

Bà Mỹ đành phải ra xe, sau khi đưa cho tôi tấm card nhỏ của tiệm hoa ở tận đường ” Mặt trời mọc ” Los Angeles. 

Tôi bâng khuâng với chuyện lạ, và cái tên ông Don nào đó . 

Hôm nay, lại cũng đúng giờ đó, 11:00 am, lại có tiếng gõ cửa, tôi lại làm đúng những cử chỉ sáng qua. 

Lần này không phải bà Mỹ trắng nữa, mà là một phụ nữ chắc phải 30 tuổi rồi. 

Tôi mở cửa : ” Vẫn lại bó hoa à ? Sao cứ tới nhà tôi ? ” 

Cô gái xưng tên, rồi nói: ” Bởi vì có lời hứa, là mỗi dịp Father’s

day, cô ấy sẽ tặng cho ông Don một bó hoa mầu vàng thế này ” . 

Nói rồi , cô Hanna mở cái điện thoại ra, cho tôi coi tấm hình người đàn ông châu Á đứng trước tiệm hoa, cô ngần ngừ : “Mr . Don đã liên tiếp mua hoa ở tiệm cô từ hơn 10 năm trước, trả hết tiền rồi, năm nay là năm thứ 10, không thấy ông Don đến , nên cô có ý đưa hoa tới tận nhà, cho ông ngạc nhiên ” . 

Tôi chẳng biết Mr.Don nào ngạc nhiên, mà chính tôi đang ngạc nhiên. Ông Don châu Á, lại lấy địa chỉ nhà này là sao ? 

Tôi xin lỗi cô Hanna đó, và xin được coi lại tấm hình . 

Cô bán hoa có vẻ mừng, cho tôi xem lại ông Đông ba vạ nào chẳng biết. 

Tôi cứ nhìn và nhìn mãi, vì tấm hình trong Iphone cô ấy rất mờ, có lẽ là hình chụp lại từ một tấm hình ở ngoài . 

Cô ấy cứ quan sát tôi, và tôi cứ nhận ra từ từ …

Tôi nhìn lại cô Hanna, như cố nén tiếng thở dài : 

” Tôi thấy có vẻ quen quen người này ” 

Cô Hanna hét lên mừng rỡ : 

Bà biết ông Don này chứ, ông ấy ở căn nhà này, mỗi sáng đi bộ ngang qua nhà chúng tôi, để ra cái tiệm cafe Starbucks ngoài ngã tư kia . 

Một dịp tình cờ vào ngày Father’ s day năm đó, tôi gặp ông ở Starbucks down town, tôi thấy ông buồn buồn, thì ra ông ở Mỹ mấy chục năm, mà chưa hưởng được một ngày Father’ s day, ông muốn có cảm giác ấy. 

Sẵn gia đình tôi mở tiệm hoa, nên tôi có vẻ thích cái cảm giác được tặng hoa cho một người đang ao ước có kỷ niệm về  

Father’ s day. 

Sau đó không gặp ông, nhưng mỗi năm vẫn có người tới lấy hoa về cho Mr. Don , 

Năm ngoái không thấy ai tới nhận hoa. 

Năm nay chúng tôi thử đi tìm xem Mr.Don đang thế nào ? Đúng lúc 2 hôm nay bà đã thấy chuyện đó . 

Tôi cười hiu hắt : 

” Quả là ông Đông ấy ở nhà tôi, nhưng ông đã mất 10 năm nay rồi . ” 

Hanna lại hét vừa đủ cho cô và tôi kinh ngạc : 

Trời , hoá ra Mr. Don không còn nữa, thế mà chúng tôi không được biết .

Thì chúng tôi, là tôi đây, không biết chuyện ông Đông tự đặt tiền mua hoa đó cho ông.

Thôi xin lỗi, cho tôi nhận bó hoa này . 

Tôi thấy hình như cô Hanna đó khóc, nước mắt chảy ra . 

Cô lắc đầu, rồi vùng ôm bó hoa phiêu lưu 2 ngày vừa qua, lủi thủi ra xe cô đậu ở sát lề nhà tôi . 

Tôi không biết nói gì hơn, ngày Father’s day cuối cùng năm 2006, ông xã tôi có ăn bữa ” Ngày của cha ” lần …sau chót ở nhà cùng với chúng tôi . 

Thì ra, ông Mr. Don đó là ông D . Cũng tên vần D, nên đã phiên âm cho bà Nancy và cô Hanna là Don cho tiện . 

Ông xã tôi có thói quen ít nói, và rất nhiều tình sử, nên tôi không lạ khi tình cờ được nghe hay được thấy một nghịch cảnh nào, nó có vẻ như chuyện ở ngoài đường, không liên hệ tới mình mới lạ. 

Song, làm sao biết được những gì xẩy ra trong câu chuyện đã kể đâu đó, hoặc vừa đây. 

Điều chỉ biết đối với tôi, từ xưa rồi, không phải mới hôm nay, 

là tôi luôn luôn được đặt trước một hoàn cảnh vô cùng lãng mạn, trữ tình …

Hay có thể nói là những cuộc tình thơ đẹp lạ lùng, có thể anh không chấp nhận sự nhẹ dạ, mơ mộng, nhưng chính anh huyễn hoặc, cũng như Mr. Don, đã từng thấy tôi tiếc nuối nhưng không than van bao giờ . 

Và nhất là, phải có anh cho tôi thổ lộ …tâm tình huyễn ảo của mình. 

Anh mỉm cười lạ lắm, giống như nụ cười của người vô rừng hoang dã, chợt thấy một bông ngải trầm, rất đẹp, rất thơm, nhưng lại sợ hương độc của loài hoa nha phiến nào đó chưa được khám phá …

               CAO MỴ NHÂN 

MỪNG NGÀY TỪ PHỤ

             (Dĩ đề vi thủ)

MỪNG lễ Father quý bậc Cha

NGÀY vui trọn vẹn khắp muôn nhà

TỪ Nghiêm nghĩa cả luôn gìn giữ

PHỤ Tử tình thâm chẳng thể nhoà

VĂN tải lời thành mong phúc thọ

THƠ nương câu kính nguyện an hoà

CẦU cho phúc lộc tài toàn hảo

CHÚC hết người người bách tuế qua.

     Phương Hoa – Father’s Day

CHA

Cha mãi cao vời, đỉnh Thái Sơn

Ngọn đèn luôn tỏ dẫn đường con

Làm sườn thăng hướng nâng con bước

Là vách hiên ngang chắn bão dồn

Tận tụy suốt đời nêu đức sáng

Trung ngay mọi lẽ giữ lòng son

Ơn Cha, ân hưởng như trời bể

Lưu khắc tâm hồn lớp tử tôn.

CAO BỒI GIÀ

 CHA LÀ NÚI CAO

*

Con không Cha như nhà không có nóc.

Cha qua đời, con khóc mấy mươi Năm.

Tuổi đời của tôi nay đã một trăm

Tôi cố gắng làm một người Cha tốt

Là một cái nóc nhà không bị dột

Để con tôi vui Ngày lễ của Cha

Trăm Năm trong cõi người ta

Mẹ là Biển rộng Cha là Núi cao.

           Trần Công/Lão Mã Sơn

CHÚC MỪNG NGÀY TỪ PHỤ

(Thủ nhất thanh)

CHÚC ngày tháng Sáu rộn ràng nha!

CHÚC khắp nhà nhà mở tiệc hoa

CHÚC thọ Father dâng mỹ tửu

CHÚC an Từ Phụ hiến Tiên trà

CHÚC lòng trung hiếu luôn bền vững

CHÚC chữ nghĩa nhân mãi hiệp hoà

CHÚC hãy đừng quên ơn dưỡng dục

CHÚC toàn chốn chốn thảy mừng CHA

***

MỪNG Cha luôn được sống an nhàn

MỪNG kính Phụ thân thọ tuổi vàng

MỪNG chúc niềm vui thêm chất ngất

MỪNG mong hạnh phúc mãi đầy tràn

MỪNG trong gia đạo nhìn con hiếu

MỪNG chốn học đường thấy cháu ngoan

MỪNG Lễ Father’s  xin ước nguyện

MỪNG chờ ngày lấy lại giang san….

Phương Hoa – Father’s Day 2022

SỐNG BÊN CHA.    CAO MỴ NHÂN 

Hoa tím, hoa vàng giải lối đi

Bên mầu trinh tuyết giữa pha lê

Nắng gương soi trọn niềm vui nhỏ

Vội vã tin thơ đã trở về

*

Tứ mới tôi tìm trong sắc hoa

Hương thiên thu ngát nụ cau già

Bàn tay ngăn ngắt trên giàn lý

Tôi thích mầu xanh lấp áo cha

*

Đất mẹ hoang mang mây trắng vương

Rừng Chapa nhớ thủa lên đường

Xuân Viên e ấp môi từ khép

Nấp vú cha hiền bao mến thương

*

Rồi mấy năm về chốn đế đô

Những con đường mộng khép trong mơ

Xe bon, mắt biếc trời vui mở

Nở thắm mầu hoa dậy ý chờ

*

Ngày ấy hôm nay trên lối đi

Vẫn mầu trinh tuyết giữa pha lê

Soi gương, gỡ tóc, Cha cười bảo:

” Làm dáng, con tôi đón nắng về …” 

*

(Những ngày Mẹ mất, ở với Cha xưa

        CAO MỴ NHÂN 

Thương Cha

Cha thật hiền hoà với chúng con

Người thề đất nước một lòng son 

Bao thời nếm mật tâm không nản 

Mất thủa nằm gai dạ chẳng mòn 

Áo nhuộm phong sương từ cuối biển 

Vai sờn bạt mạng đến đầu non 

Gia đình, tổ quốc lo tròn đủ 

Cha thật hiền hoà với chúng con 

Minh Thuý Thành Nội 

*
Lễ Cha

(họa)

Tháng sáu là ngày có lễ Cha

Người yên huyệt lạnh hết dâng quà 

Bàn thờ tỏa khói cùng cây quả 

Bức ảnh lan mùi với bó hoa 

Tự nhủ lo em dù viễn xứ 

Thời răn giúp chị dẫu xa nhà 

Thương yêu bảo bọc tình đoàn kết 

Chín suối điều này thỏa ý ba 

  Minh Thuý Thành nội 

*

Thương Người  

Cộng Hoà anh lính thủa xa xưa 

Hình ảnh oai phong kể mấy vừa 

Chiến tích quay về ngang ruộng rẫy 

Hành quân ngừng nghỉ dưới cây dừa 

Chiều thu đã thắm tình chia sẻ 

Phố hạ chưa phai cảnh đón đưa

Áo trận sờn vai đời gió bụi 

Thương người đội nắng với dầm mưa 

  Minh Thuý Thành Nội 

Ba
Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
– “Có dư đồng nào không con?”.
Tôi đáp:
– “Còn dư bốn ngàn ba ạ”.
Ba nói tiếp:
– “Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.

Sưu Tầm

Chuyện Cha Và Chú

            Chủ nhật 16 tháng 6 năm 2019 là ngày “Lễ Cha” (Father’s Day), đồng thời các vị cựu quân nhân Việt Nam cũng tổ chức Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH. (19/6).

Năm 1975, khi Sài Gòn đổi đời. Cha tôi đi “tù cải tạo” hơn một năm về, cả gia đình bị buộc phải đi kinh tế mới. Cha dẫn mấy đứa em ra đi. Mẹ và tôi cố thủ, lây lất tại thành phố. Lúc đó là giai đoạn đói rách kinh khủng ăn toàn sắn ngô và bo bo, nhưng dầu sao ở thành phố vẫn đỡ hơn chút xíu so với kinh tế mới, nên Mẹ tôi luôn bòn nhặt các thứ từ bột ngọt mua cửa hàng, đường thẻ hay quần áo còn mới, dồn lại đem lên tiếp tế cho các em tôi.

Trước ngày có dự định đi vượt biên, tôi quyết định lên khu kinh tế mới thăm Cha một lần.  Tôi còn nhớ thời gian đó Cha tôi bị bệnh sốt rét, đêm ngày nằm rên hừ hừ, nhiều đêm cả nhà ngủ say, tôi nằm thao thức nghe tiếng ông rên, thì thào:

– Có ai còn thức không cho xin miếng nước.

Tôi vội lên tiếng:

-Dạ để con đi lấy.

Tôi chui ra khỏi mùng đi lấy nước cho ông mà nước mắt ràn rụa. Khi lên đó gia đình dặn tôi đêm ngủ phải cẩn thận đừng để hở mùng sẽ bị muỗi chui vô, không biết có phải vì mấy đêm tôi chui ra ngoài muỗi độc chích, mà khi trở về nhà tôi đã bị sốt rét phải nằm bệnh viện chữa trị một thời gian. Có cơn đau hành hạ như thế tôi càng thương Cha nhiều hơn nữa.

Tôi lao đao theo chuyện vượt biên sáu năm trời, có lúc tổ chức bể chạy thoát về được, có lúc bị tù, nhưng rồi cũng trót lọt đến định cư ở Mỹ. Sau đó tôi gởi quà đều đều cho Cha đến ngày ông chết vì bịnh áp huyết và tim, tôi đau đớn biết thật sự đã mất Cha trên cõi đời này. Người ta nói “mất cha, còn chú”. Ở Mỹ may tôi cũng có người Chú quen biết rất thân,  Chú Long. Tôi xin kể về Chú như người Cha thứ hai nhân tuần lễ “Father’s Day.”

          Vào khoảng 1995, ba chồng tôi bảo trợ liên tục các chú, bác HO qua Mỹ, chở lên hội IRC, cơ quan trợ cấp xã hội (welfare) làm thủ tục cũng như những công việc cần thiết khác. Ba chồng tôi thuê nhà giùm trong khu apartment tôi đang ở vùng Fremont (Bắc Cali) càng lúc càng đông trên dưới mười gia đình. 

          `Biết các chú đi tù Cộng Sản về tôi rất có cảm tình, nên thỉnh thoảng ngày cuối tuần rảnh, tôi nấu nồi bún bò và nhắc chồng mời mọi người đến nhà ăn sáng uống cà phê. Nhìn các chú quây quần, chồng tôi lăng xăng pha cà phê tiếp sau tô bún bò được dọn lên, tự dưng tôi đón nhận niềm hạnh phúc vô cùng, các chú ngồi thưởng thức, ôn chuyện ở tù, tiếng cười tiếng nói chan chứa tình đồng hương nơi xứ người. Tôi đặc biệt thương chú Long hơn hết, vì chú mất vợ sau khi ra tù được vài tháng, nên nhiều bữa ăn chiều thường mời Chú qua dùng.

Trong trận Hạ Lào chú bị trúng đạn nơi chân nặng không lết được, lính thương cố gắng cõng Chú thoát được nguy hiểm. Vì vết thương nặng nên phải mổ lắp xương vít vào, từ đó chú đi hơi cà nhắc, sau Chú được đưa qua “Uỷ Ban Quân Sự Bốn Bên “ làm việc văn phòng giao dịch với Mỹ.

Chú kể:

­            – Lúc trở về biết vợ đã nhiễm ung thư phổi giai đoạn cuối nhưng chú không được kề cận, vì còn phải đi làm thuê làm mướn kiếm tiền nuôi hai con. Từ lúc vợ mất đêm nào chú cũng thức dậy ngồi khóc một mình.

Những ngày đầu trên đất Mỹ cùng hai con, chú làm đủ mọi việc từ dọn vườn, phụ sơn nhà cửa, quăng báo ca hai giờ sáng. Các con chú vào college học, cuối tuần làm part time ở  Mcdonald. Cha con đùm bọc qua ngày, sau giờ bỏ báo chú về ngủ bù, dậy lo cơm nước cho con, ai gọi đâu làm thêm đó. Chú tìm niềm vui khi thấy các con chịu khó học hành.

            Lần lượt con trai ra trường theo ngành Public Health tại đại học Berkely; con gái tốt nghiệp ngành Accounting tại San Jose State. Hôm đó Chú order vài món và mời chúng tôi đến mừng chung với các em.  Nhìn bàn thờ thím được chưng bày mâm thức ăn, đèn sáng loáng, bông hoa tươi tắn càng thấy quý mến Chú vô cùng.

Chú ngậm ngùi nói:

– Chú sống được nhờ em Hạ, em Quân tiếp sức về mặt tinh thần, chứ từ khi mất nước, rồi bị tù hơn 13 năm trời tại miền Bắc, nếu không nghĩ vợ con nhiều lúc chú chẳng muốn sống. Trở về số phận lại chia lìa âm dương cách trở, nhà cửa bị tịch thu, nhìn các con nên tình phụ tử bắt chú phải mạnh mẽ lên, làm bóng mát che chở, mới mong tương lai con tốt đẹp được.

Giọng chú như muốn khóc, tôi đè nén cảm xúc muốn phá tan bầu không khí ảm đạm nên đổi đề tài vui hỏi Chú

– Sao qua đây Chú không kiếm người nâng khăn sửa túi cho bớt cô đơn?

Chú gãi gãi đầu nói e dè:

-Nghèo rớt mồng tơi, lại vừa điếc vừa mờ một con mắt, ai mà thương đây!

Quân và Hạ cũng tấn công:

-Tụi con càng ngày càng có nhiều sinh hoạt bên ngoài, có nhiều niềm vui, rất mong ba có bạn già cho vui để các con cũng đỡ áy náy. Sao ba không về Việt Nam kiếm vợ dễ dàng hơn?

Chú vừa nghe đã giãy nảy:

– Ôi…VN bây giờ làm sao mà dám tin …ai cũng mơ ước thiên đàng Mỹ, mượn cửa qua đây, thân ba liệu có được yên ổn núp bóng …hiền phụ hay không?

Chú bỗng cười ha hả nói tiếp:

-Mà không được đâu, tai ba nghễnh ngãng, lỡ họ nói thương ba, ba trả lời “tôi vẫn có da thịt chứ đâu ốm dơ xương. Họ hét lên “đồ điếc”, ba trả lời “tôi đâu tiếc gì với cô”. Chưa hết, còn nữa …con mắt nhấp nhem đêm khuya thức dậy đi restroom, vô lộn phòng em vợ, Ba sợ họ sẽ la lên “á…á…á…bây giờ em đã là người của anh” thì khổ đời (bắt chước phim Tàu).

Ai cũng bật cười không ngờ Chú có máu tếu như vậy. Vừa ăn Chú vừa kể:

– Rất nhiều người muốn giới thiệu, mai mối mấy bà giàu có bên VN, chú từ chối hết con ơi. Chú không thích kiểu làm quen như vậy, tuy nghèo nhưng Chú chỉ quý đồng tiền của mình làm ra. Các con thấy đó, Chú cắc ca cắc củm từng đồng để lo cho các con, gởi về VN tu sửa nhà Từ Đường họ Lê ở bên làng, giúp bà con khổ cực đôi chút, đó là niềm hạnh phúc của Chú, Chú không mơ gì hơn nữa, trí óc Chú bây giờ chỉ bận tâm về chuyện đất nước, nghe ngóng tình hình, tin tức xảy ra là hàng đầu, vì nghĩ tới là nỗi đau vẫn cuồn cuộn chảy trong từng thớ thịt, trong máu …

            Ngày tháng trôi đều trên đất Mỹ. Quân đã lập gia đình với bạn người Tàu tên Vivian, chị Hạ thì chọn bạn Mỹ tên David. Hai con Chú may mắn được job có đồng lương cao, cuộc sống vươn lên nên chúng không cho Chú đi bỏ báo hoặc làm gì khác. Chú ghi danh trường Chabot College với lớp Anh Văn và computer để học hỏi thêm, cũng là thú tiêu khiển. Không bao lâu sau, chú được thăng chức ông nội, ông ngoại với các cháu Alice, Paul, Robert, Hilary, Tom…

Có lần tôi mời Chú tới dùng cơm với món cá kho, canh rau, Chú buột miệng nói:

-Ngon quá con ơi, chú thèm cá kho lắm nhưng ngại David chịu không nổi mùi này, nên nhịn thèm.

Tôi mở mắt lớn ngạc nhiên:

-Vậy em Hạ không ăn món Việt hở?

Chú lắc đầu:

– Từ ngày lấy chồng Mỹ thì ăn theo chồng.

Nét mặt Chú thản nhiên:

– Không quan trọng đâu con, Chú sống sao cũng được, chỉ ao ước con mình sống hạnh phúc là niềm vui lớn lao đối với Chú. Chú ngại nhất có những lần vợ chồng hơi lớn tiếng tranh luận, tim Chú thoi thóp cứ thấy lo âu xa xôi. Còn nói về em Quân… có thời em nhờ Chú đến nhà trồng hoa sửa sang khu vườn, Chú ghé chợ mua con cá nhờ chiên luôn, đem về cha con cùng ăn, không ngờ nó nói “Cha con mình ăn nhanh kẻo vợ con sắp về nó không thích ngửi mùi này trong nhà”. Lúc đó Chú đang ăn nhưng mắc cười quá “Cha mày …vợ Tàu tưởng Á đông ai dè cũng sợ mùi này ..” Hai Cha con vừa ăn vừa chọc nhau vui vẻ.

Tôi im lặng không biết chen câu gì để an ủi Chú, Chú nói tiếp : 

– Con biết không, hai đứa con rất thương Chú, biết Chú thích ăn cá nên thỉnh thoảng Hạ hoặc Quân thường chở Chú ra tiệm Việt Nam gọi những món cá kho tộ, canh chua cá, chả cá Lã Vọng… Chú cũng rất thông cảm ngôi nhà mới, sang rộng nhưng dân bản xứ thường ưa ăn Kentucky, Fried Chicken, Hamburger, còn soup có các lon đồ hộp, tủ lạnh có cheese, mì lát …hi…hi… Cái bếp nhà chúng nhìn to đùng và luôn có nắp đậy lại. Bọn trẻ giờ hình như mê làm hơn mê ăn, nhất là phụ nữ cứ luôn sợ mập, như con gái chú bới lunch buổi trưa bằng trái táo…

Vừa kể chú vừa cười rung cả người, tôi ngẫm nghĩ đề tài này cũng thấy mắc cười nên góp thêm chuyện:

– Hèn chi chị bạn con thường hay nói “lúc nào muốn giảm cân chị qua nhà con gái ở, vì lục tủ lạnh không có gì ăn hết. Con rể đi công tác nước ngoài liên tục, con gái làm theo group trong bệnh viện, nửa đêm nửa hôm nghe gọi là chạy vào theo những ca sinh nở baby, hễ thấy mặt chỉ nghe chúng nó nói thèm ngủ chẳng hề nghe nói thèm ăn món gì…

Buổi cơm với đề tài thực tế này đã cho chúng tôi ngon hơn vì vừa ăn vừa cười.

            Hai năm sau Chú Long xin được nhà housing. Ngẫm nghĩ sống xứ Mỹ này thật sung sướng, người già ăn tiền trợ cấp hay tiền hưu thấp đều được chính phủ nâng đỡ, Chú tâm sự :

– Hạ và Quân buồn Chú lắm, không ngờ Chú âm thầm xin nhà housing, nhưng Chú cũng nói để hai em bớt buồn rằng “Các con rất có hiếu,  lo từng li từng tý cho ba, chưa kể luôn đóng góp tiền để ba thực hiện việc giúp đỡ họ hàng hay lo về mồ mả, ba không hề buồn chi cả mà rất hãnh diện về các con của ba nên người, hiếu thảo, các cháu rất ngoan. Sở dĩ ba muốn có nơi sống riêng là vì thương các con làm việc quá cực nhọc, nhất là David sau này lại làm việc ở nhà, ba muốn các con có không gian riêng để nghỉ ngơi, phần ba lại mong thỉnh thoảng có bạn già đến bàn thời sự uống trà, nên mới ra riêng đó thôi.”

Tôi nghe Chú kể lòng rất cảm động về người Cha luôn chú ý tâm lý, công việc, đời sống thực tế của tuổi trẻ ở đây, luôn giữ gìn hạnh phúc cho con… rồi ông trời và nước Mỹ cũng giúp Chú đạt ước mơ.                

Tuy ở riêng, nhưng Chú Long vẫn giúp công việc đưa các cháu nội ngoại đến trường và đón về. Mỗi chiều thứ sáu Chú cho các cháu $50 chở chúng đến tiệm MCDonald, chú ngồi ngoài xe để chúng tự do ăn uống nói chuyện tạo không khí thân mật giữa chị em họ với nhau. Chú có thời gian nghiên cứu thơ Đường luật đủ các thể thơ và thường họa những bài trên các diễn đàn chính trị, Chú luôn khuyến khích tôi học làm thơ, để tìm cho mình thú vui riêng cũng như trí óc hoạt động. Chú rất quan tâm đến Thương Phế Binh ở quê nhà, hay tham gia những cuộc hội họp về lính, nhất là ngày 30 tháng tư và ngày 19 tháng sáu lễ Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, vợ chồng tôi đi dự lúc nào cũng găp Chú trong bộ quân phục Thủ Đức, tôi thấy Chú như mạnh mẽ hăng hái lên với niềm tin về đất nước ngày mai. Chú chia sẻ :

– Qua Mỹ, may có những buổi gặp mặt bạn tù, bạn đơn vị, bạn Thủ Đức, chú thấy an ủi phần nào nỗi đau mãi đè nén trong lòng.

Tôi an ủi Chú:

– Dù vận mệnh đất nước đổi thay, nhưng không ai có thể quên ơn những người lính đã hy sinh chiến đấu, ngày đêm gian khổ ngoài trận địa cho miền Nam với 20 năm được sống trong tự do, no ấm. Chúng con có giấc ngủ bình yên, được đi học và sống thoải mái… cho nên bây giờ dù sống trên đất Mỹ này có bận rộn cỡ nào cũng tham gia những tiệc lính khi có người quen mời.

Chú nghe tôi nói, rực lên niềm vui trên mặt.

– Đúng rồi con ơi, những người già như Chú từ từ rụng lần, có những buổi họp mặt như vậy an ủi các chú về mặt tinh thần rất nhiều. Các chú muốn sống lại thời làm người lính chiến tròn vai với tổ quốc, muốn mặc lại bộ quân phục lính, muốn được kể, được nghe, được ôn bao nhiêu chiến tích …đó là những phút hạnh phúc của người lính Việt Nam Cộng Hoà dù nó đã trở về quá khứ mấy chục năm qua…

Ngày tháng như thoi đưa, thoáng chốc đã mấy chục năm sống tha hương trên xứ người. Chú cháu thỉnh thoảng vẫn có những buổi cơm cá kho rau luộc đạm bạc ở nhà tôi. Nhưng rồi một ngày chú lái xe vượt đèn đỏ, một ngày lái xe về nhà nhưng chạy lên Oakland, một buổi không nhớ đường về khi đang lên nhà con trai, vặn lò nấu nước để khô queo cháy ấm alarm kêu inh ỏi…Con cái lo lắng muốn đưa Chú về nhà ở, không cho Chú lái xe. Chú cứ lẩn thẩn, bạn bè thăm, Chú nói sai tên lộn người, có hôm Chú trốn ra ngoài đi gần ngày trời gặp người quen dẫn về dùm, Chú đã thật sự mắc bệnh Alzheimer (mất trí nhớ) rồi.

          Tuổi già cũng giống cái xe chạy đã quá 200 ngàn miles, khó tránh khỏi bệnh tật ào đến, Chú lại vương mang thêm bệnh Parkinson (run tay chân), khám bác sĩ cũng kèm cao mỡ, cao máu đi theo. Hạ và Quân hùn tiền thuê người đến chăm sóc, nhưng người làm cũng thất thường, thay đổi mãi. Ban đêm nhiều khi Chú thức dậy đi quanh nhà làm Hạ cũng nhọc theo. Chị em bàn lui tính tới, cuối cùng chỉ còn giải pháp đưa Chú vào Nhà Dưỡng Lão (Nursing home) để có người cho uống thuốc đúng giờ, té ngã có y tá túc trực giúp đỡ…

Hôm nay lễ Father’s Day, cũng trùng với tổ chức kỷ niệm Ngày Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (19/6), tôi tham dự lễ QLVNCH xong ghé Nursing home Valley House Rehabilitation Center nằm trên đường Clyde thuộc vùng Santa clara thăm Chú Long.

Vào phòng thấy Chú nằm nhìn lên trần nhà miệng cười cười, tôi cầm tay Chú lắc nhẹ, Chú nhìn cũng cười. Tôi đoán có lẽ con Chú vào thăm buổi sáng. Tôi mở phone khoe Chú hình ảnh chụp được trong buổi lễ với đủ các binh chủng đi diễn hành cùng rừng cờ vàng tung bay, lá cờ mà ngày trước khi Chú chưa biết lái xe đã đi ba chuyến xe bus để đến thấy màu cờ thân yêu. Tôi kể huyên thuyên, tôi còn khoe chụp hình chung với cựu chiến binh Mỹ đến tham dự. Chú nhìn và miệng vẫn mỉm cười không nói câu nào, nét mặt Chú hiền từ, ánh mắt ngây thơ như đứa trẻ lên ba vô tội, tôi hỏi “ chú hiểu không?” chú chỉ tiếp tục cười…

Yên tâm vì đã để chú thấy lại hình ảnh những chiến binh VNCH một thời, tôi ngồi bóp tay chân Chú. Lát sau, y tá bước vô cho biết có buổi hoà nhạc đặc biệt cho ngày Father‘s Day, cần dời Chú lên xe lăn đẩy đến phòng ăn, chúng tôi cũng đi theo.

            Phòng ăn được trang trí thật sáng sủa với những bình bông xinh đẹp. Ban nhạc đợi tập trung đầy đủ thì bắt đầu trình diễn. Những bản nhạc Pháp cũ thập niên 70 như Love is Blue, Bang Bang, C’est la vie, Après Toi, Paloma… trổi lên tuyệt vời, người nhạc sĩ thổi kèn trumpet đi đến trước mặt từng cụ, những cụ già Mỹ mặt mày ngớ ngẩn, có người nghẻo đầu, có người ngủ gục. Lúc họ đến trước mặt Chú, tôi thấy mắt Chú lạc thần xa vắng, đầu dựa vô tường, tôi tự hỏi không biết Chú có nhớ chút gì? Chú có mơ về thời của người lính Cộng Hòa xa xưa? !!!

Buổi chiều, nắng nhạt dần, lái xe về mắt tôi như mờ đi, màu hoàng hôn xuống từ từ, như đang phủ mờ dần phần đời già nua của những bậc cha chú mà tôi đã yêu quý…

Minh Thúy Thành Nội  –   6/16/2019

Chủ Nhật Tuần Này: Mừng Ngày Của Cha

Happy Father’s Day!

Ngày Của Cha (Father’s Day) Bắt Nguồn Từ Đâu?

Là một ngày lễ quốc tế! tôn vinh quyền, thiên chức làm cha, gắn kết tình gia đình, cũng như nhắc nhở ảnh hưởng của những người cha quan trọng trong xã hội ra sao. Tại các quốc gia Công giáo ở Châu Âu, hầu hết được tổ chức vào ngày 19 tháng 3 (Ngày Thánh Cả Giuse). Kể từ thời Trung cổ, Lễ kỷ niệm này được người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha mang sang Châu Mỹ Latinh, và ngày 19 tháng 3 vẫn thường được sử dụng làm ngày lễ, mặc dù nhiều quốc gia ở châu Âu và châu Mỹ, cùng nhau lấy ngày theo nước Mỹ, đó là Chủ nhật thứ ba của tháng Sáu.

Ngày kỷ niệm được tổ chức vào các ngày khác nhau ở nhiều nơi trên thế giới, nhưng ngày phổ biến nhất, vẫn là vào các tháng 3, tháng 4 và tháng 6 theo phong tục của mỗi quốc gia.

Ngoài Ngày Của Cha, còn có Ngày Quốc tế Nam Giới, được tổ chức tại nhiều quốc gia, vào ngày 19 tháng 11, bao gồm cả những người đàn ông không phải (hoặc chưa phải) là cha.

Lịch Sử Ngày Lễ Cha Tại Hoa Kỳ

Năm 1909, bà Sonora Smart Dodd, người sống ở Spokane, Washington, Hoa Kỳ đã nghĩ sau khi tham dự Ngày của Mẹ tại Nhà thờ: ‘”Tại sao không có Một ngày lễ tương tự như Ngày của Mẹ, để tưởng nhớ những người cha thân yêu của tôi?”

Khi bà Dodd 13 tuổi, người mẹ không may qua đời trong khi sinh con, để lại 6 đứa con. Sau khi cha của bà, ông William Smart trở thành người goá vợ và không tái hôn. Ông đã thay vợ, nuôi dưỡng sáu đứa con của mình. (bao gồm một đứa trẻ sơ sinh), tại một trang trại nông thôn ở miền đông tiểu bang Washington, Hoa Kỳ. Năm 1909, ông Smart qua đời. Sau lễ Tạ ơn vào Ngày của Mẹ, Bà Dude đã chia sẻ với mục sư nhà thờ Reimas về tình yêu và nỗ lực của cha mình, trong việc nuôi dạy con cái. Bà hy vọng sẽ có một ngày đặc biệt, để tỏ lòng tôn kính với cha mình. Và cũng để tưởng nhớ người cha chung vĩ đại của cả thế giới. Bà đã đưa ra một đề nghị thành lập Ngày Của Cha, hy vọng rằng sẽ có một ngày lễ này trên toàn thế giới, để tưởng nhớ và tỏ lòng biết ơn tới người cha.

Sau khi nghe câu chuyện của bà Dodd, Mục sư Reimas vô cùng xúc động, trước tinh thần ông Smart và ủng hộ những nỗ lực của bà, để thúc đẩy việc thành lập Ngày của Cha. Vào mùa xuân năm 1910, bà bắt đầu khởi xướng Ngày Của Cha, sau đó nhận được sự hỗ trợ của các tổ chức nhà thờ khác nhau. Bà cũng viết để bày tỏ suy nghĩ và đề nghị của mình, với thị trưởng và chính quyền bang. Với những nỗ lực của bà Dodd, Thị trưởng Spokane và Thống đốc Washington đã đồng ý công nhận, và Washington đã tổ chức bữa tiệc mừng Ngày Của Cha đầu tiên trên thế giới, vào ngày 19 tháng 6 năm 1910.

Năm 1924, Tổng thống Mỹ Calvin Coolidge đã ủng hộ Ngày Của Cha, như một ngày lễ quốc gia.

Năm 1966, Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon B. Johnson, đã thông báo chọn tháng sinh nhật của ông Smart, là tháng 6 năm đó, ngày thống nhất Mừng Ngày Của Cha ở Hoa Kỳ.

Năm 1972, Tổng thống Hoa Kỳ Nixon đã chính thức ký văn bản, đánh dấu ngày Chủ nhật thứ ba của tháng 6 hàng năm, là Ngày Của Cha tại Hoa Kỳ và từ đó trở thành ngày lễ kỷ niệm quốc gia vĩnh viễn của Mỹ.

Ngày Của Cha Ở Các Quốc Gia Trên Toàn Thế Giới

Những nơi có ăn mừng Ngày của Cha là: thế giới Ả Rập, Argentina, Úc, Brazil, Canada, Costa Rica, Đan Mạch, Đức, Hồng Kông, Ireland, Pakistan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Seychelles, Nepal, New Zealand, Philippines, Romania, Singapore, Tây Ban Nha, Đài Loan, Vương quốc Anh, Mỹ…

-Ở Việt Nam, ngày này chưa được phổ biến rộng, ít ai biết, nhưng cũng có một vài gia đình ở thành phố, có tổ chức ngày này. để tôn vinh các người cha.

-Tại Ý, Ngày Của cha (“Festa del Papa”), tổ chức vào ngày lễ Thánh Giuse (19 tháng 3) theo truyền thống Công giáo, như là một kỳ nghỉ của gia đình. Các trẻ nhỏ thực hiện hoặc mua những món quà nhỏ cho người cha, học thuộc những bài thơ, hay thực hiện những vở kịch nhỏ nói về ý ngĩa tình cha, ở trường mẫu giáo và trường trung học.

-Tại Đức, Ngày Của Cha (Vatertag) được tổ chức một cách khác với các nơi khác trên thế giới. Luôn luôn tổ chức vào Lễ Thăng Thiên (ngày thứ 40 sau lễ Phục Sinh, vào tháng 5 hoặc tháng 6), và là một ngày lễ liên bang, còn được gọi là Ngày của đàn ông (Männertag) hoặc Ngày quý ông (Herrentag).

-Tại Hoa Kỳ, thông thường, các gia đình tụ tập để kỷ niệm, vinh danh vai trò của người cha trong cuộc sống của họ. Trong những năm gần đây, các nhà bán lẻ đã thích nghi với ngày lễ này, bằng cách tung ra đủ loại thiệp chúc mừng và quà tặng truyền thống nam tính, như kìm búa, dụng cụ là vườn, thiết bị điện tử và dụng cụ của thợ sửa chữa nhà cửa, xe hơi. Trường học và các chương trình trẻ em khác, thường có các hoạt động để làm quà tặng Ngày của Cha. Vào ngày này, nam giới thường tổ chức các sinh hoạt thể thao, hay là cắm trại ngoài trời, uống bia, ăn nhậu.

-Tại Trung Quốc, vào thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc (1912-1949), ngày của cha, được tổ chức vào ngày 8 tháng 8, số 8 trong tiếng Hoa đọc âm gần giống như “Ba!” (Bạt! Bạt! Bạt!) Ngày nay, vẫn được tổ chức trong khu vực vẫn còn dưới sự kiểm soát của Trung Hoa Dân Quốc, bao gồm cả ở Đài Loan.

-Tại Ai Cập, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, Li-băng, Uganda, Syria, Jordan, mừng lễ là ngày 21 tháng 6.

-Tại Úc, New Zealand, Papua New Guinea, lại mừng là ngày Chủ nhật đầu tiên, trong tháng 9.

-Tại Thái Lan, Ngày Của Cha, được thiết lập theo ngày sinh nhật của nhà vua, ngày 05 tháng 12 là ngày sinh của vua Bhumibol Adulyadej. Theo truyền thống, người Thái ăn mừng bằng cách tặng cha, hay ông nội của họ, một đóa hoa có tên “Canna Chi Dong”. Được coi là một bông hoa nam tính, tuy nhiên, đây không phải là điều thường được thực hiện. Ngày này, người Thái sẽ mặc màu vàng, để tôn trọng nhà vua, bởi vì màu vàng, là màu của ngày vua Bhumibol Adulyadej ra đời!

Tóm lại, Ngày Của Cha đã dần trở thành một ngày lễ kỷ niệm quốc tế, vượt khỏi phạm vi tôn giáo. Nhưng nhiều giáo xứ Công Giáo, vẫn còn giữ tục lệ tôn vinh “người cha tinh thần!” Thường là những linh mục chăn dắt đànchiên trong giáo xứ.

Những câu nói hay về Tình Cha nhiều ý nghĩa

1. “Tấm lòng của người cha là một tuyệt tác của tạo hóa”– Abbe’ Pre’vost

2. “Tình yêu đích thực đầu tiên của một cô gái chính là người cha” – Marisol Santiago

3. “Cha là núi con hoài xanh cỏ dại, Cha là trời cho mây trắng con bay!”

4. “Cha không hoàn hảo, nhưng cha vẫn yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất”

5. “Đức hạnh và uy tín của người cha, là di sản quý giá nhất của người con”– Roger Bacon

6. “Cha tôi lắm nỗi gian nan. Vì con cơ cực chẳng màng tấm thân”.

7. “Bạn không cần phải đắn đo phân tích cha chúng ta là người như thế nào, vì lúc nào lòng cha cũng thật vĩ đại” – Anne Sexton

8. “Trên trái đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương, của người cha cho con mình” – Cicero

9. “Mỗi cô gái có thể không phải là nữ hoàng của chồng mình, nhưng luôn là công chúa của cha họ” -Embed from Getty Images

10. “Cha ơi bóng cả cây cao, chở che con những lao đao cuộc đời”.

11. “Người cha luôn khiến con gái nhỏ bé của mình trở thành một người phụ nữ nhỏ. Và khi cô đã là một người phụ nữ, ông lại muốn biến cô trở lại như xưa” – Enid Bagnold

12. “Người cha nghiêm khắc nhất, rất nặng lời khi khiển trách, nhưng vẫn là người cha tốt trong mọi hành động”– Menandre

13. “Phía sau mỗi cô con gái tuyệt vời, là một người cha thực sự tuyệt vời”.Embed

14. “Cha không nói với tôi phải sống như thế nào, cha sống và để tôi chứng kiến điều đó”– Clarence Budington Kelland

15. “Chỉ khi bạn lớn lên và bước khỏi cha, hay rời cha để đến với gia đình của riêng mình, chỉ tới lúc đó bạn mới hiểu được sự vĩ đại của cha và thực tâm biết ơn điều đó”– Margaret Truman

16. “Cha là bóng mát giữa trời. Cha là điểm tựa bên đời của con”

17. “Tình thương cho con là tất cả, là nỗi niềm ấp ủ cuộc đời. Tấm lòng cha, một đời con đâu hiểu. Bởi tình cha luôn lắng dịu ngọt ngào”

18. “Những điều bạn học được từ cha mình, nhiều hơn rất nhiều, so với những gì mà bạn đã học ở trường” – Ngạn ngữ Anh

19. “Cha đưa cả tấm lưng gầy, chở che con được tới ngày hôm nay”

20. “Tôi không hổ thẹn khi nói rằng, không có người đàn ông nào tôi từng gặp tốt bằng cha tôi và tôi cũng không yêu bất kỳ người đàn ông nào khác nhiều như thế” – Hedy Lamarr

Con Nghĩ Về Người Cha

1 Bóng lưng

Trong trí nhớ tôi vẫn còn đọng lại hình ảnh khi bố đưa tôi đi học. Đường từ nhà tôi đến trường có một cái dốc khá cao, bố phải còng lưng mà đạp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chân run run, nhưng bố nhất quyết không cho tôi xuống đi, mà mà đạp cho qua. 9 năm rồi, bóng lưng ấy càng ngày càng nhỏ đi trong mắt tôi, nhưng vẫn vững chãi, vẫn chắn mọi gió mưa bão bùng cho tôi. Cho dù bây giờ tôi trưởng thành, vẫn không quên bóng lưng ấy!

2 Lời cha dạy

Khi cô con gái đi lấy chồng, người cha đã kéo cô đến bên và nói với cô: “Con gái, con nhất định phải tôn trọng chồng con. Con thậm chí còn có thể tôn sùng cậu ta nữa! Nhưng con phải nhớ một điều, những bất hòa, tranh cãi giữa hai đứa, đừng kể với cha. Bởi cuối cùng, con vì yêu rồi sẽ tha thứ cho cậu ta, còn cha thì không!”

3 Cuộc gọi lúc 3 giờ sáng

3 giờ sáng ngủ không được, cầm điện thoại lên không ngờ gọi nhầm vào số bố, tôi lập tức cúp máy. Không ngờ bố tôi gọi lại ngay, hỏi tôi sao vậy, cãi nhau với chồng à, tôi nói tôi không sao, bố tôi: “Không sao là tốt rồi, bố buồn ngủ quá, con cúp trước đi.” Cúp điện thoại xong, tôi ôm gối khóc. Có lẽ trên đời này, bố là người duy nhất, tôi vừa cúp máy đi, mà lại gọi ngay cho tôi, dù rằng đã khuya như thế nào!

4 Điều bố chưa bao giờ nói

Bố tôi là một người nghiêm túc, tôi và bố hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Tôi vẫn cảm thấy bố không yêu tôi, cho đến một lần nghe mẹ nói: “Bố mày đỏ cả hai mắt, sang than vãn với mấy ông hàng xóm, là mày đi học về được nghỉ hai ngày, mà không nói chuyện với bố câu nào, ngay cả gọi bố một câu cũng không!”

5 Đánh đòn

Khi còn bé tôi nghịch lắm, nên thuờng bị bố đánh. Nhưng tôi vẫn còn nhớ, mỗi buổi đêm, lúc mơ mơ màng màng ngủ rồi, sẽ lờ mờ thấy bố nhẹ nhàng, ngồi bên giường xoa dầu cho tôi. Tôi cũng cứ im lặng nằm trên giường, để bố tôi xoa như thế, rồi nhận sai trong lòng!

6 Chuyển đồ

Có lần nhà tôi phải chuyển đồ từ trên tầng xuống, ba tôi nói: “Cái này nặng lắm, con không bê được đâu, để ba bê, con bê mấy cái nhẹ nhẹ kia thôi”. Năm ấy, tôi 22 tuổi, ba tôi 49 tuổi. Hóa ra dù chúng ta có lớn tới đâu, trong mắt ba, chúng ta mãi mãi là một đứa trẻ con!

7 Đôi bàn tay của bố

Ám ảnh nhất là đôi bàn tay thô và nứt nẻ đến bật máu của bố, rồi cả làn da đen xạm vì nắng. Tất cả cũng chỉ vì mục đích kiếm tiền nuôi con. Chưa bao giờ con nói yêu bố, nhưng tận trong tâm, lúc nào bố cùng là người đàn ông tuyệt vời nhất, mà không ai có thể thay thế được!

8 Ngã xe

Một ngày còn học lớp 6, bố chở tôi bằng xe máy. Đến đoạn gần trường, một cái xe tải, lùi vào xe, hai bố con bị ngã, tôi thì không sao, nhưng áo bố bị trầy, quần thủng một lỗ. Vậy mà bố cười, hỏi tôi có sao không. Sau đó chở tôi đến trường cho kịp giờ học. Giờ nghĩ lại, vừa thấy xót xa, cùng vừa ấm áp trong tim!

9 Đi làm

Vẫn còn nhớ hồi mới học xong đại học, chưa xin được việc làm, đi làm thu ngân ngoài khách sạn của bác. Hôm ấy đang là mùa đông, vừa 6 giờ kém, nên trời vẫn tối đen lại còn mưa tầm tã, con bé đeo cái kính cận dày cộm, ngán ngẩm dậy chuẩn bị đi làm, mà hồi ấy còn mới biết đi xe máy nữa chứ. Đánh răng rửa mặt xong chuẩn bị đi làm, đã thấy bố mặc áo mưa chờ sẵn trước cửa, bảo lên xe bố… chở đi!

10 Bánh bao

Bố tôi mắc chứng Alzheimer, trí nhớ càng ngày càng kém, đến con trai mình cũng chẳng nhận ra. Một hôm tôi đưa ông đi ăn hàng, trong đĩa còn lại hai cái bánh bao, bố liền cầm lấy cho vào túi. Tôi rất sững sờ. Rồi bố nói: “Hai cái này để dành cho con trai tôi, nó thích ăn nhất cái bánh này!” Dù rằng đứa con trai đang ngồi bên cạnh ông!

Các bạn ơi, thời gian trôi đi, cha mẹ rồi cũng sẽ già, và đổ bệnh. Có lúc, dù bản thân họ chẳng nhớ, quên đi tất cả, nhưng tình yêu đối với con cái thì luôn thường trực trong tim, cho dù họ…mất trí nhớ!

****

Văn Nghệ: Vài Truyện Thật Ngắn, Về Lòng Hiếu Thảo Của Con, Đối Với Người Cha Thân Yêu!

– Nghỉ lễ

Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố đi làm.

Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn:

– “Con đi làm, ít về. Cha nhớ con lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh, con về thăm cha nhé.”

Nó hứa: “Chắc chắn con sẽ về! nhất là ngày Lễ Của Cha!”

Tháng sáu! lễ Cha đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được, vì kẹt sinh nhật của bạn gái!

Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói nhỏ với mẹ nó:

– “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Mình phải chờ, còn đến sáu tháng nữa lựng…!”

– Ngày cưới của cha

Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 dặm đường, gánh quả các thứ lỉnh kỉnh, lo đám cưới cho anh.

Anh kế, rồi đến tôi đám cưới, ba lo lắng đến từng chi tiết, chỉ bảo cả đến cách lạy bàn thờ tổ tiên hai họ, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo…

Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn gần 20 chục năm! Khi các con đã có nghề nghiệp vững vàng, yên bề gia thất, ba ước mong tuổi già, bên cạnh cũng có bạn, nên quyết định đi thêm bước nữa.

Ngày cưới của ba, cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng mặt! Đưa cho ba một thông điệp rõ ràng: “Phản đối chuyện cưới, cuối đời còn đòi đèo bồng mất nết này! Quên cả mẹ!”

– Lời hứa

Tết, anh chở con trai đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh mồ côi cha từ nhỏ, nhà nghèo, lặng lẽ dõi theo với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó:

– “Nếu con ngoan, tết năm sau, chú sẽ chở con đi chơi!”

Mắt thằng Linh sáng rỡ!

Ngày lại ngày. Cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian. Thoắt mà đã hết năm.

Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn, thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc, rồi trở lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở, nước mắt trào ra như suối! Tiếng nói, hòa lẫn trong tiếng nấc đứt đoạn:

– “Chú có hứa Tết chở con đi chơi!… cả năm qua, con cố gắng ngoan ngoãn… không dám hư một lần nào…cả!”

– Ba

Xưa, nội nghèo, Ba đi ở đợ cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học.

Thành tài, chú lên phố cưới vợ, ra riêng.

Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng hãng của chú. Ai cũng “com lê,” “cà ra vát”, còn có cả xe hơi kết hoa đón dâu.

Nhìn Ba, Chú bảo:

– “Anh Hai hay đau bao tử, hay anh ở nhà nghỉ cho khỏe!”

Ba ừ! gật đầu! im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi nhỏ như mưa, đổ đầy người.

Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa thì mặn nồng, ngọt ngào biết chừng nào, mà bây giờ, sao nghe đắng chát cả bờ môi của Ba!

– Khoe

Ngày xưa, khi có ai hỏi con: “Bố làm nghề gì?” Bố thấy con không vui, muốn giấu, và không bao giờ chịu trả lời thẳng thắn, là bố tôi “làm nghề thợ hồ!” Nghề nào cũng quý mà con ạ. Tuy biết thế, bố cũng không buồn, chỉ biết cố gắng làm việc nhiều hơn, để nuôi con ăn học và mong sau này con có được một nghề, mà mọi người nể trọng trong xã hội.

Con thành đạt rồi lấy chồng. Mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là: “Chồng em làm luật sư! Công việc ở tòa án mà, nên anh ấy lúc nào cũng bận lắm!”

Lắng nghe cả đời, chỉ ao ước được một lần, được nghe con khoe, về nghề của bố!

Nhờ nghề này, con mới có ngày hôm nay. Nhưng uớc mong nhỏ nhoi đó, bố cũng không được nghe và đã mang niềm đau ấy…xuống mồ!

– Nhạt

Người đàn bà vội vã ra đi, vào một chiều mưa tầm tã.

Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm.

Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn!

… Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về lại con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ cũng không còn ở đó nữa!

Hỏi thăm, người ta bảo, kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá nhạt, nhạt như nước ốc!

Nên người ta, không ai thèm ăn mì của ông nữa! Nghe nói, ông đã bỏ xứ, đi xa, và đã qua đời từ lâu!

– Cha tôi

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngoài 60, bỗng cha tôi thay đổi! thường hay “làm dáng” trước gương, muốn như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn.

Chúng tôi nghĩ ông có cô nhân tình! và đối xử có phần nghi ngại. Tôi có hỏi, nhưng ông vẫn không nói.

Nghe có người thông báo nơi ông xuất hiện! tôi vội vã tìm đến bệnh viện, quyết định bắt gặp và cho cô nhân tình của cha tôi, một trận chửi, cho đỡ tức!

Chợt tôi lặng người đi, trước hình ảnh cha tôi đang dút cơm, chăm sóc là mẹ! Thấy tôi, ông cười gượng nói:

– “Ba sợ các con còn giận mẹ, vì đã bỏ cha đi! Bỏ bê bà trong lúc ốm đau như vầy, tội nghiệp!”

– Mồ côi

Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm:

– “Giá như mẹ đừng ‘đi xa,’ thì giờ này con được nằm giữa Ba Má thì ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.”

Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói:

– “Con đừng lo, mẹ xa rồi, ba sẽ cưới dì mới thay mẹ chăm con, con ngủ ở giữa sẽ ấm thôi!”

Cu Hải không hiểu, nhưng cũng thấy mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh.

Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ:

“Giá như đừng có dì nhỉ, thì bây giờ mình, cũng không phải lạnh…. cả hai bên!”

– Lát nữa về

Anh chị lấy nhau được 5 năm. Gia đình bất hòa, nhưng có đứa con cũng đỡ phần nào.

Ngày ngày, khi chị đi làm, đứa con nhỏ ba tuổi thường khóc đòi chị ở nhà chơi với nó. Chị dỗ dành:

– “Nín đi con! Lát mẹ về!”

Năm sau, anh chị ly dị. Tòa cho anh nuôi đứa bé. Chị ôm nó khóc. Nó nhìn chị, ngây thơ:

– “Nín đi mẹ! Con đi chơi với ba tí thôi mà. Lát con về!”

– Cần thiết

Ngày cô theo gia đình đoàn tụ, định cư ở nước ngoài. Anh làm nghề Thầy giáo, buồn nhiều, vì cảm thấy trống vắng, cô đơn. Nhiều năm trôi qua, Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Không muốn mang tiếng, đàn ông mà phải nhờ phụ nữ. Thầy trả lời khéo: “Cuộc đời gắn bó với trường lớp đã bao năm, học sinh thương mến, làm sao nỡ dứt bỏ!”

Một lần gọi điện thoại về thăm, cô dè dặt hỏi:

– “Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi về liền.”

Cười buồn, Thầy ôn tồn đáp:

– “Anh chỉ cần em!”

– Ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng!

Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng cả hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, rồi đến con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con. Duy chỉ một người, không ai lo đến, là ông nội già yếu. Và cho đến một ngày…ngày ông nội mất!

Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào vậy?

Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?

Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?

Thôi thì cả con ruột, dâu, cháu, chắt, phải lục lọi, đi tìm lại giấy tờ, có ghi ngày sinh của cha, của ông mình, để còn phải làm bia mộ cho ông nữa chứ! Quên ngày này, phải làm sao khắc vào bia!

Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông! Sau đó, ngày này, được xóa tên trong ký ức mọi người! không còn ai nhớ đến ông cả!

LÊ VĂN HẢI -(Sưu Tầm)

BÀI SƯU TẦM TRÊN NET

Ba Tôi! Người Đánh Máy Mướn!

Đoàn Xuân Thu

Năm 1961, thằng em thứ sáu, vừa lên 5 của tôi, bị viêm màng não rồi chết. Thân phụ tôi đang làm Trưởng Ty Bưu Điện Rạch Giá buồn bã quá, xin đổi về Sài Gòn làm ở Bưu Điện Trung Tâm gần Vương Cung Thánh Đường dắt cả gia đình chạy trốn một kỷ niệm buồn đau! Nhà thì chính phủ cho một căn, ở lầu hai cư xá Bưu Điện trên đường Hai Bà Trưng, nằm trong con hẻm lớn, đối diện nhà thờ Tân Định.

Rồi năm 63, cuộc đảo chánh 1/11 của các tướng lãnh. Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị giết. Cái chết của Tổng Thống Diệm đã chấm dứt luôn cuộc sống tương đối dể thở của các công chức bậc trung.

Nhà đông con, vật giá ngày một tăng, con cái ngày một lớn, tiền ăn, tiền quần áo, tiền trường đè nặng lên vai Ba. Nên Ba phải làm thêm ‘job’ nữa. Đánh máy mướn!

Vốn xuất thân từ thư ký, sau vừa làm, vừa học, thi đậu cải ngạch thành Cán Sự Bưu Điện, nên Ba đánh máy rất nhanh, chỉ nhìn vào văn bản mà không cần nhìn vào bàn phím chữ. Đánh bằng mười ngón, tốc độ nhanh, nghe như tiếng rào rào đổ trên mái tôn. Mưa!

Cuối đường Phan Đình Phùng, đi về phía Chợ Lớn, rồi quẹo tay phải sang đường Lý Thái Tổ có rất nhiều tiệm Ronéo. Trong tiệm, ngoài giàn máy Ronéo, còn có vài cái máy đánh chữ, bàn ghế ngồi do chủ tiệm cung cấp. Làm ăn chia, tứ lục, 6/4.

Muốn in Ronéo, phải đánh trên giấy ‘stencil’. Đó là loại giấy có tráng sáp để khi đánh, chữ sẽ khắc dấu trên sáp; rồi khi đưa vào máy, mực sẽ tràn ra phủ đầy trên những dấu lõm. Dán stencil vào máy, rồi quay bằng tay hay bằng điện. Bài viết sẽ lần lượt được in ra.

Khách hàng đến là các giáo sư, mướn đánh máy bài giảng ở trường đại học, bán ‘cours’ cho sinh viên. Khách hàng cũng có thể là các nhà văn chuyên viết truyện dài đăng trên báo hằng ngày mà Miền Nam lúc bấy giờ gọi là viết “feuilleton” như Dương Hà, An Khê, Ngọc Linh, Sơn Nam… Họ mang những bản thảo viết tay, thường là khó đọc, đến mướn đánh máy cho rõ ràng để thợ sắp chữ nhà in dễ đọc, dễ sắp chữ trên bản kẽm rồi in ra thành tiểu thuyết. Giá cả có khác nhau tùy theo khách hàng thường xuyên như các giáo sư hay các nhà văn. Ngoài ra cũng có nhận đánh đơn từ các loại.

danh-may-muon-4Mỗi ngày, Ba cỡi chiếc xe đạp đòn dông, đi làm theo giờ hành chánh từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Tan sở lại phải chạy xuống tiệm Toàn Thắng ở cuối đường Phan Đình Phùng để làm cái ‘job’ thứ hai. Khoảng 9, 10 giờ đêm, mệt mỏi, rã rời sau 16 tiếng đồng hồ làm việc, Ba mới theo đường Phan Thanh Giản, chỉ cho chạy một chiều, để quay trở về Hai Bà Trưng, Tân Định.

Má vẫn thường chờ Ba cơm tối; nhưng 8 anh em tôi thì đã đi ngủ mất rồi. Hôm nào được lãnh lương hoặc đánh máy có tiền nhiều, Ba vẫn thường ghé qua xe bán bánh mì Tám Cẩu ở ngã tư Cao Thắng và Phan Thanh Giản, gần rạp hát Đại Đồng, mua vài ổ bánh mì về cho con. Về nhà Ba vô giường, bế từng đứa dậy, đặt ngồi ngoài bàn, rồi bảo: “Ăn đi con!”. Ăn thì khoái thiệt nhưng ‘bù ngủ’ híp con mắt luôn! Em gái tôi cắn miếng bánh mì nhai, chưa kịp nuốt thì gục xuống bàn… ngủ tiếp. Ba lại bế từng đứa, cho vào giường ngủ.

Người ta thường bảo người mẹ như cánh cò. Cánh cò lặn lội bờ sông… Ba tôi không phải là cánh cò, Ba tôi là đại bàng nhưng con đông quá, bám vào đôi cánh của Ba nặng trĩu. Ba không bay cao, bay xa được mà chỉ bay là đà; nhưng vẫn phải rán mà bay để tìm mồi về cho vợ và con trong thời khốn khó! Ba chưa từng bao giờ từ bỏ ước vọng là con mình sẽ được ăn học đàng hoàng, tới nơi tới chốn để cuộc đời không phải vất vả như ba!

Bước ra đời, nếu mình có thành công, có giỏi hơn người khác thường là bị dèm pha, xúc xiểm, ganh tị… nhưng mỗi thành công dù rất nhỏ trên trường đời của con thì Ba lại tự hào, hãnh diện coi thành công đó là rất lớn và là chính của Ba luôn?

Năm 63, tôi thi đậu vào Petrus Ký. Đỡ cho Ba không phải lo tiền trường. Vì nếu rớt, phải đi học tư, tốn lắm! Việt Nam lúc đó đậu vào một trường công lập nổi tiếng như Petrus Trương Vĩnh Ký cho con trai hay Gia Long cho con gái là rất khó. Trường rất có kỷ luật nên học trò trường công không dám ‘cúp cua’ đi chơi nên thường học giỏi hơn học trò trường tư dù giáo sư trường tư lại nổi tiếng dạy hay hơn! Vì dạy hay hơn nên mới được chủ trường tư mời dạy!

Ngày coi kết quả thi vào Petrus Ký, trời đổ trận mưa to. Thầy Trường, dạy luyện thi đệ thất, có danh sách học trò thi đậu, báo tin vui cho Ba. Ba nhường áo mưa cho con, còn mình đội mưa đến. Thầy và Ba bắt tay nhau, hỉ hả cười rạng rỡ, dù nước mưa còn chảy ròng ròng trên má. Tôi thấy thương Ba quá trời! Sao mà khổ dữ vậy? Tôi thấy đậu vô đệ thất, cho dù là của một trường trung học nổi tiếng nhứt miền Nam đi chăng nữa, thì có gì là lớn đâu? Mấy thằng bạn học chung với tôi cũng thi đậu đó thôi!

Rồi khi thi đậu Tú tài một rồi hai, Ba cũng mừng như chính Ba thi đậu vậy! Khi vào đại học, Ba muốn con học Luật Khoa để trở thành Luật Sư chẳng hạn… Có lẽ đường hoạn lộ công danh của Ba đã từng bị áp bức, bị đối xử bất công quá hay chăng mà Ba không muốn con mình phải gánh chịu. Phải biết Luật để cho tụi nó sợ mà không dám áp bức lại mình?

Tôi thì thấy chồng ‘Cours’ là đã ‘ớn’. Lại phải tốn rất nhiều tiền để mua nên không muốn đi học Luật; dù trường đó, con đường Duy Tân đó, thơ mộng và có biết bao nhiêu là con gái, tiểu thơ con nhà giàu chưng diện, ẹo tới, ẹo lui?

Ba nói một, hai lần thì tôi vẫn giả bộ tảng lờ. Nhưng lần thứ ba thì con Ba, cái thằng bất hiếu, cứng đầu cãi lại: “Con là con ếch, con nhái mà Ba muốn con to bằng con bò! Không được đâu!”. Tôi đã nhẫn tâm làm tan nát niềm ước vọng của Ba tôi rồi; mà tôi cứ ‘thản nhiên’ như không? Trời ạ!

Sau nầy vào Đại học Sư phạm ra trường, đi dạy, một hôm Ba nói: “Thôi không làm luật sư; làm giáo sư cũng được!”. Dù tôi chỉ là Giáo Sư Trung học Đệ nhứt cấp ‘quèn’ mà thôi?!

                                                                             ***

danh-may-muon-5Rồi 75 đến, nhà tôi cũng sống lầm than mà cũng không nghe Ba một tiếng thở than? Đi tù cải tạo sáu tháng vì là viên chức ngụy quyền, cấp trưởng ty.

Trong tù, Ba tôi vẫn ăn mặc một cách đàng hoàng, tề chỉnh. Đêm trong trại, Ba xếp quần áo lại, lót dưới gối trên đầu nằm cho thẳng thớm. Sáng ra, mặc áo bỏ vô quần, mang giày như thuở còn đi làm; bị cán bộ phê bình là còn giữ tác phong ‘tiểu tư sản’?

Ra tù, Ba lại trở về Sài Gòn, ra Lý Thái Tổ ngồi đánh máy mướn để nuôi đàn con mà nhiều đứa em tôi vẫn còn thơ dại. Ba vẫn ăn mặc rất đàng hoàng, vẫn áo trắng bỏ vô quần, vẫn mang giày, dù cũ, ra đánh máy mướn, làm đơn cho bà con cô bác Sài Gòn đi thăm nuôi chồng, con đang ở tù cải tạo.

Bà con ở Hố Nai, có thời đi lính Liên Hiệp Pháp, xuống nhờ Ba đánh đơn gởi Tổng Thống François Mitterrand để xin đi định cư. Là người học chương trình Pháp, Ba viết thơ cảm động làm sao đến nỗi ông Chánh Văn Phòng của Tổng Thống hồi đáp ngay, rồi Ba dịch ra tiếng Việt cho bà con nghe là: “Tổng Thống Cộng Hòa Pháp đã nhận được thơ ông và chỉ thị cho bổn chức chuyển hồ sơ qua Bộ Ngoại Giao để làm các bước tiếp theo!”. Sau đó cũng có vài gia đình được đi Pháp định cư.

Có lần ông chủ một cây xăng ở Rạch Giá bị đánh tư sản, bị đuổi đi vùng kinh tế mới, khổ quá, ông trốn về Sài Gòn và gặp lại Ba. Ông vẫn còn gọi Ba là ông Trưởng Ty như ngày cũ?! Ông nói vì không có hộ khẩu nên không làm được thông hành và chiếu khán nhập cảnh Hoa Kỳ; dù con ông đã gởi đơn về bảo lãnh. Ba lại giúp ông làm đơn gởi cho bộ phận xuất nhập cảnh ở đường Nguyễn Trãi, Chợ Lớn và Tòa Đại Sứ Mỹ ở Bangkok, Thailand. Đơn thành công và ông được ra đi!

Trước ngày đi, bùi ngùi từ giã, ông nói: “Tôi đi rồi không biết chừng nào mới có dịp gặp lại ông Trưởng Ty” Rồi rưng rưng nước mắt, bắt tay chào vĩnh biệt!

Raoul Wallenberg (1912 –1947), nhà ngoại giao Thụy Điển, đã cứu hàng chục ngàn người Do Thái ở Hungary thoát khỏi Holocaust, lò hơi ngạt của Phát Xít Hitler trong Thế chiến thứ hai. Ông đã cấp những thông hành bảo vệ (Schutz-Pass) và cho những người Do Thái ẩn náu trong những tòa nhà thuộc tòa đại sứ Thụy Điển ở hải ngoại. Ngày 17.1.1945, Hồng quân Cộng Sản Liên Xô tiến vào Budapest, Hungary bắt ông giam cầm và ông chết ngày 17.7.1947 trong nhà tù Lubyanka ở Moskva. Trái tim vĩ đại của một con người nhân hậu đã mãi mãi thôi không đập nữa!

Dĩ nhiên thân phụ tôi không thể cứu được nhiều nạn nhân như ông Raoul Wallenberg đã từng làm; nhưng chí ít Ba tôi cũng đã giúp được một số người, dù con số đó rất nhỏ nhoi, được có một cuộc đời khả dĩ tốt đẹp như xưa.

Chỉ có một trái tim nhân đạo mới dám, mới làm được như thế! Ba từng nói: “Giúp được ai, dù là chuyện nhỏ, để làm cho họ bớt thống khổ hơn là điều phải làm con ơi!”

                                                                             ***

Năm 81, thằng em thứ 5 của tôi liều chết vượt biên đến được Pulau Bidong, Mã Lai. Về Adelaide, Nam Úc định cư, nó lần lượt lãnh Ba và các anh em qua. Rồi cả gia đình đoàn tụ!

Đêm nay, ngồi trước bàn phím computer, viết bài nầy nhân Father’s Day bên Mỹ, tôi lại nhớ đến cái bàn máy đánh chữ của Ba. Nhớ mười ngón tay xương xẩu, cong vòng của Ba, gõ trên bàn đánh máy mà ngày xưa người ta thường cảnh báo về già sẽ bị đau tim mà chết. Nhưng Ba không sợ! Mười ngón tay đó của Ba đã nuôi anh em con ăn học, đủ để sống sót và làm lại cuộc đời nơi đất lạ quê người. Tụi con xin cảm ơn Ba!

Ba bỏ tụi con đi, năm nay nữa là 20 năm chẵn. Tiếng gõ trên bàn máy chữ vẫn rào rào như tiếng mưa rơi… vẫn còn vang động đâu đây! Nhớ và thương vô cùng cái dáng của Ba còng lưng trên xe đạp trong những ngày ngược gió.

Nhớ bánh mì Tám Cẩu Ba mua; mà đút vào miệng chưa kịp nhai tụi con đã gục đầu xuống bàn… mà ngủ tiếp. Nhớ cái bắt tay của Ba với thầy Trường ngày con đậu vào đệ thất.

Người ta cần tới Father’s Day, Chúa Nhựt, tuần lễ thứ ba của tháng sáu như ở Hoa Kỳ hay Chúa Nhựt, tuần lễ thứ nhứt của tháng chín ở Úc để kỷ niệm ngày từ phụ, để nhớ tới phụ thân! Còn con, con nhớ Ba mỗi ngày, khi còn sống, cho đến lúc nào đó con sẽ được gặp lại Ba!

                                                                                        đoàn xuân thu

                                                                                              melbourne

1/-BÀI HỌC CHO MỌI NGƯỜI.

Cậu con trai đưa người cha lớn tuổi đến nhà hàng ăn tối. Cha rất già yếu nên khi ăn làm rơi vãi thức ăn đầy cả vào áo quần. Thực khách ngồi gần đó nhìn ông với vẻ không mấy thiện cảm, khinh miệt, trong khi người con lại rất bình tĩnh.

Sau khi Cha ăn xong, cậu con không tỏ vẻ gì là ngượng ngùng, từ tốn đưa cha vào phòng vệ sinh, lau thức ăn vụn trên áo, chùi rửa vết ố, chải lại tóc cho cha, và chỉnh sửa mắt kính lại cho ông.

 Khi họ bước ra phòng ngoài, tất cả mọi người đều nín thở nhìn họ , không hiểu được lý do tại sao họ không hề bối rối khi đến nơi công cộng như thế.

Người con thanh toán hóa đơn và chuẩn bị đưa cha ra cửa.

Ngay lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi đến chỗ người con và hỏi anh ta:

” Này cháu, cháu nghĩ rằng cháu có để quên cái gì không?

Người con trả lời:  ” Dạ thưa chú cháu không quên gì đâu ạ.”

Người lớn tuổi đáp lại,  ” Có đó cháu à! Cháu đã để lại một bài học cho tất cả những người con trai và niềm hy vọng cho tất cả những người Cha, cháu ơi” … 

( Nguồn tài liệu: Quora) TháiLan dich

BA  CỦA  SIMON – Guy de Maupassant  – TL dịch – 4001 chữ

Chuông báo hiệu giờ tan học. Cửa trường vừa mở, bọn nhóc chen chúc nhau để ùa ra cho nhanh . Nhưng thay vì như ong vỡ tổ để bay khắp nơi rồi nhanh nhẹn về nhà ăn cơm như mọi hôm, chúng lại tụm năm tụm bảy , và thì thầm to nhỏ với nhau.

Chỉ bởi vì sáng nay là ngày đầu tiên mà bạn Simon đến trường. Cậu bé là con của mẹ Blanchotte.  

Tất cả bọn chúng đều đã nghe ba mẹ chúng nói đến Blanchotte; và cho dù dân làng đều niềm nỡ khi gặp cô ấy, các bà mẹ cũng có thương cảm cô ta nhưng cũng có chút khinh bỉ , và việc này cũng ảnh hưởng đến bọn trẻ, mà ngay cả chúng cũng không hiểu lý do.

Còn về Simon thì chúng không hề biết đến thằng nhóc, vì nhóc chẳng bao giờ ra khỏi nhà và cũng không hề chạy lang thang khắp đường phố hoặc bờ sông cánh đồng. Bởi thế nên chúng chẳng ưa gì cu nhóc; thế là bọn chúng đón chào thằng bé một cách vui thích pha lẫn một chút ngạc nhiên, rồi chúng truyền miệng từ đưa này sang đứa kia thông tin từ một thằng lớn hơn, cỡ mười bốn mười lăm tuổi có vẻ như rành đời, nó vừa nói vừa nháy mắt một cách tinh ranh:

– Này, bọn mày biết không… cái thằng Simon đó…nó không có cha.

Rồi chúng nhác thấy con trai của Blanchotte vừa ra đến cổng trường.

Nhóc có vẻ như khoảng bảy hoặc tám tuổi. Da mặt nó hơi xanh xao, ăn mặc rất tươm tất, có vẻ rụt rè, gần như vụng về.

Nó đang quay lại để về nhà mẹ, bỗng đám bạn vẫn vừa thì thầm và nhìn nó bằng ánh mắt tinh quái và ác độc của loại trẻ con đang mưu tính một vố xấu xa nào đó – chạy đến bao quanh thằng bé và dần dần khép nó trong một vòng vây thật chặt. Thằng bé đứng đó , rất ngạc nhiên và tỏ vẻ lúng túng, không biết chúng sẽ dở trò gì đây.

 Nhưng rồi cái tên đã đưa thông tin hất giọng hỏi, nghênh ngang vì đoán trước thành quả sẽ có được:

– Này nhóc, mi tên gì?

Cậu bé trả lời:- Simon.

 .Simon rồi gì nữa? tên kia lại hỏi.

– Cậu bé lập lại một cách bối rối:  “Simon.

– Tên nhãi kia hét to:  “Phải tên Simon gì chứ…như vậy không hẳn là cái tên..Simon cụt lủn”.

Thế là cậu bé tội nghiệp nước mắt chực trào ra, lập lại lần thứ ba: – Tên tôi là Simon.

Bọn nhóc cười phá lên. tên phá hoại nói tỏ vẻ tự đắc: – “Bọn bây thấy chưa, nó không có cha.”

Bỗng dưng mọi vật trở nên im phăng phắc. Bọn trẻ kinh ngạc khi biết được sự việc kỳ quặc, vô lý, ghê gớm ấy,- một thằng bé mà không có cha ư;- rồi tất cả bọn chúng nhìn chòng chọc vào nó như thể nó là một hiện tượng, một vật thể siêu nhiên, và rồi chúng cảm thấy dâng lên trong lòng sự khinh miệt của mẹ chúng đối với cô Blanchotte, một thứ cảm nghĩ mà cho đến hôm nay không thể nào giải thích được.

 Còn Simon, nó  phải đứng tựa vào một thân cây để khỏi bị ngã xuống; và nó cứ đúng như thế, như bị chôn chân vì một tai họa không thể nào cứu vãn được. Nó tìm cách để giải thích. Nhưng nó không thể tìm bất cứ điều gì để trả lời bọn kia, và cãi chính cái điều kinh khủng rằng nó không có cha. Sau cùng, gương mặt trở nên trắng bệch, nó nói to lên, nói đại cho rồi:  “Có chứ, tôi có cha mà!”.

– Ông ấy đang ở đâu? cái thằng ranh con lại hỏi vặn.

Simon không trả lời; nó thật sự không biết. Bọn trẻ rú lên cười, thật sự hứng thú; và rồi trong thâm tâm bọn con nhà nông dân ấy nổi lên ý muốn tàn ác: như là bọn thú trong sân gia cầm thúc giục tất cả bọn gà phải tận diệt một con trong đàn khi nó đã bị thương. Simon bỗng nhớ đến một đứa hàng xóm, con của một bà góa, nó vẫn luôn thấy bạn ấy cũng sống một mình với mẹ nó.  – Này, bạn này cũng vậy, bạn không có cha giống tớ nè.

– Có chứ, tôi có cha chứ, thằng bé trả lời.- Thế thì ông ấy ở đâu?-  Simon hỏi lại.

– Ông ấy mất rồi, thằng bé tuyên bố một cách hãnh diện,  -Ba tôi ở trong nghĩa trang ấy.

Tất cả bọn chúng lại nhao nhao lên tán thành, làm như thể sự việc có cha ở nghĩa trang làm cho bạn của chúng có ưu thế hơn rất nhiều để đè bẹp cái thằng không có ông cha nào hết. Rồi những đứa mất dạy ấy, mà đa số người cha của chúng đều hung dữ, say sưa tối ngày, trộm cắp, và rất thô bạo với vợ, bọn chúng chen chúc nhau để siết chặt vòng vây hơn nữa, như thể chúng là những đứa hợp pháp đàng hoàng, đang muốn bóp nghẹt cái thằng ngoài vòng pháp luật kia.

Rồi bỗng dưng cái thằng nhóc đứng gần Simon nhất lại thè lưỡi ra với vẻ ranh mãnh và hét lên:

– Đồ không cha! Đồ không cha!

Simon dùng hai tay kéo tóc thằng nhóc và đá liên tục vào ống quyển nó, thằng nhóc thì cắn vào má Simon một cách tàn bạo. Rồi bọn chúng ẩu đả nhau. Hai kẻ chiến đấu bị tách ra, Simon bị đánh đập, áo quần rách nát, thân mình bầm tím, lăn tròn dưới đất, ngay giữa vòng vây của bọn nhãi con đang vỗ tay reo hò  chiến thắng. Khi nó loạng quạng đứng lên, vừa lấy tay phủi bụi đất dơ bẩn trên áo, có một đứa nói to: – “Giỏi thì về méc ba của mày đi”.

Simon bỗng cảm thấy mọi việc như hoàn toàn sụp đổ trước mặt. Bọn chúng mạnh hơn nó rất nhiều, và đã cho nó một trận nhừ tử, nhưng nó không thể nào trả lời chúng được, vì nó biết rằng thật sự nó không có cha. Nó thu hết can đảm, và hãnh diện cố gắng không để nước mắt đang ứ nghẹn trong cổ họng tràn ra. Nó bị nghẹt thở, rồi nó bắt đầu nấc lên từng hồi , rồi thầm lặng khóc.

Khi thấy nạn nhân của mình như vậy, đám kẻ thù của chú bé cảm thấy vui lên, một niềm vui ác độc, và rồi cũng như bọn thú hoang khi vui một cách kinh khiếp, chúng nắm tay nhau, vừa nhảy vòng tròn quanh cậu bé, vừa lập lại như một điệp khúc:

-” Đồ không cha! Đồ không cha!”

Nhưng rồi bỗng nhiên Simon ngưng khóc. Bây giờ nó nổi điên lên. Nó nhặt những hòn đá dưới chân rồi thu hết sức mạnh ném vào bọn ác độc. Hai ba đứa bị ném trúng, chúng phải vừa la vừa bỏ chạy; và rồi cậu bé trở thành như một cao thủ, khiến bọn kia hoảng sợ. Chúng trở nên hèn hạ cũng như một đám đông khi đứng trước một người phẫn kích, chúng tan hàng và bỏ chạy tán loạn.

Còn lại một mình, đứa bé không cha liền bỏ chạy về phía cánh đồng, có một sự việc nó vừa mới nhớ ra và khiến nó đi đến một quyết định quan trọng.

 Nó muốn trầm mình xuống dòng sông.

Thật vậy, nó bỗng nhớ rằng cách đây tám ngày, có một người khốn khổ phải đi ăn xin để sống qua ngày đã phải tự tử vì ông ấy chẳng còn xu nào để sống nữa. Khi họ vớt ông ta lên thì Simon có mặt ở đó; và người đàn ông tội nghiệp ấy, ngày thường trông thấy đã thảm thương lắm rồi, xấu xí, bẩn thỉu, lúc ấy sao trông ông ta rất yên phận, vẻ mặt trắng bệt, hàm râu dài ướt sũng và đôi mắt mở to, rất bình thản. Mọi người quanh đó đều nói:  “Ông ấy chết rồi”. Có ai đó lại nói thêm: -“Bây giờ thì ông ấy hạnh phúc rồi.”

 Và Simon cũng vậy, nó muốn tự vẫn, bởi vì nó không có cha, cũng như gã đàn ông khốn khó kia không có tiền bạc.

Nó đến gần mé sông, và nhìn nước đang chảy. Vài chú cá đang bơi lượn rất nhanh trong dòng nước trong vắt, đôi khi nhảy lên cao để ngoạm lấy bọn ruồi đang bay là là trên mặt nước. Chú bé ngưng khóc để nhìn đám cá, vì nó bỗng nhận thấy động tác đùa chơi của chúng rất hay. Nhưng rồi cũng như lúc tạm ngưng sóng gió của một cơn bão, bỗng dưng những trận cuồn phong nổi lên làm gãy đổ cây cối rồi lại tan biến đi ở cuối chân trời, ý nghĩ buồn chán lại nổi dậy trong tâm trí nó một cách đau nhói:  “Ta sẽ trầm mình xuống đây bởi vì ta không có cha”.

Bầu trời nóng ấm, và thật dễ chịu. Ánh dương dịu nhẹ làm cho cỏ cây thật ấm áp. Mặt nước sáng bóng như tấm gương soi. Rồi Simon bỗng cảm thấy những khoảnh khắc thật phúc lạc xâm chiếm hồn mình, rồi cảm giác uể oải lờ đờ khi nó vừa mới khóc xong, khiến nó ao ước làm sao có thể ngủ một giấc ngay nơi này, trên cỏ, trong nắng ấm.

Rồi một con nhái xanh màu lá nhảy trên cỏ. Nó muốn bắt chú nhái kia. Con vật nhảy đi. Simon chạy theo, rồi chụp hụt ba lần liên tiếp. Sau cùng cậu chụp được hai cẳng sau của con vật và bật cười to lên khi thấy con nhái cố vùng vẫy để thoát. Nó chụm hai chân lại, rồi bỗng nhanh chóng xoải dài ra, thẳng tắp; đôi mắt tròn to, hai cẳng trước ngọ nguậy như hai bàn tay. Nhìn con vật nó lại nhớ đến món đồ chơi cũng làm bằng những thanh gỗ nhỏ chéo nhau có thể nhúc nhích như vậy làm cho chú lính gắn bên trên cử động theo.Thế rồi nó nhớ đến nhà của mình, đến mẹ nó, và trở nên buồn tủi , nó lại khóc. Toàn thân nó bỗng run lẩy bẩy; nó quỳ gối xuống và thầm đọc kinh như nó vẫn làm trước khi ngủ. Nhưng nó không thể nào đọc hết lần kinh được, vì nó cứ nấc nhiều hơn, to hơn, làm xáo trộn đầu óc nó.

Nó không suy nghĩ gì được nữa, không nhìn thấy bất cứ gì chung quanh nữa, và chỉ khóc và khóc.

Bỗng dưng một bàn tay to mạnh đặt lên vai nó và một giọng nói ồm ồm hỏi nó:

 – ” Tại sao mà cháu buồn dữ vậy, cậu bé kia?”

Simon quay đầu lại. Và nhìn thấy một người thợ cao lớn với bộ râu và mái tóc đen quắn đang nhìn nó với vẻ thiện cảm. Nó trả lời ông ta, mắt vẫn còn đầy ngấn lệ và cổ vẫn còn nghẹn ngào:

– Da chúng nó đánh đập cháu… bởi..vì..cháu không ..không ..có..cha..cha..

– Cháu nói sao được, người nào cũng có cha chứ, ông ta vừa nói vừa cười.

Rồi đứa bé nói một cách khó khăn trong những tiếng nấc đau khổ: – “Nhưng cháu ..cháu..thì ..không”

Người thợ bỗng trở nên nghiêm trang; ông ta nhận ra đây là con trai của cô Blanchotte, và cho dù mới đến làng này không lâu, ông ta đã biết câu chuyện của nhà đó một cách mơ hồ.

– Nào, nào, nguôi giận và bớt buồn đi cháu, bé con của ta à, và đi với ta về nhà gặp mẹ con xem nào. Nếu con muốn, con sẽ có… một người cha nhe con. 

Rồi hai người cùng đi, người lớn cầm tay người bé, và ông ấy lại mỉm cười nữa, bởi vì ý nghĩ được đến gặp Blanchotte cũng làm cho ông ta vui chứ, nghe đâu cô ấy là một trong những cô gái đẹp nhất vùng; và ngẫm nghĩ rằng, một tuổi trẻ nào đó đã lầm lỗi lại cũng có thể phạm sai lầm nữa…

Hai người đến trước một ngôi nhà nhỏ màu trắng, rất gọn gàng sạch sẽ. 

– “Thưa chú, ở đây nè”, rồi nó kêu lên”  “Mẹ ơi!”.

Một người đàn bà bước ra, và nụ cười bỗng vụt tắt trên môi người thợ, vì ông ấy hiểu rằng không được đùa giỡn với cô gái dáng vẻ cao gầy đang đứng với vẻ mặt rất nghiêm nghị, làm như thể cô muốn ngăn cản không cho người đàn ông nào bước qua ngưỡng cửa này nữa, nơi mà trước đây đã có một người phản bội cô ta .

Trở nên rụt rè, ông ấy cầm cái nón trên tay, và một cách chậm rãi, ấp úng nói:

  – Thưa bà, tôi mang cậu bé về cho bà đây, cậu bé bị lạc đường cạnh bờ sông.

Nhưng Simon nhảy tót lên bá vào vai mẹ và vừa nói vừa khóc:

– Không phải mẹ ơi, con muốn tự vẫn bởi vì bọn chúng đã đánh đập con.. đánh con..bởi vì con không có cha.

Người phụ nữ cảm thấy đôi mà mình đỏ hồng lên, và đau đớn tột cùng cho đến tận xương tuỷ, bà vội ôm hôn con rất mạnh trong khi những dòng lệ lăn nhanh xuống má. Người đàn ông đứng đó, xúc động, nhưng không biết làm thế nào để bỏ đi. Bỗng dưng Simon chạy đến bên ông ta và nói:

  – Chú ơi, chú có muốn làm cha của cháu không?

Không một ai nói lời nào. Cô Blanchotte, không biết phải nói gì và tâm hồn bị dằn vặt vì xấu hổ, đứng tựa vào tường, hai tay để trên ngực. Cậu bé thấy không ai nói gì mình, lại tiếp tục:

 – Nếu chú không muốn,  cháu sẽ trở lại sông tự vẫn cho xem.

Anh thợ nghĩ rằng cậu bé nói đùa chơi nên vừa cười vừa trả lời :

– Tất nhiên rồi cháu à, ta muốn lắm chứ.

– Vậy thì tên chú là gì vậy, để khi tụi nó hỏi thì cháu biết trả lời tên của chú chứ?

–  Philippe, ông ấy nói. Simon im lặng giây lát để cho cái tên ấy in hẳn vào tâm trí mình, rồi nó dang hai tay ra, như thế đã được an tâm rồi, và nói:  – A, như vậy thì chú Philippe à, chú là ba của cháu đấy nhé.  

Người thợ đưa hai tay ra ốm chú bé lên cao, rồi bỗng dưng hơn vào đôi má nó, rồi sãi những bước thật dài và bỏ chạy đi.

Và rồi sáng hôm sau, khi đến trường, thằng nhãi ranh hôm qua lại cười chế nhạo nó một cách ác độc nữa; đến khi tan học, nó lại có ý trêu chọc nữa, nhưng Simon hét vào tai nó, như thể ném cục đá vào người nó:  ” Này, ba của tôi tên là Philippe”!

Thế là một tràn tiếng hét vui mừng vang lên cùng khắp:

-Philippe gì?. Philippe rồi thêm gì nữa?.. Philippe cụt lủn nghĩa là gì?..Mày moi cái tên đó ở đâu ra vậy?

Simon không thèm trả lời;  và với lòng tin vững chắc không gì có thể lay chuyển được, cậu bé nhìn chúng với vẻ thách thức, sẵn sàng để bị hành hạ nữa chứ không bỏ chạy trước mặt chúng.

Ông hiệu trưởng đến giải thoát cho nó và cậu bé đi về nhà.

Trong suốt ba tháng sau đó, anh thợ Philippe cao lớn thường đi ngang qua nhà cô Blanchotte và đôi khi anh còn đánh bạo gợi chuyện với cô ta khi anh thấy cô ngồi khâu vá bên cửa sổ. Cô ấy trả lời anh rất lịch sự, lúc nào cũng rất nghiêm trang, không bao giờ cười đùa với anh, và không mời anh vào nhà. Tuy nhiên, với tính hơi tự phụ như tất cả quý ông, anh nghĩ rằng cô ấy hay đỏ mặt e thẹn hơn thường ngày khi cô nói chuyện với anh.

Nhưng sự đời, một khi mà thanh danh đã bị tổn hại thì rất khó mà trở lại như xưa, giờ đây trở nên quá bấp bênh, và hậu quả là cho dù Blanchotte cố giữ gìn ý tứ để không bị chú ý, miệng thế gian cũng đã bàn tán xôn xao trong vùng rồi.

Về phần Simon thì cậu bé rất yêu người cha mới của mình, và thường đi dạo với ông mỗi chiều sau khi ông xong việc. Nó rất chăm chỉ đến trường và mỗi khi đi ngang trước mặt bạn thì vẻ mặt nó trở nên rất chững chạc, và không bao giờ trả lời chúng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, thằng nhãi ranh trước đây đã tấn công nó lại nói:  

– Mày nói dối, mày không có cha tên là Philippe.

– Tại sao vậy? Simon hỏi, có vẻ chạnh lòng.  

Thằng nhóc xoa hai tay vào nhau, và nói:

– Bởi vì, nếu như mày có cha, thì ông ấy đã là chồng của mẹ mày rồi.

Simon cảm thấy thật bối rối khi nghe sự lý giải rất đúng ấy, nhưng rồi nó vẫn trả lời:  -” Tuy vậy ông ấy vẫn là cha của tôi mà”.

– Cũng có thể là như vậy, nhưng ông ấy chưa hẳn là cha của mày, – tên ác ôn ấy lại vừa cười khẩy vừa nói .

Cậu bé con của Blanchotte bèn cúi mặt và vừa đi vừa mơ màng về phía xưởng rèn của già Loizon, Philippe là thợ ở đó.

Cửa hàng đó bị lấp phía sau hàng cây cao. Trời đã sẩm tối lắm rồi; ta chỉ thấy ánh sáng đỏ rực của một lò lửa đang chiếu rọi năm người thợ rèn đang cùng gõ nhịp với tiếng khua đập vào đe một cách đinh tai nhức óc. Tất cả họ đều đứng, cánh tay trần, khí thế sung sức như ác thần, đôi mắt chăm chăm vào miếng sắt nóng rực mà họ đang hành xử: mọi suy nghĩ nặng nề của họ bay lên cao rồi giáng xuống cùng với tiếng búa gõ.

Simon bước vào mà không ai nhìn thấy cậu bé, và cậu đến kéo tay áo người bạn lớn của mình. Ông ấy quay đầu lại. Rồi thì mọi người bỗng đều ngưng việc, và tất cả họ đều chăm chú nhìn hai người. Và trong cái thinh lặng bất thường ấy, giọng nói yếu ớt của cậu bé vang lên.

-Chú Philippe này, lúc nãy bạn nhóc con nhà Michaude nói với cháu rằng chú không hẳn là cha của cháu kìa.

– Tại sao vậy? anh thợ hỏi nó.

Cậu bé trả lời tỉnh bơ, một cách vô cùng ngây thơ:

  – Bởi vì chú không phải là chồng của mẹ cháu.

Không ai còn có thể cười được nữa. Philippe đứng đó, áp đầu vào đôi tay vạm vỡ đang cầm cái búa đang chĩa xuống cái đe. Anh ta đang mơ màng. Bốn người bạn đồng nghiệp nhìn anh ta, và Simon tội nghiệp thật nhỏ bé ở giữa những anh chàng khổng lồ ấy đang chờ đợi, lo âu. Và bỗng dưng một anh thợ như đoán được suy nghĩ của cả bọn, nói với Philippe:

– Nghĩ cho cùng, cô Blanchotte ấy là một người phụ nữ tốt, rất can đảm, mạnh khỏe và nền nếp , đã tự vươn lên cho dù phải chống chọi với khổ đau của mình, cô ấy sẽ là một người vợ thật xứng đáng cho một người đàn ông trung thực.

– A, điều này thì thật là đúng, ba người kia thêm vào.

Người thợ tiếp tục:

– Đâu phải lỗi cô ta đâu, nếu như cô ta chưa có được một gia đình đàng hoàng? Họ đã hứa là sẽ cưới cô ta, và tôi cũng có biết một trường hợp như thế, ở đây ai cũng quý trong cô ấy, và cô ấy cũng không làm gì sai trái kia mà.

– Ồ, thật đúng như vậy, ba người còn lại cùng nói .

Rồi người thợ lại nói tiếp:  “Cô ta thật cực khổ biết bao, thật tội nghiệp khi phải tự mình nuôi con như thế, hẳn cô ta đã khóc thật nhiều từ dạo ấy, và chỉ đi ra ngoài để xem lễ ở nhà thờ, chỉ có Chúa lòng lành hiểu được thôi. 

 – Thật chính xác, những người kia trả lời.

Rồi ta chỉ còn nghe tiếng ống bễ lò rèn đang quạt cho lửa rực sáng thêm. Bỗng dưng Philippe quay qua nói với Simon:

– Cháu về nói với mẹ là chiều nay ta sẽ đến nói chuyện với cô ấy.

Nói xong, ông đẩy cậu bé ra ngoài sân.

Ông trở lại làm việc, và ngay tức khắc, năm chiếc búa cùng nện vào đe. Bọn họ đập mạnh vào miếng sắt như thế cho đến khi màn đêm buông xuống, những người thợ mạnh mẽ, sung sức, thật vui vẻ như những cái búa đầy sức sống. Nhưng trong những tiếng nện râm vang ấy, tiếng búa của Philippe át hẳn tiếng ồn của các bạn, gõ đập nhịp nhàng xuống từng phút giây, thật chói tai, như tiếng chuông lớn vang lên trong những ngày lễ hội, chế ngự tiếng ngân của tất cả những chuông khác. Và anh ta, với đôi mắt sáng linh động đang làm việc một cách hăng say giữa những tia lửa rực sáng trên bầu trời đêm.

Bầu trời đầy sao sáng khi ông ấy đến gỡ cửa nhà cô Blanchotte. Ông ấy diện bộ vét ngày chủ nhật, áo sơ mi tươm tất ,  râu cằm nhẵn nhụi. Thiếu phụ trẻ bước ra đến ngưỡng cửa và nói với ông ta, giọng không vui :

-“Thưa ông Philippe, ông đến vào chiều tối như thế này thật là không tốt chút nào đâu ạ”.

Ông ta định trả lời, nhưng rồi lắp bắp điều gì và trở nên bối rối khi đứng trước mặt cô ấy.

Cô ấy lại tiếp:

– ” Ông cũng thừa biết là không nên để mọi người bàn tán xôn xao về tôi nữa .”

Và rồi , ông ấy bỗng dưng can đảm lên:

–  Có sao đâu, nếu như cô bằng lòng làm vợ của tôi!

Cậu bé không nghe tiếng trả lời, nhưng trong bóng tôi có thể nghe được tiếng thân mình khụyu xuống. Rồi ông ấy lách người vào rất nhanh; Simon lúc đó đang nằm trên giường nghe tiếng một nụ hôn và tiếng mẹ nó thì thầm rất nhỏ.

 Thế rồi, bỗng dưng nó thấy mình được nhấc lên cao trên tay người bạn to lớn của nó, rồi ông ấy vừa bế nó trên đôi tay lực sĩ vừa nói thật to:

– Ngày mai con nói với bạn của con, là ba của con tên là Philippe Rémy, chú thợ rèn, và ông ta sẽ đến véo tai đứa nào làm cho con đau nhe.  

Sáng hôm sau, trường thật đông đủ học trò, và khi cô giáo bắt đầu dạy học, cậu bé Simon đứng lên giữa lớp, gương mặt xanh xao vì xúc động và thốt lên bằng một giọng run rẩy:

” Cha của tôi tên là Philippe Rémy, người thợ rèn, và ông ấy báo trước là bạn nào làm tôi đau thì sẽ bị ông ấy véo tai đó!  

Cậu ta tuyên bố thật rõ ràng như thế.

Bây giờ thì không ai còn dám cười nhạo nữa, bởi vì mọi người đều biết cái ông Philippe Rémy , cái ông thợ rèn ấy, và rồi nói đến ông thì họ cũng biết ông ta là một người cha không thể chê vào đâu được, một người cha mà ai cũng đều rất hãnh diện được làm con của ông. 

1879 – Guy de Maupassant  – Thái Lan dịch

NGUOI-CHA-TUYET-VOI-KMD1

KHONG-CON-THAY-NHAU-KMD1