Thơ

TÌNH NGHĨA QUÂN DÂN 62

 

 Vì Tổ Quốc giang sơn, nòi giống,

Ai khước từ cuộc sống ấm êm ??

Ai đi chinh chiến ngày đêm?

Băng rừng, vượt suối càng thêm nhọc nhằn.

Ai quyết vượt khó khăn, gian khổ?

Ai chẳng nề máu đổ, thịt rơi?

Xông pha khói lửa ngút trời,

Dấn thân mưu ích cho đời mai sau.

Nguồn cơn nghĩ lòng đau như cắt,

Sứ mạng chưa hoàn tất mười mươi.

Thảm chưa ? Thương tích đầy người,

Thực là dở khóc, dở cười hỡi ôi!

Chim hồng hộc (1) vượt đồi gẫy cánh,

Tàu chinh nhân (2) lệch bánh từ đây.

Vì ai phải cụt chân tay?

Đau thương, khổ ải chất đầy hai vai.

Chữ Trung, Hiếu phận trai chưa vẹn,

Tình phu thê khôn nén niềm thương.

Bầy con thiếu vắng học đường,

Lấy ai rèn cặp cho thường ngày đêm.

Việc đi đứng càng thêm vất vả,

Mấy ai màng chị ngã, em nâng!!

Bể dâu (3) nổi sóng đất bằng,

Phế binh chìm đắm vĩnh hằng (4) trần ai.

Cơm thường bữa nhánh khoai, củ sắn,

Nước mắt chan đều đặn thay canh.

Áo quần tơi tả một manh,

Đoái hoài ai kẻ thấu tình giúp cho ??

Thuốc trị liệu kim mò đáy biển,

Hái lá rừng chế biến qua loa.

Tiếng kêu vang dội ngân hà, (5)

Năm Châu, bốn Bể sót xa ngậm ngùi.

Ai chiến hữu ngọt bùi hòe quế ?

Có nhớ tình huynh đệ chi binh ?

Nhớ khi lên thác xuống ghềnh ?

Đói no cùng hưởng, lênh đênh chung giường?

Nào ruột thịt đồng hương hải ngoại!!

Còn nhớ câu ăn trái trồng cây?

Phế binh vất vưởng đêm ngày,

Triền miên thống khổ, đọa đầy bấy lâu.

Chung sức góp mớ rau, cái chén,

Của một đồng, công nén quý thay!

Cùng nhau ta nắm vòng tay,

Một ao nước lã khôn thay máu đào.

Ơn Đất Nước chót cao vô lượng,

Nghĩa Đồng Bào vạn trượng khôn đo.

Dù xây chín bậc phù đồ,

Không bằng làm phúc cứu cho một người.

Đó mới thực tính trời nhân đạo,

Đây chính là tối hảo lương tri.

Quê xưa, nước cũ khắc ghi,

Tình Quân, Dân, Chính ai thì nhớ không?

Khi no bụng nem công chẳng hám,

Lúc đói lòng bát cám cũng mê.

Chúng ta hạnh phúc tràn trề,

Là nhờ người giữ làng quê thủa nào !!

Trước là đáp nghĩa đồng bào,

Còn sau uống nước lẽ nào quên sông ??

Ước mong góp gió thành giông,

Quyên tiền làm nghĩa, góp công là tình.

Ơn đền, nghĩa trả thương binh,

Ấy là truyền thống ân tình Quốc Gia. 62

TRƯỜNG GIANG

 GHI CHÚ :

(1) CHIM HỒNG HỘC : Một loại chim rất lớn, chim đại bàng đã bị gẫy cánh. Ý nói người lính V.N.C.H. khi  giao chiến với Việt Cộng, bị chúng bắn bị thương

(2) TÀU CHINH NHÂN : Tàu chở các chiến binh đi đánh trận bị trật đường rầy. Ý nói người chiến sĩ bị thương tích ngoài mặt trận.

(3)  DÂU BỂ : Do chữ Thương hải tang điền, nghĩa là nơi đất phù sa ở bờ biển được sóng bồi lên thành bãi . Dân cư ngụ lân cận đem cành dâu ra trồng để lấy lá nuôi tằm dệt lụa  may quần áo. Ý nói việc đời thay đổi.

(4VĨNH HẰNG : Luôn luônhiện hữu, không bao giờ thay đổi.

(5) NGÂN HÀ : Giải sao ở thượng tầng không gian, có hàng tỷ ngôi sao, thường gọi là giải Ngân Hà.

Họa

Nhớ Người Thương Binh VNCH

1

Non sông gấm vóc con giòng giống 

Chẳng thể vì đời sống đẹp êm

Chiến trường gối súng từng đêm

Ngăn thù diệt giặc dù thêm mệt nhằn 

2

Còn ai để ý băn khăn khổ 

Dẫu phải mồ hôi đổ ướt rơi

Lăn thân lửa đạn rực trời

Hy sinh tuổi trẻ cho đời về sau 

3

Than ôi ngẫm dạ đau thầm cắt 

Thế sự xoay cờ thắt cuộn mươi

Cảm anh thương phế hư người 

Nghẹn ngào đất nước nụ cười tắt ôi 

4

Đàn chim vượt biển đồi lay cánh 

Tổ ấm đà tan gánh tại đây

Nhìn xem kẻ cụt hai tay

Mưu sinh cơm áo nặng đầy đôi vai

5

Nhìn về tổ quốc trai nào vẹn

Én Nhạn phu thê nén thảm thương

Bầy con giáo dục đứt đường 

Đành chôn chữ nghĩa mộng thường giữa đêm 

6

Thân di chuyển lại thêm cuồng vả 

Lúc khó khăn cùng ngã chẳng nâng 

Nghẹn ôi thảm cảnh cầm bằng 

Thương binh tủi nhục vết hằn hận ai

7

Từng ngày độn bữa khoai cùng sắn 

Lệ nhỏ đầy trôi đặng thế canh

Đêm nằm đắp chiếc chiếu manh

Nhìn quanh đều khổ cũng đành lơ cho

8

Lời than tựa sóng gào ngoài biển 

Bệnh hoạn đành xoay biến bóp xoa 

Có đau cũng chỉ hít hà 

Mười phương bốn bể ngàn xa bùi ngùi 

9

Khi xưa bạn hữu chung trà quế 

Kỷ niệm huynh cùng đệ chiến binh 

Hành quân lội suối băng gềnh

Gian lao nếm đủ lặng tênh trên giường 

10

Ra đi nhớ cố hương quê ngoại 

Khó thể quên dùng trái nhớ cây 

Thương binh lăn lộn từng ngày 

Đầu đường xó chợ khốn đầy từ lâu 

11

Rao mời vé số hay hàng xén 

Chịu nhọc nhằn đè nén tủi thay

Tình thương thể hiện nhanh ngay

Giúp người lính trận không may thải đào 

12

Từ bi bác ái cao đầy lượng 

Nghĩa nặng dù nghìn trượng khó đo

Còn thương còn nghĩ tiền đồ 

Ra tay cứu giúp ban cho bao người 

13

Phù du của cải thời hành đạo

Tạo nghiệp lành hoà hảo túc tri

Nêu cao tổ quốc nhớ ghi 

Hy sinh tánh mạng bao vì biết không 

14

Thời sung túc chẳng ai cần hám 

Lúc đắng cay thau cám quý mê

Bên nay cuộc sống dư trề 

Có đâu quên được tình quê dạo nào 

15

Nghĩ về đất nước ruột bào 

Chim bay xa tổ thể nào lướt sông 

Gom mây kết nắng tan giông 

Cùng nhau hành thiện của công đầy mình 

Ơn sâu đáp trả phế binh

Con tim máu chảy nghĩa tình nước non 

           Minh Thuý Thành Nội 

              Tháng 11/7/2020

____________________________________

HỌA

Ghi Dấu Ngày Về (Lê Tuấn)

 1

Ngày đánh dấu, ta trở về phố thị

Bỏ lại sau lưng vách đá trại tù

Bước chân ta dẫm nát lối hoang sơ

Từng nhịp bước chuyển rung rừng núi.

 2

Đếm năm tháng, tám năm buồn tăm tối

Ta hóa thân, loài vượn giữa núi rừng

Chốn rừng thiêng, mất dấu bóng loài người

Xác thân đó trong hình hài cổ quái.

 3

Em thấy ta, mắt tròn xoe kinh hãi

Chân dung người, biệt xứ mới trở về

Tám năm rồi tỏ mặt với nhau đây

Xáo động cả, buồn vui ngày hội ngộ.

 4

Người qua lại nhìn ta không thăm hỏi

Bước chân đi, từng cặp mắt e dè

Ta mất dấu, nhìn phố xưa xa lạ

Đời lặng im, sét rỉ đến không ngờ.

 5

Và ta thấy thành phố già hơn trước

Cờ máu treo, nhuộm đỏ cả phố phường

Ta xót thương, căm giận lũ hung cuồng

Ta bật khóc, nỗi đau buồn thế sự.           

 6

Lòng chợt nghe, tin buồn vang khắp xứ

Gió cát vụt bay, che khuất đoạn trường

Ta chẳng buồn nhìn lại bóng quê hương

Những mảnh vụn, treo toàn cờ máu đỏ.

 7

Ngày gặp gỡ, trong lòng còn chút mộng

Ta đi tìm người con gái khi xưa

Nàng không đợi, bỏ đi tự bao giờ

Nỗi xót xa, mối tình đầu cũng mất.

 8

Ôi nhân thế! Với lưỡi dao thật sắc

Cắt vụn đời người, cắt nát trái tim

Loài ma quỷ, sùng bái những lũ điên

Bán linh hồn, thâm tâm nào vọng động.

 9

Ta ngước lên, trời cao buồn muôn thuở

Nhìn lại mình, thân phận đã hư hao

Hoàng hôn đến, mái đầu vương tóc trắng

Ta chẳng buồn, tìm hiểu bởi vì sao.

 

Lê Tuấn

Nỗi buồn sau tám năm tù cải tạo

 

Leave a Reply