THƠ ĐÊM BA MƯƠI THÁNG TƯ

 

                               – Gửi Trùng Dương

 

 

                   Anh ạ, hôm nay ngày ba mươi

ngày muốn quên mà đêm vẫn nhớ

người bạn từ xa xin em một bài thơ

cho cây nhang chị thắp trên bàn thờ Phật

cây nhang uốn tàn cong xuống tháng tư

chắc chị muốn em tặng một bài thơ biết khóc

 

Nhưng nước mắt em đã từ lâu trong suốt

những vết thương như vết cắt trên cây

trong hủy diệt tìm mầu xanh trở lại

tâm hồn em đã chìm trong niềm hòa giải

em nhìn xuống thương đau như nhìn xuống trang kinh

                                  ba mươi lăm năm em không đánh mất tên mình

dù ai đã gọi em bằng những tên rất lạ

em là bạn hay em là thù vẫn là em cả

vẫn một em với ngơ ngác da vàng

vẫn một em mãi mãi Việt Nam

làm sao mình đổi được quê hương anh nhỉ

 

Ba mươi lăm năm mình đã bao lần lau khô mắt lệ

bị chính giống nòi ngun ngút hận thù

pho sử nào máu thấm đến thiên thu

mà ta chỉ có một trang đời để sống

 

Lòng như sông hiền muốn làm hòa với sóng

em đứng đây hòa giải với đất trời

hòa giải với ngàn ngàn giọt lệ đã rơi

em tha thứ và cầu xin đất trời cùng tha thứ

ngọn nến nào lung linh bàn thờ Chúa

nén nhang nào dưới chân Phật tàn cong

trang kinh thơm em trải xuống giữa lòng

thấm vết cắt thôi không còn chẩy máu.

 

                                  tmt – Đêm 30/4/2010

                                  Trần Mộng Tú

About the author
Leave Comment