NHÀ THƠ NGUYỄN XUÂN SANH VÀ NHÓM XUÂN THU NHÃ TẬP

Nguyễn xuân Sanh nguyên quán tại tỉnh Quảng Bình nhưng sinh tại Đà lạt năm 1920 ông làngươi đã cùng những Đoàn Phú Tứ Phạm Văn Hanh[Thê Húc] Nguyễn Lương Ngọc,Nguyễn Đỗ Cung  và Nguyễn Xuân Khoát sáng lập ra nhóm Xuân  Thu Nhã Tập.Theo Nguyễn Xuân Sanh thì cái tên Xuân Thu Nhã Tập là sáng tác của tập thể,nhóm này nhóm hình thành cuối năm 1939 nhưng mãi tới giữa năm 1942  mới in và phát hành đươc tập đầu Xuân Thu Nhã tập và chỉ ra đươc duy nhất có một tập mà thôi dù rât đươc độc giả hoan nghênh và trông đợiTheo Nguyễn Xuân Sanh thì ông là ngươi trẻ nhất trong nhóm và là ngươi theo đuổi tinh thần Xuân Thu Nhã tập cũng lâu nhât trong nhóm

Thơ Nguyễn Xuân Sanh xuất hiện làm giới thưỡng ngoạn chới với vì những hình ảnh chữ nghĩa trong thơ Nguyễn xuân Sanh không giống ai,Chữ  thì đa nghĩa  đa tầng khiến cho ngươi đọc tha hồ tưởng tương để tiếp cận âm thanh thì Nguyễn Xuân Sanh dùng nhiều bình thanh hình ảnh thì lại đa chiều như ‘’đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà ‘’’ chẳng hạn ngươi đọc mặc sức mà khám phá mà tìm hiểu

Quỳnh hoa chiều  đọng nhạc trầm mi

Hồn xanh ngát chở dấu xiêm y

Rượu hát bầu vàng cung ướp hương

Ngón hường say tóc nhạc trầm mi

Lẵng xuân

Bờ giữ trái xuân sa

Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà

Nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm

Tỳ bà sương cũ đựng rừng xa

Buồn hưởng vườn người vai suối tươi

Ngàn mày  tràng giang buồn muôn đời

Môi gợi mùa xưa ngực giữa thu

Duyên vàng  da lộng trái du ngươi

Ngọc quế buồn nào gợi tóc xưa

Hồn sa trĩu sách nhánh say sưa

Hiến dâng

Hiến dâng quả  bông hường

Hoàng tử nghiêng buồn vây tóc mưa

Đương tàn xây trái buổi du dương

Thời gian ơi tươi hận chìm tương

Nguồn buồn lạnh lẽo thoát cung hơi

Ngọt ngào nhớ chẩy từ trăm phương

Thơ Nguyễn Xuân Sanh đòi hỏi một lớp độc giả mới một lớp độc giả phải động não khi đọc thơ như sang tạo thơ ,đọc thơ như khám phá thơ càng đọc thơ càng mở mang đầu óc thơ trong con ngươi mình

Nguyễn Xuân Sanh và Xuân Thu Nhã Tập đã  giúp cho ngươi đọc họ mở toang kiến thưc mở toang tâm hồn hội nhập với thơ đích thực.Con đương đi của Xuân Thu Nhã Tập đang thênh thang thì thời cuộc thay đổi cái khuynh hướng nghệ thuật thưc dụng cái khuynh hương nghê thuật thô thiển bỗng đươc đề cao và con đương nghệ thuật tinh tế bị coi là làm dáng bị lên án là điệu đàng và Xuân Thu Nhã Tập bị coi là khuynh hương nghệ thuật tháp ngà  khuynh hướng nghệ thuật xa rời quần chúng

Nguyễn Xuận Sanh trăn trở từ thế kỷ hai mươi   sang thế kỷ hai mươi mốt với bao nhiêu dằn vặt bao nhiêu đớn đau nhưng nào lột đươc sác thay đươc hồn dù ông rất cố gắng cho vừa lòng thiên hạ nhưng những cố gắng đó chỉ là những cố gắng vô tích sư mà thôi cuối cùng thì nghệ thuât đích thưc vẫn tồn tại và mãi tồn tại

TRÍCH THƠ NGUYỄN XUÂN SANH

NHẠC RỪNG VIỆT BẮC

Chim xuân khép cửa trầm tư lại

Đẩy gió về đây mấy dặm ngàn

Nhạc rừng nhớ buổi đi theo nắng

Lên ngát mây chiều hoa phượng reo

Bốn bề núi dựng tương tư ngọc

Lá đổ còn lay bạt mái chèo

Thử hỏi xuân cười hay đất sống

Xanh xanh trăm nẻo một hương rừng

Khi bụi nở vàng lên bước chậm

Nhớ chào con bướm đậu nghiêng lưng

Săc hồng tuy nhớ đôi thành quạnh

Rửa sạch buồn đèo trên suối xuân

Song song đá ngủ bên người lạ

Thao thức cùng trông đã mấy tuần

Gặp gỡ trời xanh trên núi cũ

Hoa cười Hà nội sáng duyên mây

Hoàng hôn ngựa uốn cầu vòng lụa

Cùng hẹn về đây những phố đầy

Thái Nguyên tháng 6 năm 1947

NGUYỄN XUÂN SANH

GỬI NGUYỄN XUÂN SANH

Thơ như trăng đáy nước

Lý bạch cũng còn thua

Thơ như mây trên trời

Lang thang từ muôn kiếp

Thơ như cánh cửa khép

Mở ra nào thây gì

Ta luôn đi tìm mộng

Mộng nào không tiếc nuối

Giấc mơ nào không thôi

Cuộc đời nào không lỡ

Tháng ngày nào không buồn

Nhưng nhà thơ vẫn thế

Cư mơ và cứ mộng

Cứ tìm những  vẩn vơ

Và rồi buồn tiếc nuối

Và rồi khóc rồi than

Khi trời không có nắng

VƯƠNG TÂN

 

About the author
Leave Comment