TRẦN VẤN LỆ

Chùm Thơ TRẦN VẤN LỆ: Bài Thơ Mới Nhất: Đà Lạt Đây Thành Phố Núi – APRÈS LA PLUIE IL FAIT LE BEAU TEMPS (*) – Trôi Theo Dòng Đời – Cuối Tuần Tặng VTLV + Mỗi Giọt Lệ Là Một Giọt Quê Hương + Ai Có Mười Năm Không Nước Mắt, Ai Lòng Cô Quạnh Chẳng Như Sương.

image_pdfimage_print

ĐÀ LẠT ĐÂY THÀNH PHỐ NÚI

Bạn đã lên đây chưa?

Đà Lạt thành phố núi!

Bạn cứ đi, đừng hỏi

Thành phố đó chỗ nào…

.

Cứ nhắm hướng trên cao

Trên Trường Sơn bạn nhé!

Mây đang bay nhè nhẹ

Sương khói mờ lũng sâu…

.

Khi nghe lạnh trên đầu,

Bạn che giùm mái tóc.

Khi nghe lạnh trên ngực,

Cài nút cái áo laine…

.

Bạn à bạn đừng quên

Mình lên cao thì lạnh.

Nhưng Đà Lạt không tránh

Cái hướng nhìn bạn nha…

.

Đường đi nào cũng xa

Có đi thì có tới!

Đà Lạt luôn luôn đợi

Những ai yêu mù sương…

.

Đà Lạt luôn luôn thương

Ai mệt ngồi tựa núi,

Cầm nhánh thông lên thổi

Phấn thông bay ngạt ngào…

*

Ông Yersin chiêm bao

Thấy Đà Lạt đâu đó.

Công việc làm, ông bỏ

Đi tìm Đà Lạt thôi!

.

Và Ông đã đến nơi:

Đây, Trường Sơn mây trắng,

Đây, ngàn thông như thảm,

Dệt từ lụa từ tơ…

.

Đà Lạt đúng như mơ.

Ông Yersin ở lại.

Ông ở lại mãi mãi

Chứng tích:  Mộ Yersin!

.

Bạn cứ chậm đừng nhanh

Hãy tự tin mình tới!

Chí mình cao như núi,

Hồn mình nhẹ như sương…

Trần Vấn Lệ

==

.

Ba, bốn ngày… không nắng

bây giờ thấy nắng lên!

Ôi mặt trời làm duyên

cái mặt hồng thương quá…

.

Nắng đùa cùng hoa lá

tiếng chim hót đệm đàn

ai kìa mới đi ngang

tiếng bước chân nhỏ nhẹ…

.

Tôi săm soi cây khế

nâng từng chùm hoa xinh

cái mặt ai thật tình

hôn hoài hôn không hết…

.

Nắng lên dễ thương thiệt

ai đó nói bất ngờ

trời không phải sau mưa

mà đang trong nắng nguội…

.

Nắng đừng hoài khỏi tưới

Ngoại ơi về hái cau

Ngoại đi con theo sau

những ngày xưa thân ái…

*

Những ngày xưa trở lại

thái hòa Đất Nước tôi…

Nhưng mà tôi mồ côi

Mẹ Cha đều chín suối…

.

Chiều nay rồi sẽ tối…

rồi sẽ nửa đêm khuya

thương những người trở về

mắt mưa rơi từng giọt!

.

Má ơi trái khế ngọt

thương Má nó chín hườm

con thì có ai thương

mồ côi cha với mẹ!

.

Bước ai đi rất khẽ

nghe mà lòng nao nao

sắp Tết hai cây đào

mấy tuổi rồi yêu quý?

.

Trần Vấn Lệ

(*) Sau mưa trời đẹp

APRÈS LA PLUIE

IL FAIT LE BEAU TEMPS (*)

.

Ba, bốn ngày… không nắng

bây giờ thấy nắng lên!

Ôi mặt trời làm duyên

cái mặt hồng thương quá…

.

Nắng đùa cùng hoa lá

tiếng chim hót đệm đàn

ai kìa mới đi ngang

tiếng bước chân nhỏ nhẹ…

.

Tôi săm soi cây khế

nâng từng chùm hoa xinh

cái mặt ai thật tình

hôn hoài hôn không hết…

.

Nắng lên dễ thương thiệt

ai đó nói bất ngờ

trời không phải sau mưa

mà đang trong nắng nguội…

.

Nắng đừng hoài khỏi tưới

Ngoại ơi về hái cau

Ngoại đi con theo sau

những ngày xưa thân ái…

*

Những ngày xưa trở lại

thái hòa Đất Nước tôi…

Nhưng mà tôi mồ côi

Mẹ Cha đều chín suối…

.

Chiều nay rồi sẽ tối…

rồi sẽ nửa đêm khuya

thương những người trở về

mắt mưa rơi từng giọt!

.

Má ơi trái khế ngọt

thương Má nó chín hườm

con thì có ai thương

mồ côi cha với mẹ!

.

Bước ai đi rất khẽ

nghe mà lòng nao nao

sắp Tết hai cây đào

mấy tuổi rồi yêu quý?

.

Trần Vấn Lệ

(*) Sau mưa trời đẹp

==

==

TRÔI THEO DÒNG ĐỜI TRẦN VẤN LỆ

.

Nắng đến nỗi chim không về phố nữa!

(Chim chỉ về khi chiều xuống, hoàng hôn)

Nhiều công nhân không làm việc ngoài đường

(Như thợ điện, những người phu lục lộ…)

.

Xe rác vẫn chạy vì chỉ một người tài xế,

Cabine xe thì có máy điều hoà…

Tôi nghĩ đến những  con chim bay kiếm ăn xa

Tôi tin chim luôn luôn có mỗi ngày no đủ

.

Hãy nhìn kìa:  ban đêm xa lộ

Đèn sáng trưng cho công nhân sửa đường!

Hãy nhìn kìa hành lang nhà thương

Những y tá vẫn bình thường thay phiên ca trực!

.

Năm bốn mùa có một mùa nóng bức

Có một mùa lạnh lẻo, tự nhiên

Nhưng bạn à, bạn thấy những nhân viên

của Bưu Điện vẫn dầm mưa dãi nắng!

.

Những Công An, những Cảnh Sát thầm lặng

Họ chỉ cười chào trả tiếng Hello

Hải Lục Không Quân ờ nhỉ họ đi mô?

Không thấy cả ở phi trường hay bến cảng!

.

Quân đội Mỹ là chim?  Chim bay đâu từ sáng?

Chiều có về, đêm có ngủ hay không?

Nhiều khi tôi lòng có hỏi lòng:

“Mình hạnh phúc hay mình không hạnh phúc?”

.

Thành phố Mỹ song song hàng dọc

Thành Phố Mỹ song song hàng ngang

Tiếng chuông Nhà Chùa, Nhà Thờ vang vang

Từng bữa lễ hay từng ngày nhất định…

.

Hình như không ai có gì toan tính

ngay với tôi – chỉ nghĩ việc đi chơi

như bầy chim chúng có bầu trời

như hàng cây có màu xanh tươi Xuân, Hạ

.

Còn… Thu, Đông dĩ nhiên vàng lá

Lá vàng bay… ôi chao buồn mênh mông!

Tôi nhớ bà Quỳnh Dao, bà đã thác, cuối cùng

Bà đang ở một nơi nào trên trái đất?

.

Tôi không đếm, không đong cái còn cái mất

Tôi đã là Từ Thức lạc Bồng Lai!

Trần Vấn Lệ

NHƯ LÀ

TRUYỆN LIÊU TRAI

Cuối tuần!  Lại cuối tuần

nhanh như là gió thổi

mà kìa, lúa trên đồng nội

chưa thấy trổ đòng đòng…

vậy mà ai theo chồng

hai Thế Kỷ rồi đó!

.

Ô!  Tôi một đứa nhỏ

cứ nhớ thời gian xưa…

cuối tuần thường có mưa

Ông Trời chơi thật ngẳng:

học trò thì ghét nắng

ngày đi học không mưa…

cây thước Thầy cứ khua

làm học trò cứ sợ!

làm học trò cứ nhớ

câu “tục ngữ an nam”:

-Một cái doạ bằng năm cái đánh!”

.

Cuối tuần nào cũng lạnh

mưa hoài mưa mưa mưa!

.

Mưa, nhớ Lưu Trọng Lư

có bài thơ bất tử

có những câu bắt người ta tư lự

chẳng hạn như câu này:

“Mưa chi mưa mãi

lòng nhớ thương hoài…

Mưa mãi mưa hoài

lòng nhớ thương ai!

Trăng lạnh về non không trở lại!”

*

Tôi nhớ em:  Cô gái.

Tôi nhớ Ngoại: vườn cau.

Mưa chầm chậm, mưa không mau.

Nước chảy qua cầu, hai Thế Kỷ, nước trôi ra biển!

Em ra đó rồi biến…

          … như là chuyện Liêu Trai!

Trần Vấn Lệ

==

 AI CÓ MƯỜI NĂM KHÔNG NƯỚC MẮT

AI LÒNG CÔ QUẠNH CHẲNG NHƯ SƯƠNG

Xưa, nói mười năm là thở dài

Nay, mười năm… một thoáng con nai

nó ra bờ suối nghiêng đầu xuống

uống nước và rồi mọc cánh bay!

.

Xưa, mười năm, đúng mười niên kỷ

Nay, hẹn gì rồi cũng đã quên

Khi ngó lịch thì trang lịch mới

Khi tìm hình bóng mịt mờ im!

.

Mười năm cứ ngỡ thanh bình đẹp

Mà đó mà đây luống ngỡ ngàng

Rồi chuyện mười năm vào cổ tích

Như người con gái đã sang ngang!

.

Sài Gòn không chỉ mười năm nhớ

Mà nhớ muôn năm:  nó mất rồi

Bến Nghé chia hai dòng nước đục

Hình như vì lệ của ai rơi?

.

Mười năm chỉ ném vài viên sỏi

Mà vỡ tan tành muôn trái tim!

Có lẽ con nai về Darlak

Để Bình Dương lẻ bóng trăng lên…

*

Mười năm Cải Tạo rồi lưu lạc

Tôi vẫn là con của Mẹ Cha,

Mà giọt mồ hôi không thấy mặn

Mà chua lè vì bởi quê xa?

.

Hăm bảy năm sau về Cố Lý,

Cháu dẫn đi thăm đất mả mồ,

Cháu dẫn đi thăm từng đám ruộng

Đi qua cầu khỉ vẫn trơ vơ…

.

Cái cầu khỉ đó qua con suối.

Sông ra biển rồi, mưa theo sông

Tôi về gặp lúc trời khô hạn,

Nhang cắm bàn thờ hoa trổ bông!

.

Mười năm tôi hiểu là đau đớn

Chợt ngó ra vườn thấy bướm bay…

Tôi thất tình như con bướm đó?

Tôi có tình mà không ai hay?

.

Nhớ Kiều Thệ Thủy chàng thi sĩ

có hai câu thơ buồn thiết tha:

“Tôi thất tình đi hôn lá hoa

Bước lang thang giữa xứ sương nhòa…”

.

Mà sương nhòa thiệt, sương nhòa thiệt!

Ai hẹn mười năm chắc cũng buồn?

Ai có mười năm không nước mắt?

Ai lòng cô quạnh chẳng như sương?

.

Trần Vấn Lệ

=

=

MỖI GIỌT LỆ

LÀ MỘT GIỌT QUÊ HƯƠNG

Ở Mỹ ăn Mì Quảng / vui biết bao là vui!  Lề đường ta cứ ngồi không bị Cảnh Sát đuổi!

.

Mì Quảng:  Mì Quảng Ngãi!  Mì Quảng:  Mì Quảng Nam.  Muốn ăn sang vẫn sang, Có đây Mì Quảng Bình, có đây Mì Quảng Trị.  Nếu ăn mà chưa phỉ… thì còn Mì Quảng Ninh!

.

Ôi Mì Quảng linh tinh!  “Việt Nam Mình Như Vậy!”.  Nói mà nước mắt chảy xuống nụ cười Bolsa!

.

Đường Bolsa ai qua nhớ ghé ăn mì Quảng, dù chỉ ăn một thoáng mà sẽ nhớ một đời…

.

Đời của những ai rời Tổ Quốc đi ra biển!   Đời của ai đã liệng cái quốc tịch ở nhà…

.

Những người bỏ đi xa nhớ thiết tha Mì Quảng… nên từng, từng bữa sáng cứ thèm nhắc Quê Hương!

.

Tô Mì Quảng thấy thương!  Những sợi vàng sợi trắng cầm đũa lên thấy nặng cái mùi thuở đói nghèo…

.

Cầm đũa vớt cái… vèo, tô lại đầy nước mắt!  Hai cái chữ Tổ Quốc, thành… hai chữ Tô Mì!

.

Ai có nói cái gì, tôi hoan hô Mì Quảng!  Đó là món không chán truyền thống của dân tôi!

.

Ăn từ khi ra đời đến khi nhắc bữa giỗ… nhớ ông bà, tiên tổ của những người vượt biên!

.

Quảng Ninh hay Quảng Yên cũng có Mì Quảng ạ!  Bạn bè cười nghiêng ngả:  ngon nhất Mì Quảng Nam!

.

Nhớ quá năm bảy lăm thèm chén cơm, không có…rồi cũng qua đói khổ:  lề đường có gánh mì!

.

Tiền của con cháu đi gửi về nuôi Cha Mẹ nên chi mỗi giọt lệ là một giọt Quê Hương!

.

Việt Nam ôi Yêu Thương!

Việt Nam là vậy đó!

Trần Trung Tá