KHOAN VỀ VỚI ĐẤT

Nhân nghe tin Bạn Đấu Tranh

cũng là Bạn Thơ bệnh nặng.

 

“Người ơi! Người ở đừng về”*,

Ở đây giữ vẹn câu thề từng trao,

Bình dân, cốt cách thanh tao,

Bạn đem vào giấy, thơ trao bút đề.

 

“Người ơi! Người ở đừng về”

Câu thơ thật ngộ! Lời quê mà tình!

Yêu thương chữ nghĩa nước mình

Sắt son như thể bóng hình bấy lâu

Ầu ơ rồi lại … ví dầu

Tiếng ru, vô nghĩa, nhiệm màu trái tim?

 

Trách ai một chữ chẳng tìm

Xen ngôn ngữ lạ, nhận chìm ca dao

Dân ca, tục ngữ biết bao

Cần chi ngoại ngữ chen vào lai căng

Âm vang, nhạc điệu trắc bằng,

Người ngoài cũng nói rõ ràng là “Mê!”

 

“Người ơi! Người ở đừng về”

Sống bên tôi, giữ lời thề, ước mơ!

Bên nhau bàn chuyện dựng cờ

Biết đâu thơ đẹp chẳng nhờ ý hay.

 

Họ về, lặng lẽ khoanh tay,

Cúi gầm mặt xuống, biết ngày nào vui?

Ai ơi! Không tiến là lùi!

Chìm sâu bóng tối, ngậm ngùi mãi sao!

 Ý Nga, 24.7.2003.

 

*Dân ca Quan Họ, Bắc Ninh.

 

 

TUYỆT GIAO

 

Người gọi tôi “tri kỷ”,

Không một chút thật lòng,

Miệng lưỡi quen uốn cong

Chẳng còn chi liêm sỉ.

 

Sau lưng tôi, người chém

Vẫn thốt lời “tri âm”

Từng vết, từng vết bầm

Thói hèn hay tính… lém?

 

Không hèn, sao người sợ?

Nhút nhát theo… trẻ con

Quất lưng tôi bao đòn

“Bạn bè” như phiên chợ.

 

Tôm cá, bên hoa quả,

Trên sạp bày cùng hàng

Tấy cả đều rất sang,

Sao mùi tanh vẫn tỏa?

 

Lòng người ai lấy thước

Mà đo được con tim?

Bạn quý làm sao tìm?

Cũng đành âu nghiệp số.

 

”Tuyệt giao và lặng im!”

Ý Nga, 26.8.2003.

 

 

BIA MỘ ĐƠN

 “Mai tôi chết, tôi sẽ phù hộ Y.N.”.

 

Đưa Người Thơ vào lòng đất

Giã từ, tiếc những tài hoa

Chúc Thi Sĩ ngủ yên giấc

Phò hộ Dân giữ được Nhà

 

Đưa hồn thơ vào huyệt lạnh

Biết nói gì phút chia tay?

Mộ bia mai rồi hiu quạnh

Để lại chi thế gian này?

 

Hoa gửi theo Người một đóa

Hãy về với hương ngọc lan

Tro bụi mai Người cũng hóa

Tử, sinh? Chung cuộc cũng tàn!

 

Hồn về Quê Hương người nhé!

Giúp giùm bao trẻ thơ đau

Hồn về giữ giùm đất Mẹ

Giữ Lời Thề đã cùng nhau.

 

Đưa Người Về, bài duy nhất

Tôi viết khi tàn nén hương:

Anh linh sớm về cõi Phật

Thơ Người để lại Yêu Thương.

Ý Nga, 10.6.2003.

 

 

 

ĐẦU EM TỪNG ĐỘI THƠ ĐI

Tự nhiên nhớ nón bài thơ

Bao năm từng đội, bây giờ mới… yêu

Một dân tộc, lạ đủ điều

Thơ đem thử thách: sáng, chiều, gió, sương,

Nắng, mưa bạc phếch nẻo đường

Chữ phai nhạt sắc, Thơ thương vẹn màu!

Ý Nga, 8.2.2003.

 

 

NỀN MÓNG HOÀ-BÌNH

Viết tặng:

*Kỹ-sư HUỲNH LƯƠNG VINH.

*Trung sĩ quân cảnh, quân chủng

Lục Quân Hoa Kỳ: BÙI THANH THẢO.

 

Đừng bao giờ quên nhé EM

Mũ, mão, cân đai: gốc VIỆT

Gan vàng, dạ sắt là NAM

Áo vá, chân trần đã HIẾU

Quần lụa, hia vàng càng THẢO!

*

Em là kiến-trúc sư

Mơ dựng căn Nhà Việt

Cho người dân an cư

Hưởng thái-bình, lập nghiệp.

Ý Nga.

 

*Kỹ-sư HUỲNH LƯƠNG VINH

đã vận động để lá Cờ Vàng được

phất-phới tung bay trên đỉnh Everest,

dãy Hy Mã Lạp Sơn, ngày 17.5.2004.

 

*Trung sĩ quân cảnh, quân chủng

Lục Quân Hoa Kỳ BÙI THANH THẢO

đã cắm lá Cờ Vàng tại đơn-vị đang chiến

đấu, ở thủ-đô Iraq, ngày 6.9.2004.




 

VÀO KHÔNG LỐI RA

Dư điện nhất là Casino

Xanh, vàng, tím, đỏ… cũng nhờ đô*

Đầu tuần cuối tháng người tấp nập

Trăm ngả kiếm tiền, một cổng vô**

Ý Nga, 9.7.2003.

*Đô= dollars.

 

 

KHÔNG SỢ MA BẰNG ĐÔI MẮT NHỎ

Nhỏ ơi! Nhớ nhỏ thiết-tha

Thương bao chia-sẻ đã xa nghìn trùng

Không còn có một điểm chung,

Từng vui như thuở đã cùng thương yêu

Bạn bè đếm được bao nhiêu,

Mà ta một bóng, buồn xiêu vách tường?

Bạn thân và bạn rất thương

Nửa đêm gió hú, trùng-dương bạn… về

Đường đi gian khổ trăm bề

Tưởng đâu tạm-biệt, ai dè mất nhau

Hồn oan nhỏ hẳn còn đau,

Nên chưa siêu-thoát? Lệ trào mắt ta!

Một mình, khuya chẳng sợ ma

Sợ đôi mắt nhỏ, cũng nhòa… nhớ nhung.

Ý Nga, 26.11.2003.

 

 

TU HAY… HÀNH!

 

Từ vô thủy đến nay,

Đã mấy kiếp? Dở, hay?

Cửa tâm linh khép chặt,

Vật dục chìm cơn say!

 

Bao ô trược trần gian,

Nộ, ái, ố… miên man,

Chưa thăng hoa ái, lạc,

Hạnh hỷ xả nghèo nàn.

 

Hữu sinh, thân phàm trần,

Hữu tử, cũng từng… gần

Đời phù sinh hệ lụy:

Chữ HIẾU chưa báo ân.

 

Vần thơ hữu hình viết,

Xong rồi đọc một mình

Nhờ lục căn, lục thức*

Ru đời bằng câu kinh.

 

Vòng luân hồi mấy kiếp?

Mỗi vòng bao rủi, may?

Học sửa và tập sửa:

Chữ “Tu… hành” đúng thay!

Ý Nga, 22.10.2006.

 

– Lục căn: mắt, tai mũi, lưỡi, thân, ý

– Lục thức: nhãn, nhĩ, tỵ, thiệt, thân và ý thức.

 

 

NHỮNG DÂU CHẤM THAN!


Em đi, đi mãi chưa về.

Kẻ về quê cũ, môi trề, bảo: Đi!

Đi! Về! Vô tận hỉ, bi

Về? Đi? Lạy Chúa! Thầm thì: Nam Mô

A Di Đà Phật niệm vô

Ơn Trên cứu độ cõi Vô Thường này!

*

Mấy lần chạy giặc bi ai!

Lần này bệnh mãi, biết mai có về?

Thiền hành, tâm vượt cõi mê

Trăng lên, trăng khuyết, bốn bề tuyết hoa

Tuyết Ý, tuyết Canada

Đều chuyên chở nhớ… Nắng Nhà Việt Nam

*

Kẻ về quày quả bước… ra,

Khen quân bán nước “tiến xa”. Thật kỳ!

Cho nên mình phải… làm chi

Ở mô? Răng hỉ? Ngày đi cầu trời?

Ngày về: “Thơn thớt nói cười”

Đảng, đoàn gian ác thốt lời ê a:*

“Ruột ngoài ngàn dặm của ta,

Khúc nào cũng quý, đô-la túi đầy!”

Kêu oan, dân khóc, mặc thây,

Rõ ràng sống chết mặc bay phận nghèo

Miếng cơm, manh áo gông đeo

Bởi xưa nhẹ dạ chạy theo, giờ buồn

*

Bắc, Trung, Nam máu lệ tuôn

Dân liều bỏ gốc, xa nguồn, vượt biên

“Ma cô, đĩ điếm chuyên viên!”**

Thành người “yêu nước”… có tiền ăn chơi

Người đi, ôm… hận một đời

Kẻ về, có tính kỹ lời lỗ chưa?

Bán Sông, bán Núi, chưa vừa…

Bán luôn con trẻ, có… thừa nhục không?

Núi Sông! Sông Núi! Núi Sông!

Hồn thiêng kêu gọi góp chung tay vào.

*

Yêu Nước phải Quý đồng bào!

“Nuôi ong tay áo” ngày nào, chớ quên!

Ý Nga, 24.12.2007.

                                   

*Lời đầu môi chót lưỡi của Đảng

 dụ dỗ “Khúc Ruột Ngàn Dặm”.

**Cũng là lời… Đảng.

 

 

BƯỚM ƠI!

 

Bay về đâu những cánh chao,

Nghiêng trăm cánh ấy cánh nào là anh?

Bay về đâu kiếp mong-manh,

Bướm trong giấc mộng biến thành người bay?

Con người xa xứ lâu ngày

Thả hồn theo bướm muốn bay về nhà

Nương đám mây chiều lướt xa,

Mây tan, mộng vỡ, về nhà được sao?

Ý Nga, 3.4.2002.

 

 

About the author
Leave Comment