Thơ

Buồn nào chạm nhẹ

Tiếp theo những vần thơ (nằm nhà tránh dịch bệnh lây lan). Sáng hôm nay tôi nhận ra có một nỗi buồn vừa chạm nhẹ và vần thơ lục bát, tôi phải viết ra để nhna65n biết mình đang suy tư có nghỉa mình đang hiện hữu. Xin chia sẻ cùng quý vị. Chúc qúy vị bình an trong mọi ngày.

Lê Tuấn

Buồn nào chạm nhẹ



Nỗi buồn sương trắng bay về

Hạt sương đêm đọng trên lề trang thơ

Trăng còn đẫm nguyệt trong mơ

Hoa rơi thềm lạnh hững hờ sương bay.

Buồn nào chạm nhẹ trên tay

Cho rung động đến trải bày tình riêng

Em về hoa lá chao nghiêng

Giải oan bao nỗi oan khiên phận đời.

Nụ cười hồng má đôi mươi

Bay tà áo mỏng bước dời gót xuân

Nụ tầm xuân vướng theo chân

Cho bao thương nhớ tần ngần nhìn theo.

Lệ rơi ướt mối tình nghèo

Bước đi lòng vẫn nghẹn ngào thương ai

Tìm xem có một dấu hài

Buôn lời ướm hỏi trang đài còn vương.

Buồn nào chạm bóng tà dương

Xa xăm mấy nẻo một phương diệu vời.

Một thời trôi nổi bên trời

Đóa vô thường nở trong người suy tư.

Lê Tuấn

“nỗi buồn vừa chạm, khi nằm nhà tránh dịch bệnh’

Leave a Reply