Đọc Thơ Trạch Gầm

Đọc thơ Trạch. Gầm vang trời đất

Buốt trong lòng bần bật bi thương

Gom đau xót những ngày nước mất

Vào mũi tên hòn đạn chiến trường

 

Anh hẳn biết lính là thống khổ

Là gian truân ra tử vào sinh

Là làm bạn bụi cây ngọn cỏ

Là thịt da luôn đọng nước xình

 

Anh biết lính trong rừng mù mịt

Nhìn đêm đen lòng dạ kiên cường

Tay súng thép ngời lên bất khuất

Sao có ngày nước mất đau thương?

 

Anh viết lên mỏi mòn cải tạo

Những lọc lừa Cộng Sản gian manh

Ngày cáo chồn đêm thành hổ báo

Rút máu xương thể xác dân lành

 

Đọc thơ Trạch uất lên tận óc

Mà sao buồn. Buồn mãi mênh mang…

 

Đông Anh

Tử Ðằng Hoa

 

Tiết đầu Xuân, Tử Ðằng hoa trắng muốt

Ðang phơi mình trong ánh nắng lung linh

Gió mơn man ong bướm đến gieo tình

Muôn cánh hạc đưa nghê thường luân vũ

Hoa đong đưa soi mình trong vũ trụ

Ðang vươn lên cùng tinh tú trời cao

Mây bay theo vờn cơn sóng dạt dào

Cả trời đất cũng lao xao tình tự

Em về đây trải dài trong mộng gió

Uốn thân cong vào cánh cỏ tiên thiên

Cả mình em đang say đắm cơn thiền

Quanh trời đất cùng vui vầy mở hội

Từng cánh hoa đưa em vào bão nổi

Từng hương nồng len lỏi cả châu thân

Em trắng trong chưa vướng chút bụi trần

Bỗng giây phút em bừng bừng khai nhụy

Em về đây từ muôn ngàn thế kỷ                         
Hương hoa này ngào ngạt đến ngàn sau                                                                                Tử Đằng Hoa

Trong bàng hoàng em níu gió qua mau

Ghìm chặt lại và ôm ghì hơi thở

Xác lịm dần mà hồn đang nức nở

Cuồng si này liên tiếp những đài hoa

Tỏa hương thơm trên trần thế chan hòa

Vương mật ngọt theo mây chiều bảng lảng

 

Giòng nhạc tình véo von từ cung quảng

Nhập vào hồn trinh nử “wistaria”

 

Ðông Anh

04/09


About the author
Leave Comment