tranh Đinh Cường 

  

liên khúc vô thường

1. 

đốt công án vất kinh thư khải ngộ
theo đường trăng –
trăng khi tỏ khi lu
tìm người hiền nơi thâm cốc âm u
thõng tay vào rừng giả làm ẩn sĩ 

giòng sinh mệnh
chừng nhuộm màu chướng khí
bến nhân gian ai quán niệm vô thường
hành trình xa ngựa đà lỏng dây cương
trên vách núi chân dung in mờ tỏ 

2. 

ném công án chôn kinh thư bất ngộ
nương sông ngòi biển cả tới an nhiên
nửa u hoài, nửa chợt nhớ, chợt quên
bỗng tan tác cùng tiên thiên, tự ngã
 

tay huyễn hoặc đề lời thơ trên lá
hồn xanh xao lạc lõng chốn phiêu bồng
người đâu rồi –
người đâu rồi sao tịch mịch hư không
hương dạ thảo đang chớm mùa khai nở 

3. 

hủy công án buông kinh thư giác ngộ
vào chợ đời áo mỏng phất phơ bay
bụi khói mê man
chênh chếch nắng gầy
lời phố thị chập chờn như ảo giác 

ta là ai –
ta là ai sao tâm linh ngơ ngác
người là ai –
người là ai mà sắc diện mơ hồ ?
rượu độc ẩm hề, chân lạc loài đưa
mây biến dịch, mưa chắt chiu giọt nhỏ. 

pbtd

 

 

 

 

 

 

tranh Đinh Cường

 

nói với thiền khách

cho l/s Bùi Nhật Huy & Trần Thiện Hiệp

 

Cánh vạc nào bay trong triền nắng sớm

Tiếng hót xa xăm như tận cõi trờ

Sao u trầm chất ngất khách thiền ơi

Xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng


Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn

Lửa Chân Như có đủ ấm linh hồn

Đất bùn nào còn ghi lại dấu chân

Tâm vô chấp đường xa gần đi mãi


Có phải người đang quay về bến đợi

Gom lá vàng gỗ mục dưới trăng trong

Về đi thôi, đêm lạnh giá mênh mông

Áo nâu mỏng sao che mưa đở gió


Chim thức giấc cất lời ru êm ả

Người phong trần qua mấy độ truân chuyên

Thấy gì chưa tự ngã với uyên nguyên

Hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng


Từ tiềm thức đã lạc quên long trượng

Đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu

Thiền khách này, thiền khách đã về chưa

Xin trả lại cho ta quê tình cũ.

 

pbtd

About the author
Leave Comment