Kính thưa Quý vị Thi Văn Hữu và Bằng Hữu thân thương

Năm nay con Ngựa lại về. Xin kính chúc Quý Vị một năm mới An Khang và Hạnh Phúc, thể chất luôn luôn khang kiện và tinh thần mãi mãi thảnh thơi cho nguồn sáng tác dồi dào.

Năm Giáp Ngọ chúng tôi vào đời, rời bỏ Hanoi đi Đà Lạt không có ngày quay lại. Tính ra đến nay đã được 60 năm. Bây giờ tuổi đời chồng chất vẫn còn lạc bước  lưu vong.

Hôm nay đọc lại những bài thơ về ngựa cũng có nhiều cảm súc, nên xin gửi đến Quý Vị nhân lúc nhàn tản đầu Xuân để cùng thưởng thức những vần thơ xướng họa cho vui.

Chúng tôi sẽ lần lượt gửi đến Quý vị, mỗi ngày một bài của những thi hữu đã họa bài Ngựa Vực Hồn Thơ. Dùng ngựa làm nhịp cầu nối liền năm cũ sang năm mới để gửi đến Quý vị những tâm tình của các tác giả Huệ Thu, Hà Thượng Nhân, Băng Đình, Đỗ Quý Bái, Diệu Tần và Nguyên Hà, mười hai năm về trước.

Nếu Quý vị có nhã ý họa thêm, chúng tôi sẽ tổng kết và chuyển đến Quý Vị sau.

Nhân dịp đầu Xuân, xin Quý vị lượng thứ cho chúng tôi nếu trong năm con Rắn vừa qua có điều gì thất thố làm bận lòng Quý Vị.

Trân trọng

Đông Anh

 

Lời Thưa Trước

Sau lễ Tạ ơn, nhân một buổi họp mặt có thơ đọc, rượu mời. Huệ Thu gợi ý rằng chúng ta nên có bài xướng họa cuối năm cho vui. Đông Anh được chỉ định làm bài xướng, ngắn dài tùy ý và gửi đến thân hữu họa chơi.

Vì vậy mới có Ngựa Vực Hồn Thơ lấy chủ đề về những năm ngựa đã qua, từ con ngựa 1954 đứng giữa hai bờ sông Hiền Lương mà hý lộng cách ngăn tới năm con ngựa đầu Thiên Niên Kỷ mới 2002 sắp đến nơi xứ người với không khí sửa soạn chiến tranh. Vì là năm lẻ hai cho nên bài thơ mới có lẻ hai câu.

Mạo muội gửi đến quý Thi Hữu đọc chơi và nếu cảm thấy cùng duyên thơ, xin cùng họa, trước là để giải khuây tao nhã, sau là lưu lại chút tình.

Xin đa tạ

đông anh

 

 

Ngựa Vực Hồn Thơ (Bài Xướng)

Đông Anh

 

Xoay vần trời đất năm con ngựa

Cuốn bụi mù tung khắp đất trời

Bốn tám năm qua cuồng bốn vó

Thăng trầm theo gió lướt trần ai

Năm mươi năm trước, năm năm bốn

Háu đá bờm cao sấn tới đời

Thế giới tưởng chừng như hẹp lắm

Bắc Nam phi một nhịp mà thôi

Đông Anh từ giã mùa Xuân sớm

Hà Nội mờ sương khuất núi đồi

Ánh điện Long Biên nhòa nước mắt

Hồng Hà soi bóng lạnh lùng trôi

Bên kia sông Đuống, Loa Thành khuất

Hồn gái Mỵ Châu khóc giữa trời

Một nhát gươm đưa lìa phụ tử

Hoàng bào, lông ngỗng gió chơi vơi

Quê hương bỗng chốc chìm trong tối

Vó ngựa cô đơn giữa đất người

 

Cương thổ hoàng triều treo vách núi

Mây mờ che khuất ánh trăng soi

Băng hồ Than Thở, đồi Nam Bắc

Lên đỉnh Lâm Viên dựng mặt trời

Mài kiếm rèn quân học chiến trận

Vó câu trui luyện với chông gai

Mai sau chân ngựa bền gang thép

Là lúc tang bồng thỏa chí trai

Bốn mũi tên bay về bốn hướng

Năm Tư  chấp cánh chuyển xoay đời

Ruổi rong cuộc sống trên lưng ngựa

Tiến Bắc bình Nam vạn dặm dài

Bến Hải Cà Mâu chừng nhỏ hẹp

Cao nguyên biên trấn thép loang đồi

Sương đêm trĩu nặng trên cành lá

Đợi ánh trăng về thổn thức rơi

Giữa chốn rừng sâu mòn giấc điệp

Vang vang ngựa hí gọi bên trời

 

Vào năm sáu sáu mùa bom đạn

Chiến trận tung hoành khắp khắp nơi

Ven biển kình ngư tung sóng bạc

Rừng thiêng bạch hổ cũng vươn vai

An pha lâm chiến hồn thiêng dậy

Chiến mã bay ngang động đất Hời

Suốt dãy Trường Sơn bùng chiến địa

Sông Tiền sông Hậu lửa đầy vơi

Phủ Rồng ngơ ngác thay tân chủ

Ngờ nghệch làm dơ cả cánh mai

Ngựa trú thiên di cùng khốc khách

Bỗng dưng tuần triệt cắt làm hai

Kẻ đi cùng cốc mùa lao cải

Người vượt thuyền con giữa biển khơi

Bảy Tám ngựa què tan tác chạy

Đám người lốt khỉ bước lên ngôi

Dưới trên đều trổ tài vơ vét

Khánh tận non sông, bóc lột người

Đưa nước lui về thời lập quốc

Xóm nghèo im bặt tiếng à ơi

Giặc về phố thị dân lên núi

Gió hú hồn oan lạnh núi đồi

Cỏ gục mồ hoang trơ trọi đá

Xoi mòn đến cả khúc xương phơi

Trùng trùng đánh thức căm hờn dậy

Dù chết vong linh vẫn sáng ngời

Ai luận anh hùng trong chiến bại

Kiên cường đâu thẹn chí làm trai

Chiều chiều đứng lặng trên đầu núi

Níu ánh tà dương tận cuối trời

Nhìn cánh sao băng qua đỉnh gió

Kêu sương tiếng vạc suốt đêm dài

Sài gòn vừa đổi tên đau hận

Sôi sục dân tình dậy sóng khơi

Rũ bỏ quê hường lìa bỏ nước

Đường đời ngăn cách nghĩa tàn phai

Ngựa Hồ theo bóng đàn chim Việt

Tìm mãi mùa Xuân ở xứ người

Thập kỷ Chín Mươi mòn mỏi bóng

Đường về biền biệt hỏi cùng ai

Rêu xanh trước ngõ còn chân ngựa?

Hay đã tàn theo những nhánh mai?

 

Bỗng một ngày Thu mờ khói lửa

Đạn bom hỏa tiễn nổ lưng trời

Công trình vạn cổ nay bình địa

Tro bụi phù du một kiếp người

Thù hận tràn dâng như thác lũ

Oan hồn vất vưởng khắp nơi nơi

Tình thương vun xới bao năm trước

Phút chốc tan tành nước cuốn trôi

Quyết vượt trùng dương đòi nợ máu

Tinh cầu lênh láng máu xương phơi

U buồn đôi mắt bao sương phụ

Dang dở niềm đau suốt cả đời

Chiến mã về cùng thiên kỷ mới

Mở ra trang sử hai ngàn hai

 

Bao giờ dừng bước giang hồ lại

Tháo gỡ yên cương, cất rượu mời

Thắm má điểm hồng môi thiếu phụ

Trời xuân lại ngọt gió xuân tươi

Không gian trở lại thời gian cũ

Phơi phới nòi tình mọng má môi

Ngựa vực hồn thơ bừng gió cuốn

Tiếng đàn réo rắt khắp muôn nơi

Ta về sửa soạn xe song mã

Để đón đưa em trọn cuộc đời

đông anh

Xuân con ngựa 2002

Ngựa Vực Hồn Thơ

 

Bài Họa

HT

 

Họa sỹ Trung Hoa thường vẽ ngựa

Ngựa bay vó đập bụi tung trời

Lại năm Con Ngựa chờ bên cửa

Tuổi ngựa giờ ai nhớ những ai

Năm chục năm rồi chia đất nước

Ngựa cùng năm tháng đổi thay đời

Năm năm mươi bốn, ừ năm ngựa

Bỏ Bắc vào Nam, vận nước thôi

Vận nước nổi trôi từ dạo ấy

Qua bao sông rạch núi qua đồi

Qua bao năm tháng bao lưu lạc

Mà vẫn chưa dừng cuộc nổi trôi

Nay từ đất khách quay nhìn lại

Còn nghe tiếng gió thổi đầy trời

Còn như một thuở trong binh lửa

Giáp mặt đồng bào hận chẳng vơi

Anh bỏ Đông Anh vào trận địa

Ngửng lên không thẹn kiếp làm người

Làm người không thể quên thù nước

Chiến trận trăng tàn lạnh lẽo soi

Anh biết mà anh đành bỏ lại

Quê Hương gò bó một phương trời

Anh vào Đà Lạt vào quân ngũ

Khắp chốn vào ra dựng kẽm gai

Chẳng phải để cho thơ có thép

Mà cho đỡ thẹn kiếp làm trai

Cũng mong đặt lại câu thành bại

Đem tuổi thanh xuân góp với đời

Tôi muốn như ai tung vó ngựa

Sông bao chừng rộng núi bao dài ?

Ngày xưa Trưng Triệu thơm trang sử

Nay mảnh trăng Thu lạnh núi đồi

Tôi chẳng là trang kỳ nữ trước

Tóc mây lau mãi lệ thầm rơi

Tôi từng thẹn đã làm thân gái

Ngậm miệng bầm gan giữa đất trời

 

 

Năm Ngựa bỗng dưng anh nhắc tới

Những con ngựa trận rải muôn nơi

Những con ngựa trận tung đôi vó

Tuấn mã cùng nhau lại sánh vai

Tuấn mã giờ không còn chỗ dựa

Canh khuya vẳng lại tiếng ru hời

Canh khuya đối bóng năm tàn lụi

Rượu chẳng cùng say, hận chẳng vơi

Chủ mới học đòi làm kẻ thắng

Rừng mai ngơ ngác cánh hoa mai

Hỡi ơi ! Đất nước Trung Nam Bắc

Là một làm sao lại vẫn hai

Khi lấy “vì dân” làm chiếc bẫy

Nỡ nào ăn nói cứ khơi khơi

Lều tranh vách trống đêm khuya khoắt

Nhớ lúc nhìn lên sao đổi ngôi

Nhớ lúc xênh xang quần áo mới

Tủi cho thân phận kiếp làm người

Làm người giữa lúc cờ nghiêng ngả

Tổ Quốc mình ơi! Bạn hữu ơi !

Tôi thẹn chưa từng cùng chiến mã

Chưa từng đêm lạnh ngủ lưng đồi

Chưa từng ruột quặn, từng cơn đói

Vách núi chiều hôm áo trận phơi

Trước mặt sau lưng mờ mịt khói

Niềm tin thuở ấy sáng ngời ngời

Dẫu sao đã trải nhiều dâu bể

Cũng hả rằng anh một kiếp trai

Không cứu non sông gây đại cuộc

Để thân lưu lạc ở phương trời

Từng đêm gió lạnh ngoài hiên vắng

Xe cộ từng đêm vẫn chảy dài

Ta liệu có ngày nào trở lại

Hò ơi ! Thuyền lớn lại ra khơi

Có ngày trở lại ngôi trường cũ

Màu bức tường xưa đã lợt phai

Năm Ngọ nhắc nhau năm Ngọ trước

Hai lần tỵ nạn ở quê người

Một lần trong nước lần ngoài nước

Ôi tấm lòng ai biết gửi ai ?

Anh có nghĩ gì đêm thức trắng

Liệu còn không nữa những ngày mai

Ngày mai bên chén trà pha đậm

Cánh vạc mù sương lạc cuối trời

Tiếc chẳng được làm thân tuấn mã

Lê la thêm tủi phận làm người

Bạn ta năm hết ngùi thương nhớ

Viết mấy vần thơ gửi mấy nơi

Tôi họa chẳng qua cho đỡ tủi

Biết rằng năm tháng lạnh lùng trôi

Biết rằng chén rượu xưa pha máu

Áo chiến từng đem trước dậu phơi

Nay tuổi đã tri thiên mệnh đó

Mà thơ vẫn cứ dở dang đời

Mà năm lại đến ừ năm mới

Năm một hay là năm lẻ hai

 

Tôi biết chỉ vì năm của ngựa

Giang hồ dầu chẳng rượu ai mời

Thế nhưng dòng máu giang hồ trước

Cùng với mùa Xuân lại thắm tươi

Lại thấy mơ hồ tung vó ngựa

Bồ đào rượu rót đã mềm môi

Người xưa rượu rót trên lưng ngựa

Ngựa vực hồn thơ, Tết tới nơi

Bạn hỡi! Bạn là trang tuấn mã

Cơn say cũng đủ để quên đời

 

Huệ Thu

 

 

*  Huệ Thu  tên thật Bùi Huệ Thu

*  Chào đời và lớn lên tại Đà Lạt

*  Làm thơ từ thời ở Trung Học Bùi Thị Xuân Đà Lạt – bút hiệu Trần Bích Tiên, Thu Huệ, H.T. Man Nương – Được giải thưởng văn chương về luận văn của Tổng Thống Ngô Đình Diệm niên học 1957 – 1958 toàn Tỉnh Tuyên Đức, Đà Lạt.

*  Sở Thích: làm thơ, làm vườn, trồng Bonsai nuôi chim, chó và cá … 

*  Sáng lập nhà in và nhà Xuất Bản H.T năm 1984 tại Bắc California – Xuất bản nhiều sách về Triết Học – In gần trọn bộ sách triết Lý An Vi của Kim Định…

*  Các tập Thơ đã xuất bản:

– Sương Chiều Thu Đọng    1991

– Mở Ngõ Phù Vân             1995 

– Lục Bát Huệ Thu             1997

– Đầu Non Mây Trắng       1998  

– Tứ Tuyệt Huệ Thu           1999

*  Hiện sống cùng gia đình tại San Jose.

Ngựa Vực Hồn Thơ

 

Bài Họa

HTN

 

Bài này là bài họa thứ hai. Bài thứ nhất, sau khi họa xong Hà Thượng Nhân gửi Đông Anh qua đường Bưu Điện. Ba tuần, thơ không đến, nhà thơ đành phải họa bài khác thay thế.

 

 

Bước sang năm ngựa xem tranh ngựa,

Vó ngựa mù tung rợp bốn trời

Chạnh nhớ thuở nào vừa mới lớn

Cỏ bồng trôi nổi bạn ta ơi?

Bạn ta mười tám hai mươi tuổi,

Hứa lấy thân trai trả nợ đời

Người bỏ Đông Anh vào võ bị

Em yêu ngoảnh mặt cũng là thôi

Chữ tình gặp thuở đời điên hái

Những sớm mùa đông giữa núi đồi

Quên cả phong trần quên tất cả

Coi như bèo nổi bập bềnh trôi

Đã vì Tổ Quốc khinh nguy hiểm

Đâu cũng quê hương cũng đất trời

Ngang dọc miền Nam trăm trận đánh

Nỗi lòng ngày đó tát sao vơi?

Làm sao vơi được thề sông núi

Không hổ cha ông, hổ phận người

 

Những vắt cơm khô mưa gió lạnh

Những tuần trăng cũ lạnh lùng soi

Những ngày chìm nổi nơi biên địa

Những lúc thơ ngâm lạc giữa trời

Ta bỗng nhớ xưa thời chiến quốc

Mà quên giầy trận đạp chông gai

Kinh Kha dẫu có qua sông Dịch

Cũng để làm tròn bổn phận trai

Ta mới ra ràng, chim bở ngỡ

Vẫn mong chí cả hiến dâng đời

Ở đây, ở đó cùng trang lứa

Ôi những tầm tay cứ nối dài

Bữa rượu lưng đèo vài bốn kẻ

Cơn mưa trở giấc lạnh lưng đồi

Tiếng ca phát tự “ra dô”â cũ

Nghe cứ như mùa lá rụng rơi

Giọng hát giờ nghe còn lạc điệu

Còn nghe vang động bốn phương trời

Vui chưa ngày ấy trong gian khổ

Bạn hữu giờ đây lạc mỗi nơi

Hoa Giáp dẫu tròn chưa bỏ cuộc

Nước nhà hai chữ nặng hai vai

Nhìn về dĩ vãng cau mày nhớ

Cái giá nam nhi tính vẫn hời

Vẫn nhớ như in lời mẹ dặn

Đường nào nỡ bỏ, hận nào vơi?

Nhớ sao đỉnh núi dài Yên Bái

Trơ trụi cành mai những đóa mai

Những đóa mai, trời! im lặng đứng

Bây giờ tổ quốc một mà hai

Ra đi vẫn hẹn rồi quay lại

Ngọn lửa khi tàn, có kẻ khơi

Bạn hữu mình còn đông đảo lắm

Niềm tin ngày ấy lại về ngôi

Lại về sum họp như ngày cũ

Ta vẫn là ta bạn của người

Ôi những đồng bào ta ruột thịt

Còn như réo gọi đó ta ơi

Ta về đòi lại sông kề núi

Điếu thuốc canh sương ngủ dưới đồi

Em bé mắt tròn ngơ ngác hỏi:

“Tấm khăn mẹ giặt có đem phơi?”

Hãy phơi kỷ niệm đi em bé

Cho má hồng em ánh mắt ngời

Cho kẻ vong thân còn nhớ lại

Cho anh vẫn ngỡ thuở làm trai

Quê hương trở lại trong hờn tủi

Dựng lại quê hương! cảm tạ trời!

Hoa bưởi, hoa cau ngào ngạt nhớ

Núi cao thêm mãi dặm đường dài

Núi cao sông rộng vô cùng tận

Biển rộng ta hò giữa gió khơi

Hò để thấy ta còn giữa trận

Ngàn năm kỷ niệm chẳng hề phai

Ngàn năm sông núi ai sang đoạt

Về lại chung vui với mọi người

Ngựa vực hồn thơ, xuân lại tới

Mùa Xuân nào phải của riêng ai

Mùa Xuân “Mã Đáo Thành Công” đó

Hết tối bây giờ đã sáng mai.

Chuyện cũ ta giờ quên tất cả

Mùa Xuân vẫn đó tạ ơn trời

Những ngày khói lửa không còn nữa

Chỉ có người thương số phận người

Em bé lại khoe quần áo mới

Lòng già lòng trẻ chẳng đôi nơi

Chị mừng, chị nắm tay em khóc

Những hận thù xưa thả nước trôi

Lại viết lời thơ mừng bạn hữu

Ấm trà để mốc lại đem phơi

Lại nghe từ đáy hồn cây cỏ

Đem lộc mùa Xuân trả lại đời

Bông cúc, bông mai, bông thược dược

Ngàn ngàn bông thắm sắp hàng hai

 

Đông Anh dẫu đã xa mù mịt

Quê cũ hôm nay rượu rót mời

Có thấy anh em bè bạn cũ

Nắm tay chào đón mặt hoa tươi?

Bạn ơi! mưa mãi rồi mưa tạnh

Cô gái bây giờ đã đỏ môi

Mái tóc mẹ già sương tuyết đậm

Cũng không còn nữa chuyện đôi nơi

Trăm con ngựa trận về nao nức

Còn tấm lòng son góp với đời

 

Hà Thượng Nhân

About the author
Leave Comment