VTLV- TRANG ĐẶC BIỆT Mừng GIÁNG SINH 2025


Ca Khúc VTLV & Tuổi Trẻ Hải Ngoại – MỪNG CHÚA GIÁNG SINH – PHƯƠNG HOA
**
THƠ MỪNG GIÁNG SINH – PHƯƠNG HOA – VTLV + BÀI HỌA NGUYỄN HUY KHÔI

**

CHÙM THƠ GIÁNG SINH CAO MỴ NHÂN
ĐÊM CHRISTMAS. CAO MỴ NHÂN
*
Anh đứng nhìn em lâu
Sân nhà thờ, đêm thâu
Lời thánh ca chưa dứt
Tan vào cuộc tình sau
*
Bài thơ không buồn phiền
Chúa ở mãi bên em
Ôm em cho chặt nhé
Đừng để rớt trái tim
*
Nhạc thánh ca lâng lâng
Hồn chơi vơi bâng khuâng
Bạn đời vô quá khứ
Người tình lỡ trăm năm
*
Hồi chuông ngân vang xa
Chúa vẫn ở bên ta
Sao anh im lặng thế
Ta đang trong mộng mơ
*
Thơ rơi theo tình buồn
Em sợ sầu vương thương
Mông mênh đêm Christmas
Nước mắt hoà khói sương …
CAO MỴ NHÂN
*
TRÊN ĐƯỜNG DU MỤC. CAO MỴ NHÂN
Trên đường du mục
Chúa đứng ở đây
Phương đông thức giấc
Phương tây ngủ say
*
Khói sương Tiệp Khắc
Anh khép vòng tay
Hoa cườm đỏ sắc
Rớt xuống chân bầy
*
Người làm dấu thánh
Sáng rỡ trời mây
Hạt sầu lóng lánh
Nhẹ gánh vai gầy
*
Đường mòn thánh giá
Nở rợp hoa bay
Vang lên tất cả
Chúa đứng nơi này …
Hawthorne 16 – 10 – 2022
CAO MỴ NHÂN
*
ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG. CAO MỴ NHÂN
*
Đêm Thánh vô cùng trân quý ơi
Đoá hoa nhân ái nở bên trời
Khát khao yêu mến người thiên hạ
Tất cả xin vào dự hội chơi
*
Ánh biếc vì sao lấp lánh xa
Tươi vui bếp lửa ấm muôn nhà
Chúa ơi, Đêm Thánh vô cùng tận
Người với người thương ta với ta
*
Bạn với bè trên mỗi bước xuân
Hoan ca nơi khắp ngả dương trần
Mây vương sắc áo mầu nhân ảnh
Đêm Thánh vô cùng đẹp dấu chân.
*
Mãi mãi hoa thơ kết vạn lòng
Dâng lên Thiên Chúa mỗi mùa đông
Bình an dưới thế đêm vô tận
Chúa ở cùng anh chị em mong …
*
CAO MỴ NHÂN
*
ĐI LỄ NỬA ĐÊM. CAO MỴ NHÂN
*
Rằng em chưa hết yêu đâu
Chênh vênh anh đứng trên cầu nhân sinh
Chúa không ruồng bỏ chúng mình
Anh không từ tạ cuộc tình hồn nhiên
*
Merry Christmas bình yên
Đưa em đi lễ nửa đêm đón Người
Thiêng liêng ngự trị đời đời
Ba ngôi hiệp nhất khắp trời hoa đăng
*
Em thưa: Lòng Chúa mênh mang
Trái tim Thiên Chúa rỡ ràng bao la
Yêu từ trái đắng nở hoa
Thơ em phong tặng tình ca kiếp này
*
Lặng thầm dấu thánh in đầy
Merry Christmas đắm say nẻo về
Thiên đường lộng lẫy đam mê
Hồi chuông thức tỉnh hồn si tuyệt vời …
*
CAO MỴ NHÂN

HOÀNG THỤC UYÊN Chúa giáng trần một niềm vui bất tận Đem tình thương nhân loại tỏa ngàn nơi Ánh sáng vui từ khi Chúa chào đời, Lòng bác ái, Chúa ban vui cứu khổ.....
Bài thơ sau đây :
ĐÓN CHÀO NGÀY CHÚA GIÁNG SINH
Ngày Giáng Sinh mưa rơi Trời đẹp quá,
Ngàn giọt mưa..rả rích sạch bụi đời
Tiếng mưa rơi..tí tách nhẹ khắp nơi,
Đêm hôm nay, Chào Mừng Chúa Giáng Thế.
Trên không trung, áng mây đẹp vô kể,
Mây trắng xanh ẩn hiện ngũ sắc màu,
Ẩn trong mây, ánh sáng tỏa thật lâu.
Những hàng cây, gió đong đưa cành lá,
Mưa vẫn rơi...trải đều trên cỏ lá,
Bụi mưa bay, mờ nhạt khắp không gian.
Hạt mưa rơi...rơi phủ khắp thôn làng,
Mưa tuôn chảy mang mạch nguồn sự sống.
Chúa Giáng Trần, một niềm vui bất tận,
Đem tình thương nhân loại tỏa ngàn nơi.
Ánh sáng vui, từ khi Chúa Chào Đời,
Lòng bác ái, Chúa ban vui cứu khổ...
Mưa đã dứt, nhưng không gian còn lạnh,
Trời trong xanh, vài tia nắng xuyên cành,
Cây đong đưa, làn gió lạnh thoảng nhanh,
Hoàng hôn xuống, sao đêm vừa lấp lánh
Cây Noel trong căn phòng..ấm cúng,
Lò sưởi hồng ấm áp tối mùa đông,
Nhạc Giáng Sinh êm ái nhẹ trong phòng,
Đêm cầu nguyện, trần gian mừng Thiên Chúa.
Khắp thế gian trên Năm Châu Bốn Bể,
Hát ngợi ca tưởng nhớ Chúa Giáng Trần,
Trên không trung Chào đón Chúa Giáng Lâm
Trong không gian, tiếng kinh cầu lặng lẽ.
Sắp đến giờ Chúa Jesus Giáng Thế,
Tiếng chuông ngân văng vẳng vọng..xa xa..
Trên bầu Trời Tinh Tú Triệu Ngân Hà..
Con chắp tay thầm Dâng Lời Cầu Nguyện....
A MEN, LẠY ĐỨC CHÚA.
Hoàng Thục Uyên
(Ngày có mưa rơi)
============================================================================
TIN TỨC TỔNG HỢP - LÊ VĂN HẢI

THƠ PHƯƠNG HOA
LỜI HẸN ĐÊM GIÁO ĐƯỜNG – PHƯƠNG HOA
*
Đêm Giáo Đường mênh mông
Chúa hiền từ trên không
Đèn sao nhìn anh nói
Tình ta kìa em trông
*
Cầm tay người em mơ
Hồn em dâng cung tơ
Hòa theo lời ca Thánh
Tim trổi khúc vô bờ
*
Tiếng hát hòa đêm thanh
Lời vươn tràn mây xanh
Vòng ôm đầy hơi ấm
Em tựa đầu vai anh
*
Cây thông rung ánh sao
Lòng trần đang xuyến xao
Vô ngôn – nghìn câu chứa
Dòng sông sóng ba đào
*
Tình ơi! Đêm đang khơi
Bờ vai đừng buông lơi
Nhạc vàng chung nhịp trỗi
Hòa quyện mãi cung đời
*
Chúa chứng tình em dâng
Lời thề theo chuông ngân
Đời đời ta ghi nhớ
Đêm Thánh đẹp vô ngần.
Phương Hoa – Giáng Sinh 2025

TIẾNG KÈN ĐÊM NOEL – SAO KHUÊ

THƠ GIÁNG SINH – NHƯ THU
*
GIÁNG SINH CHỜ BẬU
Chiều nay trở lại giáo đường
Giáng Sinh rộn rã người thương chửa về!
Gót giày mấy dặm sơn khê
Ơi nàng hẳn nhớ câu thề dưới trăng?
*
Bồi hồi dạ mãi bâng khuâng!
Hỡi người xứ lạ bao lần nghĩ ta?
Khi em giã biệt quê nhà
Đùa vui tuyết phủ miền xa nghẹn lòng!
*
Đêm dài tĩnh lặng ước mong
Ngân nga tiếng vọng hồi chuông thủa nào
Xem kìa rực rỡ ngàn sao
Nghe hồn thanh thản dạt dào đáng yêu!
*
Hồng Ân Thiên Chúa ban nhiều…
Phước lành cao cả lắm điều tạc ghi
Khiêm nhường thể hiện khó chi
Ơn Trời cứu rỗi đâu gì lãng quên!
*
Hồi chuông thánh thót vang rền
Thầm mơ hai đứa kề bên nguyện cầu
Dân lành dứt nỗi lo âu
Bấy nhiêu khổ nhọc, ưu sầu chóng tan
*
Qua cơn lũ lụt nguy nàn
Non sông gấm vóc an khang bội phần
Nghe niềm hạnh phúc trào dâng
Đi về nhé bậu tần ngần nữa hôn?
Như Thu
12/14/2025
**
KON TUM
MÙA GIÁNG SINH
CUỐI CÙNG – DONRY NGUYỄN
(Trích đoạn trong hồi ký Đức Tin)


…Tháng 8 năm 1974, đơn vị hắn nhận lệnh luân chuyển từ Bắc Bình Định lên trấn đóng vùng cao nguyên đất đỏ. Hắn náo nức trở lại nơi mà người bạn Biệt Động Quân đã vô tình cứu hắn thoát chết dạo trước, và thăm lại người em gái hậu phương thường mở cho hắn nghe bản nhạc “Em tên … em tên Mộng Thường … mẹ gọi em bé ngoan”.
Đến nơi, pháo đội trừ đóng quân ở căn cứ Trần Ngọc Lân, còn trung đội 2 của hắn, được chỉ huy bởi vị trung uý pháo đội phó, thì kéo hai khẩu đại bác 105 ly nhét vào hai lô-cốt, nòng súng ló ra ngoài hướng về phía bắc.
Ông tập hợp trung đội để ban hành mệnh lệnh:
-Đây là phòng tuyến cuối cùng, chúng ta không còn bắn yểm trợ cho đơn vị nào nữa. Nhiệm vụ của chúng ta là trực xạ vào các chiến xa T54 nếu nó xuất hiện từ hướng Ngô Trang. Các anh em hãy hết sức chú ý để kịp thời vào vị trí tác xạ. Ai vi phạm, chiếu quân lịnh thi hành kỷ luật.
Nơi hắn đóng quân có tên là Eo-Gió, cách thị xã Kon-Tum khoảng 6 cây số về phía bắc, là một ngọn đồi thấp và trơ trọi, nằm án ngữ trên đường 14, con đường độc nhất nối liền với các tỉnh phía nam. Sau khi Đắc Tô-Tân Cảnh thất thủ, nơi đây trở thành vị trí chiến lược phòng thủ hàng đầu.
Từ ngọn đồi nhìn ra bốn phía là núi cao chớn chở và rừng xanh bát ngát. Buổi chiều sương lam âm u tỏa xuống những khí lạnh ghê người. Còn ban đêm, gió thổi qua hun hút, nghe như tiếng kêu gào của các cô hồn uổng tử đã chết dọc theo con đường di tản từ mùa hè đỏ lửa 1972.
Ngày tháng ở đây nhàn nhã hơn thời kỳ còn đóng quân ở Tam Quan-Bình Định, bọn hắn không phải phơi lưng dưới nắng làm đạn cả ngày hay thức giấc giữa đêm khuya để bắn vài quả đạn quấy rối vu vơ. Công việc thường ngày là canh gác và lau chùi súng đạn, những quả đạn Beehive chống biển người được đưa ra sắp sẵn vào hai bên ụ súng. Loại đạn này, theo vị chỉ huy cho biết, nó có giá một triệu hai trăm ngàn đồng một quả, trong khi lương binh nhì của hắn-đã trừ tiền ăn-chỉ hơn mười hai ngàn đồng mỗi tháng. Trong cái đầu non nớt của hắn, hắn nghĩ thầm -“ Giá mà người mỹ dùng số tiền khổng lồ này mua sữa và bánh mì phát cho dân hắn được no nê thì hạnh phúc biết bao!”.
Mỗi ngày sau khi xong phần việc của mình, hắn thường đi tha thẩn quanh doanh trại, tán dóc với các chiến hữu biệt động quân. Đời lính nơi miền biên cương vô cùng gian khổ, thiếu thốn đủ bề. Quanh năm chỉ thấy rừng già và súng đạn, chưa kể cái chết luôn luôn rình rập chung quanh. Mỗi tuần họ được một lần tiếp tế, khẩu phần là 7 ca gạo, một mớ cá khô, mắm muối bột ngọt và mấy bó rau xanh. Lãnh Lương ra không biết tiêu pha ở đâu cho hết, bèn châu đầu đánh bạc, thằng không may sạch túi thì đành đi lượm “dế mèn” quấn hút, thằng ăn được tiền cũng chả biết làm gì khác hơn là kiếm sòng khác nướng tiếp.
Thỉnh thoảng cũng có phái đoàn các “em gái hậu phương” kèm theo vài ca sĩ tỉnh lẻ đến thăm và tặng quà. Lính lác thì được giao lưu ban ngày, còn khi đêm đến, mấy cô ca sĩ rút vào trong các căn hầm sĩ quan, ở đó vọng ra tiếng nhạc xập xình, lẫn với tiếng cười đùa vui vẻ. Có hôm đúng phiên gác, hắn tò mò lén nhìn qua lỗ châu mai. Trong căn phòng ấm cúng, nồng nàn mùi nước hoa và mùi thuốc lá thơm, hắn tê mê nhìn những thân hình gợi cảm của các cô gái đang tay trong tay, mặt nhìn mặt cùng các viên sĩ quan dập dìu khiêu vũ theo điệu nhạc quay cuồng. Lòng hắn bỗng bừng dậy một nỗi khát khao mà bấy lâu hắn kìm nén. Hắn thèm mùi da thịt đàn bà. Thì có sao đâu? Hắn mới hai mươi tuổi, và hắn khao khát được yêu, được ôm người hắn yêu trong vòng tay nóng bỏng và đặt vào đôi môi mọng ướt của nàng một nụ hôn nồng cháy…
Nhưng, cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa có người yêu!
Một lần tình cờ gặp lại một người học trò cũ của Cha hắn lúc ông còn dạy tiểu học ở quê. Anh ta là trung uý đại đội trưởng một đại đội biệt động quân thuộc LĐ 23/BĐQ đi hành quân ngang qua. Anh mừng rỡ, kéo hắn vào lều, hỏi thăm về vị thầy cũ, mời hắn ăn một bữa cơm, rồi khi ra về còn cho hắn nửa cây thuốc Capstan. Cảm động hắn làm một bài thơ tặng lại anh. Bài thơ có tựa đề là:
BIÊN GIỚI CA
Núi cao chớn chở mồ uổng tử,
Rừng xanh bát ngát hồn ma thiêng.
Chiến địa máu trào như là suối,
Biên giới hề, âm u dị thường!
Biên giới ngày, nắng nung chảy mỡ,
Biên giới đêm, lạnh như cắt da.
Xác chết rủ nhau ngồi ngay dậy,
Đốt lửa rừng lên mà hát ca…
Ta mang thân trấn thủ lưu đồn,
Ba năm biên giới nhận là con.
Ba năm man dại theo rừng rú,
Buổi chiều ngồi vuốt chòm râu non.
Bạn ta áo bạc màu sương gió,
Đem tuổi xuân phơi giữa chiến trường.
Từ buổi lên đường xa phố nọ…
Chưa từng san sẻ chuyện yêu đương.
Chiều nay sương xuống mờ quan ải,
Nghe tiếng hồn hoang hú não nề.
Vỗ tay ta hát hề, biên tái
Súng đạn người đi chẳng trở về!.
Anh ta đọc, khen “mày làm thơ được đó, nhưng buồn quá, đời mày chắc sẽ còn nhiều gian khổ”
Hắn yên lặng không nói gì.
Một tháng đôi ba lần hắn cũng chuồn về được thị xã Kon-Tum. Đến thăm thằng bạn “trung sĩ biệt động quân”, rồi kéo nhau lê la từ quán Cafe Giao, Da Vàng, đến quán Cây Ổi. Ở đó ”có vẻ” em Phương tóc dài đã có chút cảm tình với hắn. Hắn nghĩ “có vẻ”thôi, bởi vì tâm lý các cô gái thời bây giờ chỉ nhắm vào các chàng sĩ quan hào hoa đẹp trai phong độ, chứ còn hàng ngũ cái thứ lính “đơ dem cùi bắp” như hắn thì các cô chả thèm để ý tới bao giờ!.
Em Phương có mái tóc dài ôm kín cả bờ lưng thon thả, sau buổi học về, em thường thay mẹ ra ngồi ở quầy tính tiền. Những khi vắng khách, em lơ đễnh một tay chống cằm, tay kia hí hoáy vẽ trên tờ giấy, nghiêng cả mái tóc mây óng ả về phía hắn. Hắn đánh bạo, phết đại vài câu thơ vớ vẩn rồi trao cho nàng:
“Trời đang rét nhưng lòng anh ấm lạ
Khi ngồi đây trông mái tóc em dài
Vở học trò em đã chép tên ai
Cho anh gửi bài thơ tình của lính…”
Đọc xong, em quay lại nhoẻn môi cười với hắn. Thừa thắng xông lên, hắn kéo ghế qua gần quầy, rồi-vừa nhả khói thuốc vòng tròn, theo kiểu của nhân vật Trần Đại khi đến tán tỉnh em Tường Vi xinh đẹp của quán cafe Gió Nam trong phim Điệu Ru Nước Mắt-hắn vừa phun ra hàng tá thơ tình lãng mạn, từ thơ yêu nồng nàn của Xuân Diệu, Huy Cận cho đến thơ thất tình của Nguyễn Bính. Tuổi học trò nhiều mộng mơ thường thích văn thơ, cho nên em cười híp mắt, ngồi lim dim nghe hắn đọc thơ và bình thơ chứ còn để trở thành người yêu của hắn thì…chắc còn xa lắm!
Mùa giáng sinh năm đó, hắn chuồn về được thành phố sau khi lội bộ 6 cây số. Đến tìm thằng bạn “trung sĩ biệt động quân” thì mới hay nó vừa về phép hôm qua. Buồn tình, hắn một mình tha thẩn tới quán cafe Cây Ổi và gạ gẫm nàng đi lễ nhà thờ với hắn. Nàng đáp gọn lỏn:
-Em không có đạo!
Hắn lên giọng đóng vai cha cố:
-Chúa xót thương tất cả loài người, những người không có đạo Chúa lại thương hơn…
Nàng nghi ngờ nhìn hắn:
-Thôi đi! Đừng xạo, sao anh biết?
Hắn hùng hồn chứng minh:
-Anh là bằng chứng đây, vì lòng mong muốn được đến với Chúa trong đêm thánh vô cùng mà chỉ huy của anh đã cho phép anh đi, trong lúc cả đơn vị cắm trại. Nếu ngài không dùng quyền năng của ngài để làm động lòng vị chỉ huy của anh thì còn ai có thể làm được? (Hắn đã nói láo, thực ra hắn chui rào trốn đi chứ có chỉ huy nào cho phép lính tráng rời đơn vị ban đêm vào những lúc mà việt cộng rình rập tấn công)
Nàng có vẻ xuôi tai:
-Ơ … nhưng mà em không quen đi lễ, tới đó em chả biết làm gì cả?
-Chúa sẽ làm tất cả. Em chỉ việc đi cùng anh tới đó, đứng im nguyện … rồi Cha xứ sẽ làm lễ, ngài sẽ cho em được nếm bánh thánh, uống nước thánh … em sẽ được đầy ơn phước, sẽ có chồng giàu sang và sinh những đứa con bụ bẫm, có gương mặt xinh đẹp rạng ngời giống hệt khuôn mặt phúc hậu của Đức Mẹ Maria…
Nàng vẫn bướng bỉnh:
-Nếu em không đi thì sao?
Hắn dọa dẫm:
-Thì khi lìa đời, em sẽ xuống hỏa ngục, nơi đó có những con quỷ đuôi dài đầu sừng, nó sẽ tán tỉnh và hù dọa em, em sẽ chết khiếp…
Hắn còn tuôn ra hàng tràng dài những điều mà hắn học lóm đâu đó trong Kinh Thánh. Nàng vô phương chống đỡ trước những lời lém lỉnh của hắn nhưng vẫn không chịu đầu hàng:
-Nhưng … nhưng mà … má em sẽ la, nếu đi với anh … thôi … em hổng dám đâu!
Tới đây thì hắn đành phải bạt mạng nói càn:
-Không người mẹ tốt bụng nào lại la mắng con gái khi đi lễ nhà thờ vào đêm giáng sinh với một chàng trai tử tế … như anh.
Nàng liếc đôi mắt sắc như dao cạo quét khắp người hắn:
-Liệu có tin được mấy cái anh chàng lính tráng như anh không?
Thấy nàng có vẻ xiêu lòng, hắn gật đầu lia lịa:
-Tin được, tin được! Bên trong bộ đồ phong trần này là một linh hồn thánh thiện. Anh là một chàng trai tử tế hiền lành nhất mà em có thể tin tưởng. Thề có Chúa chứng giám, anh sẽ hộ tống em đến nơi an toàn và sẽ trả em về nhà đúng giờ sau khi tan lễ mà không làm em bị mất một sợi lông chân nào…
Nghe hắn quả quyết, nàng cũng động lòng, nên sau vài giây lưỡng lự nàng bèn gật đầu:
-Vậy … anh ra đứng ở cuối đường đợi em, em sẽ thay đồ rồi ra sau … nhớ là đưa em về ngay sau khi tan lễ đó … nghe chưa?
Hắn mừng rơn.
Thế là … lần đầu tiên trong đời, hắn được sánh bước bên một người con gái, dịu dàng trong chiếc áo dài trắng tinh khôi cùng đi lễ nhà thờ.
Con đường dẫn đến ngôi giáo đường chính của thành phố tràn ngập sương mù, đêm đó lại là một đêm có trăng. Ánh trăng mờ tỏa, quyện cùng lớp sương mù lãng đãng tạo thành một thứ ánh sáng huyền ảo mông lung, khiến hắn có cảm giác như là đang bơi trong không gian của một tầng trời xa thẳm nào đó, chứ không phải đang đi giữa một thành phố bị chiến tranh vây bủa tứ bề.
Thấy nàng có vẻ lạnh, hắn cởi chiếc áo Philaket của mình choàng lên vai nàng trong động thái của một bàn tay sẵn sàng chở che bảo vệ.
Nàng cảm động, trìu mến đi sát vào hắn, hắn nghe được mùi hương tóc và mùi da thịt của nàng thoảng ra ngây ngất. Ôi chao, hắn ước gì cho đường đi không tới và đêm cứ dài ra, để mãi mê, hắn sẽ cùng nàng trôi đi, trôi đi qua lối vào tình sử và cùng bay đến một thiên đường mộng ước xa xôi. Nơi chỉ có tình yêu và mật ngọt, nơi xa lìa trần thế đau thương…
Nhưng con đường thực tế thì quá ngắn ngủi. Mười lăm phút sau-dù đã cố đi chậm hết sức-hắn và nàng cũng đã đứng trước cửa nhà thờ. Người đến dự lễ và người đi xem cũng rất đông. Hắn chật vật đưa nàng vào bên trong. Khi đã yên vị ở một chỗ mà hắn nghĩ là có thể nhìn bao quát cả khung cảnh của giáo đường, hắn ấn nàng ngồi xuống chiếc ghế trống duy nhất còn lại, hắn đứng sau lưng. Nàng trả lại chiếc áo khoác lính cho hắn vì lúc này hơi nóng của số đông người đã đẩy cái lạnh ra bên ngoài khung cửa.
Đang lúc hắn đang say sưa giảng bài về sự tích của đêm giáng sinh thì một bàn tay thô bạo kéo mạnh hắn về phía sau. Cùng với một tràng cười “đểu cáng” là một giọng nói quen quen:
-Thằng quỷ! Trốn ở đâu mà tụi tao tìm mãi mới ra mày … Đi! … đi nhậu với tụi tao!
Hắn ngó lên, thì ra là hai thằng “ôn dịch” cùng đơn vị. Hổng biết nó làm cách nào mà cũng trốn được về đây?
Hắn bèn xuống nước năn nỉ:
-Tao đi với em gái, tụi mày thông cảm, hẹn quán nào đi, chút xíu đưa em về xong tao đến.
Không đếm xỉa gì lời năn nỉ của hắn, hai thằng bạn thân kéo tuột hắn ra ngoài:
-Huynh đệ chi binh gì mà bỏ bạn bè đi chơi với em út? Để em đi lễ đó, nhậu với tụi tao xong quay lại đón em về, không nói on-đơ gì ráo…
Miệng nói tay kéo, hai thằng “quỷ sứ” lôi thẳng ra quán. Vốn tính nể trọng bạn bè, nhất là đối với bạn bè vào sinh ra tử, hắn ngoan ngoãn bước theo mà không kịp quay lại dặn dò “em Phương thân mến” một câu nào.
Hắn định bụng ngồi một lát với hai thằng “ôn dịch”, uống với tụi nó vài ly rồi tìm cách chuồn. Nhưng, người tính không lại ý trời!
Khi cái thứ nước màu hổ phách “quỷ quái” trong chai “Napoleon lùn” chạm đáy, hắn ngật ngưỡng đứng lên bắt tay từ giã bạn, thì cũng là lúc hắn đổ ập xuống sàn nhà, không còn biết trời trăng mây nước gì nữa cả!
o0o
Khi tỉnh lại vào buổi sáng hôm sau, hắn thấy mình nằm co trên chiếc bàn sắt trong phòng khách của một quán trọ rẻ tiền. Cổ họng đắng nghét và cái đầu nặng trịch, hắn chẳng biết tại sao mình lại ở đây?
Chợt nhớ tới nàng, hắn giật mình phóng xuống đất – chết mẹ – mình quên đón nàng rồi!
Hắn vội vàng đi tìm nước rửa mặt, rồi sờ khắp túi quần, túi áo, chẳng có thứ gì ngoài một manh giấy viết nghệch ngoạc mấy chữ:
“Mày say quá mà khách sạn hết chỗ, tụi tao đành bỏ tạm mày ở đây, tiền bạc giấy tờ tụi tao giữ, mai về đơn vị lấy”.
Hắn trở lại quán cafe Cây Ổi để gửi đến nàng một lời xin lỗi. Thấy hắn, nàng chẳng nói chẳng rằng, quay lưng bước vào nhà sau mất dạng.
Hắn đứng yên một lát, nhìn trời hiu quạnh … rồi thọc hai tay vào túi quần lặng lẽ rời đi!.
Mùa giáng sinh 1974-đối với hắn-đã trở thành một kỷ niệm đẹp và … buồn!
Ngày 14 tháng 3/1975. Kon Tum được lệnh di tản, đơn vị hắn kéo súng theo đoàn quân lầm lũi từ giã chiến trường, hắn không kịp đến chào “em Phương thân mến”. Cuộc di tản chiến thuật biến thành một cuộc tháo chạy kinh hoàng. Bom đạn, đói khát và bịnh tật đã giết chết rất nhiều binh lính và thường dân vô tội. Hắn tìm kiếm khắp nơi và hỏi thăm rất nhiều người, không ai biết tin tức gì về cô Phương cà phê Cây Ổi.
Hắn thở dài nghĩ đến một điều không dám nghĩ:
– Có thể “em Phương thân mến” đã vùi thân trong một góc rừng nào đó giữa vùng lửa đạn chiến tranh rồi!
-Đông Ry Nguyễn
***
NOEL BUỒN
(Cuộc đối thoại giữa hai người bạn)


**
THƠ DONRY NGUYỄN
*
Em than thở Giáng sinh này buồn quá,
Đang một mình không biết tính sao đây…
-Thì xin mời em qua Mỹ chơi đi
Khi nào tới nhắn tin anh đưa rước
Chúa thì chắc không dễ gì gặp được
Nhưng giáo đường nhiều vô kể em ơi
Giáng sinh này em qua Mỹ thăm chơi
Tiền phí tổn đi về coi cũng rẻ
Thấy thiên hạ đi về như đi chợ
Em một lần nên thử độ xem sao
-Nghe anh mình nói chuyện giống chiêm bao
Anh cứ tưởng ai cũng giàu vậy á
Gốc nông dân em bùn lầy vất vả
Hột lúa mùa này đổi hột lúa mùa sau
-Xem ti-vi anh có biết gì đâu
Nghe nói bển bây giờ sang trọng lắm
Đường phố đẹp dập dìu người mua sắm
Nên nghĩ là tiền bạc đủ tiêu hoang
-Anh lầm rồi, giàu có chỉ nhà quan
Còn vô sản như em toàn cơ cực
Chạy miếng ăn đã tàn hơi mệt sức
Không mong gì du lịch được đâu anh
-Giáng sinh này em sẽ lại loanh quanh
Tiền không có mà tình càng chẳng có
Đời vốn dĩ không thương người nghèo khó
Em thở dài, anh chả biết nói sao đây!
-Đông Ry Nguyễn
CHÚA VÀ EM
Em một đời tin Chúa
Ta một đời tin em
Có thể nào em để
Ta lạc loài đức tin
Chúa yêu em thánh thiện
Ta yêu em nồng nàn
Chúa lẽ ra phải khiến
Ta sớm thành chiên ngoan
Mỗi lần em đi lễ
Đọc bao nhiêu lời kinh
Là hiên ngoài ta cũng
Tụng bấy nhiêu thơ tình
Em không là gỗ đá
Sao cứ hoài lặng câm
Để buồn trên thánh giá
Chúa nhìn ta ngại ngần
Hai ngàn năm Chúa vẫn
Cứu rỗi người trần gian
Em lẽ nào cứ để
Linh hồn ta đi hoang
Em một đời yêu Chúa
Ta một đời yêu em
Lẽ nào em không thể
Mở đôi vòng tay ngoan…
Đông Ry Nguyễn
THƠ XƯỚNG HỌA – PHƯƠNG HOA – NGUYỄN HUY KHÔI
MERRY CHRISTMAS 2025 – PHƯƠNG HOA
(Tam khúc liên châu)
GIÁNG SINH kính chúc thảy nhà nhà
Luôn gặp điều lành, phúc đáo gia
LẠC VIỆT thành viên mùa hạnh phúc
VĂM THƠ thân hữu tháng an hòa
Tiệc Réveillon tối hàng lô gift
Lễ CHRISTMAS đêm cả khối quà
CHÚA ngự trên Trời ban phép báu
Toàn cầu nhân loại thảy hòa ca.
*
Hòa ca đêm nhạc Thánh vô cùng
Gió buốt vờn xoay tuyết chập chùng
Máng cỏ vô tư chào khách lạ
Hài Đồng thánh thiện đón vui chung
Nam thanh má tựa vòng tay ấm
Nữ tú vai kề chớp mắt nhung
Mùa Lễ cầu bình an thế giới
Tạ Ơn Thiên Chúa – Đấng muôn trùng.
*
Muôn trùng PHÉP LẠ cứu nhân gian
CHRISTMAS đèn sao tỏa ngập tràn
CHÚA ngắm đàn chiên từ mán cỏ
MẸ ôm Hài tử tận cung vàng
Cầu xin thế giới gìn nhân nghĩa
Kính nguyện nơi nơi giữ thiện đàng
Khắp cõi ta bà đầy phước lộc
Nhà nhà hạnh phúc hưởng bình an
Phương Hoa – VTLV – GIÁNG SINH, 2025
BÀI HỌA NGUYỄN HUY KHÔI
ĐĂNG LỄ GIÁNG SINH
Đăng lễ giáng sinh đến mọi nhà
Tưng bừng đèn nến ấm tư gia
Phố phường trăm họ mưu an lạc
Xóm mạc muôn dân sống thái hòa
Lão đợi Chúa Trời nhanh độ phước
Trẻ mong Già Tuyết sớm trao quà?
Đất trời rực rỡ tràn hoa nắng
Chuông thỉnh hòa thanh khúc Thánh Ca!
*
Thánh Ca vang vọng đến không cùng
Cảnh sắc đan xen tỏa điệp trùng
Đơn chí?…họa tan mừng trải khắp
Trùng lai?… phúc đến thỏa trao chung?
Người về lưu luyến, lòng hoan hỷ
Kẻ đến bồi hồi, dạ nhớ nhung!
Trì độ – ơn trên dầy bể lượng
Trường ân Thiên Chúa mở trùng trùng…
*
Trùng trùng,…Đức Mẹ ngụ trần gian
Tuệ khí dọi soi ngợp ngợp tràn
Gần chốn bình dân tìm Máng Cỏ
Xa nơi quyền quý lánh ngai vàng”?”
Hoại trừ ngạ quỷ nơi hoang xú
Sinh khởi tự nhiên chốn Địa Đàng
Đức trọng, tâm khoan hồng Nước Chúa
Nhân loài đồng hưởng mãn ninh-an!
Nguyễn Huy KhôI – 14-12-2025
**
Tôi và Lễ Giáng Sinh –Sương Lam
*

BÀI VIẾT CỦA TÁC GIẢ SƯƠNG LAM – MỘT CÕI THIỀN NHÀN
Đây là bài số bảy trăm chín mươi một (791) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB
Bây giờ là mùa Giáng Sinh. Mọi người mọi nơi hân hoan chào đón Chúa sinh ra đời.
Người viết tuy là một Phật tử nhưng vẫn luôn luôn chia sẻ niềm vui ngày Giáng Sinh với bạn bè thân hữu Công Giáo của tôi vì đối với tôi, Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh đều đem tin vui đến cho tất cả mọi người, trong đó có tôi vì tôi vẫn nghĩ:
“Con của Phật hoặc là con của Chúa
Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng
Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:
“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”
và chúng ta luôn luôn ghi nhớ:
“Lời Chúa, Phật như suối từ ngọt mát
Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh
Để dạy ta sống với một chữ Tình:
“Tình Nhân Loại với Thiện Tâm sẵn có”
Chữ Phúc Đức chúng ta đều hiểu rõ
Khi con người sống đạo đức thiện tâm
Thì phúc duyên là dòng nước chảy ngầm
Mang an lạc, thiện lành cho ta đó”
(Trích bài thơ Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm của Sương Lam)
Tôi lắng nghe những bài thánh ca đêm Noel với sự trân trọng, tôi thấy lòng mình lắng đọng lại khi ngắm nhìn tuyết trắng rơi rơi vào đêm Giáng Sinh và tôi chia sẻ niềm vui với trẻ thơ khi nhìn những Papa Noel hay Santa Claus áo thụng đỏ, bụng bự, râu trắng vai quảy túi quà đi phân phát cho các em bé.
Tình thương yêu quý mến nhau đâu có phân biệt tôn giáo, phải không Bạn? Chúng ta đến với nhau với trái tim tình cảm, với nụ cười thân mến, với sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi vẫn nghĩ thế.!
CA KHÚC ĐÔNG ƠI ĐỪNG VỘI – Nhạc: Mai Hoài Thu – Thơ: Pham Phan Lang – Giong ca Đông Nguyễn
Một ngày cuối Thu cách đây năm năm, khi Đông còn đang ngập ngừng nơi ngưỡng cửa, PL đã viết bài thơ Đông Ơi Đừng Vội.
Đông ơi đừng vội
*
Lìa cành lá rơi
Thu qua mất rồi
Đông buồn sắp về
Hồn nghe tái tê
*
Đông ơi chậm thôi
Ta đang vẫn ngồi
Bên dòng nước cạn
Nghe chiều nhẹ trôi
*
Mây bay lững lờ
Thu buồn hắt hiu
Trời chiều dịu êm
Ta ngồi đợi đêm
*
Xa xa tiếng chuông
Nghe thăm thẳm buồn
Con chim lẻ loi
Nhìn quanh ngó quanh
*
Thu chưa muốn đi
Đông buồn vội về
Ta ngồi đợi mưa
Nghe cơn gió đùa….
Phạm Phan Lang
2/12/2020
Bài thơ Đông Ơi Đừng Vội đã được nhạc sĩ Mai Hoài Thu ưu ái phổ nhạc và biến thành một ca khúc sâu lắng, trữ tình. Ca khúc được trình bày bởi ca sĩ Đông Nguyễn, với giọng hát truyền cảm, nồng nàn.
Cũng từ bài thơ này và cũng với giai điệu Blues nồng nàn này của nhạc sĩ Mai Hoài Thu, nhạc phẩm Đông Ơi Đừng Vội đã tiếp tục được ca sĩ Nhất Chi Mai trình bày. Giọng hát đầy cảm xúc kết hợp với giọng bè nhẹ nhàng, lâng lâng ở cuối mỗi đoạn, khiến người nghe không khỏi xao xuyến và bồng bềnh trong một không gian cảm xúc rất riêng.
Xin chân thành gửi lời tri ân sâu sắc đến nhạc sĩ Mai Hoài Thu, ca sĩ Đông Nguyễn và ca sĩ Nhất Chi Mai, những người đã thổi hồn vào bài thơ mộc mạc này bằng những giai điệu và giọng ca tuyệt vời, giúp nó thăng hoa và đến gần hơn với người nghe.
Nhân ngày đầu Đông, xin mời quý vị cùng nghe lại bài hát cũ và kính chúc an vui.
Thân kính,
Phạm Phan Lang
***
TIN TỨC TỔNG HỢP TỪ LÊ VĂN HẢI – VTLV MỜI ĐỌC BÊN DƯỚI:
MỜI CLICK VÀO LINK BÊN DƯỚI ĐỂ NGHE CÁC CA KHÚC TRỮ TÌNH TỪ TRANG NHÀ THÂN HỮU CỎ THƠM:
18 THÁNG 12, 2025
SAU KHI TÔI GỬI TRANG “NHẠC THƠ THÂN HỮU CỎ THƠM THÁNG 12” TUẦN TRƯỚC:
:
https://cothommagazine.com/wp/tho-nhac-than-huu-co-thom-thang-12-2021/
:
MỘT THÂN HỮU NHẮC ĐẾN CA KHÚC “ĐÊM VÀNG” CỦA NHẠC SĨ TRẦN TRỊNH, SÁNG TÁC NĂM 2004.
NHÂN DỊP RẢNH RỖI CUỐI NĂM, TÔI XEM LẠI HỒ SƠ ĐÃ CÓ TRONG MÁY VỀ NHẠC SĨ TRẦN TRỊNH VÀ HIỆU ĐÍNH VỚI NHIỀU TÀI LIỆU TRÊN INTERNET ĐỂ NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI NHẠC SĨ HIỀN HÒA, ÍT NÓI, CÓ CHÂN TÀI CỦA TÂN NHẠC VIỆT NAM. MỜI QUÝ VỊ XEM VÀ NGHE NHẠC:
:
https://cothommagazine.com/wp/tieng-hat-nua-voi-le-da-va-dong-nhac-cua-tran-trinh-1937-2012/
:
PHAN ANH DŨNG Rockville, Maryland USA
THƯ PHÁP QUANG HÀ

TRUYỆN DICH – THÁI NỮ LAN
Câu Chuyện Về Cây Giáng Sinh Kỳ Diệu(Tháng 10, 2015)
Một người cha đặt cây thông Giáng Sinh trong nhà cho các con trai và không bao giờ đem bỏ đi…
Đây là một truyện cổ tích đời nay làm cho ta càng yêu thích sự kỳ diệu của mùa Giáng Sinh.
Ngày xưa có một gia đình người Mỹ sinh sống ở thành phố nhỏ Wausau ở tiểu bang Wisconsin, miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Cha mẹ nuôi dạy sáu đứa con trai thật đáng yêu, sáu cậu đều thích đi câu cá trên thuyền với cha . Khi mùa Đông đến, chúng chạy ùa ra vui thích trượt băng trên cái hồ cạnh nhà suốt buổi chiều ,rồi tranh nhau chạy về nhà để thưởng thức ly sữa sô cô la nóng một cách ngon lành. Rich, người em nhỏ nhất luôn trân quý vô số những kỷ niệm yêu dấu như thế.
Nhưng, từ nhiều năm nay, kỷ niệm thường trở về với cậu ta là cây thông Giáng Sinh được đặt ở góc phòng khách trong ngôi nhà tuổi thơ của cậu. Vào một ngày đẹp trời của tháng mười hai, lúc đó Rich chỉ mới 14 tuổi, cậu và các anh cùng với cha mẹ họ đem một cây thông vào nhà . Neil, người cha luôn tôn trọng tập tục về cây thông Giáng Sinh này, và không gì có thể thay đổi được việc ấy, cho dù các con đều đã trưởng thành. Cây chễm chệ ngự trong phòng khách, đó là cây thông thuộc giống Epica xinh đẹp cao hai mét rưỡi.
Rich vẫn còn nhớ mình đã treo những quả châu đầu tiên lên cây thông Giáng Sinh. Nhưng vài hôm trước ngày Giáng Sinh, một thư thông báo tin không vui giáng xuống gia đình họ: đó là hai anh lớn bị gọi đi nhập ngũ vào thời kỳ chiến tranh ở Việt Nam. Người cha từng là cựu quân nhân của Thế Chiến Thứ Hai và Chiến Tranh Triều Tiên biết rằng thử thách ấy sẽ gay go như thế nào cho các con. Thế là ông đặt ngay một lời nguyền:
“Tôi chỉ dẹp bỏ cây thông Giáng Sinh khi mà tất cả các con tôi đều trở về sum họp trong ngôi nhà này.”
Neil đã tuyên bố lời nguyền đó từ năm 1974. Rich, người em út của gia đình, nay đã 55t và anh ta đã kể lại câu chuyện này một cách cảm động. Và vì lý do đã kể trên, cây thông Giáng Sinh của gia đình vẫn giữ nguyên vị trí ở phòng khách, đến nay đã được bốn mươi năm. Hai người anh đi lính đã an toàn trở về Mỹ từ cuộc chiến, nhưng một anh là thương binh hạng nặng và đang sống ở tiểu bang Washington, ở đầu mút bên kia của đất nước.
Tình trạng sức khỏe của anh chưa cho phép anh thực hiện chuyến trở về gặp mặt gia đình. Về phần cây thông Giáng Sinh, nó vẫn hiện ngang sừng sững và qua bao nhiêu năm tháng vẫn giữ được nguyên vẹn tất cả những đồ vật trang trí trên mình nó, không sót một món nào. Còn chàng Rich từ nay rất hãnh diện về cha mình cùng với “truyền thuyết” này của gia đình, anh ta còn đùa rằng cây thông Giáng Sinh trở nên thân quen như bàn ghế trong nhà và anh cũng không thèm để ý đến nó nữa.
Phần lớn những cây thông Giáng Sinh lần lượt rụng hết lá sau nhiều tháng không được ở ngoài khí trời, nhưng cây thông của Neil, tất nhiên cũng có vài lá thông bị vàng úa, nhưng cây gần như vẫn y nguyên. Ngay cả những vật trang trí và đèn đóm đều gần 100 tuổi rồi. Đó là một trong những cây thông Giáng Sinh hiếm hoi có chiều dài lịch sử. Và người cha giải thích sự kiện này một cách hết sức đơn giản:
“Những cành lá của cây thông Giáng Sinh của chúng tôi vẫn còn xanh tốt chỉ vì một nguyên do, đó là chúng chờ đợi con trai tôi trở về. Thật kỳ diệu thay! Nhưng tôi dám cá cược với quý vị là ngày mà con tôi về thì tất cả lá thông ấy sẽ rụng xuống.”
Ta hãy hy vọng rằng Giáng Sinh năm 2015 này, tất cả gia đình sẽ được sum họp đông đủ quanh cây thông Giáng Sinh kỳ diệu ấy.
Câu chuyện tuyệt vời trên đây nhắc cho chúng ta nhớ rằng Giáng Sinh chính là thời điểm để gặp lại người thân và sum họp để gia đình hưởng được những giờ phút đầm ấm bên nhau, và biết đâu, tin vào sự thần diệu của Giáng Sinh…
Nguồn: Eliane Hong,( tháng 10, 2015)- Thái Lan/ Nữ Lan dịch
MÙA GIÁNG SINH ẤM ÁP – MINH THÚY THÀNH NỘI
THƠ MINH THÚY THÀNH NỘI
MỪNG MÙA SAO SÁNG
*
Lê Hải đầu Văn Thơ Lạc Việt
Hằng năm tổ chức hiến từ tâm
Dâng lên ý nghĩa mùa sao sáng
Đón Chúa niềm tin đẹp nở mầm
*
Chiều nhạc “ Mừng Mùa Sao Sáng “diễn
Như vừa có Chúa hiện quanh đây
Thiêng liêng trang trí hình Thiên Chúa
Trình diễn không gian ấm áp đầy
*
Gợi nhớ tình quê nhiều kỷ niệm
Năm mươi năm viễn xứ xa nhà
Hài Đồng Cứu Thế thương nhân loại
Nuôi dưỡng loài người góp tiếng ca
*
Giai điệu ngữ ngôn hòa trống nhạc
Ca đoàn giáo xứ nhịp nhàng xinh
Thời trang quốc tế màn phong phú
Hợp tác đàn tranh uyển chuyển tình
*
Gió lạnh mùa đông vừa chạm ngõ
Vui mừng nguyện Chúa xuống trần gian
Bình yên thế giới mùa lễ hội
Rực rỡ đèn hoa kết mọi đàng
Minh Thúy Thành Nội
Mùa lễ Noel 2025
TRUYỆN DỊCH ĐÊM CHÚA GIÁNG TRẦN – THÁI NỮ LAN





