Chiều Nắng Vàng Rơi

Ta đứng lặng nhìn trời,
Em đứng lặng nhìn mây.
Trời âm u trở lạnh,
Mây bay về chốn xa.

Em như là chiếc lá,
Rơi xuống cuộc đời ta.
Ta nâng niu ôm chặt.
Em chỉ là riêng ta.

Bỗng trời giông gió bão.
Cơn mưa rớt xuống đời.
Ta về nơi xứ lạ
Em một mình lẻ loi.

Chiều! Nhạt nắng vàng rơi.
Từng bước chân phố nhỏ.
Tìm kỷ niệm đầu thai.
Ta một đời thương nhớ.

Phan Tưởng Niệm

Buổi Tối Ở Vũng Tầu

ngồi nghe sóng vỗ cười đùa
đôi bàn tay nắm như vừa yêu nhau
một cơn gió thoáng qua đầu
ta nghe hơi lạnh – đổi màu thịt da

đêm nay – chỉ em và ta
ngồi ôn chuyện cũ – đi qua phần đời
ba lăm năm tình – đã mặn môi
dòng đời xuôi ngược rã rời nhân gian

ngồi nghe sóng vỗ âm vang
hai con tim lại chứa chan nỗi sầu
mắt nhìn – đôi mắt nhìn nhau
sương khuya rơi đọng mái đầu bạc phai

Nỗi niềm ai biết chăng ai ?
 Phan Tưởng Niệm

 

 

 

 


 

 

Quay Lối Về Thăm Phố Biển

 

Vàng  lá rụng nên mùa hè đi trốn
trời  thu buồn ngày tháng cũng xanh xao
ngôi  trường cũ  dấu chân xưa mờ nhạt
em bây giờ xa lạ tự phương nào ? 

Ta phiêu bạc nửa đời lo cơm áo
giày – gót mòn  khập khễnh bước chân hoang

thân rời rã  ngựa hồng  nay mõi mệt

quay lối về  thăm phố biển – Qui Nhơn.

 

Chiều lặng thầm nghe sóng biển giận hờn

ta từng bước nhẹ tìm quen dấu tích

ghế đá cũ bây giờ ai xê dịch

lệch bóng chiều rẽ ngả lối yêu thương.

 

Ba mươi năm rồi  ta  mãi vấn vương !

con nắng ấm gió ru tình của biển

chiều Nguyễn Huệ –  con đường yêu thánh thiện.

tìm chân quen ngày cũ  bước em về.

 

Ta bây giờ đứng giữa thành phố quê

ôm dĩ vãng nửa  đời mang thương tích

em –  chim én bay – trời xa mù mịt

biết có còn  nhớ chút gió hương quê !?

 
Phan Tưởng Niệm

 

Ta Về Thăm Lại Quê Ta

ta về kể lại đời viễn xứ
từng bước chông gai lắm não nề
ngày tháng nổi trôi bên xứ lạ
ngập đầy dòng lệ nhớ thương quê .

ta về – nghe kể chuyện quê ta
từng giọt lệ rơi – mắt mẹ già .
từng bước nhọc nhằn vai gánh nặng
từng chiều vọng hướng phương trời xa

ta về – kể lại chuyện ngày qua
nước mắt đêm rơi nhớ quê nhà
nhớ tháng tư buồn đêm rã ngũ
bạn bè đứa chết đứa đi xa

ta về nhìn lại cảnh thương tang
em bé quanh năm kiếp cơ hàn
bên thúng ngô khoai quanh phố chợ
mảnh đời rách nát – chẳng tương lai !

ta về nhìn lại – quê hương ơi!
đổi khác gì đâu? – cảnh ăn chơi !
đổi khác gì đâu ? – – đời trụy lạc !
và nhiều oan trái – giọt sầu rơi !

Phan Tưởng Niệm



Tôi Về Trả Lại Trăng Thơ

tôi chở trăng thơ về bến đợi
thả hồn đáy nước bến sông xưa
đò khuya lơ lửng trăng và nước
em gái tôi ơi ! chớ giận hờn .

tôi chở thơ tình về bến cũ
trả em năm tháng đã tiêu hao
đợi dòng mạch lạc lời âu yếm
tôi mõi cánh bay – dặm ngút ngàn .

tôi chở thơ tôi về trả lại
em lời mật ngọt – thuở yêu thương
nửa đời tôi để trăng thơ lạnh
chìm xuống dòng sâu – đáy đại dương

tôi chở trăng thơ về Thị Nại
trả em ngày cũ tuổi tròn mơ
em ngồi nhìn ánh trăng đêm mộng
một chút ru tình tôi nhả thơ

trăng thơ – tôi trả em rồi đó !
trả cả hồn tôi đã dại khờ
ngày xưa tôi để trăng thơ lạnh
em bước theo chồng – tôi ngẩn ngơ .

Phan Tưởng Niệm

Tôi Sẽ Về

  

cuộc chinh chiến đã lùi về dĩ  vãng

sao hận thù còn chất chứa can qua ?

sao vòng tay không mở rộng thiết tha ?

sao máu lệ cứ tuôn tràn khóe mắt ?

 

mai tôi về sẽ ra nơi đất  Bắc

tìm xương khô – góp nhặt cốt anh em

đem về Nam đốt hương khói khấn nguyền

yên giấc ngủ kiếp người tù cải tạo !

 

mai tôi về – trở lại vùng hải đảo

tìm xác em trôi dạt cuộc vượt biên

xây nấm mồ – trọn tình nghĩa anh em

bao năm đã vùi sâu lòng biển cả .

 

mai tôi về sẽ lên vùng sỏi đá

kinh tế xưa  tìm lại xác mẹ già

cô đơn nằm giữa rừng núi bao la

bao năm đã hoang tàn không nhang khói .

 

tôi sẽ về – Việt Nam thân yêu hỡi !

tôi sẽ về – tìm lại nắng quê hương

nhìn trăng rơi trên đồng lúa yêu thương

nghe  câu hát ca dao đêm tình tự

 

Việt Nam Hỡi ! tình yêu  tôi luôn giữ

quê hương ơi ! xin hẹn một ngày về

xin ngủ yên trên phần đất hương quê

làm cây cỏ góp xanh màu đất nước .

Phan Tưởng Niệm



 

Quê Hương Ngâm Ngùi


tôi ngồi góp gió trăng thơ lại

gởi chốn quê xưa trải nỗi niềm

chinh chiến đã tàn sao tôi vẫn

lạc loài viễn xứ vạn sầu riêng !

 

đất nước qua rồi thời lửa loạn

sao còn máu lệ chảy thương tang !

sao còn ngăn cách bờ sông cũ ?

tôi – em xa biệt vạn trùng quan ?

  

bên kia trái đất – quê hương đó

tôi vẫn hằng mơ – vẫn đợi chờ

chờ một ngày mai chim én lượn

trở về quê cũ dệt vần thơ .

  

những chiều nhặt lá vàng thu tím

rồi mấy mùa đông giá  tuyết rơi

và vạn ngày sầu bên xứ lạ

quê hương ! nhớ quá Việt Nam ơi !

Phan Tưởng Niệm



Chiều Nghĩa Trang


 (Tưởng nhớ cố Tr/tá Phan Đình Thành
                          TĐT /TĐ3/41/22 BB)

anh nằm – nhắm mắt ngủ vùi
tôi ngồi – giọt lệ sụt sùi niềm đau .
thời gian thoáng bóng qua cầu
lật trang sách sử lắm màu tang thương

anh nằm – yên giấc gió sương
tôi ngồi – bao nỗi nhớ thương khóc thầm
anh về một cõi xa xăm
tôi còn ở lại vạn trăm nỗi niềm .

anh nằm – nhắm mắt ngủ yên
còn tôi ngồi với lụy phiền chung quanh
hơn thua thắng bại tranh giành
núi xương sông máu – lợi danh vẫn còn !

nghĩa trang chiều lạnh – một mình
tôi ngồi nhìn lại tấm hình anh xưa.
trời chiều  nhỏ giọt thu mưa
tôi nghe cơn gió thoáng lùa qua tim .

Phan Tưởng Niệm
(Nghĩa trang PG Quinhơn chiều Thu 2008 )

Mùa Xuân Dã Thú

có những mùa xuân đi vào lịch sử
có một mùa xuân trở thành dã thú
miệng em thơ đói cơn mê bú
viên đạn nào xuyên thủng tận tim ?!

            (PTN)

           ***

tôi đã đi qua vùng chiến trận
mùa xuân máu lửa – bảy mươi lăm
tôi đã thấy gì trong cuộc chiến !
từng xác em thơ rải rác nằm.

một buổi chiều buốn cuối tháng ba
giặc về binh lửa dấy can qua
pháo rơi –  đạn nổ – thây chồng chất
gieo rắc đau thương đến mọi nhà.

hoà trong tiếng súng tôi nghe vẳng
tiếng khóc trẻ thơ tận cuối đường
tôi cố lần tìm … nhưng vô vọng
quê hương – khói lửa khắp muôn phương .

vừa im tiếng súng – tôi lao vội
mong sao tìm được bóng em thơ
nhưng chậm mất rồi – còn đâu nữa
em thơ chết lịm tự bao giờ !

em chết trên thây người thiếu phụ
tuổi đời vừa khoảng tuổi đôi mươi
miệng em còn ngậm bầu sữa mẹ
đôi dòng máu nóng vẫn còn tươi !

trời hỡi ! bao giờ tan chinh chiến ?!
bao giờ em bé đươc nằm nôi ?!
bao giờ tiếng hát thay tiếng súng ?!
cho trẻ thơ yên giấc ngủ nồng .

Phan Tưởng Niệm
( Trên Tuần Dương Hạm Trần Quang Khải 2/4/



Đêm Say Nhỡ Bạn

Ta uống
ta say
ta nhớ bạn .
Mà nghe hồn
lệ chảy niềm đau .
Bạn bè trăm đứa
giờ đâu mất !?
Mình ta cô độc
giữa đêm – sầu .

Ta uống
mình ta ly rượu đắng !
Ngâm vần thơ cũ
ngậm ngùi đau .
Tìm trong giữa chốn
đời xa lạ .
Còn có mấy thằng
hiểu được nhau ?!

Bạn thời chinh chiến
nằm yên giấc,
Còn lại mấy thằng
cũng nổi trôi .
Đêm nay
ta thấy buồn chi lạ !
Bỗng nhớ bạn bè
bao đứa xa !!!

Phan Tưởng Niệm

Phan Tưởng Niệm & Chùm thơ Ngắn

 

CÒN LẠI 

Ta còn lại mình ta
Cánh hoa mai vừa rớt
Ta còn một tiếng em
Xin đừng làm rơi mất.

 

NẾU BẢO LÀ

 Nếu bảo yêu em là có tội
Thì ta xin làm kẻ tội đồ.
Nguyện suốt đời làm  tên tội phạm.
Ôm tình em đến cõi hư vô.

 

SƯƠNG ĐÊM

Trong sương đêm  cuộc đời.
Anh thấy mình lạc lõng.
Đứng chơi vơi giữa trời.
Trong cơn lốc cuồng quay.

 

ẢO ẢNH

 Trong ánh nắng dịu hiền.
Ta thấy em hiện diện.
Vương vòng tay  ôm trọn
Chỉ là khoảng  hư không.

 

ĐÊM QUÂN HÀNH

 Có những lúc đêm về trời băng giá.
Ta vượt đồi tìm tuyệt đỉnh tình yêu.
Rồi đêm nay hành quân vùng đất lạ.
Lòng bâng khuâng  ta thấy nhớ em nhiều .

                                                              Phan Tưởng Niệm                                                          
Đức Cơ 1972)

Tiễn Bạn Về Cuối Trời

 


mày nằm chăn đắp ngủ say !
tao ngồi nhắp chén đắng cay – rã rời
chiều nay tao uống say trời
một mình cạn chén – quên đời rong rêu .

mày nằm nhắm mắt – thiu thiu !
tao nghe buồn tím buổi chiều dần qua
mày đi – mang nỗi xót xa
còn tao ngồi đếm – tuổi già đến nơi !

mày đi về chốn xa khơi
còn tao ở lại – giọt rơi ngậm ngùi
đêm chưa xuống đã tối thui
mày chưa say đã ngủ vùi – lặng im !

mày đi – tao biết đâu tìm !
giữa trời hư ảo – cánh chim xa ngàn
mày đi – bỏ gánh giữa đàng
để tao ở lại nặng mang chất đầy .

bây giờ mày ở đâu đây ! ?
tao ngồi nhìn áng mây bay cuối trời
chiều nay mưa đổ xuống đời
hình như là giọt lệ rơi tiễn buồn

Phan Tưởng Niệm

About the author
Leave Comment