MÓN QUÀ NGÀY TỪ PHỤ

Ngày mẹ mất Thục Vũ vừa đúng 10 tuổi. Vũ nhớ hôm đó Trời mưa tầm tã, bên cạnh giường, Bố nắm chặt tay Mẹ. Mẹ thều thào

Anh ráng bảo trọng và lo cho Thục Vũ. Em xin lỗi đã không thể sống để cùng anh lo cho con được. Anh nhớ tìm người phụ anh trông nom Thục Vũ dùm em nhé.

Nói xong, Mẹ nấc lên một tiếng và xuôi tay.

Bố nghẹn ngào ôm chầm lấy Mẹ, nước mắt dầm dề

Thục Đoan, sao em lai nỡ bỏ Bố con anh mà ra đi như thế này Vũ ơi! Mẹ mất rồi.

Thục Vũ ngơ ngẩn chạy lại ôm chầm lấy thân thể lạnh ngắt của Mẹ oà khóc. Thế là cô mồ côi Mẹ từ ngày ấy .

Ma chay Mẹ xong, Bố tất tả bôn ba lo kế sinh nhai nuôi Bà Nội và Vũ. Bố vừa chạy xe ba bánh, vừa đưa rước Thục Vũ đi học.

Mỗi sáng, Bố dậy sớm chở hàng cho khách ra chợ xong Bố về nhà đúng 8:00 giờ để chở Vũ đến trường. Buổi trưa Bố ghé ngang đưa cho Vũ gói xôi hay ổ bánh mì thịt, chiều Bố đón về. Từ ngày Mẹ mất Bố càng vất vả thêm. Vũ nhớ lại lời Mẹ kể cho Vũ nghe khi Bố bị tù.

Bố mẹ cưới nhau không được bao lâu thì mất nước. Là sĩ quan của Chế Độ Cũ, một tháng sau, Bố bị bắt vào trại cải tạo Tập Trung. Khi Bố đi trình diện thì Mẹ đang mang thai Thục Vũ. Thế là Mẹ phải tần tảo thay Bố lo cho Ông Bà Nội và Thục Vũ đang tượng hình trong bụng Mẹ. Mẹ bương chải, buôn bán, vá víu đầu này, đắp đỗi đầu kia để đủ tiền lo miếng cơm manh áo cho gia đình và có tiền đi thăm nuôi Bố.

Những năm Bố bị đưa ra Bắc, mẹ phải lặn lội, trèo non, lội suối tuy với Thục Vũ ở trong bụng, mà Mẹ vẫn nặng nhọc chịu khó đi thăm Bố rất thường xuyên. Một lần gần đến ngày sanh, Mẹ lên thăm, và hỏi Bố muốn đặt tên con là gì?

Bố bảo:

Nếu con trai thì Phong Vũ, con gái là Thục Vũ

Thế là Vũ ra đời.với cái tên Bố chọn–Thục Vũ.

Khi Vũ lên 8 thì Bố được thả. Bố về thật bất ngờ. Vũ nhớ ngày hôm đó, Vũ đang đứng trước cửa chờ Mẹ về, bất chợt, Vũ thấy một người đàn ông mặc bộ quần áo màu xanh của lính ngày xưa, tuy cũ nhưng tươm tất, sạch sẽ đang lầm lũi đi vào cổng nhà, Vũ dụi mắt nhìn lại, thì nhận ra Bố ngay, vì Vũ vẫn thường theo Mẹ đi thăm Bố. Mừng rỡ, Vũ kêu to:

Bà ơi ra mau, Bố cháu về Bà ơi!

Bà nội đang nằm trên cái võng sau nhà, nghe Vũ gọi, Bà chạy ra, nhìn thấy Bố, bà ôm chầm lấy.

Ôi! Con tôi đây, Phong đây phải không con…. Con trông gầy và đen quá. Thục Vũ, Cháu chạy ra chợ báo cho Mẹ biết là Bố về rồi, Mẹ lo thu xếp dọn hàng sớm, ghé chợ mua thêm thức ăn về nấu cho Bố ăn nhé.

Vũ lật đật chạy bay ra sạp bán hàng của Mẹ.

Mẹ ơi, Bố về rồi, Bà bảo ra gọi Mẹ dọn hàng về sớm rồi mua thức ăn về nấu cơm cho Bố ăn.

Mẹ mừng run, vội vàng thu dọn hàng họ và đóng sạp, mẹ dắt Vũ ra chợ mua ít thịt, cá, rau cải về nấu cơm chiều, rồi ha mẹ con tất tả ra về….

Chiều hôm đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm thịnh soạn, có thịt quay, bánh hỏi, canh thịt bò nấu với cải chua sắt nhỏ, cá rô rán vàng, v.v., là những món mà Bố thích nhất.

Từ khi Bố về, gia đình Vũ vui hẳn lên, Mẹ đỡ vất vả, vì có Bố phụ Mẹ buôn bán, Mẹ mua cho Bố cái xe ba gác để sáng sáng Bố chở hàng cho Mẹ và khách, rồi Bố về nhà lấy xe đạp chở Vũ đi học.

Cứ thế cuộc đời tưởng êm trôi vui vẻ với gia đình Vũ, nào ngờ, Mẹ mang bạo bịnh. Có lẽ vì những ngày cơ cực khi Bố đi tù, Mẹ vất vả kiếm sống nuôi gia đình và lặn lội thăm Bố nên Mẹ bị suy nhược cơ thể, Bố về được 2 năm thì Mẹ mất.

Từ ngày Mẹ mất, Bố mất hẳn vẻ tinh anh vui vẻ. Lúc nào mắt Bố cũng xa xăm, hoang vắng, nhưng Bố chăm lo cho Vũ thật đầy đủ. Bố chở Vũ đi học, cuối tuần, Bố dắt Vũ và Bà Nội đi chơi, chỗ này, chỗ kia, mua sắm cho hai bà cháu những món quà nho nhỏ, có khi Bố lại dắt cả nhà vào Chợ Cũ ăn mì vịt tiềm, Bố còn mua vịt quay, bồ câu chiên đem về để lên bàn thờ Mẹ, Bố thắp nhang khấn Mẹ mà mắt Bố rướm lệ….

Thấy Bố buồn, Vũ cũng chẳng vui, Vũ nhớ Mẹ bao nhiêu thì thương Bố bấy nhiêu. Vũ biết Bố thương Mẹ lắm, Bố thương Mẹ hơn tất cả. Bố vì thương nhớ Mẹ nên mới ủ rũ như thế. Vũ cũng nhớ Mẹ có thua gì Bố đâu? Mẹ là tất cả của Bố con Vũ. Bây giờ Mẹ mất rồi, Bố và Vũ là hai cái bóng bên nhau, tuy có Bà Nội lúc nào cũng thương yêu, chăm sóc Bố con Vũ, nhưng làm sao bằng Mẹ được. Tình thương của Bà Nội khác hơn tình thương yêu của Mẹ với Bố…  Vũ thường nghe Bố nhắc đến Mẹ luôn. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, Bố đều thắp nhang rồi đứng lặng hàng giờ trước Bàn Thờ Mẹ, lúc nào Bố cũng rớm nước mắt, Bố khấn nguyện, gọi tên Mẹ hoài… Vũ thương Bố quá. Đã bao năm rồi mà Bố vẫn chưa quên được Mẹ.

Thấy Bố vất vả vừa kiếm tiền lo cho gia đình, vừa phải làm “Gà Trống Nuôi Con”. Bà nội mới khuyên:

Hay là con tìm xem có cô nào kha khá, hiền lành thì cưới về để nó phụ con trông coi việc nhà và chăm sóc Thục Vũ đi con

Thôi Mẹ ạ. Thục Vũ còn nhỏ quá, con không muốn cảnh "Mẹ ghẻ còn chồng", vả lại lòng con bây giờ chẳng còn ai hơn Thục Đoan cả Mẹ ạ.

Nhưng mà vợ con đã mất mấy năm nay rồi, chả nhẽ con cứ ở vậy sao? Con cần có người bạn nữa chứ?

Không đâu Mẹ, con có Mẹ, có Thục Vũ là đủ rồi.

Nghe Bố nói thế, Bà Nội cũng không ép Bố nữa. Bố con Vũ đang sống như thế thì có tin cho các tù cải tạo trên 3 năm được theo diện HO sang Mỹ. Bố biết mà vẫn dửng dưng chẳng chịu lo giấy tờ đề xuất ngoại. Bà Nội nhắc thì bố bảo.

Con không muốn xa nơi đây, vì mộ nhà con còn nằm kia Mẹ ạ

Thì có sao đâu, vợ con mất rồi, con cứ bốc mộ Thục Đoan rồi thiêu lấy tro đem theo sang bên đó, để vợ con vào Chùa nghe kinh kệ, khi rảnh con đến thăm cũng được mà? Con phải lo cho tương lai của Thục Vũ chứ. Mẹ và con thì cần gì, nhưng con bé còn nhỏ, để nó ở đây uống cả một đời con trẻ con ạ.

Bố nghe Bà nói có lý, thế là Bố đi lục lọi giấy tờ đem nộp vào diện HO đi Mỹ. Mặt khác, Bố mướn người tảo mộ Mẹ, thiêu lấy tro bỏ vào một cái hũ bằng men thật đẹp, đậy kín, Bố để lên bàn thờ Mẹ, chờ ngày đi sẽ bỏ vào vali.

Một năm sau, Bà Nội và Bố con Vũ được phỏng vấn và xuất cảnh sang Mỹ. Bố để căn nhà lại cho vợ chồng Cô Út ở. Trước ngày đi Bố bùi ngùi nhìn lại căn nhà thân yêu mà Bố mẹ đã ra công gây dựng từ bao lâu nay, và Bố luôn tưởng như vẫn còn vương vấn hình bóng Mẹ. Bố không quên đem theo hũ tro và bức ảnh của Mẹ …. Gia đình Vũ được bảo  trợ đến định cư tại Charleston, Tiểu Bang South Carolina…

Bố bắt đầu cuộc đời mới ở một đất nước xa xôi, những năm đầu, còn lạ nước lạ cái, cuộc sống thật vất vả. Bố tìm việc làm, Bà Nội đã già, Vũ mới 15. Với tuổi này ở đây, họ bắt buộc Vũ phải đi học ở trường, chưa được cấp giấy phép cho đi làm, vả lại vốn liếng tiếng Anh của Vũ vẫn còn mù mịt.

Bố xin được việc làm ở một khu chợ bán thức ăn. Ngày làm 8 tiếng. Vì chưa có kinh nghiệm, nên Bố chỉ đứng gói thịt, dần dần Bố học hỏi thêm, nên được đứng cắt thịt từng phần rồi giao cho người khác gói. Chiều về, Bố ăn qua loa, khi miếng cơm nguội, hoặc miếng bánh mì xong Bố lại phải chạy đến trường để học ESL. Lúc đầu chưa có tiền mua xe, bố phải đi nhờ xe của bạn làm chung sở, rồi Bố cũng dành dụm mua được chiếc xe cũ, hàng ngày Bố đi làm và chở Vũ đến trường. Rồi Bố vào trường Đaị Học Công Đồng Trident Tech học lấy mảnh bằng 2 năm về Computer, sau đó Bố tìm được việc làm cho một Công Ty điện tử, đời sống tạm ổn.

Cuối tuần Bố chở Bà Nội và Vũ đi chợ mua thức ăn, có khi ra công viên ngồi chơi. Tiểu Bang này rất ít người Việt, nên thật buồn. Bố vất vả lắm, đi làm về Bố còn phải phụ việc nhà, vì Bà nội đã già yếu, Thục Vũ thì bận học hành, lại sắp sửa thi vào Đại Học. Vũ lo luyện thi SAT và các bài thi khác. Khi Thục Vũ được 16 tuổi thì xin được Work Permit, Vũ tìm việc làm bán thời gian cũng đỡ cho Bố chút ít về tiền sách vở và tiền quà. Thấy Bố túi bụi, Thục Vũ thỏ thẻ

Bố ơi! Bà nội già yếu rồi, nay mai con cũng vào nội trú, Bố ở nhà một mình sẽ cô đơn lắm, Mẹ mất đã lâu, Bố nên tìm một người bạn để hú hí sớm hôm đi Bố. Con nghĩ Mẹ cũng không buồn Bố đâu.

Bố lắc đầu

Con không hiểu Bố đâu. Trong lòng Bố lúc nào cũng chỉ có hình bóng Mẹ thôi con ạ. 

Mà Mẹ đã mất lâu rồi, sao Bố không nghĩ đến sự cô đơn của Bố chứ?

Mẹ con là người Bố yêu thương suốt cuộc đời của Bố, có con và Bà Nội ở cạnh rồi, Bố không cô đơn đâu con

Thì Bố cũng sẽ tìm được người thay thế cho Mẹ chứ, biết đâu Bố sẽ gặp người khác còn hơn cả Mẹ thì sao?

Không đâu con ạ. Con không hiểu Bố đâu. Hôm nay Bố sẽ tâm sự cho con nghe về tình yêu của Bố Mẹ đây:

Ngày Bố còn trẻ, Bố cũng có nhiều cuộc tình, hẹn hò nhiều người đàn Bà, trẻ, đẹp hơn Mẹ con nữa. Bố cũng đã từng yêu thương, hứa hẹn, v.v. Nhưng đến khi Bố gặp Mẹ trong một buổi sinh nhật tại nhà người bạn, cặp mắt của Me đã làm Bố say mê và quyến luyến. Sắc đẹp của Mẹ không nổi bật như các người đàn bà mà Bố đã quen, ở Mẹ toát ra một sự hiền dịu, duyên dáng thật khó nói, nhìn Mẹ tim Bố xao xuyến, băn khoăn, Bố bị ám ảnh bởi cặp mắt long lanh và mái tóc dài của Mẹ mãi suốt đêm hôm đó.

Bố vốn rất dạn dĩ, phong ba đời quân ngũ nhưng bố lại thật nhút nhát không dám làm quen Mẹ, mặc dù gương mặt Mẹ rất nhân hậu, nhưng trong cái nhân hậu đó có một sự kính trọng e dè. Vì thế mà ngày hôm sau Bố nhất quyết hỏi thăm bạn của Bố về Mẹ. Thì được biết Mẹ là con gái Út một nhà giáo, được cưng chiều. Mẹ có ăn học và rất thùy mỵ, Mẹ cũng đang có nhiều người theo đuổi. Bố nhờ người bạn giới thiệu nên Bố làm quen được với Mẹ. Từ đó, Bố Mẹ quen nhau rồi thương yêu nhau. Bố bỏ hết những mối tình xa xưa, quên hết những chuyện tình vụn vặt. Bố luôn luôn bên Mẹ.

Ngày Bố ra trường, đổi về Miền Trung, Mẹ khóc hết nước mắt, Bố xa Mẹ cũng không đành, thế là Bố về xin Ông Bà Nội cưới Mẹ cho Bố. Ông Bà ngoại tuy thương Bố, nhưng Ông Bà lại lo khi lập gia đình với Bố thì Mẹ lại theo Bố đi xa. Bố phải năn nỉ và hứa là sẽ gửi Mẹ thương xuyên về thăm ông bà. Cũng may chỉ ở Huế có 2 năm thì Bố được chuyển về làm việc tại Sàigòn. Thế là Mẹ lại được gần Ông Bà Ngọai.

Bố Mẹ rất hạnh phúc bên nhau, Mẹ con là một người đàn bà đảm đang, một người vợ tế nhị. Bố rất hãnh điện và nghĩ không thể có một người đàn bà nào có thể thay thế Mẹ con trong trái tim của Bố cả. Bố nói như thế, chắc con cũng hiểu được tình cảm của Bố rồi phải không. Đó là như thế đấy. Vì vậy mà khi Bà Nội hối thúc Bố tìm Mẹ kế cho con, Bố đã không chịu. Bây giờ chính con lại khuyên Bố nữa, chỉ khi nào có một người đàn bà thứ hai như Mẹ con thì Bố mới xiêu lòng thôi, con gái của Bố ạ. Vả lại, Bố không muốn con chịu cảnh "mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng", mặc dù con cũng đã lớn rồi. Bố sợ gặp phải người kế mẫu ác nghiệt với con thì chắc chắn Mẹ con ở nơi xa xăm kia sẽ buồn đau không ít, Bố không muốn làm đau lòng Mẹ con ạ. Con hiểu Bố nói gì rồi chứ.

Thế đấy. Bố đã tâm sự nỗi lòng của Bố với Thục Vũ như thế! Nước mắt Thục Vũ giàn dụa, thương Bố quá. Bố ơi! Tai sao Bố lại chung thủy với Mẹ đến như thế được nhỉ? Trong cuộc sống hàng ngày, Thục Vũ cũng thường nghe và thấy biết bao nhiêu gia đình đổ vỡ, bao nhiêu người đàn ông đã có vợ mà còn lăng nhăng, có vợ nhỏ, có bồ. Thậm chí, có người còn bất chấp dư luận bay về VN cưới những cô vợ chỉ đáng tuổi con đem sang làm vợ nữa. Thế mà Bố của Thục Vũ vẫn một lòng với Mẹ. Bố chịu hy sinh hết cuộc đời cho Thục Vũ chỉ vì Bố yêu Mẹ, không muốn người khác vào chiếm vị trí của Mẹ trong lòng bố.

Thục Vũ đưa mắt nhìn Bố. Bố thật đẹp trai, nước da bánh ít ngâm ngâm, gương mặt chữ điền, sống mũi Bố thẳng tắp và nhất là cặp mắt của Bố thì khỏi nói, cặp mắt cương nghị xa xăm, lúc nào cũng buồn vời vợi, mà không kém phần nghiêm khắc, nhưng khi Bố cười thì ôi thôi, cả một trời thương, đuôi mắt có những đường nhăn nhưng rất rạng rỡ, gương mặt Bố có những nét duyên dáng tráng kiện của một người đàn ông chung thủy và chịu đựng. Nhìn Bố hoài, và Thục Vũ chợt hiểu tại sao Mẹ lại yêu thương Bố như thế, vì lòng Bố rất vị tha và đáng kính. Bất chợt Thục Vũ ước ao khi Cô lập gia đình cũng được diễm phúc như Mẹ, Thục Vũ chỉ ao ước kiếm được một người chồng chung thủy, lo gia đình hết mực và đáng yêu như Bố. Đó là nền tảng của một gia đình Hạnh Phúc, nhưng thực tế dễ có mấy ai được như thế chứ!

Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày Từ Phụ. Thục Vũ nghĩ mãi, cố gắng tìm một món quà nào thật qúy giá để tặng Bố, Bố rất giản dị, Bố không thích quà cáp xe xua tốn tiền. Mấy năm trước lúc Thục Vũ con bé, vào ngày Father Day, Thục Vũ chỉ vẽ hay tự làm tặng Bố những bức hình có Bà Nội ngồi chính giữa hai bố con. Bây giờ Thục Vũ đã đi làm bán thời gian, cũng có tí tiền để dành. Thục Vũ muốn tặng Bố một món quà do chính đồng tiền của Vũ mua để tặng Bố. Vũ chợt nảy ra ý định đem bức hình của Mẹ đến một tiệm họa hình thật nổi tiếng nhờ họa sĩ hoạ lại bức chân dung của Mẹ để tặng Bố, nhất định Bố sẽ thích lắm.

Thục Vũ rất mừng khi cô đã nghĩ ra được món quà tặng bố cho Father Day. Thế là yên tâm. Cô mượn Bà nội tấm ảnh bán thân của Mẹ hồi còn trẻ, bức hình mà Bà Nội và Bố đang cất kỹ trong cuốn Album. Theo ngày tháng, tấm ảnh tuy đã hoen màu giấy, nhưng vẫn còn rõ nét xinh đẹp của Mẹ ngày xưa Vũ đem tấm ảnh ra tiệm nhờ họa sĩ hoạ lại dùm. Vài tuần sau Vũ đến lấy.

Ôi! Tấm ảnh hoạ giống Mẹ như khuôn đúc. Vũ sung sướng ghé tiệm mua một khung hình tuyệt đẹp. Cô lồng bức ảnh của Mẹ vào, rồi bỏ vào hộp. 

Chủ Nhật, June 20

Buổi chiều Thục Vũ mời Bà Nội và Bố đi ăn cơm tối tại nhà Hàng nho nhỏ, sau phần tráng miệng. Thục Vũ lấy gói quà đã gói và cột nơ thật đẹp, trân trọng đưa Bố, không quên kèm theo tấm thiệp

 

"HAPPY FATHER DAY

CHÚC BỐ MỘT NGÀY TỪ PHỤ VUI VẺ

BÊN CẠNH NGƯỜI THƯƠNG MUÔN ĐỜI CỦA BỐ

THỤC VŨ"

Bố từ từ mở gói quà, rồi Ồ lên một tiếng thật to, khi Bố nhìn thấy tấm ảnh bán thân của Mẹ với mái tóc huyền xõa dài trên vai, cặp mắt bồ câu đen láy đang mở to, và quyến rũ nhất là nụ cười tươi thắm đang nở trên đôi môi xinh đẹp của Mẹ. Bố bàng hoàng, sững sờ, không thốt nên lời, rồi bất chợt, đôi dòng lệ tuôn trào trên mắt Bố. Bà Nội và Thục Vũ không cầm được nước mắt cũng rơi lệ. Bố bảo:

Đây là món quà quý giá nhất đời của Bố. Bố yêu tấm ảnh này của Mẹ nhất. Bức hình này là lúc bố quen và có ý định xin cưới Mẹ, Bố đã xin tấm ảnh của Mẹ đem về cho Ông Bà Nội xem trước khi đi hỏi Mẹ cho Bố đấy con ạ. 

Bức ảnh kỷ niệm bố rất quý và giữ mãi đến bây giờ. Cám ơn con đã cho Bố một ngày Từ Phụ thật ấm cúng và đầy đủ ý nghĩa. Bố là người Hạnh Phục nhất đời, bên Bố có Bà Nội, có con gái yêu quý và có cả Mẹ nữa. Bố thấy đầy đủ lắm rồi Thục Vũ ạ.

Và bố nhìn vào ảnh của Mẹ thì thầm:

Thục Đoan ơi! Con gái của chúng ta thật tuyệt vời em ạ. Anh hy vọng nơi xa xăm kia, em có thể nhìn và thấu hiểu được lòng anh yêu thương em và con như thế nào! Hôm nay là ngày Hạnh Phúc nhất đời của anh từ khi vắng em….

 

Viết xong ngày Từ Phụ June 2010

Kiều Oanh Trịnh.

About the author
Leave Comment