TÂM SỰ VỚI CHA

 

Cha à ! – nắng sớm đang hong tóc ,
 Hoa ôm sương ngọc .. . cỏ mơn xanh .
 Cây cao , lá đọng đang đùa gió .
 Chim hót trên cành khúc yến oanh .

Cha à ! Cha có thấy gì không ?
 Nụ non vừa trổ sẽ đơm bông .
Sương sẽ tan đi mừng nắng sớm .
 Hoan ca rồi sẽ rộn non sông .

Cha à ! nóng hè… hong lá cây !
Mộ bia cũng vậy tháng cùng ngày .
Sợi nắng có tràn  trong  mộ chí ?
 Để lòng ba ấm lại nơi đây …

Cha  à  ! Mặt trời hấp hối non tây .
 Vàng -tím- đỏ -xanh – xám …cuối ngày .
Con nhớ cầu vồng Quê – ngũ sắc .
Mà nay cha ngủ mãi nơi này …!

Thu Đông sẽ đến cha thêm lạnh .
Tháng giá năm tàn ai ủ ba .
Quê hương còn đó mà như mất .
Cứ đợi cứ chờ… – cứ xót  sa !


 Chinh Nguyên

MẸ ƠI !!!

 

Mẹ ơi…! Mẹ đã thật đi rồi

Con cháu buồn riêng lệ mặn môi

Trăm năm một kiếp đời dâu bể

Rũ sạch hai tay… nước chảy suôi

 

Mẹ ơi…! thoáng chốc bỗng lòng đau

Vạn thủa âm dương chẳng gặp nhau

Thôi nhé mẹ đi đừng ngoảnh lại

Thế gian còn đó gánh thương sầu.

 

Con về giữa buổi nắng mai

Than ôi trời đất bỗng u hoài

Mẹ đi bỏ lại đàn con dại

Để nắng u buồn nên nắng phai

Mẹ ơi…! Xóm cũ bóng mẹ đâu
Hàng giậu hai bên lá rũ sầu
Một sáng con đi đầy mắt lệ
Nhỏ dài theo bước nhịp tim đau.

Mẹ đã xa rồi… thoát nợ vay….!
Đớn đau… tủi phận… mắt con cay
Trăn năm không gặp.. ngàn năm đợi
Mẹ cũng chẳng về, thế giới này….     

………………………………………..

Ngày Mẹ  tôi qua đời.
BanmêThuột ngày 7/01/2010.

XƯA, BÂY GIỜ.

Ngày xưa cha áo chỉnh tề,

Mẹ ngồi bên cạnh vỗ về đợi xuân

Bỗng nhiên pháo nổ nghinh tân

Mai vàng nở rộ đón xuân vào nhà.

Bây giờ xuân xứ người ta 

Vắng cha, mất mẹ xót xa lưu đầy

Đêm ba mươi chén rượu say

Nhớ xuân cha chết, xuân này mẹ đi.

NỘI, NGOẠI

 

Chợt thóang ngủ say mộng đã về

Nắng tàn óng ánh nước vờn đê

Gío man mác thổi lau xô dạt

Sóng lúa rì rào bóng dáng quê

 

Nội ơi ! sao nội đứng chờ ai…?

Viễn xứ, cha con xác lạc loài

Chôn trên đất khách bên đồi vắng

Nằm xuống không yên nhắc nội hoài…!

 

Ngoại ơi ! Cây khế đã đơm bông !

Trồng khế, mẹ còn tuổi má hồng

Bây giờ khế cỗi, cành sơ xác

Mẹ đã đi rồi khế tàn bông …!

 

Bây giờ nội ngoại đã xa rồi

con bỏ quê đi tựa lá trôi

Trên dòng sông đục đưa ra biển

Xứ lạ… tình quê lệ mặn môi

 

Xa quê từ đó, xa dần mãi

Làm thân lữ khách bước chân hoang

Đêm thâu thức giấc nhìn sương phủ
Ly rượu trên tay nến lệ loang

                                                                                    CHIỀU VÔ SẢN

 

Hoàng hôn cánh vạc sải trong sương

Chiến sĩ hồn thiêng ngập chiến trường

Tiếng quốc thảm sầu mang nợ nước

Cánh cò vỡ tổ bỏ quê hương

Mẹ ven bờ suối tìm con dại

Cha phá bìa rừng đắp ruộng nương

Một thóang trắng tay vì Cộng Sản

Vào rừng kinh tế hận còn vương

 

NGHIỆP ĐỜI

 

N.S. Khôi Nguyên Phổ nhạc : Nghiêp Đời

 

Tôi vất đi tuổi yêu thương vụng dại

Thủa học trò e thẹn phượng rơi rơi

Cố nhặn lại nhưng hoa tàn rã cánh

Xót lòng nhìn để chua xót một đời.

 

Tôi quên đi cuộc tình thơ tuổi mộng

Bước chân hoang bụi đỏ nhuộm chinh y

Lòng ấp ủ thanh bình sẽ trở lại

Nhưng nào ngờ đã lỡ… em chia ly…!

 

Tôi  đốt đời bằng đạn thù lửa hận

Sống mộng tan ôm sầu cả thiên thu

Ba lô tay súng tủi vùi góc núi

Bỏ lại bạn mình trong góc nhà tù

 

Tôi quẳng đời buông theo dòng nước lạ

Gặp bến nào tôi cũng nhớ mẹ cha

Rồi cứ thế như lục bình tím nở

Trôi vật vờ cuốn hút với phong ba

 

Tôi bỏ lại tôi cho người cấp cứu

Hồn thoát bay nghiêng ngả kiếm quê nhà

Gọi vang mãi nhưng mẹ cha xa quá

Ôm vũng buồn trở lại xác đêm qua…

 

Tôi thức dậy kế bên người vợ trẻ

Máy hồi sinh dây nhợ nối xác thân

Nhìn lên trần chợt biết mình trở lại

Mang nghiệp đời chưa trả kiếp phù vân…!

 

San Jose Aug. 31, 2004

 

About the author
Leave Comment