BỐN MÙA PHÔI PHA

 

Bốn mùa em gánh thơ sầu

Rải “Hồ Than Thở”, bên cầu tương tư

Xuân lồng mưa gió âm u

Hạ đan màu nhớ, mây mù giăng che

Thu vàng cách trở sơn khê

Đông cài sương tuyết, đường về héo hon

Thuyền trăng, bóng nước mỏi mòn

Dáng người tri kỷ mãi còn mờ xa

Tình đầu!  Tình cuối!  phôi pha

Theo dòng suối bạc, cành hoa úa tàn

Ngờ đâu duyên kiếp bẽ bàng

Ngờ đâu anh nỡ phũ phàng bỏ em

Ánh đèn hiu hắt phố đêm

Thương em gẫy gánh, bên rèm lạnh đơn

Bờ môi đăng đắng tủi hờn.

 

Chúc Anh

Mỏng Manh Lối về

 

 

Nhớ anh em viết đôi dòng

Ngổn ngang trăm mối tơ lòng anh ơi!

Đường khuya không một bóng người

Em đi, trốn chạy ngõ đời khổ đau

Bước thầm từng bước lún sâu

Làm sao thoát khỏi biển sầu chia ly?

 

Ngày xưa mỗi phút thầm thì

Ngày nay tiếng bấc tiếng chì chát chua

Em đành chọn khúc tình thua

Ôm duyên tình lỡ..cho vừa lòng anh

 

Buồn ơi!  tình vẫn quẩn quanh

Chập chờn lối hẹn..mỏng manh lối về.

 

Chúc Anh 

Tụ Hiền Đường

 

"Quán đông chỉ thấy chúng mình nhìn nhau"

                                     TV

 

Bên dòng suối mộng chờ anh

Xuân Thu Đông Hạ lá cành luyến thương

Bốn mùa rực rỡ yêu đương

Hữu duyên tương ngộ – thiên đường trần gian

 

Đêm đêm hứng ánh trăng vàng

Em hòa mây nước điểm trang thơ chồng

Chữ "Yêu" đậm dấu mặn nồng

Chữ "Mình" lả lướt như Rồng lượn bay

 

Thủy chung một dạ đắp xây

Ngày ngày tơ sợi kết đầy hương hoa

Cầu Trời ban phúc tình ta

"Bách Niên Giai Lão" chan hòa ấm êm

 

Hoàng hôn ngả bóng êm đềm

Con đường uốn khúc tóc mềm quyện trăng.

 

Chúc Anh 

Yêu Thương

Anh là tất cả tình yêu

Nguồn thơ mộng ước sớm chiều cho em

Vương vương sầu nhớ bên rèm

Nghe chiều lá rụng quanh thềm tương tư

 

Chúc Anh

 

 

Thủy Chung

 
 
Phút chia ly!  Ôi ngậm ngùi lưu luyến
Tiễn anh đi giữa phố vắng chiều thu
Nhìn đoàn xe lăn chuyển hướng thượng du
Lòng đau thắt không gian như động
 
Mầu xe buồn tím đen chiều gió lộng
Mang anh đi mang nỗi nhớ dạ trông
Mang trái tim chung thủy thắm hương nồng
Đang rỉ máu theo vết xe khuất núi
 
Vì em, con – nén bao sầu hận tủi
Đành lặng thinh…anh ngậm đắng nuốt cay
Đành hy sinh chuốc đau khổ, tù đầy 
Cho gia đình êm xuôi giòng giông bão
 
Chốn rừng sâu anh đọa đầy tâm não
Nơi quê nhà, em sầu ngất đắng cay
Hồn lang thang mòn mỏi dáng thân gầy
Ngày đoàn tụ còn viễn vông mờ tối
 
Bao dấu yêu kỷ niệm xưa, lời nói
Em khắc sâu trong tâm khảm, chờ anh 
Bao luyến thương, âu yếm thuở đầu xanh
Em chôn kín trong tim, lòng chung thủy. 
 
Chúc Anh

Đến Bao Giờ ?
 
Không bao giờ em giận
Chỉ vương chút dỗi hờn
Em buồn anh vô kể
Để em chĩu cô đơn
 
Không bao giờ anh hỏi
Vì đâu đôi mắt hiền
Chứa khung trời xa thẳm
Cùng vạn nỗi ưu phiền
 
Không bao giờ anh thấy
Một vì sao chơ vơ
Bên góc trời hiu quạnh
Lấp lánh vẻ bơ thờ
 
Đến bao giờ? anh hiểu
Nỗi khổ sầu lòng em
Như nửa vầng trăng khuyết
Chơi vơi giữa lặng im.
 
Chúc Anh

Anh Xin Em
 
Anh xin em đừng khóc
Duyên xưa dù lỗi thề
Đôi môi mềm hương tóc
Đừng khơi nỗi đam mê
 
Anh xin em đừng nhắc
Yêu thương lời ngọt ngào
Trong yếu lòng giây khắc
Đời ta đã vội trao
 
Anh xin em đừng nhớ
Con đường xưa lối mòn
Nụ hôn chiều nắng đổ
Xây mộng thắm vàng son
 
Anh xin em đừng đến
Đừng ngả nghiêng bên rèm
Đừng buông rơi trìu mến
Đừng lả lơi gió đêm
 
Anh xin em đừng hỏi
Vì sao tình úa tàn
Đôi ta đường hai lối
Ôm nỗi sầu ly tan
 
Anh xin em đừng tiếc
Mộng xưa tình tuyệt vời
Chiều buông ngời mắt biếc
Vang bóng thời xa xôi
 
Anh xin em lần cuối
Đừng nói chỉ một đời
Yêu anh tình đắm đuối
Không bao giờ phai phôi.
 
Chúc Anh

MẸ VIỆT NAM
 
 
Tiết trời Xuân se lạnh
Con tưởng nhớ mẹ hiền
Bao Xuân buồn hiu quạnh
Mẹ đau khổ triền miên
 
Con yêu Mẹ ngút ngàn
Mẹ Việt Nam khói sương
Đời Mẹ sầu chĩu nặng
Tràn nỗi sầu tang thương
 
Đời con sống ly hương
Dân con kiếp đoạn trường
Do bọn người hung bạo
Tàn ác ngấm tủy xương
 
Lòng quặn đau sầu nát
Dõi quê hương điêu tàn
Thân Mẹ gầy héo hắt
Muôn triệu người lầm than
 
Dù phận hèn sức yếu
Con quyết sẽ vuông tròn
Nối chí hùng Trưng, Triệu
Tự Do cho nước non
 
Theo sóng biển mênh mông
Con thả hồn hoang vắng
Vào đôi tay ấm cúng!
Tình Mẹ lấp gió đông.
 
Chúc Anh

TÂM TÌNH DÂNG CHÚA
 
 
Tình Cha như núi cao vời
Như trời biển rộng muôn đời yêu con
Hồn con khao khát mỏi mòn
Hồng ân Cha ngự tim con không rời
 
Chúc Anh

QUÁN TÌNH

 

Thân tặng Ông Chủ "Quán Bốn Mùa"

 

Lời mời tha thiết, ngọt ngào

Nghe chừng như lạc động đào-thiên thai

Hẹn anh giờ Tuất ngày mai

Em mang áo lụa, đôi hài anh mua

Tặng em sinh nhật năm xưa

Em tròn mười tám, tóc vừa chấm lưng

Thoạt nhìn, anh mến..anh cưng..

Trầu cau dạm hỏi, Mẹ mừng, em vui

Vu Quy!  Lễ Cưới bao người

Thi Văn chúc tụng ngát lời ngợi khen

"Quán Bốn Mùa"…chúng mình quen.

 

Chúc Anh 

Xuân Tình

 

 

Em biết không,

Trời vừa chớm Xuân

Ngàn đóa hoa mơ

Phơi hương tuyệt diệu

Thứ bảy cuối tuần

Mây giăng mầu nhớ

Anh ngồi vẽ mộng

Họa dáng hình em

Bên sợi nắng mềm

Lung linh trước gió

Buồng tim bỡ ngỡ

Suối tóc buông rèm

Đôi mắt dịu hiền

Nụ cười thắm duyên.

 

Chúc Anh 

(viết thay một người)



VÌ SAO ?

 

Mùa Xuân

sao nắng héo gầy

sao mưa rên rỉ

sao mây nhạt mờ

sao hoàng hôn bóng hững hờ

sao tình anh mãi lững lờ xa xôi

 

Chúc Anh

 

About the author
Leave Comment