Thơ TRẦN VẤN LỆ: TUỔI TÀN MƯA BÓNG MÂY

==
TUỔI TÀN MƯA BÓNG MÂY
“Có ai mua Thơ hông?”. Ôi tiếng rao nhẹ hổng / một buổi tối trăng hồng… mà nghe lòng bạc phếch!
Thơ của những người chết! Tản Đà và Nguyễn Du! Nguyễn Du buồn Thiên Thu: Đoạn Trường Tân Thanh nhé! Tản Đà thì biển lệ tràn núi Tản sông Đà…
Một thời Nước Non Ta đêm đêm trào nước mắt! Tổ Quốc ơi còn, mất? Tiếng rao Thơ thê lương!
Hình như gió sông Hương đang thổi qua Mang Cá? Hình như người Thanh Hóa đang nhớ người Nguyệt Biều…
“Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt. Một dải Thu Giang nước vẫn đầy!”. Nước… cũng là… nước mắt? Người đi không thấy về!
Hoài Khanh, bài Cà Ty, như vầy – nghe nha bạn: “Một dòng xanh mấy niềm sâu, chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về… Giật mình sương rụng trên đê: Người Đi Rồi Chẳng Thấy Về, Chao Ôi!”.
Nhắc thôi! Chừng đó thôi… một thời Thơ tê tái… Tôi yêu người con gái một thời tóc gió thơm…
Tôi cũng nhớ Liên Khương – phi trường máy bay đậu. Đà Lạt tôi nương náu… xa ngút ngàn chân mây!
Tôi biệt xứ đến nay: 52 năm! Vĩnh Biệt! Lời chào trước khi chết… tuổi tàn… mưa bóng mây!
Trần Vấn Lệ

