Đời không dung người hào kiệt

 

Ngày rỗi nằm khoèo xem tiểu thuyết

Kiều Phong ngộ sát ả A Châu

Hỡi ơi đời chẳng dung hào kiệt

Càng lắm tài hoa chóng bạc đầu

 

Ta đâu muốn cao như ngọn núi

Suốt đời bịa đặt những tình nhân

Rừng sâu ngày tháng đi lầm lũi

Nhớ thương hờ cho đỡ mỏi chân

 

Lòng người hẹp như chữ o nhỏ mọn

Nên không dung nổi một chân tài

Em từ chối cùng ta mưu việc lớn

Đời chỉ dùng ta một chú cai

 

Làm đứa thất phu mang áo giấy

Hồ đồ nhập bọn với nhân gian

Em chả yêu ta

       Ta biết vậy

Tâm hồn hào kiệt vốn cô đơn

 

Ta vẫn sống nồng nàn và hào sảng

Mắt em không chứa hết bóng ta đâu

Dù thơ ta có chút gì lãng mạn

Không giúp em khuây khỏa một cơn sầu

 

Thời loạn

            Người Làm Thơ trở thành tên tiểu tốt

Lời hay ho không đủ để đời tin

Em vẫn nghĩ ta điên rồ dại dột

Sống lạ lùng bên cạnh đời em

 

Buổi chiều hành quân về

                                uống la-ve trong quán

Súng vất dưới chân

                        Mũ sắt dưới bàn

Lắc cục đá trong ly

 mỉm cười khinh mạn

Đời đang hắt hủi một thi nhân

 

Người chẳng yêu ta

cũng không chống đối

Chỉ làm ngơ như cây cỏ vô tình

Ơi hỡi Kiều Phong

 Ngươi đừng chết vội

Ngươi có A Châu

                        Ta chỉ một mình!

                                                                        (1967)

                             Thiếu Khanh

About the author
Leave Comment