VTLV- TRANG ĐẶC BIỆT Mừng GIÁNG SINH 2025

**

**

         Bài thơ sau đây :
      
ALBUM THÁNH CA TUYẾT NHUNG

*

**

***

NOEL BUỒN

(Cuộc đối thoại giữa hai người bạn)

**

*

Em than thở Giáng sinh này buồn quá,
Đang một mình không biết tính sao đây…

-Thì xin mời em qua Mỹ chơi đi
Khi nào tới nhắn tin anh đưa rước
Chúa thì chắc không dễ gì gặp được
Nhưng giáo đường nhiều vô kể em ơi

Giáng sinh này em qua Mỹ thăm chơi
Tiền phí tổn đi về coi cũng rẻ
Thấy thiên hạ đi về như đi chợ
Em một lần nên thử độ xem sao

-Nghe anh mình nói chuyện giống chiêm bao
Anh cứ tưởng ai cũng giàu vậy á
Gốc nông dân em bùn lầy vất vả
Hột lúa mùa này đổi hột lúa mùa sau

-Xem ti-vi anh có biết gì đâu
Nghe nói bển bây giờ sang trọng lắm
Đường phố đẹp dập dìu người mua sắm
Nên nghĩ là tiền bạc đủ tiêu hoang

-Anh lầm rồi, giàu có chỉ nhà quan
Còn vô sản như em toàn cơ cực
Chạy miếng ăn đã tàn hơi mệt sức
Không mong gì du lịch được đâu anh

-Giáng sinh này em sẽ lại loanh quanh
Tiền không có mà tình càng chẳng có
Đời vốn dĩ không thương người nghèo khó
Em thở dài, anh chả biết nói sao đây!

-Đông Ry Nguyễn

CHÚA VÀ EM

Em một đời tin Chúa
Ta một đời tin em
Có thể nào em để
Ta lạc loài đức tin

Chúa yêu em thánh thiện
Ta yêu em nồng nàn
Chúa lẽ ra phải khiến
Ta sớm thành chiên ngoan

Mỗi lần em đi lễ
Đọc bao nhiêu lời kinh
Là hiên ngoài ta cũng
Tụng bấy nhiêu thơ tình

Em không là gỗ đá
Sao cứ hoài lặng câm
Để buồn trên thánh giá
Chúa nhìn ta ngại ngần

Hai ngàn năm Chúa vẫn
Cứu rỗi người trần gian
Em lẽ nào cứ để
Linh hồn ta đi hoang

Em một đời yêu Chúa
Ta một đời yêu em
Lẽ nào em không thể
Mở đôi vòng tay ngoan…

Đông Ry Nguyễn

THƠ XƯỚNG HỌA – PHƯƠNG HOA – NGUYỄN HUY KHÔI

*

*

**

*

BÀI VIẾT CỦA TÁC GIẢ SƯƠNG LAM – MỘT CÕI THIỀN NHÀN

Bây giờ là mùa Giáng Sinh.  Mọi người mọi nơi hân hoan chào đón Chúa sinh ra đời. 

Người viết tuy là một Phật tử nhưng vẫn luôn luôn chia sẻ niềm vui ngày Giáng Sinh với bạn bè thân hữu Công Giáo của tôi vì đối với tôi, Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh đều đem tin vui  đến cho tất cả mọi người, trong đó có tôi vì tôi vẫn nghĩ:

“Con của Phật hoặc là con của Chúa

Đều tin rằng có một Đấng Toàn Năng

Dạy con người phải luôn nghĩ nhớ rằng:

“Sống đạo đức, từ bi và bác ái”

và chúng ta luôn luôn ghi nhớ:

“Lời Chúa, Phật như suối từ ngọt mát

Chúa giáng trần hay là Phật đản sinh

Để dạy ta sống với một chữ Tình:

“Tình Nhân Loại với Thiện Tâm sẵn có”

 Chữ Phúc Đức chúng ta đều hiểu rõ

Khi con người sống đạo đức thiện tâm

Thì phúc duyên là dòng nước chảy ngầm

Mang an lạc, thiện lành cho ta đó”

(Trích bài thơ Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm của Sương Lam)

Tôi lắng nghe những bài thánh ca đêm Noel với sự trân trọng, tôi thấy lòng mình lắng đọng lại khi ngắm nhìn tuyết trắng rơi rơi vào đêm Giáng Sinh và tôi chia sẻ niềm vui với trẻ thơ khi nhìn những Papa Noel hay Santa Claus áo thụng đỏ, bụng bự, râu trắng vai quảy túi quà đi phân phát cho các em bé.

Tình thương yêu quý mến nhau đâu có phân biệt tôn giáo, phải không Bạn?  Chúng ta đến với nhau với trái tim tình cảm, với nụ cười thân mến, với sự tôn trọng lẫn nhau. Tôi vẫn nghĩ thế.!

Một ngày cuối Thu cách đây năm năm, khi Đông còn đang ngập ngừng nơi ngưỡng cửa, PL đã viết bài thơ Đông Ơi Đừng Vội.

Đông ơi đừng vội

*

Lìa cành lá rơi
Thu qua mất rồi
Đông buồn sắp về
Hồn nghe tái tê

*

Đông ơi chậm thôi
Ta đang vẫn ngồi
Bên dòng nước cạn
Nghe chiều nhẹ trô
i

*

Mây bay lững lờ
Thu buồn hắt hiu
Trời chiều dịu êm
Ta ngồi đợi đêm

*

Xa xa tiếng chuông
Nghe thăm thẳm buồn
Con chim lẻ loi
Nhìn quanh ngó quanh

*

Thu chưa muốn đi
Đông buồn vội về
Ta ngồi đợi mưa
Nghe cơn gió đùa….

Phạm Phan Lang
2/12/2020

Bài thơ Đông Ơi Đừng Vội đã được nhạc sĩ Mai Hoài Thu ưu ái phổ nhạc và biến thành một ca khúc sâu lắng, trữ tình. Ca khúc được trình bày bởi ca sĩ Đông Nguyễn, với giọng hát truyền cảm, nồng nàn.

Cũng từ bài thơ này và cũng với giai điệu Blues nồng nàn này của nhạc sĩ Mai Hoài Thu, nhạc phẩm Đông Ơi Đừng Vội đã tiếp tục được ca sĩ Nhất Chi Mai trình bày. Giọng hát đầy cảm xúc kết hợp với giọng bè nhẹ nhàng, lâng lâng ở cuối mỗi đoạn, khiến người nghe không khỏi xao xuyến và bồng bềnh trong một không gian cảm xúc rất riêng.

      Xin chân thành gửi lời tri ân sâu sắc đến nhạc sĩ Mai Hoài Thu, ca sĩ Đông Nguyễn và ca sĩ Nhất Chi Mai, những người đã thổi hồn vào bài thơ mộc mạc này bằng những giai điệu và giọng ca tuyệt vời, giúp nó thăng hoa và đến gần hơn với người nghe.

      Nhân ngày đầu Đông, xin mời quý vị cùng nghe lại bài hát cũ và kính chúc an vui.

Thân kính,
Phạm Phan Lang

***

MỜI CLICK VÀO LINK BÊN DƯỚI ĐỂ NGHE CÁC CA KHÚC TRỮ TÌNH TỪ TRANG NHÀ THÂN HỮU CỎ THƠM:

:

https://cothommagazine.com/wp/tho-nhac-than-huu-co-thom-thang-12-2021/

:

:
https://cothommagazine.com/wp/tieng-hat-nua-voi-le-da-va-dong-nhac-cua-tran-trinh-1937-2012/

:
https://cothommagazine.com/wp/wp-content/uploads/2025/12/TiengHatNuaVoi-DongNhacCuaNSTranTrinh-PAD.pdf

THƯ PHÁP QUANG HÀ

TRUYỆN DICH – THÁI NỮ LAN


Câu Chuyện Về Cây Giáng Sinh Kỳ Diệu
(Tháng 10, 2015)

Một người cha đặt cây thông Giáng Sinh trong nhà cho các con trai và không bao giờ đem bỏ đi…

Đây là một truyện cổ tích đời nay làm cho ta càng yêu thích sự kỳ diệu của mùa Giáng Sinh. 

Ngày xưa có một gia đình người Mỹ sinh sống ở thành phố nhỏ Wausau ở tiểu bang Wisconsin, miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Cha mẹ nuôi dạy sáu đứa con trai thật đáng yêu, sáu cậu đều thích đi câu cá trên thuyền với cha . Khi mùa Đông đến, chúng chạy ùa ra vui thích trượt băng trên cái hồ cạnh nhà suốt buổi chiều ,rồi tranh nhau chạy về nhà để thưởng thức ly sữa sô cô la nóng một cách ngon lành. Rich, người em nhỏ nhất luôn trân quý vô số những kỷ niệm yêu dấu như thế.

Nhưng, từ nhiều năm nay, kỷ niệm thường trở về với cậu ta là cây thông Giáng Sinh được đặt ở góc phòng khách trong ngôi nhà tuổi thơ của cậu. Vào một ngày đẹp trời của tháng mười hai, lúc đó Rich chỉ mới 14 tuổi, cậu và các anh cùng với cha mẹ họ đem một cây thông vào nhà . Neil, người cha luôn tôn trọng tập tục về cây thông Giáng Sinh này, và không gì có thể thay đổi được việc ấy, cho dù các con đều đã trưởng thành. Cây chễm chệ ngự trong phòng khách, đó là cây thông thuộc giống Epica xinh đẹp cao hai mét rưỡi.

Rich vẫn còn nhớ mình đã treo những quả châu đầu tiên lên cây thông Giáng Sinh. Nhưng vài hôm trước ngày Giáng Sinh, một thư thông báo tin không vui giáng xuống gia đình họ: đó là hai anh lớn bị gọi đi nhập ngũ vào thời kỳ chiến tranh ở Việt Nam. Người cha từng là cựu quân nhân của Thế Chiến Thứ Hai và Chiến Tranh Triều Tiên biết rằng thử thách ấy sẽ gay go như thế nào cho các con. Thế là ông đặt ngay một lời nguyền: 

“Tôi chỉ dẹp bỏ cây thông Giáng Sinh khi mà tất cả các con tôi đều trở về sum họp trong ngôi nhà này.”

Neil đã tuyên bố lời nguyền đó từ năm 1974. Rich, người em út của gia đình, nay đã 55t và anh ta đã kể lại câu chuyện này một cách cảm động. Và vì lý do đã kể trên, cây thông Giáng Sinh của gia đình vẫn giữ nguyên vị trí ở phòng khách, đến nay đã được bốn mươi năm. Hai người anh đi lính đã an toàn trở về Mỹ từ cuộc chiến, nhưng một anh là thương binh hạng nặng và đang sống ở tiểu bang Washington, ở đầu mút bên kia của đất nước.

Tình trạng sức khỏe của anh chưa cho phép anh thực hiện chuyến trở về gặp mặt gia đình. Về phần cây thông Giáng Sinh, nó vẫn hiện ngang sừng sững và qua bao nhiêu năm tháng vẫn giữ được nguyên vẹn tất cả những đồ vật trang trí trên mình nó, không sót một món nào. Còn chàng Rich từ nay rất hãnh diện về cha mình cùng với “truyền thuyết” này của gia đình, anh ta còn đùa rằng cây thông Giáng Sinh trở nên thân quen như bàn ghế trong nhà và anh cũng không thèm để ý đến nó nữa.

Phần lớn những cây thông Giáng Sinh lần lượt rụng hết lá sau nhiều tháng không được ở ngoài khí trời, nhưng cây thông của Neil, tất nhiên cũng có vài lá thông bị vàng úa, nhưng cây gần như vẫn y nguyên. Ngay cả những vật trang trí và đèn đóm đều gần 100 tuổi rồi. Đó là một trong những cây thông Giáng Sinh hiếm hoi có chiều dài lịch sử. Và người cha giải thích sự kiện này một cách hết sức đơn giản: 

“Những cành lá của cây thông Giáng Sinh của chúng tôi vẫn còn xanh tốt chỉ vì một nguyên do, đó là chúng chờ đợi con trai tôi trở về. Thật kỳ diệu thay! Nhưng tôi dám cá cược với quý vị là ngày mà con tôi về thì tất cả lá thông ấy sẽ rụng xuống.”

Ta hãy hy vọng rằng Giáng Sinh năm 2015 này, tất cả gia đình sẽ được sum họp đông đủ quanh cây thông Giáng Sinh kỳ diệu ấy.

Câu chuyện tuyệt vời trên đây nhắc cho chúng ta nhớ rằng Giáng Sinh chính là thời điểm để gặp lại người thân và sum họp để gia đình hưởng được những giờ phút đầm ấm bên nhau, và biết đâu, tin vào sự thần diệu của Giáng Sinh…

Nguồn: Eliane Hong,( tháng 10, 2015)- Thái Lan/ Nữ Lan dịch

THƠ MINH THÚY THÀNH NỘI

MỪNG MÙA SAO SÁNG 
*
Lê Hải đầu Văn Thơ Lạc Việt 
Hằng năm tổ chức hiến từ tâm
Dâng lên ý nghĩa mùa sao sáng 
Đón Chúa niềm tin đẹp nở mầm 
*
Chiều nhạc “ Mừng Mùa Sao Sáng “diễn 
Như vừa có Chúa hiện quanh đây 
Thiêng liêng trang trí hình Thiên Chúa 
Trình diễn không gian ấm áp đầy 
*
Gợi nhớ tình quê nhiều kỷ niệm 
Năm mươi năm viễn xứ xa nhà 
Hài Đồng Cứu Thế thương nhân loại 
Nuôi dưỡng loài người góp tiếng ca 
*
Giai điệu ngữ ngôn hòa trống nhạc 
Ca đoàn giáo xứ nhịp nhàng xinh
Thời trang quốc tế màn phong phú 
Hợp tác đàn tranh uyển chuyển tình 
*
Gió lạnh mùa đông vừa chạm ngõ 
Vui mừng nguyện Chúa xuống trần gian 
Bình yên thế giới mùa lễ hội 
Rực rỡ đèn hoa kết mọi đàng 
Minh Thúy Thành Nội 
Mùa lễ Noel 2025

TRUYỆN DỊCH ĐÊM CHÚA GIÁNG TRẦN – THÁI NỮ LAN




VĂN TỪ “CÔ GÁI VIỆT” Nguyễn Thị Thanh Dương: BABY SIT.

BABY SIT

     Nguyễn thị Thanh Dương

“Cần người baby sit ở tại nhà, trông 3 đứa trẻ 7, 6, và 5 tuổi, làm vài công việc vặt. Có phòng riêng, lương hậu hỉ. Xin mời ”.

Đọc hàng loạt mục cần người đến nhà giữ trẻ, tôi dừng lại ở đây, sao mà thích hợp với tôi đến thế, tôi đang tìm một nhà có đông trẻ con để đến giúp việc, vì tôi cô đơn quá đổi. Cái nghề baby sit này tôi đã nghĩ tới với rất nhiều hứng thú sau những tháng năm dài mấy lần vấp ngã trong cuộc đời.

Tôi gọi phone ngay:

– Hello, chào chị, tôi có đủ điều kiện để xin làm baby sit cho nhà chị đây.

Giọng hớn hở bên kia đầu dây:

– Chị trẻ không? Khỏe không? Em có 3 thằng con trai quậy dữ lắm, đến nỗi bác Ba hiện thời đang baby sit tụi nó chịu không thấu, bác quá mệt đòi thôi việc nên em mới đăng báo kiếm người thế vô, bác Ba làm nốt 2 tuần nữa cho tròn tháng rồi mới ra…

Chị ta nói dài quá tôi phải ngắt lời :

– Tôi hiểu rồi, năm nay tôi 40 tuổi, sức khỏe tốt. Được không?

– Vậy thì tốt quá, coi như em nhận lời mướn chị, bữa nào mời chị đến nhà, coi những công việc bác Ba làm sao chị làm vậy.

Tôi đồng ý, hai tuần nữa tôi lại có một cuộc sống khác.

Một cuốn tiểu thuyết có bao nhiêu trang buồn vui thì cuộc đời tôi cũng có bấy nhiêu trang. Tôi là một đứa trẻ không có cha ngay từ trong bụng mẹ, nghèo khổ và lam lũ tôi sống với mẹ bữa đói bữa no trong một xóm lao động ở Việt Nam, năm tôi 12 tuổi mẹ tôi bị bệnh chết, không thân bằng quyến thuộc. Tôi bơ vơ.

Tôi được một bà hàng xóm tốt bụng mang tôi đến một gia đình họ hàng của bà. Đó là chủ hãng nước mắm ở bến Chương Dương, Sài Gòn, để tôi làm việc vặt gì thì làm, mục đích chính là họ nuôi tôi làm phước.

Ông bà chủ có hai người con gái tuổi mười tám đôi mươi, đa số tôi làm việc vặt cho hai cô. Biết thân phận mình tôi làm việc rất chăm và ngoan ngoãn nên cả ông bà và hai cô đều thương. Được sống ở thành phố, bên cạnh hai cô chủ, tôi phổng phao khoẻ mạnh và đầu óc khôn ra, những sinh hoạt của họ cũng cho tôi nhiều kiến thức. Lúc nào rảnh hai cô thay phiên nhau dạy tôi học chữ.

Tôi quý mến ông bà chủ hãng nước mắm lắm, tôi hay nói với ông bà con mong mau lớn con sẽ khuân nước mắm từ kho ra xe, ông bà đỡ phải mướn người ta. Nhưng chưa đến cái ngày tôi được làm công việc đó để đền ơn đáp nghĩa chủ, thì năm 1980 cả nhà ông bà tổ chức vượt biên, và tôi nghiễm nhiên đã là một thành viên của gia đình họ nên cũng được đi theo. Năm đó tôi 18 tuổi.

Sang đến Mỹ tôi vẫn tiếp tục làm người giúp việc cho họ. Vài năm sau hai cô học hành xong và lập gia đình, cuộc sống của tôi vẫn êm đềm theo gia đình chủ, nhưng hai cô nói tôi không thể suốt đời làm thuê làm mướn cho nhà cô mãi được, tôi đã trưởng thành cấn có một cuộc sống riêng, có vợ có chồng như người ta. Hai cô thương tôi mà nói thế, chia tay hai cô tôi buồn lắm và không tự tin chút nào, vừa xấu vừa không trình độ thì ai dám lấy tôi?

Thế mà có người thương tôi, lấy tôi, làm tôi vừa mừng vừa ngạc nhiên, anh quê ở Long Đất, Vũng Tàu, làm tài công chở người vượt biên từ ghe nhỏ ra ghe lớn, một hôm anh liều mình lên ghe lớn đi luôn, qua đây tứ cố vô thân. Anh cũng bơ vơ.

Gia đình ông chủ hãng nước mắm ở California, còn tôi và chồng rủ nhau về Tiểu bang Texas, nghe nói cũng đông người Việt Nam và nhà cửa thì rất rẻ so với Cali.

Sau này tôi hỏi chồng tôi với vẻ cảm động và vô vàn biết ơn rằng em xấu, em quê mùa thế tại sao anh lấy em, anh yêu em ở điểm nào ? Anh đáp thản nhiên thời điểm đó ít người Việt Nam, đàn ông thì thừa, đàn bà thì thiếu, thà lấy em còn hơn ở giá, chứ có yêu thương gì đâu!

Sự thật mất lòng, nhưng chứng tỏ là anh thành thật, thôi thì “ bèo dạt mây trôi” gặp nhau, cho đời bớt buồn, bớt khổ. Chúng tôi an phận sống bên nhau và mong muốn có một đứa con, nhưng chờ hoài hết năm nọ, năm kia, hai vợ chồng tôi mới đi bác sĩ để biết một sự thật đau lòng tôi không có khả năng sinh con. Chồng tôi thất vọng, chán nản sinh ra nhậu nhẹt say sưa, một hôm tôi biết được anh đã ăn ở với một cô gái, và cô đang mang bầu, tôi hiểu phận mình thua thiệt, tự nguyện rút lui, trả anh cho cuộc đời mới đang mở ra cho anh.

Vài năm sau tôi lập gia đình với một ông lớn tuổi, bị vợ bỏ, ông chấp nhận hoàn cảnh tôi, không cần con cái, hình như ông dị ứng với vấn đề này, ông nói con cái ở Mỹ chỉ là một lũ mất dạy. Tôi an lòng sống với ông, tưởng sẽ được hạnh phúc cho đến tuổi già. Nhưng ông bị chết đột ngột vì bệnh tim, không kịp một lời trăn trối, nhưng cũng kịp để lại cho tôi một món tiền khá lớnphải trả nợ cho credit card, không biết ông đã vay mượn từ lúc nào, mang tên hai vợ chồng, chỉ để đánh cá football (sau này tôi mới biết đó chính là nguyên nhân ông bị vợ bỏ, con khinh, và vất va vất vưởng như lục bình trôi sông rồi tấp vào đời tôi, để tôi phải trả một giá rất đắt cho cái hạnh phúc mà tôi chưa hề được hưởng).

Tôi đã cần cù đi làm lương vài đồng một giờ trong vài năm để trả món nợ đó, tôi suy luận theo thuyết nhà Phật, có lẽ kiếp trước mình mắc nợ ông ta? Bây giờ nợ trả hết rồi, tôi không oán hận gì ông đâu, ông hãy thanh thản an giấc ngàn thu, chỉ mong rằng kiếp sau nếu có tái sinh , dù lấy ai cũng xin ông chừa thói cờ bạc, chừa đánh cá football cho vợ con ông nhờ.

Vừa xấu người, vừa xấu số, qua hai đời chồng mà chẳng được gì ngoài thất vọng khổ đau.Tôi quyết tâm an hưởng cuộc sống độc thân, tưởng rằng sẽ thanh thản mà sao buồn thế! đơn độc thế! Đôi lúc tôi muốn quay về tìm hai cô chủ cũ đang sống ở California, nhưng lại tự ái, và phụ lòng tin tưởng của người ta nên đành thôi.

Tôi cũng là một người đàn bà như bao nhiêu người đàn bà khác, cũng thèm khát một mái gia đình, những đứa trẻ thơ, để được săn sóc chúng, thương yêu chúng. Thế là tôi nghĩ đến nghề baby sit, tôi muốn được ở tại nhà chủ, sống hàng ngày với họ, để hưởng lây không khí gia đình, để gần gũi những đứa trẻ mà đáng lẽ tôi cũng có.

***

Tôi đã đến nhà cô chủ mới để quan sát tình hình, vợ chồng chú An giới thiệu tôi với bà Ba và 3 đứa trẻ rồi họ vội vã rời khỏi nhà, họ đang kinh doanh một nhà hàng lớn rất đông khách nên bận túi bụi, việc nhà cửa, con cái giao phó hết cho người baby sit.

Lần đầu nhìn 3 thằng ranh tôi đã thích, còn chúng nhìn tôi với vẻ tò mò .Hôm nay ngày nghỉ nên chúng ở nhà đủ, bà Ba vừa làm việc vừa nói chuyện với tôi, bà hơn 65 tuổi, nhưng chưa có quốc tịch nên chưa được hưởng tiền già. Ôi, ở cái tuổi này mà phải quản lý 3 thằng vừa ăn khoẻ vừa nghịch ngợm như thế kia thì mệt thật! Tôi bỗng thấy mình còn trẻ quá, sẽ đủ sức làm nữ tướng điều khiển 3 thằng lính quèn đó.

Tôi tiếp tục công việc của bà Ba không khó khăn gì, sáng dậy lo cho 3 đứa đi học, trưa lần lượt đón về, chiều nấu cơm, tắm rửa cho chúng, rồi dọn dẹp nhà cửa… Tôi vừa nghiêm vừa thân thiện để chúng không ăn hiếp và không quá sợ tôi. Ai như bà Ba muốn làm cái gì cũng phải năn nỉ nào ăn cơm đi, nào tắm đi, nào thay đồ đi.v.v… rồi bà thương, chúng nó đâu cần cái tình thương hứa hẹn của bà để phải đánh đổi những trò chơi hứng thú của chúng.

Mỗi lần cho lũ trẻ tắm là một cuộc chơi “trốn tìm” và “đuổi bắt” đầy ngoạn mục, quần áo dơ thay ra, chúng không để vào rổ trong phòng tắm mà cố tình quẳng vào kẹt tủ, gầm giường, hay góc bếp cho bà Ba tìm mệt nghỉ, bà Ba đi khắp nhà tìm quần áo dơ của chúng như tìm chiến lợi phẩm sau một cuộc giao tranh. Xong, thì 3 thằng lại xổng mất, bà phải chạy từ phòng nọ đến phòng kia, từ tầng lầu xuống tầng dưới, và ngược từ tầng dưới lên tầng lầu để tóm chúng lôi vào phòng tắm…

Bà mệt và căng thẳng đến nỗi có đêm bà thấy ác mộng, 3 đứa chạy nhảy bừa bộn trong phòng tắm, nước văng tung toé, nước tràn lan lênh láng, trôi bà đi khắp nhà… Giật mình tỉnh dậy người bà còn đẫm mồ hôi, bà không tin là mình vừa ngủ mê, lò dò bật đèn ra phòng tắm, thấy mọi sự yên tịnh bình thường bà mới yên tâm vào ngủ tiếp.

Khi bố mẹ chúng ra khỏi nhà, căn nhà rộng 4,000 sqft, đẹp đẽ sang trọng, trên khu đất rộng, vườn tược xinh tươi, hàng tháng có người đến làm vườn cắt cỏ này là của tôi, tôi tha hồ ra mà đi trên cỏ non xanh mướt, ngắm hoa lá, nhìn chim bay… Những giây phút thú vị đó, tôi tin chắc rằng vợ chồng cô chủ chưa bao giờ biết đến.

Vào nhà tủ lạnh đầy ngập đồ ăn, tôi muốn ăn, muốn bày món gì có mà trời biết. Tôi đã làm những món ăn, bánh trái khiến lũ trẻ thích mê, tôi kể cho chúng nghe những đứa trẻ bằng tuổi chúng đang ở Việt Nam, đang thiếu ăn, thiếu mặc, hay không được học hành gì cả… tôi kể về tuổi thơ nghèo khổ của tôi, chúng cảm động nghe tôi kể như nghe chuyện cổ tích, tôi dạy chúng phải biết quan tâm và giúp đỡ người khác, biết nhường nhịn thương yêu nhau.

Dần dần 3 đứa đều quý mến tôi, ngoan ngoãn nghe lời tôi, chúng không nghịch phá nữa, tự mình làm những gì có thể được, tôi không phải hầu hạ chúng như bà Ba, trái lại tôi còn sai chúng làm được khối việc vặt, khi quần áo đã sấy khô, chúng gấp lại, của đứa nào đứa nấy mang về phòng, chúng vui thích vì được tự tay xếp quần áo vào tủ theo ý mình.

Tôi sai chúng nó lấy báo cho tôi đọc hay rót nước cho tôi uống là chuyện thường tình ở nhà, không biết bố mẹ chúng nhìn thấy có xót ruột không? Chứ chúng làm với tất cả lòng hăng hái, mà tôi cũng thương yêu chúng biết bao nhiêu, không phải là nhiệm vụ của một baby sit đâu, mà bằng tấm lòng của một người mẹ.

Tôi và 3 đứa trẻ đã có những ngày êm đềm hạnh phúc, những bữa cơm chiều đầm ấm, những buổi trưa 3 đứa thì ngủ, còn tôi nằm khểnh nghe nhạc, thảnh thơi như một kẻ vô công rỗi nghề, tôi mở máy nghe Chế Linh và Tuấn Vũ, hai giọng ca mùi mẫn là thần tượng của tôi, họ hát bài gì tôi cũng thuộc dù tôi không nhớ tên tác giả, nhưng chắc chắn là không có nhạc Trịnh công Sơn, dù ai cũng khen nhạc ông ta, có nhiều câu nhạc của Trịnh công Sơn nghe “mơ hồ” quá tôi không hiểu nổi: “Tóc em từng sợi nhỏ rớt xuống thành hồ nước lênh đênh.” Hay “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ. Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao…” thà cứ cụ thể, huỵch toẹt như “Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn…” hay “Đêm đêm một mùi hương, mùi hoa sứ nhà nàng…” nghe mà thấm tới tim tới phổi, nghe mà rơi lệ.

Nằm nghe nhạc đã, tôi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy 3 đứa trẻ vẫn nằm ngủ bên tôi trong căn nhà sạch sẽ thơm tho, chẳng có chuyện gì phải làm, tôi vẩn vơ nghĩ tới vợ chồng cô An, không biết ngay giây phút này họ đang làm gì nhỉ ? Tội nghiệp ! chắc chú An đang bù đầu trong khói bếp mịt mù, trước kia chú có thuê đầu bếp, nhưng đứa thì làm mình làm mẩy, đi trễ về sớm, đứa thì chuyên môn ăn cắp mang về nhà toàn những món đồ biển đắt tiền.

Thế là chú vừa là ông chủ vừa kiêm luôn chức đầu bếp cho chắc ăn, khỏi phải trả tiền công đầu bếp mà lại quản lý được cả đám nhân viên dưới bếp, không thất thoát hao phí đồ ăn, thực phẩm. Còn cô An cũng bù đầu không kém, như tất cả những người Châu Á làm kinh doanh, khâu tiền nong thì chỉ có ngưòi nhà hay chính chủ nhân quản lý, cô An ngồi trong quầy thu tiền, mỗi ngày phải mỉm cuời không biết bao nhiêu lần, phải Hello, Thank you với không biết bao nhiêu người, kể cả những người có bộ mặt đáng ghét nhất.

Chín mười giớ tối cô chú An mới về tới nhà, tắm rửa và hỏi thăm con cái qua loa xong là lăn vào phòng ngủ, nếu có động đất hay trời sập chắc họ cũng không biết.

Làm gì cô chú An dám mơ tới một giấc ngủ trưa thanh bình nhàn hạ như tôi? Nằm nghe nhạc lâm ly sướt mướt như tôi?

Làm chủ nhà hàng, khách tới ăn tấp nập, nhưng cô chú An thường không ăn nổi những món ăn của mình, ngày nào cũng ngửi, cũng nhìn thấy, họ ngán quá rồi, cô An thường mang đồ ăn do tôi nấu ở nhà , tôi làm món dưa cải muối chua với củ hành đỏ thật thơm ngon, cô An rất thích.

Từ ngày làm baby sit, ăn, ở, chủ bao nên đồng lương tôi hầu như không dùng tới, dư được bộn tiền, tôi không có họ hàng gần xa ở Việt Nam để mà giúp họ. Tôi nghĩ đến những đứa trẻ nghèo – như tôi ngày xưa – và muốn đồng tiền của tôi được hữu ích tôi liên lạc với một ngôi chùa ở Việt Nam, thông qua đó, hàng tháng tôi gởi tiền về để chùa mang đến những Cô nhi viện, những Nhà nuôi trẻ em khuyết tật, cho các em được thêm manh áo mới, thêm miếng ăn ngon.

Nếu quả thật kiếp này làm điều lành kiếp sau được hưởng thì tôi mong sẽ có một mái gia đình và những đứa con như 3 thằng mà tôi đang baby sit là đủ rồi, chẳng mong giàu có sang trọng gì.

Một hôm cô An mang về một tờ báo xuất bản ở Việt Nam, do người bạn cô mới đi chơi Việt Nam và mang về. Cô An chỉ cho tôi bài viết về một bà người Việt sống ở Mỹ có lòng từ tâm, hàng tháng gởi cả ngàn đô về Việt Nam để giúp các trẻ em nghèo.

Cô An chặc lưỡi:

– Làm điều thiện mà dấu tên, ngu thật. Người ta đâu biết mình là ai, thì hãnh diện với ai đây?

Rồi cô so sánh, nửa đùa nửa thật:

– Chắc bà này giàu lắm mới chi ra như thế. Mà có giàu hơn tôi được không?

Mỗi ngày nhìn vợ chồng cô An ra đi, lao vào cuộc sống, tôi biết họ kiếm ra rất nhiều tiền, bằng sức lực mồ hôi và bằng cả sự khôn ngoan sống ở đời như cô An đã từng hãnh diện khoe với tôi, chị biết không, buôn bán kiếm lời là chuyện dĩ nhiên, ngoài ra phải biết kiếm thêm, mỗi bill tính tiền ăn của khách đều cộng thuế, nhưng tôi đâu có ngu mà khai thật lợi tức của mình với sở thuế, nên hầu hết tiền lời, tiền thuế của người ta trả đều vô túi mình.

Còn tôi, lương tháng 1,200 đồng, không kiếm thêm được đồng nào như vợ chồng cô chủ. Nhưng nếu so sánh giữa tôi và họ ai giàu hơn? Thì …tôi chứ ai! Vì tôi còn có tiền phân phát cho người khác. Và ai sướng hơn? Thì… cũng tôi chứ ai! vì tôi có niềm vui khi đã mang lại niềm vui cho người khác…

Nguyễn thị Thanh Dương




CHUYỆN SƯU TẦM – Người phụ nữ gốc Việt hành khất ở Paris

Người phụ nữ gốc Việt hành khất ở Paris

Mỗi ngày hai buổi đi, về sở làm, Quốc phải đi qua ga xe điện-ngầm Montparnasse làm trạm trung chuyển.

Có một ngày, đường xe điện ngầm về nhà Quốc tạm ngừng hoạt-động để sửa chữa, Quốc phải xử dụng đường xe điện ngầm khác trên cùng một ga trung chuyển, nhưng phải mượn lối đi qua hai thảm thang máy khá dài…

Khi vừa qua khỏi thảm thang máy thứ hai vài bước, Quốc thoáng thấy có một người phụ nữ ngồi xin tiền. Một chân bà bị teo nhỏ co quặp lai, ngắn hơn chân kia, một cặp nạng bằng kim loại sáng bóng sạch-sẽ nằm hai bên. Bà có vóc dáng của một người Á-châu và ánh mắt của bà khiến Quốc cảm nhận như đã nhìn thấy ánh mắt nầy ở một nơi nào đó rất mơ hồ…

Dòng người phía sau Quốc thúc đẩy Quốc tiến về phía trước. Quốc vẫn đi, lòng tự hỏi, tại sao giữa Paris của nước Pháp lúc nầy lại có người khuyết tật ăn xin ?

Chính-sách an-sinh xã-hội của Pháp không thể để sự việc như thế nầy xẩy ra, trừ trường hợp người nhập-cư bất hợp-pháp chưa được chính-quyền chấp thuận cho cư-trú dài hay ngắn hạn. Người khuyết tật là ưu-tiên của chính-sách an-sinh xã-hội Pháp.

Những ngày sau đó, buổi chiều đi làm về, khi bước ra khỏi thảm thang máy thứ hai Quốc vẫn thấy người đàn bà khuyết tật ngồi ngay tại một địa-điểm như những ngày hôm trước, dưới đất, trước mặt là một hộp giấy nhỏ để người hảo-tâm bỏ tiền vào. Bà ngồi im-lặng, không một lời hỏi xin khách đi ngang qua. Có lúc Quốc nhìn bà, mỉm cười. Quốc định ngừng lại bỏ tiền vào hôp giấy. nhưng một ý-nghĩ chợt dến, Quốc tiếp tục đi Quốc tự nhủ: “những người như bà nầy được xã-hội ưu-tiên giúp đỡ, không đến nổi nào phải xin ăn… làm ê mặt nước Pháp quá ! “.

Một ngày giữa tuần, sở làm có công việc cần giải-quyết gấp, tám giờ tối Quốc mới ra khỏi sở làm. Khi đến cuối thảm thang máy thứ hai Quốc không nhìn thấy người đàn bà khuyết tật ngồi nơi chỗ cũ. Sau giờ cao-điểm trong hành lang ga rất thưa người, Quốc có thể nhìn thấy bà nếu bà đang di-chuyển một nơi nào gần đó…

Nhưng khi đến bến xe điện, Quốc thấy người đàn bà khuyết-tật đang đứng chờ chuyến xe đến, trên cùng hướng của tuyến đường Quốc xử-dụng. Quốc đến bên cạnh bà, cũng vừa lúc xe đến. Quốc đưa tay đẩy nhẹ sau lưng bà bước lên tàu. Một hành-động tự phát nhân-cách của một nguời trước một đồng-loại khuyết tật dù không được yêu-cầu.

Xe thưa thớt khách. Vừa ngồi xuống ghế, người đàn bà khuyết tật xếp hai nạng chung với nhau để qua phiá bên chân bị tật. Quốc ngồi vào ghế đối -diện. Bà mỉm cười nhìn Quôc, nói bằng tiếng Pháp:

  • Cám ơn ông.
  • Thưa bà không có gì. Quốc trả lời.

Bà nhìn Quốc, hai mắt mở lớn, Quốc vẫn thấy ánh mắt nầy mình đã gặp ở một nơi nào đó. Bà hỏi:

  • Nhìn ông, nhận ra ông là người Châu-Á, nhưng không biết ông là người nước nào ?.
  • Tôi là người Việt-nam.

Bà cười, giọng cười đầy thiện-cảm :

  • Tôi cũng là người Việt-nam như ông, tiếc rằng tôi không nói được tiếng Việt, còn ông, ông nói được tiếng Việt không?.

Quốc gật đầu:

  • Tôi qua đây không lâu lắm nên còn nói được tiếng Việt như người trong nước.

Vẻ mặt bà thoáng suy-tư:

  • Mình người Việt, không nói được tiếng Việt, cũng thiệt-thòi phải không ông ? .

Quốc chưa kip trả lời câu hỏi thì loa phát-thanh trên tàu điện ngầm thông báo trạm đến để Quốc đổi tàu.

Quốc hỏi:
– Bà xuống trạm nào ?
– Tôi sẽ xuống trạm cuối của đường tàu nầy, nhà tôi gần đó.

Đúng lúc, cửa tàu tự động mở, Quốc xuống xe. Khách xuống xe và khách lên xe che khuất tầm nhìn của Quốc đang quay người lại để chào bà.

Ngày hôm sau, đường xe điện ngầm tạm ngừng lưu-thông để sửa chữa hoạt động trở lại, Quốc xử dụng đường xe điện ngầm cũ nên không còn gặp, nhìn lại người đàn bà khuyết tật, tuy nhiên lòng Quốc vẫn phân-vân: “Bà ta, người gốc Viêt-nam, không biết nói tiếng Việt, chỉ nói được tiếng Pháp, đi xin tiền giữa thủ-đô nước Pháp, không bị người Pháp có lòng tự ái dân-tộc pha lẫn bản chất kỳ-thị màu da xua đuổi ! Ngay chính bản thân, khi nhìn thấy người đàn bà khuyết-tật nầy xin tiền Quốc cũng cảm thấy khó chịu… bà làm tổn thương đến chính sách an sinh xã hội nước Pháp.! “Quốc nghĩ, không biết có cần-thiết gặp lại người đàn bà nầy không ?. Vì bà là đồng-hương cơ-cực ? Vì sao bà bị tật nguyền như vậy ?


Thời gian trôi qua, Quốc đã không còn nhớ gì đến người đàn bà khuyết-tật. Khoảng sáu tháng sau, buổi tối ngồi xem tin-tức thời-sự của đài truyền-hình France 3, một đài địa-phương của thủ-đô Paris và vùng phụ cận, một bản tin được phát ra với hình ảnh người đàn bà khuyết tật xin tiền trong hầm xe điện ngầm đang trao một phong bì cho cho một người, cùng lời của người phát tin: “Hôm nay là năm thứ sáu, bà Thérèse Tran một người tàn-tật, đã trao tặng cho hội Chữ Thập Đỏ nước Pháp 5.000 Frances Pháp, số tiền nầy do bà quyên được hàng ngày của khách lai vãng trong những hầm xe điện ngầm của thành phố Paris. Quý khán thính giả của đài đã từng được xem bảng tường trình bằng hình ảnh công việc của bà trong một chương-trình ĐÓNG GÓP CHO TỔ CHỨC NHÂN-ĐẠO trước đây trên đài truyền hình của chúng tôi. Bác-sĩ đại-diện hội Chữ Thập Đỏ Pháp đang nhận số tiền nầy từ tay bà”.

Bản tin tức khích-động trí tò mò của Quốc. Ngày hôm sau trên dường từ sở làm trở về nhà, Quốc chọn tuyến đường xe điện ngầm thời gian trước đây đã cùng bà xử dụng chung một chuyến. Khi đi qua khỏi thám thang máy thứ hai, Quốc nhìn thấy bà vẫn còn ngồi tại chỗ. Quốc tiến thẳng vào hành lang đường hầm, đến tuyến đường xe điện, cố ý ngồi chờ gặp bà. Gần mười chuyến tàu ngừng cho khách lên xuống rồi tiếp tục chạy… Quốc nhìn thấy bà đang chống nạng xuất hiện đầu đường hầm, Quốc đi nhanh về phía bà ngỏ lời chào. Bà chào lại và đưa tay bắt tay Quốc. Bà cười rất tươi, nói với Quốc:

  • Lần đầu tiên gặp ông cùng trên tuyến xe nầy cũng khá lâu, tưởng là không còn gặp lại ông nữa, Paris có hơn mười tuyến đường xe điện ngầm và hàng vài chục ga trung chuyển… gặp nhau lại trên cùng tuyến xe rất hiếm. Gặp ông lúc đó, thấy ông lạnh lùng đối diện với một người ăn xin vì đói ăn và tàn tật như tôi. Hôm nay có khác, thấy nét mặt ông tươi vui và còn chờ tôi để trể mấy chuyến xe ? Nếu tôi đoán không sai, ông muốn gặp tôi hôm nay vì đêm qua ông đã nhìn và nghe được mẫu tin-tức về tôi trên đài truyền-hình France 3: một người đàn bà Pháp gốc Việt, tật nguyền ăn xin để làm việc thiện ? Và rất tiếc phải để ông chờ… vì tôi có thấy ông đi qua chỗ tôi vừa rồi… giờ nầy ông vẫn còn ở đây ?

Quốc cảm thấy bối-rối trước những lời khẳng định và nhạy bén của bà, Quốc chưa kịp đáp lời thì chiếc tàu điện ngừng, cửa mở, hành khách lên tàu. Một hành khách lịch-sự nhường chỗ cho bà. Quốc đứng bên cạnh và có dịp quan sát khuôn mặt thanh tú của bà, mái tóc đen chen lẫn vài sợi trắng hai bên thái dương.

Cặp mắt của bà có một sức lôi cuốn kỳ lạ, người nhìn cảm thấy như bản thân mình bị thâu nhỏ lại như bị hút vào bên trong… cặp mắt mà Quốc đã nhìn thấy một nơi nào đó vào một thời kỳ rất xa, và rất xa. Xe ngừng. Khách xuống, không có khách lên. Quốc ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh bà. Hai người không nói gì với nhau cho đến lúc loa tàu báo tên trạm ngừng sắp tới, bà hỏi Quốc:

  • Chắc ông xuống trạm này vì kỳ trước ông đã xuống đây ?

Quốc cười, lắc đầu:

  • Hôm nay tôi không xuống đây, xin được theo bà để được nghe bà cho nghe chuyện bà đi quyên xin tiền làm từ thiện.

Bà cười, hai tay ôm hai chiếc nạng vào người, nói:

  • Ông thấy đó, vừa rồi tôi nói có sai đâu, hôm nay ông đón gặp tôi chỉ vì tin tức về tôi trên đài truyền-hình tối hôm qua. Có lẽ trước đây ông không theo dõi tin-tức trên truyền hình France 3 nên không biết. Tàu chạy ồn quá, vậy hãy đợi đến trạm cuối, bên ngoài ga có quán nước, chúng ta đến đó nói chuyện thoải mái hơn, và đây cũng là người Việt-nam đầu tiên trực tiếp muốn biết chuyện nầy. Mong rằng ông không phải là người của tòa Đại-sứ Việt-nam, phỏng vấn, ghi âm lén rồi tráo trở chỉnh sửa, viết lại… trái với trung thực rồi họ cho là đài France 3 tuyên truyền, hư cấu, giàn dựng… Chuyện của tôi là chuyện của tôi, chỉ vậy thôi.

Hai người đi vào một quán nước gần kế lối ra của hầm xe điện ngầm. Thời tiết đang vào cuối tháng tư nhưng vẫn còn se lạnh, bà chọn một bàn bên ngoài quán và nói với Quốc:

  • Chắc là hôm nay tôi sẽ về nhà trễ, mẹ tôi sẽ phải đi tìm đón về, ngồi bên ngoài để bà dễ tìm thấy, trời còn lạnh, nếu ngồi bên trong thì ấm hơn. Tôi vẫn có thói quen, những chiều tối không việc gì làm, ở nhà buồn lắm hay ra ngồi đây uống cà-phê nhìn người qua lại, về nhà trễ, bà cụ đi tìm đón về… lại nghe những lời trách hàm chứa yêu thương… đã trở thành thói quen không bỏ được. Nhà cũng gần đây nhưng cũng tội cho bà cụ, vào mùa đông, khi có tuyết rơi, bà cũng đội tuyết đi tìm đứa con tàn tật nầy !

Hai tách cà-phê được mang đến, bà đưa tay phải lấy viên đường. Quốc nhìn thấy bàn tay của bà bị co quắp trừ ngón cái và ngón trỏ còn cử động được, ba ngón còn lại áp chặt vào lòng bàn tay. Bà cầm muỗng khuấy tách cà-phê nhẹ nhàng và rất bình thường, không vướng víu… Quốc thấy lòng dâng lên nỗi ái-ngại khi vừa khám phá thêm bàn tay của bà, Quốc quên đi ly cà-phê của mình… đến khi cà-phê được nhấm nháp rồi để xuống bàn, Quốc đang tìm lời để vào câu chuyện thì bà nói như để nhắc Quốc:
– Không biết tôi phải gọi ông là gì đây ? Còn tên tôi thì ông đã biết rồi, trên đài truyền-hình France 3, nay giới thiệu thì quá trễ. Khỏi cần lặp lại phải không ông ?

Bà cười vui vẻ, tự nhiên. Quốc nhận ra sự vụng về của mình, ấp-úng trả lời:

  • Được gặp bà hôm nay, lòng tôi phấn khởi vô cùng, nên quên giới thiệu tên, mong bà thông cảm. Xin bà gọi tôi là Nguyễn… Nguyễn-minh Quốc.
  • Việt-nam mình sao nhiều Nguyễn thế ! Đi đâu trên xứ Tây nầy cũng gặp Nguyễn. Bà cười, hai mắt nhíu lại nhìn Quốc, tay bị tật cầm chiếc muỗng gõ nhẹ vào thành miệng tách cà-phê.

Quốc vui theo cái vui của bà, đề cập thẳng vào chuyện:

  • Bà Trần có thể kể cho tôi câu chuyện về trường hợp nào đưa bà vào việc làm ăn xin để có tiền giúp cho Hội Từ Thiện ?

Bà trầm ngâm một chốc rồi bắt đầu câu chuyện:

  • Tôi rời Việt-nam vào năm tôi được sáu tuổi vì lý do thương tật của tôi. Vào thời đó Việt-nam đang có chiến tranh và tôi cũng là một nạn-nhân của chiến tranh. Tôi là nạn nhân của chiến-tranh, nhưng bị thương tật do bị tra-tấn, không phải do bom đạn. Lúc đó ba tôi lái xe cho bịnh-viện Grall của Pháp ở Sài-gòn, trong khi mẹ tôi và tôi sống ở quê nhà, thị trấn Vĩnh-điện, miền trung Việt-nam, chí cách xa thành phố cổ Hội An không tới mười cây số. Mẹ tôi có một tủ kính nhỏ buôn bán vòng vàng trong chợ. Buổi sáng tôi theo mẹ ra chợ, buổi chiều tan chợ, theo mẹ về nhà. Buổi tối, thỉnh-thoảng mẹ tôi dạy tôi đọc và tập viết chữ a, b,c,đ. Tôi chưa đến trường, mẹ nói tôi còn quá nhỏ, chưa đủ tuổi đến trường. Đêm nằm ngủ với mẹ, tôi nghe có tiêng ì-ầm từ xa xa vọng vào nhà, tôi hỏi mẹ đó là tiếng gì thì nghe mẹ thở dài, giọng buồn buồn trả lời:
  • Đó là tiếng súng đại-bác, chắc là hai bên đang đánh nhau một nơi nào đó, chiến tranh ngày một rộng ra, dân ở quê bắt đầu khổ rồi, buôn bán ế-ẩm.

Nói xong, mẹ ôm tôi vào lòng, im lặng, tôi nghe tiếng đập của tim mẹ.

“ Rồi một đêm đang ngủ, tôi giật mình thức dậy vì nghe tiếng súng nổ “cắc bùm”,..”tạch… tạch”, tiếng “chéo chéo” của đạn bay… tiếng gà kêu “cục tác” “cục cục” tiếng heo kêu “ụt…ụt”, có tiếng trẻ con khóc ré lên có lẽ vì sợ… rồi có tiếng ai đó nói to: ” Chắc mấy Ổng đang đánh úp quận. Ở đâu mà mấy Ổng về tứ bề, đông thiệt là đông ?”.

Mẹ lôi tôi ra khỏi giường, đẩy tôi xuống bên dưới giường, mẹ nằm bên cạnh. Người mẹ tôi run rẩy, tôi cũng run như mẹ.

Trước đấy không lâu, nghe lời khuyên của bạn bè trong chợ, mẹ đã nhờ người ta mua bao cát nhỏ chất quanh giường ngủ thay vì đào hầm để tránh đạn… nay hai mẹ con tôi có chỗ nằm để tránh đạn.

Rồi tiếng súng im bặt. Tiếng chân người chạy vội vã, tiếng đập cửa liên hồi, tiếng gọi tên người nầy rồi người khác… tiếng năn nỉ, ấm-ức khóc… Lại một tiếng la to: ” bắn “…một tiếng súng nổ… tiếng đàn bà con nít khóc ré lên nghe thảm thiết. Mẹ ôm chặt tôi rồi. Mẹ kéo nhẹ tôi ra khỏi gầm giường vừa lúc có tiếng đập cửa ầm ầm, tiếng chân đá vào cửa rầm rầm… Có tiếng ra lệnh: “Mở cửa ! mở cửa ! Nếu không tuân lệnh, quân Giải-phóng sẽ phá cửa… nếu không mở, chống đối, quân Giải phóng sẽ bắn tại chỗ ! ”

Mẹ khóc, run lẩy bẩy tiến về phía cửa, trả lời lập cập:

  • Tôi mở… tôi mở… nhà không có đàn ông, con trai, chỉ có hai mẹ con tôi là đàn bà con gái.!

Cửa mở, ánh sáng tràn vào. Tôi nhìn thấy có mấy người ùa vào nhà. Mẹ tôi co rúm người lại. Những người nầy có mang súng chạy tìm kiếm, lục lạo khắp nơi trong nhà, họ nhìn xuống hầm giường mẹ con tôi ngủ và hét lên: “Có còn ai trốn trong đó không thì ra ngay, bắt được quân Giải phóng sẽ không tha!”

Áo quần họ mặc không giống như áo quần quân lính Quốc gia ở quận. Người mặc quần ngắn, kẻ mặc quần dài, áo tay ngắn, tay dài. Người đi chân không, người mang dép vỏ lốp xe. Đàn ông mang súng, con gái có nguời cầm gậy, có người tay không.

Sau khi lục soát nhà xong, một người trong toán lục soát tiến ra cửa nói lớn:

  • Báo cáo đồng chí, đã lục soát xong, không có gì khả nghi.

Một người đi vào. Lưng có đeo một súng ngắn. Tôi nhận ra ngay là anh Kéo vì anh mặc cái quần kaki đen có cái lỗ bị cháy nơi đầu gối. Cái quần kaki đen nầy ba tôi mua ở Sài-gòn tặng anh Kéo nhân dịp về ăn Tết với gia-đình hơn một năm trước đây mặc dầu anh đội cái mũ tai bèo che phủ hơn nửa phần mặt. Cái lỗ bị rách của cái quần nơi đầu gối là do anh Kéo tạo ra một phần, một phần do tôi. Ngày hôm đó mồng bốn tết mẹ mở cửa hàng, sau tết nên có không ít người đến mua bán. Anh Kéo làm việc cho tiệm vàng của mẹ. Anh thử vàng thật hay giả, anh làm nhẫn, làm giây chuyền. 

Hôm đó khách hơi đông, anh Kéo quên tắt lửa ống hàn xì khi anh đang trao đổi chuyện với khách hàng, vô-ý, mỏ hàn xì làm quần anh bị cháy thủng một lỗ nơi đầu gối, cái quần kaki đen ba tôi mua tặng mặc dịp tết. Khi không còn khách hàng, tôi tinh-nghịch cho ngón tay trỏ vào cái lỗ bị cháy của ống quần kéo mạnh tay, cái lỗ bị cháy rách rộng ra, anh Kéo không nói gì, chỉ cúi xuống vuốt vuốt chỗ bị thủng rách. Nhưng tôi bị mẹ phát cho mấy bàn tay vào mông vì cái tội tinh-nghịch.

Mặt trời đã mọc. Anh Kéo lôi mẹ vào góc nhà, anh rút khẩu súng đeo bên hông dí vào trán mẹ. Mẹ tựa lưng vào tường, người khụy xuống nhưng đứng vững bằng hai tay chống trên hai đầu gối. Miệng mẹ hả ra, hai mắt mở to, đầy nước mắt. Anh Kéo hỏi lớn:

  • Vàng để đâu, đem hết ra đây đóng góp cho Mặt-Trận.

Mẹ ngồi bệt xuống đất, hai tay chấp lại, vừa vái anh Kéo liên hồi vừa chỉ cái bình hoa cắm hoa giấy trên bàn thờ, nói không thành tiếng:

  • Có bao nhiêu tôi giấu hết trong cái bình hoa đó, lạy ông, ông lấy hết đi và tha cho hai mẹ con tôi.

Lúc anh Kéo đi đến bàn thờ cầm cái bình hoa lên, vứt những bông hoa giấy rồi trút hết những vòng vàng trong bình xuống mặt bàn thờ, tôi thấy hai mắt anh sáng lên, mặt mất dần vẻ hung ác. Trong lúc anh Kéo đang lấy những chiếc nhẫn vàng đeo vào những ngón tay, tôi bò đến ngồi bên cạnh mẹ, khóc ấm-ức.

Khi anh Kéo lấy hết vàng trên bàn, anh quay lại đứng trước mẹ, lúc nầy mặt anh trở lại hung dữ như trước.

Anh dí mũi súng vào trán mẹ hét lên:

  • Vàng còn dấu nơi nào nữa hãy chỉ mau, nếu còn dấu diếm Cách-mạng sẽ không tha chết đâu !

Mẹ lại khóc, lại chấp tay vái lạy anh Kéo. Lần nầy mẹ quỳ hai gối, đầu rạp xuống trước chân anh Kéo, mẹ nói đứt từng hơi một:

  • Ông biết rồi mà, trước đây ông làm việc với tôi, ông biết tôi chỉ có vốn liếng ba lượng vàng, làm thành mẫu mà bày trong tủ kiếng. Khi bán gần hết tôi phải vào Hội-An mua thêm vàng cho đủ số vốn ba lượng. Nay còn bấy nhiêu đã chỉ cho ông rồi đó, ông đã lấy hết rồi, đâu còn mô nữa mà giấu.

Anh Kéo ra dấu tay kêu hai người cùng trong nhóm rồi ra lệnh:

  • Hãy trói con mẹ nầy lại hỏi còn vàng giấu đâu, nó ngoan cố, thay mặt chinh quyền Cách-mạng bắn bỏ.

Tôi nghe nói bắn chết mẹ, tôi vùng đứng lên chạy đến ôm cánh tay anh Kéo, nước mắt chan hòa, tôi xin anh Kéo tha cho mẹ, đừng bắn mẹ. Anh Kéo vung tay thật mạnh làm tôi té nhào xuống đất. Anh ra lệnh:

  • Các đồng chí cột chân con nhỏ nầy lại treo lên sà nhà để xem mẹ nó còn ngoan cố tới đâu, còn giấu vàng mà không chịu khai báo.

Tôi bị hai người đè xuống nền đất, họ cột một chân của tôi rồi kéo lên treo lơ lững giữa nhà. Tôi vùng vẫy, kêu la trong sự đau đớn. Mẹ nằm co rúm trên nền nhà, dường như sự sợ hãi chen lẫn đau đớn tột cùng làm mẹ mất trí, mẹ lảm nhảm:

  • Anh làm cho tôi, anh biết mà, vốn liếng của tôi chỉ có ba lượng làm mẫu cho khách lựa chọn… khi gần hết hàng… phải vào Hội-an mua thêm vàng cho đủ ba lượng… nay anh làm Cách-mạng, anh lấy hết rồi… còn đâu nữa mà giấu ! Anh tha cho con tôi, nó còn nhỏ, nó có biết gì đâu ! .

Tôi nghe có tiếng họ nói với nhau:

  • Con mẹ nầy còn ngoan cố, không nên tha cho nó, các đồng chí đồng ý không ?
  • Đồng-ý… đồng-ý !

Cái chân bị cột của tôi càng lúc càng làm tôi đau thêm. Tiếng đồng-ý, đồng-ý làm tôi khiếp người. Đến một lúc tôi nghe từ cái chân bị cột căng đến tột cùng, tôi nghe từ khớp xương mông phát ra một âm thanh nhu một cành cây khô có ai dẫm lên làm gãy, tôi hét lên và không còn nghe biết gì quanh tôi.

Rồi tôi nghe có tiếng gọi nhau, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng súng nổ thưa thớt, tiếng trẻ con gọi cha, gọi mẹ, gọi anh, gọi chị. Tiếng khóc rưng-rức âm độ khác nhau trong cả khu xóm. Tôi mở mắt nhìn quanh nhà, duy nhất chỉ còn mẹ đang đứng trên ghế, nâng người tôi lên, với tư thế nầy tôi cảm thấy chân bị trói của tôi bớt đau một chút. Mẹ tìm cách mở giây đỡ tôi xuống đất không được, mẹ đứng như vậy vừa nâng người tôi vừa ôm tôi vào ngực, áp mặt vào thân tôi. Hơi thở của mẹ dồn dập, nóng hổi, thổn thức. Toàn thân tôi, tay chân tê lạnh, chỉ có đầu và mặt tôi nóng hừng hực, hai mắt tôi như có những ngôi sao nằm bên trong.

Cả khu xóm lại yên-lặng… Tiếng một ai đó nói lớn như muốn cho mọi người cùng nghe:

  • Chúng nó rút đi rồi. Lính Quốc-gia từ Đà-nẵng kéo vô, từ Hội-an đổ xuống đông lắm.

Có tiếng vỗ tay rời rạc, có tiếng nói với nhau mang âm hưởng vui mừng và bình tĩnh hơn.

Mẹ thở ra một hơi dài thật mạnh, rồi kêu lớn :

  • Bà con ơi, có ai đó cứu con tôi với… không thì nó chết mất. Bà con ơi, xin cứu con tôi…

Tiêng kêu cứu của mẹ như muốn làm vỡ tung ngôi nhà mái tôn. Nhiều người chạy đến, những ông bà lớn tuổi và con nít. Mấy ông mấy bà tìm cách tháo giây trói không được. Họ dùng dao cắt đứt giây, tôi rơi xuống. Mẹ và mấy ông mấy bà cố đỡ tôi cho khỏi rơi xuống đất, nhưng đà rơi và sức nặng của cơ thể tôi đã không giữ lại được giữa những bàn tay. Tôi rơi xuống nền đất, mẹ ngã trên người tôi vì cố giữ tôi trên tay.

Tôi hét lên… và không còn biết gì nữa.

Chị Thérèse nói tiếp, giọng nhẫn nhục:

  • Khi tôi tỉnh lại, mẹ đang ngồi bên tôi, mệt mỏi và buồn rầu. Mẹ cười, hai môi như bị méo, để bàn tay lên trán tôi, mẹ hỏi giọng nghẹn ngào:
  • Con tỉnh lại rồi, con còn bị đau nhiều không ? Con ráng chịu đựng rồi sẽ khỏi, con của mẹ !
    “ Tôi cảm thấy một nửa thân tôi và toàn chân bên trái bị bó cứng, bàn tay bên phải cũng bị bó cứng, tôi không cựa quậy được. Toàn thân tôi còn đau đớn nhưng tôi cảm thấy chịu đựng được nên gật đầu như trả lời cho mẹ tôi rằng không còn đau nhiều, tôi muốn nhìn thấy mẹ an-tâm. 
  • Tôi được điều trị thương tật ở bịnh-viện Hội-an. Chân phải của tôi bị trật xương khớp háng, các mạch máu không dẫn máu đến được nên toàn chân phải bị chết. Bàn tay phải của tôi bị gãy mấy ngón tay, vì khi được cắt giây bị treo trên sà nhà rơi xuống, bàn tay tôi chống đất trước. Hội đồng bác sĩ của bịnh-viện không chấp thuận đề nghị của bác sĩ điều trị cắt một phần chân của tôi vì sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Ba tháng sau tôi được xuất viện, chân tôi không duỗi thẳng được, vẫn cong, nên tôi phải dùng nạng. Ba ngón tay của bàn tay phải bị gãy, khép vào lòng bàn tay không cử động được. Mẹ bán nhà, hai mẹ con vào Sài-gòn sống với ba. Biết được tình trạng thương tật của tôi, bác sĩ người Pháp giám-đốc bịnh viện Grall cũng là hội-trưởng hội Chữ Thập Đỏ của Pháp tại Việt-nam đã làm thủ tục đưa tôi qua Pháp để được tiếp tục chữa trị. Một gia-đình người Pháp không con nhận bảo trợ cho tôi. Tôi rời Việt-nam năm 1967, vừa đúng sáu tuổi.

Gia-đình người Pháp bảo trợ cho tôi gốc Bồ-đào-Nha rất sùng đạo Thiên-chúa. Chồng làm việc cho một hãng bào chế thuốc. Vợ là y-tá điều dưỡng của một bịnh-viện. Gia-đình cư ngụ vùng Bắc thành-phố Paris.

Một tuần có hai ngày tôi được xe bịnh-viện đón đưa đến trung tâm Phục hồi Chức năng để được săn sóc thương tật. Những ngày còn lại trong tuần tôi cũng được xe đưa đón đi học tại một trường dành cho trẻ em khuyết-tật.

Mặc dầu được chữa trị bằng phương tiện y-khoa tân-tiến vào thời đó, thương tật của tôi không trở lại bình thường… và tôi trở thành khuyết tật vĩnh viễn. Gia-đình bảo trợ tôi không muốn tôi trở lại Viêt-nam, làm thủ-tục xin nhận tôi làm con với sự đồng ý của ba mẹ tôi. Tôi tiếp-tục được đi học chữ tại trường cho người khuyết- tật đến hết chương-trình trung-học. Cuối tuần hay những ngày nghỉ lễ, tôi phụ giúp cho chi hội Chữ-thập-Đỏ địa phương, làm nhiệm vụ tiếp nhận tặng phẩm và tiền bạc của những người hảo-tâm đem đến ủng hộ cho hội hoặc đôi khi lập thành nhóm đi lạc-quyên ngoài đường phố hay tại các trung-tâm thương mại lớn.

Năm 1975, tôi đang chuẩn bị vào trung-học đệ nhị cấp thì tại Việt-nam chính quyền Cộng sản Miền Bắc đánh chiếm và cai-trị Miền Nam. Ba mẹ tôi được sứ-quán Pháp cho phép theo nhân viên người Pháp phục-vụ tại bịnh-viện Grall qua Pháp tị-nạn vì sợ chính quyền mới qui tội làm việc cho ngoại bang. Tôi tiếp tục học hết trung-học, vào đại-học, rồi ra trường đi dạy. Hai người bảo trợ cũng là cha mẹ nuôi tôi sau nầy lần lượt theo hầu Đức chúa trời vì cao tuổi. Ba tôi cũng rời bỏ hai mẹ con tôi sau một cơn bệnh đột-ngột vì tim.

 Năm đó, tôi ba mươi bảy tuổi. Me rời bỏ tỉnh, lên Paris sống chung với tôi. Theo lời trăn trối của ba muốn đem tro cốt về quê nhà, mẹ và tôi quyết định đi về thăm Việt-nam. Sau khi tro cốt của ba được được gởi trong chùa ở Hội-an và vài ngày thăm viếng bạn bè quen biết, mẹ và tôi trở ra Vĩnh-Điện thăm làng xóm cũ. Tôi không còn ghi nhớ gì nhiều khung cảnh ở đây vì đã rời gần ba mươi năm trước. Chỉ nghe người thân quen của mẹ nhắc lại chuyện giặc giã ba mươi năm trước tấn công và chiếm đóng thị-xã và tôi là một phần nhỏ trong những tai u xóm cũ lên đường vào Sai-gòn trở lại Pháp, mẹ mời vài người thân quen ngày trước cùng buôn bán trong chợ cạnh tủ vàng của mẹ, tham dự một bữa cơm thân mật tại một nhà hàng nhỏ. Đang lúc ăn và chuyện trò vui vẻ thì bỗng dưng mọi người ngừng nói. Một ông bác hỏi mẹ:

  • Thím Ba có nhận người nầy là ai không.? Ông nhìn về hướng cửa vào nhà hàng ăn. Tôi và mẹ nhìn theo hướng nhìn của ông… Một ông già chống nạng cụt một chân, hai mắt bị mù, được một cô gái có cổ nghiêng qua một bên, mặt hướng lên trời dẫn đi. Hai người tiến gần đến bàn ăn của chúng tôi. Họ đang đi xin ăn.

Mẹ tôi lắc đầu trả lời bác, nói “không biết”.

  • Thằng Kéo mà thím không nhận ra sao, ngày trước nó là thợ làm vàng cho thím đó ? Ông bác nói với mẹ.

Mẹ mở to mắt, miệng hả ra, rồi nhắm mắt lại thở ra, khi nhận ra tên nguời làm hồi truớc. Tôi thấy toàn thân cứng lạnh, sợ hãi khi nhìn lại kẻ đã cột treo mình lên sà nhà để tra khảo mẹ nơi dấu vàng mấy chục năm trước. Ông bác kể:

  • Sau cái năm nó kéo du-kích về đánh chiếm Vĩnh-Điện mình một đêm, một ngày, thì thị xã được lính Quốc-gia chiếm lại bọn nó rút về Gò-nổi, bị máy bay Quốc-gia dập bom banh càng, nó mất một chân… Sau chiến tranh, chính-quyền mới cho làm khóm trưởng đâu bên Gò-nổi, một đêm tối, sau khi đi vận động nông-dân vào họp tác-xã nông- nghiêp, trên đường về, nó bị mấy người lạ mặt chận lại đánh bị thuơng nặng, làm mù hai mắt, rôi trói lại bỏ trong ruộng dâu. Đứa con gái dẫn nó đi ăn xin là con của nó, khi sinh ra đã bị tật như vậy.”

Tôi nhìn cô gái, mặt cứ ngữa nhìn lên trời. Tôi chợt nhớ đến cái đêm tôi bị trói, treo lên sà nhà, mặt mẹ lúc nào cũng ngước lên nhìn tôi, đau đớn, sợ hãi và chan hòa nước mắt. Còn cô gái nầy suốt đời phải ngước mặt nhìn trời là tại làm sao vậy ? Trần gian nầy đang quá khổ đau nên không dám nhìn xuống ? Cầu xin ơn trên tha lỗi cho cha mình đã một thời gieo rắc tang thương cho đồng bào mình ? Nếu đúng vậy thì tội tình nầy đã đến với cô một cách bất công và cay nghiệt ! Lòng tôi ái-ngại khi nhìn thấy cô.

Ông bác kể tiếp:

  • Chính-quyền địa-phương xếp nó vào diện thương binh liệt-sĩ, được trợ cấp, nhưng không đủ sống, dân địa-phương xa lánh vì sự tàn bạo nó đã gây ra trước đây, rồi vợ bỏ, để lại đứa con rồi đi biệt xứ. Hàng ngày hai cha con rời làng vào đây xin ăn.

Khi hai người ăn xin đến gần bàn ăn, mẹ tự nhiên đứng lên vội vàng đi vào nhà vệ-sinh. Tôi cũng đứng lên, đi “lọc cọc” theo mẹ. Hai mẹ con đứng yên-lặng trong nhà vệ-sinh, không trao đổi với nhau một lời, chỉ nhìn nhau… Khi hai mẹ con trở ra lại bàn ăn, hai người ăn xin đã đi qua những bàn thực khách khác.

Bữa cơm thân mật chấm dứt, mọi người chia tay với những chúc lành đẹp nhất. Dưới ánh sáng vàng vọt của những cột điện ven đường, hai người ăn xin đang đi phía trước, dưới những hàng cây khẳng khiu, thưa lá. Khi vượt qua hai người ăn xin, tôi dừng lại, cho tay vào túi xách lấy ra mấy tờ bạc dúi vào tay cô gái rồi theo mẹ băng qua đường một cách vội vàng. Trong đêm tối yên tĩnh, tôi nghe rõ tiếng nạng “cộp… cộp “của anh Kéo vang lên chen cùng tiêng nạng “cộp… cộp” của tôi nghe buồn da diết.

Trong những ngày chờ đợi chuyến bay về lại Pháp tại Sài-gòn, một buổi sáng, mẹ và tôi dùng điểm tâm tại một tiệm phở. Khi hai mẹ con tôi vừa ăn xong thì một người đàn ông không còn chân lết đến bên cạnh nhìn thẳng vào hai mẹ con tôi, đưa một một túi nhựa ra trước mặt, hỏi:

  • Hai bà ăn xong rồi, phần dư còn lại không ăn hết, xin cho vào túi nhựa của tôi.

Mẹ e-ngại trút phần ăn còn lại của hai tô phở vào túi nhựa với nét mặt đầy xúc động, rồi lặng lẽ lấy mấy tờ bạc để vào tay ông, mẹ nói:

  • Chú giữ lấy tiền nầy để mua thêm thứ gì để ăn.

Người đàn ông cầm tiền, cứ chăm chăm nhìn mặt mẹ rồi lết ra bên ngoài tiệm phở. Bên ngoài có một đám con nít, tay xách thùng đánh giày, tay cầm vé số, tay cầm lon xin tiền, tay cầm túi nhựa xin thức ăn thừa, muốn vào tiệm nhưng bị người quản lý ngăn chận. Khi mẹ và tôi bước ra khỏi tiệm phở, lũ con nít ùa tới vây quanh, mỗi đứa nói một câu lao nhao, mẹ đưa tay nhẹ nhàng gạt chúng qua một bên để có lối đi cho hai mẹ con. Giữa lúc đó, từ trong một góc, người ăn xin cụt hai chân lết lần về phía chúng tôi, hỏi lớn:

  • Có phải bà là thím Ba ngày xưa có tủ vàng trong chợ Vĩnh-Điện không ? Cháu nhìn không sai đâu. Hồi đó thím nổi tiếng khu Vĩnh-điện, mọi người đều nói như vậy. Mắt thím đẹp, ai cũng biết. Con Chút, con gái của thím cũng có cặp mắt giống thím như vậy. Cô nầy chắc là con Chút ngày xưa, bị mấy thằng trong rừng ra quậy phá phố Vĩnh-Điện bắt treo lên khảo vàng nhà thím, làm nó bị thương, phải không thím ?

Ông vừa nói vừa chỉ tay vào tôi.

Tôi ngạc nhiên, cố tìm trong trí nhớ người nầy là ai… Thấy mẹ do dự một lúc rồi gật đầu xác nhận. Mẹ lại hỏi;

  • Tôi nay lớn tuổi rồi, trí nhớ không còn như trước, không nhớ chú là ai vậy ?.

Người ăn xin cụt hai chân nói giọng vui mừng:

  • Cháu là con ông Tư Cải cùng xóm với thím đó, cháu là thằng Lự đây. Hồi thằng Kéo đem du-kích của nó đánh Vĩnh-Điện, nó bắt ông già cháu đi theo vì ông không chịu đóng thuế nông-hội cho chúng. Mấy tháng sau dân chúng vớt được xác ông già cháu nổi trên bến đò Hoa-trà. Đêm đó thằng Kéo vào nhà thím treo con Chút lên kèo nhà để khảo vàng, chuyện ấy ai cũng biết.

Mẹ thừ người ra, mặt đượm nét sầu đau. Còn tôi, khi được nghe nhắc đến tên Chút, cái tên mà ba mươi năm nay không còn ai nhắc đến, đã vào trong quên lãng của mọi người, nay được nghe lại, tôi bồi hồi xúc-động. Ký ức tuổi thơ của tôi chợt thức giấc: Thằng Lự đây sao ? Hồi đó hai đứa cùng lũ bạn trong xóm, suốt ngày lêu-lỗng ngoài xóm, chơi lò-cò, chơi nhảy dây, chơi u, chơi ném lon… thằng Lự khỏe mạnh, thường hay bênh vực tôi mỗi khi bị bọn trẻ khác hiếp đáp !

Tôi đang nghĩ đến ngày xa xưa, thì nghe tiếng mẹ :

  • Tại sao cháu ra nông-nổi tàn tật như thế nầy ?.
  • Năm 1979, cháu bị bắt vào lính, đưa ra Bắc đánh nhau vời Trung-quốc, cháu bị thương cụt hai chân. Đời sống khổ lắm thím, nhà nước trợ cấp nhưng sống vẫn thiếu trước hụt sau… người ta quy kết trước đây ông già cháu có tội với cách mạng vì không nộp thuế nông-hội, nay mặc dầu cháu hy sinh một phần cơ thể cho đất nước, nhưng cháu phải tiếp tục trả cái nợ trước đây của ông già, vì vậy phần trợ cấp thương binh của cháu bị địa phương cắt giảm không đủ vào đâu nên cháu phải xin ăn.

Tôi nhìn thân thể tật nguyền và teo gầy của Lự, nước mắt ứa ra. Tôi bước lần đến bên Lự, buông nạng, quỳ một chân trước Lự, nhìn sững Lự rồi bật khóc như ngày nào bị chúng bạn hiếp-đáp, khóc to lên để Lự chạy đến bênh vực, che chở. Tôi nghe từ phía Lự cũng có tiếng nấc lên, thổn thức. Trong làn nước mắt, tôi thấy tôi đang chạy trốn thật nhanh, đàng sau, Lự đứng giang hai tay như người hiệp-sĩ ngăn cản lũ cướp là đám con nít đưổi theo sau trong khi hơn thua nhau trong một trò chơi giành giựt nhau của trẻ con.

Tôi im-lặng. Lự im-lặng. Mẹ nhẹ nhàng kéo tay tôi đứng dậy. Tôi đứng lên. Lự vẫn ngồi bất động. Chung quanh có nhiều người hiếu kỳ đứng lại nhìn chúng tôi.

Mẹ gọi hai xe xích-lô, mẹ một chiếc, tôi ngồi chung xe với Lự. Trên đường dẫn về nhà Lự, tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài những hình ảnh một thời thơ ấu của tôi cuộn chảy về như một dòng sông ký ức. Tôi nhìn thấy một con bé lúc nào cũng được che chở, được binh-vực dù con bé sai quấy, ngay cả khi con bé đó tham lam lấy đồ chơi của người khác làm của mình. Nhưng rồi cũng có lúc con bé trở nên hung dữ, ném dép và đá sỏi vào Lự vì con bé bị ngăn chận không cho leo lên cây hái mấy trái ổi, sợ bị té. Một viên đá đă làm trán Lự chảy máu, Lự kéo áo lau máu, chạy về nhà. 

Con bé chạy theo, Lự khép cửa không cho nó vào nhà, Lự giận, con bé ngồi bên ngoài lo sợ cho vết thương của Lự, khóc ấm ức… Kỷ niệm đang trở về, trong vô thức, tôi đưa bàn tay thương tật sờ lên trán Lự, nơi vết thương của ngày nào… Bỗng nhiên Lự cũng đưa một tay lên vỗ nhẹ vào tay tôi đang dặt trên trán Lự. Lự cười và nói như nói với tôi và như nói với chính mình:

  • Sẹo của vết thương đã phai theo thời gian, nhưng kỷ-niệm về vết thương vẫn nhớ mãi.

Lự nói, mắt vẫn nhìn về phía trước. Lự đã hiểu lòng tôi khi bàn tay tôi để lên trán Lự để nhớ về tháng năm thơ ấu thân yêu. Tôi nhìn Lự, ngầm nói lên lời cảm ơn tình bạn thân ái vẫn còn lại với tháng năm.

Lự sống với gia-đình em gái trong khu ngã tư Bảy Hiền, nơi dân Quảng-nam, vùng Gò-nổi, vốn tiếng tăm với nghề trồng dâu nuôi tằm, dệt Lụa, Thao, Đũi, bỏ xứ vào đây lập nghiệp, tránh chiến-tranh ác-liệt. Vợ chồng em gái Lự làm nghề vệ-sinh, hốt rác trong khu phố, nuôi ba đứa con, thiếu trước hụt sau nên việc ăn uống cá-nhân Lự tự giải quyêt. Lự cần một nơi tránh gió tránh mưa nắng nơi nhà em gái. Tôi rất đau lòng cho cuộc sống của Lự. Có lúc tôi vu-vơ nghĩ quanh: “Cái đêm anh Kéo bắt treo tôi lên sà nhà… Lự lúc đó đang ở đâu mà không xuất hiện cứu tôi ? “. Rồi tôi tự cười mình… ba mươi bảy tuổi rồi… còn nghĩ đến ngày xưa còn bé ! Tiểu hiệp sĩ ngày xưa oai nghi như một thiên-thần, nay thiên thần đã gãy cánh !

Mẹ đồng-ý xin hoãn chuyến bay về lại Pháp ba ngày theo đề nghị của tôi. Tôi có thời gian giúp Lự khám sức khỏe toàn diện cũng như đi mua cho Lự một chiếc xe lăn. Mẹ tôi giúp Lự và gia-đình em gái Lự một số tiền để xoay sở sinh sống. Có một điều Lự phàn nàn với tôi là tại sao không gọi Kéo là tên Kéo, thằng Kéo mà gọi là anh Kéo, nó là tên ác ôn mà. Tôi trả lời một cách thản nhiên:

  • Đó chỉ là thói quen thôi, dù gọi tên Kéo, thằng Kéo hay là gì gì đi nữa thì Kéo vẫn là kẻ độc ác, đáng nguyền rủa.

Sau chuyến về Viêt-nam rồi trở lại Paris, sức khỏe của mẹ bắt đầu sa sút. Cùng lúc trường học giảm tối đa giáo viên giảng dạy vì số lượng học sinh ngày một giảm vì người Pháp không muốn sinh con. Lợi dụng bị thuyên chuyển làm việc xa nhà, thân tàn tật di chuyển khó khăn, tôi xin nghỉ việc để có thời gian lo săn sóc mẹ. Thời gian rảnh rỗi, tôi vẫn tiếp tục làm việc thiện nguyện cho Hội Chữ Thập Đỏ. Rồi chiến tranh ở Bắc Phi, chiến tranh ở Trung-đông liên tiếp xẩy ra, tôi có dịp theo hội cứu giúp trong các trại tỵ nạn nơi xẩy ra chiến cuộc. Sự tàn phá, chết chóc do chiến-tranh tạo ra gây cho tôi kiệt lực. Người ta nhân danh chiến tranh để giải phóng con người ra khỏi đói nghèo và áp-bức, nhưng sau chiến-tranh, đói nghèo và áp bức càng gia-tăng do hậu quả cuộc chiến để lại và lòng tham muốn quyền lực chiếm đoạt và sự trả thù của bên thắng cuộc đối với kẻ thua cuộc.

Cường-độ của độc-ác, bóc lột, đói nghèo gia tăng thì lòng nhân-đạo giúp đỡ nhau đi xuống. Chiến-tranh ở Việt-nam có “Kéo” ác-độc chủ động tham dự, “Lự“ bị cưỡng bách, có “Chút” là tôi, một thường dân vô-tội, thì các nạn nhân chiến-tranh ở Trung-đông, Bắc-Phi cũng không khác. Tôi nói lòng nhân đạo đi xuống là muốn nói lòng nhân đạo tự nguyện đối với nạn-nhân của mọi biến cố xa gần, trực-tiếp hay gián-tiếp đã trở nên cằn cỗi… nên một số anh chị em trong hội tự chọn cho mình một phương cách hữu-hiệu, an toàn để tạo thêm nguồn tài-chánh cho trung ương, và tôi đã chọn là mỗi tuần tôi để ra ba buổi chiều xin tiền trong hầm xe điện ngầm.

 Lúc đầu chuyện không đơn giản, vì anh chị em trong nhóm thấy quyết-định của tôi có vẻ sẽ gây bất mãn và gây dị nghị cho tổ chức, nhưng tôi dã thuyết phục được họ vì tôi làm không nhân danh hội, chỉ có tính cách cá-nhân. Những tuần lễ đầu tiên, khách qua lại trong đường hầm xe điện ngầm ném cho tôi những cái nhíu mày tỏ vẻ bực bội. Tôi biết, một người khuyết tật ở xứ Pháp nầy sẽ được xã-hội bảo bọc chu toàn nên xin ăn là điều sĩ nhục cho đất nước. Tôi để hộp xin tiền trước mặt, ngồi im, hai mắt nhắm lại. Một ngày qua đi, ba ngày trong tuần qua đi, không có một xu nào được ném vào hộp.

 Qua tuần lễ thứ hai, lác đác tôi nghe có tiếng tiền kim loại được ném vào hộp… Rồi một tuần sau đó, niềm vui và tin tưởng đến với tôi. Một nhóm học trò cũ của tôi được cô thầy giáo hướng dẫn du hành nghiên cứu thực tế bên ngoài xã-hội để áp-dụng cho một chương trình học trong lớp đi ngang qua chỗ tôi ngồi xin. Có lẽ do sự giải thích của cô thầy giáo đồng nghiệp cũ của tôi về việc làm của tôi nên các em vây quanh tôi vỗ tay reo hò, nhiều em bỏ tiền vào hộp. Có em giải thích việc làm của tôi với khách qua lại dừng chân vì hiếu kỳ, họ cũng bỏ tiền vào hộp. Hôm đó, lần đầu tiên trong những ngày bắt đầu xin tiền, tôi nhận được khá nhiều tiền, lòng thật vui, đầy phấn khởi. Cũng có lẽ sau ngày hôm đó, những cái nhìn của khách qua lại ném cho có nhiều thiện cảm hơn, có khách dừng chân, nhẹ nhàng bỏ những tờ giấy bạc hay những đồng tiền bằng kim loại vào hộp, không quên kèm thêm một nụ cười. Hạnh-phúc nhất đến với tôi là sau một năm thực-hiên việc xin tiền, đài truyền hình France 3 đưa tin-tức công việc của tôi cho mọi người biết. Có một câu hỏi mà câu trả lời tôi thích nhất từ đó cho tới nay.

Người ta hỏi:

  • Bà là người Pháp, gốc Việt-nam, có phải việc làm của bà nhằm mục-đích có tiền góp cho hội Chữ-Thập-Đỏ dành riêng giúp cho những nhu cầu cần-thiết hàn gắn những vết thương do thiên tai tạo ra bên Việt-nam ? .
  • Thưa không phải là như vậy. Việc tôi làm là để đóng góp tài chánh cho hội Chữ-Thập-Đỏ. Sự đóng góp của tôi không bằng một hạt cát trong đại dương mênh-mông. Việc phân phối giúp đỡ theo nhu cầu ở một nơi nào đó là do Hội nghiên-cứu và quyết- định. Hội Chữ-Thập-Đỏ làm việc cho toàn thế-giới, không riêng cho một nước nào. Ngay tại nước Pháp của chúng ta, cũng có những lúc, có những nơi cần có sự góp sức của hội Chữ-Thập-Đỏ.

Tôi nhấp cạn phần còn lại của tách cà-phê, lòng cảm thấy nhói vì câu chuyện.

Nguyễn Đại Thuật




CAO MỴ NHÂN – DẤU LỆ THƠ XƯA   

DẤU LỆ THƠ XƯA.      CAO MỴ NHÂN 

Nhân chuyện Nữ Sĩ MINH THUÝ THÀNH NỘI ghi cho CAO MỴ NHÂN tôi dòng chữ  ( M T kính họa theo chị Mỵ  “ chị ơi , đầu em bị cóng về thơ Đường rồi, chẳng thấy hay ho gì hết “  ) . 

Hôm nay Cao Mỵ Nhân tôi xin phép quý Tao Nhân Mặc Khách đã và đang hiện diện ở Thi Đàn LÃNG PHONG do Thi Sĩ LÝ ĐỨC QUỲNH chủ biên Xướng Hoạ thể thơ Đường Luật , để cũng như bày tỏ một quan niệm qua những nhận định tình cờ mà tôi may mắn được nghe từ  các vị Thi Sĩ lừng danh trong xã hội Thơ Ca VN chung chung , kể từ  “ tiền chiến “ tới nay , về … luật Đường Thi biến diễn Thơ Mới , có vẻ gần gụi tâm tình dân tộc ta hơn .

Song,  trước hết tôi phải giới thiệu Cao Mỵ Nhân tôi ở cái lứa tuổi lưng chừng hay xa lạ từ thời gian tới nơi chốn đối với quý vị sẽ nêu ra : nói đôi chút về chuyện làm thơ ĐƯỜNG LUẬT .

Và tôi cũng xin thưa hoàn toàn không đề cập tới “ kỹ thuật, nghệ thuật “ hay công thức  ngôn từ để tạo ra bài Đường Thi , vì đó là phạm vi của các Đấng Thi Sĩ , Nhà Thơ như xưa nay đã từng có .

Quý vị sẽ hỏi : “ Thế thì nói gì đây về … Đường luật chứ “.

Vâng , vì muốn chia sẻ với MÌNH THUÝ THÀNH NỘI , một tay Thơ ĐƯỜNG , mà lại “ cóng về thơ Đường, chẳng thấy hay ho gì hết  “.

Hola cách đây mấy mươi năm , MỴ tôi đã thốt ra lời tương tự , nhưng là cảm thấy sợ quá luật thơ Đường , chứ không phải chán nó , Đường thi , đâu. 

Đó là thời đầu thập niên 80 thế kỷ trước , tôi vừa từ trại tù “ cải tạo “ về Saigon .

Cao Mỵ Nhân tôi vốn làm thơ kiểu … bình thường từ khá lâu rồi , đã có mấy tập thơ xuất bản lại cũng từ trước đó cả hai chục năm .

Tôi được quý Nữ Sĩ lão thành trong Thi Đàn QUỲNH DAO mời gia nhập Hội Thơ tên tuổi đó .

4 vị Nữ Sĩ : MỘNG TUYẾT THẤT TIỂU MUỘI , VÂN NƯƠNG, THU NGA và TUỆ MAI thân mật , ưu ái giới thiệu .

Tôi thưa với quý vị đương nêu , rằng tôi không thích và không thể tôn theo Thi luật quá khó khăn , nghiệt ngã , nào bài thơ có 56 chữ mà không được điệp từ , nào chỉ có 8 câu, 7 chữ , 5 vần mà phải nói lên tính chất nhất quán , nội dung rõ ràng, phong phú.

Chưa kể bài thơ phải có 2 cặp đối , và tuân thủ  mỗi câu trong 8 câu đó, phải  đúng dàn bài : Phá , Thừa , 2 Thực hay trạng , 2 Luận , Chuyển , rồi kết , công phu lắm, mệt lắm .

Tôi không muốn gia nhập , hay nếu tham dự hội QUỲNH DAO , thì tôi chỉ làm thơ mới , 4 chữ, 5 chữ, 6 chữ , lục bát , thất ngôn , quá lắm thì song thất lục bát thôi .

Bấy giờ , 1980, quý vị Nữ Sĩ đã ở lứa tuổi cao niên 7, 8 mươi trở lên .

Số quý vị trẻ hơn thì cũng quanh 6 chục .

Lúc đó tôi mới băm mấy , và đã làm thơ từ năm 13 tuổi .

Nữ Sĩ TUỆ MAI đã có 7 tập thơ lưu hành, lại là người phụ nữ được đăng thơ thường xuyên ở báo SÁNG TẠO danh tiếng với các Nhà Thơ tưởng không ai đoạt được chức danh Thi Sĩ của quý vị ấy : THANH TÂM TUYỀN, CUNG TRẦM TƯỞNG, TÔ THUỲ YÊN  vv…

Chị TUỆ MAI  nói với tôi : 

“  MỴ vô QUỲNH DAO đi , làm thơ luật Đường , em sẽ tự đặt mình vào nguyên tắc , tự giữ gìn và học hỏi được phẩm chất quý giá của phụ nữ .

Chị vẫn làm thơ mới, và vẫn làm thơ Đường luật , vui lắm , có khó khăn gì đâu .

Thế là vô hình chung tôi đã thành hội viên của Thi Đàn QUỲNH DAO .

Tôi đã có mặt ở Hội Thơ này , mà đôi khi bạn thơ còn gọi HỘI TRĂNG QUỲNH ,  vì QUỲNH DAO thường hội vào những đêm trăng 16  trước 1975.

Sau 1975, một số hội viên xuất ngoại, một số già cả , bịnh lão, còn lại đa phần là quý bà cao niên , đan cử Niên Trưởng Nữ Sĩ MỘNG TUYẾT , phu nhân của Thi Sĩ quá cố ĐÔNG HỒ .

Do đó, tôi thường lui tới ÚC VIÊN là tư thất của nhị vị Nhà Thơ miền Nam từ trước tiền chiến, nên sau năm 1975, khi biến cố lịch sử VN gọi là thống nhất theo thể chế  XHCN , các Văn Thi Sĩ quen nhau từ tiền chiến như : NGUYỄN TUÂN , XUÂN DIỆU, HUY CẬN, CHẾ LAN VIÊN vv… vô Nam để biết cuộc sống của dân chúng bên này sông BẾN HẢI thế nào, thì đều ghé ÚC VIÊN thăm Nữ Sĩ MỘNG TUYẾT niên trưởng QUỲNH DAO quốc nội của tôi.

Và nhất là các Nữ Thi Sĩ ở miền Bắc xưa, vốn bạn thơ  của chủ nhân ÚC VIÊN , có dịp tới lui trò chuyện với Nữ Sĩ MỘNG TUYẾT , như các bà NGÂN GIANG, ANH THƠ, MAI ĐÌNH , THUỴ AN vv … thì kể như thường xuyên .

Bấy giờ Mỵ tôi  là em út QUỲNH DAO, và cũng là cây gậy của vị Niên Trưởng đã ngoại bát tuẫn , nên không thể vắng mặt trong các buổi hội Thơ , tiếp Tân hoặc tái ngộ của các bậc cao niên ấy .

Tôi muốn kể với quý vị LÃNG PHONG hôm nay , rằng điều nhận xét chung , và gần như  “ nhất quán “ về : Những Nhà Thơ VN chung chung, sau này nổi tiếng nơi các dòng thơ mới, dù ở hoàn cảnh nào, cũng trả lời câu hỏi tình cờ của tôi : 

“  Thế các vị trước tiền chiến, ngoài cụ QUÁCH TẤN ở trong Nam, có vị nào đã hay từng làm thơ Đường Luật không ạ ? “

Lý do tôi nêu câu hỏi, vì quý vị đó đang ngồi nghe hoặc nói Đường Thi mà Hội Thơ QUỲNH DAO chúng tôi chủ trương xướng họa , để nhờ chiêu thơ hư mà thực, giả mà chân  … an ủi, vô về sinh hoạt ngán ngầm , dở dang trong cuộc đổi đời … bi đát ấy .

Không ai suy nghĩ , không ai ngại ngùng, họ khách vãng lai từ miền Bắc vô đều trả lời bình thường, bình thản : 

“ Phần nhiều trước khi làm thơ mới, có xem qua, có thử làm, và cũng đã từng làm đôi bài Đường luật chứ. Cũng từ Đường luật mà bước qua thơ mới dễ dàng , cảm xúc mau mắn, thiết thực, vần điệu hơn … “

Tôi không tin lắm , Nữ Sĩ ANH THƠ , đã từng đoạt giải Thơ của TỰ LỰC VĂN ĐOÀN nói : 

“ Có biết các ông HUY CẬN, CHẾ LAN VIÊN đã từng viết Đường Thi không . “

Và xin lỗi, tôi chỉ là người nghe sao, nhắc lại thôi : “ sau 30 – 4 – 1975, ông Thi Sĩ Đỏ có bài thơ nói về “ Gỡ rối bao xưa “ ( bao cấp ) có tới 4 cặp đối trong bài tạm luật Đường, thì ông này cũng hiểu Đường thi chớ .

Có lẽ đó cũng là bài cuối cùng Thơ TỐ HỮU .

Tuy nhiên phải mở dấu ngoặc là có nhiều vị hỏi tại sao sau 1975, Tố Hữu không làm thơ nữa .

Thì hỏi là trả lời rồi :  “ ông ấy hết nhiệm vụ, chẳng lẽ viết cái lỗi thời của Thơ Đỏ sao ? “ 

Tôi hơi dài dòng là vào thì dài, mà kết luận lại như không nói được hết ý mình,

Tức là những gì mình đã hay đang bước qua, chính là những kinh nghiệm quý giá thâu nhận được, để trải ra phía trước đường trường sinh hoạt nối tiếp , dù trên lãnh vực thi ca hay gì đi nữa .

 Tất nhiên khi không thích, không đúng nữa thì thôi, nhưng đừng tiếc, đừng buồn chi cả, mới là … thăng hoa của tư tưởng , thi phong , thi cốt đặc thù của mỗi nhà thơ … 

Huống chi MÌNH THUÝ THÀNH NỘI  hoa bút ĐƯỜNG THI đã  hảo hạng một thời .

Xin CÁM ƠN QUÝ VỊ đọc , xin bỏ qua sơ xuất của MỴ tôi ở cả nhận định cũng như viết lách .    KÍNH CHÚC VẠN AN.                                

                  CAO MỴ NHÂN  




CA KHÚC BIỂN NHỚ – THƠ NGUYỄN PHAN NGỌC AN- NHẠC TRẦN ĐẠI BẢN – CA SĨ VÂN KHÁNH.




VTLV – VIDEO CHƯƠNG TRÌNH BUỔI LỄ “MÙA SAO SÁNG – 50 NĂM VIỄN XỨ” – BÀI TƯỜNG THUẬT VỀ SỰ THÀNH CÔNG BUỔI LỄ – Từ VTLV.

Đêm Nhạc VĂN THƠ LẠC VIỆT & TUỔI TRẺ HẢI NGOẠI: Mùa Sao Sáng-50 Năm Viễn Xứ. Video: PhươngHoa

***

***

MERRY CHRISTMAS – MÙA SAO SÁNG

(Vietnamese – English Bilingual

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

It’s Christmas time again…

Lights are shining, hearts are open…

Come on everybody, sing sing sing…

*

Chúa ơI, Lậy Chúa tôi trên cao

Bầu trời rực sáng đầy ánh sáng sao

Dẫn lối đưa con về miền hy vọng

Đêm Thánh vô cùng. Đêm Thánh vô cùng…

Giáng sinh về rồi. Ánh sáng linh lung

Đèn sáng lên, tim mở, niềm vui chung

Nào cùng nhau hát, cùng nhau sẻ chia…

Niềm vui đón Chúa. Chúa sinh ra đời

*

Snowflakes dancing in the neon light

Carols floating through the silent night

Windows glowing warm and bright

Every street feels just right.

*

Tuyết bay bay dưới ánh đèn khuya

Tiếng ca vang vang quyện hàng thông thưa

Bên máng cỏ Chúa mỉm cười

Mùa sao sáng chơi vơi chơi vơi

Gương Chúa sáng ngời. Đêm Thánh sáng soi…

*

Put your worries down, let the good times stay,

Hold the ones you love, don’t let go today.

Buông ưu phiền xuống cho phút giây này,

Giữ bàn tay Chúa yêu thương nơi đây

*

 Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let the music lift your heart so high

Clap your hands, sing it loud, sing it right

We’re together — that’s the light.

*

Merry Christmas! Giáng sinh an lành!

Cho âm nhạc nâng tim ta bay nhanh

Vỗ tay lên, hát vang đêm lành

Bên nhau tình yêu Chúa chân thành.

*

Candles glowing on the window sill

Old love songs in front door still

Time slows down, the world stands still

Every heart feels calm and real.

*

Nến lung linh sáng ngời bên máng cỏ

Bài ca xưa “Merry Christmas” vang lên ngoài ngõ

Thời gian đi chậm lại bất ngờ

Lòng người yêu chúa – Thánh Ca êm lời thơ.

*

If you’re far away or close tonight,

You’re not alone in this gentle light.

Dù em rất xa hay đang cạnh bên

Ánh đèn này Cầu Chúa chở che em.

*

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let your laughter fill the sky,

Raise your voice, sing it proud and bright

Love is shining tonight!

*

Merry Christmas, Giáng sinh yêu thương!

Tiếng cười vang khắp con đường,

Cùng Cất cao tiếng ca hạnh phúc,

Tình yêu của Chúa đang tỏa hương!

*

Family with Cookies, coffee strong

Family laughing, singing along,

With warm hearts, jokes go no wrong,

But love keeps rolling rolling on.

*

Gia đình với Bánh thơm lừng, cà phê hương ngát

Cả nhà cười vui cùng nhau, hát… hát …

Già Noel túi quà đầy vai, vác… vác…

Mà tiệc yêu thương mãi mãi chẳng tàn.

*

Wishing for all the lonely, for the lost

Get back the dreams that paid the cost

May this night remind all of us

We still rise, rise, when we fall… toss…toss…!

*

Chúc mọi người – hãy gác hết âu lo

Và ước mơ luôn luôn gặt hái

Đêm nay Chúa nhắc ta nhớ mãi

Ban yêu thương theo lời Chúa dặn dò…

Oh-oh-oh… feel it in your soul!

Oh-oh-oh… let the joy take control!

*

Chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi….

Oh-oh-oh… tim con rộn ràng!

Chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi….

Oh-oh-oh… trong con niềm vui ngập tràn!

*

Merry Christmas, Merry Christmas tonight!

Let the love outshine the night

Sing it louder, hold on tight

This is our Christmas light!

*

Merry Christmas, Giáng sinh huy hoàng!

Tình yêu sáng mãi, đêm sẽ không tàn

Hát to lên, hát lên, nắm tay hát vang

Ánh nến Noel tỏa sáng, sáng ngập tràn!

*

Wherever you are, far or near

You are all loved… by Jesu Christ

Merry Christmas Merry Christmas…

Tonight, tomorrow, and the whole year.

*

Dù bạn ở đâu, gần hay xa

Bạn luôn được yêu thương bởi Chúa

Chúc Giáng sinh an lành. Giáng sinh an lành.

Merry Christmas Merry Christmas…

Phương Hoa – DEC 18, 2026

BÀI TƯỜNG THUẬT – BUỔI LỄ MÙA SAO SÁNG – 50 NĂM VIỄN XỨ




TẬP THƠ CỎ THƠM – TỪ DIỄN ĐÀN THÂN HỮU




VTLV – CHÚC MỪNG KỶ NIỆM 30 NĂM NGÀY CƯỚI Anh Lê Văn Hải & Kiều My.

THƯ PHÁP QUANG HÀ

THƠ CHÚC MỪNG – PHƯƠNG HOA


CHÚC MỪNG LỄ NGỌC TRAI – 30 NĂM NGÀY CƯỚI CỦA CHỊ MY- ANH HẢI
 CHÚC ANH CHỊ MÃI TAY TRONG TAY & THẬT HẠNH PHÚC

𝓽𝓷𝓵 – thailan/phannữlan

**

-Trước hết, vợ chồng Hải & My xin chân thành cảm tạ tình thương mến của Quý Vị. Thiệp mời vừa “phát pháo lệnh” chưa đầy một tuần, mà danh sách quan khách đã…bay nhanh hơn tốc độ phi cơ F-5E! Khiến vợ chồng Hải chỉ biết đứng nhìn, mà…vừa vui, vừa run!

Hải & My vô cùng vinh hạnh được đón tiếp tất cả Quý Vị đã kịp ghi danh. Xin cảm ơn từ tận đáy lòng!

Và giờ đây, xin thông báo chính thức:

Sau email này, tiệc xin phép đóng sổ!

Lý do ngoài ý muốn:

Nhà hàng vừa báo rằng không còn một chỗ trống nào — không những hết bàn, hết ghế, mà đến…đứng ngoài sân, họ cũng ngại cho phép!

Vì vậy, chúng tôi đành phải “chịu thua,” tạm ngưng nhận thêm quan khách quý.

Xin quý vị thông cảm cho tình huống ngoài ý muốn này — “không phải tại vợ chồng Hải, mà là… tại nhà hàng!”

Chúng tôi thật sự ấm lòng trước sự hưởng ứng nồng nhiệt của Quý Vị. Kỷ niệm 30 năm mà được thương mến như thế, đúng là món quà tinh thần vô giá, đủ giúp hai “chiến sĩ tình yêu”…tiếp tục chiến đấu thêm nhiều năm nữa!

Thành thật xin lỗi Quý Vị muốn ghi danh tham dự, sau Email này!

Rất mong vẫn nhận được nụ cười và lời chúc của Quý Vị —

nếu không gặp nhau trong tiệc, thì hẹn nhau trong các cuộc vui khác! nhất là những dịp vui cuối năm!

Một lần nữa, vợ chồng Hải & My xin chắp tay Cảm Tạ tấm lòng quý mến của Quý Vị.

Xin đính kèm Thiệp Mời, để Quý Vị đã ghi danh, nhớ đứng quên Chủ Nhật đặc biệt tuần này nhé! Chưa hết, còn kể chút kinh nghiệm chiến đấu sống còn, 30 năm mịt mù khói lửa!

Trân trọng và thương mến,




KIỀU MỸ DUYÊN – GIỚI THIỆU MỚI NHẤT: CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA – DEC 8, 2025.

https://mail.google.com/mail/u/0/#inbox/FMfcgzQdzmQQKHmcjMbvBZgBPtmtcBCL?projector=1




SỎI NGỌC – TRUYỆN NGẮN: Hoàng Hôn Còn Sót Lại.

Hoàng Hôn Còn Sót Lại – Sỏi Ngọc

Ông ta dí một xấp bạc trước mặt mẹ, hai hàm răng nghiến chặt, lăm lăm con dao nhọn hoắt:

– Đếm xem có đủ cho cô xài không?… Nếu thấy đủ rồi thì từ đây hãy ở nhà đi, tôi không muốn tôi bị truy ra tung tích từ cô!… Cô thật là cái nợ lớn cho tôi đó, biến đi! Bỏ tất cả mọi công việc ba xu đi!

– ……

– Còn không hiểu nữa sao mà ngước cặp mắt giả nai lên nhìn nữa! Từ giờ trở đi nếu chúng nó lùng ra tôi… Cô và con bé đừng trách tôi!… Thật phiền quá!

– Khoan! Anh à… Anh…

Ông ta hất mẹ té xuống đất, phóng người ra khỏi nhà bằng ngã sau, nhìn trước nhìn sau rồi biến mất. Mẹ không sao thốt nổi nửa lời, hàng nước mắt long lanh, quẹt nhanh. Vội vàng run rẩy quơ hết đống bạc trên bàn cho vào một cái túi nhỏ giấu dưới đáy tủ, sợ lỡ có ai nhìn thấy thì lại mắc họa vào thân.

Tôi ghì cái mền vào lòng, cắn chặt đôi môi cho khỏi bật khóc thành tiếng, hi hí mắt giả ngủ, nằm yên, thầm khẩn cầu Trời Phật cho ông ta biến mất khỏi cuộc đời khốn khổ của mẹ con tôi.

Tôi thù ông ta! Phải! Chỉ mới gần 8 tuổi thôi mà tôi đã có một kẻ thù không đội trời chung!… Là ông ấy! Đặc biệt vết sẹo dài vắt ngang chân mày trái làm ông ta giống như phù thủy, chiếc miệng không ngớt mắng chửi, đánh đập tôi khi ông về thăm nhà.

Tôi không hiểu sao ông ta có thể là cha ruột của tôi!

Ông đưa tiền cho mẹ một mà nạo tiền mẹ đến mười! Nếu mẹ không cất giấu những đồng tiền ấy đi thì sau này ông ta hỏi mà không có thì mẹ sẽ phải bị hành hạ đến chết!

Mẹ một mình nuôi tôi bằng đồng lương kham khổ, làm cô giáo cấp 1, và may thêm buổi tối ở nhà.

Những người đến đặt hàng may của mẹ, ai cũng hỏi tôi về cha, tại sao cha không bao giờ có mặt ở nhà. Những lúc như thế tôi lại úp mặt vào lòng mẹ, cảm thấy vừa tủi thân, vừa thù hận người đã mang danh hiệu CHA mà không tròn bổn phận với mẹ và tôi!

Mặc dù tuổi còn bé, tôi vẫn biết mẹ phải chịu đựng biết bao khổ sở cực nhọc vì miệng đời. Xã hội còn lạc hậu, nền nếp phong kiến xưa, và vì sự tồn tại của tôi, đứa con không mong muốn!

Tôi không khóc như mẹ, nhưng lì và thù hận ăn sâu trong tim óc non nớt của tôi, tôi nhất quyết phải làm một điều gì đó để cứu cuộc đời cực nhọc của mẹ ra khỏi cái hang hùm ấy.

Một hôm ông ta về nhà trong lúc tôi đang ngồi trước cửa chơi con búp bê bùn sình bẩn thỉu mà mẹ đã lượm từ đống rác cách nhà mấy mươi bước khi đi dạy học về. Ông kéo tôi xềnh xệch vào nhà:

– Đi tắm và lấy bộ đồ mới mặc vào!

– Đi đâu hả cha?

– Mày có quyền lên tiếng hả?

Chưa nói hết câu, ông đã sấn lại tát lên má tôi một cái thật đau điếng mà tưởng chừng thấy ngàn ngôi sao quay vòng vòng trên đầu. Té thụp xuống đất, tôi thút thít và biết là ông sẽ làm hại tôi:

– Con chờ mẹ về rồi mới đi…

– Mày còn trả treo hả? Đi ngay với tao! Tao không phải là cha mày sao?

Tôi lấy hết sức bình sinh và tất cả can đảm, hét lên:

– Không! Ông không phải cha tôi! Ông là người ác độc, ông là…

– Bốp! bốp!

Ông ta táng vào đầu tôi, túm tóc vặn ngược ra đàng sau. Hai con mắt đỏ ngầu, cả người ông tỏa ra mùi rượu nồng nặc, ông kéo lết tôi ngược ra sau nhà, hai cánh tay tôi níu ngược lại sau đầu, nương cho mái tóc như sắp lìa khỏi da đầu. Hai chân tôi cào cấu cố bám víu lấy những vật cản trong nhà, nhưng vô ích.

Ra đến sau bếp, ông mở nắp lu nước đầy 2/3, ông bế xốc tôi lên bỏ vào đó một cách gọn lỏn không do dự. Cái nóng đau rát cùng mồ hôi đổ túa ra đầu cổ từ nãy giờ, gặp lu nước lạnh mát bất thình lình, nhiệt độ trong cơ thể tôi tụt nhanh bất ngờ, tôi hoàn toàn mất tri giác, toàn thân mềm nhũn.

May là ngay lúc ông vừa bước ra khỏi bếp, thì mẹ tôi về đến nhà.

Điều đầu tiên bà làm là vô bếp múc nước rửa tay chân rồi mới bắt đầu làm bếp. Khi mở nắp lu nước ra thấy tôi nằm gọn lỏn trong đó, nước lên ngập đầu, tưởng là đã chết, mẹ hết sức bình sinh lật đổ cái lu, vỡ toang tành, tay chân mẹ bị mảnh sành của lu cứa đến trầy rất nhiều vết thương nhỏ máu, và bế xốc tôi sang nhà hàng xóm cấp cứu. Từ đó tôi và mẹ theo nhau bén gót, mẹ không dám hở tôi ra, sợ ông ta sẽ giết hoặc hại đến tôi.

Ông bà ngoại chỉ có mỗi mình mẹ là con gái duy nhất ở Cao Lãnh, gia đình khá giả nên mẹ được đi học đàng hoàng cho đến hết lớp 12. Một vụ pháo kích bất ngờ của Việt Cộng vào nhà dân khoảng năm 1973 đã làm cả xóm sụp đổ hoang tàn, bao người chết chóc, trong đó có ông bà ngoại! Mẹ được những người dân xung quanh vực dậy, di tản lên Sài Gòn. Mẹ chỉ biết hớt hơ hớt hải chạy theo đoàn người, với hai bàn tay trắng, tâm hồn rạn nứt, trái tim đã chết theo cái chết oan khiên của ông bà ngoại dưới đống đổ nát của nhà cửa làng mạc.

Ở Sài Gòn, chính phủ có xây một nơi tập trung khá rộng bằng mái tole cho những người chạy giặc từ quê lên tạm trú. Nơi đây mẹ một thân một mình, không người thân mà chỉ có những người cùng quê làng mà thôi. Mẹ phải bươn chải, phải tự tìm việc làm thêm để nuôi bản thân mình; còn những người khác ít học thì đi bán vé số, lượm ve chai, gánh hàng đi bán…

May là mẹ đã có một số vốn kiến thức thời trung học và ngoại ngữ loại khá nên làm cô giáo dạy toán và ngoại ngữ cho các em nhỏ ở SàiGòn.

Một buổi chiều đi dạy về tối, một đám côn đồ ra chặn đường, mẹ hốt hoảng không biết phải làm sao với ba bốn tên mặt mày hung dữ, mẹ chả có tiền bạc gì cho chúng cả, mẹ quỳ xuống van xin chúng đừng động tới mẹ, nhưng chúng chỉ cười hung ác, nhào vô cấu xé mẹ. Mẹ sợ đến ngất lịm trên nền đất bùn sình với bóng đêm ngày càng dầy đặc như để che đi cái dã man tàn ác của bọn côn đồ.

Khi chiếc áo nhỏ của mẹ vừa bứt ra khỏi người, tiếng cười man rợ của bọn ma cô vang lên thì ngay lúc ấy mẹ thấy một bóng người lao vút vào, con dao nhọn hoắt múa soạt soạt kinh hồn. Cả đám nhào vào đánh một người. Người “anh hùng” cứu mẹ bị một vết thương ở mặt, máu ào ạt tuôn ra, ông ta vẫn không cảm thấy đau mà cúi người xuống vác mẹ trên vai băng băng chạy thật mau vào những ngõ tối mà cả bọn lưu manh không biết đường đuổi theo.

Theo lời mẹ kể sau ngày ấy, mẹ ở với hắn. Hắn cũng chả yêu thương gì mẹ mà chỉ dùng mẹ như một công cụ kiếm tiền của hắn, một người phục vụ cho hắn. Đã bao lần mẹ muốn trốn đi nhưng không biết phải đi đâu, sợ ở cái đất Sài Gòn rộng lớn này mẹ lại bị hại nữa; mẹ như một con cừu non chưa ra đời, không biết phương hướng giữa bầy sói hoang, thà ở lại với tên lưu manh, phục vụ cho hắn còn hơn!

Thời gian trôi qua, hắn biết mẹ là người con gái đàng hoàng, trinh trắng, hắn là người đàn ông may mắn đầu tiên trong đời mẹ, nên hắn bớt hằn học và tin tưởng giao tiền cho mẹ giữ. Hắn không biết nói chuyện nhã nhặn mà chỉ biết la mắng, uống rượu, thô lỗ. Cả đời sống bên cạnh mẹ, nhưng chưa bao giờ hắn có lời nói nhẹ nhàng hay cử chỉ yêu thương với mẹ cả!

Trên trán hắn có một vết sẹo dài, vết sẹo do lần đánh nhau với bọn lưu manh để cứu mạng mẹ, mỗi lần nhìn thấy vết sẹo ấy, mẹ lại không đành lòng rời xa hắn vì theo mẹ hắn là ân nhân cứu mạng mẹ.

Rồi mẹ mang bầu tôi, hắn đã đánh mẹ một trận nhừ tử, muốn mẹ bỏ cái thai, hắn không muốn có trách nhiệm với con cái, cũng như không muốn nghe tiếng khóc trẻ thơ. Mẹ van xin hắn cho mẹ giữ lại đứa con vô tội trong bụng, mẹ hứa với hắn sẽ không để cho đứa trẻ bật lên tiếng khóc!

Ngày mẹ đi sanh tôi chỉ một thân một mình, khi bế tôi về mẹ cũng cố gắng nuôi tôi bằng dòng sữa mẹ ít ỏi của người.

Tôi là một đứa con gái ngoan ngoãn biết nghe lời mẹ từ khi còn trong bụng. Sợ mẹ bị đòn đau nên tôi chả bao giờ khóc cho dù nhiều lúc tè đầy tã, ướt cả lưng mà tôi vẫn cứ nằm yên chơi với ngón tay, bàn chân mình và chờ mẹ rảnh mới đến lau chùi cho. Tôi lớn lên bên cạnh mẹ, chỉ biết một mình mẹ, chưa bao giờ được cái hôn hay vòng tay ôm của cha.

Hắn đi suốt mấy ngày liền là những ngày tôi và mẹ thật hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi cười đùa, mẹ dạy tôi học những chữ cái, dạy tôi đếm. Khi nghe bên ngoài cánh cửa lách cách mở là mẹ và tôi thật im lặng, tôi sợ đến nỗi phải chui xuống gầm giường để trốn hắn!

Hắn rất ít khi nào thấy mặt tôi, trừ một hôm hắn về nhà vào nửa đêm khi tôi và mẹ đang say trong giấc ngủ. Hắn nhìn vào trong giường qua chiếc màn mỏng, tôi nằm co quắp bên cạnh mẹ. Thấy lạ, hắn vén màn vào trong sát mặt nhìn tôi rồi ra vẻ hài lòng.

Đó là lần đầu tiên mẹ nói hắn có vẻ hài lòng khi thấy tôi. Nhưng tôi vẫn tránh hắn, im lặng và tự bảo vệ mình như con chim nhỏ sống bên cạnh con mãnh thú.

Dòng đời vẫn cứ tuôn chảy, cho đến khi miền Nam bị đổi chủ, ai ai cũng bỏ nhà bỏ cửa chạy hết ra bến tàu, hy sinh thí mạng với biển cả. Cha tôi nhân cơ hội đó vơ vét của cải của những gia đình giàu có, ăn cắp tư trang trong sự sơ hở của người dân Sài Gòn rồi đem của cải đó về cho mẹ tôi giữ để bán dần đi tiêu xài.

Mẹ tôi khuyên lơn bao nhiêu cũng bị hắn đánh cho vài bạt tai và không muốn nghe lời khuyên của mẹ. Hắn cứ tiếp tục ăn cắp, ăn cướp đến nỗi tên tuổi của hắn bị công an ở chế độ mới truy lùng. Hắn không dám về nhà thường xuyên nữa. Mà thỉnh thoảng hắn lại xuất hiện khi thì trong bếp, lúc thì ở phòng tắm, ẩn ẩn hiện hiện rồi lại biến.

Lúc ấy tôi đã lớn gần 8 tuổi, tôi chỉ cầu mong cho hắn bị bắt, bị ở tù mọt gông, tôi cầu nguyện cho hắn sẽ biết mất trên cõi đời này để đừng hành hạ mẹ con tôi nữa.

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài, chỉ mới 3 giờ sáng! Giọng nói khe khẽ vọng vào:

– Tràm ơi, Mùi đây! Mở cửa đi!

Mẹ ngồi bật dậy, bỏ cánh tay của tôi đang vắt ngang bụng mẹ sang một bên. Tôi lại giả ngủ, lắng nghe.

Dì Mùi là người bạn thân nhất của mẹ ở đất Sài Gòn này, hồi xưa cả hai cùng đi học tiểu học, trung học ở Cao Lãnh, hai người gặp lại khi mẹ dọn đến đây ở, dì Mùi xinh đẹp nhưng vẫn thua sắc đẹp kín đáo, trầm lắng của mẹ.

Dì Mùi và mẹ thầm thì:

Tràm! Ngày mai nghe, nhớ đó… Theo tụi tui thì mình mới sống sót làm lại cuộc đời, chứ sống kiểu này tui không yên tâm thấy con nhỏ cứ bị nay bầm cái vai, mai tím cái mặt… lỡ sau này lớn lên…, “nó” cũng không tha cho con gái nó nữa thì sao? Tui không tin được hắn! Đi cho hai đứa nhỏ có bạn!

– Thiệt ra mình cũng muốn lắm, nhưng sao tôi lo quá! Thật khó tính hết sức…

– Bà chỉ có thể chọn, hoặc ở riết đây, hoặc đổi đời… Tui cho bà một đêm nay nữa thôi… Tội nghiệp con nhỏ, bà nhìn nó có được tương lai nếu chôn chân ở đây không? Suy nghĩ đi!

Dì Mùi nói nhanh rồi bỏ về, mẹ thao thức cả đêm, thở ngắn, thở dài, cuối cùng mẹ chỉ đem một chiếc túi nhỏ quần áo và một chút tro trên bàn thờ của ông bà được xẻ vào hai chiếc túi nylon nhỏ chống nước và bọc thêm túi vải bên ngoài.

Thương mẹ quá, đây là sự quyết định thật táo bạo và liên quan đến cả tương lai cuộc sống của hai mẹ con, mẹ làm sao suy nghĩ nổi chỉ trong đêm nay?! Tôi lại cắn chặt chiếc mền, giấu tiếng nấc!

Sau đó mẹ đứng trước bàn thờ Phật, bàn thờ ông bà, có lẽ đây là lần cuối, mẹ khấn thật lâu, lâu đến nỗi tôi ngủ thiếp đi…

Thoáng chốc 20 năm trên đất Canada thanh bình như những giọt mật hạnh phúc mà mẹ con chúng tôi đang khát khao tận hưởng. Tôi đã thật sự trưởng thành, ra trường và làm luật sư cho một văn phòng ở Montreal.

Mẹ chỉ còn làm bán thời gian nên có thì giờ nghỉ ngơi và đọc sách báo, không những thế mẹ còn sáng tác văn thơ đóng góp cho các báo Việt trên thế giới mà mẹ tìm thấy website trên net.

Một hôm, lưỡng lự mẹ nói:

– Nếu… vì bất đắc dĩ gặp lại cha thì con có muốn… không?

– Không! Dù có tận thế con cũng không muốn nhìn lại ông ta nữa!… Con không thể nào quên được, xin mẹ đừng hỏi con điều này!

Ánh mắt mẹ nhìn tôi sâu lắng:

– Con gái! Hãy bỏ qua tất cả… dù sao cũng là cha con…

– Nhưng ông ta không muốn có con trên đời này mà!

– Con người sẽ thay đổi ý nghĩ khi ở một hoàn cảnh khác, hãy vì mẹ con nhé!

Dì Dượng Mùi vẫn ghé thăm chúng tôi với Đan, con trai của vợ chồng dì, hơn tôi 3 tuổi. Anh vừa xong bằng bác sĩ; chúng tôi thân nhau từ thuở nhỏ bên nhà, anh không những là người anh, mà còn là một người bạn tri âm tri kỷ thật hiếm có!

Anh mới được nhận việc ở một nhà thương lớn. Tôi chịu đựng chai lì từ thuở bé bao nhiêu, thì Đan có một tuổi thơ tuy nghèo nhưng thật trọn vẹn trong tình yêu chan chứa của bố mẹ, trưởng thành với một trái tim sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ chăm sóc người bệnh thật nhiệt tình!

Anh điện thoại, năn nỉ tôi:

– Dỹ Lan, em… giúp anh đóng vai con gái của bác trai này nhé, bác bị bệnh thật nặng, chắc sẽ không qua khỏi trong nay mai… nguyện vọng của bác chỉ muốn được nắm tay con gái của bác lần cuối!

– Em có phải là con gái bác đâu!

– Anh biết!… Người nhà của bác ấy có đăng tin từ mấy tháng nay trên khắp các mặt báo, mà vẫn không tìm ra thân nhân… Anh muốn làm một điều gì đó giúp bác trước khi ra đi! Nên nghĩ đến em!

– Đúng là anh có trái tim nhân hậu của một bác sĩ quá đó!

– Không phải đâu, anh thấy bác lạ lắm, bác có một câu chuyện đời thật đau lòng, bác muốn tạ tội cùng người con gái của bác! Anh không nỡ không giúp… Bác nói sẽ mãn nguyện nhắm mắt nếu thấy được người con gái ấy.

– Hum… Thôi được rồi, em sẽ đến giúp anh!…

– Cám ơn em, mình hẹn chút nữa nhe, yêu em!

Đan lúc nào cũng thế! Cuộc đời đối với chàng là những trang cổ tích màu hồng, ở bên chàng ai cũng cảm thấy được yêu thương bảo bọc, cả đối với bệnh nhân, chàng cũng muốn làm kỳ tích cho họ!

Tôi yêu chàng chắc cũng vì điểm đặc biệt này! Chẳng bao lâu chiếc xe tôi đã đậu ngay trước bệnh viện chàng làm việc. Chàng chờ tôi bên ngoài với chiếc blouse trắng, dưới ánh nắng xuân đong đưa của tàn cây phong, nụ cười tươi nở trên môi, trông chàng thật trong sáng và đẹp; chàng hôn nhẹ lên trán tôi:

– Cám ơn em đã đến! Em nhớ đóng cho nhập vai nhé, trấn tĩnh bác để giúp bác ra đi nhẹ nhàng…

Tôi thấy trong ánh mắt chàng, niềm lo lắng và tận tụy vì người bệnh khiến lòng tôi cũng nặng ưu tư; tôi gật đầu, hứa sẽ làm với tất cả trái tim để giúp người sắp lìa đời…

Chúng tôi vừa bước vào, cả gia đình người bệnh dạt ra hai bên, một người đàn ông gầy yếu, nhỏ bé xanh xao nằm quắp lại, hai mắt nhắm nghiền, miệng há ra, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn…

Tôi tiến đến, lòng xao động, cầm tay bác và vén những làn tóc đượm mồ hôi trên trán sang một bên, nhìn kỹ khuôn mặt… Vết sẹo! Vết sẹo dài trên chân mày trái hiện rõ nét…

Vết sẹo! Trái tim như ngừng đập, tôi nghẹt thở! Tay chân bủn rủn!

Tôi bật dậy, quay đầu bước ra, Đan chặn tôi lại:

– Em có sao không? Sao mặt xanh vậy?

– Không! Không! Đây không phải sự thật! tôi… không muốn giúp người này đâu! Không! không…

Cả trái tim nhức buốt! Cả tuổi thơ khủng khiếp hiện về…

Kẻ thù duy nhất của tôi!… Đang nằm trước mặt tôi, thoi thóp! Chả lẽ nào lại là ông ta sao?! Người đã tàn nhẫn đày đọa mẹ tôi cả nửa đời người! Nhẫn tâm giết chết cả tuổi thơ của con gái ông ta! Tôi đã thề với lòng sẽ không nhìn lại ông ta nữa mà!

Tôi bật dậy muốn chạy ra khỏi phòng…

… Lời mẹ bên tai, hãy bỏ qua lòng thù hận… Tôi muốn chạy thật xa khỏi đây…

Nhưng, ông ta đang hấp hối… Tôi không nỡ. Quay lại! Lòng trắc ẩn.

Ngồi xuống bên giường, khuôn mặt ông lúc này quằn quại nhăn nhó đau đớn, không còn sức rên rỉ nữa, như đang bị trừng phạt, trả nghiệp. Tôi nắm lấy bàn tay chai đá, hằn những lằn gân xanh, vuốt trán, mỗi cái chạm vào da thịt ông, tôi thấy cả dòng máu hồi sinh đang chảy trong tôi, một huyết thống thật thân yêu khó tả vào giờ phút cuối của đời người, thật chan chứa không sao kể xiết.

Tôi cúi xuống, lần đầu tiên tôi hôn lên tay, hôn lên trán ông một cách thật trìu mến, chân thành như chính con gái ruột nhận lại người cha lâu đời của mình vậy!

Tất cả sự thù hận chất chứa trong tim từ bao năm nay bỗng tan chảy thành hai dòng lệ nóng hổi, dồn dập tuôn tràn:

– Cha ơi! Cha… Đừng bỏ con!

Người bệnh bỗng mở mắt ra! Nhìn sững tôi, thật lâu, đến nỗi tôi tưởng như hàng thế kỷ. Cuối cùng, ông ôm chặt tôi, níu vào lòng:

– Ôi con gái… Con gái của tôi đây rồi… Cám ơn Trời Phật!… Hãy tha lỗi cho cha con gái nhé! Tha lỗi cho cha! Cha thật đáng chết! Thật… đáng chết!…

Bóng mẹ gục đầu sụt sùi bên ngoài cửa…

Thì ra chính mẹ đã nhờ Đan chuyển lời đến tôi, để giải tỏa mọi khúc mắc u buồn trong tôi và người đàn ông mà tôi gọi bằng… CHA.

Sỏi Ngọc 

17 tháng 9, 2023




CAO MỴ NHÂN- THƠ & VĂN: VÀNG NỖI NHỚ.

CHIẾC BÓNG CỦA TRĂNG.     CAO MỴ NHÂN

Trăng nào vẫn đúng là trăng

Đôi khi trăng quá khuya rằm trăng suông

Trăng trôi về sáng luông tuồng

Trời không mây khiến trăng buông thả tròn

*

Một thời son giá trăng non

Một miền đất nước khi còn lửa binh

Trăng soi sông núi nghiêng mình

Lọt vô nhà vắng tạ tình quan san

*

Trăng rời mộng mị sầu tan

Khuya vương giã biệt trăng tàn héo hon

Nghe như nước chảy đá mòn

Một thân lưu lạc, một hồn bơ vơ

*

Trăng không than đợi, trách chờ

Trăng rơi từng giọt lệ mờ khổ đau

Ngày đi trước, đêm về sau

Vẫn thênh thang đứng tuyến đầu thuỷ chung…

       CAO MỴ NHÂN 

**

CHÀO LỄ TẠ ƠN.      CAO MỴ NHÂN

Năm mươi năm ấy bên trời

Tạ ơn người, tạ ơn đời mênh mông

Như hoa cỏ nội hương đồng 

Khi bình minh toả rạng đông chan hoà

*

Năm mươi năm ấy chúng ta

Gian truân cũng có, hoan ca cũng từng

Tạ ơn nhân ái, vui mừng

Đã qua vấn nạn, không dừng tiến lên

*

Năm mươi năm ấy luân phiên

Mồ hôi nước mắt đôi phen khóc cười

Tạ ơn tình nghĩa bao lời

Tạ tình tri kỷ, tuyệt vời tri âm

*

Năm mươi năm ấy tha nhân

Bỗng thân thương tựa cố nhân đi về

Tạ lòng bóng ngựa, nồi kê

Giấc công danh đã não nề, xôn xao

*

Tạ ơn ngày tháng mời nhau

Hoàng hoa cạn chén gạt sầu muộn xưa

Năm mươi năm sớm hay trưa

Đời sau kiếp trước tưởng chưa muộn màng …

*

     Mùa Lễ Tạ Ơn 2025 – CAO MỴ NHÂN 

**

TẠ ƠN VIỄN XỨ.       CAO MỴ NHÂN

Tạ ơn nước Mỹ bao la

Từ khi rời bỏ sơn hà tới đây

Đại bàng xoải cánh mây bay

Cú kêu vang nối đông tây địa cầu

*

Tạ ơn U S muôn mầu

Đã trang trải nỗi muộn sầu lưu vong

Đất này quá rộng mênh mông

Nhìn lên cao ngất cõi không bạt ngàn

*

Nửa vòng thiên hạ gian nan

Cho ta thấy được thiên san vạn trùng

Tạ ơn tất cả vô cùng  

Xa xôi hồn lạc bão bùng khí  thiêng

*

Nơi này dạ ấm lòng yên

Muôn dân vạn sắc ưu phiền tạm quên

Tạ ơn người muốn gọi tên

Bốn phương hoa nở êm đềm viễn cư … 

          CAO MỴ NHÂN

==

VĂN CAO MỴ NHÂN

VÀNG NỖI NHỚ.          CAO MỴ NHÂN

Thời gian cũng cách đây ba, bốn chục năm rồi, chúng tôi đang mắc kẹt trong tù, hay có mấy thành phần cũng đã rải rác về thành phố rồi.

Xem ra tôi là một trong số người về sớm nhưng không phải để ở lại thành phố, mà tiếp tục đi xây dựng nông trường.

Vì trong lý lịch tôi sanh quán ở tận cực bắc VN, rồi lại làm việc ở miền trung, chạy vô nam mà không có tên trong sổ gia đình ở Saigon trước 30-4-1975 ấy .

Tôi nhớ lúc ra công an quận Phú Nhuận để xin tạm trú nơi nhà bà chị tôi trong cư xá Kiến Thiết, gần khu nhà thờ Ba Chuông,

Tên công an cứ lý luận kiểu ”  bình dân học vụ “ rằng :

…” Người ta sinh ra ai cũng phải có cha, có mẹ, có đất để chôn rau, cắt rốn, chị ở trên trời rớt xuống à ?

Bây giờ trong lý lịch chị, chị đẻ ra ở SA BA ( trời ơi, người ta sanh ở Chapa, sau này họ gọi Sa Pa, mà hắn ta kêu là Sa Ba ) thì chị phải về nơi đó mà ở…”

Tôi nghĩ nếu cứ cãi vã với tên này, thì tới năm sau, chưa chắc đã xong chuyện tạm trú. Tôi đi nông trường cho rồi.

Dù ở nông trường đường đường chính chính, hay có khi về thành phố, những sĩ quan VNCH đã đi tù cải tạo về, thủa đó …   mơ mộng chuyện ra đi, rời khỏi đất nước khó khăn mọi bề, ngõ hầu để  xây dựng lại tương lai…cũng khá đông.

Chúng tôi gặp nhau tình cờ, có khi phải cố gắng đi tìm nhau để trao đổi những tin tức cần thiết  vv…

Nhưng trong thâm tâm và ngoài cửa miệng, lúc nào hình ảnh lá cờ vàng cũng thiết tha yêu mến, danh xưng sắc vàng trở thành biểu tượng chung…khiến đôi lúc chữ ” vàng “được xem như hình ảnh, khuôn thước gởi gấm, cân đo lòng dạ thủy chung của những người một thời đứng dưới cờ vàng ba sọc đỏ VNCH.   

Chữ “vàng “ là từ ý nghĩa mầu cờ vàng xưa…

Rồi 2 tiếng ” Vàng xưa ” nhanh chóng đi vào nỗi nhớ nhung của những người thuộc chế độ cũ, VNCH.

Chữ “vàng ” được xử dụng nhiều nhất trong thơ ca, từ cổ điển đến thơ văn mới, thí dụ :

Khói vẫn tương tư vàng khí phách

Sương còn khắc khoải bạc sông hồ… ( CMN  )

Phấn vàng như nhũ tươi lòng thép

Ta bảo hoàng kim vẫn đợi chờ…     ( CMN  )

Vàng chưa đậu lá ngô đồng

Nửa năm già đã mênh mông hồn sầu      ( CMN )

Thì lâu lâu cũng gặp một người đồng chí hướng, và phải hết sức thận trọng mới biết được vàng thau lẫn lộn thủa cộng sản chiếm cứ miền nam  Việt Nam sau 30 – 4 – 1975.

Một ngày tại hội thơ Thạch Động của nhà thơ Vĩnh Mạnh Thường Quân, vốn có thời ông Vĩnh Mạnh làm trưởng phòng Văn nghệ Đài truyền hình Saigon trước cuộc đổi đời 1975.

Chúng tôi được hạnh ngộ một tay thơ Đường mới tinh trong danh sách những người quen thuộc Đường luật,là nhà thơ Hà Nguyễn Nguyễn, hỏi đào lý bốn phương, mới hay nhà thơ đó vốn là một đại uý không quân VNCH vừa từ trại tù cải tạo về .

Đại uý không quân nêu trên thích tham cứu đông y. Do đó ông còn được dịp hiện diện trong đại hội Y Võ Dưỡng Sinh do bác sĩ Trương Thìn, nguyên Y Sĩ Trung Uý VNCH, người chủ trương thuyết  Thuỷ Hoả Đông Y  được lưu giữ làm Viện trưởng Viện Y Dược Học Dân Tộc, đã tổ chức cuộc hội  thảo vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước , ở thành Hồ .

Thành Hồ là cái tên  lạm đặt cho Saigon, mà không ai ưa từ thủa bắt đầu thay tên đổi họ  Đô thành Saigon Chợ Lớn  của miền Nam cho tới nay.

Hà Nguyễn Nguyễn được giới thiệu như một lương y trong nhóm võ Bạch Hạc .

Tôi bèn cao hứng viết bài thăm hỏi nhà thơ đại uý Không Quân VNCH Hà Nguyễn Nguyễn như sau :

         GỞI BẠN ĐÔNG Y

Nghe anh giờ đã thạo đông y

Bệnh cũ lâu nay chữa thuốc gì

Tai điếc mỗi lần nghe gió thổi

Mắt mờ từng lúc ngó mây đi

Thân hàn cứ thích hoài sinh địa

Bụng ấm còn ưa mãi quế chi

Đạo cốt tiên phong mà lãng trí

Kê đơn thiếu hẳn vị hoàng kỳ …

*

              ( Cao Mỵ Nhân )

Thưa quý vị, bệnh cũ của một phi công là nghe gió tới điếc tai, nhìn mây mờ cả mắt. Hai câu 5,6 nói việc dùng sai các vị thuốc, câu 7 khẳng định vị lương y vô cùng lãng trí, hoá cho nên câu 8 kết, ông kê đơn thiếu hằn vị “ hoàng kỳ “ .

“ Hoàng kỳ “ là tên một vị thuốc đông y, mà còn là “ cờ vàng “ của VNCH .

Thủa đó, sau 1975, ở  cuối đường Lê văn Duyệt kéo dài từ ngã tư Bảy Hiền, bên tay trái,  nếu đi từ ngã tư Bảy Hiền về trung tâm Saigon, có tiệm thuốc Bắc lớn với tên hiệu là Hoàng Kỳ  chữ đỏ trên nền bảng trắng toát.

Hẳn chủ nhân ” Hoàng Kỳ Đường ” phải có tâm huyết với chế độ VNCH lắm, mới dám để một bảng hiệu quyết liệt chống đối bạo quyền cộng sản như vậy …

           CAO MỴ NHÂN 




Ca Khúc MIỀN TRUNG – ÔI THƯƠNG QUÁ / Sáng tác Thủy Lâm Synh + AI




VTLV-CHÚC MỪNG 3 THÀNH VIÊN “SONG TỊCH” – VTLV & CÔ GÁI VIỆT – Thắng Giải Viết Về Nước Mỹ Việt Báo California: SỎI NGỌC (NGỌC HUYỀN), MINH THÚY, và KIM LOAN.

Hình trên từ trái qua:

Cựu tác Giả Phương Hoa Trao Giải Đặc Biệt Cho Người Đại Diện Tác Giả Sỏi Ngọc.

Tạm thời đăng được nhiêu hình đây thôi, vì file hình lón quá không up lên đuộc nhiề.u

Link bài Viết Thắng Giải của Sỏi Ngọc:

https://vvnm.vietbao.com/p247750a247842/cay-nghiet

Link Bài Viết Thắng Giải của Minh Thúy:

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248039/man-suong-dem

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248014/di-qua-mien-qua-khu

Bài Viết Thắng Giải của Kim Loan:

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248027/ngan-loi-ta-on

https://vvnm.vietbao.com/a247923/tu-thang-tu-den-den-my-quoc




VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT CHÀO MỪNG THÀNH VIÊN MỚI – VĂN THI SĨ & Kiêm Thư Pháp Gia QUANG HÀ.

Chú thích hình 3 người từ trái: Một đồng hương, Nhac sĩ Trần Đại Bản và Quang Hà

***

*

*

BÀI HỌA (4) NGUYỄN HUY KHÔI ĐÁP HỌA THI SĨ QUANG HÀ

THAY LỜI ĐÁP TẠ

         (Gởi bác Quang Hà)

Văn Đàn ấm áp giữa Hoa Viên

Ta thỏa bên nhau chuốt vận – điền

Thi phất, cầm rung khơi hứng cảm

Trà dư,tửu hậu giải sầu miên…

Xem văn-thấu dạ soi chung hướng

Thưởng xạ – dư hương tỏa khắp miền…

Cái thú phong lưu mà hợp tạng

Hẳn là Lạc Việt – “ních”- thành viên.

         Nguyễn Huy Khôi, 05-12-2025

*

THƯ PHÁP QUANG HÀ

Mỹ Quốc lại vào Mùa Cảm Tạ

“Happy, Happy Thanksgiving”

Người người nườm nượp đi mua sắm

Những món quà trao đượm nghĩa tình

Nhắc nhở cháu con ngày hội lớn

Mấy trăm năm trước thuở bình minh

Tạ ơn trời đất, ơn sông núi

Và tạ ơn mùa hoa trái xinh

Ơn thổ dân xưa, người tốt bụng

Gà tây, bí đỏ, rượu chan tình

Nhớ từ đốm lửa trong rừng vắng

Tuyết bủa sương vây, thú rập rình

Khối óc, bàn tay ngời sáng tạo

Nên ngày rạng rỡ ánh văn minh

 *

Tôi người tản lạc từ quê Việt

Dặm thẳm bên kia biển Thái Bình

Xin tạ ơn trời cao đất rộng

Đã cho đời một chỗ nương thân

Đã ngót mười năm ơn Mỹ Quốc

Người dưng khác mẹ lại thương mình

Mười năm vẫn nhớ về quê cũ

Tiếng sóng trong mơ vẫn bập bềnh

Ôi phá Tam Giang chiều gió lộng

Buồm về mấy lá, nước mông mênh

Tạ ơn tiên tổ cho giòng máu

Với một tâm hồn bốn thiên niên

Sông núi muôn đời sông núi đó

Mà giòng lịch sử mãi oan khiên

Tạ ơn xương máu bao hào kiệ

Và những anh hùng  không tuổi tên…

 *

Công cha nghĩa mẹ như trời biển

Mang nặng đẻ đau dạ chẳng phiền

Trăm suối ngàn sông nào sánh nổi

Vì giòng sữa mẹ chảy vô biên

Ca dao mẹ hát cung trầm bổng

Rót xuống tao nôi những ngọt mềm

Vất vả một đời cha chẳng tiếc

Nào lo giáp hạt ngủ không yên

Lo khi mưa rét về theo gió

Thiếu áo con mang, hụt chiếu mền

Đồng cạn, biền sâu cha cúi xuống

Mong ngày con sẽ được nhìn lên

Bây giờ muôn một chưa bồi đáp

Người đã nằm sâu tận cửu tuyền

Và mẹ lưng còng theo dáng hạc

Mắt mờ, tóc bạc, bước chân xiên

*

Áo mẹ cơm cha, thầy dạy chữ

Từ khi ngọng nghịu những âm vần

Khai tâm thầy dạy điều nhân nghĩa

Mở trí cô bày nẽo kiến văn

Xin tạ ơn thầy cô, xin tạ

Bảng đen, phấn trắng, bút mực xanh

Đã cho tôi một thời hoa mộng

Và một hành trang giữa bụi trần

 *

Anh tạ ơn em, người vợ quý

Cùng anh chia những chặng thăng trầm

Bên nhau sớt những ngày mưa gió

Anh có em và em có anh

Ta có nhau từ thời khốn khó

Sắt cầm vẫn nở điệu âm thanh

Xương rồng, hoa vẫn lên mùa trổ

Giữa cằn khô những đóa trắng ngần

*

Xin tạ ơn những điều huyền nhiệm

Đưa ta qua biết mấy thác ghềnh

Như cây khô giữa mùa nắng hạn

Cơn mưa rào tưới cuộc hồi sinh

Tạ ơn nơi chốn mình đang ở

Muông chim reo hát nhạc thanh bình

Có phải đất lành nên chim đậu

Hoa lá tươi cười nụ thắm xinh

Như muôn con nước hoà chung biển

Người tứ phương san nghĩa sẻ tình

 *

Xin tạ những câu hò điệu hát

Để tâm hồn vỗ cánh thênh thênh

Có những phút tưởng chừng muốn ngã

Vịn vào thơ mà cố đứng lên(*)

Thường khi giữa dòng đời điên đảo

Thơ vào lòng tự tại an nhiên

Tạ ơn bầu bạn- người tri kỷ

Chia sớt tâm tình, giữ mối duyên

 *

Tạ ơn hoa lá muôn ngàn vẻ

Những hoàng hôn tiếp nối bình minh

Tạ ơn có những vì sao tỏ

Vời vợi phương nào Bắc đẩu tinh

*

Tạ ơn lần nữa, tôi xin tạ

Xin mượn vần thơ trãi nghĩa tình

*

Quang Hà

(*) Theo ý thơ Phùng Quán

huhuhhiohiohiohio.jpg

Kính thưa đại gia đình Văn Thơ Lạc Việt,

Hôm nay, trong không khí ấm áp, vui vẻ, của Ngày Lễ Tạ Ơn, VTLV chúng ta lại có thêm một duyên lành kỳ ngộ:

Xin trân trọng – nồng nhiệt – vui mừng – rộn ràng – đậm nghĩa tình văn nghệ chào đón:guguiuhhiohiohio.jpg

Với nét bút rồng bay – phượng múa, chữ viết như có hơi thở, câu thơ như có linh hồn!

Từ Đồng Đế đến Quảng Điền, từ quê hương yêu dấu đến trời Tây mến thương,

Anh mang theo tấm lòng dành cho văn chương – cái tâm dành cho chữ nghĩa – và cái đẹp dành cho người!

Hôm nay, đại gia đình VTLV, xin hân hạnh được mở rộng vòng tay,

Mời anh Quang Hà bước vào “ngôi nhà thi ca” – nơi mỗi dòng thơ là một bông hoa,

Mỗi nét chữ là một áng mây bay,

Và mỗi thành viên là một người thân thương trong đại gia đình.

bgubgukbjkbjbjbjbnl.jpg

Anh Quang Hà thân ái!

Chúc anh bước vào “vườn thơ Lạc Việt” với trọn niềm hứng khởi,

Để từ nay, trong mỗi trang thơ, mỗi nếp mực tàu, mỗi sợi tóc của con chữ,

Đều có dấu ấn của Quang Hà – người nghệ sĩ của cả thơ và thư pháp.

Từ nay, anh không chỉ là “Khách thơ ghé thăm”,

Anh là Thành viên – Bằng hữu – Anh em.

Mong anh xem VTLV như nhà, như bến, như một nơi để thả hồn cho thơ và trao gửi cái đẹp cho đời.

Một lần nữa, VTLV trân trọng chào mừng anh Quang Hà!

Kính chúc anh nhiều cảm hứng, nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui – và thật nhiều tác phẩm đẹp để đời.

Thân kính,

Lê Văn Hải

TÓM TẮT TIỂU SỬ – QUANG HÀ

Quang Hà

  • Tên thật: Hà Q. Thuận -Sinh năm 1953 tại Quảng Điền,
    Thừa Thiên.
  • Cựu học sinh Trung học Quảng Điền, Trung học Nguyễn
    Hoàng.
  • Trước năm 1975: gia nhập QLVNCH tháng 9 năm 1972,
    khóa 9B/72/SQTB, thụ huấn tại Trường Đồng Đế, Nha
    Trang.
  • Sau năm 1975: đi tù cải tạo gần 6 năm.
    -Từ năm 1995: sang Hoa Kỳ theo chương trình HO34 định
    cư tại miền bắc California.
  • Làm việc tại công ty Music Lovers , (Video- Audio
    Íntallation), electrican cho đến ngày nghỉ hưu.
  • Sở thích: thi, họa, nhạc, chạm khắc.
    – Đã góp mặt trong Thi Đàn Lạc Việt (Một Phía Trời Thơ),
    Hội Thơ Tài Tử VNHN (Cụm Hoa Tình Yêu), Đang góp mặt
    trong Tạp chí Văn học Cỏ Thơm, Tạp Chí Văn Bút Miền
    Đông.
  • Tham gia các diễn đàn online như Sài Môn Thi Đàn, Văn
    Bút Tao Đàn/ HN, Long Hồ Vĩnh Long .
    -Thơ xướng họa đăng chung trong thi tập Tứ Hữu Vùng
    Vịnh.
    -Thơ đăng chung trong Tuyển Tập Đường Thi online do Thi
    Sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao chủ biên.
    -Thơ, Thư pháp Quang Hà PDF (chưa in).



GS/TS MAI THANH TRUYẾT – Globalists và Con Đường Tự Chủ Của Việt Nam.




TRUYỆN HAY THÁI LAN SƯU TẦM – Không Rõ Tên Tác Giả

————————

Tôi nói dối ông chủ tôi mỗi ngày.

Tôi năm nay 72 tuổi. Tôi là một chức sắc trong nhà thờ, đóng thuế đàng hoàng, chưa bao giờ bị phạt nguội lần nào. Nhưng suốt chín năm nay, tôi đang thực hiện một kiểu “lừa đảo” ngay dưới mũi của ban quản lý tiệm đồ cũ “Cơ Hội Thứ Hai” này.

Nếu họ biết được, họ sẽ đuổi việc tôi ngay lập tức, chẳng kịp cho tôi cởi cái tạp dề ra. Nhưng tôi kệ. Bởi vì trong một xã hội cứ thích tước đoạt đi lòng tự trọng của người khác, tôi đã tìm ra cách để trả lại nó cho họ.

Công việc của tôi đơn giản lắm: phân loại đồ quyên góp. Tôi dán nhãn giá cho quần jeans, mấy cái áo khoác mùa đông nặng trịch, mấy đôi giày bảo hộ còn dùng tốt. Hầu hết khách hàng chẳng thèm nhìn tôi. Đối với họ, tôi chỉ là một phần của cảnh vật: một ông già lụ khụ, mắt đeo kính, tay bị đau khớp, cứ cắm cúi định giá mấy món đồ có mùi băng phiến và mùi ký ức của người lạ.

Nhưng cái việc vô hình này lại có cái lợi của nó. Nó cho phép tôi nhìn thấy hết mọi thứ.

Tôi thấy mấy bà mẹ đơn thân cứ so đi so lại giá đôi giày đi học của con với tiền mua thức ăn. Tôi thấy mấy chú cựu chiến binh cứ nhìn chằm chằm vào bộ vest họ cần để đi phỏng vấn, nhìn vào cái ví tiền rồi lặng lẽ quay lưng đi.

Và tôi nhớ nhất là thằng bé đó.

Lúc đó là giữa tháng Mười Một, ở cái thị trấn rỉ sét, lạnh lẽo của chúng tôi. Gió lùa qua phố sắc như dao cắt. Thằng bé bước vào với cái áo nỉ mỏng dính, đến nỗi nhìn rõ cái áo thun bên trong. Nó chắc chưa tới mười bốn tuổi. Gầy gò, run cầm cập, với cái nhìn vô hồn mà những đứa trẻ hay mang khi chúng bị xã hội bỏ rơi quá nhiều lần.

Nó đi thẳng đến khu áo khoác. Nó tìm thấy một chiếc áo parka xanh hải quân, rất ấm, hàng hiệu, gần như mới. Giá là 25 đô la. Nghe thì bèo, nhưng đối với nó là cả một gia tài.

Tôi lén nhìn. Nó chạm vào ống tay áo, như muốn cảm nhận hơi ấm mà chiếc áo hứa hẹn. Nó nhìn cái nhãn giá. Vai nó xụ xuống khoảng chục phân. Nó không rên rỉ, không than thở. Nó chỉ cẩn thận treo chiếc áo lên lại và đi thẳng ra cửa.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi không thể đơn giản là cho không nó. Tôi học được rằng, việc bố thí có thể mang lại vị đắng cho những người đang cố gắng sống sót. Nếu bạn đưa tiền bố thí, họ cảm thấy mình nhỏ bé. Họ cảm thấy mình như một trường hợp cần giúp đỡ xã hội.

Thế là tôi cầm chiếc áo, đi ra quầy tính tiền để chặn nó lại.

“Ê, nhóc,” tôi gọi.

Nó đứng khựng lại, sẵn sàng chạy trốn. “Con không có ăn cắp gì hết!”

“Tao biết,” tôi càu nhàu, đóng vai ông già khó tính. “Nhưng tao đang có rắc rối. Cái áo này hả? Nó bị lỗi. Cái khóa kéo dưới cùng nó bị kẹt. Mà theo quy định của cửa hàng, đồ bị lỗi thì không thể bán quá ba đô la. Mày có ba đô la không?”

Nó nhìn tôi, bối rối. “Nhãn ghi hai mươi lăm mà.”

“Nhãn ghi sai đấy,” tôi nói dối, giật phắt cái nhãn đi. “Tao là người quản lý kho. Tao nói nó ba đô la. Mày lấy không hay để tao quăng nó đi?”

Nó do dự, dò xét gương mặt tôi xem có bẫy gì không. Rồi nó lục túi, lôi ra ba tờ tiền nhăn nhúm.

“Dạ, có,” nó thì thầm. “Con lấy.”

Nó mặc chiếc áo vào ngay lập tức. Kéo khóa lên tận cổ — khóa vẫn hoạt động trơn tru, dĩ nhiên rồi — và nó thẳng lưng lên. Nó không còn trông như một thằng bé co ro vì lạnh nữa. Nó trông như một thanh niên vừa mới làm một phi vụ hời. Nó trông có vẻ được che chở.

“Cảm ơn ông,” nó nói.

“Quy định cửa hàng thôi,” tôi lầm bầm, quay lưng đi để nó không thấy mắt tôi hơi ướt.

Mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Nhiều năm qua, cái “quy định cửa hàng” đó đã trở thành vũ khí bí mật của tôi.

Khi bà Miller, một góa phụ sống bằng đồng lương hưu ít ỏi, cần một cái máy nướng bánh mì mới nhưng chỉ có 5 đô la trong túi, thì cái máy 20 đô la bỗng nhiên bị dán nhãn là “dây điện bị hở”.

Khi một ông bố trẻ cần đôi giày bảo hộ để bắt đầu công việc xây dựng đầu tiên, tôi tự động “giảm giá đặc biệt sáng thứ Ba”.

Tôi tự nhớ trong đầu. Tôi tự bỏ tiền túi bù vào nếu tiền mặt bị hụt, hoặc tôi khai báo những món đồ đó là “không bán được/đã tiêu hủy” trong hệ thống. Tôi sợ bị bắt lắm chứ.

Thế rồi một buổi chiều, một người phụ nữ đeo khăn choàng cashmere đã bắt quả tang tôi. Cô ta thấy tôi bán một chiếc xe đẩy em bé gần như mới cho một cô gái trẻ đang sợ hãi với giá 10 đô la.

Khi cô gái đi khỏi, người phụ nữ đó bước đến. Tôi chuẩn bị tinh thần bị mắng té tát hoặc bị dọa gọi quản lý.

Thế nhưng, cô ta lại đặt một tờ 100 đô la gấp gọn lên quầy.

“Cho mấy cái… sai sót kiểm kê của ông,” cô ta nháy mắt.

Và chuyện này bắt đầu lan ra. Một cách kín đáo. Những khách quen bắt đầu hiểu. Họ không bao giờ nói một lời. Họ mua một món đồ lặt vặt giá 5 đô la, đưa tôi tờ hai mươi, rồi nói: “Giữ lại tiền thối cho lần sau… hệ thống gặp trục trặc nhé.”

Chúng tôi đã xây dựng nên một nền kinh tế bí mật chỉ dựa trên phẩm giá. Chúng tôi không bố thí; chúng tôi đang cân bằng lại cơ hội.

Thứ Ba tuần trước, tiếng chuông trên cửa kêu leng keng.

Một người đàn ông bước vào. Cao lớn, vai rộng, mặc bộ đồng phục nhân viên cấp cứu chỉnh tề. Anh ta đi đứng tự tin, nhưng không phải để mua sắm.

Anh đi thẳng đến quầy của tôi.

“Ông là Arthur,” anh ta khẳng định.

Tôi chỉnh lại kính. “Đúng là tôi.”

Anh ta cười, và đột nhiên, tôi thấy lại hình ảnh cậu bé mười bốn tuổi gầy gò trong chiếc áo nỉ xám mỏng manh ngày nào.

“Ông bán cho tôi cái áo parka xanh hải quân cách đây mười năm,” anh ta nói. “Ông bảo cái khóa kéo nó bị hỏng.”

Tôi cảm thấy má mình nóng ran. “Tôi xử lý nhiều áo khoác lắm, cậu bé.”

“Khóa kéo không hề hỏng đâu, Arthur.” Anh ta cúi xuống, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Tôi biết ông nói dối. Ngay cả lúc đó tôi cũng biết. Nhưng ông đã không bắt tôi phải đi xin xỏ. Ông để tôi được mua nó. Ông để tôi là một khách hàng, chứ không phải một kẻ ăn xin. Tôi bước ra khỏi đây với cảm giác như một người đàn ông.”

Anh ta rút ra một phong bì từ túi áo.

“Giờ tôi là nhân viên cấp cứu. Tôi cứu người. Nhưng tôi không nghĩ tôi đã sống sót qua mùa đông năm đó nếu không có chiếc áo khoác đó. Hoặc nếu không biết rằng có người thực sự quan tâm đến mình.”

Anh ta đặt phong bì lên quầy.

“Trong đây có 500 đô la,” anh ta nói. “Ông dùng nó đi. Tôi biết cái ‘quy định cửa hàng’ của ông tốn kém lắm.”

Tôi run rẩy cố gắng trả lại. “Tôi không thể…”

“Cái này không phải cho ông,” anh ta nói dứt khoát. “Nó dành cho đứa trẻ run rẩy tiếp theo bước vào đây. Hãy đảm bảo rằng khóa kéo của nó cũng bị hỏng, nhé.”

Rồi anh ta quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao, hòa vào ánh nắng mùa thu.

Tôi đã 72 tuổi. Lưng tôi đau, chân tôi sưng vù sau một ngày dài. Nhưng tôi có công việc tuyệt vời nhất trên đời.

Chúng ta đang sống trong một đất nước nói rằng giá trị của bạn phụ thuộc vào số tiền trong tài khoản. Người ta bảo nhau phải tự lực cánh sinh, ngay cả khi họ không có gì.

Nhưng tôi đã học được một điều trong cái cửa hàng bụi bặm cũ kỹ này: Phẩm giá quan trọng hơn việc bố thí.

Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.

Nếu bạn có thể giúp đỡ ai đó mà vẫn giữ được lòng tự trọng của họ — nếu bạn có thể giúp họ mà không làm họ cảm thấy nhỏ bé — bạn không chỉ nuôi dưỡng thân thể họ, bạn còn đang cứu rỗi cả tâm hồn họ nữa.

Vì vậy, tôi sẽ tiếp tục nói dối. Tôi sẽ tiếp tục lách luật. Tôi sẽ tiếp tục bịa ra những quy định không hề tồn tại.

Bởi vì cái mác giá chẳng có ý nghĩa gì. Điều quan trọng là người mặc nó.

(Không rõ Tác Giả)




VTLV -VÀ VĂN THI HỮU: TRANG ĐẶC BIỆT MỪNG LỄ TẠ ƠN 2025

San Jose: Giới Thiệu Những Sinh Hoạt Trong Dịp Lễ:

HÔM NAY! BỮA ĂN MIỄN PHÍ MÙA LỄ TẠ ƠN

• Martha’s Kitchen — Dùng tại chỗ (không cho mang về)

•Ngày: 25 Tháng 11, 2025 (hôm nay!)

•Giờ: 4:00 – 5:00 chiều

•Địa điểm: Martha’s Kitchen

(749 Story Road, San José)

•Liên lạc: 408-293-6111

•Thông tin thêm: https://www.shfb.org/get-food/holiday/

Muốn xem thêm danh sách các bữa ăn mùa lễ, xin truy cập:

Second Harvest: https://www.shfb.org/get-food/holiday/

San Jose tưng bừng chuẩn bị Turkey Trot 2025 – Cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Lễ Tạ Ơn!.

Xin mời Quý Vị Thân Hữu thưởng thức lại Youtube:

                       TRỌN ĐỜI TẠ ƠN

           của Nhà Thơ Trần Quốc Bảo (Richmond, Va.).

    Bản nhạc “Người Di Tản Buồn” của N.S. Nam Lộc

              với lời ca của Ca Sĩ Ngọc Minh.

           Thực hiện: Phạm Văn Tuấn.(26 Feb. 2025)

                           PvTuan.   25 Nov. 2025.

TRỌN ĐỜI TẠ ƠN

Thơ Trần Quốc Bảo.  

Hết lòng cảm tạ Ơn Trên,

Mỗi ngày được sống bình yên dưới trần

Cho dù là kiếp phù vân

Tôi như cây cỏ ân cần nở hoa.

Tạ ơn Mẹ, Tạ ơn Cha,

Đã cho con được sinh ra cõi đời

Tạ ơn Thầy, dạy làm người

Biết yêu thương, biết nụ cười bao dung.

Tạ ơn Hiền Hữu thủy chung,

Đồng hành, đồng hướng, lại cùng đồng tâm

Tạ ơn Em, Bạn trăm năm,

Cho anh Hạnh Phúc, như mâm cỗ đầy!

Tạ ơn: Trăng, Nước, Cỏ, Cây,

Từng đêm say đắm, từng ngày mộng mơ  

Tạ ơn cung Nhạc, dòng Thơ

Để hồn lãng mạn, thẫn thờ đam mê…

Xin tạ ơn mảnh Đất Quê,

Sắt son vẫn một lời thề trong tim

Cầu mong Vận Nước chuyển mình

Tôi về hôn Đất, tạ tình Quê Hương!

Trần Quốc Bảo

     Richmond, Virginia

Địa chỉ điện thư của tác giả:

      quocbao_30@yahoo.com

*

*

*

MỪNG ĐÓN THANKSGIVING

Năm nay mừng đón Thanksgiving

Cảm tạ Trời ban Mỹ hiển vinh.

Bởi hướng tâm hồn tin Thượng Đế

Nên mang phúc lợi hiến dân mình.

Thành công kinh tế đem hưng thịnh

Vững mạnh quốc phòng tạo thái bình.

Tổng thống Trump, thiên tài lãnh đạo

Với lòng yêu nước trọn chân tình!


DUY ANH

Happy Thanksgiving 2025

San Jose tưng bừng chuẩn bị Turkey Trot 2025 – Cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Lễ Tạ Ơn!

*Góp phần hỗ trợ người nghèo, trẻ em và người vô gia cư trong mùa lễ hội.

SAN JOSE, CA – Hàng chục ngàn cư dân Thung Lũng Silicon và vùng phụ cận sẽ đổ về Downtown San Jose vào Ngày Lễ Tạ Ơn – 27/11/2025 để tham dự Applied Materials Silicon Valley Turkey Trot 2025, được xem là cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Thanksgiving.

Chương trình năm nay gồm nhiều phần thi hấp dẫn: 5K – 10K, Kids Fun Run, và Virtual Race dành cho những ai muốn tham gia từ xa. Không khí rộn ràng, vui tươi, đầy tinh thần thể thao và cộng đồng hứa hẹn sẽ tiếp tục là nét đẹp truyền thống của Thung Lũng Silicon mỗi dịp lễ.

Sinh hoạt gây quỹ quy mô cho các tổ chức từ thiện như Second Harvest of Silicon Valley, Healthier Kids Foundation, HomeFirst, và Second Harvest Santa Cruz County – góp phần hỗ trợ người nghèo, trẻ em và người vô gia cư trong mùa lễ hội.

Chi tiết & ghi danh: SVTURKEYTROT.COM

Theo dõi: @SVTURKEYTROT

Một sinh hoạt ý nghĩa, lan tỏa tinh thần biết ơn và chia sẻ – đúng tinh thần Lễ Tạ Ơn tại Silicon Valley.

GÂY QUỸ ĐỒ CHƠI CHO TRẺ EM NGHÈO MÙA LỄ

• BLVD Kings Holiday Toy Drive — Xin mang đồ chơi mới, chưa gói

•Ngày: 29 Tháng 11, 2025

•Giờ: 7:00 sáng – 5:00 chiều

•Địa điểm: Bãi đậu xe Eastridge, phía trước Old Sears

(88 Eastridge Loop, San José)

 LỜI MỜI THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH “EMBRACE A SENIOR – GIFT GIVING CAMPAIGN” LẦN THỨ 10

*Nhằm mang đến món quà ý nghĩa cho các vị cao niên, cựu quân nhân và các thân chủ đang sống trong hoàn cảnh cô đơn hoặc khó khăn trong mùa lễ cuối năm.

-Santa Clara County Public Administrator/Guardian/Conservator Office thông báo triển khai chương trình thường niên lần thứ 10 “Embrace A Senior – Gift Giving Campaign”, nhằm mang đến món quà ý nghĩa cho các vị cao niên, cựu quân nhân và các thân chủ đang sống trong hoàn cảnh cô đơn hoặc khó khăn trong mùa lễ cuối năm.

Thời gian nhận quà:

Từ hôm nay, đến 14/12/2025

Các hình thức đóng góp:

1. Gởi quà trực tiếp tại các địa điểm:

•353 W. Julian St. – khu vực thang máy tầng 1

•1867 Senter Road – Fisherman’s Wharf Hallway

2. Chọn thẻ quà tặng tại các “Gift Giving Trees”:

•333 & 353 W. Julian St.

•1867 Senter Rd.

(Lấy thẻ – mua quà – bỏ lại vào thùng cạnh cây.)

3. Danh sách quà tặng Amazon:

Quét QR Code trên poster để chọn và mua quà. Quà sẽ được gởi đến đúng địa chỉ được ghi sẵn trong danh sách.

4. Đóng góp tài chánh:

Gởi check về:

Santa Clara County Public Administrator Guardian Conservator

353 W. Julian St, 4th Floor, San Jose, CA 95110

(Ghi “Embrace a Senior” ở memo.)

Mọi thắc mắc xin liên lạc:

•Patty Vincent: (408) 755-7678

•Maria Marchello: (408) 758-4520

Chương trình kêu gọi tấm lòng của cộng đồng cùng chung tay đem hơi ấm và niềm vui đến các bậc cao niên trong mùa Giáng Sinh.

**SƯU TẦM ĐẶC BIỆT: SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ NGÀY LỄ TẠ ƠN!

(Happy Thanksgiving!)

1. Lễ Tạ Ơn – Từ buổi đầu kéo dài… 3 ngày!

Lễ Tạ ơn đầu tiên trong lịch sử loài người diễn ra vào năm 1621, tại thuộc địa Plymouth.

Bữa tiệc kéo dài đúng ba ngày với sự tham dự của những người hành hương Pilgrims và người bản địa Wampanoag.

Điều thú vị:

•Họ không có nĩa – chỉ dùng thìa, dao và… ngón tay!

•Món gà tây lúc ấy chưa phải là “ngôi sao bàn tiệc”; chim nước, ngô, bí đỏ và cá mới là món chủ lực.

2. Ngày Quốc Lễ – Chính thức từ năm 1941

Dù đã tồn tại hàng trăm năm, mãi đến năm 1941, Quốc Hội Hoa Kỳ mới chính thức quy định:

Thanksgiving sẽ diễn ra vào Thứ Năm tuần lễ thứ tư của Tháng 11.

Canada cũng mừng Lễ Tạ ơn, nhưng sớm hơn, vào Thứ Hai tuần lễ thứ hai của Tháng 10.

3. Nguồn gốc tên gọi “Turkey” – Một sự lầm tưởng lịch sử!

Khi Columbus đặt chân lên Tân Thế Giới, ông tưởng rằng mình đang ở gần Ấn Độ – nơi nổi tiếng có nhiều chim công. Thấy con chim lớn lạ lùng này, ông gọi luôn là:

“Tuka” – nghĩa là chim công trong tiếng Tamil của Ấn Độ.

Và thế là cái tên Turkey ra đời, dù thật ra gà tây thuộc họ… chim trĩ.

4. Gà tây – biểu tượng không thể thiếu

Một vài con số gây choáng:

•280 triệu con gà tây được người Mỹ tiêu thụ dịp Thanksgiving.

•91% người dân Mỹ có món gà tây trên bàn tiệc.

•Gà tây đã xuất hiện tại châu Mỹ từ… 10 triệu năm trước (theo hóa thạch).

•Một con gà tây hoảng sợ có thể chạy tới 20 miles/giờ!

Gà tây cũng là động vật bản địa đầu tiên được thuần hóa ở châu Mỹ.

5. “Ân xá gà tây” – Nghi lễ vui tại Tòa Bạch Ốc

Truyền thống kỳ lạ nhưng đầy dí dỏm này được duy trì từ thời Tổng thống Harry Truman.

Mỗi năm, Tổng thống Mỹ sẽ ấn xá cho một chú gà tây, giúp nó “thoát kiếp lên bàn tiệc” và được sống an nhàn ở trang trại.

6. Những con số khổng lồ trong ngày lễ lớn nhất nước Mỹ

•52,2 triệu người Mỹ lái xe ít nhất 50 dặm để về sum họp gia đình.

•Chi phí trung bình cho một bữa tiệc Thanksgiving khoảng 50–64 USD cho 10 người.

•Hơn 40 triệu dĩa đậu xanh hầm (Green Bean Casserole) được ăn mỗi năm.

•Tháng 11, người Mỹ tiêu thụ hơn 50 triệu bánh táo.

7. Những địa danh “Turkey” độc nhất vô nhị

Ở Hoa Kỳ có nhiều địa danh mang tên “Turkey”:

•Turkey, Texas

•Turkey, North Carolina

•Turkey Creek, Louisiana

Và còn 9 thị trấn khác trên toàn quốc có tên liên quan đến “Turkey”.

8. Macy’s Thanksgiving Parade – Cuộc diễn hành huyền thoại

Diễn ra từ năm 1924, truyền hình trực tiếp toàn quốc trên NBC.

Bị gián đoạn 3 năm (1942–1944) do Thế Chiến II.

Điểm thu hút nhất:

Những bóng bay khổng lồ hình nhân vật hoạt hình và thú khổng lồ, di chuyển suốt 4 km giữa trung tâm New York.

9. Bóng đá & Thanksgiving – Tình yêu lâu đời của nước Mỹ

Từ trường trung học, đại học đến NFL chuyên nghiệp, bóng đá là “gia vị” không thể thiếu.

Nhiều nơi còn gọi ngày này là Turkey Bowl Game.

10. Black Friday – Ngày mua sắm “điên rồ” nhất trong năm

Ngày sau Lễ Tạ ơn được gọi là Black Friday, mở đầu mùa mua sắm Giáng Sinh.

Hai giải thích nổi tiếng:

1.Cảnh sát Philadelphia dùng chữ “Black” để mô tả giao thông hỗn loạn vì đám đông mua sắm.

2.Các nhà bán lẻ nói “Black” nghĩa là chuyển sổ sách từ lỗ (mực đỏ) sang lời (mực đen).

Dù hiểu theo cách nào, Black Friday vẫn là ngày… cả nước Mỹ đổ ra đường để săn sale.

11. 6 tiểu bang “nuôi cả nước”: Trung tâm sản xuất gà tây Hoa Kỳ

69% số gà tây nước Mỹ đến từ 6 tiểu bang:

•Minnesota (đứng đầu)

•North Carolina

•Arkansas

•Indiana

•Missouri

•Virginia

12. Bữa ăn Tạ ơn – “khổng lồ” đúng nghĩa

Theo The Calorie Control Council, mỗi người Mỹ nạp khoảng:

3.000 calories chỉ trong một bữa tối Thanksgiving.

Đủ cho… 1,5 ngày hoạt động liên tục!

Kết luận – Lễ Tạ ơn: nhiều hơn một ngày lễ

Thanksgiving không chỉ là gà tây, bánh bí đỏ hay những con số kỷ lục.

Đó là ngày:

•gia đình sum họp,

•bạn bè xích lại gần nhau,

•và mọi người nói với nhau hai chữ giản dị:

“Cám ơn!”

Happy Thanksgiving 2025!

Chúc bạn và gia đình một ngày thật ấm áp, đầy tình thân và niềm vui.

Không Quân LÊ VĂN HẢI – VTLV

THƠ NGÀY LỄ TẠ ƠN – THỦY LÂM SYNH

**




GS/TS MAI THANH TRUYẾT: Hiện Tượng GLOBALISTS TOÀN CẦU – Nguồn Gốc và Cấu Trúc




CAO MỴ NHÂN – TẢN MẠN ĐÊM MƯA HUẾ & NHỮNG BẢN TÌNH THI: “TUYỆT PHẨM TÌNH YÊU”, “NỖI PHÂN VÂN” …

TẢN MẠN ĐÊM MƯA HUẾCAO MỴ NHÂN

ĐÊM MƯA HUẾ .      CAO MỴ NHÂN 

Đêm mưa bất cứ ở đâu cũng buồn, mưa Saigon, mưa Hanoi, và nhất là mưa Huế, thì chao ôi, tui đã nói rồi, nó buồn đến nỗi, các cô gái Huế phải tặng cho nhau những chiếc khăn tay mềm mại, để lau nước mắt mỗi đêm mưa rả rích, vì không  cách nào ngăn nổi ai đừng rơi nước mắt mỗi lần mưa Huế tới …

Bà mẹ chồng tôi vừa thả trễ mẩu thuốc Cẩm Lệ trên môi, vừa thẫn thờ nhìn mưa, vừa nói nhẹ nhàng như có hơi thở của hồn ma nào từ kiếp trước trở về . 

Tôi vốn sợ ma hơn sợ người, mà sao tôi không sợ cái hồn ma trong mưa nơi thềm vắng, ở một căn nhà thật cũ trên thành, mẹ chồng tôi đang kể thủa ấy . 

Câu chuyện buồn của một bậc nữ lưu dòng tộc vua chúa Huế, đã yêu thương người dân dã, rồi làm vợ người ta. 

Nhưng cuộc tình khác với cuộc đời, nó không đẹp như những bài thơ Huế, không tình như những câu hò Huế, cứ nức nở não nùng trên mặt nước sông Hương… y từ  những thủa đó, cho đến tận bây chừ, bay ơi…”

Tôi thót giật  mình .

Câu chuyện đêm mưa Huế mà mẹ chồng tôi kể chỉ có một tình tiết chuyện, là bà công nương đó, đã trọn vẹn được ở với ông dân dã.

Lẽ ra công nương phải hớn hở, vui tươi suốt ngày, thì người ngọc lại cứ u sầu, buồn thảm, lệ rơi bất kể xuân hồng tươi thắm hay thu tím buồn bã mênh mông. 

Rút cục một đêm mưa kia, mưa hơi lớn hạt, nhưng lạnh và buồn lắm, bà công nương đã đội nước ra đi…

Đến một khúc sông khuất nẻo phố phường, rồi thả mình xuống dòng nước đó một cách oan khiên . 

Mẹ chồng tôi đã nói to giọng hơn, như tỉnh táo hơn, có lẽ tại tiếng mưa rơi đã nín bặt ngoài trời. 

Bà không kể nữa, điếu thuốc Cẩm Lệ đã tắt, mẹ chồng tôi kết chuyện thật bất ngờ: ” Thôi đi ngủ bay, bà cô nớ, lúc mô cũng như đứng cạnh tau nì, chết vì buồn tình mi nợ “

Tôi đã ở Huế mười mấy mùa mưa, đã sống trong bao nhiêu đêm mưa, đã từng thổn thức, không oán trách, than thở với ai. 

Nhất là với …anh, tôi chưa từng phê phán Huế, người đàn ông Huế mà tôi khốn khổ vì hình ảnh nửa mộng mơ, mưa bụi, nửa bão bùng cuồng lũ, xót xa…

Đêm mưa Huế, thật khổ cho tôi, mà cũng thật nồng nàn say đắm mới lạ. Tôi nhớ thương nhưng không tiếc nuối…

Năm xưa từ Đà Nẵng ra Huế, lại cũng đã mấy lần xuống đò để đi ngược lên Thiên Mụ, hay xuôi vế Đập Đá …tôi sống hồn nhiên trong gió mát trưa hè …

Nhưng có một lần ở đò giữa một đêm mưa trắng nước, đò ướt mái, tất nhiên, nhưng không ướt lòng, nỗi xót xa cứ dâng lên dào dạt.  

Ông xã tôi bảo rằng: ” Em ơi, lấy chồng Huế thơ mộng thế này, sao em lại buồn quá chứ ? “ 

Chỉ một câu không níu kéo ai vào tâm sự mình, vì thực sự tâm tư mình bấy giờ chưa có ai, rõ lẩm cẩm quá. 

Xã tôi dò lòng tôi, như có vẻ hồ nghi, khi tôi lỡ để rơi nước mắt khóc trong tiếng mưa thì thào, mưa uẩn khúc ngoài trời . 

Xã tôi chợt mỉm cười, có lẽ như anh bây giờ nhiều lúc đã chợt mỉm cười, nói rất quan san, dù đang kề cận: 

” Hình như em đang không bằng lòng với chính em điều gì đó phải không ? ” 

Kỳ lạ chưa, sự thực trong lòng tôi rất là thanh thoát, rất là trong mát, như những giọt mưa kia…mà sao tôi lại khóc . 

Ôi tóm tắt là tôi khóc theo …mưa rơi vậy thôi. 

Cuộc đời đã trăm thay, ngàn đổi, tâm hồn tôi trĩu nặng buồn thương, nhưng tâm tư tôi trong veo kỷ niệm. 

Mọi sự việc đến với tôi vô tư như những trận mưa dông Saigon, nhưng ẩm ướt nước trời, mà tôi đã đặt cho những giọt mưa là thiên lệ thuỷ , trời cũng khóc thương …đời như tôi sao, ôi những trận mưa Huế lưng chừng, dở dang bao nghịch cảnh . 

Tôi không quen nhạc sĩ Bửu Lộc trước 1975.                                                                                                                                                                                                                                                                                *                                                      

Sau cuộc đổi đời bi thảm, tình cờ tôi được hạnh ngộ Mệ Bửu Lộc quanh những hội thơ tư gia của những nhà quyền quý xa xưa còn sót lại. 

Mệ Bửu Lộc xử dụng được nhiều loại đàn cổ, như tranh, tỳ, nhị, nguyệt, nhưng Mệ sở trường nhất là đàn tranh. 

Nếu quý vị được nghe nữ nghệ sĩ Hồ Điệp diễn ngâm thơ

Đinh Hùng, trong âm điệu đàn tranh của Mệ Bửu Lộc, bên tiếng sáo Tô Kiều Ngân vang lên chơi vơi, thì có ” chết một lần  ” cũng không tiếc nuối đâu. 

Suốt cả cuộc đời chơi đàn thơ, ngâm vịnh, người nghệ sĩ đã thả hồn mình cùng tiếng đàn réo rắt, lâm ly . 

Tôi thường nghe Mệ Bửu Lộc ” thả hồn” theo tiếng đàn của chính Mệ, dẫu ai trình diễn, như có thời nghệ sĩ diễn ngâm Vân Khanh, giọng nam, với giọng Huế cất lên, tuyệt vời : 

” Đại trượng phu không hay xé gan, bẻ cật

 phủ cương thường…

Hà tất tiêu dao bốn bề lưu lạc tha phương…” 

…” Hồ trường, hồ trường, ta biết rót về đâu ? …”

         ( Nguyễn Bá Trác 1881 – 1945 ) 

Tác giả chỉ một bài thơ hay mà nổi tiềng, nhạc sĩ Bửu Lộc cười nhẹ nhàng: 

Còn tui, chỉ cần 2 câu thôi , cả dòng Hương giang đã cuộn khúc lên, quấn chặt tiếng đờn tranh mê lịm nhé: 

Bên ngoài mặt nước Hương Giang 

Bên trong chỉ có một đàn với ta…( Bửu Lộc ) 

Quý vị hơi ngạc nhiên “ Răng tui đang diễn tả về Mưa Huế, mà bắt qua tiếng đàn của Mệ Bửu Lộc “ vậy .

Vâng  xin thưa , tiếng đàn tranh của Mệ Bửu Lộc nghe tựa tiếng mưa rơi ở Huế .

Hay tiếng mưa rơi ở Huế … chính là, in là tiếng đàn của Mệ Bửu Lộc chăng . 

Mệ chơi được cả tranh, tỳ, nhị , nguyệt , và chao ôi, tôi từng nghe Mệ đàn bầu  cho ông giáo sư ngâm sĩ Vân Khanh ca mới lạ.

Nhưng khi mưa thì Mệ Bửu Lộc lại bảo Mệ đã đôi lần ngồi một mình trong chiếc đò dọc, trên sông Hương một đêm mưa , ôi nghe mưa rơi lẫn với tiếng đàn thì … não nùng  chi lạ người ơi …

Mệ cười nhẹ mà tưởng đâu nàng công nương mẹ chồng tôi kể chuyện một đêm Mưa Huế  …đã tan vô quá khứ lâu rồi :

Bên ngoài nước phủ bao la 

Bên trong chỉ có một ta với đàn . .. 

Ôi, mưa Huế ngày , hay đêm cũng buồn …

      CAO MỴ NHÂN 

**

***

**




VTLV – ĐÔNG RY NGUYỄN – THƠ XƯỚNG HỌA Về LŨ LỤT QUÊ NHÀ: PHÁ RỪNG HÔM QUA – LŨ LỤT NGÀY NAY.

LŨ CÀN QUÉT THÀNH PHỐ TUY HÒA – PHÚ YÊN

*

**




THƠ – TUYẾT NHUNG – CHÉN RƯỢU CAY

*

*

Screenshot



CAO MỴ NHÂN: THƠ “ĐƯỜNG” XƯỚNG HỌA & VĂN THƠ CAO MỴ NHÂN.

**

PHƯƠNG THÚY (Cô Gái Việt)

NHƯ THU

ĐƯỜNG THI GIẢI SẦU

Xướng họa dùng lời tựa ngọc châu

Nhiều khi cặp đối phải điên đầu

Song Thanh chếch choáng vì lơ đễnh

Điệp Tự khù khờ bởi lãng xao

Ngỏ tứ Phong Yêu gìn tránh lỗi

Câu hòa Hạc Tất giữ đừng đau

Từng đêm học hỏi dồn tâm trí

Thú vị Đường Thi giúp giải sầu

Minh Thúy TN – 11/13/2025

NGUYỄN HUY KHÔI

**