TRẦN LÊ NGUYỄN KICH TÁC GIA  HAY NHÀ THƠ

Trần Lê Nguyễn sinh năm 1923 tại Thạch Thât Sơn Tây nay là Hà nội tên khai sinh Nguyễn Huy Tạo anh nhà thơ Vương Đàm.Trần Lê Nguyễn thuộc lớp nhà văn nhà thơ kich tác gia tiền chiến trươc 1945 viêt văn làm thơ ký bút danh Nguyễn Hoài Nguyên rồi Trần Lê Nguyễn từng cùng với nhà văn  Nguyễn Văn Xuân [ người từng viêt tuàn báo Tiểu Thuyêt Thư Bẩy của kich tác gia Vũ Đình Long và nhà văn Vũ Bằng] hợp tác với ông Ngô Đình Cẩn chủ trương giai phẩm Mùa Lúa Mới năm 1955 kết quả là nhà văn Nguyễn Văn bị ông Cẩn bỏ tù Trần Lê Nguyễn thoát vào Saigon.Trần Lê Nguyễn rời quê rối rời đât Bắc rât sớm  mới mươi mây tuổi đã xuôi Nam gặp những Nguyễn Đinh Quát Trần Quốc Phiên[Trần Viêt Hoài con trai trưởng nhà thơ Á Nam Trần Tuấn Khải] đi làm cho hang Dai Nam Koisi của Nhật rồi viêt văn viêt báo viêt kichTrong kháng chiến chống Pháp Trần Lê Nguyễn làm kich nói ở liên khu năm rồi bỏ về Saigon làm kich nói với Hoàng Trọng Miên.Năm 1956 Trần Lê Nguyễn viêt vở kich nói Bão Thời Đai ảnh hưởng nhiều tác giả Tào Ngu bên Tầu nhưng vở này vẫn đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc của chế  độ đệ nhât Cộng Hòa[chế độ của Tổng Thống ngô đình Diệm]

Cũng thời gian này Trần Lê Nguyễn gặp nhà thơ Quách Thoại hai nhà thơ xuốt ngáy quẩn quanh với những dư án làm văn  nghệ đồ sộ hêt l;iên lạc với người Mỹ  lại bác sĩ Trần Kim Tuyến xin đỡ đầu nhưng rồi thi sĩ Quách Thoai chêt vì bệnh lao phổi Trần Lê Nguyễn bị hụt hẫng

1957 Trần Lê Nguyễn tham gia nhóm Sáng Tạo của Mai Thảo và trở lai với thơ.Thời kỳ này Trần Lê Nguyễn nổi đình đám với vở kich nói Quán Nửa Khuya

Đúng như Thanh Tâm Tuyền nhận định con ngươi Trần Lê Nguyễn là con ngươi thơ và ảo tưởng nên luôn tự mình dàn dựng những vở diễn thương ngày của cuộc đời mình và cứ sống phơi phới với những nhân vật của minh những kich bản của mình và tưởng rằng qua mặt đươc thiên hạ có ngờ đâu thiên hạ biết’’tỏng’’cả 

Cái chất thơ của con người Lê Nguyễn hàng ngày biểu lộ trong chính đời sống của Trần Lê Nguyễn là luôn ngươc xuôi nói dối bạn bè để xoay tiền đi đánh bạc đi  trương đua chơi cá ngựa

Nguyễn lúc nào cũng quần áo tươm tât mặt mũi bảnh bao cười toét miệng lăng xăng với hêt dự án văn nghệ này chương trình xưởng kich kia ôm ảo tưởng chạy lăng xăng.Ông bạn nhà giầu Nguyễn Đinh Quát luôn chi tiền cho Nguyễn tiêu nhưng lúc nào cũng nói thẳng với Nguyễn ông không nên ảo tưởng về những canh bạc bịp của ông ông đánh bạc thấp lắm bịp dở lắm tôi ông qua mặt chưa nổi sao bịp nổi thiên hạ

Cuộc đời Trần Lê Nguyễn là cuộc đời hêt ‘’cá ngưa’’ nơi trương đua lại đi đánh bạc bịp nhưng cờ bạc sòng thì chỉ có thua tới thua và xuốt đời làm con nợ

Kết cục là Trần Lê Nguyễn bị tai biến mạch máu não  nằm một chỗ mấy nằm trời mới về cõi vĩnh hằng  may nhờ có bà vơ thương và mấy bộ tranh sưu tập đươc nên không đến nỗi nào

Cuộc đời Trần Lê Nguyễn là một cuộc đời chính Trần Lê Nguyễn đã nhận định về mình như sau

Nửa đêm những ngươi yêu nhau nhẩy slow

Kẻ hút’’pip’’ đi một mình bờ đai lộ

Vì không ai yêu mình

Hay mình không yêu ai

Ngậm tẩu như hồn ngươi đàn bà một đời

Không phải Nguyễn yêu nhiều người quá

Và nghĩ nhiều ngươi đang yêu hắn

Con người Nguyễn luôn sống với những vai kich do mình tự biên tự diễn nên thời cuộc lộn xộn thờ thế thay đổi Nguyễn Đinh Quát chêt trong nhà tù cải tạo Mai Thảo vượt biên  Doãn Quốc Sỹ đi tù Trần Lê Nguyễn vẫn đi trương đua đánh cá ngựa vẫn đạp xe đap kiếm tiền đánh bạc dù vợ hàng ngày làm sữa chua kiếm tiền chợ nuôi con

Cho  tới  khi lìa cõi thế này Trần Lê Nguyễn vẫn nghĩ rằng những bưc tranh của Ngọc Dũng mà Trần Lê Nguyễn sưu tập  đươc là ‘’núi của’’ và nhà thơ của chúng ta mỉm cươi  nghĩ mình để lại cho vợ con một gia tài tranh đồ sộTuy Ngọc Dũng đã qua đởi ở Mỹ từ thế kỷ trươc nhưng tranh của Ngọc Dũng vẫn chưa đươc lên đời dù tranh Ngọc Dũng thuộc loại đẹp

Hồ Nam

TRÍCH THƠ TRẦN LÊ NGUYỄN

PHƯƠNG

Anh yêu em không ngũ đêm nay

Từ có em

Người đàn bà một đêm yêu  trở nên vô nghĩa

Hành động của yêu

Qua không gian tiếp nối thời gian

Như hơi thở có ngừng không bao giờ dưt

Phút sống ngập đầy

Ý nghĩa lứa đôi tìm thấy

Khi em không còn trong tay

Anh đã yêu cùng cực

Đến không còn em

Sống với mầu xanh quá khứ

Sương sớm nắng chiếu

Bông hoa nở giữa hai ngành héo  buổi em đi

Hơi thở nghẹn ngào

Mi khép ứa giòng nươc mắt

Mắt ôm thật chặt khoảng trống căn nhà hoang

Như thấy em cả đời trọn vẹn

Nửa đêm nào thức giấc

Anh chả bao giờ có em

Chỉ có bốn mắt nhìn nhau một chiều sung đạn

Em có nhớ ra anh

Anh có nhớ ra em

Đường nắng không một bong dừa

Một ngã ba hoang vắng

Anh chả bao giờ có em

Chỉ một đêm chớm lạnh

Mưa trên song

Nghe tiếng thở dài của kẻ chung đôi

Cùng tiếng thở dài của kẻ cô độc

Anh chả có em nụ cười

Chỉ có em nước mắt

Anh muốn giêt em để dừng thây lệ em rơi

Để đừng bao giờ em bỏ đi

Đừng bao giờ em tìm tôi

Tiếng em kêu thât thanh đêm nào

Anh nghe chính lời anh hấp hối

Tại sao anh yêu em

Tại sao em yêu anh

Tình yêu rât hiếm một con đường xanh

Rất nhiều những con đường lội

Em có nhớ những chiều ngoại ô

Buồi sang ngồi xe thổ mộ

Đêm mưa bên giẫy quan tài

Hàng cây trong nghĩa địa

Anh nhớ em gục vào vai anh ướt

Nước mắt mặn của môi

Chua chua miếng thơm em mang qua nhà giữa trưa rất nắng

Có một hôm anh khen em đẹp

Ngươi ta sung sướng nép đầu vào ngực tôi

Em ơi em ơi em ơi

Anh yêu em không thể nào ngũ đươc

1957

GƯI TRẦN LÊ NGUYỄN

Ngươi đi trương đua nào cũng mong trúng cá cặp ngựa về ngựợc

Nhưng trúng rồi chay túi ngơ ngác

Ngươi mua vé số nào cũng mong trúng số độc đắc

Nhưng trúng số độc đắc rối sững sờ

Chỉ thế này sao

Nhà thơ như ngươi đánh bạc

Cầm lá bài trên tay hồi hộp

Quăng bài xuống vơ tiền

Rồi chán nản được thua cũng thế thôi

Tất cả là đi tìm cảm giác

Như vở kich có mở màn hạ màn

Ta  vừa là tác giả kich bản đao diễn diễn viên

Nhiều lúc phat điên phát khùng

Quay cuồng với vai diễn

Rồi tăc lưỡi buông xuôi

Rồi cươi sòa chữa thẹn

 Chêt với những ảo tưởng mang về thê giới bên kia

VƯƠNGTAN

 

About the author
Leave Comment