Một Sớm thu Về


Một sớm mùa sang, Thu về đây

Anh ơi, Thu lại đến hôm nay

Khói Thu man mác đùa hơi giá

Sương lạnh qua hồn tỉnh cơn say

 

Men theo lối cỏ chợt bâng khuâng

Đàn nai ngơ ngác bước âm thầm

Chức Nữ rưng rưng rơi dòng lê

Thương cuộc tình trần, chàng Ngưu lang

 

Hôm nay Thu lại trở về đây

Hoa lá ven rừng quyện bóng mây

Anh đi biền biệt Trời Thu tím

Riêng em thổn thức bến sông này

 

Lùa nắng Thu vào đôi mắt em

Hoang vắng bầu trời ánh sao đêm

Thu buồn man mác sầu tê tái

Say đắm dư âm một mối tình

 

Anh đến tìm em lúc Thu sang

Anh ơi, tình đã trót lỡ làng

Thuyền hoa đón bước em rời bến

Cung đàn vừa dệt đã vội tan

 

Nhạc lòng ghi lại nét thương yêu

Xác pháo nhà ai một buổi chiều

Em đi pháo đỏ vương màu áo

Hoa tàn, tình lạc khắp không gian….

 
Kiều Oanh–Virginia,
Chớm Thu, September 30, 2009

Mùa Thu Yêu Dấu

 

Ô kìa, nghìn lá bay bay

Trời cao mây xám, khói xây lưng đồi

Hôm nay Thu lại đến rồi

Sương Thu bàng bạc, lạc loài chim bay

 

Anh ơi! Thu mới về đây

Em đi gom lá, đong đầy nụ hôn

Chiều nay nhuộm nắng Thu buồn

Mưa Thu tí tách, giọt tuôn xóm nghèo

 

Gót hài em nhẹ bước theo

Theo anh khắp chốn, suối reo lưng đồi

Mong sao mình mãi có đôi

Như chim liền cánh, khắp nơi sa mù

 

Theo anh về mãi bến mơ

Thuyền hoa anh đón, anh đưa dấu hài

Trẻ thơ cất tiếng đùa vui

Em cùng anh chắp cánh hồng bay xa

 

Mặc cho mưa gió nhạt nhòa

Tình riêng ấp ủ, mộng say giấc nồng

Đầu tay anh gối em nằm

Vầng trăng Thu sáng tình nồng đêm thâu

 

Mặc cho mưa gió về đâu

Tình Thu lai láng, bên nhau suốt đời…..

 

Kiều Oanh Trịnh, VA

Mùa Thu October 2009

 

 

Tĩnh Mịch Cảnh Chùa 

Thấp thoáng xa xa đôi bóng người

Vầng trăng soi bóng, ánh trăng vui

Chuông chùa vang vọng từ xa tới

Rộn rã đâu đây tiếng ai cười?

 

Ai mãi tìm ai trong bóng đêm?

Hương hoa ngào ngạt gió bên thềm

Trên không lơ lửng làn mây tím

Tĩnh mịch Cổng Chùa, ánh trăng đêm.

Đường trăng đêm ấy thoáng liêu trai

Mờ mờ, ảo ảo ánh trăng phai

Trăng soi đôi bóng mình trên cát

Lăn tăn gợn sóng bến sông dài

 

Liễu rũ mơ màng hình dáng ai?

Tay trong tay bước, vai sánh vai

Hằng Nga e ấp vào mấy tím

Văng vẳng như nghe tiếng Thở Dài!!

 Cảm xúc bức hình đẹp chụp trước Cổng Chùa
Hàn Sơn Tự. Xin gởi bài Thơ
"Tĩnh Mịch Cảnh Chùa" họa theo ảnh chụp của:

Nhiếp Ảnh Gia Văn Q. Kiệt, 

Kiều Oanh Trịnh–August 21, 2009

 

                                                                                    Dư Âm Ngày Tháng Cũ

 


 

Bao nhiêu năm, đành mang thân lưu lạc

Kiếp tha hương, ghi tạc mãi từ đây

Tuy lâu rồi mà cứ tưởng hôm nay

Đêm trở giấc, giật mình nghe cay đắng!

 

Mấy chục năm lòng vẫn còn trống vắng

Lữ khách về, vang vọng kiếp tha hương

Chuyện vui buồn tình trần mãi vấn vương

Anh xa vắng để mình em nhung nhớ.

 

Bước chinh nhân anh về mang ấp ủ

Cánh chim trời biền biệt ngút ngàn xa

Cuộc vui tàn, lầu vắng bỗng tang hoang

Tìm nhung nhớ, hoen bờ mi mắt phượng.

 

Cánh hoa yêu, gợi bao niềm thương tưởng

Tình chúng mình vỏn vẹn bấy nhiêu thôi

Anh và em, hai kẻ ở hai nơi

Đành chôn kín mối tình đầu ấp ủ.

 

Em cố quên những ngày xưa quyến rũ

Ghế đá buồn, bờ vắng ánh trăng khuya

Cầm tay nhau, lời yêu mấy cho vừa

Hoa chớm nở, vội héo tàn theo gió.

 

Em bâng khuâng, trao tim côi vừa mở

Nụ tầm xuân chim chóc hót trên cao

Áng mây chiều lơ lửng đón ánh sao

Vầng trăng khuyết nép mình vào e ấp.

 

Thôi nhé anh, tình mình tuy bất diệt

Anh và em, vỏn vẹn bấy nhiêu thôi

Ta cho nhau những năm tháng ngậm ngùi

Xin giữ lại dư âm ngày tháng cũ…

 

Kiều Oanh Trịnh

July 20, 2009

 

 

 

Thầm Kín

Em đứng chờ anh mỗi buổi chiều

Tim em rung động thấy dáng yêu

Mà sao anh phóng xe nhanh quá?

Chẳng gửi cho em một tiếng yêu!

 

Em trót tương tư anh mất rồi

Tình em e ấp thật đơn côi

Em chẳng biết anh từ đâu đến

Phải được nhìn anh, em mới vui

 

Ngày ngày em vẫn đứng cô liêu

Chờ anh những buổi nắng ban chiều

Chờ anh cho đúng giờ tan sở

Ngã ba đứng đợi nhớ anh nhiều

 

Từ xa thấp thoáng chiếc vespa

Màu xanh thương nhớ bóng người qua

Anh chợt lướt mau như cơn gió

Giọt lệ tuôn trào, giọt lệ sa

Thế rồi ngày tháng cứ qua đi

Em như chiếc bóng với tình si

Em đứng cô đơn và vẫn đợi

Đơn phương ấp ủ một bóng người

 

Bất chợt một hôm gió mưa bay

Tim em chợt thắt, mắt cay cay

Vespa anh vụt từ xa đến

Ở phía sau anh có một người

 

Thấp thoáng sau xe một dáng hồng

Tóc dài che phủ bờ vai thon

Má đào kề tựa bờ lưng rộng

Hạnh phúc hai người hạnh phúc trong!

 

Từ đó đến nay đã bao Thu

Gió mưa thay đổi biết bao mùa

Người xa Cố Quốc, người đi mãi

Kẻ ở phương này nhớ dáng xưa…

Kiều Oanh Trịnh
Viết theo tâm sự một người bạn gái
đã có 1 thời mơ tưởng 1 bóng hình
July 2009


 

                                                                                      Chờ Người

 

 

Hồ Gươm soi bóng một người

Lạc loài em vẫn cứ ngồi chờ ai?

Liễu buồn rủ xuống bờ vai

Vầng mây lơ lửng bóng ai xa vời?

 

Xa xôi rủ cánh chim trời

Công viên ghế đá ngậm ngùi cố quên

Nhưng sao cứ mãi muộn phiền?

Và sao mưa nắng cuốn lên cõi đời

 

Nghe như vọng tiếng ai cười?

Thuyền kia sóng dạt đưa người sang sông

Anh về bên bến thương mong

Mình em cô quạnh, phòng không đợi chờ

 

Mong sao về được bến mơ

Cùng anh bến đợi, bến xưa tỏ tình

Sương khuya từng hạt lung linh

Tình em là những mảnh tinh lạc loài

 

Chia tay trong tiếng thở dài

Thôi đành cách biệt nhớ hoài nghe anh!!!

 

 

Tặng Võ Thị Tuyết để cám ơn bức hình CHỜ ĐỢI bên Hồ Gươm

Kiều Oanh Trịnh—July 28, 2009

Đọc bài thơ THƯƠNG MÌNH của anh & chị QH làm tui cảm
động và xót xa quá, bất chợt họa lại hai bài gửi để anh đọc cho vui..

ĐƠN CÔI

 

Thương mình một kiếp long đong

Bôn ba khắp chốn, biển Đông non đoài

Thương mình một kiếp u hoài

Xót xa phận bạc, ngậm ngùi tình câm,

 

Tà dương khuất bóng chiều hôm

Nhớ người bên ây, âm thầm lẻ loi

Tình mình như cánh sao rơi

Đoạn trường cách trở, khóc nguời ngàn xưa,

 

Hạ về, nắng gắt ban trưa

Phượng hồng nở rộ, ve vừa kêu vang

Buồn cho số kiếp bẽ bàng

Thương cho tình đã lỡ làng biển dâu,

 

Tóc mây điểm trắng pha màu

Thôi thà đành lỡ duyên đầu anh ơi!

Cho nhau chút phận đơn côi

Gửi hương theo gió, mây trời bâng khuâng,

 

Lệ tuôn khóe mắt âm thầm

Bờ môi cay đắng, quầng thâm mắt huyền

Tâm tư, nặng chĩu triền miên

Khối tình mang xuống cửu tuyền chưa tan….

 

Kiều Oanh Trịnh–July 11-09

Họa lại hai bài thơ THƯƠNG MÌNH

của Thi Sĩ Chinh Nguyên & chị Hoàng Ánh Nguyệt

 

 

 

THƯƠNG MÌNH

 

Ví đời như sắc lục bình
Tàn phai trên sóng 
Thương Mình
phôi pha
Tủi thân nửa kiếp đi qua
Vội vàng như bóng dương tà tỉnh say
Nhìn nhau đếm đốt ngón tay
Ai đi, ai ở ngày dài tóc sương
Bến người đau khúc đọan trường
Níu nhau cũng mất…! Tha hương lạc loài…!
Hạ về nắng gắt hoa phai
Tàn trên sa mạc u hoài lệ rơi
Buồn ơi cỏ úa như đời
Hồn khô bóng xế cuối trời quạnh hiu
Ôm tình se sắt đường chiều
Quê hương xa tắp ngàn điều ăn năn
Gởi lời theo gío trối trăn
Nhắn về bên ấy vết hằn chưa khô
Đành thôi mang xuống huyệt mồ…!

Chinh Nguyên



  

 XIN HỌA BÀI THƠ ANH CHINH NGUYÊN


 

Câu thơ vắn thở dài than

Kết thành vần điệu chứa chan ân tình

Trăm năm dâu bể nhân sinh

Đổi thay vinh nhục Thương Mình phù du

Bạn bè xa cách mịt mù

Người đi người ở niềm u uất buồn

Xa quê lòng mãi vấn vương

Trầm luân mang cả đoạn trường tháng năm

Hạ về niềm nhớ âm thầm

Quê hương xa tắp lệ đầm ướt mi

Và trên sa mạc trường kỳ

Tuổi cao sức cạn còn gì nữa đâu

Gởi lời theo gió muôn sau

Đành chia hai ngả núi sầu khôn nguôi

Mong sao gió bụi tan rồi

Hoài hương sầu lắng sáng ngời ánh dương.

Hoàng Ánh Nguyệt

    (July, 11-09)

 

Theo Em Xuống Phố

 

 


Theo em xuống Phố làm gì?

Tương tư đành chịu, tình si khổ rồi

Theo em xuống phố chơi vơi

Tình em đã trót trao người em yêu

 

Theo em xuống Phố Cô Liêu

Mây trời bàng bạc, gió chiều mùa Thu

Nguyệt cầm theo áng mây đưa

Dư âm kỷ niệm, tình xưa phai tàn

                      

Theo em thì đã muộn màng

Vầng trăng đã khuất mộng tàn đành mang

Thôi thì bèo hợp rồi tan

Đừng theo em nữa, bẽ bàng mà thôi

 

Nghìn trùng xa cách người ơi!

Theo em xuống phố để rồi ngẩn ngơ

Tặng nhau một chút hương thừa

Nhớ nhau thì cứ mộng mơ suốt đời…

 

Xa rồi, xa mãi người ơi

Đừng tương tư nữa để rồi khổ thân….

 Kieu Oanh Trinh—August 31, 209
tặng Quỳnh Mai (Belgium)
Họa lại bài thơ "Phố Tương Tư"
 của Thi Sĩ Khiếu Long

THỜI KINH TƯỞNG NIỆM

 

Đúng  chín giờ sáng nay

Trời Cali ảm đạm

Sư tụng kinh nhập liệm

Đóng nấp chiếc áo quan

Bên những vành tang trắng

 

Chị Nguyệt đang sụt sùi

Bao dòng lệ tuôn rơi

Xót thương người bạn đời

Đã chẳng may vắn số

Ôi ! Thương chị làm sao.

 

Em đang đọc Tâm Kinh

Bát Nhã Ba La Mật

Một bài kinh ngắn nhất

Ý nghĩa rất thâm sâu

Diệu dụng ánh đạo mầu

Nguyện cầu “Anh” siêu thoát

về Niết Bàn, Cõi Phật

Chốn ngàn năm mây bay

Lời nguyện đượm bùi ngùi

Tại vì em thương chị…

 

Lại đến giờ đọc kinh

Đúng hai giờ chị nhé

Lòng thành em tưởng niệm

Lửa bình tịnh đang khơi

Hình dung chị đang mồi

Đốt cõi lòng của chị

Thương chị quá, Nguyệt ơi !

                                TN

                            (16-9-2009)

TÂM KINH NGUYỆN ANH THÁI

Thôi thế là xong một kiếp người
Anh về cát bụi, chốn xa xôi 

Chị Hương thầm lặng lòng đau xót

Dòng lệ khóc chồng, chị Hương ơi!

 

Vành tang phủ kín mái tóc rơi

Anh đã ra đi biền biệt rồi

Kinh kệ, cầu xin anh siêu thoát

Luân hồi, chín suối một mình thôi

 

Cùng nhau, khấn nguyện đọc Tâm Kinh

Cúi xin Phật độ thoát chúng sinh

Cứu độ xót thương người vắn số

Phù hộ chị Hương được an bình

 

Chiều nay mây xám thật âm u

Bầu Trời ảm đạm khói sương mù

Em lại lâm râm lời kinh nguyện

Nhớ chị đau lòng, dòng lệ khô

 

Bây giờ anh Thái được bình yên

An hưởng nghìn Thu, giấc mộng hiền

Thương chị Quỳnh Hương mình vò võ

Thầm lặng một mình nhớ đến Anh!!

 
Thương quá chị Hương ơi!
Xin chị ráng bảo trọng
Hai em Kiều Oanh
09/16/09



 

 

 

 

 


 

BIÊN HÒA NGÀY XƯA


Tôi trở về đây vào cuối Thu

Phi Trường còn đó, gió vi vu

Rừng cao su nắng xuyên cành lá

Đất đỏ hôm nào thấm giọt mưa

 

Lớp lớp áo bay chàng chiến binh

Cánh bằng lướt gió vượt Trời xanh

Xa xa cánh én tung tăng lượn

Vội vã về xem buổi chiếu phim

 

Rạp hát lộ thiên giữa bóng đêm

Ra vào tấp nập kẻ đến xem

Giờ đây rạp hát còn đâu nữa?

Chỉ thấy hoang tàn cảnh ngả nghiêng

 

Căn cứ Không Quân thuở hôm nào?

Tình trần vương vấn thấy nao nao

Vườn Mít ngày xưa gần Cổng Một

Rẽ Ngã Ba Thành vào Cổng Hai

 

Ngô Quyền sân nắng gió đong đưa

Vành nón ai nghiêng rợp bóng dừa

Phượng vĩ bên thềm đang nở rộ

Ve sầu dạo lại khúc Hè xưa

 

Đồng Nai buồn, gợn sóng lao xao

Gợi lại cho tôi buổi hôm nào,

Tung tăng sánh bước trên hè phố

Rộn rã tiếng cười tuổi trăng sao

 

Hôm nay cũng vào buổi cuối Thu

Chợt buồn xao xuyến nhớ bến mơ

Nhớ mùa Thu tím vào năm đó

Gom lá Thu vàng nhặt lá khô

 

Cảnh cũ người xưa theo áng mây

Tha hương mang kiếp sống lưu đày

Quê nhà tấc dạ, lòng nhung nhớ

Chỉ biết thì thầm chuyện đó đây….

 

Biên Hòa ơi!

 

Nói sao cho vừa lòng luyến tiếc

Đành lìa xa, căn cứ với phi trường

Mơ ngày mai nắng ấm cố hương
Về Cố Quốc, mừng vui tái ngộ!!!

Kiều Oanh, August 24, 2009Nhớ lại những ngày thơ–
Sống trong Trại Mạc Kỉnh Dung
Phi truờng Biên Hòa (1954-1964)

                                                          

                                                 SÀI GÒN VÀ NỖI NHỚ

 
Ôi Sài gòn! nhớ ngày còn thơ dại
Tuổi học trò, tà áo trắng mộng mơ
Đuờng Duy Tân, những chiều nắng đứng chờ
Em e ấp, ngập ngừng khua gót nhẹ
 

Ôi Sài gòn! Làm sao ta quên được?
Tháng năm dài hò hẹn với yêu đương
Tay
trong tay trên khắp các nẻo đường
Mình vụng dại tìm môi chuyền hơi ấm
Ta trao nhau, lời tỏ tình thơ mộng

Đón Xuân về đi xin Lễ đầu Năm

Đây Lăng Ông, nghi ngút khói hương trầm

Cùng khấn nguyện mong được cùng chung bước

 

Ôi Sài gòn! những ngày Hè oi bức

Và phượng hồng, từng cánh rớt trên sân

Ve kêu vang lòng bất chợt bâng khuâng

Bờ sông vắng, bến Bạch Đằng đứng đợi

 

Và sang Thu, gió vi vu thổi mãi

Trên Trời cao, mây xám ngút ngàn cao

Sài Gòn xưa, em nhớ mãi hôm nào

Trên bến đổ, ta trao lời ly biệt

 

Anh ra đi mang theo nhiều tủi hận

Biết ngày nào, chim chắp cánh liền nhau?

Lời hẹn xưa giờ đã chợt bay cao

Hàng me đỏ, lá me rơi tơi tả

 

Hôm nay đó, ta trở về Phố cũ

Sài gòn xưa, đã đổi mặt thay tên

Chợt đắng cay và mặn chát môi mềm

Còn đâu nữa Sài gòn đầy kỷ niệm….

 Kiều Oanh Trịnh
September 2, 2009
Cám ơn Tuyết đã gởi cho những hình ảnh Sài Gòn Cũ

 

 

BAO LA TÌNH MẸ

 

Nhọc nhằn tần tảo Mẹ nuôi con

Sớm nắng chiều mưa mẹ mỏi mòn

Oằn vai trĩu nặng đôi quang gánh

Gánh trọn cuộc đời với đàn con

 

Mẹ đã thay cha buổi sớm chiều

Dạy con cao cả một chữ YÊU

Dạy con hiếu đạo tròn ân nghĩa

Cơm cha, áo Mẹ buổi kinh chiều

 

Một tay Mẹ dạy con lớn khôn

Lời ru Mẹ hát nghe rất buồn

Bao đêm trằn trọc Mẹ không ngủ

Nhẹ cánh tay mềm, quạt cho con

 

Giờ thì con Mẹ đang ngồi đây

Lần tay đếm lại những tháng ngày

Và con giờ cũng đang làm Mẹ

Cũng bước lần theo vết chân gầy

 

Con làm thiên chức Mẹ ngày xưa

Vất vả bao mùa, nắng và mưa

Giang vòng tay lớn ra che chở

Chiu chắt đàn con, bé dại khờ

 

Công lao khó nhọc quá Mẹ ơi!

Nuôi con như lấp đá vá Trời

Con đà yên giấc Mẹ vui vẻ

Con chợt ấm đầu Mẹ khổ thôi!

 

Thôi nhé con xin Mẹ từ bi

Hỉ xả cho con mọi chuyện gì

Ngày xưa roi vọt làm con khóc

Giờ thèm roi vọt biết đâu tìm?  

Kiều Oanh Trịnh
Mùa Vu Lan
August 31, 2009

NHỚ LẰN ROI CỦA MẸ.

 

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời
Roi đau im lặng con không khóc
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi

Nhớ lại đòn roi, lại nhớ Người
Chợ đời trăm cảnh có gì vui
Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt
Đâu có roi mềm như Mẹ tôi

Phải chi lại có lằn roi Mẹ
Roi đời không quất đến tả tơi
Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu
Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi

Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi
Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi
Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người .

 

 

 


About the author
Leave Comment