Ba nhạc khúc mới nhất của nhạc sĩ Nguyễn Đức Tuấn : Khóc Người Đáy Biển, Hai cõi Phù SinhMặc Niệm.  Xin click vào tựa mỗi bản nhạc để nghe.
Tiếng hát và đàn piano: Kim Mai. Thu âm: 04 tháng Tư, 2010.
 
 
 

Khóc Người Đáy Biển

Lyrics: Ngô Minh Hằng

Music: Nguyễn Đức Tuân

 

Refrain 1:

Bóc tờ lịch. Lại Tháng Tư!

Đau tình sông núi làm thơ khóc đời

Tháng Tư ra biển khóc người

Oan hồn hỡi, từ đáy trùng khơi, xin về

 

Biển chiều vàng ánh tà huy

Dài tay sóng níu bước đi lạc hồn

Đứng trên bờ đá cô đơn

Khóc người bằng tiếng thơ buồn xót xa

 

Ai hay đáy biển là nhà

Máu pha lệ hận chan hòa đại dương

Thịt da nát dưới bạo cuồng

Ngàn trang huyết sử bên đường tử sinh!

 

Refrain 2:

Bóc tờ lịch. Lại Tháng Tư!

Đau tình sông núi làm thơ khóc đời

Tháng Tư ra biển khóc người

Hiển linh,chứng giám đôi lời thơ đau

                                                                                                              

Mắt buồn nhìn sóng biển xanh

Thấy sương khói vẫn vô tình khói sương

Mà lòng đòi đoạn đau thương

Xót người đáy biển đoạn trường chưa nguôi

 

Tôi viễn xứ, người biển sâu

Chung hồn lưu lạc, chung sầu quê hương

Người trên sóng nước trùng dương

Tôi khung cửa hẹp, gió sương bốn mùa

 

Refrain 1:

Bóc tờ lịch. Lại Tháng Tư!

Đau tình sông núi làm thơ khóc đời

Tháng Tư ra biển khóc người

Oan hồn hỡi, từ đáy trùng khơi, xin về

 

Finale:

Người vùi xương trắng biển khơi

Còn tôi sống kiếp dân Hời vì ai?

 

 

Bài thơ nguyên thủy:

http://boatpeople75.tripod.com/KhocNguoiDayBien.html

 

 

Khóc người đáy biển
 


(Viết để khóc cho mình và cho những thuyền nhân kém may
mắn trên đường vượt biển tìm Tự Do sau 1975.- NMH – )

 

Tháng Tư ra biển khóc người
Oan hồn hỡi, đáy trùng khơi, xin về
Biển chiều vàng ánh tà huy
Dài tay sóng níu bước đi vô hồn
Ðứng trên bờ đá cô đơn
Khóc người bằng tiếng thơ buồn xót xa
Ai hay đáy biển là nhà
Máu pha lệ hận chan hòa đại dương
Thịt da nát dưới bạo cuồng
Ngàn trang huyết sử bên đường tử sinh!
Mắt buồn nhìn sóng biển xanh
Thấy sương khói vẫn vô tình khói sương
Mà lòng đòi đoạn đau thương
Xót người đáy biển đoạn trường chưa nguôi
Tháng Tư ra biển khóc người
Hiển linh,chứng giám đôi lời thơ đau
Tôi viễn xứ, người biển sâu
Chung hồn lưu lạc, chung sầu quê hương
Người trên sóng nước trùng dương
Tôi khung cửa hẹp, gió sương bốn mùa
Bóc tờ lịch. Lại Tháng Tư!
Ðau tình sông núi làm thơ khóc người
Người vùi xương trắng biển khơi
Còn tôi sống kiếp dân Hời vì ai?

 

 

Ngô Minh Hằng

Thơ: Nguyễn Hiện Nghiệp
Nhạc: Nguyễn Đúc Tuân
Tiếng hát và Piano: Kim Mai

Hai Cõi Phù Sinh

Nguyễn Hiện Nghiệp

 

Này em, mai về chân bước hồn nhiên

Hái giùm ta nhánh oan khiên trái mùa

 

Như trái đất quay quanh trăm vòng nhân loại

Ta giũ áo, áo thoát hài, nhập hội nhân gian

Một mai xong cuộc trần hoàn

Rũ ta thành khói sương tan giữa trời

 

Hãy đưa tay hứng lấy giọt đời là hạnh phúc

Hãy đưa tay hứng lấy giọt đời

Nắn nót ngàn lần thành chút dư âm

Mời em ghé
Bước vào thăm
Nghe ta hát khúc nguyệt cầm vô thanh

 

Rồi ta sẽ dạo quanh vô cùng vũ trụ

Góp nhặt cho đời những nụ nhân duyên

Này em, mai về chân bước hồn nhiên

Hái giùm ta nhánh oan khiên trái mùa

 

Từ cõi sống ta gọi mình trăm tiếng

Nghe tên mình vọng về

Trên sóng biển giữa bình minh

Trăm năm trong cõi phù sinh

Một ta đi với bóng mình là hai

 

Này em, mai về chân bước hồn nhiên

Hái giùm ta nhánh oan khiên trái mùa

Mặc Niệm

Thơ: Như Ly

Âm điệu: Nguyễn Đức Tuân

Tiếng hát và piano: Kim Mai

 

Em gào. Em thét giữa muôn trùng cơn sóng

Lạnh trong đêm lồng lộng gió ru hồn

Mặc niệm anh thân xác biển vùi chôn

Nhận chìm xuống cuộc đời anh son trẻ

 

Em quy.  Em ngã khi anh rời cõi thế

Đời còn chi trống vắng để cho em

Rồi từ đây trời trở gió trong đêm.

Ôi nhớ quá nụ hôn mềm dạo ấy.

 

                                                          Có bao giờ anh hỡi được một lần

Một lần nữa ta ôm chặt đời nhau

Nhưng anh ơi, âm dương cách trở

Niềm ân ái chỉ là trong mộng

 

Thế là hết.  Anh bỏ em ở lại

Ngước nhìn trời em thầm hỏi tại ai.

Hai mái đầu xanh dệt bao mộng tương lai

Nay một nửa. Ôi hình hình hài rữa nát

 

Vành khăn trắng em cuốn trọn trái đất

Để tang anh che lấp mặt thời gian

 

 

Bài thơ nguyên thủy của Như Ly:

 

         Mặc Niệm

 

Em gào thét giữa muôn trùng cơn sóng

Lạnh trong đêm lồng lộng gió ru hồn

Mặc niệm anh thân xác , biển vùi chôn

Nhận chìm xuống một đời còn son trẻ

 

Em quỵ ngã khi anh lià cõi thế

Đời còn gì trống vắng để cho em

Rồi từ đây trời trở gió trong đêm

Ôi nhớ quá nụ hôn mềm dạo âý

 

Thế là hết anh bỏ em ở lại

Ngước nhìn trời thầm hỏi tại ai đây

Hai mái đâù dệt nhiều mộng tương lai

Nay một nửa , ôi hình hài rữa nát

 

Vành khăn trắng em cuốn tròn trái dất

Để tang anh che lấp mặt thời gian

Có khi nào anh hỡi được một lần

Âm dương cách trở ái ân đêm mộng

 

Như Ly

26-04-04

 

 

tb: gần đến ngày Quốc hận, NL xin gởi đến các thi hữu, 1 câu chuyện thương tâm,

khi NL vượt biên qua  bên đảo, quen chị Thu. Chị & chồng, mới đi cải  tạo về,

rồi cùng nhau với đưá con vượt biên, họ gặp cướp, và bọn cướp chỉ để cho con nít

& phụ nữ sống, (số phận cuả những phụ nữ này ra sao, thì chắc ai cũng hiểu),

còn tất cả những đàn ông thì họ đẩy hết xuống biển tập thể , ko còn ai sống sót.

Chị Thu ôm đưá con, nhìn chồng & những người đàn ông khác chết từ từ ,

nỗi đau đó làm chị ko thể nào nguôi và chị đã bị mất hết trí nhớ,

sau này fải mổ óc vì những cơn đau thắt giựt cuả caí đầu, vàchị đã mất cách đây 2 năm.

NL làm bài thơ này khi nhớ laị những gì chị kể lại hồi đó, còn bên đảo để

tưởng nhớ những linh hồn  đã bị chết trên biển nhân ngày Quốc hận sắp tới.

 

http://groups.yahoo.com/group/VuonThoTaoDan/message/2762

About the author
Leave Comment