GS/TS MAI THANH TRUYẾT: 1)-“xvczsaTừ Dân tộc Sanh tồn, qua Chủ thuyết Biến cải…” 2)- Bức tường đá Georgia Guidestones. 3)- Phong trào Gen Z ở Nepal. 4)- Sen Người và Sen Ta.
**
***
***
CA KHÚC BOLERO TÍM – Thơ Cô Gái Việt HỒNG THÚY – Nhạc Trần Chương Lương – ca sĩ KaNa Ngọc Thuý – Hoàng Đệ Production hòa âm.
TRUYỆN NGẮN Của Cô Gái Việt SỎI NGỌC: Hoàng Hôn Còn Sót Lại
Hoàng Hôn Còn Sót Lại – Sỏi Ngọc
Ông ta dí một xấp bạc trước mặt mẹ, hai hàm răng nghiến chặt, lăm lăm con dao nhọn hoắt:
– Đếm xem có đủ cho cô xài không?… Nếu thấy đủ rồi thì từ đây hãy ở nhà đi, tôi không muốn tôi bị truy ra tung tích từ cô!… Cô thật là cái nợ lớn cho tôi đó, biến đi! Bỏ tất cả mọi công việc ba xu đi!
– ……
– Còn không hiểu nữa sao mà ngước cặp mắt giả nai lên nhìn nữa! Từ giờ trở đi nếu chúng nó lùng ra tôi… Cô và con bé đừng trách tôi!… Thật phiền quá!
– Khoan! Anh à… Anh…
Ông ta hất mẹ té xuống đất, phóng người ra khỏi nhà bằng ngã sau, nhìn trước nhìn sau rồi biến mất. Mẹ không sao thốt nổi nửa lời, hàng nước mắt long lanh, quẹt nhanh. Vội vàng run rẩy quơ hết đống bạc trên bàn cho vào một cái túi nhỏ giấu dưới đáy tủ, sợ lỡ có ai nhìn thấy thì lại mắc họa vào thân.
Tôi ghì cái mền vào lòng, cắn chặt đôi môi cho khỏi bật khóc thành tiếng, hi hí mắt giả ngủ, nằm yên, thầm khẩn cầu Trời Phật cho ông ta biến mất khỏi cuộc đời khốn khổ của mẹ con tôi.
Tôi thù ông ta! Phải! Chỉ mới gần 8 tuổi thôi mà tôi đã có một kẻ thù không đội trời chung!… Là ông ấy! Đặc biệt vết sẹo dài vắt ngang chân mày trái làm ông ta giống như phù thủy, chiếc miệng không ngớt mắng chửi, đánh đập tôi khi ông về thăm nhà.
Tôi không hiểu sao ông ta có thể là cha ruột của tôi!
Ông đưa tiền cho mẹ một mà nạo tiền mẹ đến mười! Nếu mẹ không cất giấu những đồng tiền ấy đi thì sau này ông ta hỏi mà không có thì mẹ sẽ phải bị hành hạ đến chết!
Mẹ một mình nuôi tôi bằng đồng lương kham khổ, làm cô giáo cấp 1, và may thêm buổi tối ở nhà.
Những người đến đặt hàng may của mẹ, ai cũng hỏi tôi về cha, tại sao cha không bao giờ có mặt ở nhà. Những lúc như thế tôi lại úp mặt vào lòng mẹ, cảm thấy vừa tủi thân, vừa thù hận người đã mang danh hiệu CHA mà không tròn bổn phận với mẹ và tôi!
Mặc dù tuổi còn bé, tôi vẫn biết mẹ phải chịu đựng biết bao khổ sở cực nhọc vì miệng đời. Xã hội còn lạc hậu, nền nếp phong kiến xưa, và vì sự tồn tại của tôi, đứa con không mong muốn!
Tôi không khóc như mẹ, nhưng lì và thù hận ăn sâu trong tim óc non nớt của tôi, tôi nhất quyết phải làm một điều gì đó để cứu cuộc đời cực nhọc của mẹ ra khỏi cái hang hùm ấy.
Một hôm ông ta về nhà trong lúc tôi đang ngồi trước cửa chơi con búp bê bùn sình bẩn thỉu mà mẹ đã lượm từ đống rác cách nhà mấy mươi bước khi đi dạy học về. Ông kéo tôi xềnh xệch vào nhà:
– Đi tắm và lấy bộ đồ mới mặc vào!
– Đi đâu hả cha?
– Mày có quyền lên tiếng hả?
Chưa nói hết câu, ông đã sấn lại tát lên má tôi một cái thật đau điếng mà tưởng chừng thấy ngàn ngôi sao quay vòng vòng trên đầu. Té thụp xuống đất, tôi thút thít và biết là ông sẽ làm hại tôi:
– Con chờ mẹ về rồi mới đi…
– Mày còn trả treo hả? Đi ngay với tao! Tao không phải là cha mày sao?
Tôi lấy hết sức bình sinh và tất cả can đảm, hét lên:
– Không! Ông không phải cha tôi! Ông là người ác độc, ông là…
– Bốp! bốp!
Ông ta táng vào đầu tôi, túm tóc vặn ngược ra đàng sau. Hai con mắt đỏ ngầu, cả người ông tỏa ra mùi rượu nồng nặc, ông kéo lết tôi ngược ra sau nhà, hai cánh tay tôi níu ngược lại sau đầu, nương cho mái tóc như sắp lìa khỏi da đầu. Hai chân tôi cào cấu cố bám víu lấy những vật cản trong nhà, nhưng vô ích.
Ra đến sau bếp, ông mở nắp lu nước đầy 2/3, ông bế xốc tôi lên bỏ vào đó một cách gọn lỏn không do dự. Cái nóng đau rát cùng mồ hôi đổ túa ra đầu cổ từ nãy giờ, gặp lu nước lạnh mát bất thình lình, nhiệt độ trong cơ thể tôi tụt nhanh bất ngờ, tôi hoàn toàn mất tri giác, toàn thân mềm nhũn.
May là ngay lúc ông vừa bước ra khỏi bếp, thì mẹ tôi về đến nhà.
Điều đầu tiên bà làm là vô bếp múc nước rửa tay chân rồi mới bắt đầu làm bếp. Khi mở nắp lu nước ra thấy tôi nằm gọn lỏn trong đó, nước lên ngập đầu, tưởng là đã chết, mẹ hết sức bình sinh lật đổ cái lu, vỡ toang tành, tay chân mẹ bị mảnh sành của lu cứa đến trầy rất nhiều vết thương nhỏ máu, và bế xốc tôi sang nhà hàng xóm cấp cứu. Từ đó tôi và mẹ theo nhau bén gót, mẹ không dám hở tôi ra, sợ ông ta sẽ giết hoặc hại đến tôi.
Ông bà ngoại chỉ có mỗi mình mẹ là con gái duy nhất ở Cao Lãnh, gia đình khá giả nên mẹ được đi học đàng hoàng cho đến hết lớp 12. Một vụ pháo kích bất ngờ của Việt Cộng vào nhà dân khoảng năm 1973 đã làm cả xóm sụp đổ hoang tàn, bao người chết chóc, trong đó có ông bà ngoại! Mẹ được những người dân xung quanh vực dậy, di tản lên Sài Gòn. Mẹ chỉ biết hớt hơ hớt hải chạy theo đoàn người, với hai bàn tay trắng, tâm hồn rạn nứt, trái tim đã chết theo cái chết oan khiên của ông bà ngoại dưới đống đổ nát của nhà cửa làng mạc.
Ở Sài Gòn, chính phủ có xây một nơi tập trung khá rộng bằng mái tole cho những người chạy giặc từ quê lên tạm trú. Nơi đây mẹ một thân một mình, không người thân mà chỉ có những người cùng quê làng mà thôi. Mẹ phải bươn chải, phải tự tìm việc làm thêm để nuôi bản thân mình; còn những người khác ít học thì đi bán vé số, lượm ve chai, gánh hàng đi bán…
May là mẹ đã có một số vốn kiến thức thời trung học và ngoại ngữ loại khá nên làm cô giáo dạy toán và ngoại ngữ cho các em nhỏ ở SàiGòn.
Một buổi chiều đi dạy về tối, một đám côn đồ ra chặn đường, mẹ hốt hoảng không biết phải làm sao với ba bốn tên mặt mày hung dữ, mẹ chả có tiền bạc gì cho chúng cả, mẹ quỳ xuống van xin chúng đừng động tới mẹ, nhưng chúng chỉ cười hung ác, nhào vô cấu xé mẹ. Mẹ sợ đến ngất lịm trên nền đất bùn sình với bóng đêm ngày càng dầy đặc như để che đi cái dã man tàn ác của bọn côn đồ.
Khi chiếc áo nhỏ của mẹ vừa bứt ra khỏi người, tiếng cười man rợ của bọn ma cô vang lên thì ngay lúc ấy mẹ thấy một bóng người lao vút vào, con dao nhọn hoắt múa soạt soạt kinh hồn. Cả đám nhào vào đánh một người. Người “anh hùng” cứu mẹ bị một vết thương ở mặt, máu ào ạt tuôn ra, ông ta vẫn không cảm thấy đau mà cúi người xuống vác mẹ trên vai băng băng chạy thật mau vào những ngõ tối mà cả bọn lưu manh không biết đường đuổi theo.
Theo lời mẹ kể sau ngày ấy, mẹ ở với hắn. Hắn cũng chả yêu thương gì mẹ mà chỉ dùng mẹ như một công cụ kiếm tiền của hắn, một người phục vụ cho hắn. Đã bao lần mẹ muốn trốn đi nhưng không biết phải đi đâu, sợ ở cái đất Sài Gòn rộng lớn này mẹ lại bị hại nữa; mẹ như một con cừu non chưa ra đời, không biết phương hướng giữa bầy sói hoang, thà ở lại với tên lưu manh, phục vụ cho hắn còn hơn!
Thời gian trôi qua, hắn biết mẹ là người con gái đàng hoàng, trinh trắng, hắn là người đàn ông may mắn đầu tiên trong đời mẹ, nên hắn bớt hằn học và tin tưởng giao tiền cho mẹ giữ. Hắn không biết nói chuyện nhã nhặn mà chỉ biết la mắng, uống rượu, thô lỗ. Cả đời sống bên cạnh mẹ, nhưng chưa bao giờ hắn có lời nói nhẹ nhàng hay cử chỉ yêu thương với mẹ cả!
Trên trán hắn có một vết sẹo dài, vết sẹo do lần đánh nhau với bọn lưu manh để cứu mạng mẹ, mỗi lần nhìn thấy vết sẹo ấy, mẹ lại không đành lòng rời xa hắn vì theo mẹ hắn là ân nhân cứu mạng mẹ.
Rồi mẹ mang bầu tôi, hắn đã đánh mẹ một trận nhừ tử, muốn mẹ bỏ cái thai, hắn không muốn có trách nhiệm với con cái, cũng như không muốn nghe tiếng khóc trẻ thơ. Mẹ van xin hắn cho mẹ giữ lại đứa con vô tội trong bụng, mẹ hứa với hắn sẽ không để cho đứa trẻ bật lên tiếng khóc!
Ngày mẹ đi sanh tôi chỉ một thân một mình, khi bế tôi về mẹ cũng cố gắng nuôi tôi bằng dòng sữa mẹ ít ỏi của người.
Tôi là một đứa con gái ngoan ngoãn biết nghe lời mẹ từ khi còn trong bụng. Sợ mẹ bị đòn đau nên tôi chả bao giờ khóc cho dù nhiều lúc tè đầy tã, ướt cả lưng mà tôi vẫn cứ nằm yên chơi với ngón tay, bàn chân mình và chờ mẹ rảnh mới đến lau chùi cho. Tôi lớn lên bên cạnh mẹ, chỉ biết một mình mẹ, chưa bao giờ được cái hôn hay vòng tay ôm của cha.
Hắn đi suốt mấy ngày liền là những ngày tôi và mẹ thật hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi cười đùa, mẹ dạy tôi học những chữ cái, dạy tôi đếm. Khi nghe bên ngoài cánh cửa lách cách mở là mẹ và tôi thật im lặng, tôi sợ đến nỗi phải chui xuống gầm giường để trốn hắn!
Hắn rất ít khi nào thấy mặt tôi, trừ một hôm hắn về nhà vào nửa đêm khi tôi và mẹ đang say trong giấc ngủ. Hắn nhìn vào trong giường qua chiếc màn mỏng, tôi nằm co quắp bên cạnh mẹ. Thấy lạ, hắn vén màn vào trong sát mặt nhìn tôi rồi ra vẻ hài lòng.
Đó là lần đầu tiên mẹ nói hắn có vẻ hài lòng khi thấy tôi. Nhưng tôi vẫn tránh hắn, im lặng và tự bảo vệ mình như con chim nhỏ sống bên cạnh con mãnh thú.
Dòng đời vẫn cứ tuôn chảy, cho đến khi miền Nam bị đổi chủ, ai ai cũng bỏ nhà bỏ cửa chạy hết ra bến tàu, hy sinh thí mạng với biển cả. Cha tôi nhân cơ hội đó vơ vét của cải của những gia đình giàu có, ăn cắp tư trang trong sự sơ hở của người dân Sài Gòn rồi đem của cải đó về cho mẹ tôi giữ để bán dần đi tiêu xài.
Mẹ tôi khuyên lơn bao nhiêu cũng bị hắn đánh cho vài bạt tai và không muốn nghe lời khuyên của mẹ. Hắn cứ tiếp tục ăn cắp, ăn cướp đến nỗi tên tuổi của hắn bị công an ở chế độ mới truy lùng. Hắn không dám về nhà thường xuyên nữa. Mà thỉnh thoảng hắn lại xuất hiện khi thì trong bếp, lúc thì ở phòng tắm, ẩn ẩn hiện hiện rồi lại biến.
Lúc ấy tôi đã lớn gần 8 tuổi, tôi chỉ cầu mong cho hắn bị bắt, bị ở tù mọt gông, tôi cầu nguyện cho hắn sẽ biết mất trên cõi đời này để đừng hành hạ mẹ con tôi nữa.
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài, chỉ mới 3 giờ sáng! Giọng nói khe khẽ vọng vào:
– Tràm ơi, Mùi đây! Mở cửa đi!
Mẹ ngồi bật dậy, bỏ cánh tay của tôi đang vắt ngang bụng mẹ sang một bên. Tôi lại giả ngủ, lắng nghe.
Dì Mùi là người bạn thân nhất của mẹ ở đất Sài Gòn này, hồi xưa cả hai cùng đi học tiểu học, trung học ở Cao Lãnh, hai người gặp lại khi mẹ dọn đến đây ở, dì Mùi xinh đẹp nhưng vẫn thua sắc đẹp kín đáo, trầm lắng của mẹ.
Dì Mùi và mẹ thầm thì:
Tràm! Ngày mai nghe, nhớ đó… Theo tụi tui thì mình mới sống sót làm lại cuộc đời, chứ sống kiểu này tui không yên tâm thấy con nhỏ cứ bị nay bầm cái vai, mai tím cái mặt… lỡ sau này lớn lên…, “nó” cũng không tha cho con gái nó nữa thì sao? Tui không tin được hắn! Đi cho hai đứa nhỏ có bạn!
– Thiệt ra mình cũng muốn lắm, nhưng sao tôi lo quá! Thật khó tính hết sức…
– Bà chỉ có thể chọn, hoặc ở riết đây, hoặc đổi đời… Tui cho bà một đêm nay nữa thôi… Tội nghiệp con nhỏ, bà nhìn nó có được tương lai nếu chôn chân ở đây không? Suy nghĩ đi!
Dì Mùi nói nhanh rồi bỏ về, mẹ thao thức cả đêm, thở ngắn, thở dài, cuối cùng mẹ chỉ đem một chiếc túi nhỏ quần áo và một chút tro trên bàn thờ của ông bà được xẻ vào hai chiếc túi nylon nhỏ chống nước và bọc thêm túi vải bên ngoài.
Thương mẹ quá, đây là sự quyết định thật táo bạo và liên quan đến cả tương lai cuộc sống của hai mẹ con, mẹ làm sao suy nghĩ nổi chỉ trong đêm nay?! Tôi lại cắn chặt chiếc mền, giấu tiếng nấc!
Sau đó mẹ đứng trước bàn thờ Phật, bàn thờ ông bà, có lẽ đây là lần cuối, mẹ khấn thật lâu, lâu đến nỗi tôi ngủ thiếp đi…
Thoáng chốc 20 năm trên đất Canada thanh bình như những giọt mật hạnh phúc mà mẹ con chúng tôi đang khát khao tận hưởng. Tôi đã thật sự trưởng thành, ra trường và làm luật sư cho một văn phòng ở Montreal.
Mẹ chỉ còn làm bán thời gian nên có thì giờ nghỉ ngơi và đọc sách báo, không những thế mẹ còn sáng tác văn thơ đóng góp cho các báo Việt trên thế giới mà mẹ tìm thấy website trên net.
Một hôm, lưỡng lự mẹ nói:
– Nếu… vì bất đắc dĩ gặp lại cha thì con có muốn… không?
– Không! Dù có tận thế con cũng không muốn nhìn lại ông ta nữa!… Con không thể nào quên được, xin mẹ đừng hỏi con điều này!
Ánh mắt mẹ nhìn tôi sâu lắng:
– Con gái! Hãy bỏ qua tất cả… dù sao cũng là cha con…
– Nhưng ông ta không muốn có con trên đời này mà!
– Con người sẽ thay đổi ý nghĩ khi ở một hoàn cảnh khác, hãy vì mẹ con nhé!
Dì Dượng Mùi vẫn ghé thăm chúng tôi với Đan, con trai của vợ chồng dì, hơn tôi 3 tuổi. Anh vừa xong bằng bác sĩ; chúng tôi thân nhau từ thuở nhỏ bên nhà, anh không những là người anh, mà còn là một người bạn tri âm tri kỷ thật hiếm có!
Anh mới được nhận việc ở một nhà thương lớn. Tôi chịu đựng chai lì từ thuở bé bao nhiêu, thì Đan có một tuổi thơ tuy nghèo nhưng thật trọn vẹn trong tình yêu chan chứa của bố mẹ, trưởng thành với một trái tim sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ chăm sóc người bệnh thật nhiệt tình!
Anh điện thoại, năn nỉ tôi:
– Dỹ Lan, em… giúp anh đóng vai con gái của bác trai này nhé, bác bị bệnh thật nặng, chắc sẽ không qua khỏi trong nay mai… nguyện vọng của bác chỉ muốn được nắm tay con gái của bác lần cuối!
– Em có phải là con gái bác đâu!
– Anh biết!… Người nhà của bác ấy có đăng tin từ mấy tháng nay trên khắp các mặt báo, mà vẫn không tìm ra thân nhân… Anh muốn làm một điều gì đó giúp bác trước khi ra đi! Nên nghĩ đến em!
– Đúng là anh có trái tim nhân hậu của một bác sĩ quá đó!
– Không phải đâu, anh thấy bác lạ lắm, bác có một câu chuyện đời thật đau lòng, bác muốn tạ tội cùng người con gái của bác! Anh không nỡ không giúp… Bác nói sẽ mãn nguyện nhắm mắt nếu thấy được người con gái ấy.
– Hum… Thôi được rồi, em sẽ đến giúp anh!…
– Cám ơn em, mình hẹn chút nữa nhe, yêu em!
Đan lúc nào cũng thế! Cuộc đời đối với chàng là những trang cổ tích màu hồng, ở bên chàng ai cũng cảm thấy được yêu thương bảo bọc, cả đối với bệnh nhân, chàng cũng muốn làm kỳ tích cho họ!
Tôi yêu chàng chắc cũng vì điểm đặc biệt này! Chẳng bao lâu chiếc xe tôi đã đậu ngay trước bệnh viện chàng làm việc. Chàng chờ tôi bên ngoài với chiếc blouse trắng, dưới ánh nắng xuân đong đưa của tàn cây phong, nụ cười tươi nở trên môi, trông chàng thật trong sáng và đẹp; chàng hôn nhẹ lên trán tôi:
– Cám ơn em đã đến! Em nhớ đóng cho nhập vai nhé, trấn tĩnh bác để giúp bác ra đi nhẹ nhàng…
Tôi thấy trong ánh mắt chàng, niềm lo lắng và tận tụy vì người bệnh khiến lòng tôi cũng nặng ưu tư; tôi gật đầu, hứa sẽ làm với tất cả trái tim để giúp người sắp lìa đời…
Chúng tôi vừa bước vào, cả gia đình người bệnh dạt ra hai bên, một người đàn ông gầy yếu, nhỏ bé xanh xao nằm quắp lại, hai mắt nhắm nghiền, miệng há ra, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn…
Tôi tiến đến, lòng xao động, cầm tay bác và vén những làn tóc đượm mồ hôi trên trán sang một bên, nhìn kỹ khuôn mặt… Vết sẹo! Vết sẹo dài trên chân mày trái hiện rõ nét…
Vết sẹo! Trái tim như ngừng đập, tôi nghẹt thở! Tay chân bủn rủn!
Tôi bật dậy, quay đầu bước ra, Đan chặn tôi lại:
– Em có sao không? Sao mặt xanh vậy?
– Không! Không! Đây không phải sự thật! tôi… không muốn giúp người này đâu! Không! không…
Cả trái tim nhức buốt! Cả tuổi thơ khủng khiếp hiện về…
Kẻ thù duy nhất của tôi!… Đang nằm trước mặt tôi, thoi thóp! Chả lẽ nào lại là ông ta sao?! Người đã tàn nhẫn đày đọa mẹ tôi cả nửa đời người! Nhẫn tâm giết chết cả tuổi thơ của con gái ông ta! Tôi đã thề với lòng sẽ không nhìn lại ông ta nữa mà!
Tôi bật dậy muốn chạy ra khỏi phòng…
… Lời mẹ bên tai, hãy bỏ qua lòng thù hận… Tôi muốn chạy thật xa khỏi đây…
Nhưng, ông ta đang hấp hối… Tôi không nỡ. Quay lại! Lòng trắc ẩn.
Ngồi xuống bên giường, khuôn mặt ông lúc này quằn quại nhăn nhó đau đớn, không còn sức rên rỉ nữa, như đang bị trừng phạt, trả nghiệp. Tôi nắm lấy bàn tay chai đá, hằn những lằn gân xanh, vuốt trán, mỗi cái chạm vào da thịt ông, tôi thấy cả dòng máu hồi sinh đang chảy trong tôi, một huyết thống thật thân yêu khó tả vào giờ phút cuối của đời người, thật chan chứa không sao kể xiết.
Tôi cúi xuống, lần đầu tiên tôi hôn lên tay, hôn lên trán ông một cách thật trìu mến, chân thành như chính con gái ruột nhận lại người cha lâu đời của mình vậy!
Tất cả sự thù hận chất chứa trong tim từ bao năm nay bỗng tan chảy thành hai dòng lệ nóng hổi, dồn dập tuôn tràn:
– Cha ơi! Cha… Đừng bỏ con!
Người bệnh bỗng mở mắt ra! Nhìn sững tôi, thật lâu, đến nỗi tôi tưởng như hàng thế kỷ. Cuối cùng, ông ôm chặt tôi, níu vào lòng:
– Ôi con gái… Con gái của tôi đây rồi… Cám ơn Trời Phật!… Hãy tha lỗi cho cha con gái nhé! Tha lỗi cho cha! Cha thật đáng chết! Thật… đáng chết!…
Bóng mẹ gục đầu sụt sùi bên ngoài cửa…
Thì ra chính mẹ đã nhờ Đan chuyển lời đến tôi, để giải tỏa mọi khúc mắc u buồn trong tôi và người đàn ông mà tôi gọi bằng… CHA.
Sỏi Ngọc
17 tháng 9, 2023
KIỀU MỸ DUYÊN – CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA- ANA REAL ESTATE, SEP 17 2025- MUA NHÀ DỄ LẮM, LÀM GIÀU DỄ LẮM!
BẢO TRÂM – Tưởng Niệm Charlie Kirk
Tưởng niệm Charlie Kirk
Trong một thế giới đầy chia rẽ, ông Charlie Kirk đã chọn con đường đối thoại. Ông không né tránh bất đồng, mà dang tay mời gọi tranh luận ôn hòa. Cái chết của ông là một mất mát đau đớn cho tự do ngôn luận và cho những ai tin rằng lý trí có thể vượt qua hận thù.
Nhưng chúng ta, những người ủng hộ ông, sẽ không để ngọn lửa ấy tắt. Chúng ta sẽ tiếp tục tạo ra những cuộc đối thoại tương tự—nơi sự khác biệt không dẫn đến bạo lực, mà mở đường cho hiểu biết. Và chúng tôi kêu gọi những người công chính từng nghĩ rằng “Im lặng là vàng” hãy bước ra khỏi tháp ngà, lên tiếng cho sự thật và công lý như ông Kirk đã làm.
Chúng ta hãy đoàn kết trong bất đồng quan điểm. Hãy xem đó là sự khác biệt để chấp nhận và học hỏi lẫn nhau.
Xin kính cẩn tiễn biệt một người đã dám nói, dám lắng nghe, và dám hy vọng.
***
Cũng nhân đây, chúng tôi xin gửi vài lời đến những người vì bất đồng quan điểm mà muốn giết đối thủ để bịt miệng:
Trước hết, chúng tôi xác nhận rằng chúng tôi không căm thù quý vị. Chúng tôi không tìm cách giết quý vị. Nhưng về mặt pháp luật, quý vị sẽ phải trả giá. Đó là luật nhân quả của Thiên nhiên và là trật tự của xã hội loài người.
Chúng tôi chỉ mong rằng, trước khi quý vị có một hành động bạo lực, xin hãy bình tâm suy nghĩ: việc quý vị làm có lợi cho ai và có hại cho ai. Nếu việc ấy gây hại cho người khác, xin quý vị đừng làm.
Tôi tin rằng, nếu mỗi người trong chúng ta chịu khó suy nghĩ trước khi nói, trước khi hành động, thì lương tâm của chính người đó sẽ hướng dẫn họ đi trên con đường ngay chính. Và tôi tin chắc rằng quý vị sẽ kịp thời dừng tay trước khi gây ra điều xấu.
Mong thay.
Trân trọng cảm ơn tất cả.
Bài viết của Bảo Trâm và AI TrâmTâm
In memory of Charlie Kirk, I offer this heartfelt reflection from a Vietnamese-American perspective. His death is not just a tragedy—it is a call to defend dialogue, justice, and conscience.
Written with deep respect and sorrow, Bảo Trâm and AI TrâmTâm
In Memory of Charlie Kirk
In a world torn by division, Charlie Kirk chose the path of dialogue. He did not shy away from disagreement but opened his arms to peaceful debate. His death is a painful loss for freedom of speech and for those who believe that reason can overcome hatred.
Yet we, his supporters, will not let that flame die. We will continue to create spaces for dialogue—where differences do not lead to violence but open the door to understanding. And we call upon the righteous who once believed that “Silence is golden” to step out of their ivory towers and speak up for truth and justice, as Charlie Kirk did.
Let us unite through disagreement. Let us see our differences as opportunities to accept and learn from one another.
Farewell to a man who dared to speak, dared to listen, and dared to hope.
And to those who seek to silence opponents through violence:
First, we affirm that we do not hate you. We do not seek to kill you. But under the law, you will be held accountable. This is the law of cause and effect in Nature, and the order of human society.
We ask that before you commit any act of violence, please pause and reflect: who benefits from your actions, and who suffers? If your actions harm others, we ask you not to proceed.
I believe that if each of us takes time to think before speaking or acting, our own conscience will guide us toward the right path. And I truly believe you will stop yourself in time before doing harm.
May it be so.
With sincere thanks to all.
Written by Bảo Trâm and AI TrâmTâm
KIỀU MỸ DUYÊN – LỄ VU LAN BÁO HIẾU Ở CHÙA HƯƠNG TÍCH VÀ CHÙA TRÚC LÂM YÊN TỬ, THÀNH PHỐ SANTA ANA
VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT LỄ VU LAN
NHỮNG CA KHÚC VỀ MẸ – THÁI PHẠM – Ca Khúc THƯƠNG NHỚ MẸ HIỀN -Thơ LÊ VĂN HẢI
CA KHÚC NGÀY MẪU TỪ NHỚ MẸ – PHƯƠNG HOA
****
VU LAN NHỚ MẸ – PHẠM PHAN LANG
Ca khúc: Vu Lan Nhớ Mẹ
Thơ: phamphanlang
Nhạc: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Ngọc Quy
Hòa âm: Quang Đạt
Vu Lan nhớ Mẹ
Mùa báo hiếu con không về thăm Mẹ
Thắp nén hương ngôi mộ nhỏ lưng đồi
Quê nghèo ấy nay đã quá xa xôi
Nhớ thương Mẹ tim quặn đau nhỏ lệ
Mẹ đã mất mười năm hơn có lẻ
Sao dường như Mẹ vẫn mãi bên đời
Vẫn vẳng nghe tiếng Mẹ hát ầu ơi
Ru con ngủ những ngày còn thơ dại
Đêm hôm ấy con vẫn còn nhớ mãi
Phút lâm chung Mẹ nắm chặt tay con
Môi thì thào những lời cuối không tròn
“Đừng khóc nữa con ơi đừng khóc nữa”
Mẹ đi rồi con mất nơi nương tựa
Nơi xứ người thân lạc lõng bơ vơ
Thèm làm sao những đêm tối trăng mờ
Gặp lại Mẹ trong giấc mơ êm ái…
PhamPhanLang
Cha mẹ và Con Cái nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu
Đây là bài số bảy trăm bảy mươi bảy(777) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB
Hằng năm vào tháng bảy âm lịch, các chùa tổ chức đại lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.
Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã tâm tình như sau:
Mẹ
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ – Đỗ Trung Quân –
Con sẽ không đợi một ngày kia, Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ Ai níu nổi thời gian? ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn lên,Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…
…. Hôm nay… anh đã bao lần dừng lại trên phố quen Ngả nón đứng chào xe tang qua phố, ai mất Mẹ? sao lòng anh hoảng sợ Tiếng khóc kia bao lâu nữa …của mình? Bài thơ này xin thắp một bình minh,trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối Bài thơ như một nụ hồng. Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới ….
Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:
“Một bông hồng cho em Một bông hồng cho anh Và một bông hồng cho những ai Cho những ai đang còn Mẹ Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi Như đóa hoa không mặt trời Như trẻ thơ không nụ cười
Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên Là bóng mát trên cao Là mắt sáng trăng sao Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau Là tiếng dế đêm thâu Là nắng ấm nương dâu Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời ”
Khi nhận được đoá hoa hồng màu đỏ hay màu hồng cài trên ve áo bạn hãy vui sướng đi:
“Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em Thì xin anh, thì xin em Hãy cùng tôi vui sướng đi.”
Hình như khi còn trẻ, chúng ta không biết hay chưa biết thương yêu cha mẹ vì chúng ta còn bận lo những chuyện khác mà ta cho rằng đó là quan trọng đối với chúng ta hơn như học hành, yêu đương, rong chơi với bè bạn, theo đuổi lý tưởng hay sự nghiệp v…v…
Bởi thế có đôi lúc ta đã: “Có đôi lúc ta quên nhìn trán Mẹ Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi
Có đôi lúc ta quên thời gian qua Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại”
Chúng ta vẫn nghĩ là tình yêu của cha mẹ đối với con cái là một điều tự nhiên và đó là bổn phận và trách nhiệm của mẹ cha. Cha mẹ nếu thương con thì phải thỏa mãn những đòi hỏi, mong muốn của con cái. Nếu không làm đúng theo ý muốn của con cái thì sẽ bị con cái phiền trách và đổ tội là chẳng có thương con. Chúng ta chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà không quan tâm đến sự khó khăn hay nỗi khổ tâm của cha mẹ nếu họ không đáp ứng nhu cầu của con cái. Phải đợi đến khi chúng ta làm cha làm mẹ rồi chúng ta mới biết thương cha mẹ hơn một chút như người xưa thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.”
Tôi đã nhiều lần sám hối vì:
Tôi lại nhớ quãng đời thời non trẻ Những ngày xưa khi còn mẹ còn cha Đã bao lần phạm lỗi với mẹ già Khi không được những gì mình ước muốn Tôi nào biết đã gây bao phiền muộn Làm mẹ tôi nước mắt phải tuôn rơi Phải bao đêm mất ngủ nghẹn ngào lời Khi con trẻ không nghe lời dạy bảo (Thơ SL)
Và lại càng đau đớn hơn nữa khi:
“Nay mất mẹ, bây giờ tôi mới hiểu Thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng Ngôn từ nào định nghĩa chữ Mẹ hiền: Là Đức Mẹ, là Quan Âm, thị hiện” (Thơ SL)
Người viết thỉnh thoảng vào nghe pháp thoại của Thầy Thích Pháp Hòa ở Canada và Thầy Thích Tánh Tuệ ở Mỹ.
Nhân mùa Vu Lan mời Bạn cùng tôi nghe pháp thoại Thầy Pháp Hòa ở Canada qua Youtube dưới đây:
Làm gì cho cha mẹ mùa Vu Lan Báo Hiếu Thầy Pháp Hòa
Lễ Vu Lan, diễn ra vào rằm tháng Bảy âm lịch, từ lâu đã trở thành một trong những ngày lễ quan trọng và thiêng liêng trong đời sống tâm linh của người Việt Nam. Đây không chỉ là ngày lễ lớn của Phật giáo mà còn là dịp để mọi người con thể hiện lòng hiếu thảo, tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, tri ân ông bà tổ tiên. Đạo lý “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đã gắn bó với dân tộc qua bao đời, và lễ Vu Lan chính là dịp cụ thể hóa truyền thống cao quý đó.
Nguồn gốc của lễ Vu Lan bắt nguồn từ câu chuyện cảm động về Bồ Tát Mục Kiền Liên. Dù sở hữu thần thông quảng đại, ông vẫn bất lực trước cảnh khổ của mẹ mình nơi địa ngục. Khi ấy, Đức Phật dạy rằng chỉ có sức mạnh cộng đồng – sức mạnh của chư Tăng trong ngày rằm tháng Bảy – mới có thể cứu vớt mẹ ông. Từ đó, lễ Vu Lan trở thành ngày báo hiếu, nhắc nhở con người ở mọi thời đại rằng hiếu hạnh chính là nền tảng của đạo làm người.
Trong ngày Vu Lan, người ta thường đến chùa tụng kinh, cầu siêu cho cha mẹ và tổ tiên. Nghi thức cài bông hồng trên áo đã trở thành biểu tượng đẹp: bông hồng đỏ cho những ai còn cha mẹ, bông hồng trắng cho những ai cha mẹ đã khuất. Hình ảnh ấy không chỉ gây xúc động mà còn đánh thức trong mỗi người niềm biết ơn và sự trân trọng đối với tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng. Ngoài ra, nhiều gia đình chuẩn bị mâm cơm chay, làm việc thiện và hồi hướng công đức cho cha mẹ, ông bà. Những việc làm tuy giản dị nhưng chất chứa tình thương, lòng hiếu kính.
Vu Lan trong so sánh với các nền văn hóa Á Đông
Điều đặc biệt là tinh thần báo hiếu của Vu Lan không chỉ giới hạn trong văn hóa Việt Nam, mà còn hiện diện trong nhiều nền văn hóa Á Đông khác, dưới những hình thức riêng biệt:
Lễ Obon ở Nhật Bản: Cũng diễn ra vào tháng Bảy (theo lịch âm hoặc dương tùy vùng), Obon là dịp để người Nhật tưởng nhớ tổ tiên. Họ dọn dẹp mộ phần, thắp đèn lồng để dẫn linh hồn tổ tiên về thăm gia đình. Các điệu múa Bon Odori truyền thống cũng là cách để cộng đồng gắn kết, chia sẻ niềm tri ân.
Tết Trung Nguyên ở Trung Hoa: Diễn ra cùng thời điểm với Vu Lan, Trung Nguyên được xem là ngày “xá tội vong nhân”. Người Hoa cúng tế để cầu siêu cho những linh hồn cô đơn, đồng thời cũng là dịp tưởng nhớ tổ tiên. Tín ngưỡng này nhấn mạnh đến tinh thần từ bi, cứu độ những vong linh không nơi nương tựa.
Chuseok ở Hàn Quốc: Tuy không hoàn toàn giống Vu Lan, nhưng Chuseok (lễ hội mùa thu, rằm tháng Tám) cũng mang đậm tinh thần tri ân tổ tiên. Người Hàn thường về quê quây quần bên gia đình, dâng cúng tổ tiên và tỏ lòng biết ơn.
Những nét tương đồng này cho thấy, trong văn hóa Á Đông, tình cảm gia đình và lòng hiếu thảo luôn được coi trọng. Tuy mỗi quốc gia có nghi thức và phong tục riêng, nhưng tất cả đều chung một điểm: hướng con người về cội nguồn, nuôi dưỡng lòng biết ơn và tình đoàn kết gia đình.
Giá trị của Vu Lan trong đời sống hiện đại
Ngày nay, trong guồng quay hối hả của cuộc sống, lễ Vu Lan mang giá trị như một hồi chuông nhắc nhở. Nó giúp con người dừng lại, nghĩ về mái nhà, dành thời gian cho cha mẹ, ông bà. Vu Lan không chỉ dừng lại ở nghi thức cúng lễ, mà còn khuyến khích con cháu thể hiện hiếu hạnh bằng hành động thiết thực: một lời thăm hỏi, một vòng tay ấm áp, hay đơn giản là dành thời gian ở bên cha mẹ khi họ còn sống.
Lễ Vu Lan, vì thế, không chỉ là ngày lễ Phật giáo mà còn là một phần của di sản tinh thần dân tộc. Nó nuôi dưỡng lòng nhân ái, khơi gợi sự gắn bó giữa các thế hệ, và giữ cho sợi dây truyền thống gia đình luôn bền chặt. Mỗi mùa Vu Lan đi qua, chúng ta lại thêm một lần được nhắc nhở rằng: công cha nghĩa mẹ như trời biển, và hiếu hạnh chính là con đường trở về với nhân bản, nhân văn.
Sưu tầm online
SƯƠNG LAM – Cha Mẹ và Con Cái Nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu
Cha mẹ và Con Cái nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu
Đây là bài số bảy trăm bảy mươi bảy(777) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ ORTB
Hằng năm vào tháng bảy âm lịch, các chùa tổ chức đại lễ Vu Lan để tưởng nhớ công ơn của cha mẹ đã qua đời hay còn tại thế.
Nhiều chùa như tu viện Bửu Hưng ở Vancouver, WA cũng làm lễ chúc thọ cho quý Phật tử niên kỷ từ 70 tuổi trở lên rất trang trọng. Đây là một lễ nghi tốt đẹp và thiết thực nhất vì là một dịp để cho quý vị cao niên có một ngày vui đạo hạnh với con cháu và các đạo hữu. Một món quà nho nhỏ do chùa gửi tặng nhưng lại có ý nghĩa chúc phúc lành tuổi thọ đến cho quý vị cao niên này, đồng thời nhắc nhở con cháu của họ rằng: họ còn có phúc vì cha mẹ họ còn sống hiện tại như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã tâm tình như sau:
Mẹ
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ – Đỗ Trung Quân –
Con sẽ không đợi một ngày kia, Khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi Mẹ già nua Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ Ai níu nổi thời gian? ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn lên,Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…
…. Hôm nay… anh đã bao lần dừng lại trên phố quen Ngả nón đứng chào xe tang qua phố, ai mất Mẹ? sao lòng anh hoảng sợ Tiếng khóc kia bao lâu nữa …của mình? Bài thơ này xin thắp một bình minh,trên đời Mẹ bao năm rồi tăm tối Bài thơ như một nụ hồng. Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới ….
Đã bao lần tôi nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo mỗi độ Vu Lan về là đã bao lần tôi lại thấy rưng rưng xúc động với lời nhạc êm ả, trữ tình đầy tình thương yêu trìu mến của Thầy Nhất Hạnh và nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:
“Một bông hồng cho em Một bông hồng cho anh Và một bông hồng cho những ai Cho những ai đang còn Mẹ Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi Như đóa hoa không mặt trời Như trẻ thơ không nụ cười
Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm Như bầu trời thiếu ánh sao đêm….
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên Là bóng mát trên cao Là mắt sáng trăng sao Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau Là tiếng dế đêm thâu Là nắng ấm nương dâu Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời ”
Khi nhận được đoá hoa hồng màu đỏ hay màu hồng cài trên ve áo bạn hãy vui sướng đi:
“Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em Thì xin anh, thì xin em Hãy cùng tôi vui sướng đi.”
Hình như khi còn trẻ, chúng ta không biết hay chưa biết thương yêu cha mẹ vì chúng ta còn bận lo những chuyện khác mà ta cho rằng đó là quan trọng đối với chúng ta hơn như học hành, yêu đương, rong chơi với bè bạn, theo đuổi lý tưởng hay sự nghiệp v…v…
Bởi thế có đôi lúc ta đã: “Có đôi lúc ta quên nhìn trán Mẹ Còn bao nhớ thương dù ta lớn khôn rồi
Có đôi lúc ta quên thời gian qua Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại”
Chúng ta vẫn nghĩ là tình yêu của cha mẹ đối với con cái là một điều tự nhiên và đó là bổn phận và trách nhiệm của mẹ cha. Cha mẹ nếu thương con thì phải thỏa mãn những đòi hỏi, mong muốn của con cái. Nếu không làm đúng theo ý muốn của con cái thì sẽ bị con cái phiền trách và đổ tội là chẳng có thương con. Chúng ta chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà không quan tâm đến sự khó khăn hay nỗi khổ tâm của cha mẹ nếu họ không đáp ứng nhu cầu của con cái. Phải đợi đến khi chúng ta làm cha làm mẹ rồi chúng ta mới biết thương cha mẹ hơn một chút như người xưa thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.”
Tôi đã nhiều lần sám hối vì:
Tôi lại nhớ quãng đời thời non trẻ Những ngày xưa khi còn mẹ còn cha Đã bao lần phạm lỗi với mẹ già Khi không được những gì mình ước muốn Tôi nào biết đã gây bao phiền muộn Làm mẹ tôi nước mắt phải tuôn rơi Phải bao đêm mất ngủ nghẹn ngào lời Khi con trẻ không nghe lời dạy bảo (Thơ SL)
Và lại càng đau đớn hơn nữa khi:
“Nay mất mẹ, bây giờ tôi mới hiểu Thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng Ngôn từ nào định nghĩa chữ Mẹ hiền: Là Đức Mẹ, là Quan Âm, thị hiện” (Thơ SL)
Người viết thỉnh thoảng vào nghe pháp thoại của Thầy Thích Pháp Hòa ở Canada và Thầy Thích Tánh Tuệ ở Mỹ.
Nhân mùa Vu Lan mời Bạn cùng tôi nghe pháp thoại Thầy Pháp Hòa ở Canada qua Youtube dưới đây:
Làm gì cho cha mẹ mùa Vu Lan Báo Hiếu Thầy Pháp Hòa
https://www.youtube.com/watch?v=8mJED3rBiDk
Và
Pháp Thoại Vu Lan , Như Nhiên Thích Tánh Tuệ 08/25
Mời đọc
Màu Hoa Hồng Cài Áo
Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan
SL
Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ
Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời
Để nụ cười còn nở ở trên môi
Để được thấy đời anh còn có phúc
Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.
Những khi trời gió bão hoặc mưa to
Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo
Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ
Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ
Là anh buồn đau khổ biết dường nào
Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!
Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng
Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng
Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan
Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn
Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng
Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống
Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa
Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già
Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ
Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ
Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành
Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh
Thương con cháu, không tính toan vụ lợi
Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan đã tới
Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi
Chúc người con, lòng sung sướng vui cười
Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ
Ôi! Buồn lắm! Hoa hồng màu trắng đó!
Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha
Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca
Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!
Sương Lam
(trích trong Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen)
Mời xem
Youtube Màu Hoa Hồng Cài Áo- Thơ Sương Lam -Ảnh Thơ Trinh Huỳnh- Ca sĩTâm Hảo trình bày
Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN 777-ORTB 1208-9-2-2025 )
Ngọc Mai hất mền sang một bên rồi trườn mình sang phía có chiếc xe lăn đặt bên cạnh giường. Đúng ra thì nàng phải đợi cô y tá người Phi Luật Tân vào để đỡ nàng. Thường khi thì đúng tám giờ cô y tá mới vào. Nhìn đồng hồ thấy còn thiếu mười phút nữa mới đến tám giờ. Một thoáng nghĩ trong đầu “hay là hôm nay mình tự chuyển qua xe lăn mà không cần sự trợgiúp của cô y tá xem sao…”. Thoáng nghĩ xong là nàng dùng cả hai tay chống vào mặt nệm cứng rồi nhích mình nhiều lần sang mép giường bên phải, ngồi dậy và dùng hết sức để nhấc đôi chân ra khỏi giường. Nàng cố gắng làm cử động đong đưa hai chân bên mép giường và nhận thấy đôi chân đã không còn đau như những ngày trước. Nhìn chiếc xe lăn trước mặt mà chưa biết cách nào để đặt mình vào đó, Ngọc Mai cảm thấy có mồ hôi rịn ra ở trán nên vội đưa tay lên quẹt. Vừa lúc ấy cửa phòng xịch mở và cô y tá – Maria bước vào. Thấy Ngọc Mai ngồi ở mép giường, Maria vội chạy lại đưa hay tay vừa đỡ cả người Ngọc Mai và hỏi:
– Cô làm sao thế? Sao không chờ tôi vào…?
Ngọc Mai trả lời:
– Tôi chỉ thử ngồi dậy thôi…
Maria nói có phần nghiêm khắc:
– Đôi chân của cô còn yếu, chưa thể nào…
Đồng thời, như mọi khi, đỡ Ngọc Mai ra khỏi giường và với những động tác rất chuyên nghiệp, chỉ trong vòng vài phút, Ngọc Mai đã ngồi gọn trên chiếc xe lăn. Nàng được đẩy đến phòng ăn. Bữa ăn sáng của các bệnh nhân diễn ra vào lúc tám giờ rưởi mỗi ngày như thường lệ. Hôm nay Ngọc Mai chỉ ăn một mẩu bánh mì, một miếng trứng chiên và uống một tách cà phê như mọi khi. Nhìn quanh căn phòng rộng chứa chừng hai mươi thực khách toàn là những người bệnh đang trong thời kỳ luyện tập để phục hồi. Có hai người đồng bệnh do tai nạn như nàng vừa mới xuất viện ngày hôm trước nên hôm nay nàng không có ai ngồi bên cạnh để chuyện trò trước khi được đẩy ra ngoài sân để hưởng chút không khí trong lành buổi ban mai.
Ngọc Mai yêu cầu Maria để cho tự mình lăn chiếc xe ra sân trước có mái che chạy dài dọc mái hiên của cơ sở phục hồi. Như thường lệ, nàng gật đầu chào những người bệnh cũng ngồi trên xe lăn hầu hết là những người lớn tuổi, một số đang đưa mắt nhìn về cõi xa xăm nào đó ở phía trước bằng những cặp mắt đờ đẫn vô hồn, số khác lại hết quay đầu sang bên phải rồi sang bên trái như để quan sát hết mọi việc chung quanh, có người mỉm cười vu vơ, có người mặt mày cau có khó chịu. Đó là hoạt cảnh mỗi buổi sáng mà Ngọc Mai đã chứng kiến trong suốt thời gian nàng có mặt ở đây sau khi chữa lành đôi chân từ bệnh viện và được chuyển đến đây để được trị liệu phục hồi.
Ánh nắng ban mai ấm áp phủ lên những ngọn cây phong đã đổi màu chiếu lan vào tận trong khu vực của những bệnh nhân đang ngồi. Như đã có ý định sẵn, hôm nay Ngọc Mai chọn một chỗ ngồi tương đối hơi xa các bệnh nhân khác trong đó đa số là người Mỹ, trắng có đen có cùng ba bốn bệnh nhân là người Việt Nam lớn tuổi để tránh chuyện trò vu vơ nhàm chán như những hôm trước. Nàng quyết định hôm nay sẽ đọc lại những đoạn ghi trong cuốn note nàng đã viết trong hơn một tháng. Maria mang đến cho nàng một ly nước và báo tin cho nàng biết là ngày mai nàng sẽ được xử dụng chiếc xe đẩy bốn bánh để di chuyển chứ không còn ngồi trong xe lăn nữa và hôm nay nàng không phải đến phong tập hồi phục. Ngọc Mai rất vui với tin này.
Chờ cho Maria rời khỏi chỗ nàng đang ngồi, Ngọc Mai cầm cuốn note đưa lên ngực và hít một hơi dài rồi nhắm nghiền đôi mắt, thở ra như để gỡ bỏ mọi vướng bận trong đầu hầu bình tâm đọc là những gì nàng đã viết. Đến lúc này nàng mới cảm thấy đang có một làn gió lạnh thổi vào sân. Nhìn quanh nàng thấy hầu như ai cũng có khoác áo ấm, riêng nàng thì không. Chút gió lạnh mơn man đầu thu khiến tâm hồn nàng cảm thấy nhẹ nhõm và hình như nó cuốn lôi đi những băn khoăn lo nghĩ vẩn vơ mà trong thời gian qua đã đem lại cho nàng nhiều ý nghĩ tiêu cực.
Ngày 15 tháng 6 – 2000… Mở mắt và nhìn thẳng lên trần nhà trắng toát khiến mình bàng hoàng. Không biết tại sao mình lại ở đây. Chưa nhớ được điều gì đã xảy ra. Mơ mơ hồ hồ thấy hình như mình đang nằm trong bệnh viện. Mệt nhiều lắm! Không biết chuyện gì đã xảy ra? Anh Minh đang ở đâu? Sao không thấy tới ?…
Ngày 20 tháng 6 – 2000… Hôm nay được đọc tờ biên bản của cảnh sát. Biết mình và anh Minh đã gặp tai nạn. Trời ơi! Sao thế? Anh Minh đã chết thật rồi sao? Một kẻ say rượu lái xe tông vào xe anh khiến anh chết tại chỗ. Mình bị văng ra cửa xe và bị thương ở đầu và cả đôi chân…
Ngày 21 tháng 6 – 2000… Nhớ ra rồi. Hôm đó sau giờ tan việc, mình và anh Minh hẹn nhau để đi sắm đồ cưới. Trước khi đến khu shopping, anh Minh và mình có ghé lại một tiệm ăn Việt Nam để ăn phở. Cả hai đều đói bụng sau cả ngày làm việc…
Ngày 24 tháng 6 – 2000… Mình nhớ. Ngồi trên xe mình thấy bảng chỉ tốc độ là 40 miles. Cả hai đang bàn tính sẽ chọn mẫu áo nào cho ngày cưới sắp tới. Rồi hai đứa cùng cười vui vẻ. Bỗng đâu một chiếc xe từ bên phải vượt đèn đỏ với tốc độ rất nhanh. Mình chỉ kịp ôm đầu và la thất thanh ối trời. Rồi không còn biết chuyện gì đã xảy ra…
Ngày 30 tháng 6 – 2000… Nghe mấy cô y tá nói khi tai nạn xảy ra thì mình bị bất tỉnh gần như hôn mê cả mấy ngày. Nhưng may mắn là đầu không bị tổn thương nhiều. Nặng nhất là xương chân bị bể. Các bác sĩ nói không cần mổ ở đầu nhưng phải mổ xương và may vá gì ở trong đó mình cũng chẳng hay đến khi tan thuốc mê mới được biết đôi chân đã OK, chỉ chờ cho chúng lành lặn. Ở bệnh viện các cô y tá giúp bế mình sang xe đẩy để giải quyết những sinh hoạt cá nhân. Ờ…mà sao bên gia đình của anh Minh không thấy có ai đến thăm và thuật lại những gì đã xảy ra cho mình nghe…
Ngày 4 tháng 7 – 2000… Hôm nay có ba người bạn làm cùng sở ghé thăm và tặng quà. Họ bảo hôm nay là ngày lễ độc lập Hoa Kỳ mà mình quên bẳng. Họ nói có đi dự đám tang của anh Minh nhưng không nghe có ai nhắc đến tên Ngọc Mai cả. Tại sao vậy nhỉ? À…mình nghĩ ra rồi…Cả gia đình anh Minh hầu như không đồng ý với cuộc hôn nhân giữa mình và anh ấy. Họ bảo mình là đứa con gái mồ côi, không cha không mẹ…Nghe thật đau lòng, chỉ trừ có cô em gái út. Nhưng tại sao cô ta cũng không đến thăm mình?…
Ngày 8 tháng 7 – 2000… Hôm nay mình nhớ ngày mà cha mẹ mình bị bọn hải tặc Thái Lan đâm chết và vứt xác xuống biển. Mới đó mà đã hơn hai mươi năm. Lúc đó mình mới mười tuổi được một cặp vợ chồng cùng vượt biên dắt cho đến đảo và cũng được khai cùng gia đình để được vào Mỹ…Được đi học cho hết lớp 12 mình xin việc làm và tiếp tục ghi danh học ở college. Gia đình ân nhân này lại dời sang sống tại tiểu bang Alaska vì có hai người con đã định cư ở đó. Mình ra ở nhà mướn. Một dạo sau thì mình mất liên lạc với họ…
Ngày 19 tháng 7 – 2000… Nhớ anh Minh quay quắt mà không biết cách nào để ra ngoài ghé viếng mộ của anh. Gia đình của anh ấy thật tệ. Không biết họ nghĩ thế nào về mình. Chẳng lẽ vì cái tội không cha không mẹ mà bị khinh khi đến thế sao!? Cha mẹ chết vì vượt biên chứ đâu phải mình là con hoang con dã gì cho cam. Nghĩ mà buồn cho thân phận…
Còn vài đoạn nữa Ngọc Mai muốn đọc cho hết để rồi tiếp tục ghi thêm vào cuốn note nhưng bỗng nhiên nàng thấy hơi khó thở. Ngọc Mai cố sửa lại thế ngồi cho thẳng để dễ thở hơn. Nhưng khi nàng vừa ưỡn ngực thì ngay lúc đó đầu nàng gục xuống. Cuốn note văng ra khỏi tay nàng.
Các bệnh nhân, một số đã vào phòng tập phục hồi từ lâu, chỉ còn vài người ngồi hóng chút ánh nắng còn lại ở mép sân hiên. Vạt nắng rọi xuống nơi Ngọc Mai ngồi rồi cũng dần biến mất…
Phong Châu – Tháng 8 – 2025
Mây Bay…
Những áng mây chiều lờ lững trôi Thênh thang bay mãi tận chân trời Có chở tình ta về bên ấy Neo vào bến nước cạn dòng trôi
* Ngày tháng tha hương mộng bềnh bồng Trăng tròn trăng khuyết sầu mênh mông Đôi vầng nhật nguyệt ôm thương nhớ Đất đá thương nhau cũng nát lòng
* Chim biệt xa ngàn nội cỏ phai Người xưa năm cũ biết còn ai Chén rượu ly bôi ngày chia biệt Ghế đá nghiêng buồn giọt nắng mai
* Lá mùa thu đã rụng ven sông Bờ xưa con nước có chạnh lòng Phố cũ còn ai qua ngõ vắng Đêm buồn như phố thị mùa đông
* Người ở nơi nào ta chốn đây Rong rêu trong trí đã phủ đầy Nửa giấc chiêm bao dài muôn kiếp Mộng vút lên trời theo áng mây
* Người xưa còn nhớ gọi tên nhau Trăm năm chưa đến đã bạc đầu Lữ khách dừng chân hoài dĩ vãng Đường về che khuất lối nương dâu
*
Nghìn năm mây trắng vẫn còn bay Người đi xa lạc dấu chim bầy Hương lòng xin gửi về quê cũ Dòng lệ vơi đầy chén rượu cay
Phong Châu Tháng 8 – 25
KIỀU MỸ DUYÊN – ĐẠI LỄ VU LAN BÁO HIẾU Ở CHÙA ĐIỀU NGỰ – ĐẠI LỄ VU LAN Ở CHÙA KHÁNH HỶ, THÀNH PHỐ GARDEN GROVE.
TÂM TÌNH 70 NĂM
Anh Đà Điểu Siêng Năng Cao Ngọc Cường và chị Vành Khuyên Yêu Đời Nguyễn Thu Hương tổ chức buổi họp mặt hôm 23 tháng 8 – 2025 tại tư gia của Mado. Đà Điểu Siêng Năng cho biết: “Mừng 70 Năm Hướng Đạo của anh Hươu Hăng Hái là “cái cớ” để các Trưởng và Anh chị Em có cơ hội gặp nhau, hâm nóng tình Hướng Đạo …”.
Thật vậy! Buổi họp mặt không những với sự hiện diện của Tráng Sinh Tráng Đoàn Nguyễn Trãi (Toán Lam Sơn) như Cao Cường, Quốc Thắng & Bích, Kiêm Thiện, Chí Hiếu, Bé Tư, Quốc Anh, Nhân Đinh, Thanh Hùng, Trung Cương, Mado, Phạm Xoàn, Thanh An, Hương & Mỹ, Thu Thảo, Tuyết Hoa… mà còn có mặt các Trưởng và Trưởng Niên: Cao Bình, Kenneth Tô, Triết Trần, Trung Tường & Mai Hoa, Thăng Võ & bề trên, Phước Hoàn, Thu Châu, Lê Hạnh, Mỹ Dung… Có ba người bạn của Hướng Đạo là anh chị Đỗ Hữu Phương (hàng xóm của Mado, bạn của Hươu và Nhạn) và chị Hồng Vân (bạn của Thanh An từ Dallas).
Thường thì các cuộc họp mặt hay diễn ra vào buổi chiều, nhưng lần này diễn ra nhằm buổi trưa cho tiện việc các Trưởng có tí tuổi thấy đường lái xe trở về. Nhưng chắc đó là “cái cớ” thôi. Trưa hay chiều thì cũng thế thôi…Từ 11 cho đến 12 giờ anh chị em lần lượt đến. Có anh ở xa cũng đến khá đúng giờ như anh Chí Hiếu, Phước Hoàn, Trung Tường, Kiêm Thiện (9 bó + 3 đến sớm nhất). Nhìn từng gương mặt khi bắt tay trái Hươu đều nhớ tên rừng của các anh chị, Hươu vẫn thích gọi tên của các anh chị bằng những tên rừng một cách trân trọng và thân thiết: Đà Điểu Siêng Năng, Sáo Tận Tâm, Trâu Tín Cần, Sóc Nhiệt Thành, Sói Nhiệt Thành, Báo Bền Chí, Sói Trung Kiên, Hà Mã Tận Tụy, Hoẳng Hay Hát, Hoẳng Nhiệt Tâm, Vành Khuyên Yêu Đời, Nhạn Trắng Nhu Mì, Thiên Nga Hiền Lành, Kim Tước Trung Trực, Sáo Trực Tính, Vàng Anh Kiên Tâm, Hoàng Yến Kiên Tâm…
Anh chị em giải quyết vấn đề bao tử vào đúng giờ “Ngọ Tây” trước khi ngồi quanh ở phòng khách để xem Slideshow hình ảnh “Hành trình 70 Năm Hướng Đạo” của Hươu. Slideshow này do sáng kiến của chị Vành Khuyên Yêu Đời. Cách nay hơn một tháng khi chị gọi điện thoại bảo Hươu gửi cho chị một số hình ảnh sinh hoạt Hướng Đạo từ trong nước ra đến hải ngoại. Mất cả gần hai tuần Hươu mới tìm ra một số hình gửi cho Vành Khuyên. Chị và người con trai đã thực hiện Slideshow này. Rất may là Hươu còn giữ được một số hình ảnh trắng đen lúc mới bước chân vào Hướng Đạo. Hươu có cơ hội giải thích một số hình ảnh xuất hiện trên màn hình.
Vui nhất có lẽ là lúc Hươu nhận được các món quà từ tay các anh chị tặng. Đặc biệt là một sừng Hươu được gắn trên chiếc Hoa Bách Hợp bằng gỗ có chữ ký của tất cả anh chị em. Quà Hướng Đạo vẫn là những thứ vô cùng quý báu. Một mặt nó thể hiện được tình Hướng Đạo, mặt khác nó đem lại niềm vui lớn cho người nhận. Đối với Hươu, cái sừng Hươu hay những chú Hươu bằng gỗ, bằng kim loại, những chiếc bút nịt, những chiếc patche kỷ niệm các sự kiện Hướng Đạo đã làm giàu thêm cho kho tàng báu vật của Hươu lâu nay.
Ngoài những lời chúc mừng và tặng quà Hướng Đạo từ anh chị em đến dự buổi họp mặt, Hươu còn nhận được quà và những lời chúc mừng từ các Trưởng và anh chị em Tráng Sinh từ các nơi gửi về. Hai nữ Tráng Sinh Phan Nữ Lan (Dallas) tên rừng Bạch Yến Nhân Hậu và Ngô Lý Thị Thanh (Indiana) tên rừng Thỏ Đảm Đang đã gửi tặng một tấm plaque bằng thủy tinh mừng Hươu 70 Năm Hướng Đạo. Trưởng Nguyễn Thị Hai từ Dallas gọi chúc mừng và cho biết Trưởng hủy chuyến đi xuống Houston vì mấy cái răng của chị phản đối rất dữ dội nên phải đi nha sĩ trị chúng. Xin cám ơn chị Hải Ngưu Khéo Léo. Chị Minh Xuân từ thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts viết: “Chúc mừng anh Hươu Hăng Hái. Mong anh được vui khỏe để tiếp tục sinh hoạt lâu dài với Anh Chị Em. Tabtt. Minh Xuân”. Còn anh Hươu Điềm Tỉnh Nguyễn Cửu Lâm, đương kiêm Tráng Trưởng “muôn năm” của Tráng Đoàn Nguyễn Trãi thì viết qua email rằng: “Anh Hươu ơi!70 Năm Hướng Đạo rồi, còn 30 năm nữa là tròn thế kỷ. Cứ thế mà đi nhé! Chúc anh mọi điều tốt lành. Tabtt. Hươu Điềm Tỉnh. California.”
Trưởng Nguyễn Văn Thuất – Voi Cần Mẫn ở thành phố Sydney, xứ Kangaroo tận phía nam bán cầu viết: “Chúc mừng anh Châu đến được một mốc điểm thật đặc biệt trên đường Hướng Đạo. Hoan hô những tình cảm chân thành và đậm đà của Anh Chị Em trong Tráng Đoàn Nguyễn Trãi. Tabtt. Thuất.”. Ngoài ra Trưởng Voi Cần Mẫn còn gửi tặng một chiếc Patch kỷniệm.
Tiết mục ca hát không thể nào không có trong những lần họp mặt như thế này. Những bài hát ngắn và vui kèm theo chương trình hát “Du Ca” đã được đưa vào chương trình sinh hoạt trong các kỳ trại miền hay trại họp bạn. Ca hát xưa nay vẫn là một mục trong sinh hoạt Hướng Đạo. Những bài hát này thường có nội dung đề cao lòng yêu nước, mến cảnh thiên nhiên, ca ngợi quê hương, ca ngợi lòng yêu nước và những anh hùng liệt nữ Việt Nam… Nhớ lại trước đây mỗi lẫn có trại họp bạn Miền hay Thế Giới thường có chương trình dành cho các Trưởng và phụ huynh. Hươu đã đưa chương trình ca hát này vào sinh hoạt bằng những tiêu đề “Hát Cho Việt Nam, Đêm Việt Nam…”. Chương trình thực hiện kể từ trại Thẳng Tiến X tổ chức tại Texas 2014 và tiếp sau đó trong các trại họp bạn XI, XII và các trại họp bạn Trưởng Niên cũng có tiết mục ca hát này.
Cơ hội để anh chị em cùng ngồi bên nhau hát bằng những bài hát đã trở thành phổ biến chẳng những trong Hướng Đạo mà còn cả trong một số hội đoàn Trẻ khác nữa. Với cây đàn thùng, anh Hoẳng Hay Hát giữ giọng và giữ nhịp, chị Vành Khuyên bấm máy cho các bài hát hiện lên màn hình. Lâu lâu được hát to, hát nhiều nên hình như anh chị nào cũng thấy hai lá phổi của mình có cơ hội hít và thở nhiều hơn…
Đồng hồ trên vách tường chỉ hơn ba giờ. Cuộc vui nào rồi cũng phải đến giờ chia tay. Một vòng tròn nhỏ, tay trong tay cất lời tạm biệt “Gặp nhau đây rồi chia tay. Ngày vàng như đã vụt qua trong phút giây. Niềm hăng say còn chưa phai. Đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy…” “Lúc thú vui này lòng càng quyên luyến anh em chúng mình. Lúc thú vui này lòng càng những muốn anh em thấu tình. Rời tay nhau chớ lâu nhé! Tình anh em chớ quên nhé! Lòng anh em nhớ nhau tuy xa mà hóa ra gần…”.
Mọi người quyến luyến ra về và không quên hẹn găp nhau trong trại mùa đông cuối tháng 10.
Đáng lẽ bài viết này đến đây là chấm dứt. Nhưng Hươu muốn nhân cơ hội này để thưa thêm đôi điều. Hươu muốn gửi lời cám ơn đến anh Đà Điểu Siêng Năng và chị Vành Khuyên Yêu Đời đã tổ chức buổi họp mặt thân tình này. Cám ơn các anh chị có mặt và tặng quà buổi hôm đó. Cám ơn các anh chị từ xa gửi lời chúc đến Hươu. Cám ơn chị Thỏ Đảm Đang và Bạch Yến Nhân Hậu tặng món quà quý và đẹp. Cám ơn Trưởng Nguyễn Văn Thuất từ Australia xa xôi. Không quên anh Sóc Nhiệt Thành đã tặng patch kỷ niệm 95 Năm và 100 Năm Hướng Đạo Việt Nam. Cám ơn anh Sói Nhiệt Thành đã design và giúp thực hiện patch 70 Năm cho Hươu…
Trong buổi họp mặt trên anh Đà Điểu Siêng Năng có nói với Anh Chị Em rằng: “Nếu anh Hươu chơi Hướng Đạo suốt mấy mươi năm như thế mà không có sự yểm trợ của vợ thì có lẽ cuộc chơi của anh cũng không được như ý …”. Vậy nên Hươu phải gửi lời cám ơn đến “người trong nhà” tức là vợ của Hươu mà trong anh em Hướng Đạo vui gọi là “bề trên”. Phải thành thật khai báo rằng “bề trên của Hươu chẳng những không ngăn trở mà cũng đã ghi danh sinh hoạt Hướng Đạo. Hai vợ chồng cùng đi họp, đi trại và tham dự các trại lớn từ khi còn ở trong nước cũng như lúc ra ở nước ngoài, cùng đi dự trại họp bạn thế giới. Cũng từng ngủ bụi ngủ bờ, lội sông, băng suối và chung một niềm vui với anh chị em Hướng Đạo. Tên rừng của “bề trên” Hươu là Nhạn Trắng Nhu Mì.
Có chút tâm tình Hươu cũng muốn thưa thêm. Nhìn lại quãng đời ngoài tám mươi tuổi của mình, trong đó có 70 năm gắn bó với Phong Trào Hướng Đạo. Xin nói thẳng: Nếu không “chơi” Hướng Đạo thì chưa chắc Hươu đã thành người tương đối tử tế như ngày hôm nay. Hươu chỉ dám nói “tương đối tử tế” thôi. Vì ngẫm lại Hươu vẫn còn nhiều điều bất cập, nhiều khuyết điểm, nhiều điều bất toàn trong cuộc sống đầy cam go, đặc biệt 17 năm sau năm 1975. Có một điều là dù bất cứ trong hoàn cảnh nào Hươu cũng đã “Cố Gắng” như một Sói Con, “Sắp Sẵn” như một Thiếu Sinh và “Giúp Ích” như một Tráng Sinh. Hươu đã từng tâm sự với một số anh chị em rằng: “Mình coiHướng Đạo như là một triết lý sống”. Một thứ triết lý thực tiễn và hữu ích dẫn tới sự thành công trong đời, thành công về phẩm hạnh. Thành công về lòng trung chánh. Thành công trong nghĩa vụ “Giúp Ích”. Do vậy Hươu không thể không bày tỏ lòng biết ơn đối với Phong Trào Hướng Đạo. Nhớ ơn huân tước Baden Powell. Nếu không có Ngài thì làm gì trong hơn một thế kỷ qua giới trẻ (và cả người lớn) khắp năm châu có một Phong Trào “Luyện Người” hữu ích. Nhớ ơn Trưởng sáng lập Hướng Đạo Việt Nam Trần Văn Khắc cùng các Trưởng tiền bối đã dắt đưa Hươu vào con đường Thiện Lành.
Bảy Mươi Năm – Một chặng đường thật dài – Nhiều lần tưởng chừng như ngả quỵ. Nhưng rồi với Ba Lời Hứa và chiếc Gậy Nạng của “Tráng Sinh Lên Đường”, Hươu đã tránh được những “tảng đá ngầm” đang chực chờ nhận chìm mình. “Tảng Đá Ngầm” là hình ảnh mà huân tước Baden Powell đã dùng để khuyến cáo các Tráng Sinh khi vào đời được ghi trong cuốn “Đường Thành Công” xuất bản lần đầu vào tháng 6 năm 1922.
Ngoài ra, đời sống tâm linh cũng đã giúp cho Hươu có một nơi nương tựa vững chắc và tinh tấn.
Phong Châu
Tháng 8-2025
KIỀU MỸ DUYÊN – CHUONG TRÌNH CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA.
VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT THÀNH KÍNH PHÂN ƯU Cùng Hội Trưởng LÊ VĂN HẢI và Phu Nhân KIỀU MY: KÍNH NGUYỆN CẦU CHO LINH HỒN CỤ BÀ MARIA PHAN THỊ THÊM Sớm Được Hưởng Nhan THÁNH CHÚA.
**
KÍNH BÁO TIN BUỒN VÀ LỜI CÁO PHÓ
Trong niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh, và trong nỗi đau thương mất mát, không gì có thể diễn tả được…
Tôi xin bàng hoàng, nghẹn ngào báo tin buồn, đến quý thân bằng quyến thuộc, quý bằng hữu, thân hữu xa gần,
Thân mẫu của tôi là:
Bà Maria PHẠM THỊ THÊM,
Đã được Chúa gọi về nhà Cha trên trời,
Hôm qua! Lúc 8 giờ 30 tối, Chủ Nhật, ngày 24 tháng 8 năm 2025 Dương lịch, tức ngày mồng 2 tháng 7 năm Ất Tỵ, âm lịch.
Tại thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ.
Hưởng thọ 94 tuổi.
Hiện linh cữu được quàn tại: Oak hill Memorial Park. 300 Curtner Ave, San Jose, CA 92125.
(Chương trình tang lễ, xin được thông báo sau.)
Chút về người mẹ thương yêu của tôi:
Mẹ tôi – người phụ nữ Việt Nam chân quê, bình dị, không một chút chữ nghĩa cao xa, cả một đời chỉ biết sống vì chồng, vì con. Vậy mà số phận nghiệt ngã không buông tha. Năm 1954, Mẹ dắt díu đàn con thơ di cư từ Bắc vào Nam, rồi tảo tần nuôi đàn con khôn lớn trong 20 năm, chiến tranh khốc liệt, luôn sống trong nỗi phập phồng đợi chờ tin dữ, khi đứa con trai, bắt đầu gia nhập cuộc chiến!
Sau biến cố 1975, những nỗi đau Mẹ sợ hãi ngày nào trở thành hiện thực: hai đứa con vĩnh viễn chìm vào lòng đại dương mênh mông, trên đường vượt biển tìm tự do! Nhưng ơn Chúa nhiệm mầu, cuối đời, Mẹ cũng được theo đàn con đến đất Mỹ, sum họp gia đình nơi xứ lạ quê người. Nhưng chưa được bao lâu, lại dính vào căn bịnh lạc trí nhớ hành hạ, cho đến khi qua đời!
Mẹ tôi cả đời chẳng làm gì nên tội, chỉ biết làm mẹ, vậy mà cả cuộc đời lận đận, long đong vì chiến tranh, chia ly, vì thời cuộc. Nhưng Mẹ không đơn độc – bởi phía sau Mẹ là hình bóng của hàng trăm ngàn người mẹ Việt Nam, trong cuộc chiến– đều chịu thương, chịu khó, chịu đựng và hy sinh đến tận cùng, cho chồng, cho con, cho cháu, cho tương lai.
Với tất cả lòng yêu mến, thương nhớ và tiếc thương vô hạn, tôi xin ngậm ngùi, thông báo tin đau buồn nhất đời mình này.
Trưởng nam: Lê Văn Hải
Xin quý thân bằng, quyến thuộc, bằng hữu xa gần, hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn mẹ tôi, là Maria sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.
Xin cảm tạ và thành kính khấp báo.
Điện thoại liên lạc tang gia: (408) 802-5045
**
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
VĂN THƠ LẠC VIỆT nhận tin buồn
Hội Trưởng vườn nhà đẫm lệ tuôn
LÊ HẢI Mẫu Từ vừa tạ thế
MARIA Cụ PHẠM mới về nguồn
Lòng đau chia cắt – đau oằn oại
Dạ xoắn ly từ – xoắn héo hon
Kính tiễn Người lên miền Đất Chúa
Nguyện cầu tang quyến bớt sầu thương.
*
Sầu thương mong giảm, gắng kham lời
Dẫu biết vì con ME một đời
Đất nước chia đôi, miền Bắc bỏ
Quê hương gãy khúc, phía Nam dời
Sinh thành nghĩa cả dường sông núi
Dưỡng dục tình sâu tựa biển trời
Nhưng lẽ vô thường nào tránh khỏi
Mong đừng bi lụy, lệ buồn vơi…
Phương Hoa – VTLV, AUG 26, 2025
**
THƠ HỌA CHIA BUỒN
**
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Tin Thân mẫu Nhà Truyền Thông Văn Thi sĩ LÊ VĂN HẢI
mới được Chúa gọi về Trời, Xin chia buồn cùng ông bà LÊ VĂN HẢI và tang quyến.
Bài họa thơ để thay lời kính điếu .
CMN
TIỄN CỤ MARIA PHẠM VỀ TRỜI.
(Hoạ thơ chia buồn của Phương Hoa)
Kính Chúa yêu người vẫn thậm buồn
Mẹ đi cõi phúc lệ trầm tuôn
Ngàn trông nhan Thánh, mơ về cội
Vạn nhớ đàn con phước hưởng nguồn
Lạy đấng Ba ngôi ơn cứu chuộc
Van câu nhân thế nỗi buồn chôn
Hắt hiu Cha Cả thiên đường mở
Đón cụ Maria Phạm xót thương
*
Tin hãi từ xa tới nghẹn lời
Mẫu thân Lê Hải vừa qua đời
Trưởng tôn quý tử sầu bi thảm
Lạc Việt Văn Thơ viết tạm dời
Dào dạt tình cha tràn sóng biển
Chan hòa nghĩa mẹ ngập mây trời
Hồn bay về cõi thiên tiên ấy
Ơn Chúa đời đời chẳng thể vơi …
Rancho Palos Verdes 26 – 8 – 2025
CAO MỴ NHÂN
*
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Biết được hung tin quá đổi buồn!
Mong rằng Anh Chị nén dòng tuôn!
Thung dung Bà Cụ xa rời nẻo
Nhẹ nhõm hương linh rảo đến nguồn
Nẫu dạ u sầu – len dạ cháu
Tím hồn thảm thiết – quyện hồn con
Thiên đàng rộng mở vòng tay ấm
Lạy Chúa yêu Người hãy đoái thương!
Xót Mẫu từ ly khiến quặn lời!
Hoài yêu kính Mẹ dẫu bao đời
Gia đình tiếc nuối nào lay chuyển
Bạn hữu thương yêu khó đổi dời
Hướng dẫn dâu hiền so tợ núi
Khuyên răn trẻ dại sánh như trời
Giờ xin kính cẩn thành tâm bái
Tang quyến thôi buồn, nỗi chóng vơi…
Như Thu
08/26/2025
*
VĂN THƠ CHIA BUỒN
**
Phương Thúy và nhóm CGV thành kính chia buồn cùng anh Lê Văn Hải và tang quyến.
Cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu rỗi linh hồn cụ Maria Phạm Thị Thêm.
Phương Thúy
**
Kính chia buồn đến anh Hải & chị My cùng tang quyến . Xin hiệp cầu linh hồn Maria Phan Thị Thêm sớm hưởng nhan thánh Chúa .
Minh Thúy và Lộc Lê
Mẹ Đã Đi Rồi
( Kính tặng anh Hải & chị My)
Mẹ bỏ con đi, giã biệt đời
Đau buồn thấm dạ lệ tràn rơi
Nghẹn ngào quặn thắt thương Từ Mẫu
Muốn nói môi run khóa nghẹn lời
*
Vất vả “năm tư“ bỏ ruộng nhà
Đôi bờ đất nước nghẹn chia xa
Vào Nam tần tảo nuôi con lớn
Thấp thỏm chiến tranh nối tiếp đà
*
Dưỡng dục công lao tựa biển trời
Mẹ từng chịu đựng khổ nào vơi
Là nguồn hạnh phúc đàn con tựa
Bóng mát còn đâu, mẹ tuyệt vời
*
Giờ cuối luyến lưu cạnh mẹ hiền
Người về bên Chúa ngủ bình yên
Tuổi bền “chín bốn” mùa ơn thọ
Phạm Thị Thêm đà được mãn viên
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 8/26225
**
**
KINH CHIỀU TIỄN BIỆT
San Joe (Jose) bảng lảng xám mây chiều
Chợt vẳng bi thương tiếng hạc kêu
Tách khỏi gian trần trong buốt xót
Xa rời ruột thịt giữa thương yêu
Chung lời khấn nguyện cùng thân quyến
Góp ý van xin với Chúa Dêu(*)
Tha thứ lỗi lầm cho cụ Phạm
Mary sớm hưởng phúc thiên triều.
(*) Tiếng xưa, Jesus
Thái Huy 8/26/25
**
Xin chia buồn cùng Anh Lê Văn Hải và tang quyến. Nguyện cầu hương linh Cụ Maria sớm về cõi Vĩnh Hằng
Kính
Mặc Khách _ Van Lau và Gia Đình
**
YÊN SƠNTHÀNH KÍNH PHÂN ƯU VỚI KQ LÊ VĂN HẢI VÀ ĐỊAI GIA ĐÌNH TANG QUYẾN.
Thành kính chia buồn đến anh Lê Văn Hải và tang quyến.
Xin hiệp ý cầu nguyện cho Linh Hồn Maria Phan Thị Thêm sớm được hưởng nhan Thánh Chúa.
Sương Lam
Gia Đình tôi thành kính chia buồn cùng Anh Lê Văn Hải và Tang Quyến Nguyện xin Lòng Chúa Thương Xót , sự Cầu Bầu của Mẹ Maria ,Thánh Cả Giuse sớm đón nhận Bà Maria PHẠM THỊ THÊM Hưởng Nhan Thánh Chúa
Quốc Việt
888*****
Anh Lê Văn Hải thân mến,
Như Thu cùng gia đình xin gởi lời chia buồn khi hay tin Cụ Bà Maria Phạm Thị Thêm đã được Chúa gọi về, xin nguyện cầu linh hồn Cụ Bà sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa.
Mong Anh Chị Lê Văn Hải luôn nhiều sức khỏe, bình an và chóng vượt qua nỗi đau này.
Thành kính phân ưu cùng gia đình.
Như Thu
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU Nhận tin buồn, thành thật phân ưu cùng Anh Chị LÊ VĂN HẢI và TANG QUYẾNXin góp lời cầu nguyện Linh Hồn Cụ Bà MARIA PHẠM THỊ THÊM Sớm được HƯỞNG NHAN THÁNH CHUÁ. Khánh Thọ & Đỗ Dung
**
Xin chia buồn với anh Lê Văn Hải.
Nguyện cầu xin Chúa thương đưa Linh hồn Cụ Bà Maria sớm hưởng Nhan Thánh Chúa.
Thành kính phân ưu,
Văn Duy Tùng
***
Được tin buồn thân mẫu anh Lê Văn Hải được Chúa gọi về
Xin chia buồn với anh Hải và tang quyến
Cầu nguyên linh hồn Cụ Bà Maria Nguyễn Thi Thêm được an lạc chốn Thiên Đàng
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Ngoc Hạnh
***
Xin chia buồn cùng anh Lê Văn Hải và nguyện cầu cho hương linh của bác sớm được trở về nơi nước Thiên Đàng của Chúa.
Donry Nguyễn Dình Chiến
**
Thành Kính Chia Buồn Cùng Anh Lê Văn Hải Và Tang Quyến Về Sự Mất Mát Quá Lớn LaoKhi Người Mẹ Thân Yêu Đã Bỏ Con Cháu Để Ra Đi Điều Chắc Chắn: Cụ Bà Maria PHẠM THỊ THÊM Sẽ Được Chúa Cho Đến Cùng Ngài Trong Vòng Tay Yêu Thương Trên Nước Thiên Đàng
Phong Châu Texas
**
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Xin chia buồn cùng anh chị Lê Văn Hải và gia đình
PHÚC LƯU
***
Ngọc HuyềnEm cũng xin góp nén tâm nhang đến linh hồn cụ bà Maria Phạm Thị Thêm, cầu mong linh hồn bà sớm về cõi vĩnh hằng an yên.
Xin chia buồn cùng gia đình anh Lê Văn Hải, cầu chúc anh và gia đình vượt qua nỗi đau mất mát to lớn này ạ.
Ngọc Huyền và gia đình
**
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU!
Nguyen Xin Linh hon Maria duoc huong nhan Chua!
Vo cung thuong tiec!!!
Xin chia buon cung anh Le Van Hai va quy quyen!
Dong Loi
***
SQ nhận được tin hiền mẫu của chủ tịch VTLV Lê văn Hải là cụ bà Maria Phạm Thị Thêm đã được Chúa gọi về vào ngày 24 tháng 8 năm 2025 tại San Jose – Cali HK hưởng thượng thọ 94 tuổi.
Gia đình Song Quang xin góp lời cầu nguyện đến hương linh Bà sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa
Và cũng xin chia buồn đến gia đình Chủ tịch VTLV .
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
SongQuang VÀ GIA ĐÌNH
**
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG ANH CHỊ LÊ VĂN HẢI
VÀ TANG QUYẾN. NGUYỆN XIN LINH HỒN CỤ BÀ MARIA PHẠM THỊ THÊM ĐƯỢC VỀ NƯỚC CHÚA HƯỞNG PHÚC ĐỜI ĐỜI
𝓽𝓷𝓵- phannữlan
**
**
Tina Phạm xin chia buồn anh Lê Văn Hải và gia đình
Nguyện xin Thiên Chúa đưa linh hồn Maria mau về hưởng nhan thánh Chúa. Amen
Tina Phạm
***
Anh Lê Văn Hải quí mến,
Xin hiệp ý cầu nguyện cho linh hồn Maria sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa. Xin mời anh chị Lê Văn Hải và tất cả các anh chị cùng cầu nguyện với tôi qua những nhạc phẩm:
01.MẸ ƠI | Thơ: Thánh Giáo Hoàng Phaolô II | Nhạc: Phạm Đức Huyến | Ca sĩ: Diệu Hiền
02.Nhớ Mẹ | Phạm Đức Huyến – Ca sĩ Thanh Hoài
03.Thương Cha – Phạm Đức Huyến | Nguyễn Hồng Ân
04.Mẹ Hiền |Phạm Đức Huyến | Ca sĩ: Thùy Dương
05.Mẹ Ơi Con Nhớ Mẹ – Tuấn Lê + Phạm Đức Huyến | Cs.Nguyễn Hồng Ân
VTLV TRÂN TRỌNG CHÀO MỪNG VĂN THI SĨ/TRƯỞNG HƯỚNG ĐẠO PHONG CHÂU/HOÀNG KIM CHÂU
**
VTLV CHÀO MỪNG TRƯỞNG HƯỚNG ĐẠO
HOÀNG KIM CHÂU/PHONG CHÂU
*
Thung Lũng Hoa Vàng nắng trải tươi
Văn Thơ Lạc Việt sáng khung trời
HOÀNG KIM CHÂU đến, vang lời nhạc
TRƯỞNG HƯỚNG ĐẠO sang, rộn tiếng cười
ĐÀ LẠT thuở nao luôn giữ gốc
DU CA ngày ấy mãi ngân lời
HƯƠU HĂNG HÁI đón, mừng tương ngộ
Tài đức PHONG CHÂU rạng xứ người.
Phương Hoa – VTLV, AUG 23, 2025
THƠ HỌA
**
Chào Đón Huynh Phong Châu
*
Hướng Đạo hiền nhân khéo diễn lời
Danh lừng đức độ sống lành tươi
Rừng chương tứ thả loang trăng suối
Biển phú vần buông chiếu nắng trời
Thiện ý say sưa làm xã hội
Thành tâm mải miết giúp con người
Văn Thơ Lạc Việt mời chung nhóm
Trưởng bối Phong Châu tặng nụ cười
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 8/ 24/25
*
CHÀO MỪNG TÂN HỘI VIÊN VTLV
TRƯỞNG HƯỚNG ĐẠO HOÀNG KIM CHÂU
( Hoạ Thơ TVS PHƯƠNG HOA Thay lời Chào Đón )
cmn
Diễn đàn mừng đón Hươu vui tươi
Vừa tới khung thơ Lạc Việt trời
Bách Hợp nở hoa thi nhạc trồi
Phong Châu Sắp Sẵn nụ môi cười
Trại Trường văn học xuân muôn ý
Thế giới B P đẹp vạn lời*
Một thủa rong chơi, giờ tiếp bước
Lối mòn Hướng Đạo vốn đông người …
Rancho Palos Verdes 23 – 8 – 2025
CAO MỴ NHÂN
*B P: ( Baden Powel (1857- 1941)
Vị Huân tước người Anh nghĩ và thực hành
Phong trào Hướng Đạo cho toàn thế giới .
*
“Mau Mau Vỗ Tay Rầm Rộ”! (Tựa đề Bài Họa này trích từ bài viết của Phương Hoa)
* Tuổi ấy mà còn ráng “tốt tươi”! Kim Châu rực rỡ một bên trời! Kiên trì dốc sức làm vui nhạc! Quyết chí hy sinh khiến rạng cười! Lạc Việt thành tâm là “bản gốc”! Phương Hoa tán thưởng vốn “không lời”! Thái Lan tiếp sức mời! Răng ngộ! Rầm rộ mau hoan hỉ đón người!
(2) Thung Lũng Chân Mây (Thơ. 2024) Dòng Thời Gian (Tự Truyện. 2025)
**
**
LỜI CHÀO MỪNG ANH PHONG CHÂU – TRƯỞNG HƯỚNG ĐẠO, ĐẾN VỚI VĂN THƠ LẠC VIỆT!
TIN VUI LAN NHANH – VĂN THƠ ĐÓN TRƯỞNG!
-Hôm nay, đại gia đình Văn Thơ Lạc Việt, hân hoan, vui mừng đón chào một thành viên mới, với niềm tự hào và trân trọng – Trưởng Hướng Đạo Hoàng Kim Châu, cũng là thi hữu VTS Phong Châu!
Một nhân cách lớn, một tấm lòng vàng, một người Anh, đã gieo hạt thiện nơi biết bao thế hệ trẻ, giờ đây, lại cùng chúng ta gieo thơ – kết bạn – vun đắp tâm hồn, trong khu vườn đầy hương sắc của VTLV.
Văn Thơ Lạc Việt thêm sắc, thêm hương
Có Anh Phong Châu – chuyện thật như gương
Trưởng xưa Hướng Đạo – nay thêm thi sĩ
Chung một tấm lòng, chung một tình thương…
Hội trưởng VTLV, còn có tên rừng là “Trâu Nước Hiền Hòa” xin được kính chào Trưởng “Hươu Hăng Hái”, bằng cái bắt tay trái! thật chặt! tràn đầy niềm tin – tình bạn – tình người, như truyền thống quý báu của phong trào Hướng Đạo, như lời cam kết của một cuộc hành trình đầy cảm hứng.
Xin chân thành cảm ơn nữ dịch giả Thái Lan, đã tiếp tay đưa người Anh đáng quý, về với “phe” chúng ta.
Kính mời các Anh Chị Em Văn Thơ Lạc Việt, cùng vỗ tay, gõ nhịp, thả thơ chào đón, để trang đầu tiên Anh Phong Châu đặt bút trong VTLV, thật rộn ràng, tràn đầy tình văn nghệ và đầy ắp tiếng cười!
Chào mừng Anh – người Bạn – người Trưởng – người Thi Sĩ.
Vui bước chung đường!
Văn Thơ Lạc Việt xin chúc Anh an vui, chan hòa, và luôn tìm thấy niềm hạnh phúc trong từng con chữ!
San jose, ngày 23 tháng 9 năm 2025
Lê Văn Hải
**
LỜI CHÀO MỪNG CỦA DỊCH GIẢ THÁI NỮ LAN https://vietpen.org/thang-ba-nho-quang-du-ca-phong-chau/https://baotreonline.com/van-hoc/tap-ghi/thang-ba-nho-quang-du-ca.baotreCảm ơn quý anh chị thật Siêu trong Văn Thơ Lạc Việt Cảm ơn anh Lê Văn Hải Cảm ơn văn thi sĩ nhiều tài Phương Hoa. KÍNH CHÚC ANH HOÀNG KIM CHÂU/VTS PHONG CHÂU SẼ THÊM NIỀM VUI VỚI QUÝ ANH CHỊ XIU XAO Ở ĐÂY1/– ** Lan xin gởi bài của anh Phong Châu- anh có vô số bài, không biết chọn bài mô- xin gởi bài ni để nhớ Trưởng Nguyễn Đức Quang cùng lời cảm ơn anh ấy và các Trưởng Hướng Đạo cùng quý anhchi trong ban Du Ca & Trầm Ca của những năm 60, giúp tinh thần của các thanh thiếu thiên niên vào thời điểm cuộc chiến lên cao -2/-** Và bên dưới là vài trang về sách Hướng đạo Nguồn Thật của anh Châu3/- **
video về bài phỏng vấn của anh Châu do Radio Houston, TX thực hiện năm 2018- năm diễn ra trại Jamboree Thẳng Tiến XI (hơn 2000 trại viên khắp nơi tham dự) ở Virginia, Hoa Kỳ- Cảm ơn các anh chị𝓽𝓷𝓵 -thailan phannữlan====================Năm nay anh Hươu cũng tròn 70 năm Hướng ĐạoMỪNG VÀ KÍNH PHỤC XIẾT BAO! khi được làm đàn em của một TRƯỞNG QUÁ NHIỀU TÀI NĂNG & ĐẠO ĐỨC!KÍNH CHÚC ANHCHỊ LUÔN MÃI THẬT VUI KHỎE++++ Đây là bài thơ của Trưởng Cao Ngọc Cường – Đà Điểu Siêng Năng – tặng anh Hươu Mừng anh Hươu đạt bảy mươi năm Sinh hoạt Hướng Đạo tự năm lăm Đến nay cũng đã U chín chục Hươu vẫn còn hăng và rất hăng Tráng dù đã lão còn Giúp Ích Hùng khí trào dâng Sóng Bạch Đằng Chúc anh vui khỏe, Hươu Hăng Hái Còn chơi hướng đạo đến một trămTabtt (thân ái bắt tay trái -câu chào của Hướng Đạo)đ đ s n – Đà Điểu Siêng Năng
**
Chào mừng anh Phong Châu vào nhóm Lạc Việt.
Chúc Anh sinh hoạt vui vẻ nhé.
Thân mến,
TiểuThu
**
**
LỜI ĐÁP LỄ CỦA TRƯỞNG HOÀNG KIM CHÂU/PHONG CHÂU
Thưa anh Lê Văn Hải Thưa quý Anh Chị trong Thơ Văn Lạc Việt
Phong Châu bàng hoàng đến mức sững sờ trước sự đón chào nồng nhiệt của quý Anh Chị. Xin đa tạ tấm lòng ưu ái của quý Anh Chị dành cho Phong Châu. Có một điều chắc chắc rằng: Do chị Nữ Lan lâu nay cứ bơm cho Phong Châulên tận chín mười tầng mây trong khi Phong Châu chỉ là đà dưới mặt đất. Không biết phải làm sao bây chừ? Viết “chừ” theo style người Huế của Nữ Lan. (Phong Châu ưa đùa cho dzui “style người Nam”).
Chưa hết! Chị Phương Hoa, chị Cao Mỵ Nhân, chị Minh Thúy (không biết có cần thêm hai chữ “Thành Nội” hay không?) rồi anh Lê Văn Hải, anh Dinh Chien Nguyen…cũng cho Phong Châu đi phi thuyền không người lái. Phong Châu sợ bị rớt quá!
Thiên hạ có câu: “Phóng lao thì phải theo lao”. Nhưng người phóng lao là Nữ Lan chứ không phải Phong Châu. Đúng không nè dịch giả Nữ Lan?
Thú thật việc “viết và lách” thì Phong Châu thuộc loại hậu bối của quý Anh Chị. Như chị Cao Mỵ Nhân, sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thì Phong Châu có đọc Thơ Văn của chị từ dạo còn ở quê nhà và rất mến mộ Chị. Anh Lê Văm Hải, các Chị Phương Hoa, Minh Thúy, Nữ Lan…đã vui với chữ nghĩa từ rất lâu. Chấp nhận kẻ hậu bối vào sinh hoạt với quý Anh Chị phải nói là một điều vinh hạnh đối với Phong Châu. Xin thưa thêm: Tuổi đã ngoài tám bó, lại thêm đa đoan một số công việc ngoài xã hội nên việc “viết và lách” của Phong Châu chắc chắn sẽ không đáp ứng được nhu cầu của Văn Thơ Lạc Việt. Xin hứa sẽ “CỐ GẮNG HẾT SỨC” như châm ngôn của HƯỚNG ĐẠO SÓI CON.
Hôm qua 23 tháng 8, anh chị em HƯớng Đạo tại Texas có tổ chức buổi họp mặt mừng Hươu Hăng Hái 70 Năm Hướng Đạo
Có tấm hình “Hươu Mọc Sừng Hươu”
Phong Châu
Cám ơn
Cám ơn trước hết cô Nữ Lan
Thường gửi lời thăm viếng hỏi han Mấy lần dụ Hươu vào Văn Bút Lạc Việt Thơ Văn với Tao Đàn
*
Lời cám ơn đến chị Phương Hoa Cùng chị Mỵ Nhân chung hội nhà Vẫy tay múa bút như rồng lượn Thi phú muôn ngàn đẹp sắc hoa
* Cám ơn chị Minh Thúy Nội Thành (?) Hay là Thành Nội? Đã nổi danh Văn sáng giữ thơm hồn quê Việt Thơ ngời tô đẹp tiếng nước Nam
* Cám ơn anh Dinh Chien vừa quen Chữ nghĩa công lao bao sách đèn Thể hiện vào Văn Thơ Lạc Việt Nghe chừng đã lắm tiếng ngợi khen
Cám ơn anh Hải đã dày công Văn chương chữ nghĩa đã gánh gồng Văn Thơ tỏa sáng hồn dân tộc Lạc Việt tô nồng nghĩa núi sông
Tự Thú
* Thơ Văn Lạc Việt đón phong châu Khiến lòng bối rối lẫn lo âu Văn chương cọc cạch đôi ba chữ Chữ nghĩa ngo ngoeo một vài câu Viết văn style như tài tử Mần thơ – mode của kẻ nghiệp dư Rất vui được Chị Anh chào đón Hươu nay sung sướng…cười đã nư…
Phong Châu
**
Chào quý anhchi,
Cho L tiếp lời anh Phong Châu để cảm ơn quý anh chị VTLViet —Quý anhchi văn thơ lai láng, ý nghĩa và dễ thương quá chừng! thật là Siêu Sao!— Bởi vì Thật vui mừng khi biết anh Chủ tịch cũng là “dân” Hướng Đạo. Một ngày Hướng Đạo, Một Đời Hướng Đạo- Mong sao Trưởng Hải sẽ tổ chức buổi họp bạn con cháu của cụ BP – và anh Châu sẽ mời Ban Trầm Ca bên Cali phải không thưa anh? Và có lửa Trại nữa, đúng không ạ? Xin chúc gia đình tất cả quý anhchi thật Vui Khỏe Hạnh Phúc Và Chúc quý anhchi sap “Chiều nay ra khơi” thật Đầm Ấm, gom thêm nhiều kỷ niệm thân thương VTLViệt QUÁ DỄ THƯƠNG! ***
Dạ thưa anh Châu, Lao của anh phóng mạnh lắm, bốn phương tám hướng,–để rồi xin mời quý anh chi thưởng thức thơ văn của anh Hươu ni ạ
𝓽𝓷𝓵- nữlan
*
Chào mừng anh Phong Châu đến sinh hoạt với Văn thơ Lạc Việt.
Mong đọc thêm những tác phẩm của anh,
Welcome,
Văn Duy Tùng
**
Chào mừng Tr Châu vào VTLV!
Tr Châu có nhớ ra Tr Phan Hà không?
Hồi đó mình ra mắt sách của Tr Châu đó?
PHAN HÀ
**
Rất vui được biết Phan Hà đã sinh hoạt với Văn Thơ Lạc Việt – Một phụ nữ từng tham gia công tác xã hội và đấu tranh không biết mệt mỏi PC nhớ rõ Phan Hà đồng đứng ra tổ chức buổi Ra Mắt Sách, cuốn thơ “Nguồn Thật” của PC ngày 26 tháng 10 – 2018 Gặp nhau ở ngôi nhà Văn Thơ Lạc Việt là một hạnh phúc lớn
Phong Châu Có tấm hình Ra Mắt Sách hồi đó Mới quý Anh Chị xem cho dzui
Phong Châu
**
CĂN GÁC NHỎ – THƠ PHONG CHÂU – NHẠC NGUYỄN QUYẾT THẮNG – CA SĨ Minh Đặng
*
THƠ PHONG CHÂU
*
người là ai và người ở đâu
Người là ai và Người ở đâu Mây bay đỉnh núi quá giang đầu Chở che đôi cánh chim Hồng Lạc Khản tiếng kêu ngàn suốt canh thâu Người là ai và Người ở đâu Nửa lên rừng thẳm nửa biển sâu Dấu chân đầy máu loang nguồn cội Thức trắng đêm quầng thâm mắt sâu Người là ai và Người ở đâu Hùng Vương dựng nước thuở cau trầu Bánh chưng xanh quyện hồn dân tộc Dây buộc muôn đời vạt áo nâu Người là ai và Người ở đâu Đào kênh xẻ núi lấp sông sâu Thác lũ dậy nguồn đê chắn lối Thù giặc mơ làm tiếng vó câu Người là ai và Người ở đâu Trưng Vương sông Hát nhuốm trăng sầu Sáu lăm thành quách hoen dòng lệ Cung kiếm phận hồng nung đá thau
2
Người là ai và Người ở đâu Tuyên ngôn ra trận thuở ban đầu Đất của nhà Nam vua Nam ở Vách đá không mòn ngàn năm sau Người là ai và Người ở đâu Dựng chông thủy ải Bạch Giang đầu Thuyền căng buồm gió vui ra trận Nhớ thuở anh hùng bóng Cờ Lau Người là ai và Người ở đâu Điệu Hời ai oán giục hồn sầu Lửa thiêu tình cháy hờn sông núi Phảng phất hương trầm lạc về đâu Người là ai và Người ở đâu Non Lam vách núi tụ anh hào Mười năm nằm chiếu gai nuốt mật Hồn Lệ Chi Viên thẫm máu đào Người là ai và Người ở đâu Lục – bát – Đoạn – Trường sáu – tám câu Nhấp chén ly bôi mờ cố quận Ngày về sông hóa bãi nương dâu Người là ai và Người ở đâu Cờ đào tung gió bạt áo nâu Ngày xuân thần tốc chân vạn dặm Hồn xác quân thù lấp sông sâu
3
Người là ai và Người ở đâu Chiến sĩ hiên ngang lên đoạn đầu Đáp đền ơn nước công tiên tổ Ta hôm nay con cháu ngàn sau Người là ai và Người ở đâu Sông Gianh Bến Hải nước đôi màu Giáo gươm cắt dứt nguồn dân tộc Đất nước bao lần nhỏ giọt châu Người là ai và Người ở đâu Đồng Nai sông Cửu mấy nhánh sầu Thuyền phong ba đẩy chim lìa tổ Thấp thoáng cội nguồn biết nơi đâu Người là ai và Người ở đâu Trăm năm vận nước nỗi cơ cầu Ngàn sau đá vỡ rơi thành lệ Hồn phách kêu gào đáy vực sâu…
Phong Châu
VĂN – PHONG CHÂU
***
KIỀU MỸ DUYÊN – NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG CHẾT: BÌNH TÂY ĐẠI TƯỚNG QUÂN TRƯƠNG CÔNG ĐỊNH.
KIỀU MỸ DUYÊN- NHÀ BÁO VI ANH (BÙI VĂN NHÂN), CỰU DÂN BIỂU VIỆT NAM CỘNG HÒA, GIÃ TỪ TRẦN THẾ.
Tuần lễ này khí hậu vùng Hoa Thinh Đốn tương đối mát mẻ, không còn nắng nóng oi bức như những tuần lễ trước đây. Ban đêm trời hơi se lạnh. Hoa cúc có bụi đã ra hoa vàng xinh xinh, có bụi hãy còn đang chớm nụ. Cây Grappe Myrtle đã đầy hoa trong sân nhà Vân và rải rác nở hoa trong vườn nhà hàng xóm. Những bãi cỏ trên các sân nhà đã có lá vàng rơi, dù phần lớn lá cây vẫn còn xanh um đầy trên cành. Trẻ em sắp đi học, các cô cậu sinh viên chuẩn bị trở lại trường. Các cô cậu lo mang hành trang vào các ký túc xá hay nhà trọ gần trường Đại Học. Trời sắp vào Thu, những ngày nghỉ Hè thú vị qua rất nhanh theo lời các cháu Vân tiếc nuối. Rồi đây các cháu sẽ gặp thầy cô giáo, bạn hữu cũ, mới.
Riêng Vân cũng dự vài buổi tiệc nhỏ do gia đình tổ chức để mừng và tiễn các cháu trở lại trường Đại học, bắt đầu năm học mới. Vân vui vẻ cầu chúc các cháu hoc hành vui vẻ, nhiều sức khỏe, luôn may mắn trên đường học vấn. Trường Đai Học các cháu cách nhà khoảng 5, 3 tiếng lái xe. Nhớ lại cách đây ½ thế kỷ,ở quê nhà việc đi học ngoại quốc thật khó khăn, chỉ dành cho con nhà giàu hay học trò giỏi, được học bổng chẳng hạn. Nay ở Hoa Kỳ, việc học dễ dàng hơn. Chỉ cần học lực trung bình, mỗi năm đủ điểm lên lớp. Ai học giỏi càng tốt, mang danh dự cho gia đình, trường lớp. Cô, cậu nào nghèo không có tiền đóng học phí cho nhà trường thì vay, tốt nghiệp đi làm trả tiền vay mượn sau. Ngoài ra 3 tháng hè các cô cậu sinh viên cũng có thể tìm việc làm để kiếm tiền tiêu vặt khi trở lại trường.
Cuối tuần vừa qua, con Vân rủ mẹ đi thăm “nhà ngoại ô” cách thành phố 90 phút lái xe. Nơi đó phần nào giống thôn quê Việt Nam, có trường Tiểu học, siêu thị, trạm chữa lửa, nhà thờ, tiệm ăn nhanh, tiệm hải sản… Tuy nhiên các kiến trúc này đều nhỏ so với các nơi trong thành phố. Đường xe chạy có hai chiều tráng nhựa sạch sẽ. Nhà nào dù lớn hay nhỏ cũng có sân rộng rãi, cỏ xanh mướt, hoa tươi tốt vì máy tưới tự động. Có nhà trồng được bụi chuối xanh mướt nhưng không thấy trái. Có lẻ chỉ để làm kiểng cho vui vì mùa Đông chúng chết và mùa Xuân mọc trở lại nhưng chỉ có lá mà thôi.
Vân cũng thích “nhà ngoại ô” vì cảnh trí có nơi khá giống thôn quê miền Nam Viêt Nam. Khi ra khỏi thành phố nhiều cao ốc, cầu vượt, xe qua lại lu bù là thấy đồng ruộng, nhà cửa thưa thớt. Xe chạy ngang qua các ruộng bắp, ruộng đậu nành, hay những loại hoa màu khác. Mênh mông, bạt ngàn, xanh um, trù phú. Cảnh đồng quê làm Vân nhớ những ruộng lúa bát Đồng Tháp và các nơi miền Tây Việt Nam mà 1/2 thế kỷ Vân không 1 lần trở lại thăm viếng.
Con Vân chỉ có thể ra “nhà ngoại ô” vào ngày nghỉ. Khu vực này còn có 2 nhà của người Việt Nam, thường chỉ có mặt vào cuối tuần. Tuy nhiên nhà nào cũng có người cắt cỏ, cào lá vào mùa Thu khi là vàng rơi trên sân sau, sân trước. Những người này tuy gọi là người làm vườn nhưng họ không trông nom vườn hoa cho chủ nhà. Họ chỉ cắt cỏ, cào lá mà thôi. Ai thích trông hoa thì tự săn sóc lấy.
Tưới hoa có nước tư động nhưng chủ nhà phải bón phân, tỉa cành, cắt lá, hoa của mình. Để chúng mọc hay bò tùm lum, hàng xóm sẽ phàn nàn. Thường con Vân ra đó là lao động, xén cây, tỉa lá… không mấy khi nghỉ ngơi hoàn toàn. Còn chăng đèn vào vườn hoa cho chúng tự đông cháy sáng vào đêm theo giờ ấn định nữa chứ. Dây đèn thì dấu vào cỏ nếu không chú ý sẽ không thấy vì dây đèn cũng màu xanh…
Những sợi dây này là nguyên nhân làm Vân vấp té tuần rồi, đau điếng mà không thể phàn nàn.
Con Vân đã nhắc nhở là không được ra ngoài vườn một mình, không cắt lá tỉa cành chi cả nhưng Vân vẫn tự động làm theo ý mình.
Hôm ấy xe vừa xuống xe Vân ra vườn hoa trước trong khi con còn lu bu đem thức ăn vào nhà.
Hoa khá đẹp. Những loại hoa mùa Hè đủ nước nên tươi tốt. Vân thấy một loại dây leo tầm bậy bò lên cây hoa nên bước vào kéo chúng xuống. Khi trở ra Vân vướng sợi dây điện, té ngã cái rầm, trán đập lên nền xi măng ở lối đi nhỏ, đau ơi là đau. Sờ tay lên trán, 2 đầu gối thấy cục u to khoảng bằng trái chanh cắt đôi nhưng không chảy máu. Ngoài ra không thương tích chỗ nào khác. Vào nhà con thấy trán bị u sợ cái đầu sanh chuyện nên gọi bác sĩ quen. Ông bác sĩ bắt Vân nghỉ ngơi, chườm nước đá và phải vào nhà thương chụp hình nếu thấy nhức đầu hay có triệu chứng lạ. Bác sĩ còn khuyên Vân nên đi thử xem có ngay hàng thẳng lối không, giống như cảnh sát thử người say rượu. Tối con phải canh chừng mỗi 2 tiếng xem có triệu chứng bất thường, khó ngủ… Dĩ nhiên là Vân không đi nhà thương, không chụp X-Ray vì ngoài cái trán, đầu gối u và trầy da rướm máu chút ít, mọi việc khác đều bình thường
Hôm sau chỗ u trên trán xẹp xuống nhưng mũi và má thì hơi sưng đỏ. Cả nhà trở về thành phố vì con gái đã lấy hẹn khám bệnh online do Vân không chịu đi bác sĩ. Cô bác sĩ trẻ tươi cười xinh đẹp hiện lên màn ảnh cho biết nếu đã 2 ngày không triệu bất thường thì không cần X-Ray nhưng nếu buồn nôn hay nhức đầu là phải gọi xe cứu thương đi bệnh viên ngay.
Hai ngày đầu chỉ có trán, đầu gối Vân bị u và sưng nhưng đến ngày thứ 3 sau khi té thì mũi và 2 bên má bị hơi sưng to. Ngày thứ 4 vết sưng 2 bên má thành màu tím như trái cà tím, không đau nhưng trông ghê quá. Vân sinh hoạt bình thường, không thấy khó chịu chi cả. Nghĩ lại hơn 90 tuổi Vân mới té lần đầu tiên mà té nặng. Trẻ con thấy cái mặt bầm tím của Vân chắc sợ hãi lắm. Thì ra “chín mươi cũng chưa chắc là mình được lành lặn” Thật là ”bụng làm dạ chịu, chẳng dám trách ai’’. Đúng là một phen bị hú hồn hú vía, may mà không bị chấn thương hay gãy xương cốt gì. Giờ nghĩ lại giật cả mình, hối hận sao lại quá ỷ y. Con đã dặn không được ra vườn một mình. Tự ý ra vườn cho bị té làm phiền con trẻ lo lắng, bạn bè bận tâm. Các bạn, con cháu ở xa điên thoại, điện thư thăm hỏi, mang quà đến viếng. Vân rất cám ơn và áy náy vô cùng.
Theo lời bác sĩ nhắc nhở Vân còn nhớ được là khi bị té sưng trán u đầu có những việc cần làm như sau:
1/ khi mới té bị sưng hay u đầu: Chườm nước đá
2/ Ngày thứ 2, chườm khăn ấm nơi bị sưng hay bầm
3/ Đi Bác Sĩ hay đến ER ngay nếu nhức đầu hay buồn nôn…
Từ kinh nghiệm khá nguy hiểm này, Vân muốn gửi vài lời khuyên đến quý độc giả, đặc biệt nhất là những vị cao niên. Bác sĩ và các nhà khoa học đều dặn dò mọi người hàng ngày phải cố gắng đi ra ngoài hoạt động cho máu huyết lưu thông, tinh thần minh mẫn, và thân thể tráng kiện. Nhưng quý vị hãy thật cẩn thận, đi đứng chậm rải, nhìn kỹ dưới chân, để tránh những chướng ngại vật làm cản bước và vấp ngã. Và đừng ỷ lại là mình vẫn đang khoẻ, tư ý làm những việc khó khăn, ngoài sức của mình, rủi ro té ngã sẽ làm hại bản thân, làm phiền con cháu, và người thân xung quanh.
Người viết xin chân thành cám ơn tất cả quý anh chị em xa gần đã thương tinh thăm hỏi, tặng quà trong dịp bị té ngã này. Vân thật xúc động vô cùng. Xin cầu chúc quý vị và gia đinh luôn bình an khỏe manh, vạn sư như ý.
Xin ơn trên ban bình an, phước lành cho anh chi em, đồng bào Việt Nam và dân chúng Hoa kỳ, những người có lòng tốt đã giúp đỡ chúng ta các phương tiện buổi đầu đinh cư nơi xứ lạ
Xin có mấy câu văn vần tặng độc giả:
CHÚC BÌNH AN
Gần nửa đời người xa cố hương
Rất may con cháu, bạn bè thương
Chín mươi tuổi lẻ đôi chân khỏe
Một phút té nhào sợi thép vương
Chợt nhớ quê nhà, nơi viễn xứ
Và thương trò cũ, chốn xa trường
Cầu mong tất cả luôn an lạc
Hạnh phúc yên bình khắp bốn phương.
Virginia, tháng 8/25
Ngọc Hạnh
CHU LYNH – VN FILM CLUB-TIM ĐỊA CHẤN (1+2)
TIM ĐỊA CHẤN (1)
Chu Lynh
Hôm nay tôi cố lết đến computer sau 10 ngày ngập trong các thủ tục chuẩn bị, giải phẩu, phục hồi chậm chạp.
Tháng 2 năm 2022. Tôi được Fountain Valley Hospital đưa lên USC Keck Medical Center ở Ló Angles để mổ tim: đưa một Stent vào trám chủ động mạch đã bị phình to, có nhiều nguy cơ bị vỡ! Ba tuần chữa trị, tôi được phép lên máy bay, về nhà run rẩy với chiếc walker.
Ba năm sau, sau CT scan định kỳ hàng năm, tôi được cảnh báo, stent trong người, có dấu hiệu bị giãn ra, có thể gây ra vấn đề máu bị leak ra ngoài chủ động mạch, cần phải mổ để đưa thêm vào một cái stent mới, nối vào cái stent cũ trong người để tim của tôi tiếp tục đập và có thể khỏe hơn sau ca mổ lần thứ hai này!
Gần hai tháng trải qua CT Scan, MRI, Xray, gặp gỡ những vị bác sĩ chuyên về tim. Người cuối cùng quyết định là Bác sĩ Cardiac Surgeon. Trái tim già cổi này cần phải mổ!. Tôi phải huỷ bỏ chuyến đi Úc châu và Houston, theo lời khuyên của Bác sĩ.
Vào phòng mổ được một lúc, tôi thiếp đi sau khi Bác sĩ gây mê Anesthesiologist đưa thuốc vào cơ thể. Khi tỉnh lại trong phòng ICU, tôi biết mình đã trải qua gần 5 tiếng cho ca mổ rất phức tạp. Bác sĩ và y tá thay nhau đến giường, bày tỏ niềm vui vì hai ngày qua tôi là bệnh nhân hồi phục nhanh chóng như một phép lạ (Fantastic recovery. Miracle!).
Tôi không thể ngờ họ đã mổ bốn chỗ trên cơ thể của một người già 80, để đưa vào một Stent mới được điều chỉnh với Stent cũ thành chữ “Y” để dẫn máu an toàn vào tim.
Cảm ơn Surgery team, Gia đình, Thân hữu tại Úc, Paris, California, Michigan, Massachusetts, Maryland, Virginia và Việt nam “Đã cầu nguyện, ăn chay cho tôi được an toàn trong cuộc giải phẩu phúc tạp này.”
Tôi rất mừng đã viết được lời cảm tạ, nhưng phải ngưng lại, vì quá mệt…
Xin cảm ơn mọi người.
Chu Lynh
7:45PM – 10/8/ 2025
Bên cánh rừng Newington
TIM ĐỊA CHẤN (2)
Chu Lynh
Mỗi sáng vào phòng mở computer, xem email và làm việc với cuốn phim chưa hoàn tất, cảm giác thích thú ấy biến mất những ngày tôi chuẩn bị cho ca mổ tim lần thứ hai.
Dù đã thoát ra khỏi cửa ải đầy thử thách này, ca mổ diễn ra an toàn, nhưng phục hồi cơ thể vẫn là một hành trình khác kiên trì như lần trước. Một một trái tim lấy lại điều hoà nhịp đập, sẽ là từng giờ. Một cơ thể lấy lại bước chân đều đặn, sẽ là từng ngày. Nhưng trên hết là Tạ ơn và Cảm tạ.
Hôm nay, sẽ viết gì đây?
Tôi quyết định ghi lại buổi nói chuyện trên phone của cô gái đã quen ba năm trước. Biệt danh “Cô gái thọc gậy bánh xe” được tôi sửa lại “Cô gái Việt Nam”.
Một cô bé trưởng thành tại Việt Nam, trải qua lối giáo dục nhồi nhét, nhân chứng về một xã hội xa lạ, làm việc cho một công ty ngoại quốc, có cơ hội đến những quốc gia phát triển, tư tưởng cô đã mở ra cánh cửa rộng.
Cuộc đối thoại một già một trẻ, cách nhau tuổi tác, địa lý, sự thay đổi về kỹ thuật và sự biến động liên tục của thế giới, nhưng chúng tôi may mắn có những chia sẻ về đất nước:
– Chú Chu Lynh. Cháu được tin hơi trễ về ca mổ nguy hiểm của chú, vì dạo này di chuyển hơi nhiều, nên ít vào Facebook. May mắn chú được bảo toàn tính mạng, cháu còn cơ hội liên lạc.
Như thường lệ, cháu chạy theo vòng xoay sinh kế Việt Nam – Mỹ – Nhật, hiện còn ở California vài ngày nữa là về nhà. Câu hỏi đầu tiên của cháu, tại sao chú phải mổ lần thứ hai, tim của chú có gì nghiêm trọng lắm?
– Việc mổ tim của tôi là một câu chuyện kéo dài ba năm. Lần đầu là năm 2022, do chủ động mạch bất ngờ bị phình to có nguy cơ vỡ.
– Nguyên nhân chính tạo nên động mạch có thể vỡ?
– Bác sĩ không nói rõ nguyên nhân. Nhưng tôi nhớ lại từng ngày chuyến đi Cali năm ấy. Máy bay khởi hành từ Virginia đúng giờ, nhưng phải dừng ở phi đạo hơn 30 phút theo lệnh của kiểm soát không lưu.
Đến phi trường Michigan, tôi chỉ còn 5 phút để chạy. Phi trường khá rộng, khi đến quầy vé thì không còn một hành khách. Bằng mọi cách liên lạc, tôi kịp bước vào máy bay, giữa toán tiếp viên lo lắng trước nét mặt căng thẳng của tôi. Tôi đoán áp huyết lên rất cao đã ảnh hưởng đến tai nạn về tim.
Ở nhà người bạn được hai ngày. Sáng ngày thứ ba, chuẩn bị đi phỏng vấn, người tôi bỗng nóng ran kỳ lạ. Đi đứng nằm ngồi, xoa dầu đều không có kết quả. Kêu đứa cháu chở đi bác sĩ không kịp, người bạn gọi 911. Xe cấp cứu đến khá nhanh. Đến bệnh viện Fountain Valley, qua vài thủ tục cấp cứu, họ cho biết cần mổ tim và phải chở đến bệnh viện Keck Hospital of USC ở Los Angeles.
Trong bốn ngày liên tiếp, tôi bị quần thảo qua nhiều máy móc, dụng cụ, xét nghiệm. Sau cùng, bác sĩ quyết định mổ phần dưới cơ thể để đưa một mẫu Stent vào trám động mạch có nguy cơ vỡ. Tôi được cứu sống nhưng phải hàng tháng sau mới phục hồi được.
– Còn lần này?
– Tôi đã viết trong Facebook lần trước.
– Chú nghĩ gì qua tai nạn này?
– Nãy giờ, câu hỏi này ý nghĩa nhất. Lâu ngày không gặp, cô trưởng thành hơn trước nhiều.
– Cũng nhờ chú. Cháu cần câu trả lời, để chú sớm nghỉ ngơi.
– Nghĩ gì? Nhiều ý tưởng trong đầu trên giường bệnh viện, sau khi được cứu sống, qua từng ngày hồi phục, từng bước chân tập tễnh như đứa trẻ mới tập đi, rồi nhìn vào mấy công việc phim ảnh đang dang dở trên computer, tôi nghĩ đến hai điều kỳ diệu.
Với các nhân viên ý tế, đây là cuộc phẫu thuật nghề nghiệp mỗi ngày. Nhưng với tôi, khi ra khỏi phòng mổ, xem video clip về kỹ thuật đưa Stent có gắn camera đến chỗ ấn định, thì Stent mới bung ra ráp liền với Stent cũ làm thành chữ Y hoàn hão. Cơ thể đã già, sức đề kháng yếu, đã mổ một lần, nguy cơ vỡ động mạch hay nghẻn mạch máu, dù họ đã mổ hai bên cổ phòng ngừa emergency. Đó là chuyện kỹ thuật.
Tôi muốn nói về điều khác. Gia đình bên Việt Nam xúm nhau cầu nguyện, xin lễ. Bên này gia đình và thân hữu theo dõi, ăn chay, cầu xin Thượng Đế cho tôi qua khỏi. Có những người bặt tin năm sáu năm nay trở lại hỏi thăm. Thật cảm động. Đó là chuyện Tâm linh qua lời nguyện của con người. Blessing của tôi.
– Điều kỳ diệu thứ hai?
– Nghĩ về trái tim của mình, tôi không thấy có triệu chứng về các bệnh tim như nghẽn tim, bệnh động mạch ngoại biên, thiếu máu cơ tim, viêm tự miễn, viêm cơ tim, hay rối loạn nhịp tim, v.v. Nói cho vui, kể cả tim băng giá, tim mùa đông, tim ngủ quên thức dậy cũng không có.
Vậy thì mổ hai lần chỉ vỉ chủ động mạch bị phồng, bị rách, bị mòn. Những yếu tố bên ngoài tác động. Sống sót nhờ sức đề kháng, nhờ cứu chữa kịp thời, và nhờ Ơn Trên. Nam Tào chưa khoá sổ hay “Trời kêu mà tôi không dạ”…
– Sao chú làm thinh?
– Hôm nay ngày lành tháng tốt. Câu hỏi nào của cô cũng hay.
Tôi suy nghĩ một chút để chia sẻ với cô một ý nghĩ trong đầu, không phải với ai cũng nói ra được. Đổi tên cô “Thọc gậy bánh xe” thành “Cô gái Việt Nam” tôi không hối hận.
Trong những lời cảm tạ, sau Thượng Đế, xã hội và gia đình, là Đất nước. Tất cả đã nuôi tôi thành người Việt Nam với một trái tim Việt Nam. Tôi yêu làng quê nghèo bên kia bờ vĩ tuyến, tôi yêu từng phần đất suốt chiếu dài đất nước mình đi qua. Ba con sông đều cùng vị ngọt quê hương, người miền Bắc hay miền Trung cơ cực, và người miền Nam vòng tay rộng.
Ngày nay, con người đổ thừa sai lầm và tội ác cho chiến tranh là một cách trốn tránh trách nhiệm. Hãy nhận ra ai đã đem chiếc đủa quỹ thần vào khuấy động quê hương, tiêu diệt triệu sinh linh người Việt gần thế kỷ qua. Hôm nay, bao người vẫn tiếp tục lầm lạc. Con người ngồi trên ghế cao tham lam tồn tại, đã sáng chế một thứ chủ nghĩa khoa học cai trị, ve vãn, trấn áp, đe dọa, tàn sát, tạo ra thế hệ hưởng thụ thay vì khai dân trí, xoá lịch sử để kinh doanh…
– Chú mệt rồi đó. Kết luận đi chú.
– Cô nói đúng. Tôi bắt đầu mệt. Qua hai lần mổ, nhưng trái tim Việt Nam tôi vẫn còn nguyên. Một Blessing…
– Chú! Đừng bị xúc động. Cháu không nói nữa đâu.
– Có chút rươm rớm thôi. Không sao.
– Bây giờ chú nghe cháu nói đây. Cháu suy nghĩ nhiều sau mấy năm biết công việc chú làm, nhất là sau cơn bạo bệnh của chú. Cảm ơn chú đã đổi tên cháu. Cháu không muốn nghe chữ “Tôi” nữa.
– Có khác nhau gì đâu?
– Khác nhau!
– Ừ, thì chú cháu.
– Cũng chưa được.
– Càng ngày cô càng sâu sắc khó hiểu.
– Không phải sâu sắc, mà là tình là nghĩa của đứa con gái Việt Nam với một người Việt Nam con kính mến trong xã hội ngày nay. Cho con gọi bằng “Bố”.
– ???
– Niềm vui của con. “Bố” không được xúc động.
– Xúc động vì một niềm vui cũng tốt cho hồi phục. Cảm ơn con gái KL.
10:30am, 14/8/2025. Bên cánh rừng Newington
Chu Lynh
VIETNAM FILM CLUB
www.vietnamfilmclub.org
GS/TS MAI THANH TRUYẾT – Kế Hoạch Hóa Dân Số Thế Giới
KIỀU MỸ DUYÊN – SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG CUỐI TUẦN.
KIỀU MỸ DUYÊN – ĐẠI HỘI BIỆT ĐỘNG QUÂN NĂM 2026 SẼ TỔ CHỨC TẠI ORANGE COUNTY