TUỔI MỘNG TÌNH THƠ

 

Hồn nhiên, chưa biết tình đầu

Tóc thơm chân sáo sắc mầu ngây thơ

Tâm hồn chưa vướng mộng mơ

Một hôm thoáng bóng sững sờ… anh theo

 

Bao lần cánh nhạn anh trao

Bút son ý thắm nôn nao đợi chờ

Tóc mây lộng gíó lửng lơ

Vương tà áo trắng tình thơ ngập lòng

 

Thầm thương vườn Thúy vun trồng

Tơ lòng anh dệt, giăng hồng mộng mơ!

Nhớ nhung biết mấy cho vừa

Tình thơ ý nhạc bốn mùa trao nhau

 

Tuổi hồn nhiên cuốn về đâu

Bâng khuâng thoáng chốc chìm sâu đáy lòng

Sân trường nhặt cánh phượng hồng

Mùa hè năm ấy sông Đồng chờ anh

 

Chốn nầy… em vẫn không quên

Tình yêu vương vấn ngày đêm trĩu lòng

Bây giờ… phương ấy xa xăm

Thương anh… dù đến bao năm vẫn chờ.

 

Hoàng Ánh Nguyệt

    (SJ 23-07-09)

 

THƯƠNG MÌNH

Xuân về Thung Lũng Hoa Vàng
Nắng hồng tỏa khắp không gian muôn màu
Hoa vàng trong gió lao xao

Nhớ anh khắc khoải trắng bao đêm sầu
Vầng trăng mấy độ giang đầu
Mây phai màu tóc chiêm bao nửa chừng

Lòng mong tình mãi thủy chung

Yêu nhau dệt mộng trải cùng tâm tư ?

Nhớ anh bên ấy xa mù
Chao ơi ! thương nhớ gợn sầu  quanh đây

Tiếc bao kỷ niệm cuồng say

Những hình ảnh đẹp của ngày tháng qua.
Bao nhiêu tình ý mặn mà
Thương anh …rồi cảm xót xa phận mình.

Hoàng Ánh Nguyệt

     (Apr-09-08)

           NỢ NGƯỜI

 

             Chiều tàn ngẫm nghĩ vui thay

           Bướm buồn ong chán hoa phai nhụy rồi

           Còn chăng chỉ mấy vần thơ

           Chuốt cho óng ả gởi trời gíó bay.

           Mộng xưa hoa nắng vàng say
           Phấn tình hương bưởi tháng ngày vương tơ
           Tóc mai ngồi vuốt thẫn thờ
           Bên song cửa sổ mắt thơ đợi người
           ———————–
           Bây giờ sao lại đầy vơi..! 

              Bởi chưng ý thắm không rời thi nhân

              Cảm thông cùng kiếp tơ tằm

              Vần thơ cốt thoát, đỡ thầm khổ đau

              Trải qua bao cuộc bể dâu

              Gặp nhau tóc đã bạc màu thời gian

              Hồn thơ réo rắt cung đàn

          Duyên thơ, tình bạn hân hoan kết lời

              Nợ người đem trả cho đời…

           Quỳnh Hương

 

 

 

  

 

 

 

 

  

  

 

SAY GIẤC MƠ TÌNH

 

Chẳng duyên sao vẫn nợ nhau!

Để em nhớ mãi những câu giao tình

Gởi anh một nụ cười xinh

Anh vui khi ngắm dáng hình ngày xưa

 

Lần nào hôn trộm em chưa?

Sao em cảm nhận say sưa tuyệt vời

Thương mình vì quá yêu người

Bao đêm mơ hẹn bên đồi trăng xưa

Nụ hoa chớm thuở giao mùa

Ngỡ lâu lâu lắm thoảng vừa cung thương

Chẳng duyên sao mãi tình vương!

Gối chăn em nhớ mùi hương thuở nào

 

Chẳng duyên sao vẫn nợ nhau!

Để em nhớ mãi những câu giao tình

Dệt vần thơ mộng hương trinh

Đắm say trong giấc mơ tình ái ân

 

Hoàng Ánh Nguyệt

   (May, 26-2008)

 

   MƠ TRỌN BA SINH 

 

   Nhớ thuở xưa…mối tình đầu,

   Bốn mươi năm lẻ…chìm sâu lắng rồi

   Trời bày đứa ở mỗi nơi

   Tiếc thương cho nửa cuộc đời cách chia

 

   Khi yêu lòng quyết chẳng lìa

   Phong ba bảo táp khó chia đôi đường

   Tuy xa…tình mãi vấn vương

   Con tim thổn thức nhớ thương đêm ngày.

 

   Tưởng rằng tình nhạt nhòa phai

   Nào ngờ gặp lại chẳng thay đổi màu.

   Tình yêu. Ôi ! Đẹp làm sao

   Nồng hương kỷ niệm, thắm câu giao tình

 

   Ước cùng nhau trọn ba sinh

   Sống vui – Sống đẹp – Trọn tình yêu thương.

                                           

          Hoàng Ánh Nguyệt

              (27-08-2007)

 

 

 

 

 

 

 

         Dòng Lệ Hạnh Phúc

                            

Em nhìn ra không gian

                                    Trời trắng màu băng giá

Em nhẹ sờ đôi má

Nghe ấm lòng tha hương.

Nghe từng giọt lệ lăn

Trong niềm sung sướng lạ.

Em nghe như trong gió

Có tiếng anh thì thầm

Em nghe thoảng mùi hương

Nụ hôn ngày tháng cũ

Bên ngoài trời ủ rũ

Lòng em vững niềm tin

Quyết giữ chặt mối tình

Của anh và em đó

Một tình yêu hiếm có

Đẹp nhất ở trần gian

Giọt lệ lại cứ lăn

Xuống những vùng tình cảm

Anh ơi! Em sung sướng

Buông thả lệ tình rơi.

 

                                      Hoàng Ánh Nguyệt

                                                CANADA

                                                         (01-01-2008)

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

HƯƠNG KỶ NIỆM

 

Em nhớ anh… nên em làm thơ

Sắc màu kỷ niệm tuổi mộng mơ                                             

Trong thơ em gói lời thương nhớ

Em nghĩ rằng anh mãi đợi chờ ?

 

Xa cách bao năm mơ hội ngộ

Mong cùng sánh bước dệt vần thơ

Đơm hoa kết mộng duyên tình thắm

Chờ mãi… vần thơ rụng lá thu.

 

Chẳng biết rồi đây … đến bao giờ

Duyên tình tươi thắm tựa trong mơ

Trời xanh hoa bướm tình xuân mộng

Hai kẻ tâm đầu dệt ý thơ.

 

Yêu nhau tha thiết giữ gìn nhau

Tình ngát hương trinh tự thuở nào

Cố giữ trong lòng hương kỷ niệm

Cho tình đẹp mãi đến ngàn sau…

 

Hoàng Ánh Nguyệt

    (Apr-09-08)

 

TÌNH MÃI VẤN VƯƠNG

    Thương tặng một người…

 

Tình duyên đã trót lỡ làng

Mặc cho hoàn cảnh trái ngang u hoài.

Nhớ thời xuân mộng…đẹp thay

Tình yêu như đóa hoa mai sắc vàng

 

Bao nhiêu năm chẳng phượng loan

Tình trong mộng vẫn dặm ngàn vút cao

Mênh mông tình ý dạt dào

Những tha thiết nhớ những ngào ngạt hương

 

Tơ lòng… tình mãi vấn vương

Xa xôi cách trở nhớ thương đong đầy

Trải bao xuân chẳng đổi thay

Tôi ngàn năm luyến nhớ hoài mùi hương

 

Tình ta như sóng trùng dương

Như hoa muôn sắc ngát hương vườn Quỳnh

Mộng đêm xuân gió động cành

Nguyện trăm năm giữ bóng hình người xưa.

 

Hoàng Ánh Nguyệt

     (May, 24-09)

 

 

 

 

 

 

 

 

     Thời học sinh vô tư pha chút mơ mộng…nhưng lo việc học hành và vui với bè bạn cùng lớp nên ít để ý đến những ai theo phía sau lưng mình hoặc ngồi ở một nơi nào đó ngắm mình tung tăng lúc tan học… Nhà tôi ở gần trường Ngô Quyền và thường tan học  là về nhà ngay để cùng người chị và người em phụ Cô bán

quán.
    Quán cháo lòng Huỳnh Của ở Kỷ Niệm, đường Trịnh
  Hoài Đức…của một thời vang bóng Anh có ghé quán này lần nào không? Thuở đó nhiều người tặng sách báo cho  lắm, trong sách hoặc tuần san… thường có lá thư trong đó… Tôi không có trả lời thư cho ai hết….

Nhớ có một lá  thư , mở đầu bằng hai câu thơ không biết của người đó hay của ai…:

"Anh là cánh chim bằng trong gió loạn  –

Dưới  làn mây bạc của trời Nam " 


Nghe hùng dũng quá phải
không anh Chinh Nguyên….

   Gởi anh bài thơ đọc vui, đáng lẽ đễ tựa là Áo Trắng

Ngô Quyền tôi sửa lại "THỜI HOA MỘNG"   
 

 

THỜI HOA MỘNG

 

Trời xanh đầy mơ ước

Sách vở  màu trinh nguyên

Thướt tha tà áo lượn

Tuổi hoa mộng thần tiên

 

Tóc bồng bềnh trong gió

Phủ  bờ vai thon gầy

Thoảng mùi hương hoa bưởi

Má hồng nụ thơ ngây

 

Áo trắng niềm vô tư

Nét bút dệt mộng dài

Trời xuân lòng phơi phới

Chưa nghĩ chuyện tương lai

 

Ôi ! Đời vui biết mấy

Thầy bạn tình mến thương

Chắt chiu từng kỷ niệm

Lưu bút quãng đời hương.

 

Áo trắng giờ đã xa

Trường Ngô Quyền Biên Hòa

Nhớ mãi màu phượng đỏ

Ký ức tháng ngày qua

 

Thuở ấy em mười lăm

Anh trao cánh thư hồng

Thẹn thùng… không dám nhận

Má ửng… lòng bâng khuâng.

  

                Hoàng Ánh Nguyệt 

                  (Ngày 11-05-09)              

 

————————————————————-

Chào anh Chinh Nguyên.
 
Đúng rồi anh Chinh Nguyên ơi! Tôi là nữ sinh xứ bưởi Biên Hòa…
Vậy là anh cũng đã từng có thời gian làm việc ở Căn Cứ Không Quân Biên Hòa. Chắc khi anh phục vụ ở BH, và từng ngồi yên lặng uống bia nhìn nữ sinh NQ tan học tung tăng trên hè phố thì lúc đó chắc tôi cũng đã ra trường…Rất tiếc là anh ở BH quá ngắn. Cám ơn anh đã gởi bài thơ Áo trắng Ngô Quyền.
Một lần nửa cám ơn anh đã tặng bài thơ mì ăn liền xuất thần thật hay
Tôi cũng cố gắng gói ghém tâm tình của mình trong bài mì ăn liền, hiệu "Quỳnh Hương" để tặng anh, cũng là để âm thầm tặng cố nhân của tôi đang ở một phương trời nào đó…

      

QUỲNH HƯƠNG MÙA CŨ

 

Những mùa thu cũ đẹp vô cùng

Cái thuở vào yêu rộn sắc hương

Tuổi mộng thêu mơ hoài phong nhụy

Quỳnh Hoa trang trọng  nở về đêm

 

Người ngồi, tôi đứng tựa sau lưng

Cái thuở trinh nguyên lắm thẹn thùng

Suối tóc vờn bay chiều gió lộng

Vướng sợi tơ lòng quyện nhớ thương

 

Là lúc Quỳnh Hoa đã bắt đầu

Đài hoa xòe táng nhụy giương cung

Buồm trương  lấm tấm vì sao nở

Là lúc mơ màng chuyện thủy chung

 

Tôi chàng đối ẩm tách trà sen

Tình tứ làm sao anh với em

Ném bỏ buồn vui thiên hạ sự

Chỉ còn cô đọng  chuyện Quỳnh Hương

 

Rồi bỗng một ngày lúc chớm thu

Khói lửa trời quê tỏa mịt mù

Giữa lúc Quỳnh Hoa  đang rộ nở

Chàng buốn vội vã khoác chinh y.

 

Từ đó hai phương trời xa cách

Nhạn buồn trời vắng biếng đưa tin

Quỳnh Hoa năm tháng phai nhan sắc

Tình lỡ tôi đành biệt cố hương.

 

Tôi tưởng chuyện lòng đà chôn chặt

Nào ngờ khi gió sớm thu sang

Quỳnh hương lại nở trong tâm tưởng

Tan nát cõi lòng chốn viễn phương.

                          Hoàng Ánh Nguyệt

                              (05-05-2009)

Ồ thì ra chị là nữ sinh Ngô Quyền xứ bưởi. 
Tôi đã có những ngày tháng sống trong căn cứ Không Quân Biên Hòa, yên lặng ngồi uống bia tại quán cóc bên đường nhìn nữ Sinh Ngô QuYền tan học tung tăng trên hè phố, hay ngồi trên yên xe đạp đừa rỡn rên đường về… 

Áo trắng Ngô Quyền.

Ngày xưa là lính Không Quân

Bên đường quán cóc anh trồng cây si

Tung tăng trong nắng ban trưa

Áo em trắng quá, anh mê mẩn nhìn

 

Hỡi người áo trắng dễ thương

Má hồng rám nắng, mắt vương vấn buồn

Long lanh giọt lệ sầu thương

Làm trai thời loạn, thật buồn em ơi!

 

Yêu đương tựa áng mây trôi

Yêu người áo trắng, mình tôi âm thầm

Dám yêu, nào dám đèo bồng

Trả em về phận má hồng nàng dâu

 

Này đây hoa bưởi, hoa ngâu

Ngô Quyền áo trắng biết đâu mà tìm?

 

Buồn 5’

Kieu-Oanh Trinh

VA, May 07-09
 

Áo trắng Ngô Quyền.


Tôi là lính Không Quân
Say mèm bên quán cóc
Nhìn em trong nắng dại
Bóng đổ dài theo chân.

Em áo trắng Ngô Quyền
Tóc thơm mùi hoa bưởi
Má hồng pha chút nắng
Mắt tròn như vành khuyên…

Có bao giờ em yêu ?
Có bao giờ em hỏi ?
Tình người trai thời loạn
Say đắm hay cô liêu…!

 
Thôi trả em thành phố
Hoa bưởi và nắng hồng
Tôi đi vào lửa đạn
Em… rồi em… sang sông…!

Chinh Nguyên L19

THƯƠNG NHỚ NGƯỜI TÌNH XA

Tặng người Tình xa

                                                                           

Gió ơi ! Sao cứ thổi

Cái lạnh thấm lòng ta

Khung trời buồn hiu hắt

Thương  nhớ người tình xa.

 

Mong tia nắng hiền hòa

Sưởi ấm cõi lòng ta

Hai phương trời cách biệt

Nước mắt hoen nhạt nhòa.

 

Mưa chiều rơi nhỏ hạt

Dòng lệ tràn mắt môi

Noel thiếu vắng người

Cảm thấy lòng đơn côi.

 

Bông tuyết trắng nỏn nà

Rơi lạnh buốt  tim ta

Noel buồn da diết

Nhớ anh lòng xót xa.

 

     Hoàng Ánh Nguyệt

      (Canada 12-24-2007)

 

 

THƠ ANH
           
  Kính tặng Chinh Nguyên
 
Thơ anh xúc tích nhẹ nhàng
Lời hay ý đẹp không gian thâm trầm
Vương mang số kiếp tơ tằm
Nguyện trăm năm vẹn tấm lòng thi nhân
Họa khi nắng xế bên song
Đêm khuya một bóng đèn chong quan hoài
Tâm tư thầm ngỏ cùng ai
Gởi lên trang giấy miệt mài say sưa
Những khi nắng sớm chiều mưa
Vần thơ trải rộng bốn mùa thoảng hương
Con đường tình lắm bão giông
Sương rơi mái tóc tơ lòng còn vương
Ba mươi năm sống tha phương
Mối ưu tư vẫn cội nguồn thiết tha
Tình thơ ý sống chan hòa
Lung linh tỏa sáng đường xa – tuyệt vời .
 
Hoàng Ánh Nguyệt
     (26-04-09)

 

 

 

 

 THƠ ANH.

 

Thơ anh như đóa Hải Đường

Thơ anh, thanh thoát bút vương giấy hồng

Thơ anh quyền quyện bến sông,

Thơ anh êm ái, giọt nồng thi nhân

 

Lời thơ man mác sáng ngần

Ý thơ nhè nhẹ gợi phần đam mê,

Chong đèn ngồi ghép vần thơ

Gởi hồn theo gió, giấc mơ bồi hồi

 

Đêm đêm một bóng đơn côi

Cung thương tám bậc bồi hồi vấn vương

Đường tình vạn nẻo ngàn phương

Người xưa tìm bóng cố hương ngậm ngùi

 

Dặm trường ngày tháng xa rồi

Mang sầu viền xứ bùi ngùi nhớ thương

Nặng tình nét bút còn vương

Vầng trăng ai xẻ đôi đường cách xa

 

Hôm nay, mơ ngóng quê nhà

Mong ngày mai sẽ thái hòa hồi hương.

 

Tặng chi Hoàng Ánh Nguyệt đáp lại bài THƠ ANH

Kiều-Oanh Trịnh

May 04-09

 

                          

 

 
 

TÌNH TUYỆT KỶ

Mừng anh Sinh Nhật vui

Tại Trời không chắp nối

Tơ duyên đành vời vợi

Ấp ủ mảnh tim côi

 

Ngày xưa thơ vụng dại

Lời yêu vưà trao vội

Đành phải dở dang rồi

Tình vương rồi nhung nhớ

 

Bây giờ còn ấp ủ

Dĩ vãng thuở ban đầu

Mộng vàng tay làm gối

Dịu ngọt bờ môi êm

 

Nhớ anh yêu muôn thuở

Dù chỉ trong giấc mơ

Ấm êm làn tóc rối

Long lanh ngấn lệ khô

 

Anh ơi, còn nhớ không?

Nụ hôn trao vội vàng

Ngọt ngào và mềm mại

Như nụ tình Xuân vui

 

Hôm nay gửi tặng anh

Lời tình xưa viết vội

Và tràn đầy ân ái

Tuyệt Kỷ tình yêu này

 

 

Kieu Oanh Trinh hoa lai bai tho Tinh Tuyet Ky cua chi Hoang Anh Nguyet

May 01, 2009

 

                                            TÌNH TUYỆT KỶ

                                                
                                                Tặng người tôi yêu…

                                                nhân ngày SN của anh.

 

Định mệnh đã xui nên

Đường tình không chung lối

Bao nhiêu năm vẫn giữ

Hình ảnh mối tình đầu

 

Chỉ một tiếng yêu thôi

Mà trọn đời vẫn nhớ

Bốn mươi mùa hoa nở

Tình mãi đẹp như mơ

 

Ôm ấp mối tình thơ

Nạm vàng bao kỷ niệm

Anh ru em vào mộng

Ngây ngất nụ hôn đầu

 

Mãi quấn quít đời nhau

Mặc dù trong tâm tưởng

Từng phút giây tưởng tượng

Một mối tình ngàn năm

 

Nồng thắm trong yêu thương

Môi hôn trao ngọt ngào

Tình  xuân tươi thắm mãi

Giữa biển đời xôn xao.

 

Khúc giao hòa đắm say

Trong hạnh phúc tràn đầy

Anh ơi! Tình tuyệt kỷ

Muôn thuở vẫn không phai.

 

Hoàng Ánh Nguyệt

    (21-04-2009)

 

 

 

 

 


TÌNH XUÂN MỘNG

 
Sáng nay trời đẹp ngoài song cửa                               
Nhìn nắng vàng xuân nhớ thuở nào
Nhớ mối tình đầu – Ôi đẹp quá!
Cả trời thơ mộng ướp trăng sao.
 
Biên Hòa kỷ niệm … bao nhung nhớ
Chiu chắt từng đêm đến mõi mòn
Hướng vọng chân trời trông bóng nhạn
Mà người năm cũ mãi xa xăm.
 
Quanh hiu nỗi nhớ, phương trời nhớ
Em tiếc làm sao một mối tình
Đẹp quá anh ơi! Trời diễm lệ…
Tình mình đẹp mãi phải không anh?!
 
Hình anh, em giấu trong tâm khảm
Chẳng gió mưa nào có thể phai
Nhớ thuở đôi tim hoà nhịp đập
Ân tình trau chuốt cõi mơ say.
 
Xa anh em sống trong mơ mộng
Tình thắm muôn đời của nước mây
Đẹp lắm anh ơi…tình đẹp lắm
Giật mình tỉnh giấc… mộng mà thôi.
 
           Hoàng Ánh Nguyệt
                  (12-06-2007)

Xuân đã đến rồi

Chị Hoàng Quỳnh Hương và Xuân Kỷ Sửu

Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Bên nầy thung lũng nắng tươi hồng
Bên kia hiu hắt vương buồn tủi
Từng cánh mai vàng rụng bến sông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Trống chiêng rộn rã quyện tơ lòng
Nén hương thầm nguyện quê hương đẹp
Ba chục năm trường ao ước mong.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Quê hương trĩu nặng ở trong lòng
Tha hương từng bước ngùi thương nhớ
Vẫn hẹn ngày về dựng núi sông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không?
Mau về ngắm lại một dòng sông
Đan tay đón nhận niềm ưu ái
Của vạn tấm lòng khắc khoải trông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Quê hương… hoài vọng xót xa lòng
Những mong một sớm trời quang đãng
Khúc hát xuân nồng dậy núi sông

Mùa Xuân và Chị Quỳnh Hương
Oanh Trinh—Feb 02, 2009
 
Xuân đến rồi đó, chị Quỳnh Hương!
Nghe sao nhung nhớ tận can trường,
Nắng tuy hồng trên thung lũng nhỏ,
Nhưng sao bằng, nắng ấm quê hương?
 Xuân đến rồi đó, chị Quỳnh Hương!
Ngoài Trời mưa tuyết, gió từng cơn,
Xuân nơi đất khách, buồn hoang lanh
Thương nhớ quê nhà, nhớ bến Xuân.
 
Xuân đến rồi đó, chị Quỳnh Hương!
Nơi đây, Xuân lạnh lẽo vô thường
Lòng người viễn xứ buồn hiu hắt,
Hoài vọng một ngày thăm cố hương
 
Xuân đến rồi đó, chị Quỳnh Hương!
Bao nhiêu ấp ủ, bấy thân thương,
Hướng về quê mẹ Mùa Xuân mới,
Nhớ mái hiên trường, nhớ người thương,
 
Thôi nhé, Xuân thương, Xuân tha hương,
Bao nǎm ôm ấp mộng bình thường,
Mong vào một sớm Trời xanh thắm
Cùng nhau về đón nắng Xuân hồng.

XUÂN TỚI RỒI SAO ?

         

XUÂN ĐÃ ĐẾN…

Xuân đến rồi sao chị Quỳnh Hương ?
Dường như tôi đứng phiá này đường
Bên kia xuân đến sao xuân lạ
Bên này xuân tới tủi tha phương

Xuân đến rồi sao chị Quỳnh Hương?
Ồ ra thực thể đứt tâm trường
Đốt nhang khấn vái buồn không niệm
Tôi chỉ quanh nhìn lạy bốn phương

Xuân tới rồi sao chị Quỳnh Hương?
Bao năm tôi đợi Xuân Thiên Đường
Trên quê hương mẹ hoa đua nở
Cha đón con về ở vạn phương.

Xuân tới rồi sao chị Quỳnh Hương?
Học người tôi chúc chị an khương
Vui cười hạnh phúc trong xuân mới

Một chốn đi về vạn nỗi thương.

Chinh Nguyên 

 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Bên nầy thung lũng nắng tươi hồng
Bên kia hiu hắt vương buồn tủi
Từng cánh mai vàng rụng bến sông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Trống chiêng rộn rã quyện tơ lòng
Nén hương thầm nguyện quê hương đẹp
Ba chục năm trường ao ước mong.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Quê hương trĩu nặng ở trong lòng
Tha hương từng bước ngùi thương nhớ
Vẫn hẹn ngày về dựng núi sông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không?
Mau về ngắm lại một dòng sông
Đan tay đón nhận niềm ưu ái
Của vạn tấm lòng khắc khoải trông.
 
Xuân đã đến rồi anh biết không ?
Quê hương… hoài vọng xót xa lòng
Những mong một sớm trời quang đãng
Khúc hát xuân nồng dậy núi sông .
 
Hoàng Quỳnh Hương


 

About the author
Leave Comment