CẢO THI

 

Tác giả:  Diệp Lan Chu

 

Lời giới thiệu:   Một người làm thơ trong nuớc gởi ra cho tôi một tập thơ nhỏ, mặc dầu tôi không phải là nhà thơ, chẳng phải nhà văn, cũng không hề quen biết tác giả. Sở dĩ tập thơ đến tay tôi là vì người nhận chuyển đem ra ngoài là bạn tôi. Anh bạn tôi biết tôi đôi khi cũng có viết lách đôi chút nên anh giao lại cho tôi chứ cũng chẳng biết giao cho ai. Theo kể lại, tác giả có năng khiếu về hội họa, sáng tác nhạc, và làm thơ. Cũng được cho biết, Diệp Lan Chu không phải là tên thật của tác giả, mà chỉ nên coi là bút hiệu. Tác giả không muốn tiết lộ tên thật của mình vì lý do riêng tư. Ông đã từng đi tù cộng sản. Ông hiện sống độc thân và rất nghèo. Ý nguyện của tác giả là muốn gởi đến những người yêu thơ nỗi lòng của một người sống mất tự do ở trong nước.  

     Tập thơ viết trên giấy học trò, khổ 8 x 5.8,  gồm hai chục bài thơ thể thất ngôn và tứ tuyệt. Các bạn yêu thơ có thể tư do trích nếu muốn, miễn là không thay đổi câu, chữ, và ghi rõ tên tác giả.

 

Thay Lời Tựa:

 

     Cỏ rất ít giá trị về mặt thẩm mỹ, nhưng cũng có những loại cỏ đã được đi vào văn học, nghệ thuật.

     Sách Khổng Tử Gia Ngữ có đoạn viết: “Khi ta mới vào chỗ bán cá ưon thì cảm thấy mùi hôi tanh. Ở lâu không còn cảm thấy gì nữa vì ta cũng đã hóa hôi ra rồi. Trái lại, khi ta mới vào nhà có cỏ Chi thì cảm thấy mùi thơm. Ở lâu không còn cảm thấy nữa, vì ta cũng đã hóa thơm ra rồi vậy.”

     Người xưa dùng danh từ “Cảo Chi” để ám chỉ nơi ở của bậc hiền nhân. Trong phần khai đề cuốn thơ Kiều, cụ Nguyễn Du cũng đã viết:

   Cảo thơm lần dở trước đèn

   Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh

     Tuy nhiên Cỏ nói chung đâu có được mấy người yêy, lại là thứ mà nhà nông chẳng ai ưa. Tự thấy mình còn thô sơ, nên Diệp Lan Chu tôi lấy nhan đề cho tập thơ bằng hau chữ: CẢO THI. Cảo là cỏ. Thi là thơ. Ý nói thơ đây chẳng khác gia cỏ, và cũng bởi lẽ có những mảnh đời chẳng khác cây cỏ, chôn chân vào nơi khô cằn sỏi đá trong suốt hai mươi năm dài khói lửa, không thể mưu ích cho mình và cho đời, cuộc chiến đó đã cướp mất tương lai, sự nghiệp và tuổi trẻ của bao nhiêu mảnh đời, với những nỗi đau thương, mất mát của hàng triệu gia đình phải lâm vào cảnh cùng cực. Mặc dù cuộc chiến đã lui vào dĩ vãng, nhưng những tiếng ai oán, những giọt nước mắty, những giọt máu con tim vẫn còn lặng lẽ tuôn trào mà chưa có dấu chấm dứt, như tiếng lá vàng vẫn rơi trong những mùa thu, âm thầm, văng vẳng trong gió, tronmg sương, trong sự tuyệt vọng …

     Những vần thơ đơn sơ vương mầu khói lửa của một thời kỳ lịch sử đen tối, như những tiếng gió heo may se lạnh muốn cống hiến khách yêu thơ chút dư âm của mùa trăng bang bạc. Thiết nghĩ những người có tâm hồn, mấy ai lại không có một mùa thu vương vấn?

 

Tác giả

 

Mấy bài này được trích trong tập thơ Cảo Thi của Diệp Lan Chu, trên 70 bài, cho đến nay vẫn chưa được xuất bản. Ước mong có sự giúp đỡ của một nhà mạnh thuờng quân để tập thơ nhỏ bé được ra chào đời, nếu có một chút ích lợi cho đời, cho kho tang văn học Việt Nam sau này, thì đó là niềm vui chung của những người thích chơi văn nghệ vậy.

Tác giả (ký tên)

 

1.   Khăn Gói Qủa Mướp

 

Vốn gót phiêu lưu chẳng ngại đường

Năm tư nhẹ bước biệt quê hương

Một sớm cuối thu sương gió nặng

Đèn mờ hiu hắt phố tang thương.

 

Thôi nhé từ nay giã biệt nhà

Chẳng còn đèn sách, chẳng ê, a

Sớm, chiều vắng tiếng trên hè phố

Vắng cả người thân bóng xế tà.

 

Tháp cũ, Hồ Gươm, nguyệt nửa vành

CỔ Ngư, Bách Thảo, vắng chinh xanh

Liễu buồnsương trắng hoa rơi lệ

Để lạnh riêng ai phút biệt thành!

 

Tuổi chưa mười bốn, nước phong ba

Thế phải tha phương kẻ thiếu nhà

Rồi lúc mơ về nơi viễn xứ

Nỗi lòng thầm gơ/I áng mây xa.

 

(Hồi ký Hànội cuối thu 1954)

 

2.   Nỗi Niềm Heo Đất

 

Heo đất ngày xưa vốn cổ phong

Xuân đến, xuân đi chẳng đổi lòng

Vẫn mầu hiền hậu như năm cũ

Vừa thơm, vừa sạch cả bên trong.

 

Heo đất mẹ cho nói những gì

Dậy con tiết kiệm để phòng khi

Sa cơ, lỡ bước không cầu lụy

Mưa nắng cuộc đời ai chắc chi

 

Tình yêu của mẹ để trong nôi

ấp ủ con thơ thuở thiếu thời

Khi nhìn kỷ niệm ngày thơ ấu

Lặng lẽ đong đầy nước mắt rơi

 

3. (đoạn cuối bài): Người Cùng Phố

 

Đường đời đôi ngả cách tình thân

Chiếc bóng thời giantiếc bội phần

Xui chi một giấc hoàng lương để

Canh cánh bên lòng kẻ cố nhân.

 

4.   Em Bé Bán Vé Số

 

Đường phố lang thanh dưới bước em

Sớm chiều mưa nắng vị tình quen

Chả thèm ấp ủ bàn tay mẹ

Thân phận chào đời trúng số đen.

 

Tối ngủ công viên ngựa, hổ chầu

Hỏi đời thân thế mấy ai đâu

Gối đá mơ màng chơi điện nguyệt

Bình minh chim hót vểnh tai trâu.

 

Kim qui lót dạ sáng đi cầy

Thường bữa cơn cần chẳng kém Tây

Khách sạn là hiên chơi thoải mái

Nhất kông dám quấy, nhị không rầy.

 

Tay không có cửa gõ thần tài

Số đỏ cầm rao bán những ai

May mắn bỗng nhiên thành triệu phú

Em thì hè phố sống lai rai.

 

5.   Mầu Sắc Quê Hương

 

Y phục Việt Nam tự thuở xa

Tha thướt b^n trong lụa nõn nà

Hồn quê một bước thêm mườinhớ

Đi đâu chẳng lộn áo dân ta.

 

Dáng vẻ áo dài đẹp biết bao!

Tôi yêu mầu áo tự hôm nào

Mầu của thân yêy tình đất mẹ

Bốn mùa phơi phới nét thanh cao.

 

Xa thì nhung nhớ, ở thương thương

Hình bóng trong tôi nỗi đoạn trường

Trênbước tha phương, sầu viễn xứ

Áo còn gợi lại nhớ dư hương.

 

Nhớ mãi dáng em áo trắng ngần

Như hoa mới nở bướm vườn xuân

Trải bao biến đổi đời nhân thế

Dưới bóng thời gian vẫn tuyệt trần!

 

6.    Bức Vẽ Trăng Rừng

 

Chân đồi sim tím suối trăng pha

Sơn nữ mảnh maid a trắng ngà

Khép nép mơn hoa trong gió nhẹ

Mơ màng tưởng nhớ bóng ai xa

 

Thiên nhiên đạt bút nhờ tay quen

Đường cong tuyệt mỹ mấy khi quên

Chỗ núi, non, khe đều nhớ cả

Hở thì tô trắng, kín bôi đen.

 

7.   Tự Vẽ Chân Dung

 

Mặt mũi chưa tô, chấm phá mờ,

Con gì chẳng giống tóc lơ thơ

Mực tím vô duyên, tình giấy mỏng

Hóa thằng há hốc, mắt lơ mơ.

 

Chiều tan trường học em săng chơi

Trong lúc mình đang mải vẽ vời

Em hỏi: “Vẽ chi vung vít thế?”

Mình bennói đại: “Vẽ ma trơi!”

 

8.   Mùa Xuân Ly Tan

 

Bên chồi lan thắm đá xanh vân

Đẹp tựa bài thơ có điệu vần

Như tin mai nở xuân về bến

Thoát áo đông phong để trắng ngần.

 

Tấm thiệp mừng xuân nét vẽ sơ

Lâu lắmthời gian xóa chủa mờ

Mầu thương, mầu nhớ, mầu hy vọng

Mầu của mùa hoa đang ước mơ.

 

Bỗng đâu mây tím phủ ngang trời

Nước xanh pha máu lạnh lùng trôi

Xuân đến,rồi đi trong lửa khói

Là mùa ly biệt tuổi đôi mươi

 

9.   Cá Sấu Giả Hình

 

Vốn ở hồ nông, chỗ vũng lầy

Ăn người rồi khóc giả làm ngây

Gớm thay thủ đoạn loài cầm thú

Nước mắt gian tà mấy kẻ hay!

 

10.  Lên Đường

 

Tôi lên đường vấn vương ý chí

Dẹp bút nghiên bỏ phí cuộc đời

Thế thời, thời thế ai ơi!

Nhìn xem phong cảng nghẹn lời nước non!

 

Dù xẻ núi e gì gián khó

Ngại lá vàng rách áo lung lay

Tư phong nào khác tù đầy

Mồ chôn hy vọng, những ngày, ngày xanh.

 

11.  Bán Vầng Trăng Khuyết

 

Sen cỗi hồ thu nước nủa vời

Trong vườn xơ xác lá hoa rơi

Ngựa Hồ, chim Việt cùng ta bán

Một nửa trăng xưa vẫn cuối trời.

 

Chỉ mình chiếc bóng với sao khuê

Vì nửa trăng đi chẳng trở về

Ta đã cầmlòng chò đợi mãi

Cam đành héo hắt với sơn khê!

 

12.  Chuyến Đò Chiều

 

Mây xám giăng giăng phủ sắc vàng

Mầu chiều tô đậm bóng đò ngang

Vạc kêu sương sớm mơ màng liễu

Cô khái buồnhiu đợi khách sang.

 

Thôi thế là thôi bến vắng rồi

Bên bờ sông Dịch chỉ riêng tôi

Cùng người duyên dáng hôm nào ấy

Lâu ngày gặp lại, lại xa xôi.

 

Ra đi một dạo mấy thu rồi

Khi qua bến ấy cảm tình tôi

Chinh khách bụi đường nơi chiến địa

Ngày về không hẹn tiếc nhau thôi.

 

Nào ngờ lại có buổi chiều nay

Bến cũ, đò xưa vẫn thế này

Mầu áo chinh nhân chưa giũ sạch

Hậnđời khôn tỏ lúc chia tay!

 

13.   Dòng Sông Ly Biệt

 

Em biết rằng em chẳng có duyên

Cùng anh kết mối một con thuyền

Bây giờ mộng đẹp chia hai lối

Để lại trong lòng chuyện khó quên!

 

Lặng lẽ nhìn anh chẳng nói gì

Thì ra không nỡ nói chia ly

Phải chăng giấc điệp đêm xuân mộng?

Hay là hờn dỗi dắt em đi?

 

Anh vô tình quá có ngờ đâu

Trời đất xoay vần cuộc bể dâu

Trăng đem tâm sự thành vô nghĩa

Trăng gió đong thêm nặng gánh sầu!

 

Tôi, nàng cách tở một con sông

Hai chiếc lá trôi nước ngược dòng

Sóng dạt lênh đênh thuyền mỗi ngả

Thế là không bến, thế là xong!

 

(Saigon những ngày đen tối 1966)

 

14.  Nười Đi Không Trở Lại

 

Anh lớp người trai nợ gió sương

Mới viề cưới vợ vội lên đường

AQuê hương máu lửa trời tang tóc

Khiến kẻ cô phòng nặng tấm thương

 

Đóa hoa biết nói dáng xinh xinh

Môi mọng, cười duyên, mắt ngụ tình

Hai má non non mầu mận chín

Tóc thề thơ trẻ nét đoan trinh.

 

Vợ hiền mòn mỏi những đêm dài

Một sớm tin chồng đã tái lai

Trang điểm phấn son chờ đợi đón

Người đi sao lại chiếc quan tài?!

 

Ngày tái lai thế thôi là hết!

Nỗi đau này hoa chết mầu tươi

Từ đây tắt hẳn nụ cười

Thương vành tang trắng, tiếc người ng`n thu.

 

( Saigon mùa mưa 1964, nhớ những người

bạn thân đã hy sinh.)

 

15.  Hòa Bình Hỡi Ơi

 

Hòa bình ơi hỡi hát vang vang

Tháp canhngơ ngác ngọn cờ Vàng

Tướng sĩ mất đầu nan tiến thoái

Chưa tỉng Nam Kha Mỹ chạy làng

 

Núi sương, sông máu chẩy về đâu?

Nâng chén ly tan Quốc hân sầu

Chiến địa oán than hồn tử sỹ

Ngàn đời bia đá một niềm đau.

 

(Saigon Đông Xuân 1973)

 

16.  Thần Tượng

 

Người là thần tượng của em thôi

Nhờ em tô vẽ mới lên ngôi

Là thần tượngđể em sùng bái

Nắm nót tha hồ chớ điểm môi

 

Tượng thần xem trước chớ xem sau

Cứ đứng xa xa kẻo nhỡ tầu

Kẻo tượng tan ra thành cát bụi

Hiện hình chó sóikhiến em đau.

 

17.   Thất Thế

 

Đống chữ vào đời, chữ phất phơ

Chữ ngu không học hóa ngây thơ

Thẹn mặt sách đèn đau chiến cuộc

Hổ danh khói lửa thất thời cơ

Phải chi đừng muốn làm người thật

Nửa ngợmngây ngô chẳng bến bờ

Non nước người xưa đâu mất cả?

Ai người cám cảnh ngợm còn mơ!

 

Nghĩ mình xôi hỏng bỏng không xu

Cuộc trần lỗ vốn lấy chi bù

Lắm lúc đã toan qui Phật – Chúa

Sợ đời ngứa miệng: “đĩ già tu!”

 

18.  Cuộc Đời Buồn

 

Đời buồn đeo đẳng dứt không ra

Chẳng đội trời chung với nó mà

Quẳng gánh rầu đi nào có được

Vì thằng giặc gớm sống trong ta!

 

19.  Xuân Ư

 

Lại xuân mơi mới đến rồi ư?

Bảo ai rằng mới mấy ai ừ

Phố xá lèo tèo, xe chật đất

Nhởn nhơ lũ ngọm, bố tiên sư!

Tiết xuân gió trướng xơi gà cúm

Chúa tể sơn lâm cũng bỏ xừ

Xem ra chó, chó ngon lành nhất

Gì gì cũng nhậu, chẳng gì từ.

 

20.  Vịnh Chiếc Lá Thu

 

Thu sang chiếc áo biệt mầu xanh

Mỗi lúc gần thêm chỗ rụng cành

Sương trắng vô tình đâu xá kể

Lá vàng trước gió, lá monh manh.

 

Sương thu nhỏ giọt đếm từng canh

Đợi gió heo may tiễn biệt cành

Đi vào cát bụi, quay về đất

Là chỗ sinh chồi chiếc lá xanh.

 

Xanh lá thu sang biệt sắc mầu

Tóc đen điểm bạc mỗi xuân sau

Trăm tuổi, sáu mươi đời được mấy?

Con người, chiếc lá khác chi nhau!

 

 

 

About the author
Leave Comment