CAO TẦN NHÀ THƠ CỦA THỜI CUỘC THÀNH DANH

Cao Tần là bút hiệu của nhà văn Lê Tất Điều khi ông làm thơ cũng như Kiều Phong là bút hiệu của nhà văn Lê Tất ĐiỀu khi ông viết báo Xuất thân là một nhà giáo LêTất Điều viết tiểu thuyết theo dòng văn tiền chiến của Tự Lực Văn Đòan chỉ đạt một vị trí ‘’làng nhàng’’ dù Lê Tất Điều dã đọat giải thưởng văn chương của Văn Bút VNCH nhưng qua nghề viết báo với bút hiệu Kiều Phong chuyên môn ‘’dỡn mặt’’ thiên hạ  thi Lê Tất Điều lại rất nổi.Sau ngày 30 tháng tư Lê Tất Điu nhờ làm đài phát thanh Mẹ Việt Nam của Mỹ đã di tản theo đài Mẹ Việt Nam ra đảo Phú Quốc rồi qua qua Mỹ sớm không bị đi tù ‘’cải tạo’’ nhưng cũng trần ai khổ ải.Trên đt Mỹ Lê Tất Điu đã chuyển ngòi bút từ viết văn viết báo sang làm thơ,và sáng tác những vần thơ đầy cảm khái v thân phận kẻ di tản làm mủi lòng người

Trong ví ta này chứng chỉ tại ngũ

Mất nước rồi còn hiệu lực hơi lâu

Chiu lưu lạc còn thương tờ giấy cũ

Tái tê cười giờ gia hạn nơi đâu?

Trong ví ta này một thẻ căn cước

Hình chụp ngày đó rất mực cù lần

Da nhợt nhạt như bị đời nhúng nước

Má hóp vào như cả tháng không ăn

Mười tám tuổi thành công dân nước Việt

Tên chụp hình làm ta xấu như ma

Thằng khốn nạn làm sao mà nó biết

Ta sẽ thành dân mất nước tan nhà..

Cái thế giới thơ của Cao Tần lá cái thế giới thơ gần gũi với đời thường đời một người cầm bút’’di tản’’,một người cầm bút bị thời thế’’quăng quật’’ phải làm dủ thứ nghề để kiếm sống,để tồn tại và mơ mộng

Bài học lớn từ khi đến Mỹ

Là ngày dêm thương nước mênh mông

Thù hận bọn làm nước ông nghèo xí

Hận gấp nghìn lần khi chúng đánh ông văng

Nếu mai mốt bỗng đổi đời lần nữa

Ông anh hùng  ông cứu được quê hương

Ông sẽ mở ra nghìn lò cải tạo

Lùa cả nước vào học tập yêu thương

Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp

Phản động gi cũng chỉ sống trăm năm

Bồ bịch hết không đứa nào là Ngụy

Thắng vinh quang mà bại cũng anh hung

Con người Cao Tần là như thế đó lòng nhân ái mênh mông không thù hận ai không ghét bỏ ai nếu có ‘’buồn tình’’ phẫn nộ thì đem mình ra ‘’tự trào’’ đem mình ra tự diễu để‘’mua vui’’ cho thiên hạ mà thôi không ‘’cạnh khóe’’ ai

Hai mươi năm xưa làm thằng nhỏ di cư

Hai mươi năm sau thành nhà thơ di tản

Con đường thơ của Cao Tần là con đường thơ của cuộc đời của bạn bè của trang lứa của một thế hệ’’lỡ bước’’ một thế hệ cùng đường nhưng luôn mơ mông luôn’’vượt’’ thực tế  để tồn tại dù rằng cuộc sống hàng ngày có cay đáng thế nào cũng mặc,cứ mơ mộng cái đã

Ta biết nhà ông rầu thấy mồ

Thôi cuối tuần này theo ta lên núi

Lên núi cao nhìn xuống đời lô nhô

Rũ bớt bụi trần quen thân múa rối…

Trên núi cao ta biết một chổ

Có hòn đá xanh có gốc thông già

Ngồi trên đá ông sẽ thành Trang Tử

Hồn nhẹ tênh theo bướm lượn chiều tà

Cao Tần là nhà thơ không mới Cao Tần chọn thi pháp cổ điển Cao Tần nhẩn nha với thơ quẩn quanh với những chữ nghĩa đời thương do đó Cao Tần không sáng tác được nhiều thơ nhưng làm được câu nào bài nào cũng đều khá rất khá chỉ tiếc rằng cả đời thơ Cao Tần không có nhiều thơ hay cho lắm

Hồ Nam

TRÍCH THƠ CAO TẦN

 

HÁT NGAO TRÊN TUYẾT

Khóac áo lông xù giả làm tráng sĩ

Lên dòng sông đá bước nghênh ngang

Cây gậy trúc sặc mùi vũ khí

Múa tưng bừng vào thinh không giá băng

Khóai thay đời ta một đời quái đản

Hai mươi năm xưa làm thằng nhỏ di cư

Hai mươi năm sau thành nhà thơ di tản

Một đời quê hương khét mùi sung đạn

Một đời  xót xa bằng hữu lao tù

Khóai thay chân ta những chân phiêu bạt

Đi dọc quê hương đi vòng địa cầu

Đi thênh thang thở đồi cao gió mát

Đi ngất ngây thương lúa vàng hưong cau

Đi uống rượu mừng đi chia tan tác

Đi tràn hạnh phúc đi ngập thương đau

Đi  sỏi đá mòn,bếp hồng trước mặt

Đi bùng bão biển quê hương phía sau

Những chân thú hoang lạc rừng đất lạ

Những bước ngậm ngùi đi chẳng về đâu

Sông không đầu đuôi sông mầu đá cục

Dưới trên lẫn lộn trời đất mang mang

Ta ngửa cổ làm thằng khùng Bắc  cực

Một mình cười cùng thinh không giá băng

Khóai thay hồn ta một hồn dị thường

Khi bốc lên núi lưng trời cũng thấp

Khi bi ai thân cỏ mọn bên đường

Sông dài!Sông dài!Ta đi chẳng hết

Thân trượng phu,hừ ,mục trong áo cơm?

Núi cao!Núi cao!Ta về không đến

Chí trượng phu hừ,chon trong giá băng?

CAO TẦN

GỬI CAO TẦN

Bạn làm thơ phận người phận nước

Bạn làm thơ tự diễu phận mình

Bạn làm thơ di cư di tản

Cuộc đời chông chênh mãi chòng chành

Thơ bạn như gừng cay muối mặn

Thấm mãi hồn người những sót sa

Thơ bạn như sông xâu mùa cạn

Phơi tấm lòng ra những sỏi đá mòn

Con ngừoi với chút gì phiêu lãng

Thả hồn bay mải miết cõi xa

Con người với mơ màng hư ảo

Cho đời buồn ngày tháng phôi pha

Làm hiệp sĩ đánh  cối xay gió cũ

Cứ tưởng mình diệt ác trừ gian

Làm nhà thơ như tên’’phải gió’’

Pha trò cho đời bớt  gian nan

Ôi tên hề cuộc đời tôi bạn

Chọc cười hòai nước mắt trào ra

Thơ buồn quá nhưng ta cứ viết

Cho lòng nhẹ bớt lúc chiều tà

Ta viết cho ta là truớc hết

Rũ sầu đời ta hát ta ca

VƯƠNG TÂN

About the author
Leave Comment