Cao Mỵ Nhân,  Lê V. Hải,  Phương Hoa,  QUANG HÀ,  TRẦN VẤN LỆ

VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT Chào Mừng Thi Sĩ TRẦN VẤN LỆ.

image_pdfimage_print

==

Lời Ban Biên Tập: VTLV có hỏi xin thi nhân cho vài dòng tiểu sử và chân dung, để giới thiệu lên trang nhà. Nhưng chưa nhận được, và tác giả cũng đã gửi tặng VTLV thêm mấy bài thơ hay tuyệt vời. Cho nên, VTLV “không thể chờ”, mà phải đi… lượm vòng vòng “trên mây” kiếm được tấm hình này, và xin tóm tắt mấy lời giới thiệu vui vui như sau, khi nào thi nhân gửi hình khác và bản tiệu sử đầy đủ BBT sẽ thay lại. Mong nhà thơ đừng có …rầy tội nghiệp:

Tóm tắt tiểu sử:

Nhà thơ Trần Vấn Lệ/Sinh quán tại Phan Thiết

Cựu Giáo sư, Sĩ Quan VNCH/Sang Hoa Kỳ diện HO

Sống tại Thành phố Thiên Thần/Tiểu bang có loài hoa Anh Túc là Chủ Tể

Sáng tác: không tính xuể/Bút hiệu: đếm không cùng…(Trần Vấn Lệ – Trần Trung Tá – Trần Tú Uyên…) 

==

==

* 

LẠC VIỆT thi đàn lại nở hoa

VĂN THƠ trải thảm rước vào nhà

TRẦN TRUNG TÁ chữ cài châu báu 

TRẦN VẤN LỆ câu cẩn ngọc ngà

Lời chảy xôn xao chim ríu rít

Ý tràn dào dạt gió ngân nga 

Mừng nay vườn nội thêm tùng bách 

Chung sức bảo tồn tiếng nước ta. 

 Phương Hoa – VTLV

JUN, 23, 2026

==


        GỞI THI NHÂN TRẦN VẤN LỆ
– NGUYỄN HUY KHÔI

                 (Tân hội viên VTLV)

Thêm BÔNG, vườn rộ thắm mầu HOA,

Bằng hữu mừng huynh nhập Hội Nhà!

Góp sức điểm tô hồn bút ngọc,

Đồng tâm khai sáng mạch thơ ngà!

Trà châm Hương Nghĩa ,…vui hoan hỷ,

Tửu chuốc Men Tình,…thú ngất nga!

Chuốt ý, trau vần gìn bản sắc…

Bảo tồn văn hóa Việt Nam ta!

                      Nguyễn Huy Khôi

                             24-6-2026

==

 CHÀO MỪNG THI SĨ TRẦN VẤN LỆ – NHẬP HỘI TRI ÂM VĂN THƠ LẠC VIỆT  

    Họa vần Thơ PHƯƠNG HOA MỪNG ĐÓN TÂN HỘI VIÊN TRẦN VẤN LỆ THI SĨ  

       (Sau 30 năm tái ngộ  –  CMN)

  Ba mươi năm Lệ thấm khai hoa

  Châu ngọc xa xưa sáng mái nhà 

  Bến cạn Tầm Dương tô ánh tuyết

  Cầu sương Thệ Thuỷ  điểm vầng nga

  Trở về LẠC VIỆT vui men cúc

  Hòa hợp VĂN THƠ thấu bút ngà

  Mời khách ung dung bàn xướng hoạ

  Cùng bao tri kỷ biển trời ta … 

    Hawthorne  23 – 6 – 2026

             CAO MỴ NHÂN 

==

==

CHÀO MỪNG THI SĨ TRẦN VẤN LỆBÀI HỌA QUANG HÀ

LẠC VIỆT vui mừng trải chiếu hoa

Mời TRẦN THI SĨ đến chung nhà

Hồn văn Phan Thiết ngời sao biển

Lực bút Thiên Thần* rạng bóng nga

Mặc khách hân hoan chào Thước ngọc**

Tao nhân vinh dự đón Thơ ngà

Chung tay góp ý đồng tâm nguyện

Gìn giữ chân truyền chữ Việt ta.

         Quang Hà, 24/6/2026

*Thiên Thần: Los Angeles: tên thành phố thi sĩ TVL cư trú

** Trước 1975, Ông Trần Vấn Lệ là Giáo Sư.

==

==

GỞI NHỊ VỊ QUANG HÀ – VẤN LỆBÀI HỌA NGUYỄN HUY KHÔI

                (Hội viên VTLV)

Chúc mừng nhị vị góp TINH HOA,

Đồng khí tương giao hiệp một nhà,

VẤN LỆ – thôi xao sành bút diệu,

QUANG HÀ – trau chuốt nuột thi ngà!

Văn Nhân  xứng bậc – nâng tầm vóc,

Lạc Việt lưu danh – mãi tiến xa!…

Cổ xúy muôn NGƯỜI gìn CỘI RỄ

TAO ĐÀN tỏa rạng sáng GƯƠNG NGA!

                           Nguyễn Huy Khôi

                                  26-6-2026

==

DÁM ĐÂUQUANG HÀ

Xôn xao thuyền đỗ “BẾN HOÀNG HOA”

Chẳng quản đường gần với dặm xa

Tiền bối công lao gầy nhóm hội

Vãn sinh tâm nguyện giữ ngôi nhà

VĂN THƠ bút vẽ chân trời sáng

LẠC VIỆT lòng soi bóng nguyệt nga

Tiểu đệ ví là bông cỏ dại

Thì đâu dám nhận tước “thi ngà”!

                                Quang Hà kính họa

                                      27/6/2026

==

==

*

  VỀ BẾN CẠN .       CAO MỴ NHÂN

Nét hoa vừa thấy đã tan theo

Sóng nước mênh mông giạt cánh bèo

Đành vớt thời gian tìm bóng bạn

Để buông vận hạn kiếm hình neo

Tầm Dương thủa ấy ai tri kỷ

Lạc Việt thời nay khách cột kèo

Nhật Nguyệt lênh đênh chờ tái ngộ

Thuyền về bến cạn nỗi sầu treo … 

*

Bến cạn chiều sương khói mịt mù

Nhớ về nhân dáng khách chinh phu

Đã không tồn tại cùng  xuân tận 

Sao chẳng hẹn hò với mộng du 

Đất trích một lần đi cách biệt

Tầm Dương mấy thủa loãng oan thù

Lữ hành  trên chính quê hương cũ

Cố lý mơ hồ bóng chiến khu …

Hawthorne.   23 – 6 – 2026

          CAO MỴ NHÂN 

 

==

==

Thơ Trần Vấn Lệ

.

Rồi… lại tới Ngày Lễ:  Đón mừng Ngày Nhớ Cha!

Trước… ngày này, hôm qua / là Ngày Mừng Nhớ Mẹ!

.

Mẹ luôn luôn là thế:  ưu tiên mọi tấm lòng!

Mẹ là biển là sông / rộng vô bờ vô bến…

.

Mẹ với Cha có hẹn / để cháu con nhớ về…

cái chỗ gọi là Quê – Tình Yêu Không Đong Đếm!…

.

Có người về Điểm Hẹn bây giờ là khói nhang…

nhưng những cánh tay choàng ôm đất trời ấm áp!

.

Có người về chậm chạp… vì gió táp mưa sa!

Chuyện của Đất Nước TA / hai Thế Kỷ Nước Mắt!

.

Tôi… thành thật thú thật:  Tôi-trường-hợp-thứ-hai

… là đường xa mây bay… là dặm dài vô định!

.

Thương quá chớ, thời Lính:  Mẹ Cha hằng mong con!

Thương là Thương, rất thương… những đứa con bất hiếu!

*

Em của tôi làm điệu:  Hai mắt đang ướt kìa!

“Em nhớ Ba, không chia – Một Cái Hôn Giùm Với…”

.

Ôi người yêu tôi nói nghe buồn như trong mơ!

Và đây là… Bài Thơ:  Happy Father’s Day em, đó!

.

Có người yêu bỗng nhỏ như giọt lệ lăn lăn…

Có người yêu như trăng… Vầng Trăng Tôi Gọi Nguyệt!

.

Em là lòng tha thiết tôi gửi về Cố Hương

Lòng đứa con tha phương bốn phương đường thiên lý!

.

Việt Nam nhìn từ Mỹ xa vời nhang khói bay!

Happy Father’s Day!  Happy Father’s Day!

Trần Vấn Lệ

==

HOA BÌNH MINH MẤY NỤ

Hôm nay mặt trời thức sớm hơn tôi, mất rồi!  Tôi chói mắt quá thôi!  Tôi ghét mặt trời nhé!

Tôi mở cửa nhè nhẹ, nắng ào ào đi vô…Nắng cho tôi chùm hoa để xuống thềm thơm ngát…

Nắng vung tay nhẹ tát mặt tôi làm ngẩn ngơ!  Hôm nay tôi không ngờ cái giờ mặt trời thức!

Thường thì mặt trời mọc khi còn sương kia mà!  Chắc vì sương không sa tối hôm qua Đoan Ngọ?

Đèn đường còn sáng đỏ!  Bốn giờ hơn!  Ngỡ ngàng.  Ánh điện vẫn vàng vàng ít nhiều có phai lợt…

Ý thơ buồn bay trớt, tôi chặn gió cầm hôn!

*

Ô là tôi dễ thương, tôi cầm được ngọn gió… Tôi nhìn ra thảm cỏ, cỏ có nắng xanh hơn…

… nhưng bướm thì chưa vờn và chim thì bay hết!  Vườn tôi xanh xao thiệt chớ không phải xanh tươi!

Ngày Của Cha vui vui, tôi chợt nghĩ như vậy!  Không biết ai có thấy… đời là giấc chiêm bao?

Lát nữa tôi làm sao?  Pha cà phê ngồi uống?  Một mình tôi thức muộn nhìn mùa Hè đang qua…

Hương cà phê, hương hoa… tôi nhớ tà áo lụa nhẹ nhàng phơ phất gió…

Sẽ đi tìm đứa nhỏ hỏi này em thơ ơi “Em có thích đi chơi nhìn theo màu áo chị?”.

Tôi thèm nghe lí nhí tiếng của thời gian qua… Tôi thèm đi ngắm hoa – Hoa bình minh mấy nụ…

Trần Vấn Lệ

==

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

52 năm…tôi nhìn thấy / Đất Nước thay đổi nhiều.  Mà ngộ! Không nghe ai nói Yêu / Đất Nước mình, sao vậy?

Nhiều vườn cau vàng cháy / những buồng cau, Ngoại ơi!  Ngoại tôi mất thật rồi.  Mẹ Cha tôi cũng mất!

Nam Mô A Di Đà Phật!  Tôi chào một nhà Sư.  Ông ngước mặt cười cười:  “Lâu quá gặp thí chủ!”.

Thăm vườn Chùa thấy rõ:  Vườn Chùa rất sum suê.  Chôm chôm trái xanh lè… “tháng nữa là chín rực!”

Nhà Sư tôi thân nhất / những năm tháng cùng tù.  Sau thời gian… Thiên Thu, anh ấy đi tu Phật.

Tôi thì đi phơ phất, đời nắng táp mưa sa.  52 năm qua, về, chi cũng thay đổi!

Nhìn vườn cau nhớ Ngoại / nắng xiên khoai hồi nào…nhớ Mẹ nâng giỏ cau ngó Ngoại lóng lánh lệ!

Mắt nhà Sư chừ thế, long lanh màu hoàng hôn…

*

52 năm tôi còn / thấy mắt ai cũng đẹp!  Tôi ráng sống phải phép: Nhìn Thôi Nói Thế Thôi!

52 năm nước trôi… trôi bớt vườn cau Ngoại!  Nhà nhà đều lợp mới / ngói mua ở Vĩnh Long!

Sư dẫn tôi ra đồng / nhìn… núi rừng trọc lóc.  Tôi vuốt đầu chải tóc, tôi muốn bớt cho Sư…

Sư nói:  “Tất cả như, Như Như thưa thí chủ!  Bây giờ ai cũng đủ, bây giờ ai cũng no!”.

Ôi lời Sư thơm tho.  Tôi nhìn chi thêm nữa?

Quê Hương mình được rứa, tôi về Huế đi tu… 52 năm quá lâu, gì mà không đổi khác?

Bài thơ này nhàn nhạt, tình quê không đậm đà?  Tôi về không đi xa / khỏi cổng Chùa, mai mốt…

Trần Vấn Lệ

=

CÂU CHUYỆN CỦA BA NGƯỜI

TRONG CỘNG ĐỒNG BA TRIỆU NGƯỜI

*

Em yêu quý!  Trời không mưa thì nắng.

Nắng ban ngày và mưa hay về đêm…

Mùa Hè năm nay Cali đất không mềm

Sáu tháng rồi không có mưa trút xuống…

.

Ngày như đêm ai cũng than là nóng

Người homeless cười khúc khích với lon bia

Xứ tự do nó chọn sống bên lề

Bạn hỏi sao?  Nó nói Nhà Thờ khoá cửa…

.

“Tôi không phải là con của Chúa

Tôi là con của thiên hạ mọi người.

Tôi đã quân nhân, tôi được giải ngũ rồi

Tôi không nợ không nần không người yêu chì chiết…

.

Bạn bè ư?  Thật tình tôi không biết

Bạn là ai?  Thú thiệt có như không

Bao nhiêu năm, một-hai-ba-bốn đi cùng

Đi tới chỗ… Tan Hàng và Cố Gắng! (*)

.

Đi tới chỗ, biết đâu nằm Mả Lạng

ngó lên trời chịu đưng nắng và mưa…

Tôi làm thơ tôi làm thơ tôi làm thơ

Tôi in sách bán có tiền… tôi sống!

.

Người ta nói Sống Để Mà Hy Vọng,

Đời Thiên Thu bao cái Bóng Thời Gian?

Bao nhiêu bình minh, bao nhiêu chiều tàn

Hai chữ Đá Vàng chấm mực đen và viết!

.

Tên nước tôi nguyên nó là Nam Việt (**)

Lệnh của Tàu thành ra Nước Việt Nam

Tôi nhắc bao lần, tôi nói như van,

Không ai nghe tôi để đi làm Kách Mệnh!

.

Thôi thì thôi đời của tôi tôi tính:

Sống lề đường Thác được đốt ra tro!

Sông mồ hôi, biển nước mắt, không bờ

Hai chữ Đá Vàng là Giấc Mơ Bèo Bọt…”

.

Em ơi em cho anh hôn mái tóc

Tóc mai dài hay ngắn cũng… Tình Yêu!

Trần Vấn Lệ

(*) Khẩu lệnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà hô sau xong một cuộc tập họp.  Anh em vui mà cứ hỏi nhau Cố Gắng là sao?  Là… thấy sao trên cờ… trưa ngày 30-4-1975.

(**) Nguyễn Ánh thống nhất sơn hà năm 1802, lên ngôi lấy niên hiệu Gia Long, đặt tên nước Nam Việt, cho sứ sang Tàu xin cầu phong làm An Nam Quốc Vương.

Ba năm sau (1802, 1803 và 1804), Tàu trả lời:

1, Nhất trí Gia Long làm An Nam Quốc Vương.

2, Tên nước là Việt Nam, chữ Việt phải viết với bộ Tẩu cấm dùng chữ Việt viết với bộ Mễ.  Gia Long nhận lệnh, trối lại cho con tính toán giùm.  Vua Minh Mạng lên kế nghiệp Gia Long năm 1820, đặt lại tên nước là Đại Nam.

Ngày 2-9-1945, cướp chính quyền thành công, Hồ Chí Minh Chúa Đảng Cộng Sản Đông Dương, làm Chủ Tịch nước thống nhất Bắc Trung Nam, tên nước là Việt Nam.  Từ đó trở đi không có câu giải nghĩa.

Nhưng có hai sự kiện:

1, Dân Bắc Việt ùn ùn chạy trốn về phía Nam, 1954, cả triệu người, không nghe nói có ai chết dọc đường.

2, Cả triệu người ùn ùn cũng chạy về phía Nam hướng Malaysia, Singapore, Brunei, Indonesia, New Zealand, Australia, chết chìm ghe vô số kể, sống thì trôi giạt tới bờ và được thế giới cứu vớt toả đi khắp mọi nơi ở châu Âu, châu Mỹ, châu Úc…để sinh cơ lập nghiệp.  Hiện có con số chính thức là 6 triệu bốn trăm ngàn người, tính luôn non 1 triệu người xuất khẩu lao động đi làm mướn hay được cho đi học nước ngoài mà từ tục tỉu là Du Học Sinh!

Bạn mình ơi, đọc Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim nha!  Đọc Lịch Sử Còn Đó của Nguyễn Văn Lục nha!  Nha! Nha!

==

Ở TRÊN TRỜI PHÍA BẮC

NẮNG VÀNG THU SẮP THU

Sáu tháng!  Trời không mưa

Sáu tháng!  Trời chỉ nắng

Trái khổ qua cứ đắng

mười hai tháng một năm!

.

Tôi không nghe ai than

về trời mưa trời nắng.

Bầu trời mây vẫn trắng

đời sống thì trong veo…

.

Thơ… chỉ một Huyền Kiêu

bốn mùa nhớ Chị Đẹp

em thơ đôi mắt biếc

theo dõi bước chị mình…

.

Chị kìa… trên đồng xanh

Chị kìa… trong ngày nắng

chị choàng cái khăn thắm

hái hoa trắng cầm tay…

.

Bốn mùa bốn đổi thay

Chị Đẹp đời chỉ một

Huyền Kiêu châm điếu thuốc

thả buồn lên ngọn cây…

.

Trên ngọn cây có mây

có một ngày sắp hết

sáu tháng tôi ngộ thiệt

nửa năm còn… rồi sao?

.

Chị Đẹp tôi chiêm bao

ở trên trời… phía Bắc

tháng Bảy mưa phơn phớt

nắng vàng Thu… sắp Thu…

Trần Vấn Lệ

==

==

Vườn Văn Thơ Lạc Việt /Hương tình cờ bay xa

Chạm nhằm đóa kỳ hoa/Nụ thần ươm nở nhuỵ

.

Gió mơn lòng tri kỷ/Vườn níu giữ hồn thơ

Nguyệt soi ánh sương mờ/Cung đàn thêm réo rắc

.

Cùng thi nhân thắt chặt/Đan sợi nắng bình minh

Ánh hồng tỏa lung linh/Rỡ ràng vui bút mực

.

Dẫu đời là mộng, thực/Dù dặm dài viễn phương

Cố hương hay tha hương/Lòng này chung một lối…

Phương Hoa – JUN 22, 2026

==

==

KHÓI THUỐC VÀNG TAYQUANG HÀ

Tôi đọc bài thơ Trần Vấn Lệ*

Nhắc đến mùi thơm khói Capstan

“Chiếc áo phong sương tình anh nặng”

Nhớ đến nao lòng thuở tóc xanh

.

Nhớ quán cà phê ngày xuống núi

Áo trận còn đeo lớp bụi đường

Nửa tháng mà sao nghe rỗng túi

Hề chi, ký sổ để chờ lương

.

Uống ngụm cà phê, nhả khói thơm

Thấy đời vẫn đẹp còn lên hương

Ngày mai mặc kệ, dù sao nữa…

Vẫn thả hồn theo những nụ hường

.

Ngày đi qua Cầu Dài Xuân Lâm

Dòng sông nao nao buồn thăng trầm

Tôi về như kẻ từng xa lạ

Đồng đội về đâu, ôi biệt tăm!

.

Khói thuốc xanh dòng thơ Quang Dũng

Đôi mắt Sơn Tây buồn tây phương

Khói thuốc vàng tay anh lính trận  

Trên đồi biên giới, trấn quê hương.

Quang Hà, Aug. 2020

*“Một Trăm Bài Tứ Tuyệt Treo Vách Ngắm Chơi “

                                                   (Thơ Trần Vấn Lệ)

==

==

*Một tiếng thơ lâu năm, một tấm lòng rất trẻ, vừa ghé bến VTLV…

=

==

Trong sinh hoạt văn chương, có những niềm vui đến bất ngờ như một cơn gió mát đầu hè, như một cánh thư ghé đúng lúc, khi…mở hộp thơ! làm cả “chiếc thuyền thơ” bỗng rộn ràng hẳn lên. Văn Thơ Lạc Việt hôm nay rất hân hạnh và vui mừng được chào đón thi sĩ Trần Vấn Lệ – một tên tuổi quen thuộc khắp nơi với nhiều người yêu thơ Việt, một “cổ thụ thi ca” mà giọng thơ vẫn xanh non, tình thơ vẫn tha thiết, và hồn thơ thì dường như… chưa chịu già theo năm tháng!

Nói vui một chút, VTLV vốn vẫn tự hào là nơi “ai yêu chữ nghĩa thì ghé, ai thương thơ thì ở lại”…đừng dzề! nhưng lần này niềm vui có phần… lớn hơn thường lệ: một thi sĩ “tiếng tăm lừng lẫy” đã tự tìm đến trang nhà VTLV, gửi thơ, rồi nhận lời tham gia gần như ngay lập tức. Thế là anh chị em trong nhà vừa mừng…như trúng số! vừa khoái chí, lại vừa thấy trang nhà mình như có thêm một bóng mát rất đẹp của thi ca và tình người. Giới thiệu thi sĩ này, 100 trang giấy…vẫn chưa đủ! nên chỉ xin phép ngắn gọn:

Thi sĩ Trần Vấn Lệ, sinh ngày 31 tháng 5 năm 1942 tại Xuân Phong, Phan Thiết, trưởng thành ở Đà Lạt, từng là giáo chức, rồi nhập ngũ năm 1966, là cựu sĩ quan VNCH, và đã trải qua những năm tháng tù đày từ 1975 đến 1981. Ông sang Hoa Kỳ theo diện H.O cuối năm 1989, hiện cư ngụ tại miền Nam California. Một đời người đi qua chiến tranh, lao tù, ly hương, nhưng thật quý thay, nhưng vẫn giữ được một tâm hồn nhẹ, một giọng thơ nồng, và một trái tim biết rung động trước quê hương, tình yêu, bạn bè, kỷ niệm, cùng những điều bình dị nhất của kiếp người.

Chỉ nhìn qua danh mục tác phẩm của ông cũng đủ thấy sức viết đáng nể và một đời gắn bó bền bỉ với thi ca:

Cám Ơn Em Tình Yêu, Ăn Của Rừng Rưng Rưng Nước Mắt, Vời Vợi, Viết Những Dòng Này, Từ Khi Em Là Nguyệt, Thơ và Cuộc Đời, Nắng Hoàng Hôn Còn Sót Mấy Câu Thơ, Tóc Gió Bay… cùng rất nhiều tập thơ đã được giới thiệu trên các trang văn học. Chỉ riêng tên sách thôi cũng đã nghe ra một cõi thơ rất riêng: có nắng, có gió, có hoàng hôn, có nhớ thương, có quê nhà, có bóng dáng người xưa và có cả những rung động không chịu tắt của một trái tim làm thơ.

Điều đáng quý ở thơ Trần Vấn Lệ là cái giọng rất riêng: vừa hồn nhiên, vừa từng trải; vừa tình tứ, vừa man mác; có lúc như trò chuyện, có lúc như thủ thỉ với chính mình; có nỗi buồn, nhưng không bi lụy; có hoài niệm, nhưng không nặng nề. Thơ ông nhiều khi tưởng như đang kể chuyện rất tự nhiên, vậy mà đọc kỹ lại thấy phía sau là cả một trời ký ức, một quãng đời, một tấm lòng.

Và nếu phải nói ngắn gọn về thơ Trần Vấn Lệ, có lẽ xin mượn một ý thế này: thơ ông là thơ của người đã đi qua nhiều dâu bể nhưng vẫn giữ được cái nhìn dịu dàng với đời; là thơ của một người từng nếm nhiều mất mát mà vẫn tin vào vẻ đẹp của tình yêu, tình quê, tình người và chữ nghĩa. Ở tuổi mười tám, xin lỗi lộn, tám mươi, vẫn làm thơ tình, thơ quê hương, thơ nhớ bạn, nhớ em, nhớ Đà Lạt, Phan Thiết, Dran, Ngoạn Mục… như thế, ấy cũng là một cách chiến thắng thời gian rất đẹp.

Văn Thơ Lạc Việt rất trân trọng tấm lòng chân tình của thi sĩ Trần Vấn Lệ khi ngỏ ý muốn “đi cùng các bạn!”, yêu đời sống tập thể, yêu sinh hoạt văn thơ, và xem đây như một bóng mát để cùng nương tựa trong tuổi đời chín chắn mà hồn thơ còn trẻ. Đó là lời tâm sự mộc mạc nhưng đẹp vô cùng. Với anh chị em VTLV, được đón một nhà thơ đến không chỉ là thêm một tác giả, mà còn là thêm một người anh lớn, một người bạn văn, một tiếng nói, một kỷ niệm, một vốn quý cho ngôi nhà chung.

Xin được thay mặt anh chị em Văn Thơ Lạc Việt, hân hoan và nồng nhiệt chào mừng thi sĩ Trần Vấn Lệ đến với gia đình VTLV. Kính chúc thi sĩ luôn dồi dào sức khỏe, tinh thần an vui, ngày ngày còn hứng khởi với “em” thơ, với bạn văn, với con cháu, với những buổi sáng có nắng, những chiều có gió, và những đêm còn muốn ngồi lại với một câu thơ chưa viết hết.

Xin chúc cho cuộc hội ngộ này, sẽ là một duyên lành đẹp của văn chương: để VTLV có thêm một bóng mát và để bóng mát ấy còn tiếp tục cho ra hoa, ra lá, ra thơ… thật lâu!…dài lâu!

Văn Thơ Lạc Việt hân hạnh chào mừng.

Lê Văn Hải

(Hội Trưởng VTLV)