MÀU HOA HỌC TRÒ

 

Anh đến tìm em, cô học trò

Hồn anh chớm mộng mắt vương mơ

Theo em từng phố, qua từng phố

Bước nhẹ sau em, bước thẫn thờ.

 

Anh vẫn theo em mỗi buổi chiều

Dáng gầy, tóc xõa bờ vai yêu

Nón lá nghiêng nghiêng hồng đôi má

Sách vở theo em lớp học yêu.

 

Anh biết tình anh cho thật nhiều

Nhưng mà chẳng nhận được bao nhiêu

Hồn em trong trắng như màu áo

Chỉ tại anh đây bắt đầu yêu.

 

Anh nhìn dáng em, nhớ một người

Người tình trong mộng thuở xa xôi

Tim anh tan nát vì nhung nhớ

Nung nấu tim này, em yêu ơi!

 

Bất chợt hè sang cánh Phượng hồng

Mang tên em đó em biết không?

Phượng hồng thắm đỏ tươi màu máu

Máu rỉ tim anh, giọt máu hồng.

 

Tặng em cánh Phượng ép trang thơ

Ngày đó tình em quá hững hờ

Anh đành chôn kín tình tuyệt vọng

Mãi đến bây giờ, vẫn ngẩn ngơ.

 

Phượng ơi! anh trọn kiếp đơn côi

Chôn chặt đáy lòng cánh Phượng rơi

Giờ anh lưu lạc phương Trời lạ

Hình bóng quê hương, nhớ một người.

 

Em giờ nơi ấy quá xa xăm

Có biết tình anh chỉ một lần

Tìm em khắp các mùa hoa Phượng

Chẳng thấy gì hơn, chỉ thấy buồn!


Kiều Oanh Trịnh–July 07-09, 9:00 pm

Thân tặng những ai mang tên Phượng

cùng những ai yêu màu hoa Phượng

 

 

 

 

 

LƯU BÚT NGÀY XANH

 

Lật trang lưu bút ngày xanh

Chữ em nhún nhẩy tim mình nôn nao

Xưa thầm lặng mối tình đầu

Từng đêm nhung nhớ bắc cầu tình qua

 

Yêu mầu áo trắng đôi tà

Yêu duyên má lúm ngọc ngà bàn tay

Yêu tròn đôi mắt thơ ngây

Cho đêm nhẹ xuống đổ đầy ánh trăng

 

Yêu lời thỏ thẻ chim ngân

Mi cong ngọn gió xoay vần quanh em

Yêu hương làn tóc rơi mềm

Ngẩn ngơ cánh bướm bên thềm nhẹ rung

 

Tan trường hai buổi về cùng

Vài lời trao đổi như không có gì

Trái tim đốt lửa đam mê

Tình anh vụng trộm câu thề nổi trôi

 

Yêu em chẳng thốt nên lời

Mưa thương nắng nhớ trói đời thư sinh

Khoắt khuya ngồi viết thơ tình

Chỉ nghe tiếng lá cựa mình ngẩn ngơ

 

Bóng em thấp thoáng trong mơ

Bồi hồi câu chữ ngủ hờ vai ngoan

Thế rồi trôi lẹ thời gian

Xa trường mái ấm vai quàng nhớ mong

 

Một hôm nhận cánh thiệp hồng

Em sang ngang bước theo chồng sang ngang

Hồn anh tan xác lá vàng

Mùa thu rưng rức đôi hàng mưa bay

 

Tình đau ly rượu chuốc say

Vật vờ đáy cốc những ngày xa xưa

Tay cầm thương mấy vần thơ

Chẳng trao ai để hững hờ mối duyên

 

Thôi thì đã trót yêu em

Chúc em vui trọn ước nguyền trăm năm

Tình anh giông bão sóng ngầm

Xoáy dòng lưu bút cài trâm tóc thề

 

 

TRẦM VÂN


TÌM TRONG KỶ NIỆM

 

Lá thư xanh, viết rồi không dám gởi

Anh ngại ngùng vì chỉ mới biết yêu

Tình đơn phương đành phải thiệt thòi nhiều

Em trong sáng như một trang giấy trắng.

 

Trao cho em, quyển sách bìa thật cứng

Chỉ xin em đôi giòng chữ mà thôi

Để đêm đêm anh ấp ủ tim côi

Mang dư ảnh của em vào mộng mỵ.

 

Lời yêu em, anh chưa hề thố lộ

Chỉ sợ rằng em sẽ giận anh thôi

Vì thế nên mang tâm trạng bồi hồi

Anh rụt rè như một loài chim biển.

 

Trên trời cao, đám mây hồng lơ lửng

Cánh én buồn lạc bạn mất mùa xuân

Anh âm thầm đếm bước chợt bâng khuâng

Tim tan tác vì tình riêng dấu kín.

 

Bao lời yêu mà anh đành câm nín

Tình học trò như một thoáng mưa bay

Rồi đột nhiên binh lửa khắp đó đây

Anh từ giã mái trường, theo các bạn.

 

Anh xông pha dưới lằn tên, mũi đạn

Quyết tâm này gìn giữ mảnh quê hương

Bỏ lại em, người con gái thật thương

Bao nhung nhớ, âm thầm rơi giọt lệ.

 

Ngày anh về, bên bờ sông gió nhẹ

Ông lái buồn, gác mái chiếc thuyền nan

Sóng lăn tăn, khói tỏa khắp không gian

Cảnh còn đó, người xưa giờ xa vắng.

 

Lê bước chân và lang thang khắp chốn

Anh cô đơn tìm em khắp phố phường

Chỉ vì ta không trọn kiếp yêu đương

Đành cay đắng, trách thầm cho số kiếp.

 

Thôi em nhé, tình mình nay đã hết

Duyên không thành, xin hẹn đến mai sau

Hãy quên đi kỷ niệm mối tình đầu

Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở….

 

Trịnh Kiều Oanh
July 1, 2009

 

 

 

 

 

 

VỀ LẠI CẦU MÁT (Biên Hòa)

 

Công viên đẹp ngày xưa mình đã hẹn

Cầu Mát nầy anh mòn mỏi chờ em

Nỗi nhớ mong thắp lửa phố lên đèn

Lòng thấp thỏm anh lặng châm điếu thuốc

 

Em vội vã bao lần khua vang guốc

Yêu anh rồi mơ chắp cánh chơi vơi

Đôi ta cùng lướt gió bước chung đôi

Xóm nghèo ấy rực tình đêm trăng sáng

 

Cây Chàm cũ trong những ngày mưa nắng

Vẫn chờ anh hai buổi bước ngang qua

Tiếng chim vui lảnh lót, dáng mượt mà

Đêm thương nhớ gối đầu xanh giấc mộng

 

Thời áo trắng, anh chờ em trước cổng

Thơ tình anh viết vội lén đưa mau

Có ngờ đâu mùa ly loạn xa nhau

Trùng dương khóc sóng đôi bờ dang dở

 

Về Cầu Mát  nghe sóng tình than thở

Dòng sông buồn còn in bóng đôi ta

Giăng làn mưa sũng ướt lệ chan hòa

Người yêu cũ với tình đầu ngây dại

 

Võ thị Tuyết

6/27/2009

 

GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN

 

Ghế đá đó công viên em đúng hẹn

Bờ sông buồn lặng lẽ bóng hoàng hôn

Em đứng đây chờ anh đến mỏi mòn

Mang nhung nhớ đếm từng cơn sóng nhẹ

 

Nhà Thuỷ Tạ một mình em đến hẹn

Mà bóng anh biền biệt khuất mờ xa

Trên bến sông, thuyền đón khách đi qua

Gió hắt hiu tung bay làn tóc rối

 

Mình đưa nhau vào cuộc tình không lối

Chiến tranh dài Nam Bắc vẫn phân tranh

Mái nhà siêu, thành quách cũng tan tành

Vì khói lửa tình mình đành dang dở

 

Ngày xưa đó, thơ tình trong sách vở

Mắt lệ nhòa em vội vã lau nhanh

Kìa xa xa, khói lam tỏa mái tranh

Về Cầu Mát anh cùng em sánh bước

 

Anh hỡi anh, người yêu em thuở trước

Em vẫn mơ thời áo trắng trinh nguyên,

Mơ vòng tay ấm áp đã ước nguyền

Mơ mái ấm hai ta chung lối mộng

 

Nhưng anh ơi, lời tình xưa không trọn

Em và anh đành đôi ngả phân ly

Anh ra đi mang chí cả nam nhi

Em phận gái, đành mười hai bến nước…

 

Họa bài Thơ Về Lại Cầu Mát Biên Hòa—

của Võ thị Tuyết

Kiều Oanh Trịnh, June 27, 2009

 

 

 

 

 

Kính anh Chinh Nguyên.

 

Thi sĩ Thế Nhân nhân đọc bài " DÒNG THƠ GỞI MẸ"

của Kiều Oanh đăng trên Văn Thơ Lạc Việt. Ông ta cảm

 xúc và viết bài thơ này nhờ QH chuyễn đến anh, anh vui lòng đăng tiếp theo bài thơ của Kiều Oanh nha.

 Cám ơn anh Chinh Nguyên thật nhiều.

 Chúc anh vui khỏe.

 Quỳnh Hưong.

 

MẸ GIÀ NHƯ CHUỐI BA HƯƠNG

 

                        Thân tặng Kiều Oanh Trịnh, nhân đọc bài

                           “Dòng Thơ Gởi Mẹ” đăng trên VTLV

 

Đọc mấy vần thơ cảm ngậm ngùi

Mẹ già sức yếu bóng chiều rơi

Hắt hiu cơn gió ngoài song cửa

Thầm lặng buồn vương số kiếp người.

 

Em thương quý mẹ…nhớ ngày xưa

Mỗi độ hè sang…giấc ngủ trưa

Thấu hiểu ‘tình thương con’ của Mẹ

Qua điệu ru hời …tiếng võng đưa

 

Em nhớ những câu Mẹ dặn dò,

Bao lời khuyên nhủ tháng ngày qua

Trung trinh cố giữ tròn trinh tiết

Chớ vướng nợ tình…lệ xót xa

 

Tình Mẹ thương con rất dạt dào

Nuôi con cơ cực biết dường bao

Thương con – không muốn con sa ngã

Trên bước đường đời vạn khổ đau

 

Tình Mẹ bao la – biển Thái Bình

Thương con chẳng quản mọi hy sinh

Bờ tre – khóm trúc –bàn tay nhỏ

Chấp nhận truân chuyên…một bóng hình.

 

Anh cũng như em có Mẹ già

Mẹ anh… dung rủi đã đi xa

Mãi đi biền biệt trời tinh tú

Hướng vọng phương đoài… bóng nhạn sa

 

Anh hiểu em thương cảnh xế chiều

Mẹ già lãng trí sống cô liêu

Nhìn con chẳng nhận ra con nữa

Đau xót trong lòng nỗi quạnh hiu

 

Anh cũng như em… vái Phật Trời

Nguyện cầu cho Mẹ tỉnh, vui, chơi ..

Sống qua trăm tuổi …bên con cháu

Phước nguyện từ bi – Đức độ đời.

 

                                      Thế Nh ân

 

 

 

 

DÒNG THƠ GỞI MẸ

 

Hôm qua đi thăm mẹ về, nhìn mẹ ngồi trên xe lăn, ngơ ngác như trẻ thơ mà lòng đau như dao cắt, mẹ tôi 96 tuổi đang từ từ đi vào quên lãng, mong Phật Độ Mẹ bớt cơn đau nhức của bệnh già.

 

Mẹ đã cho con cả cuộc đời

Nhìn con thiêm thiếp giấc trong nôi

Vỗ về, an ủi khi con khóc

Mẹ chỉ mỉm cười thấy con vui

 

Mẹ đứng bên song suốt buổi chiều

Nhìn đàn con trẻ thật đáng yêu

Sợ con mềm yếu khi sương xuống

Gió lạnh qua thềm mưa hắt hiu

 

Mẹ chẳng muốn con vướng nợ tình

Mẹ thường khuyên nhủ chữ trung trinh

Khuyên con từng chút, lời cao cả

Mẹ dạy cho con giữ phận mình

 

Mẹ dặn những gì, con nhớ không?

Lời khuyên êm ái mãi trong lòng

Bao nhiêu trìu mến và khuyên nhủ

Ngàn năm ghi tạc tận đáy lòng

 

Giờ này thiêm thiếp mẹ nằm đây

Trong cơn đau đớn đến hao gầy

Mong sao con được cùng chia xẻ

Chia bớt cơn đau của mẹ hiền

 

Nhìn mẹ lòng con thật ngổn ngang

Lời thơ cho mẹ thật nồng nàn

Mẹ là khóm trúc, bờ tre nhỏ

Tình Mẹ dạt dào Thái Bình Dương

 

Thơ con viết vội đến mẹ yêu

Vu Lan tháng Bảy gần kế bên

Con mẹ nay đã hai màu tóc

Xót xa mà nhìn dáng mẹ hiền

 

Ngày xưa dáng mẹ thật là xinh

Tóc dài che phủ bờ vai thanh

Bây giờ dáng đẹp còn đâu nữa?

Chỉ như sợi chỉ treo trên mành

 

Mẹ ơi! Xin mẹ ráng tĩnh tâm,

Phước Đức Từ Bi, Phật Độ thêm

Tháng Bảy mưa Ngâu, mùa báo hiếu

Phát nguyện tịnh tâm Đức Bồ Đề…..

 

 

Kiều Oanh Trịnh, June 26, 2009

Mùa Vu Lan

 

 

Tóc Mây

 

Một thuở nào xa, tôi về đây,

Nhìn em hong tóc dáng hao gầy

Thoang thoảng xa đưa hương bồ kết

Ôm trọn vai gầy làn tóc mây

 

Lần tay đan vội mái tóc xinh

Đong đưa theo gió nhẹ lung linh

Tình vấn vương gởi vào sương gió

Tóc mây dài, ấp ủ dáng hình

 

Trên cành phượng đỏ chớm nớ hoa

Mắt chợt tuôn trào ngấn lệ sa

Viễn xứ xa xôi, rồi phiêu bạt

Mặn chát bờ môi, bóng nhạt nhòa

 

Hôm xưa lặng lẽ trở về đây

Nhìn em tóc xõa dáng gầy gầy

Tóc mây vẫn mượt mà, bóng bẩy

Chỉ có tình mình theo gió bay….

 

Em khoác lên người tấm áo đen

Áo dòng khắc chữ Mẹ Bề Trên

Khăn đen che phủ làn tóc ấy

Đành mất em rồi, phải không em?

 

Thôi đã xa rồi làn tóc mây

Tình đành chôn kín mãi từ đây

Người xa tôi, ngàn năm vẫn đợi

Tôi xa người, sầu hận Thiên Thu…

 

Theo tâm sự một người

 

Kiều Oanh Trịnh

June 18, 2009

Như Mt Kiếp Hoa

 

 

Em như mt đóa Hi Đường

Thn thùng khoe sc, nguyt hương ngt ngào

Mong manh gió thong Tri cao

Hi Đường e thn, nép vào lòng anh

 

Tơ Tri thoát kiếp mong manh

Tình nương em hi! ch anh kiếp nào

Chiu xưa rng cánh hoa đào

Nàng Thu áo tím, bước vào vườn Thu

 

Chiu Thu, mây ph giăng mù

Khói lam tuyn ta, sương Thu ngp Tri

Trên cao tng áng mây trôi

Lòng người vin x bi hi xót xa

 

Nghn ngào tnh gic mơ hoa

Mng tình thì đã cao xa mt thi

Hi Đường nay đã t tơi

Lá rơi tng cánh, hoa thi tung bay

 

Tình em thoang thong gió mây

Tan theo bt nước, cun ngay lưng Tri

Thuyn tình xa bến người ơi!

Thôi đành tan nát ri bi t ly

 

Xin cho trn kiếp tình si

Xin cho duyên s đ v mai sau

Gp nhau trên bến Giang Đu

Đò xưa ni nhp, vui câu tương phùng.

 

Kieu Oanh Trinh

June 16 2009

                                   Lời Tình Buồn

 

 

Nếu xưa ta đng hn hò nhau

Mình đâu phi l mi duyên đu

Mình đâu phi nói li ly bit

Thì chuyn tình mình chng có đâu

 

Nếu xưa đng nói tiếng yêu em

Ch biết, ch quen tht t nhiên

Ch là đôi bn thi son tr

Em chng phi bun, phi kh thêm

 

Ai bo anh đem đến ly su

Đem tình nhen nhúm, ln thương đau

Đem bao tan nát vào tâm khm

Anh ác vô cùng, anh biết đâu?

 

Xin tr li anh cánh hoa xinh

Cánh hoa p biết bao tình

Tr anh màu tím trang thư

Tr hết ân tình em n anh

 

Xin anh hãy tr li cho em

N cười, ánh mt thu mi quen

Tr em ngày ca ngây thơ đó

Cùng  trái tim su, mt l hoen

 

Như thế là xong, hết n ri

N tình, phin ly lm anh ơi!

Anh vui thong th đi phiêu lãng

Em chút má hng phn bc thôi.

 

Kiu Oanh Trinh

June 16 2009


 

 

LỖI HẸN

Li cho Em

Lời cho Anh

Này em, anh nh mãi hôm nào?

Bên b ghế đá, bóng cô liêu

Mình anh thơ thn ch em mãi

Dõi mt trông theo dáng mt người

Nội trú anh ơi! cắm trại rồi

Hẹn anh, đành phải lỗi hẹn thôi

Ngoài kia sân nắng mình riêng bóng

Em ở nơi này anh yêu ơi!

 

Em , cuc tình nay đã xa

Lòng anh vương vn chng phôi pha

Tình anh trn vn trao em đó

Ch ti ai kia li hn thôi!

 

Thôi nhé, này anh, lỗi hẹn rồi

Em đành gạt lệ bước đơn côi

Cô phòng lẻ bóng mình đơn lạnh

Lỗi hẹn thôi, đành lỗi hẹn thôi!

Xin gi tng em chút ngm ngùi

N cười, ánh mt quá xa xôi

Tim em h hng, xa vi vi

Anh đt tro tàn cho em vui

 

Anh ạ! Giờ xa, xa cách xa

Tình xưa rồi cũng sẽ trôi qua

Tro tàn gom góp thành mây khói

Ấp ủ trong tim, ngấn lệ nhòa

Bay bay mt thoáng gic mơ hoa

Nht cánh hoa xưa đã nht nhòa

Còn đâu chân sáo, vành khuyên nh

Đếm lá sân trường nht lá khô.

 

Hôm nay trở lại chốn xa xưa

Sân trường hoang vắng, gió đong đưa

Hương xưa thoang thoảng lùa trong nắng

Xin trả lại em chút hương thừa.

 

                                    Kiều Oanh—VA May 14, 2009

 

 

 

 

 

 

Người Lính

 

Khoác áo bay, tôi làm người lính

Lính Không Quân hay lính Tàu bay

Dáng phong trần, nặng chĩu đôi vai

Đường bay đó tung đôi cánh sắt

 

Trên Trời cao, ngàn mây ngũ sắc

Nắng chợt hồng như má em xinh

Nhớ những hôm tung cánh chuyển mình

Lòng ray rứt nhớ người trong mộng

 

Trao cho nhau những bài thơ vụng

Nụ hôn đầu ngọt lịm bờ môi

Em xa rồi, tình tôi ngơ ngẩn

Thả hồn về dĩ vãng ngày xưa

 

Lòng thật buồn nặng trĩu tâm tư

Mộng phai tàn, tình đành dang dở

Lời yêu đó, tôi chưa bày tỏ

Đã vội vàng theo gió bay xa

 

Miền cao nguyên, sương gió nhạt nhoà

Gửi thân phận dành cho Tổ Quốc

 

Kiều Oanh Trịnh

June 10-2009

 

 

 

 

 

  

 

PHƯỢNG HỒNG

 

 

 


Phượng rũ, ô kìa soi bóng nước
Đò ngang, chợt thoáng chạnh lòng mong
Lăn tăn gợn sóng đâu tăm cá !
Hiu hắt gió lùa mây ngập sông…!

 

Thôi thế qua rồi mùa phượng nở

Quê hương bão tố nổi tan hoang

Ta đành bỏ lại con đường cũ

Bỏ cả dòng sông.. nỗi hận mang

 

Phượng đỏ, mùa xưa chẳng đợi nhau?

Màu hồng tựa máu rỉ tim đau

Nhỏ trên mặt nước rung rinh sóng

Loang tận biển đông đáy vực sâu

 

Em thấy gì không ? Ta đớn đau !

Như thuyền không bến biết về đâu !

Thương quê mắt thả theo tàn phượng

Như chính hồn lan tuyệt dỉnh sầu.!

 

Chinh Nguyên

 


Trao em cánh phượng hồng nho nhỏ

Ép vào trang vở, ghép vần thơ

Nụ tình mon men vừa chớm nở

Vội tàn vừa lúc biết tuơng tư

 

Trên bến sông, đò khua mái nhẹ

Gió hắt hiu, sóng nước tuôn bờ

Chinh chiến tan tành cơn khói lửa

Người lao xao nơi chốn ba đào

 

Phượng đỏ rơi rơi, rồi tơi tả

Xác hồng loang loáng khoảng Trời xa

Chia tay nhau, đây giờ ly biệt

Giọt tuôn trào, lệ đắng mặn môi

 

Chuyện tình buồn, thắm thiết khôn nguôi

Sầu thân phận, bể dâu biến đổi

Anh ra đi, mang nhiều hận tủi

Em ở lại, vạn nỗi sầu bi

 

Duyên tình ta, năm tháng phân kỳ

Mùa Phượng đến, tình đành tan tác

Giờ nơi đây, ta xứ xa phiêu bạt

Tận đáy lòng, máu chảy về tim

 

Mối tình si, vẫn mãi đi tìm

Tìm kỷ niệm của một thời xa vắng.
Kiều Oanh Trịnh, June 2, 2009
Hoạ bài Thơ "Phượng Hồng"
của Thi Si Chính Nguyên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MÙI HƯƠNG HOA BƯỞI

 

Hương hoa bưởi, thoang thoảng bay theo gió

Tóc bềnh bồng, đôi má thắm giai nhân

Ta ngồi đây, bên góc Phố gọi thầm

Lời vụng dại, muốn trao còn e ngại

 

Lời yêu kia, sao thật là khó nói?

Để bây giờ tình đã trót xa bay

Gọi tên em trong bóng tối nhạt phai

Hồn tôi lạnh để tim tôi ấm áp

 

Chỉ được nhìn đôi bàn tay bút tháp

Và nét môi mòng mọng tựa màu son

Thế là tôi quên hết mọi lo toan

Nhưng tỉnh giấc chỉ là cơn mộng mị

 

Em yêu ơi! giờ này em đâu nhỉ?

Có biết rằng anh khắc khoải nhớ mong

Nhớ ngày xưa thầm kín đứng bên song

Nhìn trộm dáng thướt tha tà áo trắng

 

Thôi đã hết, tình anh đành câm lặng

Để em về yên phận với gấm hoa

Chỉ riêng anh, vời vợi lẫn xót xa

Hương hoa Bưởi ngàn năm anh giữ trọn.

 

Kieu-Oanh Trinh

VA, June 1, 2009

 


 

 

 

 

    

 

 

     NGÀY XƯA

 

 

 

 

 

Ngày xưa tôi chẳng biết gì

Chỉ nhìn ai đó tình si mơ hoài

Tóc nàng ôm trọn bờ vai

Lưng ong, vạt áo trang đài khổ tôi

 

Hoa cười nhẹ nở trên môi

Hồn tôi thơ thẩn mộng trôi đêm dài

Gót sen nhẹ bước khoan thai

Làm tôi chết đứng mắt cài theo sau


Phượng về… ngõ đón trầu cau

Ai vui.. pháo nổ, nỗi sầu tôi mang

Chúc người hạnh phúc nhung vàng

Riêng tôi đếm bước lỡ làng tơ duyên


Thân trai nghiệp nước chưa yên

Thôi thì một bước lên thuyền đao binh

Xa ai ôm lấy chiến chinh

Lao vào khói súng giữ tình nước non

 

Bây giờ nợ chẳng sắt son…!

Xuân xưa cũng mất chỉ còn tóc phai

Nhớ quê dạ xót sớm mai

Chiều say sương trắng thương ai dặm dài


Xứ người ai có nhớ ai…!????

 

Chinh Nguyên L19

Nếu

 

Ngày xưa anh chẳng biết gì

Làm sao anh lại tình si mơ màng?

Mơ làn tóc xỏa bờ vai

Mơ lưng óng mượt, đêm dài tương tư?

 

Nếu anh mà chẳng biết gì

Làm sao say đắm nhớ mong đêm dài?

Nhớ làn môi thắm mỉm cười

Nhớ đôi chân ngọc, nhẹ dời gót son

 

Trầu cau ai bỏ nhà nàng

Sao anh chậm chạp để mang nỗi sầu?

Thương rồi phải nói ra mau

Bây giờ để khổ để sầu tội ghê!

 

Thôi thì yên phận mọi bề

Nam nhi, chi chí, lo yên nước nhà

Tình riêng giữ trọn mình ta

Chiến chinh khói lửa, xông pha chiến trường

 

Nợ sông, nợ núi đã xong

Nợ tình đã hết, tơ lòng còn vương

Tóc xanh nay đã điểm sương

Trông về cố Quốc, tiếc thương ngậm ngùi

 

Cố nhân cách biệt u hoài

Người ơi! có biết xứ người thương đau?

 

Đọc bài thơ của anh thấy ngậm ngùi quá,

xin họa lại để anh đọc cho vui

 

Lê Kim Oanh, May 2009

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  

VỀ MÁI TRƯỜNG

 

Xa xôi hơn nửa quả địa cầu

Vùng Trời kỷ niệm dấu theo nhau

Mái trường rêu độ phong sương ấy

Áo trắng Ngô Quyền phất phới bay

 

Bao nhiêu kỷ niệm, lúc chia tay

Ngậm ngùi thương nhớ dáng hao gầy

Ngày xưa chân xáo tung tăng nhẩy

Bây giờ bạc trắng tóc heo may

 

Hắt hiu trở lại mái trường xưa

Nhìn sao xa lạ, thật không ngờ

Hàng cây phượng đỏ còn đâu nữa?

Chỉ thấy mơ màng dấu chân xưa

 

Tôi bước lần theo quán bên trường

Thẫn thờ ghi lại chút tơ vương

Nhớ thầy, nhớ bạn thời thơ ấu

Nhớ buổi tan trường dưới bóng mưa

 

Thôi thế đành xa, cách biệt xa

Phương trời, thương nhớ khó phôi pha

Khó cầm giọt lệ vương mi mắt

Nhìn lại dư âm, bỗng nhạt nhoà

 

Một chút nhớ về thời Áo Trắng
Kiều Oanh Trịnh, VA—May 2009


 

 

 

 

 


 

 

QUỲNH HƯƠNG MÙA CŨ

 

 


Những mùa thu cũ đẹp vô cùng

Cái thuở vào yêu rộn sắc hương

Tuổi mộng thêu mơ hoài phong nhụy

Quỳnh Hoa trang trọng  nở về đêm

 

Người ngồi, tôi đứng tựa sau lưng

Cái thuở trinh nguyên lắm thẹn thùng

Suối tóc vờn bay chiều gió lộng

Vướng sợi tơ lòng quyện nhớ thương

 

Là lúc Quỳnh Hoa đã bắt đầu

Đài hoa xòe táng nhụy giương cung

Buồm trương  lấm tấm vì sao nở

Là lúc mơ màng chuyện thủy chung

 

Tôi chàng đối ẩm tách trà sen

Tình tứ làm sao anh với em

Ném bỏ buồn vui thiên hạ sự

Chỉ còn cô đọng  chuyện Quỳnh Hương

 

Rồi bỗng một ngày lúc chớm thu

Khói lửa trời quê tỏa mịt mù

Giữa lúc Quỳnh Hoa  đang rộ nở

Chàng buốn vội vã khoác chinh y.

 

Từ đó hai phương trời xa cách

Nhạn buồn trời vắng biếng đưa tin

Quỳnh Hoa năm tháng phai nhan sắc

Tình lỡ tôi đành biệt cố hương.

 

Tôi tưởng chuyện lòng đà chôn chặt

Nào ngờ khi gió sớm thu sang

Quỳnh hương lại nở trong tâm tưởng

Tan nát cõi lòng chốn viễn phương.

 

Hoàng Ánh Nguyệt
05-05-2009

 


Những mùa Thu cũ của chúng mình

Đầy phong thu nguyệt, rộn ràng yêu

Hoa kia hé nhụy đêm huyền diệu

Quyến luyến phong Thu dạ Quỳnh Hương

 

Em mơ màng ngồi bên song cửa

Thềm hoa anh đứng trộm ngắm nhìn

Gió Thu mơn man làn tóc xõa

Như sợi tơ trời quyện bóng đêm

 

Thấp thoáng bên đèn hoa đang nở

Trang đài hé nhụy, đóa Quỳnh Hương

Khép nép bờ môi xinh mộng mỵ

Thì thầm anh kể chuyện yêu đương

 

Nâng chén trà thơm hương ngọt lịm

Say men trà rượu tựa men tình

Mang hết yêu thương vào mộng đẹp

Và dáng trang đài, đóa Quỳnh Hương

 

Bất chợt, bầu Trời đầy khói sương

Toả khắp quê nhà, khắp bốn phương

Quỳnh hoa vẫn nở khi Thu đến

Bụi đường khói súng chốn sa trường

 

Anh hỡi, giờ này anh nơi đâu?

Chim Trời biền biệt như bóng câu

Người còn xa tôi bao Thu nữa?

Để đoá Quỳnh Hương chợt héo sầu

 

Thôi thế đành quên chuyện thuở nào

Tình mình chôn chặt đã từ lâu

Thuyền kia lạc bến, đành dang dở

Chuyện đoá Quỳnh Hương–Kỷ Niệm Sầu

Thương tặng chị Hoàng Ánh Nguyệt nhân đọc bài thơ
"Quỳnh Hương Mùa Thu Cũ"
Kiều Oanh Trịnh–May 25/09

 

 

 

 

 

  

 

Mộng Dưới Hoa

 

 

Ngày xưa gối mộng giấc mơ hoa

Anh tưởng tình ta chẳng nhạt nhòa

Chẳng bao giờ hết tình luyến ái

Chẳng cách lìa xa, và không xa

 

Ngày xưa hai đứa vẫn chung đôi

Tay trong tay mãi chẳng tách rời

Tặng em từng cánh hoa nho nhỏ

Anh ước tình mình mãi mãi thôi

 

Giàn hoa thơm ngát cánh hoa xinh

Em tôi e thẹn đứng ngước nhìn

Bờ mi khép nhẹ, làn môi hé

Khẽ mỉm môi cười em tôi vui!

 

Hôm nay cũng dưới bóng hoa này

Em ở nơi nào em có hay?

Anh về đứng dưới giàn hoa cũ

Tìm dáng hao gầy em yêu ơi!

 

Em đã xa tôi nửa cuộc đời

Thuyền tình lỗi nhịp thế đành thôi

Tình xưa nay đã tan thành khói

Giọt lệ sầu tư luống ngậm ngùi

 

Nhặt cánh hoa rơi nơi chốn xưa

Tình mình theo khói tỏa xa mờ

Em về yên phận bên người ấy

Mình tôi thơ thẩn bến sông này

 

Thôi nhé, đành xa cách biệt nhau

Mộng tàn theo gió thoảng qua mau

Hoa kia tan tác theo làn gió

Tình riêng ấp ủ mãi tim sầu…..

 

 

Kiều Oanh, VA May 13-09                               

 


About the author
Leave Comment