Tình Dân Lạc Việt

 

Tấm Lòng Bậc Đại Thiền Sư

   Kính tặng nhà thơ Mặc Giang

 

Thày đã làm thơ gưỉ tặng đời

Ngàn năm lịch sử nước non trôi

Theo dòng sông thắm hồn dân tộc

Chảy mãi âm thầm thương mãi thôi

 

Con cháu rồng tiên cõi tục truyền

Âu Cơ duyên ý Lạc Long quân

Lòng trời trăm trứng ra trăm họ

Xuống biến lên rừng xây nước non

 

Văng vẳng thiên thu nợ vấn vương

Kià hồn Thục Đế khóc non sông

Bắc Nam một dải riêng bờ cõi

Dậy sóng Cửu Long gió Bạch Đằng

 

Thày đã xuất gia nặng nghiã đời

Hồn thơ da diết trái tim ai

Thương yêu gói trọn ngàn câu chữ

Vạn pháp chân kinh giữ giống nòi

 

Một bậc Thiền Sư dạ sáng trong

Phật Đà thiên phú hạt minh quang

Điạ danh tên gọi còn lưu đọng

Chiến tích hào hùng thiên sử vang

 

Con đã đọc thơ kính phục ngài

Gieo vần xếp chữ dễ như chơi

Làm thơ như thể từ tiền kiếp

Mai ẩn thiên tư cõi luân hồi

 

Các tỉnh liên hồi một tứ thơ

Tên người tên cảnh gắn liền nhau

Cứ như duyên lý do trời định

Lịch sử hùng văn một diễn ca

 

Thơ thế bài ca vẳng mái chèo

Con thuyền bát nhã trí cao xiêu

Sông thương vượt sóng soi bờ bến

Giác ngộ muôn loài thoát khổ đau

 

Con viết bài thơ kính tặng ngài

Lòng người viễn sứ chốn xa xôi

Hồn thơ chung một tình non nước

Máu đỏ da vàng vẫn chẳng phai….

 

Đức Quốc năm 2008  Lu Hà


 Thương hồn văn thi sĩ

Kính tặng hương hồn các văn thi sĩ

bị hại trong vụ án Nhân văn giai phẩm

 

Nghĩ lại cho đời thật đắng cay

Oan hồn thi sĩ xót thương thay

Ra đi tức tưởi rơi dòng lệ

Cái án nhân văn nhục thế này

 

Có phải vì ai viết tứ thơ

Vương buồn cố quốc xuốt canh thâu

Tình thương không khéo gây ra nợ

Để lại ngàn thu hận mối sầu

 

Thế kỷ lầm than một vết nhơ

Nhân văn giai phẩm án thù xưa

Trần Dần đi hẳn còn lưu lại

Một chút tình thơ lúc xế chiều

 

Tôi hiểu các anh những trí nhân

Tình yêu ngang trái thuở vô thần

Một lòng một dạ đi theo đảng

Mà vẫn không xong sẹo oán hờn

 

Thi sĩ người ơi mắt chưá chan

Hồn bay non nước đỉnh xa gần

Quyết không bẻ uốn cong ngòi bút

Theo lũ vô loài để tiến thân

 

Quốc sĩ nên không biết cúi đầu

Bán thân cho quỷ sứ yêu ma

Ăn gian nói dối theo thời thế

Xuân Diệu Hoài Thanh có thế ư?

 

Thôi nhắc làm chi tủi hận buồn

Căm loài quỷ dữ bán lương tâm

Văn chương thơ phú đầy ân oán

Tố Hữu Lan Viên bóng ác thần

 

Hậu thế ngày nay đã biết nhiều

Cái thời bưng bít đã đi qua

Nhân văn giai phẩm là yêu nước

Tạo dựng giả thành án việt gian

 

Phan Khôi Trương Tửu nhớ Hoàng cầm

Nguyễn Bính Hoàng Chương với Hữu Loan

Còn nữa bao nhiêu sao kể xiết

Oan hồn sông nuí Nguyễn Tường Tam

 

16 .07.2008    Lu Hà

 

 

 Đôi mắt biển khơi

 

Âu Cơ mẹ hỡi Lạc long Quân

Sóng vỗ nghe chăng nỗi oán hờn

Thai nghén trăm con từ bọc trứng

Dư thưà lịch sử bốn ngàn năm

 

Đau xót mẹ ơi đôi mắt soi

Hoàng- Trường hai đảo chốn mù khơi

Lũ con cháu móc đem đi bán

Hận để ngàn thu mất nước rồi

 

Tổ quốc tang thương cảnh tối loà

Sài gòn đẫm lệ đám đưa ma

Miền Nam bức tử giờ vong quốc

Miền Bắc xót gì hoang đảo xa

 

Ba mươi năm thảm kịch điêu tàn

Tuổi trẻ Việt Nam nghẹn tiếng đàn

Tay nắm tay vang đòi tổ quốc

Tương lai còn gưỉ gắm đàn em

 

Hiệp định chỉ là một bức thư

Ai mà hiểu nổi nỗi oan gia

Kẻ xâm lăng tráo trâng bằng chứng

Dân xóm chài xơ xác ngẩn ngơ

 

Mua bán đổi trao kẻ yếu hèn

Từ đâu du nhập chẳng lương tâm

Huênh hoang trí tuệ say màu máu

Chủ thuyết tam vô lỡ sói mòn

 

Hai đảo Hoàng- Trường dương mắt coi

Ngàn năm thê thảm xác thân trôi

Tranh nhau khu vực muôn thù hận

Tình nghiã anh em lũ vịt giời

 

Lấy thịt đè người lấn áp nhau

Tham lam bá mộng chú ba tàu

Biển động rợn sóng cờ trung cộng

Khét tiếng hoàng triều bạo ngược xưa

 

Nhớ xưa Câu Tiễn nếm phân tuơi

Mỹ kế Tây Thi thấu lẽ trời

Bá tánh muôn dân cùng một dạ

Chờ ngày phục quốc hoạ Phù Sai

 

Chẳng thẹn non sông hồn bách Việt

Tinh thần khí phách thuở xa xưa

Bây giờ cố vị tham quyền bính

Hưởng thụ vợ con sống mưá thưà

 

 

Mấy nước láng giềng tiếc ngẩn ngơ

Non sông đất nước của người ta

Thèm thuồng ham muốn sao đành chịu

Sức mà gây sự vơí Trung Hoa

 

Nhật bản Đài loan Phi luật tân

Mã lai nam bắc cũng lăm lăm

Rốn dầu chực dật nuôi con cháu

Biết đến bao giờ thuộc về ta?….

 

                     Lu Hà

 

 

Tình Bạn Bè

CHÙM THỨ NHẤT

 

        

Cảm thông

 

Tớ vơí bạn sinh cùng thế kỷ

Hẳn xưa kia bút ký nợ nần

Phen này bạn vẫn chẳng quên

Văn chương đâu phaỉ nhiệp duyên  cõi đời

 

Mà thuở trước chắc gì bạn nhớ

Mấy bài thơ thiên cổ giở dang

Cho nên nhắn nhủ đôi dòng

Nửa chừng tưng hửng ngóng trông mong chờ

 

Thú chơi chữ thời cơ ngắn ngủi

Thơ lên men tâm sự ngổn ngang

Luật đường vốn liếng cha ông

Sao đành bỏ phí ai cùng chơi đây?

 

Thơ với phú vơi đầy lai láng

Có bạn hiền tỏ sáng thấp cao

Tử Kỳ còn nhớ Bá Nha

Đàn hay ai gảy ngâm nga cho đời

 

Thú chơi thơ  ai ơi đừng chán

Ngươì bảo rằng chưa sẵn thời gian

Thì ra caí thế lưỡng nan

Thiên binh vạn chữ thi nhân vẫn còn

 

Từ Bắc Úc luận bàn văn bút

Gưỉ baì thơ xa vút bao nhiêu

Vinh quy chớ có viết liều

Cửa thiền coĩ tục khác nhau một trơì

 

Còn kín cổng ta thơì nên tránh

Bậc tu hành đâu lánh thế gian

Lơì vàng ý ngọc chẳng quên

Tớ mong như vậy bạn hiền phương xa

 

À chữ lánh phong ba cũng thế

Ngươì tu hành sự thể luôn luôn

Doĩ hằng muôn truyện thế gian

Cứu người khổ nạn gian truân luân hồi

 

Tớ vui lắm mừng người trở cuộc

Tớ làm thơ bạn đọc luận bàn

Thơ đường tớ vẫn chẳng quên

Chỉ mong như vậy chớ nên nản lòng.

                         

Đức Quốc, muà thu 2007

Lu  Hà thân tặng bạn thơ Tâm Quang

 

 

     Chú Lái say sóng

(Tặng bạn thơ Tiền Anh Thơ)

 

Tớ có mấy lời gưỉ bạn thơ

Mà sao thi sỹ vội đi đâu

Hương thơ tan biến vào hư lãng

Như giọt sương côi lúc xế chiều

 

Người đã đi vào cõi cửa thiền

Thả hồn du mộng với thiên nhiên

Sáng chiều kinh kệ lòng thanh thản

Như buổi hoàng hôn lặng ý nhân

 

Thi sỹ đọc nhiều nâng cánh bay

Huyền huyền ảo ảo với chân mây

Mênh mang biển học chân trời rộng

Tĩnh lặng tâm thông mới phục thay

 

Tâm đắc sở trường kinh viễn thông

Tớ đây như lá rụng theo dòng

Thuyền ai không lái tìm tri kỷ

Ý tuởng sao trời khắp bốn phương

 

Bão tố mênh mông giữa biển khơi

Lênh đênh sóng cả dập dềnh trôi

La bàn chẳng có buồm xoay hướng

Chú lái loay hoay giữa sóng say

 

Chả có mấy ai khuyên tứ thơ

Lời bàn như ngọc ý quay tơ

Dệt sao tấm mộng hằng mong ước

Thui thuỉ đèn khuya nhạt bóng chiều

 

Cảm hứng ào ào cơn lũ trôi

Thượng nguồn xối xả nước mưa rơi

Dòng sông lồng lộn về đâu nhỉ

Nhẹ lướt thuyền ai bến vắng người

 

Tớ cứ một mình cặm cuĩ thôi

Vướng vào căn số mộng trần ai

Như bao thống khổ đầy oan trái

Trang trải cho thơ nợ trả đời

 

Số tớ thế này lên núi xanh

Xa hương buồn tuỉ mộng hồn quanh

Tâm tư trí tưởng dồn lên bút

Ai dám tri âm bạn chí thành?…

 

Đức Quốc 7.3.2008

               Lu Hà

 

 

 

          Lơì Tri ân

(cảm ơn lơì bàn thơ cuả Tâm Quang)

 

Đằng ấy viết thật là chí lý

Tớ có lòng tri kỷ tạ ơn

Từ xa nhắn nhủ bạn hiền

Sai con chuột nhắt sang bên láng giềng

 

Tớ cũng có ngổn ngang tâm sự

Thơ viết trong ngái ngủ vội vàng

Giật mình sực nhớ ra ngày

Caí hôm quê mẹ tiễn Thaỳ đi xa

 

Ở nước Đức nhạn xa băng giá

Tớ rét run bạn aó đạo tràng

Kinh luân Phật Pháp tỏ tường

Ơn Thày giúp bạn rõ ràng chi ly

 

Khổ thân tớ chưa đi lễ Phật

Đơì sinh ra trôi dạt tứ phương

Rừng xanh đất lạ tha hương

Chuà chiền chẳng có gió sương sớm chiều

 

Maí tóc đã pha màu mưa nắng

Mà việc đơì vẫn chẳng sáng thông

Vội vàng chữ nghiã loăng quăng

May mà có bạn meo sang luận bàn

 

Lời của bạn muôn vàn ý tứ

Tớ xem xong là hiểu được ngay

Đằng nào tớ cũng viết rồi

Tuy lòng tớ có nhưng lơì khó nghe

 

Thơ vơí phú lê thê trần tục

Chốn cửa thiền tiếng đục tiếng thanh

Ai đơì mơ tiếng đóng đinh

Mà con bật dậy lung linh thánh đường

 

Cảm ơn bạn Tâm Quang chỉ bảo

Còn nhiều từ như tớ dùng sai

Ôi bao thế tục ngoài đơì

Đắn đo thận trọng ở nơi cửa thiền

 

Một năm duì maì kinh luân

Không bằng học bạn một ngày đường khôn

Ba năm xuy tính thiệt hơn

Không bằng đi lễ chuà chiền một hôm

 

 Đức Quốc muà thu 2007

                                Lu Hà

 

 

THƠ TÌNH YÊU


CHÙM THƠ THỨ NHẤT

 

        

 Anh là kẻ hèn nhát

 

Sinh ra bà đỡ cắt nhầm dao

Đứt mất đời tôi một đường tơ

Oan trái để tình vương vấn mãi

Gặp em mộng dệt sáng tinh mơ

 

Buổi sáng trời tây toả nắng hồng

Em tôi giáng thế xuống trần gian

Như anh đã gặp người trong mộng

Từ Thức lạc vào cõi động tiên

 

Tay ngọc lỡ làng vin cánh hoa

Để anh mang nợ vơí người ta

Duyên em hoa thắm tìm trao gưỉ

Mà lòng sao nỡ bỏ đi qua

 

Hối hả cho ai hụt cái hôn

Mà anh giận dữ bỏ đi luôn

Cho đời em phaỉ tìm theo đuổi

Dưới bóng trùng dương buổi ác trần

 

Éo le rắc rối thế là cùng

Yêu đấy rồi đi thật lạ lùng

Vướng mắc gì đây mà chẳng nói

Giận ai còn dấu kín trong lòng

 

Thật khổ cho anh lẫn cả em

Sinh ra gặp phaỉ buổi phong trần

Nhăm nhăm mưu tính đường kinh tế

Lạc nẻo trần gian để hối than

 

Lỡ mất thời cơ anh phải đi

Lê thê buồn tủi suốt đêm dài

Suy đi nghĩ laị cho đau đớn

Đói khổ nên tình đẫm lệ rơi

 

Anh chẳng còn gan niú áo em

Đánh liều số phận với luơng duyên

Như trời chẳng thuận lòng như ý

Để mất em tôi một lỗi lầm

 

Đấm ngực kêu trời nay mơí biết

Duyên em chỉ thắm với tình ai

Mà sao anh lại vô tâm thế

Ngọc ở trong tay lỡ mất rồi.

 

 Đức Quốc 15.2.08

                       Lu Hà

 

 

 

   Cõi mộng trường

 

Nửa đêm bừng tỉnh giấc mơ

Chong đèn ngồi dậy làm thơ nhớ nàng

Thì ra tôi vẫn yêu nàng

Nỗi buồn day dứt ngỡ ngàng ngẩn ngơ

Đường trần lạc cõi mù sa

Chinh nhân dạm thẳm phương xa tím trời

Ai xui lại gặp trên đời

Bầm gan tím ruột buồn trôi hao gày

Năm dài tháng rộng khốn cùng

Hình em nhức nhối trên dòng thông tin

Em tôi phúc hậu duyên thầm

Trời xe chỉ thắm môi son má hồng

Bàng hoàng mưa rối nát lòng

Tái tê cái lạnh đêm dòng nhớ em

Trời ơi! Em vẫn là em

Xinh tươi yểu điệu hồn nhiên thuở nào

Giang hồ gặp buổi lao đao

Giưã đường đâu dám má đào xe duyên

Trách cho nguyệt lão sang tên

Sổ trời nhầm dấu là em vơí mình

Thiên đình khung cưỉ tàn canh

Đường tơ chưả kịp mộng tình trao anh

Em tôi rối chỉ tơ  mành

Dệt nhầm một tấm mộng tình dâng ai?

Trời ơi! Gian dối là trời

Thuyền anh thăm ván, cho người đâu đâu

Em tôi sửa lại mái đầu

Thắt lưng hai họ dầu dầu qua sông

Một bầy cá sấu giưã dòng

Nhăm nhe vật sóng đắm thuyền trầm luân

Si mê đệ nhất phu nhân

Trái duyên cưỡng ép đá vàng phaỉ trao

Ngây thơ lỡ bước sa cơ

Má đào em chót bỏ vào dầu sôi

Hận thù nấu chín em tôi

Thảm thương khóc thét kêu trời còn xa

Trơì già ngụ trốn mây xa

Cửa quan chót ký oan gia nỗi gì

Trần ai cay nghiệt bao đời

Thuyền quyên bi lụy lạ gì hồng nhan

Trời già quen thói đánh ghen

Nên em phải chiụ lỡ làng tuổi xuân

Hận lòng nhớ bóng tùng quân

Đắn đo quyết chí tìm chàng phương xa

Đường trường khắp ngả ta bà

Đùng đùng trống nổi màu cờ đổi sang

Đông Âu nổi trận cuồng phong

Mở toang biên giới theo dòng lộ sinh

Em tôi mái tóc còn xanh

Phen này cũng quyết liều mình xem sao

Gái ngoan xông chốn ba đào

Vì anh khổ lụy tình nào có hay

Xếp hàng như kẻ ăn mày

Chờ tờ cư trú vận may xứ người

Anh ơi! Anh trốn đâu rồi

Ái tình vẫy gọi nào ai tỏ tường

Trời tây nhuộm áng mây hồng

Nhìn về cố quốc đỏ lòng thương con

Ròng ròng đôi ngả tơ vò

Tình chàng nghĩa mẹ con cò tha hương

Nào ngờ lại gặp anh hùng

Tấn tần em đã ngã lòng phu thê

Mừng em chín nẻo sơn khê

Cuối cùng em đã đi về chốn nơi

An tâm anh đã yên rồi

Aí tình là cõi mộng đời em ơi

 

        Đức Quốc 15.2.08

                   Lu Hà

 

 

 

 

    Đời vô thường

 

Thương ai chót daị sinh ra

Đường đi mưa gió ta bà gian nan

Trời xui cho được gặp em

Ở nơi đất khách Phan Trần từ bi

Chuông chuà vẳng tiếng sầu ai

Thương người thiếu nữ một hai sáng chiều

Tần ngần tựa cửa chờ nhau

Mong người lãng tử tiêu điều hoàng hôn

Nhạc vàng khuất bóng tùng quân

Chàng đi trong cõi bụi trần nhớ ai

Mơ màng trong gió ô hay

Em tôi giật giải vang trời bốn phương

Thoáng qua gió lạnh đanh lòng

Giá em mất giải thì chàng mới vui

Đỏ tình đen bạc em ơi

Giá em mất giải còn người  yêu thương

Anh đây lỡ bước sang dòng

Con thuyền vô định mênh mông biển đời

Nửa già thân sói lẻ loi

Thiếu ai tri kỷ mất người tri âm

Mất đi khẩu vị bình dân

Mất đi ân ái thuyền nan xuôi dòng

Âm thầm chiếc bóng mảnh lòng

Ngẩn ngơ vò võ nhớ nàng viễn phương

Đời nàng hoa lệ vinh quang

Đời tôi phiêu bạt tứ phương giang hồ

Phải chăng là kiếp phù du

Bọt bèo trôi nổi bể dâu đoạn trường

Xem ra nay đã tỏ tường

Đời người như vậy vô thường em ơi

Từ ngày biết được tin ai

Lòng anh xát muối mấy ngày chết luôn

Hai bờ biển chiụ u buồn

Chia tay mà để trầm luân thế này

Vòng quay định mệnh luân hồi

Trả vay, vay trả cho đời em ơi

Biết rằng duyên số định rồi

Trần gian trả nghiệp tình người mới xuân

 

Đức Quốc 2008

    Lu Hà

 

 

 

 

 

Một Lòng Hướng Phật

CHÙM THƠ THỨ NHẤT

 

Đức Thế Tôn

 

Ngài lại về đây thăm chúng con

Trùng dương chở nặng tấm lòng son

Ra đi vương vấn tình non nước

Ti Bét người ơi lệ ưá tràn

 

Nén giận chìm đau ôi! Cố hương

Nuí sông yêu dấu của tình thương

Hào quang Phật độ nuôi mầm sống

Ấn độ bên kia nửa dạm đường

 

Biết vậy làm sao hỡi các con

Ngàn thu tây tạng ánh trăng tròn

Nhớ ai Tất Đạt ngày xưa ấy

Phật Quốc dựng xây ở cõi trần

 

Chỉ tại lòng người nham hiểm sâu

Trung hoa đaị lục biển như dầu

Mênh mông sứ sở còn tham chiếm

Lửa đỏ hồn đau nợ vướng sầu

 

Chính phủ trung hoa doạ úc châu

Lạt tình phai nghiã lụy thâm thù

Chia ngăn ly gián lòng nhân thế

Mong đoá sen vàng đắm biển sâu

 

Chúng đã cam tâm cướp nước Ngài

Mưu toan cưỡng ép cả lòng người

Cho Ngài du khách không bầu bạn

Cô lập Thế Tôn giữa cuộc đời

 

Từ nhẫn lòng bi thuận hiếu nhân

Khuyên ngăn dân quốc hãy bình tâm

Chớ nên manh động hờn sôi sục

Biển lửa dầu sôi dụi cháy tàn

 

Nghìn năm hương khói vẫn còn đây

Giữ tấm lòng thành chay tịnh thay

Đỉnh cao hy mã lạp sơn đó

In dấu chân ai những tháng ngày

 

Thế giới văn minh đã hiểu rồi

Thế Tôn cứu thế của muôn loài

Dù cho Tây Tạng không còn nưã

Tổ quốc tâm linh vẫn sáng ngời

 

Chính phủ úc châu nặng nghiã tình

Hành tinh am hiểu rõ phân minh

Bạn thù trăm ngả đường muôn lối

Chính sách ngoại giao đã rõ rành

 

Dao buá trung hoa lợi được gì

Biển xa nam cực chốn mù khơi

Không chung biên giới không vay mượn

Hò hét chống ai được tiếng cười

 

Ngài đã sang đây để cứu đời

Đàn con vong quốc việt nam ơi!

Bao nhiêu sắc tộc chung hoàn cảnh

Đất khách quê người nắm chặt tay

 

Bộ trưởng úc châu đón nhận Ngài

Văn phòng tiếp khách ở Sydney

Nelson sát cánh đảng xanh nữa

Hoan hỉ học thiền niệm chánh y

 

Nguyên thủ quốc gia đi vắng xa

Cả hai trưởng phó bận kinh du

Tưng bừng dân quốc mừng nghênh đón

Đạo Phật hào quang giữa úc châu

 

Tâm sự băn khoăn với chúng con

Khó khăn tây tạng nỗi sinh tồn

Văn hoá ngữ ngôn bao tập quán

Trung hoa đaị lục lấn tranh dần

 

Chính khách hỏi Ngài nỗi xót xa

Quê hương gấm vóc bị người ta

Xua quân dày xéo thành châu quận

Đau lắm giữ tâm thoảng gió qua

 

Gió đến rồi đi ôi! Thế nhân

Đường trần gai góc nỗi gian truân

Năm ngày tận hiến truyền kinh nghiệm

Dạy chúng sinh linh hoá giải phiền

 

Trí tuệ hàm thông Đức Thế Tôn

Dân gian đệ tử số nhân lên

Dạy cho thế giới về tây tạng

Chặn lại trung hoa lũ bạo tàn

 

Thủ đô Phật Quốc của ta ơi

Ở maĩ trong tim mọi giống nòi

Dày đinh trung cộng đang dày nát

Quằn quại đau thương với tháng ngày

 

Đi khắp hoàn cầu Đức Thế Tôn

Bao nhiêu thương thảo hợp lòng dân

Yêu cầu chính khách nhìn cho thấu

Tây tạng trở về với chủ nhân?….

 

 Đức quốc ngày 18 tháng 6 năm 2008

                                           Lu Hà

 

 

Lời trăng trối

 

Đức đệ tứ xót xa lời trăng trối

Bao yêu thương nhắn nhủ với đàn con

Khi ra đi mà chẳng trọn đôi lần

Cho dân tộc tiễn đưa Thày tất cả

 

Sao Quảng Độ đi đâu mà chẳng thấy ?

Pháp nạn này biết  nhắn gưỉ cùng ai

Phút lâm chung mà chẳng thấy mặt người

Trong gang tấc trái tim hồn đi khuất

 

Bao giám sát mượn danh vì sức khoẻ

Nơi nhà thương ngột ngạt bức tường vôi

Cả cô đơn mọi cử chỉ hành vi

Máy chụp ảnh công an nhìn tất cả

 

Còn dân chủ rêu rao từ đầu lưỡi

Hơn nghìn lần tư bản chốn xa xôi

Dành tự do! Ôi máu thịt đầu rơi

Trong cải cách mậu thân và tư sản

 

Giết! Giết hết giết đi và giết mãi

Đất nước này trong thảm khốc điêu linh

Xây nhà giam ngục tối chốn rừng xanh

Đức Tăng Thống còn bao điều trăng trối

 

Và nơi kia rằn ri đầy sắc phục

Mắt gườm gườm răng nghiến lợi căm thù

Như xưa nay lũ chúng vẫn tự hào

Người đày tớ tận trung vì đảng nước

 

Thày Quảng độ với hai bàn tay trắng

Trái tim người sao cảm hoá yêu ma

Chúng cản ngăn làm sao đến nguyên thiều

Đưa kim giác về Sài gòn thống nhất

 

Dưới cờ Phật chúng sinh là đoàn kết

Đại hội sáu đã thống nhất chủ chương

Thày Thích Huyền Quang là trái tim chung

Thày Quảng Độ bị  chính quyền chèn ép

 

Họ vu khống chúng ta làm chính trị

Đổi trắng thay đen cưỡng bức thiền sư

Để muôn dân cam chiụ cảnh đói nghèo

Phật giáo quốc doanh là bàn tay của đảng

 

Đức Tăng Thống lệ rơi trên gó má

Phút lâm chung Ngài chẳng nói được nhiều

Tay lạnh dần hơi thở vẫn đều đều

Giây phút cuối định tâm về cõi Phật

  

Trên mạng luới truyền thông thông báo vội

Chim chóc bàng hoàng cây cỏ khóc than

Sông ngừng trôi biển lặng sóng u buồn

Mà dân quốc lặng thinh như chẳng biết

 

Bao mưu tính tội đồ còn sảo trá

Lễ đăng cai ra vẻ có tự do

Đưa quốc lên doanh thống trị Phật đà

Đức giáo chủ như thường dân đã chết

 

Đức Tăng Thống lặng yên và chẳng nói

Lũ quỷ yêu ma cảm hoá làm sao

Lúc sinh thời như Thày vẫn lo âu

Bao thập kỷ Thày đã làm tất cả

 

Đức Tăng Thống ra đi hồn viên mãn

Cả một thời hiến trọn với nước non

Đạo và đời chí nguyện Đức thế tôn

Cả dân tộc trái tim dòng máu đỏ.

 

Ngày 9 tháng 7 năm 2008

                 Lu Hà

 

 

       Lộn sòng

 

Tớ chẳng vui gì khi viết ra

Nửa già thế kỷ trái tim đau

Bao nhiêu nghịch cảnh đầy oan trái

Bức tượng vô thần ôi xót xa

 

Hùng vương phật tổ với người ta

Chư vị hôm nay đồng phụng thờ

Buôn thánh bán thần mưu cộng sản

Lộn sòng ve vãn bậc chân tu

 

Cái giá đưa ra thật khó coi

Đành rằng tam hợp lễ đăng cai

La làng đánh trống dương cao Phật

Lại móc vô thần trơ mặt ai?

 

Lận trắng con đen dễ hiểu lầm

Đại nam quốc tự với muôn dân

Chẻ băm chữ nghiã lời căn dạy

Phật giáo tự tâm giưã chính nhân

 

Cái mẹo trẻ ranh lừa được ai

Con dun xéo mãi cũng quằn thôi

Ba voi nước sáo treo đầu chó

Lại bán thịt heo giữa chợ đời

 

Cà cuống còn cay cái mặt mo

Tốn bao bút giấy khói hương thờ

Nưả già thế kỷ bôi son mãi

Đói khát cô hồn ngươi chạy đâu ?….

 

Cố ý mập mờ chữ thánh nhân

Nôm na mách qué bịp lòng dân

Cứu nguy chế độ đi buôn Phật

Gán cả Như Lai lên mác lê

 

Thế giới hữu thần thiên chuá giáo

Ngoài ra tất cả gọi vô thần

Nực cười lý giải trơ như đá

Loè bịp dân lành cả chữ tâm

 

Mai mốt rồi phen thiên chuá giáo

Hùng vương thiên chuá lại người ta

Ba ngôi thẳng tắp từ trên xuống

Vô sản dân nghèo dưới Ki Tô

 

Chuá cũng đấu tranh cho thế nhân

Chung lưng giai cấp có cơm ăn

Miễn sao chế độ cai toàn trị

Thánh giá chia đều cho đảng viên

 

Cái lễ đăng cai ngốn của dân

Cầu mong toà thánh sẽ ra ơn

Đại nam quốc tự thêm công giáo

Bác aí tình thương toàn đảng dân

 

Rạp mình cúng tế xin thần thế

Mặt trận ma chơi cũng duyệt rồi

Nghị quyết giơ tay cho tuyệt đối

Miễn sao quyền đảng chẳng buông rơi

 

Hương khói lầm dầm ba thánh nhân

Một hàng thẳng tắp dưới lên trên

Hùng vương phật tổ người ta nữa

Cái giá đăng cai thật đáng tiền

 

Xanh vỏ đỏ lòng vẫn thế thôi

Miệng thơm đẫm máu lợm bàn tay

Đi đêm mới biết ma ăn cỗ

Lúc đánh lúc xoa lúc giãi bày…

 

Biết đến bao giờ mới hiểu ra

Mưu gian quỷ kế thật ranh ma

Mượn vàng phết hẳn che màu đỏ

Phật nợ chúng sinh bao khổ đau

 

Từ bi hỉ xả sẽ quên đi

Giải thoát làm chi nghĩa lý gì

Giai cấp đấu tranh thêm cả Phật

Mác- Lê dơi chuột giưã ban ngày

 

Đại nam quốc tự tổ hùng vương

Kế đến quang đăng ánh đạo vàng

Lẫm liệt oai phong ai thế nhỉ

Con bài chế độ vẫn còn thiêng

 

Vẫn lại lai rai lý lẽ xưa

Đỉnh cao trí tuệ dạy con thơ

Thương dân yêu nước mê cờ đỏ

Yêu Phật tức là yêu Mác- Lê

 

Thế giới văn minh tự hoỉ nhau

Đăng đàn diễn thuyết tán như mưa

Tung hô Phật độ cao trần thế

Quảng Độ Huyền Quang mất tự do ?…

 

Cái xác còn đây quý lắm sao

Sao không thiêu huỷ để thành tro

Noi theo gương Phật mà tâm niệm

Xá lợi cứu đời bao khổ đau….

 

Đức quốc ngày 4 tháng 6 năm 2008

                                           Lu Hà

 

 

About the author
Leave Comment