TUYỂN TẬP THƠ VÔ LƯỢNG TÌNH SẦU 

 

Xin click vào dấu  (Bookmark) để mở PDF file

 Vô LượngTình Sầu, sau khi mở PDF file click vào dấu Bookmark một lần nữa

để quí vị có mục lục theo từng bài thơ muốn đọc. 

 

B Ỏ    Đ Ấ T     
       . Mến tặng những tấm lòng VN tha hương – ndg
                     
 
Xa nước bao năm , còn nhớ nhà
Tim còn nồng ấm , bài Quốc ca   
Còn sống lưu vong , ta còn hát
Nghìn trùng sông núi gọi . Thiết tha
 
               Bỏ đất ra đi đầu đã bạc
               Đêm mơ , ta về lại quê nhà    
              Giơ tay ôm trọn, trời đất cũ
              Nỗi lòng Tây tạng . Nỗi lòng ta !
                                                                                                                           
Bỏ quê ! nghĩ đến buồn nát dạ     
Ừ thôi ! quê mất , còn đâu nhà
Em về làm vợ , anh bộ đội
Ta không buồn , sao lại xót xa !
 
              Bỏ đất xa quê, đời sông chợ
              Mất trắng em , chưa mất ch về
            Nơi ra đời , oe oe tiếng khóc   
             Hồn ta ở đó , hởi ! cố quê
 
Ba mấy năm trời , mây qua cửa
Ta tưởng đâu quên , chuyện nhớ nhà
Ta tưởng thời gian , nhòa tất cả
Sao nhòa cố thổ, trong tim ta
 
Quê xa , những người muôn năm cũ
Sống chết , hồn treo ở bên trời ?
Bên nầy buồn vui , lòng ta ai biết
Giọng khàn đêm gọi . Cố hương ơi !
 
    Cali 04122007 – NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
 
 
 
 ——————————————————————————————- 
 
 
CHIỀU TRONG QUÁN RƯỢU QUE Â NHÀ
                          *những ngày ra tù CS,sau 1975-ndg
 
 
Chiều có ta ngồi , trong quán rượu
Uống một mình , đợi kẻ đi xa
Rượu chẳng ấm , được lòng kẻ đợi
Ta không buồn , sao lại thở ra
 
 
          Cắn miếng cá khô , uống ly rượu thuốc
          Ta đi đâu , hay trở về nhà
          Nồi cơm nguội , vợ ta đang đợi
          Có thế mà , nghĩ mãi không ra
 
 
Ta uống rượu , vâng ta uống rượu
Có ai cười , có ai cũng như ta
Vắng bạn hữu , mời cô cốc rượu
Hãy vui lòng , cùng gã ba hoa
 
 
          Đời có thế , phải không cô bán rượu ?
          Ta có gì , để gọi điêu ngoa
          Đời đã hỏng , hỏng thêm tí nữa
          Đâu có gì , để gọi bê tha .
 
 
                   NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 LỜI  CHO THỊ LỘ
                  -Kính tặng: N/V Nam Dao,nhân đọc Con mắt xanh”-ndg    
 
 
 
Ta là Nguyễn Trãi , em Thị Lộ                                             
Đêm nồng tình đượm , giữa trăng sao                         
Thu tàn , lá rụng , đời huyễn mộng                            
Ngồi sát vào em , sát nữa vào  
                  
 
Những chiếc lá , trên mặt hồ rụng                       Tình yêu Tổ quốc là như vậy
Đong đưa bay , mờ mịt thế gian                          Còn em Thị Lộ , ta nghĩ sao      
 Đêm nằm nghe mưa , trời ơi ! lạnh                     Em ơi ! hạnh phúc trong cái nhỏ
Ta sợ , buồn ơi ! ta mất nàng                               Thế, yêu một người là thế nào ?
         
                                                                                   
Nhác thấy hình hài em , ở đó                         Là thế nào ư ! ai biết được ù
Vành môi cong, trầu quét, viền hồng             Trải ta , lòng trải trắng mây xa                     
Em nhìn lên, vòm cây cúi xuống                    Lộ ơi ! ngồi sát ôm ta lại           
Em buồn, ngấn nước, lệ tràn sông                Ta là em , em cũng là ta .
        
                                                                                   NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
            Áo em tứ thân , màu biển biếc 
             Một thoáng ấp e , đủ mịt mù                     
             Ừ nhỉ , ta tiếc đời hữu hạn
             Bao giờ , xây đắp cái nghìn thu !
 
 
Em là Thị Lộ, hay ai khác
Chỉ có em, còn lại đời ta
Non sông xã tắc , yêu thì dễ
Yêu người như em, khó như là
 
 
             Tình yêu Tổ quốc , sao trừu tượng
             Được gạn lọc qua , chữ Thánh hiền       
             Ta say mê , không còn ý thức
             Đã không còn sao lại thiêng liêng ?
 
 
————————————————————–
 
 
 NGƯỜI CÀ CHỚN
                                  *   Thân tặng : -LTE bạn tù CS sau 1975
                                                  -Mai xuân Châu , Nguyễn phúc sông Hương – ndg
 
 
 
 
Ta hay gọi bạn , người cà chớn
Biệt tăm , tưởng bạnõ chết lâu rồi
Không ngờ lặn lội , qua tìm tớù
Không ngờ vác xác , tìm nhà thơ
 
Xin lỗi , gọi bạn người cà chớn
Ta nhập tâm , tên ấy mất rồi
Không thể gọi bạn , tên nào khác
Nên cứ yên lòng , một cái tên
 
Như ta yên lòng , bạn còn sống
Lâu nay , tưởng bạnõ gục trong tù
Lâu nay , tưởng bạn theo việt cộng
Ta buồn… chuyện đá nát vàng phai !
 
Ta xúc động , thật tình xúc động
Gặp người , nhớ bạn cũ … lệ rơi
Một thời sống chết , trên chiến địa
Đạn bom không chết , chết trong tù
 
Thoát tù nhỏ , vướng vào tù lớn
Ta lưu vong , trên quê hương mình
Không cà chớn , cũng thành cà chớn
Không bỏ quê , đành phải bỏ quê
 
              Đất tròn , gặp lại người cà chớn
             Cuối nẽo đường mây , cuối cuộc đời !
           Cõi người mù mịt , tăm hơi cá
             Vậy màø vác xác , về thăm tôi …
 
              Cali 2009 – NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
 
       
 
 
 
 
 
 
 
 
 NHỮNG CÂU THƠ MỘT THỦA QUÊ NHÀ 
 
 
 
 
Những câu thơ – một thủa quê nhà
Anh đọc lại những ngày lạc xứ
Ra đi – ngàn dâu – dặm lữ
Thơ buồn – nhật nguyệt cũng buồn theo
 
          Những câu thơ – anh viết cho em
          Lẽo đẽo theo anh những ngày dong ruổi
          Bến nước vô cùng – đâu là chặng cuối
          Bao giờ trở lại cố hương
 
Biết bao giờ trở lại cố hương
Biển nước mang mang – đoạn đành ngoái lại
Đâu là quê hương – mây mờ quan ải
Chỉ biết lòng mình – ruột thắt quặn đau
 
          Những câu thơ đầy ắp thương yêu
          Anh đã viết dành riêng cho Mẹ
          Chiến tranh về lấy đi tuổi trẻ
          Mẹ già – con Mẹ cũng già theo
 
Thưở quê nhà – qua đò đi học
Mẹ bới khoai – cho con lót lòng
Con qua sông – kiếm đôi ba chữ
Sau nầy – đở khổ tấm than
 
          Những câu thơ – một thời xa xưa
          Viết chẳng hết muôn vàn kỷ niệm
           Non nước nghìn trùng – anh còn dâu biển
          Em chẳng lấy chồng ở vậy làm chi
 
Những câu thơ – một đời yêu nhau
Anh đọc lại những ngày lạc xứ
Lưu vong hề – cùn chân lữ thứ
Anh tiếc hoài – chẳng ở với em .    
 
NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
 
 
 
 
 
WESTMINSTER , NGÀY ANH VỀ
                                           *Tặng những chiếc áo dài VN ở quê người – NĐG
 
 
 
 
Lòng mừng , về thăm Westminster                                              
Đi trên Bolsa , vàng rực phốù cờ                                                   
Áo dài Việt Nam , bay trên đất lạ                                                
Cuối tháng Tư buồn , anh viết bài thơ                                          
 
            Áo dài em bay , tiếc ngày tháng cũ
            Còn nhớ không em , xưa buổi lên đường                                     
            Em mang Tổ quốc , đi vượt biển
            Thơ , vẫn vô cùng , nhớ quá quê hương
 
Về đây gặp , những bạn bè xưa
Đời tù tội , nhiều năm chung đủ
Người thù người , cắt tình máu mủ
Đủ rồi , anh bỏ đất sang sông
 
            Anh tin rằng , như có cố hương
           Theo chúng ta , những ngày lạc bước
            Ngày tháng này , của bao năm trước
            Sài gòn cờ bay , rộn rã tấm lòng                                       
 
Em có tình , có nghĩa với non sông
Nên mới gặp , anh đem lòng cảm mến
Nước Mỹ , những ngày anh mới đến
Nhìn lá cờ bay , nước mắt chảy dài
 
             Thành phố anh về , đã có bóng em
             Con đường Bolsa , đầy dấu chân mình
             Tiếng nói tiếng cười , người lên kẻ xuống
             Hơi hám quê nhà , ấm buổi nhục vinh
 
Lòng mừng , về thăm Westminster
Thành phố tháng Tư , đẹp những áo dàiø
Trong nỗi vui buồn , anh xin quên hết
Quên cả chính mình , đời đã tàn phai
 
  
NGUYỄN ĐÔNG GIANG 
About the author
Leave Comment