Cao Mỵ Nhân,  Thơ

CAO MỴ NHÂN: Nỗi Nhớ Nhung Trong NGÀY SINH NHẬT: THƠ MÙA XUÂN CÒN NÁN LAỊ & CHÙM THƠ: Bềnh Bồng Nỗi Nhớ. Lời Thơ Chay. Đèo Hải Vân.

MÙA XUÂN CÒN NÁN LẠI.  –  CAO MỴ NHÂN

*

Lại một đêm thiếu ngủ

Em nằm đợi nhớ nhung

Chan hoà trên mặt gối

Những giọt lệ mông lung

*

Vùi đầu giữa gối chăn

Tưởng châu thân ấm áp

Hoá ra lòng bâng khuâng

Tiếc thương bao mất mát

*

Trăng rơi vào rét mướt

Hồn bất chợt chơi vơi

Em chờ nghe tiếng bước

Anh về từ xa xôi

*

Hai mươi lăm tháng ba

Mùa xuân còn nán lại

Bông hồng vàng kiêu sa

Mỗi năm thêm hoang dại

*

Anh nhìn em ái ngại

Thương xót cuộc tình buồn

Người yêu ơi huyễn mộng

Che kín cả  nụ hôn …

*

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

 25 – 3 – 2022

HAPPY BIRTHDAY NỮ SĨ CAO MỴ NHÂN

BỒNG BỀNH NỖI NHỚ .    CAO MỴ NHÂN

*

Với tay, chạm phải đoá quỳnh

Không gian bất chợt rùng mình trắng hoa

Phải người vừa chạm tim ta

Đã hoang liêu gọi thiết tha về gần 

*

Quỳnh rơi từng giọt lỡ lầm

Mỉm cười tình cũng phù vân như người

Bao nhiêu ngày tháng trên đời

Là bao nhiêu nỗi tuyệt vời mang đi 

*

Một năm hoa nở từ bi 

Một năm ta vẫn mê si ảo huyền

Một năm thắp nén hương nguyền

 Tái sinh theo một bóng thuyền lênh đênh 

*

Vô cùng vạt nắng mông mênh

Thôi em trả lại Bồng bềnh tình quân 

Bên bờ Suối Bạc mùa xuân

Vấn vương huyễn sự bâng khuâng kiếp này… 

*CAO MỴ NHÂN (HNPD)

*****************

LỜI THƠ CHAY.    CAO MỴ NHÂN 

*

Hẹn em ở Đa Minh

Suốt đêm nhà thờ thức

Đợi về Lễ Phục Sinh

Easter day Chúa nhật

*

Suốt tuần chay cô đơn

Lời kinh mang nỗi nhớ

Hồi chuông rơi van lơn

Lệ chan hoà sầu khổ

*

Bài thánh ca ru êm

Cả không gian rạng rỡ

Ánh lửa soi trái tim

Xoá tan cuộc tình lỡ

*

Từ hoang liêu nụ cười 

Anh trao em nở hoa

Niềm tin yêu tuyệt vời 

” Chúa ở cùng chúng ta …” 

*

       CAO MỴ NHÂN 

ĐÈO HẢI VÂN  3/ 1975.    CAO MỴ NHÂN

*

Câu chuyện 30 tháng 4

Nghe như nửa thực, nửa hư

Thực vì máu và nước mắt

Ngập tràn xác người tản cư

*

Chạy bộ trên đèo Hải Vân

Bộ hành xô xe xuống vực

Đoàn sau ào lên phía trước

Không kịp suy nghĩ, lần khân

*

Chạy lao vào nhau chết thảm

Già , trẻ , lớn , bé khóc la

Chạy từ Huế vô Đà Nẵng

Có người lại lộn trở ra

*

Đại tá tỉnh trưởng Thừa Thiên

Đậu trực thăng trên đỉnh núi

Thét gào trong máy truyền tin

Một ngày mấy lần lui tới

*

Ông cũng như người tị nạn

Không hiểu trung ương muốn gì

Chưa ai quan tâm thù hận

 Chỉ cần vượt thoát chốn ni

*

Chẳng ai muốn dừng, dù đêm

Không ăn không ngủ, đau rên

Cứ đi như khùng, như dại

Người ôm thây ma cuồng điên

*

Thế rồi cũng qua mọi sự

Rùng mình sợ hãi quẩn quanh

Chao ôi đâu là lịch sử

Chỉ toàn máu lệ hôi tanh

*

Hải Vân gió hú đêm sương

Chập chờn hồn ma tức tưởi

Cuối 3/75 đau thương

Người người tả tơi, rách rưới

*

Tôi trong ” phái đoàn cứu trợ “

Ấn vào tay họ chút quà

Hất ngang, họ đi như sợ

Cản đường, không để họ qua

*

Trở về Nam Ô chở nước

Đặt bên vệ đường ” tự do “

Đoàn người lênh đênh khốn khổ

Trừng trừng mắt ngó hư vô…

    CAO MỴ NHÂN

error: Content is protected !!