ĐÓN ÁNH TRĂNG MƠ

 

Em chính là trăng của thế nhân

Chiều lên nắng xuống đẹp vô ngần

Mầu trăng tỏa sáng phương trời nhớ

Soi thấu lòng ta mấy độ xuân.

 

Yêu trăng xây mộng ý thành thơ

E ấp tình trăng dáng đợi chờ

Ta mãi say mơ trời diễm tuyệt

Thôn Đoài lơ lững bóng trăng mơ

 

Chao ơi! Nguyệt đẹp vầng trăng thẹn

Ta mãi chờ em nửa kiếp người

Nhớ thuở bên đồi trăng trải lụa

Trên dòng sông hẹn ngắm mây trôi

 

Đêm nay trang trọng thềm khuê tú

Đón ánh trăng rằm vọng cố nhân

Ta ôm bóng nguyệt nghiêng trời mộng

Ý vị trào dâng đến vạn lần.

 

Trăng ngự hồn ta tự thuở nào

Vàng trăng trải mộng đẹp làm sao

Trong ta hiển hiện mầu nhung nhớ

Trăng nước muôn đời thương mến nhau.

 

                 HOÀNG ÁNH NGUYỆT

                               (21-04-2007)

 

 

 

 

 

 

ĐỜI MÀU HỒNG (1)

    (Họa lại bài thơ Đời Màu Hồng (1) của Thi sĩ Thế Nhân)

 

Niềm vui có bạn tâm giao

Xoá bao ẩn ức gió gào qua song

Cuộc đời như mớ bòng bong

Thoáng  buồn giây phút chìm trong luân hồi

Ta về đổ nắng ra phơi

Đổ trăng ra đếm đổ lời ra đong

Đổ bao vướng vít trong lòng

Giúp ta lấp được khoảng không bên trời

Giá ta là áng mây trôi

Dần tan trong gió mà thôi muộn phiền

Chẳng mong lắm của nhiều tiền

Chỉ mong hạnh phúc triền miên vui cười

Là ta thì thật khổ chưa

Ước ao sao được cho vừa lòng ai

Vui lên ta cứ mơ say

Làm thơ xướng họa cùng ai đôi dòng

Cười lên nắng xế dòm song

Đời xinh như mộng thỏa lòng ước mơ

Thi nhân xin chớ hững hờ

Cùng ta múa bút những lời thơ yêu.  

         Hoàng Ánh Nguyệt
(4/4/09)

                                                                                                                                                                               

ĐỜI MÀU HỒNG (2)

 (Họa lại bài thơ Đời Màu Hồng (2) của Thi sĩ Thế Nhân)

 

                      Họa thơ ý thắm tình nồng

                      Tràn dâng kỷ niệm bên dòng Phố Giang

 

Cùng anh đi vớt nắng vàng

Chiều xuân én liệng Phố Giang êm đềm

Cầu Gành,  múc ánh trăng đêm

Đổ vào giếng ngọc vang lên tiếng cười

 

Màu hồng ý thắm xuân tươi

Nhớ năm tháng cũ đầy vơi ân tình

Gíá ta là giọt nuớc xanh

Mà tan trong nắng để thành hạt mưa

 

Trở về đồi mộng trăng xưa

Tình thơ ý nhạn nắng mưa thắm nồng

Niềm riêng chan chứa trong lòng

Càng vui càng thấy màu hồng vấn vương

 

Cùng quê tình nghĩa thân thương

Mong ngày hội ngộ đồng hương chan hòa

Vườn Quỳnh vịnh nguyệt ngắm hoa

Xoá bao phiền muộn kịp hòa vào thơ

                          Hoàng Ánh Nguyệt

                                ( 24-04-09 )

 

 

About the author
Leave Comment