HẬN SÔNG BA

( cảm thơ TLT – Texas)         

 

Người nặng tình yêu cho đất nước

Bao giờ quên được hận Sông Ba

Chia ly bờ cõi sầu tan tác

Nước Việt nghìn năm thấm lệ nhòa…

 

Pleiku sương lạnh trời Tây Nguyên

Chiến sĩ hiên ngang chẳng lụy phiền

Cất bước oai hùng theo nhịp trống

Một thời thanh sử dễ nào quên ?…

 

Ngày ấy xông pha với Tiểu Đoàn

Máu đào loang đỏ dòng Dakpla

Chư Pao lệ nhỏ hờn ai oán

Gởi sóng trùng dương nỗi xót xa…

 

Ngồi đây mà nhớ mãi Hàm Rồng

Vùng đất cơ đồ rạng núi sông

Thung Lũng Hồng nửa đêm thức giấc

Nghẹn ngào nhìn máu lệ pha hồng !

 

Lòng dân ngậm nuốt đau hờn tủi

Chỉ phút giây bình địa Củng Sơn

Chiến sĩ gục đầu bên dốc núi

Lòng hờn căm thảm bại đau buồn

 

Sài Gòn đẹp mãi cho non nước

Một thuở thanh bình ta ấm thân

Cơn gió bạo cường tràn nỗi tức

Mất rồi dòng nước mát trong ngần ?

 

Địa danh muôn thuở đất Sài Gòn

Xưng bá xưng hùng ngôi Đế Vương

Hòn ngọc viễn đông ngày ấy đã

Ngậm ngùi đưa tiễn kẻ lên đường !

 

Nỗi đau đã thấu chín từng mây

Buộc phải quy hàng buổi sáng nay

Cả một đời sống cho nghiệp võ

Ðành mang tủi hận tháng năm dài

 

Máu đào loang đỏ bên dòng nước

Vũ trụ quay cuồng dưới ánh sao

Hàng vạn sanh linh đang nuối tiếc

Còn đâu lựu thắm với hoa đào ?

 

Quê hương rên xiết lời ai oán

Một dãy sơn hà đẫm khói sương

Tai họa ngày nay, ai biết được

Tại trời cao gieo cảnh tai ương

 

Uất hờn đôi mắt hằn tia máu

Đêm vắng Sông Ba hiện bóng trơi

Chẳng hẹn cùng nhau ngày gặp lại

Còn may mắn đó … cũng do trời…

 

Giang san là của người dân Việt

Đừng để ngậm hờn cho cổ nhân

Đừng để Tổ Tiên niềm nuối tiếc

Mấy ngàn năm hùng mạnh dân, quân …

 

Ly hương nhớ lại thêm buồn tủi

Thương những oan hồn thây chất thây

Ba mươi lăm năm rồi, ai nhớ, hỏi ?

Xường chồng như núi tự xưa rày !

 

Một lòng mơ ước với quê hương

Một sáng cờ bay ngập phố phường

Nước Việt reo vui mừng phục quốc

Sáng ngời dân tộc, ngát yêu thương …

 

nguyễnphanngọcan – California

CẢM ƠN NGƯỜI

 

Xin đa tạ bằng tấm tình tha thiết

Ðến những vầng trăng, những áng mây bay

Những mùa thu lá uá gió heo may

Ðem thi hứng cho hồn tôi sầu mông

 

Xin gửi đến quê hương miền biển sóng

Lời cảm ơn mãi lắng đọng trong tim

Nhạc biển ru thời thơ ấu êm đềm

Tôi đã dệt thành bao lời trìu mến

 

Những giây phút ngày nao đầy lưu luyến

Nào thầy xưa nào bạn cũ nay đâu

Chia tay nhau khi sắc phượng thắm màu

Và xa mãi tuổi thần tiên áo trắng

 

Hơn nửa cuộc đời dãi dầu mưa nắng

Hành trang còn gì trên bước ruổi dong

Xin cảm ơn ai với cả tấm lòng

Giúp tôi sống lại tuổi hồng muôn thuở

 

Giữa biển phù vân hoa thơ vẫn nở

Là kết tinh nỗi trăn trở ngày đêm

Là tiếng lòng tôi với trọn nỗi niềm

Xin trân trọng gửi dành riêng tri kỷ

 

Xin đa tạ những tâm hồn thiện mỹ

Chia xẻ buồn vui trên bước phong ba

Ðất khách tha hương bốn biển là nhà

Chung dòng máu Việt bút hoa … tuyệt vời …

 

 nguyễnphanngọcan – San Jose

CẢM THÔNG

 

Vời trông vũ trụ khôn cùng

Ngàn sao lấp lánh soi cùng thế gian

Ta chợt thấy trong ngàn tinh tú

Một tao nhân vui thú thanh nhàn

Bút hoa người vẽ tơ vàng

Như trong huyền thoại chuyện nàng liêu trai

Ta lỡ kiếp trang đài phiền muộn

Lắm gian nan trong cuộc phong trần

Dòng thơ mộc mạc đôi vần

Xin tao nhân hãy một lần cảm thông

Ôi ngà ngọc má hồng đâu nữa

Ba mươi năm tựa cửa buồn trông

Thời gian chồng chất, chất chồng

Môi son đã nhạt, má hồng đã phai

Sao tâm vẫn ai hoài tiếc nuối

Mộng và đời trong buổi hoàng hôn

Ai mang son trẻ vào hồn

Dòng thơ huyền diệu cho lòng đơm hoa

Lời tha thiết chan hòa ý sống

Thơ tao nhân cảm động hồn ta

Mai này năm tháng trôi qua

Lời thơ không dễ … nhạt nhòa trong tim

 

nguyễnphanngọcan  – California

About the author
Leave Comment