Ở một góc nào đó của những kho hàng rộng như thành phố thu nhỏ, những cánh tay cơ khí đang chuyển động đều đặn. Không mệt mỏi, không than phiền, không cần nghỉ ngơi. Đó là hình ảnh quen thuộc tại các trung tâm phân phối của Amazon — nơi robot không còn là tương lai, mà đã trở thành hiện thực hàng ngày.
Amazon từng được biết đến là một trong những nơi tuyển dụng nhiều nhân viên nhất nước Mỹ. Nhưng chỉ trong vài năm gần đây, sự hiện diện của robot đã thay đổi cục diện. Theo nhiều nguồn tin, Amazon hiện có hơn một triệu robot hoạt động song song với khoảng 1,5 triệu nhân viên. Và điều đáng chú ý là con số robot tăng nhanh hơn rất nhiều so với con người.
Các robot thế hệ mới của Amazon — như Vulcan hay Blue Jay — không chỉ biết di chuyển, sắp xếp hàng hóa mà còn có thể “cảm nhận” độ nặng nhẹ của món hàng, tự điều chỉnh lực kẹp và làm việc liên tục suốt ngày đêm. Chúng giúp Amazon xử lý hơn ba phần tư tổng số đơn hàng toàn cầu, một con số khiến người ta không thể không đặt câu hỏi: Vậy con người còn làm gì trong chuỗi đó?
Từ góc nhìn doanh nghiệp, việc đưa robot vào dây chuyền là lựa chọn dễ hiểu. Robot giúp tiết kiệm chi phí, giảm tai nạn lao động, và tăng tốc độ giao hàng — những yếu tố cốt lõi trong cuộc cạnh tranh thương mại điện tử toàn cầu. Theo một số phân tích, chỉ riêng việc tự động hóa kho hàng có thể giúp Amazon tiết kiệm hàng tỷ đô la mỗi năm.
Nhưng đối với người lao động, bức tranh này không sáng sủa như vậy. Nếu robot có thể làm việc nhanh hơn, chính xác hơn và rẻ hơn, thì sẽ không còn lý do gì để một công ty thuê thêm hàng trăm ngàn nhân viên mới. Theo một bản ghi nội bộ được tiết lộ gần đây, Amazon có thể tránh phải tuyển khoảng 600.000 nhân viên tại Mỹ trong vòng vài năm tới nhờ tự động hóa.
Mới nghe thì có vẻ “công bằng và hợp lý” vì đó không phải là “sa thải”, mà là “không tuyển thêm”, nhưng về bản chất, điều này vẫn làm cho việc làm bị mất đi.
Trong các trung tâm logistics của Amazon, nhiều nhân viên đã bắt đầu thấy sự thay đổi. Một vài công việc được “chuyển” sang robot: bốc hành, xếp đặt, phân loại, dán nhãn, kiểm tra đơn hàng. Một số vị trí khác được “nâng cấp” – nhân viên không còn phải khiêng hàng, mà chuyển sang điều khiển robot, bảo trì máy hoặc theo dõi dữ liệu.
Vấn đề là, không phải ai cũng có thể “nâng cấp” được. Việc vận hành một hệ thống robot đòi hỏi kiến thức kỹ thuật, khả năng đọc dữ liệu, và kỹ năng sử dụng phần mềm – những điều không thể học trong một ngày. Amazon nói rằng họ đang đào tạo lại hàng trăm ngàn nhân viên, nhưng con số đó vẫn chỉ là một phần nhỏ so với lượng lao động có nguy cơ bị ảnh hưởng.
Những vùng sống nhờ vào các trung tâm phân phối — đặc biệt là vùng nông thôn hoặc ngoại ô — có thể bị tổn thương nặng nhất. Khi công việc tay chân biến mất, cơ hội kinh tế ở những khu vực này cũng dần khép lại.
“Robot giúp con người” — hay “robot thay con người”? Amazon luôn khẳng định rằng robot chỉ là công cụ hỗ trợ, không phải để thay thế con người. Lý thuyết thì đúng — nhưng thực tế cho thấy ranh giới này ngày càng mờ nhạt. Khi robot có thể làm gần như tất cả mọi việc trong kho, “hỗ trợ” và “thay thế” chỉ còn khác nhau ở cách gọi.
Một số người bênh vực Amazon cho rằng đây là tiến bộ tất yếu. Họ nói, robot làm những việc nặng nhọc, nguy hiểm, và con người nên chuyển sang công việc trí tuệ hơn. Nhưng điều họ ít khi nói tới là: Ai sẽ trả tiền cho quá trình “chuyển đổi” đó? Không phải ai cũng có điều kiện học thêm kỹ năng mới, và không phải ai cũng đủ thời gian hoặc tuổi để bắt đầu lại.
Nếu bạn là người lao động trong lĩnh vực kho bãi hay logistics, đừng chờ đến khi robot gõ cửa. Hãy tự hỏi: công việc của bạn có thể bị tự động hoá không? Nếu câu trả lời là “có”, thì việc chuẩn bị ngay bây giờ là điều bắt buộc. Học những kỹ năng kỹ thuật cơ bản, hiểu cách máy móc vận hành, hoặc đơn giản là biết cách làm việc chung với hệ thống tự động — đó là con đường duy nhất để tồn tại.
Với các nhà hoạch định chính sách, đây cũng là lúc phải nghĩ xa hơn. Cần có chương trình đào tạo lại (reskilling) quy mô lớn, hỗ trợ tài chính cho người bị mất việc vì tự động hóa, và yêu cầu doanh nghiệp minh bạch trong việc công bố kế hoạch triển khai robot. Nếu không, làn sóng này có thể tạo ra một tầng lớp “thất nghiệp công nghệ” mới — những người bị bỏ lại bởi chính tiến bộ mà họ từng giúp xây dựng.
Không ai phủ nhận rằng công nghệ mang lại lợi ích. Nhưng nếu chỉ nhìn vào con số năng suất và chi phí mà quên đi yếu tố con người, xã hội sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Robot có thể làm nhanh hơn, nhưng không biết cảm ơn, không biết thông cảm, và không nuôi sống gia đình. Chỉ con người mới làm được điều đó.
Amazon có thể đang viết nên chương mới của ngành logistics. Câu hỏi là: chương đó có còn chỗ cho con người không — hay chúng ta sẽ chỉ là những khán giả đứng ngoài, nhìn robot thay thế công việc từng nuôi sống mình?
Trí tuệ nhân tạo (AI) – đã vượt khỏi giai đoạn thử nghiệm
Theo McKinsey & Company, năm 2025 đánh dấu bước tiến lớn khi các hệ thống tự chủ (autonomous systems) và “cộng tác người-máy” (human–machine collaboration) bắt đầu triển khai rộng hơn, không chỉ là pilot mà vào sản xuất thực tế. (McKinsey & Company)
Báo cáo của Deloitte nhận xét rằng AI đang dần trở thành “giao thức” cơ bản như HTTP – tức là: không còn là tính năng thêm mà là nền tảng. (Deloitte)
Và theo tin mới từ Moneycontrol, công nghệ tạo sinh (generative AI) – sáng tạo văn bản, hình ảnh, video, âm nhạc theo yêu cầu – đã thoát khỏi phòng thí nghiệm và bước vào ứng dụng hàng ngày. (Moneycontrol)
Quy mô và cơ sở hạ tầng – đang bị thử thách
McKinsey chỉ ra: việc mở rộng (scaling) hạ tầng công nghệ năm 2025 không chỉ là chuyện kỹ thuật – mà còn là vấn đề chuỗi cung ứng, nhân lực, mạng lưới điện, giấy phép… (McKinsey & Company)
Điểm quan trọng: khi các công ty đẩy mạnh AI và robot / hệ thống tự động, yêu cầu về năng lượng và mạng lưới tăng mạnh — nếu không xử lý tốt sẽ trở thành nút thắt.
Công nghệ mới nổi – không chỉ riêng AI
Theo World Economic Forum báo cáo “Top 10 Emerging Technologies of 2025”: có nhiều công nghệ đang ở “ngưỡng chuyển mình” từ nghiên cứu sang ứng dụng — ví dụ “composite pin lưu trữ điện năng” (structural battery composites), hệ thống điện từ chênh độ mặn (osmotic power systems), công nghệ hạt nhân tiên tiến… (World Economic Forum)
Theo bài viết “The Future of Tech Is Here” thì năm 2025 sẽ là năm bước nhảy của công nghệ như “agentic AI systems”, “quantum computing”… (Solutions Review)
Điều chỉnh chính sách và rủi ro – không thể bỏ qua
Báo cáo Stanford University “AI Index 2025” ghi rằng đầu tư AI tăng mạnh, nhưng bên cạnh đó là lo ngại về chính sách, an toàn, quản trị. (Stanford HAI)
Theo báo cáo thị trường sinh trắc không chạm (contactless biometrics) vừa công bố: việc chấp nhận rộng rãi công nghệ mới cũng kéo theo các vấn đề về quyền riêng tư, bảo mật và luật pháp. (openPR.com)
Ứng dụng thực tế & cơ hội – ở ngay trước mắt
McKinsey nói rõ: hệ thống tự động (autonomous systems) đang đi từ thử nghiệm sang vận hành thực tế — như logistics, thiết bị công nghiệp, agent số. (McKinsey & Company)
Bạn hoàn toàn có thể khai thác các điểm này cho các khóa học: ví dụ “AI trong logistics”, “robot cộng tác”, “hệ thống hỗ trợ quyết định” (cho khách hàng nhỏ/ doanh nghiệp).
Với kinh nghiệm của bạn về đào tạo, bạn có một lợi thế: bạn có thể đưa ví dụ cụ thể, hướng dẫn thực hành, không chỉ lý thuyết.
Lâu nay, anh Chinh Nguyên đã khóa cái công cụ đếm views của trang nhà VTLV. Và mới gần đây P.Hoa nhờ thầy Thái Phạm mở ra để “Xem thử trang nhà chúng ta có nhiều khách viếng hay không.” P.Hoa đã nói với thầy như vậy.
Thầy Thái đã mở ra theo lời P.Hoa, và bữa giờ P.Hoa cũng không chú ý gì tới chuyện này. Cho đến hôm Thứ Bảy vừa rồi, P.Hoa tình cờ kéo xuống xem thử và thấy con số độc giả views lên tới… trên một triệu rưỡi! (1,521,121). Vui quá là vui!
Phương Hoa lẹ tay chụp lại màn hình, và đến bây giờ là sau gần 5 ngày, P.Hoa mới nhớ lại nên nãy giờ vô xem thử, thí thấy con số views đã lên tới (1,545,537) !! Quá tuyệt vời! như vậy chỉ trong vòng chưa tới 5 ngày mà trang nhà VTLV đã có gần 25,000 views!!!
Mong rằng quý vị quý anh chị tiếp tục chia sẻ trang nhà VTLV để ngày càng có nhiều người biết đến để lan tỏa văn thơ Việt tới nhiều người hơn nữa.
Phương Hoa – VTLV
**
Lời Chúc Mừng Của Hội Trưởng LÊ VĂN HẢI
Tùng! Tùng!…Tùng!
Xin trân trọng thông báo cho làng trên, xóm dưới, cô bác gần xa, bạn bè tít mù, một tin vui to bằng… cái đình…làng!
Trang Nhà Văn Thơ Lạc Việt (VTLV) đã chính thức cán mốc hơn 1 TRIỆU view rồi đó ạ! Đó là chút khiêm nhường thôi, con số chính thức trên một triệu rưỡi! (1,545,537)
***Trên một triệu! – vâng, không nhầm đâu, một con số có sáu số 0 đứng nghiêm chỉnh phía sau số 1 – là kết quả của bao tháng ngày Ban Biên Tập cặm cụi, gõ chữ đến mòn bàn phím, mòn ngón tay! sáng tác, sưu tầm bài vở đến “mòn con mắt!”, để bền bỉ dọn từng mâm chữ nghĩa tươm tất cho quý độc giả thưởng thức.
Nhưng… công lao lớn nhất, thành thật mà nói, thuộc về quý bà con, cô bác, anh chị em văn thi sĩ, bạn hữu, thân hữu khắp nơi, đã thương, đã mến, đã chịu khó “click” vô đọc, rồi “ghé” vô coi, rồi lại “lần sau nhớ ghé nữa nghen!”. Nếu không có tình thương, mến thương đó, VTLV làm sao có được ngày hạnh phúc hôm nay!
Nghe phong phanh đâu đó có luật mới: cứ 1 view đổi được 1 đô-la! Nếu đúng, thì xin cao nhân nào chỉ giúp VTLV, kẻo Ban Biên Tập mừng quá, bỗng nhiên trở thành triệu phú,… xỉu luôn! (À, mà có chi thì VTLV xin hứa… chia ngay 50% hoa hồng).
Một lần nữa, xin gởi lời tri ân cả nhà, cả xóm, cả làng, cả nước – nói hoài cũng không hết!
Chỉ biết rằng: trên 1 triệu view hôm nay, là niềm vui chung, là kết quả tình thân gắn bó, và là động lực, để VTLV tiếp tục bước tới, dọn thêm nhiều “mâm cỗ chữ nghĩa” tuyệt vời, ngon hơn nữa, để đáp lại lòng thương mến của Quý Vị!
Chúc Mừng Ban Biên Tập VTLV, xin được hô to:
“Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn nhiều lắm!”
******
LỜI “TÍN HỶ” CỦA MỘT THI HỮU
*
Chao ôi! Mừng quá – bạn tin yêu
Triệu triệu Quý Nhân loát mạng VIU
Mặc Khách Tao Nhân hòa tứ hướng
Văn Thơ Lạc Việt tỏa đa chiều…
In nhiều kẻ thẩm là Kỳ MỸ
Viết lắm người xem mới TUYỆT CHIÊU!
Vườn Mộng “tự nhiên hương hữu xạ”
Vươn tầm SÂU – RỘNG, chẳng hề kiêu.
Nguyễn Huy Khôi
02-10-2025
CÁC BÀI HỌA THƠ CHÚC MỪNG “TÍN HỶ” CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN HUY KHÔI
BÀI HỌASONGQUANG
NIỀM VUI CÙNG VTLV
*
Híhí ! Mừng ghê các bạn yêu
Trang thơ hơn triệu lượt người “ view”
Tao nhân đã đến hoà trăm hướng
Mặc khách đà xem tỏa vạn chiều
Kẻ thẩm văn thơ thì cảm hứng
Người am Lạc Việt sẽ tung chiêu
“ Hương thơm hữu xạ “ bay xa mãi…
Thành tựu ban đầu chớ ngạo kiêu
songquang
20251002
BÀI HỌA PHƯƠNG HOA
VTLV CẢM TẠ
*
Tuyệt quá! Triệu người đã quý yêu!
Trang nhà Lạc Việt ngút trời view!
Vì chưng tác phẩm từ muôn chốn
Nên rủ khách quan khắp mọi chiều
“Tòng bách” vung tay, tay…vút chưởng!
“Đa đề” vẩy bút, bút…tung chiêu!
VĂN THƠ LẠC VIỆT đầy hương sắc
Cảm tạ bao người, há dám kiêu!
Phương Hoa – VTLV – OCT 2nd, 2025
BÀI HỌA CỦA HOÀNG MAI NHẤT
NIỀM VUI CÙNG VTLV
*I
Tuyệt quá đi thôi Tín Hỷ yêu
Bên trời hạnh ngộ nhận tin view
Xứ người chữ nghĩa lan muôn hướng
Lạc Việt Văn Thơ tỏa mọi chiều
Thi phú rạng ngời truyền gợi hứng
Anh tài thỏa sức lộ ra chiêu
Góp phần phóng bút thời lưu mãi
Diễn tiến danh xưng thế chẳng kiêu
Hoàng Mai Nhất 10/3/2025
CA KHÚC DẤU THU – THƠ CAO MỴ NHÂN – NHẠC THÁI PHẠM
**
Ca KhúcSẮC VÀNG HOÀNG HOAThơ Cao Mỵ Nhân – Phương Hoa Thực Hiện
***
***
LỜI BÀI HÁTSẮC VÀNG HOÀNG HOA. – CAO MỴ NHÂN
SẮC VÀNG HOÀNG HOA. – CAO MỴ NHÂN
Vầng kim ô tỏa ánh vàng
Trưa nay người đợi em sang khai mùa
Một thời trận mạc hơn thua
Thương hoa thu nở lưa thưa đầu ghềnh
*
Giờ em bão táp lênh đênh
Vầng dương trôi giạt trên duềnh nước nghiêng
Đò ngang ai giấu ưu phiền
Cho nhau chuyên chở đoạn tiền vận đi
*
Thế rồi, gió thổi mây che
Đường hoang đón bước em về chơi vơi
Đông tây nguyên vẹn mặt trời
Tròn vo, hoan hỉ đón mời hào quang
*
Đỉnh cao, núi tặng riêng nàng
Cả không gian điềm sắc vàng hoàng hoa
Chúng mình hạnh ngộ cùng thơ
Mùa thu bát ngát vương tơ lửa tàn …
Hawthorne 7 – 6 – 2003
CAO MỴ NHÂN (HNPD)
13- 9 – 2025
***
Thơ Đường Xướng Họa– MỜI THU – NHƯ THU & THI HỮU
***
CÁC BÀI THƠ HỌA
PHƯƠNG HOA (HỌA)
***
SONGQUANG (HỌA)
***
NGUYỄN HUY KHÔI (HỌA)
***
SÔNG THU (HỌA)
ĐỖ QUANG VINH (HỌA)
CAO MỴ NHÂN (HỌA)
DUY ANH (HỌA)
ĐIỆP KHÚC THU
Thu dịu dàng cùng điệp khúc sang
Thu trao nhân thế nét đài trang.
Thu tô sắc nắng, làn mây bạc
Thu vẽ màu chanh, áo lụa vàng.
Thu gợi niềm thương, ngâm mấy vận
Thu khơi nỗi nhớ, viết dăm hàng.
Thu hoài nuối tiếc tình tri kỷ
Thu biết cho chăng mộng lỡ làng.
DUY ANH
SONQUANG(HỌA)
THU VÀNG
(bát điệp tự Thu & Vàng)
Cứ mỗi vào Thu lá lại Vàng
Chiều Vàng nắng nhẹ lúc Thu sang
Ô hay ! Thu nhạt Vàng hoa cỏ
Ờ nhỉ ! Thu Vàng đẹp sách trang
Thu diệp Vàng cây bừng ngõ xóm
Thu trăng Vàng đất khắp thôn làng
Võ Vàng Thu đến lòng dâng cảm
Vàng vọt hồn Thu họa mấy hàng
songquang
20250921
THÁI HUY(HỌA)
VÀNG SẮC THU HƯƠNG
(Nương vận họa vui)
Chớm Thu em diện lụa thêu Vàng
Khiến rực Vàng lên lúc cậu sang
Vàng biểu vu qui treo trước ngõ
Trầu Vàng đám hỏi xếp ngay hàng
Rể dâu dáng nổi duyên Vàng chuẩn
Hai họ Vàng khoe ý thật trang…
Khách dự thơ Vàng chung mến chúc
Vàng khâu hạnh phúc nhất trong làng.
Thái Huy 9/25/25
TRẦN CẨM THÀNH(HỌA)
CẢNH THU
(Bát điệp Thu)
Cây bến trời Thu rực ánh vàng
Chyển màu cảnh vật tiết Thu sang
Thu sơn lồng bóng mây vờn gió
Thu thuỷ gợn hình sóng rẽ hàng
Thi sĩ cảm hoài Thu đất mẹ
Sắc Thu tô điểm cảnh thôn trang
Hồn Thu bàng bạc từ muôn thuở
Thu nhuộm quan san đến xóm làng.
Trần cẩm Thành – Thu 2025
MỜI THU – BÀI XƯỚNG
(Bát điệp THU)
Gió nhẹ vờn THU quyện lá vàng
THU rằng mến bạn gửi quà sang
Ruộng đồng THU vẽ chào xanh lúa
Bức họa THU khoe ngắm thẳng hàng
THU biệt sông dài xa lữ thứ
THU về chốn lạ tủi đài trang
Đêm rằm nguyệt tỏ mời THU nhé!
THU đến mừng vui gọi cả làng!
Như Thu
09/17/2025
****
THƠ HỌA
THI SĨ MỪNG THU
(Bát điệp THU – Họa cùng Như Thu)
THU thăm Thung Lũng xứ Hoa Vàng
Chào đón THU mời lá đỏ sang
Bóng Hạ chập chờn THU đổi cảnh
Hồn THU bảng lảng bút xoay hàng
THU soi kiều nữ hừng dung diện
THU ngắm hồng quần ửng sắc trang
Thi sĩ mừng THU vời tuyệt tác
Trời THU trăng tỏ đẹp quê làng.
Phương Hoa – SEP. 17, 2025
***
NHẶT LÁ THU VÀNG
(bát điệp THU – Họa)
Cúi nhặt lá THU đã úa vàng
Thương thân phận lá mỗi THU sang
Không gian THU đến như thêm cánh
Thời tiết THU đi sắp có hàng*
THU viết âm thầm ghi ý nghĩa
THU vờn lặng lẽ ghép hành trang
Cuộc đời THU góp người bao mộng
Để lại tình THU đẹp xóm làng
songquang
20250918
*thu đi sắp có hàng = thu đi theo Xuân,Hạ, Thu ,Đông theo thứ tự
***
THU HỨNG
(Bát điệp thu -họa)
Trời xanh tràn ngập sắc THU vàng
Lành lạnh heo may THU chớm sang
THU ngả tre ru thanh nhất điệu
THU buông liễu rủ bóng song hàng
THU khai hội quán duyên thành ý
THU khởi thi đàn nghĩa thắm trang
THU nguyệt tửu châm nghinh bạn hữu
Ly hương THU biệt nhớ Quê Làng!
18-9-2025
Nguyễn Huy Khôi
**
THU CẢM
Lác đác rừng THU lá chuyển vàng
Bầu trời lãng đãng tiết THU sang
Mơ màng THU đến sương mờ lối
Xao xuyến THU về chữ ngập trang
THU cúc rộn ràng hoa mấy chậu
THU phong xào xạc liễu đôi hàng
Tâm hồn ngây ngất tràn THU cảm
Viết áng thơ THU kẻo lỡ làng.
Sông Thu – (21/09/2025)
***
VÀNG SẮC THU VƯƠNG
(Bát điệp VÀNG)
cmn
Mới sớm mà sao nắng đã VÀNG
Lá VÀNG theo gió cuốn thu sang
Thì ra son giá VÀNG khăn áo
Đã khiến VÀNG hoa rực lụa hàng
VÀNG núi sông kia về đỏ thảm
Trắng hồn thơ cũ đẹp VÀNG trang
Thương em VÀNG võ buồn tri kỷ
VÀNG lạc rừng phong, nhớ xóm làng …
Los Angeles 21 – 9 – 2025
CAO MỴ NHÂN
***
NÀNG THU HÉO HẮT
(Bát điệp THU)
Vào THU sắc đã thấy hoe vàng,
Nhuộm thắm mùa THU vẻ quý sang.
Gió rít rừng THU rụng hết lá,
Tựa THU quân thất bại tan hàng.
THU dung héo hắt giờ phai nhạt,
Thục nữ THU gầy hết điểm trang.
Thiếu nữ THU mình ngồi tiếc nuối,
Sắc THU thua cả lũy tre làng.
Đỗ Quang Vinh
21-9-2025
***
ĐẮM THU
( Bát Điệp Thu ) họa 4 vần
Nàng Thu dệt mộng điểm xinh vàng
Hỡi bóng Thu vừa bước nhẹ sang
Thỏa cảnh hồn sa Thu tứ phía
Hài Thu bút ngả giấy đôi hàng
Hoa hồng nắng nhạt Thu đài các
Áo tím Thu buồn nét diễm trang
Lá chuyển thay màu Thu quyến rũ
Thu rơi giẫm nhặt xác bên đàng
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 9/28/2025
BÀI HỌA BẢO TRÂM
THU ẤY
Thu đến, lòng anh cũng úa vàng
Cửu tuyền em có biết Thu sang
Bao mùa những tưởng Thu chờ đợi
Mấy thủa đâu ngờ Thu rẽ ngang
Gió thổi Thu về ươm ảo mộng
Mây vờn Thu ẩn sắc đài trang
Nay còn Thu ấy, người xa nhỉ
Chững bước, Thu nao đã lỡ làng
BẢO TRÂM
BÀI HỌA MẶC KHÁCH
THU SẦU
Tĩnh lặng rừng Thu tỏa sắc vàng
Hồn Thu ngơ ngác gió đùa sang
Thu buồn lăng lẽ trong đêm vắng
Thu nhớ tù thăm phải xếp hàng
Ngày tháng Thu quên từng đứng đợi
Thu gom nhật ký với hành trang
Tình Thu ly biệt đời hư ảo
Thu đến làm chi-nhớ xóm làng !
MẶC kHÁCH
CẢM NHẬN TÌNH THƠ – NHƯ THU CẢM NHẬN VỀ NHỮNG BÀI THƠ HỌAMỜI QUÝ VỊ BẤM VÀO GÓC TRÁI KHUNG HÌNH ĐỂ LẬT TRANG
CẢM NHẬN TÌNH THƠ(tiếp theo)
Anh Chị thương mến,
Cứ ngỡ bài viết CẢM NHẬN TÌNH THƠ với 11 bài họa là khóa sổ rồi (bài họa của bạn hiền Minh Thúy là bài họa cuối cùng) nhưng không ngờ Như Thu nhận thêm 2 bài họa tiếp theo nữa, rất vui và cảm động vô cùng!
Mặc dù thi sĩ Bảo Trâm ít tham gia xướng họa, nhưng lần này anh đã dành chút thời gian tặng Như Thu bài họa thứ 12 là THU ẤY, cảm ơn Anh nhiều nhé!
Có phải từ lâu thi sĩ chất chứa niềm riêng sâu lắng, giữ kín trong lòng biết tỏ cùng ai? Như Thu thầm hỏi khi đối diện trước ba mùa Xuân, Hạ và Đông có ảnh hưởng gì đến Anh hay chăng? Rồi lại đoán thầm: hay là có đấy, nhưng không mãnh liệt chi nhiều chỉ thoáng qua: một phút chạnh lòng, một phút bâng khuâng…thế thôi, phải không anh?
Niềm riêng ấy tưởng chừng như đã quên, nhưng không làm sao quên được vì mỗi độ tiết Thu về đã đánh thức hồn thơ dâng trào lai láng và cũng từ đây kết hợp nỗi buồn ray rứt, ngỡ như đồng cảnh ngộ với nàng Thu
Thu đến lòng anh cũng úa vàng
Biết rằng âm dương cách trở sao dạ mãi mến thương bạn tình…nhớ nhung, nhung nhớ khôn nguôi, vì thế Anh ngập ngừng hỏi:
Cữu tuyền em có biết Thu sang?
Chao ôi, câu hỏi tuy nhẹ nhàng nhưng da diết buồn, nghe thương quá đi! Xin mời anh chị hãy đọc 2 câu thực, tác giả khéo léo ghê: dùng chữ không cầu kỳ, hoa mỹ nhưng đối rất chỉnh như sau:
“bao mùa những tưởng…” đối lại với
“mấy thuở đâu ngờ…” hay quá Anh ơi!
Bao mùa những tưởng thu chờ đợi
Mấy thuở đâu ngờ Thu rẽ ngang
Anh chị cũng đồng ý phải không nào?
Thi sĩ Mặc Khách đã tặng Như Thu bài họa sau cùng thứ 13 tựa là THU SẦU chan chứa nỗi sầu vây quanh suốt bài họa (bát điệp Thu) của một mùa Thu buồn tẻ quá đi thôi!
Anh Chị ơi! Nếu như có dịp rảnh rỗi chúng ta hãy chọn lấy một ngày đẹp trời nào đó để cùng với Như Thu đi viếng cả hai nơi đó là biển và rừng nhé! Sở dĩ Như Thu chọn hai địa điểm này bởi vì một bên là động và một bên là tĩnh. Nhìn bao quát hơn và so sánh dễ dàng hơn vì dưới mây trời một vùng biển rộng vô bờ, chúng ta cảm nhận mình nhỏ bé trước biển cả rì rào, âm thanh gián đoạn, khi thì sóng vỗ lào xào, có khi giận dữ, nhìn kia xa xa có đàn chim hải âu lượn lờ trên ngọn sóng để săn mồi chuyển động không ngừng.
Tiếp theo chúng ta hãy đi vào khu rừng vắng vẻ, ngồi dưới một gốc cây, khép hờ mắt, loại bỏ lao xao trong đầu, thôi nghĩ ngợi thư giãn đi sẽ thấy tâm hồn mình tĩnh lặng làm sao!
Tỉnh lặng rừng thu tỏa sắc vàng
Một cơn gió nhẹ hiu hiu cũng khiến cho nàng Thu ngơ ngác…
Hồn Thu ngơ ngác gió đùa sang
Cảnh vật nên thơ quá đi!
Bóng thời gian trôi nhanh, chẳng chờ đợi ai, bởi thế mùa thu cũng không ngoại lệ, đà quên lửng tháng ngày vẫn lạnh lùng trôi
Ngày tháng Thu quên từng đứng đợi
Một buổi sáng bình yên nàng Thu xếp lại hành trang từ giã khu rừng tĩnh mịch ấy!
Thu gom nhật ký với hành trang
Rừng ơi xin chào mi nhé!
Lời kết:
Một lần nữa Như Thu xin cảm ơn tất cả Nam Nữ/Thi sĩ rất nhiều đã thương mến gửi tặng 13 bài họa gói ghém tình cảm đậm đà ấm áp và những câu đối thật chỉnh tuyệt vời lắm người ơi!
Như Thu xin chúc cả nhà vui khỏe, hạnh phúc và thân tâm thường lạc.
Thương mến,
Như Thu
10/05/2025
NHỮNG LỜI HỒI ĐÁP VỀ BÀI CẢM NHẬN CỦA THI SĨ NHƯ THU
NHÀ THƠ Nguyễn Huy Khôi:
Thành tâm, xin có đôi vần thô mộc, mạo muội thay mặt cả nhà cảm ơn Tỷ Như Thu đã có bài viết công phu, sâu sắc, kịp thời động viên thi huynh thi hữu,thay cho liều thuốc bổ dưỡng hơn cả “đương quy nhất vi thị tiên đan”
Kính!
Hiền đệ Nguyễn Huy Khôi.
THAY LỜI ĐÁP TẠ
(Kính tặng tỷ Như Thu!)
Được tiếng động viên tựa cởi lòng
Ngọc Châu khôn đổi trái tim nồng!
Bình ngôn khiêm hạ ngời tâm thưởng
Nhuận sắc minh chân vẹn khí đồng
Đo đắn câu vần đâu quản sức
Tận tường ý tứ quản chi công…
Tri âm đắc kỷ cầu an lạc
Chúc Tỷ muôn Xuân hưởng Phước Hồng!
Nguyễn Huy Khôi
******
NHÀ THƠ Sông Thu
Sông Thu rất cảm động và vô cùng thán phục khi đọc bài cảm nhận của Như Thu. Cảm động vì tác giả đã đọc rất kỹ và đồng cảm sâu xa với bài họa của mình, thán phục vì NT đã có nhận xét thật đầy đủ và tình tế đối với từng bài họa. Điều này làm cho ST, và có lẽ các thi hữu khác cũng thế, vô cùng cảm kích vì thấy thơ của mình được trân trọng làm sao ! Cám ơn Như Thu thật nhiều và cũng xin cám ơn anh Huy Khôi đã thay lời mọi người gởi lời cám ơn đến NT qua một bài thơ thật hay.
Xin gởi đến Như Thu và các thi hữu lời chúc sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc.
Sông Thu
01-10-2025
***
NHÀ THƠ songquang
Như Thu ơi ! Anh SQ chưa kịp gởi lời khen đến NT thì thi hữu Sông Thu đã nói lời khen tặng đến NT rồi và đã nói rất đủ ý những gì NT viết trong bài cảm nhận.Hết ý và lời rồi nên anh SQ đành buông 2 tiếng khen NT là “ TUYỆT VỜI” hay hơn thế nữa là “ TRÊN CẢ TUYỆT VỜI” nhé! Và cũng mượn lời thơ của thi hữu NHK là cám ơn NT với tất cả chân tình . Sẵn đây cũng không quên tỏ lòng khen ngợi và cám ơn Phương Hoa đã chăm sóc cho vườn hoa Thu đượm sắc màu cũng nhờ PH vun xới.
Xin trân trọng đến các bạn
songquang
20251001
***
NHƯ THU:
Như Thu xin cám ơn lời khen khích lệ của anh Huy Khôi cùng chị Sông Thu.
Rất vui vì bài viết được đón nhận quá nhiệt tình.
Cũng không quên cám ơn Phương Hoa đã nhanh tay post bài nhé!
NT xin góp họa cùng anh Huy Khôi vì thơ xướng ngọt ngào quá đổi!
Chúc cả nhà vui khỏe luôn!
Như Thu
CẢM TẠ HIỀN HUYNH
Vần thơ đón nhận quả ưng lòng
Chắc mẩm từ nay giấc điệp nồng
Học hỏi bao điều tâm mực thước
Lo âu bấy vận nghĩa tương đồng
Hoàng hôn thỏa ý luôn nhờ bạn
Hửng sáng ghi bài chẳng nệ công
Cảm tạ hiền huynh vừa chấp bút
Dường nghe hổ thẹn má thêm hồng!
Như Thu
10/01/2025
***
NHÀ THƠ CAO MỴ NHÂN:
Thưa quý Thi Sĩ và Nữ Sĩ NHƯ THU vô cùng quý mến,
Sau Thi Sĩ NGUYỄN HUY KHÔI, là Nữ Sĩ SÔNG THU, 2 cây thơ cổ thụ Bonsai thành tích sáng tác với tất cả mọi đề tài, Cao Mỵ Nhân xốc đứng ông GÙ ( Google ) lên , để muốn hỏi ông GÙ rằng ông có thể tìm cho Mỵ tôi một số từ ngữ nào, diễn tả lòng ngưỡng mộ quý vị Nhà Thơ đương nêu ( trừ bản ngã ) rằng thì là có thể nói :
Quý ông : Đỗ Quang Vinh, Song Quang, Nguyễn Huy Khôi , Trần Cẩm Thành, Thái Huy , Duy Quang
Quý cô : Sông Thu, Phương Hoa, Minh Thúy và chủ xướng Như Thu .
Tất cả là 10 ngôi sao “ MỜI THU “ chói sáng nơi bàn thơ ( thay vì chiếu thơ ) ,
mà nếu tiệc mặn thơ thì đúng một thồi, thưởng thức những thi đơn quý hiếm hơn bất cứ không gian nào, đang rực rỡ Thu Vàng sắc lá phong kiều diễm, xin mời đọc lại nơi bài “ CẢM NHẬN HOẠ MỜI THU CỦA NHƯ THU “.
Mỗi vị một bài họa, riêng Thi Sĩ Song Quang 2 bài tả hữu cộng tri thu .
Trong tinh thần “ CẢM NHẬN THƠ XƯỚNG HOẠ “ , Mỵ tôi cũng bắt chước NHƯ THU, nói ra cái điều mình muốn viết vì sao.
Đó là sự hiện diện gần như tạm đầy đủ các danh thủ bút hoa :
Song Quang , Sông Thu, Phương Hoa, Minh Thúy với sự nghiệp thơ e đã quá tải.
Nay thêm Huy Khôi vừa “ tái hồi “ Thơ trọng , không phải Tái hồi Kim Trọng như trong “ Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du “ , nghĩa là mới hai tuần nay, Mỵ tôi đã đếm được gần trăm bài cả xướng lẫn họa của Nhà Thơ Huy Khôi.
Quý cụ Giáo Sư Đỗ Quang Vinh vừa thưởng thu vàng ở Canada cùng phu nhân qua bức hình tuyệt đẹp của hai cụ .
Nhà Thơ Thái Huy thời gian trước đây cũng sáng tác Thơ mệt nghỉ, liên tục , nay
chắc tạm ngơi, đếm lá thu rơi tuyệt vời từng lá để ngẫm câu “ ngô đồng nhất diệp lạc “.
Thi sĩ Trần Cẩm Thành xuất hiện như một khách thơ, nhàn lãm nguồn vui bất tuyệt .
Vị Thi Sĩ trẻ trung nhất hội Thơ lâu nay, mang cả một hoài bão tiếp nối hoài bão xưa của ông , quan võ Duy Anh , cũng đang bước vào hàng kiện tướng xướng họa hàng loạt không ngơi nghỉ đề tài , dẫu thế thái T2 Trump xứ tạm cư , hay Như Thu tha nhân tình nghĩa . Nhưng với Nhà Thơ Chiến Sĩ Không Quân VNCH Duy Anh, thì có thể sẽ là Thơ mọi sắc thái khác nhau .
Thế thì, thật ra Cao Mỵ Nhân chỉ muốn gởi lòng ngưỡng mộ Thơ và Thi nhân qua xướng họa MỜI THU của Nữ Sĩ NHƯ THU qua cảm tính thi ca bất tuyệt vậy .
Xin lỗi quý vị viết dài lẩm cẩm quá.
Kính chúc VẠN AN , Thơ Ca vô tận .
CAO MỴ NHÂN
***
CHÙM THƠ THU CỦA NHƯ THU
NHỚ THU
(Độc vận)
Ta đợi lâu rồi hẳn nhớ Thu
Ta thầm hy vọng sánh cùng Thu
Ta hòa bảy nốt xin mời bậu
Ta chép đôi hàng gởi tặng Thu
Ta mải chờ trông nào toại ý
Ta hoài nghĩ ngợi ước dìu Thu
Ta đành cặp bến về thôn dã
Ta biết bao giờ gặp gỡ Thu?
Như Thu
***
BÀI HỌA – MINH THÚY
Đợi Thu
(Thủ Nhất Thanh)
Đợi mãi từng ngày tím dáng thu
Đợi chiều nắng úa lịm trời thu
Đợi mây ủ ngọt vờn chim én
Đợi tóc pha nồng thổi gió thu
Đợi buổi màn sương nhàu cỏ lá
Đợi giờ ánh nguyệt nhạt màu thu
Đợi gom dĩ vãng hồn ngây dại
Đợi hiến dâng tình níu bóng thu
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 9/28/2025
09/17/2025
THU SẦU
(Bát vĩ đồng âm)
Dõi ánh trăng rằm bởi lụy ai?
Sầu hoen dạ tủi suốt canh dài
Bờ mi nhoè nhoẹt hồn tê tái
Cảnh trí im lìm sắc nhạt phai
Một bữa thuyền neo nhìn ái ngại
Đôi phen sóng vỗ tự an bài
Chiều thu lá rụng vườn hoang hoải
Ấp ủ bao mùa trĩu nặng vai!
Như Thu – 09/17/2025
***
BÀI HỌA MINH THÚY
Mùa Thu Đi Một Nửa
( Ngũ độ thanh )
Mỗi lúc thu về tự hỏi ai
Nhiều khi trở giấc giữa đêm dài
Ru tình huyễn ảo tìm hương nhạt
Rũ dạ mơ hồ điểm sắc phai
Nẻo cũ trăng thề thua mệnh chấm
Đường xưa cảnh hứa chịu duyên bài
Mùa đang trỗi dậy niềm nhung nhớ
Lệ đẫm mi nhòa ướt khoảng vai
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 9/28/2025
***
CHÙM THƠ THU – SONGQUANG
THU CẢM
Sáng nay thấy bỗng hơi se lạnh
Bên tách trà mông quạnh ngó ra
Sương Thu phơn phớt la đà
Ô hay ! Thu đến hiên nhà rồi cơ !
*
NẮNG THU
Hè đã hết đâu còn phượng đỏ
Thu lại về mở ngõ trời không
Làn mây xam xám mênh mông
Nắng thu nhàn nhạt khiến lòng bâng khuâng !
*
CHIỀU THU MƯA
Chiều một mình nhìn Thu lãng đãng
Chợt thấy lòng nhớ quảng ngày xưa
Cũng chiều thu ấy rơi mưa
Là ta ngỏ ý mới vừa yêu em!
*
TRĂNG THU
Trăng Thu trải khắp ngời hoa cỏ
Bên vườn khuya Nguyệt tỏa chơ vơ
Thời gian sao khéo hững hờ
Sao không nói thật trăng giờ già chưa ?
*
TUỔI THU
Tuổi thu giờ bao nhiêu Xuân đã…?
Mà dung nhan chẳng ngã phôi pha
Dù qua bão táp phong ba
Thu đi thu lại vẫn là hương thu !
*
songquang
20250917
***
THƠ MẶC KHÁCH
DÁNG THU
Thu về lay nhẹ cánh phong Lan
Hoa nở hương bay sắc điểm vàng
Sương ánh tơ hồng chờ Lãng từ
Gió reo rộn rã đón Giai nhân
Tình Thơ xúc cảm âm thầm nhớ
Xao xuyến trong lòng mãi chẳng tan
Em có nghe cung sầu thổn thức
Vui bên nhau kẻo chóng phai tàn !
MẶC KHÁCH
***
HOANG LẠNH
Buồn theo chiếc lá từ lúc người đi
Rừng đang thay lá chẳng thấy tin về
Mùa Thu yêu thương hay mùa thu chết
Hàng cây lặng buồn rừng lá tái tê
*
Tình đã chia xa tình như đã chết
Rồi trong cơn mê còn ai đợi chờ
Tình đến rồi đi tình không trở lại
Dù mưa hay nắng thấy mình bơ vơ
*
Tiếng gió xa đưa lời ai giã từ
Tình ngỡ dài lâu đâu ngờ mong manh
Hồn như chết lặng nhìn nhau lần cuối
Vệt nắng chiều tàn ngơ ngác xoay quanh
*
Em đã đi rồi anh vẫn nơi đây
Gió mùa trở lạnh, lạnh suốt đêm dài
Núi rừng hoang vu từng cơn gió lạ
Lưu luyến trần gian chắc chẳng còn ai
*
Nắng tắt vội giữa núi rừng buồn lắm
Đông cũng tàn gió lạnh buốt xương da
Cảnh thê lương sao nỡ đành bỏ lại
Để hồn anh Hoang Lạnh giữa chiều tà !
MẶC KHÁCH
***
THƠ CAO MỴ NHÂN
***
**
***
***
CA KHÚC THU TÍM – THÁI PHẠM
THƠ LÊ MỸ HOÀN
MÙA THU NƠI ĐÂU
Lơ lửng bầu trời kia xanh mãi
Khung cửa lùa một cụm mây trôi
Sao chợt thấy lòng như rất lạ
Trước sân vừa chiếc lá thu rời
*
Hay ta chiếc lá vàng hôm ấy
Lỡ độ thu nào rớt chốn đây
Đôi lòng cũng lỡ câu hò hẹn
Vầng trăng thu xẻ đã bên trời
*
Hay ta chiếc lá vàng hôm ấy
Ngoài song đôi mái tóc còn xanh
Tháng Mười hoa cúc tay thơm ngát
Đặt lên môi mùa Thu ngất ngây
*
Hay ta chiếc lá vàng hôm ấy
Tiếng hạc ngàn thu gọi lối xưa
Heo may tóc trắng bên thềm vắng
Màu xanh cây lá chợt hong vàng
*
Mùa kia đã đổi từng câu hát
Xa đưa ty trúc tận quê nhà
Anh có nhớ chăng trời chuyển gió
Đâu tiếng tiêu hồn một cõi ta.
Lê Mỹ Hoàn – 8/2024
*
ÁO HOA TRÊN PHỐ
Se sắt vào thu hơi gió lạnh
Áo len khoác nhẹ ấm bên mình
Mỉm cười với bông hoa phù dung
Hè đi trong im lặng
Cơn nóng mới hôm qua
Anh như mùa Thu êm dịu
Tấm khăn san đủ màu
vừa quàng cổ
Ước mơ cũng vui trên giá vẽ
Chiếc cọ màu chấm được nụ môi hôn
Tư tưởng của tình yêu rạo rực
Cả sóng mắt trong xanh
Làn da se lạnh gió heo may
Sợi giây nơ buộc áo sau người
Tóc bay thì thầm nghe mùa thu nói
Cỏ hanh vàng rực rỡ bước chân êm
Màu rớt rơi óng ánh mé bên thềm
Qua khung cửa ai vừa nhìn lén
Em chợt thấy thu
Hàng cây gầy đang chuyển lá
Nắng hanh nồng rớt nhẹ
Hè mới đi rồi em khẽ mở
Cánh cửa hồn thu và giấc mơ
Tiếng xôn xao ngoài gió
Những tà áo bay muôn màu đang
rực rỡ phố thu lên.
Lê Mỹ Hoàn – 9/2024
*
NĂM MƯƠI NĂM CHỪ TA Ở ĐÂU
Năm mươi năm chừ ta ở đâu
Năm mươi năm lạc thế kỷ nào
Sao ta như vẫn còn ngơ ngác
Quê nơi kia lại lạc mất nhau
*
Năm mươi năm chừ ta ở đâu
Lòng chưa vơi một chút u sầu
Dòng sông dải lụa mây còn trắng
Hay bóng thời gian ngập sóng sâu
*
Bao nhiêu năm giặc tràn trước ngõ
Quách thành thiên cổ cỏ vây quanh
Nước cuộn bèo trôi về muôn ngả
Chiều buông sông Cửu sóng ngời hoa
*
Giang hà nước biếc lòng khôn tả
Trầm tích xưa tịch bóng dương tà
Vời vợi nỗi lòng sầu thăm thẳm
Nước mắt trôi dòng biển bao la
*
Ta đi chân mỏi không dừng bước
Nhớ một cuộc tình qua đã lâu
Tóc em dài thơm mùi hoa bưởi
Và trăng sao rớt xuống lòng ao
*
Năm mươi năm em nhớ gì không
Tưởng như xa lắm tận cõi lòng
Năm mươi năm ta từ đâu đó
Ta từ đâu một thuở rất xa
*
Lòng hướng về đâu vời cố thổ
Lập bàn thờ vọng bái năm qua
Nơi đình làng hương trầm nghi ngút
Áo hoa hoè gấm đỏ xanh ngà
*
Lấp lánh hồn chôn vùi dĩ vãng
Dần qua dòng hóa thạch ngàn xưa
Năm mươi năm còn bao chờ đợi
Để chút tàn mơ một bóng cờ.
Lê Mỹ Hoàn – 9/2025
Beautiful oak tree on a lawn with the setting autumn sun shining warmly through its leaves
Suốt tuần nay loay hoay sửa soạn hành lý cho buổi họp mặt dưới Santa Ana. Lòng buồn vui lẫn lộn, có lúc ngồi sững sờ nhìn ra cửa nghĩ ngợi mông lung … Chúng ta ai cũng có ký ức về tuổi thơ. Nhớ thuở lên bảy được cha dẫn đến trường buổi đầu tiên, thuộc lòng đoạn viết của nhà văn Thanh Tịnh “Tôi Đi Học”.
“Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.”.
Nói đến chuyện giáo dục học đường và chuyện “Tôi Đi Học”. Mấy hôm nay xem tin tức trên nét hoặc đài Sài Gòn 57.3 chương trình bình luận của cô Hoàng Vy. Hình ảnh ngày tựu trường các miền xa gần rừng núi bên VN, cô giáo đèo cõng các em lội qua con suối, gây lòng xúc động mãnh liệt. Từ lâu tôi vẫn thường ám ảnh những trẻ thơ ham học, nhà nghèo lội sông như vậy. Muốn thực hiện sự quan tâm của mình với đồng tiền chắt chiu nhỏ nhoi, nhưng rồi sợ đủ điều khi đọc những bài viết khuyên lơn: Không chuyển tiền về VN làm lợi Cộng Sản có tiền tệ, dù là người thân cũng phải hy sinh. Trí óc tôi thấp kém chỉ thấy trước mắt cha mẹ mình đau yếu cần chữa bệnh, anh chị cần cơm gạo trong hoàn cảnh khó khăn, các cháu cần đóng tiền vào Đại học. Những việc xa vời hơn thì nghi ngờ, chẳng dám tin ai khi xã hội đào tạo thành phần tham nhũng, cắt xén quá nhiều. Chỉ còn niềm tin nơi những chân tu Phật Giáo hoặc Cha bên Công Giáo, nhưng rồi vấn đề sợ hãi nhất vẫn là sự bình luận của người thân, chưa kể bên ngoài “lớp trên ăn no, dư bạc gởi con du học và chuyển tiền ra nước ngoài, hoặc những vụ ăn hối lộ giàu có tiền rừng bạc biển, tại sao không để họ làm mà người nước ngoài phải giúp.” Tôi không phải là nhà tỷ phú Nguyễn Thị Phương Thảo chủ tịch Sovico tài trợ gần 212 triệu đô la Mỹ tương đương 155 triệu bảng Anh, cho trường Linacre College của nước Anh, được hội đồng dự tính sẽ thay tên trường là Thao College. Tôi chỉ biết ngậm ngùi đau xót, rơi lệ nhìn biết bao nhiêu trẻ em lội qua sông, mình mẩy ướt dầm vào lớp học. Có lần liên lạc với vị mục sư, gặp người vợ kể chuyện: mục sư về VN lựa những nơi đông dân cư quá nghèo khổ, nếu đến địa phương nào chính quyền đòi nhúng tay vào việc, mục sư bỏ đi và chỉ thực hiện cùng dân hợp sức chung nhau xây cất cầu. Suy đi nghĩ lại rồi sợ đủ điều như kể trên và lòng thì luôn xót xa, nhất là đối với lứa tuổi trẻ thơ cần đi học. Ôi quê hương còn quá nhiều cảnh nghèo đói thiếu thốn nhu cầu ngay trong môi trường giáo dục quan trọng.
Lòng rung cảm dạt dào về tuổi thơ, về thời dưới mái trường xưa. Đồng thời tôi cũng cảm nhận nỗi buồn xa vắng. Hình ảnh ngôi trường Nữ Thành Nội hiện ra trước mắt. Thành phố Huế có thêm ngôi trường nữ thứ hai được thành lập năm 1964 trên con đường Đinh Bộ Lĩnh, để giải quyết tình trạng trường Đồng Khánh không đủ lớp, và giúp học sinh trong thành tránh nguy hiểm qua đò sông Hương dưới trời mưa gió của mùa đông. Ngôi trường do cô hiệu trưởng Tôn Nữ Tiểu Bích điều hành cho đến năm 1975 thì mọi sự đều thay đổi. Biết bao nhiêu kỷ niệm thời áo trắng hồn nhiên dễ thương. Tôi nhớ nhiều cô giáo thành goá phụ sau tết Mậu Thân vào dạy học. Cô H mái tóc thả buông lơi, nét mặt buồn rười rượi trong bộ áo dài đen. Bạn tôi mê nét đẹp như tranh ấy, buổi trưa dưới bóng nắng gay gắt “chân theo chân nhặt bóng nắng đường dài,” bạn nói “mình bị nét buồn ấy thu hút cứ muốn theo cô hoài.” Hầu như học trò ai cũng mê cô Tuyết Nhung vợ thầy họa sĩ Đinh Cường, cô mặc áo dài do thầy vẽ, dáng cô ốm gầy, tóc ngang vai như nàng thơ. Cả lớp đứng xếp hàng chờ thầy xuống để vào lớp, nhưng chẳng ai để ý đến thầy mà cứ ngoái cổ nhìn bóng dáng cô đi xuống lớp khác, cho đến khi thầy lớn tiếng “các em ngắm đủ chưa?” mới chợt tỉnh đi vào lớp. Nhớ rất nhiều thầy cô, thế hệ ấy giờ đã trên dưới 90 tuổi và lần lượt ra đi…
Mỗi khi có họp mặt hay có thông báo, cựu nữ sinh đóng góp, chị Xuân Ba chuyển về ban xã hội bên VN, các chị em chia từng nhóm đem quà đến thăm cô thầy vào dịp Tết, hoặc sau mùa lụt, hoặc thầy cô bệnh. Những tấm hình gởi qua group NTN, được nhìn lại cô thầy thật vô cùng xúc động và trong lòng học sinh có chút hãnh diện về tình nghĩa chị em NTN luôn nể trọng như câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư “. Chưa kể hai cô hiệu trưởng trường Đồng Khánh và Thành Nội còn phối hợp quyên góp giúp Thương phế binh VNCH và được học trò hưởng ứng mạnh mẽ thể hiện sự biết ơn và lòng nhân ái.
Tính 60 năm xây dựng ngôi trường thì sang năm mới đủ tuổi, nhưng năm nay chị Xuân Ba cố gắng tổ chức sớm hơn buổi họp mặt khi thấy cô hiệu trưởng tuổi cũng gần 90, và có dấu hiệu nhớ nhớ quên quên. Chị lên trang nhà NTN mời tham gia, cô Đạm Tuyết cũng nhắn qua điện thoại số danh sách nắm trong tay. Có lẽ vì lý do bận rộn không đi được, nên chị em ngại ngần tránh lên tiếng trả lời, một số đã tâm tình riêng với tôi
– chị ơi! em ao ước được thăm cô và có dịp gặp bạn bè lắm, nhưng không thoát được. Các con đi làm, giữ bốn cháu nội ngoại, chồng đưa đi học hai đứa lớn, em giữ hai cháu và nấu ăn
– Hãng đang cần việc, em không dám xin nghỉ sợ họ lai-off
– Muốn đi lắm, mà sức khỏe không tốt, chân di chuyển một tí là sưng vù sau lần té bị nối xương
– Em rất mong thăm cô hiệu trưởng mình, nhưng chồng đang bịnh không chở được.
– Dâu mới sinh một tuần, phải ở nhà chăm sóc cháu, lỡ dịp uổng ghê
– Quá tiếc vì phải bay qua Texas nuôi dâu sinh
Một bạn tuy đã ở tuổi hạc nhưng chất xám còn nhiều, vẫn theo đuổi việc học, trùng ngày tốt nghiệp ra trường nên đành vắng mặt bên này.
Bạn gần khu PLT, đã bàn tính hăng say sẽ gặp tôi và thăm Cô, đúng thời điểm em trai đi chơi xa, bạn tiếc nuối:
– Em trai chăm sóc ba mạ, giờ đi chơi xa thì mình phải đến thay thế nhiệm vụ, cho em nghỉ ngơi đổi gió bên ngoài.
Chị trưởng ban văn nghệ ở Colorado mấy ngày trước nhắn qua lại với tôi và bạn khác:
phải tập thuộc bài hát “Trường Làng Tôi” trình diễn mục tam ca, hoạt cảnh Mỵ Nương, Trần Khắc Chung và vua Chế Mân trong bản nhạc “Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi ). giờ phút cuối bị sưng chân và đau lưng dữ dội không lết được. Bạn thân cũng đang du lịch bên Châu Âu chưa về. Tin giờ chót các bạn đã ghi tên: Người cảm cúm nghi bị covid. Người có đứa con bịnh mọi hôm mẹ đi đâu nhờ anh trai giữ, nay anh trai là huynh trưởng gia đình Phật Tử phải dự lễ quan trọng nơi Chùa.
Tôi hít sâu thở nhẹ trong lúc tinh thần đang đi xuống. Mùa thu đã về, lá chưa biến sắc vàng và gió chưa “tung bay từ muôn phía, tới đây ngập hồn em” để lòng nghe chơi vơi… Buồn thiếu bạn. Buồn cái duyên không thuận theo ý muốn. Nhưng thôi gạt bỏ, có bao nhiêu người cũng quý. Biết ra sao ngày mai, cứ vui lên từng phút, từng giây, từng giờ trong hiện tại. Tôi cố lấy lại niềm tin yêu.
Anh Tân đón tôi về nhà, đáng lý có thêm cặp vợ chồng từ Houston qua ở chung nhà, bất ngờ người chồng lớn tuổi sức khỏe yếu kém không lượng sức nỗi. Anh Phước chị Thí đón các chị từ Seattle qua, đón các em và cô Tiểu Bích từ Sacramento tới. Nhiều bạn đến từ Houston., vợ chồng từ Oklahoma, San Diego, vùng Santa Ana một số nữa, bên Việt Nam có hai em qua dự.
Lần nào tổ chức cũng do hai ông rể Phước và rể Tân luôn tài trợ tiền bạc, bỏ công vất vả đưa đón nhiệt tình chị em về nhà. Nhờ vậy chị em mới có buổi hội ngộ thân tình vui chơi gần gũi cô giáo thể hiện tinh thần “tôn sư trọng đạo”.
Ở lứa tuổi trên dưới sáu mươi thì còn cày, trên dưới bảy mươi ai không bệnh mới là lạ, nhưng nếu còn ít sức khỏe các con tha hồ nhờ vả mà “lòng mẹ thì luôn bao la như biển thái bình”. Chồng tôi cũng bị bệnh Parkinson nặng, tôi nhờ người chở tới xe đò Hoàng. Còn bốn ngày nữa họ gọi phone giọng nghe cảm nặng và ho sùa sụa báo tin bị nhiễm covid. Cuối cùng ông xã tôi hứa sẽ chở, nhiều người ngăn cản nhưng ông bảo đảm sức khỏe.
Chủ nhật anh Tân chở chúng tôi về nhà vợ chồng anh chị Phước Thí vùng Rosemead thuộc quận hạt Los Angeles. Lần này chị Xuân Ba bàn tính mượn nhà chị Thí cho gọn theo số người ghi danh tham dự, thức ăn theo kiểu “Potluck”. Chị Thí lo nồi bún bò, nồi bún chay và nhờ em dâu phụ nhiều việc. Các chị em đem thức ăn ngập mặt nào bánh lọc trần, bánh ít ram, bánh đúc, gỏi mít, gỏi vả trộn, bánh bao… v… v…
Cô Hiệu Trưởng nhan sắc vẫn mặn mà. Gặp trò cô rất vui, trao ánh mắt yêu thương nhìn bầy chim tung cánh lạc loài khắp nhiều phương trên đất Mỹ. Học trò tha hồ chụp hình, kéo cô ngồi trước rừng hoa vàng, đứng bên giàn hoa giấy đỏ.
Buổi lễ trang trọng do anh Phước điều khiển chương trình, chào cờ Việt Mỹ và mục tưởng niệm. Chị Xuân Ba ngỏ lời cùng chị em, sau đó cô Tiểu Bích có vài hàng vắn tắt với nụ cười hiền hoà, vui vẻ thân mật. Mở đầu chương trình văn nghệ là màn hợp ca “Học Sinh Hành Khúc” (Lê Thương). Lần lượt chị Xuân Ba ngâm bài thơ “Cô Nữ Sinh Thành Nội”. Phương Chi “Nỗi buồn Hoa Phượng” (Thanh Sơn). Tam ca Thuý, Chi, Xuân Thảo “Trường Làng Tôi” (Phạm trọng Cầu), anh Xuyến “Hoa Soan Bên Thềm Cũ” (Tuấn Khanh) và “Sương Trắng Miền Quê Ngoại” (Đinh Miên). Anh Phước nhạc tiền chiến. Anh Bân nhạc tình cảm của Ngô Thụy Miên, Phạm Duy. Anh Quang, chị Thảo song ca nhạc lính. Huỳnh Thơ và Thu Trinh hát bè “Thương Về Xứ Huế” (Minh Kỳ), “Nhìn Những Mùa Thu Đi” (TCS). Tôi đọc bài thơ “Dạ Thưa Cô” làm theo thể Lục Bát, và bài “Hỏi Em” cảm tác từ bức tranh nữ họa sĩ Thúy Vinh vẽ cô gái đạp xe trên những con đường xứ Huế theo thể thơ Trường Thiên Tứ Tuyệt.
Phần ăn trưa thật ngon miệng, hàn huyên tâm sự rồi lại tiếp tục văn nghệ. Chị em bắt đầu nóng máy hăng say. Mục thay đổi không khí là các ông rể lên hết hát nhạc giật gân, anh Tân hát bài tựa đề “Ca Vang Khúc Yêu Đời”, tôi không nhớ rõ chỉ thấy các ông giật điệu twist lắc lư theo lời ca “tròn tròn, méo méo, vuông vuông” rồi đổi lại “vuông vuông, méo méo, tròn tròn…” cứ thế hát đi hát lại chọc chị em cười nghiêng ngửa. Chị Xuân Thảo cũng sung lên tìm nhạc twist “Sáu Mươi Năm Cuộc Đời” “Sài Gòn Đẹp Lắm” (Y Vân), “Lính Mà Em” (Anh Thy) rồi phe kẹp tóc ra hết tập thể dục sau buổi ăn trưa quá căng bụng.
Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Trước khi chia tay chị Xuân Ba lên đọc danh sách toàn bộ chị em ủng hộ tiền. Chị Nguyễn Thị Yến (khóa đàn chị,) và Mai Trang tuy không dự nhưng vẫn ủng hộ, hai em Nhàn & Mai cũng góp phần nhưng BTC không nhận, nghĩ từ VN qua dự được đã là tình nghĩa quá rồi. Cũng nhờ chị Thí cho mượn nơi tổ chức, nên phần tổng kết tiền bạc rất hậu hỷ. Chị Xuân Ba tuyên bố trên group NTN trong và ngoài nước sẽ chuyển bốn số về để thủ quỹ bên nhà giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn của cựu học sinh hoặc quý thầy cô, đó là đường lối của NTN hải ngoại trọng Thầy quý Cô.
Ngày kế tiếp anh Tân hướng dẫn cả đoàn đến “Sherman (Library & Gardens) “, nơi trồng các loài hoa màu sắc rực rỡ. Phe đàn bà thấy những bụi hoa thì mê mệt đứng bên, cầm hoa, hôn hoa, tựa nghiêng tạo dáng. Đàn ông đi theo phái nữ là bị dính vô chuyện chụp hình liên tục tối mặt mày. Tôi nhớ có lần đi theo nhóm văn thơ, miệng la ơi ới “chụp… chụp… chụp…” có ông hỏi lại “chụp cái gì?” thì chụp hình cho các kiều nữ chứ còn ai nữa. Khi tôi không thấy chị Thí đâu, lên tiếng gọi nhiều lần, mới nghe tiếng nói nhỏ sau lưng như thì thào” chị đứng đây”, tôi quay lại nhìn nét mặt chị phờ phạc, nín cười và thương quý lắm, vì chị lo đủ việc và còn o bế hai nồi bún cũng đừ sức. Nghĩ thêm chị Xuân Ba về VN đón con qua Mỹ theo diện đoàn tụ, thay vì thong thả vài ngày sau giá vé máy bay sẽ hạ hơn, nhưng chị phải qua gấp cho kịp ngày họp mặt, nên giá vé hơi đắt. Hai chị là những con người sống bằng trái tim, sống cho người nhiều hơn cho mình.
Ngắm vườn hoa xong, lại được đưa đến khu “Bolsa Chica Ecological Reserve”, nhìn sông hồ thoáng mát, nước xanh, trời xanh thật dịu dàng êm ả. Vinh Phạm và Hoàng Yến rung cảm nhiều trước cảnh thiên nhiên, nên muốn đóng phim “Titanic Trên Cạn”, bạn khác đòi đổi đề tài, “Jack & Jose”, “Kìa Con Bướm Vàng…”
Tiếp tục lại về tập trung nhà anh Tân quậy phá tiếp. Trước đây mỗi tuần đi nhà thờ, ôn mụ cắt đủ thứ rau răm, rau quế, rau húng, rau ngót, rau mồng tơi, rau dền bó lại, hoặc bầu, bí, mướp, đậu ván, đậu ngự, thanh long, khế… v…v… đem tới nhà thờ bán sung vào quỷ. Tuần này hai người đem cho chị em NTN trong ngày họp mặt. Giờ đây lại quậy phá thêm lần nữa, ra vườn tha hồ hái, ai cũng có một bọc quà mang về. Anh Phước mua pizza đặc biệt đãi, chị em cụng ly “dô… dô…” cười sằng sặc, quên mình đã tuổi “mệ” trên dưới 70 rồi. Chương trình buổi chiều sẽ đến nhà hàng, nhưng bụng ai cũng no ách, và thấm mệt, nên chia tay từ giã. Còn lại vợ chồng Phương Chi ngồi chờ qua giờ kẹt xe, anh Tân mời ăn cơm chiều. O Điểm bắt tay vào bếp lẹ làng dọn mâm cơm cá nục kho, canh bí đỏ, đậu ván luộc chấm ớt xì dầu, chao ơi mâm cơm quê hương làm nhớ mạ quá, ngon tuyệt cú mèo đó các bạn ơi.
Mọi người hẹn mùa thu gặp lại. Tôi ngậm ngùi không biết mùa thu năm nào…
Cuộc sống ở Mỹ quá bận rộn. Trốn thoát đất nước quê hương để tìm miền tự do, đặt chân nơi vùng đất khách đã nhập cuộc cày cấy như người ta. Dân Á Đông, nhất là dân VN nói chung, dân Huế nói riêng hầu như ai cũng biết lo xa. Ăn hôm nay lo ngày mai, dành dụm tiết kiệm góp nhặt từng đồng. Nói hơi …ốt dột chứ bản thân mình luôn trên sàn dưới sẩy đi theo đường lối của trùm Sò là “quyết không để rơi rớt”, nhưng việc đáng làm vẫn muốn làm. Điển hình trước mắt là Dạ Điểm (vợ anh Tân Nguyễn), vườn trồng đủ thứ rau trái. Dưa leo, su hào, khế nhiều quá ăn không hết, O cắt mỏng phơi héo dầm muối đường nước mắm thành những hủ như dưa mắm. Cuộc sống tiết kiệm, làm việc siêng năng cần cù, vậy đó rồi ai cũng có nhà cửa “an cư lạc nghiệp” và còn giúp đỡ biết bao nhiêu việc thiện.
Tới tuổi nghỉ hưu thì con níu, cháu níu, thương dâu muốn có trách nhiệm. Chưa kể đến giai đoạn Sinh, Lão, Bệnh: chồng bệnh, vợ bệnh đa số gặp khó khăn. Một trong hai em từ VN qua, đi chơi nhưng nét mặt rất buồn, em kể mới biết chồng đang bị ung thư, thương vợ từ lâu khổ cực bên cạnh chồng, nên chồng khuyến khích vợ đi cho khuây khỏa, mọi việc có con thay thế chăm sóc, đó là trường hợp đặc biệt. Ngoài ra những hoàn cảnh chung quanh đều gặp bao nhiêu thứ gia duyên ràng buộc khó dứt ra, để thỏa mãn ước muốn gặp thầy cô và bạn bè, muốn quay lại thời hoa mộng dù chỉ vài ngày cũng không dễ dàng thoát được. Điều phước báu là cô hiệu trưởng vẫn còn khỏe mạnh, chỉ có dấu hiệu hơi quên một chút. Cô cũng được may mắn “bà con xa láng giềng gần” nhờ ba học trò Kim Xuân, Phạm Vinh, Huỳnh Thơ kề cận, luôn gặp thường xuyên đem đến cho cô nhiều niềm vui. Tôi cũng muốn nói lời cám ơn đến vợ chồng anh Phước & chị Thí, vợ chồng anh Tân & Dạ Điểm, và chị Xuân Ba đã bỏ tiền của công sức “ba cây chụm lại thành hòn núi cao” trước là đem đến niềm vui cho Cô, sau là các chị em được tắm dòng sông xưa nhiều kỷ niệm.
Trên đường trở về, ngồi trên xe đò Hoàng xuôi Bắc Cali. Nắng vẫn lên cao, trời trong xanh bát ngát. Xe đi qua vườn nho, qua đồi núi, cây lá chưa vàng phai, chỉ có vạt nắng hồng dịu dàng xuyên qua khung cửa. Tôi thả mặc tâm hồn xoay về miền quá khứ, ngậm ngùi vài người bạn đã qua đời. Thời gian còn được bao nhiêu ngày nữa các bạn ơi, cố gắng hẹn nhau mùa thu nào gặp lại nhé. Mong mọi điều được thuận duyên.
Họp Mặt Mùa Thu
Tháng chín thu đà bước nhẹ sang
Trường xưa họp mặt dẫu xa ngàn
Quê người “trọng đạo “gìn văn hóa
Đất khách “tôn sư “giữ phẩm hàng
Hội ngộ luôn nồng chung hát nhuyễn
Tao phùng vẫn thuận hợp ca vang
Muôn điều cứ “dạ thưa cô” mãi
Đón tiếp rừng hoa nở sắc vàng
Minh Thúy Thành Nội
Mùa Thu 2023
Ca khúc TÌNH THU – THƠ MINH THÚY THÀNH NỘI – NHẠC THÁI PHẠM
TÌNH THU – THƠ MINH THÚY
TÌNH THU
Thu gọi lay ai bừng ngõ mộng
Như vừa đánh thức tiếng lòng đang
Mơn man gió thổi trên làn tóc
Nắng nhạt thu rơi nhuộm lá vàng
*
Thu đến thêm say đời ảo ảnh
Đất trời dịu vợi thắp mù sương
Chơi vơi lá rụng từ muôn phía
Tan tác phân ly xác ngập đường
*
Có phải vì thu nhiều chất chứa
Mơ màng quay lại khoảng ngày xa
Rưng rưng nhặt bóng “hồn thu thảo”
Tiếng gọi mờ tan lấp tuổi già
*
Tận hưởng mùa thu buồn lãng đãng
Tranh màu ảm đạm dậy niềm yêu
Vì thu sầu muộn lên đôi mắt
Ấp ủ hồn thơ nét diễm kiều
*
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 9/2025
THƠ LÊ TUẤN
Mùa thu đã bắt đầu khởi sắc trên vùng trời Miền Bắc California. Trên Thung Lũng Hoa Vàng. Tôi cũng bắt đầu viết những vần thơ cho mùa thu và tình yêu. Xin chia sẻ những vần thơ Mùa Thu, xin gửi đến những người yêu thích Thơ. Lê Tuấn
Ngày Ấy Thu Vàng
Lá thu tạo hoá dát vàng Bay theo cõi mộng lang thang mây chiều Áo em lụa mỏng hồn phiêu Ngõ hồn lãng đãng liêu xiêu ngại ngần.
Tóc em xõa xuống ngực trần Thơm từng hương phấn xa gần nhớ quên Phố buồn xa vắng mông mênh Hàng cây bóng đổ chênh vênh đợi chờ.
Cánh hoa ngày ấy còn mơ Sắc hương đôi tám ngây thơ giữa trời Tuổi nào em bước vào đời Tuổi em mười tám xuân thời đắm say.
Hương trinh thơm nhẹ trên tay Thu về mở cửa tháng ngày ngao du Em cười nở đóa hiền từ Cõi hồn phiêu lãng cho dù hư không.
Tế Luân Phiêu lãng mùa thu
Mùa Thu Vàng Áo
Đâu phải mùa thu, nhuộm em vàng úa Đâu phải lá rơi, che giấu niềm đau Một thoáng ngẩn ngơ nhìn chiều tắt nắng Tuổi đã già ngày tháng sẽ qua mau.
Đôi mắt em làm chiều thu nhuộm tím Mái tóc dài bay theo cánh đồng hoa Môi hồng đỏ nụ cười dòng suối mát Làm ướt hồn anh, hạnh phúc chan hoà.
Em hiện diện mùa thu chợt bừng sáng Toả ngát hương cho tình yêu tái sinh Mùa thu có em, hồn anh bối rối Cho một ngày rực rỡ ánh bình minh.
Tế Luân Tình yêu mùa thu
Thung Lũng Lá Vàng
Sương mù giăng phủ một mùa sang Cánh lá nhẹ bay thung lũng vàng Bóng ai như dáng em đùa bước Mảnh áo lụa đào, ngắm nở nang.
Ngọn gió thổi về rung nhánh lá Ngày buồn ly biệt nỗi cô đơn Em không trang điểm nhìn hoang dại Làm khổ lòng tôi nét giận hờn.
Em vẫn kiêu sa, lạnh hững hờ Mắt buồn xa vắng, thoáng trơ vơ Nhưng sao cuốn hút tình tôi lại Để lá thu vàng thêm xác xơ.
Dạo bước chợt nghe tiếng lá khô Tình em như sương trắng mơ hồ Lời thơ làm ướt thêm dòng mực Trang giấy buông rơi xuống mặt hồ.
Lê Tuấn
Hạt Sương Non
Tình như hạt sương non Long lanh đọng trên cành Nắng vừa lên đã vỡ Ngỡ ngàng qua rất nhanh.
Khi xưa tuổi còn son Dáng xinh xinh mượt mà Em là hoa biết nói Viết thành lời tình ca
Em là một đoá hoa Loài hồng gai sắc nhọn Đâm vào tim rịn máu Thuốc tiêm chủng bào mòn.
Tình từ đó đã quen Loại biến thể yếu mềm Trái tim côi miễn nhiễm Không còn sợ xa em.
Tế Luân
***
THU HÀ NỘI – TUYẾT NHUNG
THƠ TUYẾT NHUNG
THU HÀ NỘI (1)
Hồ Gươm sóng gợn ánh trăng
Tháp rùa nghiêng bóng thu giăng mơ màng
Lá rơi nhẹ bước lang thang
Hàng cây nghiêng ngả, lá loang mặt hồ.
*
Trúc Bạch hồ biếc như thơ
Nắng vương tà áo, bóng ai dịu dàng
Tình nhân sánh bước bên nàng
Mắt chàng lấp lánh, mơ màng trao nhau.
*
Hà Nội Thu đến thật mau
Sương giăng phố cổ, nhịp cầu nhớ thương
Ai qua bỗng thấy vấn vương
Hồ Gươm gợi nhớ, khói sương mơ màng
*
Hà Nội Thu đẹp dịu dàng
Hàng cây ngả bóng in ngang mặt hồ
Ai về lạc giữa sương mờ
Tình yêu kết nụ hẹn thề trăm năm.
*
Tuyết Nhung
Mùa Thu 2024
*
THU HÀ NỘI (2)
Là Bàng Thu đỏ thắm tươi
Heo may gió thổi tóc vời tơ bay
Bên hồ thiếu nữ vai gầy
Dáng nghiêng nghiêng bóng, hồn đầy nhớ thương.
*
Mắt xanh gợn sóng hồ Gươm
Tương tư vọng lại nẻo đường năm xưa
Thu về hoa nắng vàng thưa
Phố nghiêng nghiêng bóng mặt hồ lăn tăn.
*
Bâng khuâng giữa chốn ngại ngần
Người đi để lại muôn lần nhớ ai
Hàng cây lay lắt thở dài
Nghe hồn thổn thức qua rồi bao Thu!
*
Tuyết Nhung
Mùa thu Hà Nội 2024
***
ĐOẢN VĂN
NHỚ VỀ MÙA THU HÀ NỘI
Mỗi độ Thu về, Hà Nội như khoác lên mình một tấm áo mới, vừa dịu dàng, xinh đẹp, vừa man mác buồn.
Trên những con phố cổ, những cây bàng lá bắt đầu chuyển màu. Những tàn lá xanh của những ngày hè rực rỡ giờ chuyển sang màu vàng, màu đỏ rơi lả tả theo từng cơn gió nhẹ. Mỗi chiếc lá rơi xuống mặt đường như đánh thức lòng người đi ngang, gợi lên một chút bâng khuâng, một chút hoài niệm về quá khứ.
Gió heo may se lạnh, khẽ luồn qua mái tóc, thổi tung vài sợi tơ mềm của thiếu nữ dạo chơi bên hồ. Hồ Gươm, Hồ Tây, hay hồ Trúc Bạch… những ngày này đều mang vẻ đẹp trầm lắng. Mặt nước gợn sóng lăn tăn, phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những hàng cây soi bóng xuống mặt hồ, làm khung cảnh càng trở nên mơ màng, tĩnh lặng, và rất trử tình.
Giữa khung cảnh ấy, có một bóng hồng đứng lặng yên bên bờ hồ, ánh mắt nàng xa xăm như đang tìm về những kỷ niệm đã qua.
Bóng dáng mảnh mai trong bộ cánh màu vàng hoàng yến thướt tha của nàng, một người về từ nơi xa xứ, hoà nhập cùng sắc Thu, khiến người ta cảm giác như Hà Nội không chỉ là Mùa Thu, mà còn là một nỗi nhớ, một nỗi buồn man mác, của mối tình chưa trọn vẹn…
Thu Hà Nội không ồn ào, không rực rỡ quá mức, nhưng có hồn và một sức hút đặc biệt. Đó là sự giao hòa giữa trời và đất, giữa thiên nhiên và con người, khiến cho bất cứ ai đã từng đi qua mùa Thu nơi đây đều mang trong lòng một ký ức khó phai. Cho nên, Thu Hà Nội đã từng gợi hứng cho nhiều thi nhân mang Thu vào Thơ và để lại cho đời những thi phẩm trác tuyệt.
Thân kính chào Quý vị, và chúc Quý Vị có một Mùa Thu tràn đầy sức sống trong Mùa Thu 2025!
Thân ái
Tuyết Nhung
Hà Nội mùa thu 2024
VĂN ĐỖ DUNG
HOÀNG HÔN DẦN BUÔNG
Đỗ Dung
Buổi sáng bà Giáo thức dậy vươn vai. Nhẹ nhàng ngồi bên mép giường, khoắng chân xuống sàn nhà tìm đôi giép. Ngồi yên một lúc bà mới từ từ đứng lên, kéo màn, mở tung cửa sổ nhìn ra vườn sau. Bà mỉm cười, nhớ lại một buổi sáng khi bà thức giấc, bà ngồi bật dậy xỏ chân vào giép, định chạy ngay vào nhà vệ sinh như thường lệ thì đầu óc choáng váng, vạn vật quay cuồng và bà ngã bật ngửa, đầu đập mạnh xuống người ông chồng đang còn nằm kéo gỗ kế bên, khiến ông giật bắn mình:
_ Cái gì vậy? Cái gì vậy? Mẹ có sao không?
_Mẹ chóng mặt quá bố ơi… Mọi vật quay cuồng, mẹ ngã ngửa, đập đầu mạnh vào người bố đó!
_Thôi chết, mẹ bị vertigo rồi! Nằm im một lúc, thở đều cho hết chóng mặt rồi hãy ngồi lên!
Sợ quá, bà hỏi thăm bạn bè và chịu khó tập theo phương pháp của chị TH và TD chỉ dẫn thì may quá, sau vài tuần thấy bịnh chóng mặt hết hẳn! Từ đó mỗi buổi sáng bà đã chịu nghe lời ông, làm gì cũng phải thật từ từ, không vội vàng, hấp tấp nữa.
Trời đã cuối hạ, những ngày nắng gắt đã qua, vạt nắng vàng đã dịu dàng, gió chớm thu đã nhè nhẹ, hiu hiu. Nhìn ra vườn sau, rặng sồi già vươn những cành lá cao to in trên nền trời xanh trong mà đôi khi bà đã tưởng tượng như có các đạo sĩ hay cao thủ võ lâm đang bay qua bay lại rồi ngồi trên những chạc cây to đàm đạo như trong tiểu thuyết kiếm hiệp. Ông lại quý cụ sồi to nhất, già hơn năm trăm tuổi. Theo ông những cây sồi lão chứa những năng lượng mạnh mẽ, trong lành từ thiên nhiên nên ông hay ngồi ngay gốc cây để hưởng những năng lượng quý báu từ cụ toả ra.
Mùi cà phê thơm ngát. Tiếng ông từ nhà ngoài vọng vào:
_ Mẹ dậy rồi à? Cà phê xong rồi đây!
Cả hai cùng làm những động tác thể thao buổi sáng cho giãn gân cốt rồi ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn tròn nhỏ, hai tách cà phê nóng và hai bát miến gà còn bốc khói. Hai già mỗi người uống một vốc thuốc rồi bắt đầu điểm tâm.
Ông khen:
_ Sáng nay có miến gà. Ngon qúa!
Bà nháy mắt, nói đùa:
_Mẹ hóa phép mà!
Tối qua trước khi đi ngủ bà đã lấy sẵn miếng lườn gà trong tủ đông ra để trong hộp trên bàn bếp, ngâm một ít nấm mèo và thái hành ngò sẵn sàng. Khi ông bận trong nhà tắm thì bà chỉ mở một lon chicken broth, luộc miếng thịt gà, ngâm tí miến là xong ngay.
Hai ông bà vừa ăn vừa nghe tin tức thời sự trong ngày qua những Youtube. Vừa xong “Đầu Ghềnh Cuối Bãi” thì cũng vừa xong bữa sáng. Hai già chia tay mỗi người riêng một góc trời.
Ông giắt con chó Chandler ra vườn sau chạy nhẩy, chơi đùa với nó trong sân cỏ, khi mệt thì ngồi nghe tiếp tin tức hoặc những truyện đọc qua Ipad rồi ngồi cạnh gốc sồi chơi Sudoku.
Bà dọn dẹp trong nhà một lúc rồi vào computer lướt mạng. Trong không gian yên lặng, một mình một cõi, thỉnh thoảng hồn lên chơi vơi, bà nhớ về thuở xa xưa, những ngày hoa mộng của một thời con gái; nhớ những tháng ngày cực nhọc, vất vả sau ngày mất nước; cuộc đời chông gai, lên bổng xuống trầm. Ngày xưa ấy có bao giờ bà nghĩ đến lúc này, một bà già đầu tóc bạc phơ, sắp thành bà lão tám bó!
Bà nhớ bầy cháu nội ngoại sáu đứa mà ông bà trông nom chăm sóc từ lúc chúng ra đời đến khi khôn lớn, vững vàng ông bà mới buông. Ba thằng cháu ngoại Kobe, Carter đã trưởng thành, có công việc ở tiểu bang xa từ mấy năm nay, Logan cũng đã là sinh viên năm thứ hai Đại Học SanDiego. Michelle, cháu nội gái độc nhất hết hè đã lên năm thứ ba ở UC Irvine, hai thằng em Kenneth, Ethan cũng chỉ một, hai năm nữa lên Đại Học, sẽ chắp cánh bay xa.
Nhìn các cháu bà mới nhận rõ là mình già!
Những lần bà đi họp hội cựu nữ sinh trung học, gặp gỡ bạn xưa, bạn của một thời, bạn một đời. Thật vui khi nghe những chuyện tốt lành, bạn bè gặt hái những thành công; nhưng cũng thật bùi ngùi khi nghe những chuyện buồn cũng như những trắc trở không may cuả vài bạn. Bà đã cảm nhận lứa của bà như những chiếc lá mùa thu đang rực rỡ trên cành của một cây cổ thụ, lác đác vài chiếc lá rồi lần lượt tiếp theo, những chiếc lá đã bay xa. Lá rụng từ từ rồi đến cuối thu, một cơn gió thổi mạnh là cả đám lá vàng sẽ cuốn theo chiều gió. Bà bất giác thở dài.
Nhìn ra vườn sau ông đang nằm trên chiếc ghế bố ngước nhìn trời cao, chả hiểu ông đang nghĩ gì. Liếc nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ. Bà vào bếp soạn bữa ăn chiều, sẵn còn nồi thịt kho bà bóc mấy lá bắp cải rửa sẵn sàng, lát nữa chỉ lấy thêm hai quả trứng bỏ vào luộc chung với bắp cải là có ngay đĩa thịt kho bên cạnh đĩa bắp cải luộc chấm nước thịt kho dầm trứng với bát nước rau luộc là xong. Cơm bà nấu một tuần hai lần thôi, để sẵn trong hộp cất tủ lạnh, khi ăn thì lấy ra hâm trong lò vi sóng cho nóng.
Một ngày ông bà chỉ ăn hai bữa, sáng khoảng chín giờ. Chiều khoảng sáu đến bẩy giờ, khỏi ăn trưa.
Bà sửa soạn ra vườn:
_Bố, nông dân đến giờ đồng áng!
Ông nhỏm dậy đi lấy vòi nước tưới cây một vòng từ trong ra ngoài. Bà xách xô đựng đồ nghề, một cái bay, một cái kéo, một cây kềm cắt cây, thêm một cái ghế đẩu và một cái rổ. Bà săn sóc vườn rau thơm và hành lá, cắt bỏ lá héo, tỉa bớt cành già và thâu hoạch một mớ rau tươi. Năm nay các cháu đã bán xe của bố, không cho bố mẹ lái xe nữa sợ nguy hiểm nên ông bà không có phương tiện đi mua hoa mới và cây mới trồng thêm như mọi năm, có gì thì trồng nấy. Mỗi khi đi ăn phở bà lại nhặt nhạnh những cành húng về giâm, một bà bạn thương tình cho một cây tiá tô lão, cao hơn hai gang tay. Thế mà bây giờ bà đã gây được một chậu tía tô và một chậu húng quế rậm rạp. Rau răm và húng lủi còn sót lại từ năm cũ mọc lại mạnh mẽ đầy hai bồn bự. Xả cũng ra đầy chậu to. Hành lá thì ra nhiều quá, ăn không kịp, bà phải cắt ra cất vào hộp kín bỏ vào tủ lạnh, bà cũng thái nhỏ bỏ vào vài hộp cất trong tủ đông.
Xong công việc đồng áng ông bà đến giờ tập Dịch Cân Kinh, ông một góc, bà một góc, cùng nhau vẫy đến đủ một ngàn cái thì ngồi bên chiếc bàn nhỏ bên hông nhà, xoa bóp chân tay.
Trong không gian êm ả của buổi chiều rơi xuống thật êm đềm. Ông bà ngồi bên nhau với tâm thanh thản, hạnh phúc thật an nhiên. Ông bà đã hiểu lẽ trời, những điều nhân quả, những lẽ vô thường. Bà không còn oán than trời đất, buồn phiền vì những éo le trong cuộc sống; không còn so sánh với bạn bè, với chị em để buồn tủi với những đắng cay, nghiệt ngã của đời mình.
Quá khứ đã qua đi, không tiếc thương, không hờn dỗi, không hậm hực, oán trách nữa. Hiện tại còn đây, các con trai gái, dâu rể hiếu đễ. Các cháu yêu thương gần gũi ông bà. Hai ông bà già còn có nhau. Đôi khi “cẩm chướng” cũng tưng bừng nở rộ nhưng nhìn đi, nghĩ lại “đôi ta cùng cẩm chướng” nên lại cười xoà và dùng đó để trêu ghẹo nhau làm vui. Biết chọn những gì tốt đẹp, lạc quan và bỏ đi những khía cạnh bi quan hay những mặt xấu của cuộc đời.
Cuộc sống của ông bà bây giờ giản dị. Ăn uống đạm bạc, thì giờ nhàn rỗi. Mỗi người đều có thú vui riêng. Ông đọc sách, chạy chơi, đùa giỡn với “thằng cháu chó” và xem những chương trình, những game vận động trí óc qua TV. Bà tha hồ muốn làm gì thì làm, viết văn, vẽ vời, đùa vui với con cháu. Thích thì làm không bị bó buộc về thời gian hay bất cứ điều gì tự tạo ra để ràng buộc mình như ngày xưa. Ông bà ung dung an hưởng những ngày trời cho còn lại bên nhau trong TUỔI HOÀNG HÔN CỦA CUỘC ĐỜI với tâm hồn thật thanh thản.
Đo Dung
CHUYỆN NGẮN ĐỖ DUNG TÌM MÂY
Tìm Mây Đỗ Dung
Trời cuối thu, những chiếc lá vàng bay lượn trên không rồi từ từ thả mình xuống mặt đất. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lướt qua, đám lá trên cành lao xao và khi trời lộng gió từng đám lá lià cành tung mình khắp không trung. Cảnh đẹp như tranh vẽ. Chỉ vài ngày nữa thôi, chiếc lá cuối cùng rụng xuống, cây sẽ chỉ còn những cành trơ trụi, khẳng khiu. Bà bước ra khu vườn nhỏ, lững thững đặt chân trên thảm lá vàng, những chiếc lá khô như vỡ vụn dưới từng bước chân. Không gian tĩnh lặng, êm đềm. Bà hít thật sâu, thở ra thật nhẹ. Bà đếm từng hơi thở, chú tâm đến từng bước chân đi, đầu óc nhẹ nhàng, tâm hồn thanh thản. Cứ lẳng lặng như thế cho đến lúc thấm mệt bà ngả người trên chiếc võng ngước nhìn lên trời cao tìm mây. Trời xám buồn, chỉ có vài quầng mây mỏng, ửng nắng. Như vòng xoay của tạo hoá, một năm có bốn mùa: Xuân, hạ, thu, đông. Một ngày có bốn buổi: Sáng, trưa, chiều, tối. Bà đang ở vào giai đoạn cuối của cuộc đời: Buổi tàn thu hay lúc chiều tà chạng vạng.
Bà ơi, tôi đi đây! Tiếng ông từ trong nhà vọng ra. Bà nhỏm dậy định bước vào. Ông như biết ý nói thêm:
……….. Những lời dặn dò cũng khiến bà nao núng. Những kinh nghiệm và hoàn cảnh đau thương cuả những người quen mà bà chứng kiến cũng khiến bà ngại ngùng. Bà nhớ ngày xưa ấy, buổi tối trước ngày bà lên xe hoa, mẹ bà đã dặn dò con gái về nhà chồng phải nhớ chữ nhẫn nhịn và trong đời cứ đối xử tốt sẽ gặp hay. Cứ ăn ở cho đầy đượm, hết lòng, cho phải đạo làm người. Gieo nhân lành sẽ gặp quả tốt… Bà đã về nhà chồng với niềm tin phơi phới, với hành trang là trái tim đầy ắp yêu thương. Tình thương bà sẵn sàng cho đi trước để mong được nhận lại. Nhưng thực tế đã khiến bà ngỡ ngàng, những đối xử khó khăn của mẹ chồng làm bà không hiểu nổi, chỉ biết im lặng chịu đựng. Cuối cùng nhân lành của bà gieo cũng nhận được quả ngọt. Những năm tháng về sau hai mẹ con đã thông cảm nhau hơn, thương yêu nhau hơn, nhất là những ngày sau biến cố Tháng Tư năm bẩy lăm. Trong phút lâm chung cụ đã nắm tay bà mà nói: “ Bỏ qua nhé, bỏ qua hết nhé… Mẹ sẽ phù hộ cho các con, mẹ sẽ phù hộ cho các cháu…”. Khi đi vượt biên, lúc nào bà cũng cảm thấy như có cụ ở kế bên. Nguy hiểm nào cũng như được cụ phù hộ để vượt qua. Bây giờ bà là mẹ chồng và có nàng dâu. Bà tâm niệm rằng sẽ yêu thương dâu, rể hết lòng để lịch sử không hay về mẹ chồng nàng dâu không tái diễn. Lịch sử phải sang trang! Cô con dâu phải sinh mổ nên đã chọn ngày. Bà sắp sẵn công việc để sang Cali trước ngày sanh cháu. Bà muốn là người đầu tiên ôm cháu nội vào lòng như trước kia bà đã vào phòng sanh với con gái và là người thân đầu tiên bế thằng cháu ngoại. Con bé thật xinh, đôi mắt tròn to, vầng trán cao thông minh. Ôm con bé vào lòng mà bà sung sướng ngất ngây, niềm yêu thương dào dạt. Bà gửi hình
cho ông và báo cho ông biết là bà sẽ ở lại chơi với cháu, trông nom mẹ con nó cho đến khi đầy tháng bà mới về. Ông biết là ông lại bị bà bỏ rơi như khi bà sang chăm lo cho thằng cháu ngoại. Một tháng nuôi gái đẻ bà đã lo lắng chu toàn như mẹ đẻ lo cho chính con gái ruột. Cô con dâu theo kiểu xưa nên kiêng rất kỹ. Cô ở trên lầu, bếp ở nhà dưới, hàng ngày bà phải ba bữa sửa soạn cơm nước sắp vào khay bưng lên tận phòng. Bà nấu cơm nghệ, hầm chân giò với hạt sen, rim thịt thăn với nước mắm, hạt tiêu, thật khô cho bà đẻ. Mỗi ngày bà lại nấu một nồi nước xông bỏ thêm vỏ bưởi, vỏ quít để cô hơ mặt, lau mình. Bà đã làm tất cả bằng sự thương yêu, tự nguyện. Con bé cháu thì bà vuốt ve, nắn bóp chân tay. Ầu ơ ví dầu hát ru cháu, cả ngày bà thủ thỉ chuyện trò với con bé. Mỗi sáng bà bế nó sang giường bà phơi nắng. Những vạt nắng vàng tươi, trong trẻo, xuyên qua cửa sổ ngay cạnh giường bà. Nắng vuốt ve, ôm ấp cái lưng xinh xinh, bé xíu. Sau ngày đầy tháng con bé bà trở về Texas. Bà nhớ quắt quay ba đứa cháu nội, ngoại bên Cali. Bà nài nỉ:
Ông ơi, mình dọn về Cali nhá!
Mình đang sống yên ổn bên này. Chúng mình mỗi ngày một già, bà liệu còn sức mà chạy theo mấy đứa nhỏ không? Cố gắng rồi gục xuống, đau ốm lại khổ.
Đến đâu hay đến đó ông à. Mình ở đây rảnh rang, chúng nó thì bận rộn. Giúp cho chúng nó được lúc nào hay lúc ấy. Ông lo gì xa quá. Bà hạ giọng thuyết phục thêm:
Ông này, nhìn con bé tôi thương lắm. Hay là mình về trông cháu vài năm. Khi con bé biết nói thì thôi. Nghĩ đến việc mướn người hay gửi người ta trông tôi ngại lắm ông ạ. Nhỡ nó bị hành hạ… Nó đã biết nói đâu mà mách. Ông xem trên truyền hình hay trên mạng đi. Bây giờ có nhiều kẻ bịnh hoạn, nhiều người độc ác lắm đó ông ơi… Về nhá…! Ông nghe cũng hơi xiêu lòng:
Nắng đi chiều ở lại Ta đứng mãi bên sông Canh chừng con nước chảy Nhìn thu rơi xuôi dòng
Nhớ những chiều gió lộng Lá vàng rụng đầy sông Con đò neo bến đợi Biết người có về không?
Bao thu qua hờ hững Đò xưa đã sang sông Dòng sông càng thêm rộng Cõi lòng vẫn nhớ mong
Thu này bao thu nữa? Người sẽ về ngang sông? Lá vàng ơi thôi rụng Để má thắm còn hồng…
PhamPhanLang
NHỮNG BÀI THƠ THU CỦA THI NHÂN MẶC KHÁCH
LỆ BÚT
Bao mùa lá rụng mỗi Thu sang
Thoáng đã qua mau chợt ngỡ ngàng
Nhớ mãi luyến lưu buồn giã biệt
Đâu ngờ đôi ngã khóc ly tan
Em đi…vui với đời hoa gấm
Anh vẫn…áo tù cảnh xốn xang
Đói, lạnh mưa rơi lòng trống vắng
Mượn Thơ lưu bút lệ dâng tràn…
MẶC KHÁCH
**
THU HIU HẮT
U Minh buồn một chiều Thu phai nắng
Bước chân Em thoăn thoắt giữa đồng hoang
Anh nghe như ai giẫm nát linh hồn
Em run sợ bóng chiều buông hoang vắng
Nhanh lên Em, hòang hôn đang tắt nắng
Rừng chuyển mình, gió lộng cảnh đìu hiu
Em về mau kẻo lỡ chuyến đò chiều
Anh lo ngại đường xa đầy bất trắc
Nhìn theo Em…vòng kẽm gai, se thắt
Xót xa lòng nhớ mãi dáng Em thơ
Em trở về cô lạnh nét bơ phờ
Anh đứng lặng …cõi lòng nghe tan nát
Trăng Thu lạnh, nhạt nhòa đêm ngơ ngác
Muôn hồn ma tức tưởi khóc âm thầm
Lá vàng rơi phủ kín kiếp tù nhân
Em đã hiểu ! Thu về sao HIU HẮT?!
MẶC KHÁCH (1980)
**
MÙA THU và THI NHÂN
Thu về ấm áp làn hương
Muôn hoa đua nở yêu thương mong chờ
Dường như ấp ủ tình thơ
Gió mùa êm ả đêm mơ ngỡ ngàng
Lắng nghe nhẹ bước Thu sang
Xôn xao con phố rộn ràng Thi nhân
Trăng Thu e ấp bâng khuâng
Tình Thu âu yếm lâng lâng dịu dàng
Thu đi sao nỡ vội vàng
Tâm tư khép mở dở dang ý tình
Mùa Thu tình tứ đẹp xinh
Buồn chi khép lại cho tình dâng cao
Hồn Thutựa ánh trăng sao
Hương Thu dịu vợi sắc mầu dấu yêu
Yêu Thu thương cả những chiều
Êm như gió thoảng mỹ miều dáng Thu!
Tìm đâu hương vị thuở nào
Nhìn nhau cũng đủ xuyến xao tâm hồn
Đêm Thu đọng giữa môi hôn
Trăng Thu đồng lõa đêm còn nhẫn nha …
Mặc khách
CHIM ĐẦU ĐÀN
Chúc mừng Lạc Việt dón Thu sang
Tà áo hương bay dáng dịu dàng
Rộn rã nàng Thơ khoe bút ngọc
Âm thầm lữ khách tiếc cành vàng
Văn chương trầm bỗng đời thêm sắc
Thi phú du dương tận Đại ngàn
Năm ấy người xưa* lòng chạnh nhớ
Thời gian hờ hững bóng dần tan
MẶC KHÁCH
( *Vts Chinh Nguyen )
***
BÀI XƯÓNG :
ĐÓN THU
Lặng lẽ Quê Người đón lá phong
Thỏang nghe hương tỏa đóa Lan Hồng
Ngọt ngào sương ngậm còn e ấp
Rực rỡ đêm về vẫn đợi trông
Mặc Khách bâng khuâng tơ tưởng nhớ
Tao Nhân xao xuyến dạ chờ mong
Thu sang thôi hãy vui giây lát
Đừng để buồn vương se sắt lòng ?!
Mặc Khách
***
THU MƠ (Bài họa)
Lặng đứng bên rừng Thu lá phong,
Ngất say giữa sắc đỏ chen hồng.
Lung linh dải nắng khom mình ngó,
Lộng lẫy cây ngàn ngửa mặt trông.
Mây lướt rộn ràng khơi nỗi nhớ,
Gió lùa ríu rít gợi niềm mong.
Thu mang nét đẹp cho trần thế,
Xui khiến thi nhân nao nức lòng…
Thu T.10-2012
***
THU VỀ (Bài họa)
Thu về Trung Mỹ đón nam phong
Ngây ngất hương thơm tỏa dậu Hồng
Mặc khách đê mê lòng ngóng đợi
Giai nhân bẻn lẻn dạ chờ trông
Trộm nhìn âu yếm hồn chất ngất
Thầm liếc lả lơi tình nhớ mong
Tưởng nhớ thu sang ngày tháng cũ
Người đi kẻ ở vấn vương lòng ?!
Kim Hương (Costa Rica 29-10-2012)
***
THU VẮNG (Bài họa)
Đất khách mưa rơi ngợp lá phong.
Sắc bay vàng –tím- đỏ -cam- hồng…
Nhà rung bảo giật ,người sơ tán
Đêm vắng mưa giầm, mắt ngóng trông.
Lảng đảng thơ xưa, còn xướng họa.
Âm thầm bạn cũ vẫn chờ mong.
Quê nhà thu đến buôn vui nhỉ.
Thầm hỏi thi nhân có bận lòng.
Lam Điền NT
(Viết trong ngày bảo Sandy miền Đông Bắc Hoa Kỳ.Và bảo số 8 Sơn Tinh tại VN 30/10/2012)
***
THU ĐỢI (Bài họa )
Lá vàng rơi rắc quyện Thu phong
Quanh khóm vườn lan chớm nụ hồng
Nhớ tới bóng Ai mà mỏi ngóng
Thương về đất Mẹ những mòn trông
Niềm tin canh cánh bằng nung nấu
Tình ái mơ màng chút đợi mong
Hẳn biết đón chờ đầy ước vong
An vui sâu lắng đọng trong lòng
Tố Nguyễn, San Jose 30/10/2012
***
HOÀI THU (Bài họa )
Một mình nhặt lá dưới vi phong
Trong mưa cành lan ửng chút hồng
Cú ngỡ bên lá vàng trông ngóng
Người trai Lính Chiến thỏa ước mong
Lời nguyện hôm nào còn hun đúc
Thôi thúc người em nhỏ đợi trong
Được một ước mơ trong thương vọng
Vóng tay người lính mãi bên lòng…
Hoàng Lan
**
THU THẦM KÍN(Bài họa)
Lá vàng rực rỡ gió reo phong
Từng chiếc thu sang tựa cánh hồng
Mòn mõi chờ ai trên bến lạ
Con đò thấp thoáng vẫn chờ trông
Người đi biền biệt phương trời đó
Có biết nơi này dạ nhớ mong
Ngày đó chia tay tiếc nuối quá
Thôi đành chôn kính ở trong lòng
Hoa Thông NM, 31-10-2012
***
SẦU THU (Bài họa)
Quê người se sắt trận thu phong,
Rơi lá vàng luôn rụng lá hồng.
Trống trải cuộc đời đau đớn hận,
Ngùi thương đất mẹ mõi mòn trông.
Ngọn cờ dân chủ người đang đợi,
Câu hát nhân quyền dân mãi trông.
Đất khách thân già còm cõi mộng…
Không buồn sao được thiết tha lòng !
Liêu Xuyên
***
HƯƠNG THU (Bài họa)
Hạ chưa đi hết đã thu phong
Phương nhớ xa xôi cánh hạc hồng
Bay bổng đêm sương sao xuyến gọi
La đà ngày muộn thiết tha trông
Hương cau thấp thoáng niềm hy vọng
Ly rượu vơi đầy nỗi ước mong
Mùa sẽ vàng thêm bao chiếc lá
Tao nhân hoà mực thả tơ lòng…
Hawthorne 18 – 02–2019
CAO MỴ NHÂN
**
THƠ HỌA NGUYỄN HUY KHÔI
Họa 1: BÚT NGỌC
HỘI THI ĐÀN LẠC VIỆT
(Họa 4 vận)
Bừng thức mùa về – Thu rước sang
Văn Thơ Lạc Việt thỏa sang trang
Lời trao đơm nụ bừng hoa trắng
Bút vẫy khai bông ngợp nắng vàng
Hương tỏa ngạt ngào tràn hải địa
Mạch khơi lai láng ngập non ngàn!
Giao lưu bằng hữu phiêu hồn cảm
Mở sáng bình minh, Hội khó tan!
Nguyễn Huy Khôi
5-10-2025
**
Họa 2: THU GỢI NHỚ
Vàng mơ nắng suộm lá thu phong
Bâng khuâng nuối hạ vãn sen hồng
Đường trăng xa ngái làn môi nở
Ngõ trúc ngùi vương ánh mắt trông…
Cò chớp chiều vơi sầu bến đợi
Cuốc kêu bãi vắng tạnh đò mong…
Biên khu nhớ bóng Giai Nhân…biệt…
The thắt niềm riêng đắng đót lòng!
Nguyễn Huy Khôi
5-10-2025
CHÙM THƠ TUYÊT NHUNG – HA NỘI
HÀ NỘI MƯA PHÙN
Hà Nội chiều nay, mưa phùn rơi khe khë.
Phố cổ im lìm, dưới mái ngói rêu phong,
Mưa mưa bay, như lời em khẽ nói,
Sao mưa buồn, làm tan nát ngày vui!
Nước lăn tăn hồ gươm mờ sương khói.
Gánh hàng rong, lâng lẽ giữa phố quen,
Áo ai bay, bên hàng cây liễu rủ,
Nhớ cuộc tình, như một thoáng mây bay.
Hà Nội ơi, xin mưa đừng rơi nữa,
Để lòng ta, còn những phút ngây thơ,
Dẫu xa rồi, nhưng tim luôn nhắc nhở,
Chiều mưa phùn, làm tan nát tình ta!
Tuyết Nhung
Một chiều mưa phùn 2024
**
MỘT CHIỀU MƯA NGÂU
Hà Nội chiều nay mưa giăng lối,
Giọt buồn rơi rớt xuống hàng cây.
Ngõ nhỏ bâng khuâng vương hơi thở,
Như tiếng thì thầm, tháng ngâu bay.
Góc phố rêu phong mền theo gió
Mái ngói Hồ Tây loang bóng chiều.
Dáng ai vội vã trong mưa lạnh,
Áo mỏng ve sầu, tim hẳt hiu.
Ngâu ơi nối nhịp cầu thương nhớ,
Cho lứa đôi xa hoá hẹn hò
Dù ngắn ngủi thôi, mưa ngâu kể
Chuyện tình chờ đợi tự thủa nao.
Hà Nội ướt mềm trong kỳ ức.
Mỗi bước chân qua thấm mộng lành.
Nghe hồn phố cũ ngâm câu hát
Mưa ngâu còn rớt xuống… mong manh.
Tuyết Nhung 2024
**
HÀ NỘI MƯA NGÂU
Hà Nội xe lanh chiều nay,
Mưa ngâu ườt phố heo may gọi về.
Mái rong rêu phủ sơn thề,
Hồ Tây gợn sóng, tóc thề thoáng bay.
Bước chân vội giữa hàng cây,
Ai mang nỗi nhờ theo mây cuối trời
Ngâu rơi nối mộng đôi người,
Cách xa rồi lại tìm lời hẹn thưa.
Hà Nội nghiêng bóng trong mưa,
Ngõ xưa chợt rộn, gió lùa khóm tre,
Mưa ngâu rớt xuống lối về.
Cho lòng Hà Nội se se nỗi buồn.
Tuyết Nhung
Hà Nội mưa ngâu 2025
TỨC GIẬN VÀ BUỒN PHIỀN: HAI KẺ THÙ GIẤU MẶT CỦA SỨC KHỎE
Nhạc phẩm Thiên Đường Không Xa
Cảm xúc là phần tinh tế nhất của đời sống con người, là nhịp điệu của tâm hồn hòa cùng cơ thể. Chúng cho ta biết ta đang sống, đang yêu, đang khổ đau. Tuy nhiên, khi những cảm xúc tiêu cực như tức giận, buồn phiền, ghen ghét hay oán hận bị dồn nén hoặc lặp lại triền miên, chúng dần biến thành liều thuốc độc âm ỉ, tàn phá từng tế bào mà ta không hề hay biết.
Khi con người nổi giận, cơ thể phản ứng gần như ngay lập tức. Tuyến thượng thận tiết ra adrenaline và cortisol, khiến tim đập nhanh, huyết áp tăng cao, mạch máu co lại, và hệ tiêu hóa ngưng trệ. Cơ thể chuẩn bị cho phản ứng “chiến đấu hoặc bỏ chạy” – vốn hữu ích khi con người còn sống trong rừng sâu, đối diện thú dữ. Nhưng trong xã hội hiện đại, ta không còn phải chiến đấu bằng cơ bắp mà bằng lời nói, cảm xúc, hay sự chịu đựng.
Chính vì vậy, năng lượng bị dồn nén không có lối thoát sẽ tích tụ thành căng thẳng mãn tính, làm mòn thành động mạch, gây xơ vữa, huyết khối, và tăng nguy cơ nhồi máu cơ tim. Người thường xuyên tức giận cũng dễ mắc chứng mất ngủ, đau đầu, và cao huyết áp. Cơn giận không chỉ làm hại người khác – nó thiêu rụi chính người mang nó.
Nếu tức giận là ngọn lửa, thì nỗi buồn là cơn mưa lạnh – lặng lẽ, dai dẳng và thấm sâu.
Trong trạng thái lo âu, trầm cảm, hoặc tuyệt vọng, cortisol vẫn duy trì ở mức cao, khiến hệ miễn dịch suy yếu, vết thương lâu lành, và cơ thể dễ nhiễm bệnh.
Buồn bã kéo dài làm rối loạn giấc ngủ, hormone, và hệ tiêu hóa. Những người sống trong căng thẳng thường bị viêm dạ dày, rối loạn tiêu hóa, hoặc đau bụng không rõ nguyên nhân. Nguyên nhân là vì hệ thần kinh ruột, vốn chứa hàng trăm triệu neuron, phản chiếu gần như trực tiếp trạng thái cảm xúc trong não. Khi tâm hồn đau, ruột cũng co thắt – nỗi buồn tâm lý trở thành nỗi đau vật lý.
Các nghiên cứu thần kinh hiện đại cho thấy: stress mạn tính làm teo vùng hippocampus – trung tâm lưu giữ ký ức và học hỏi, đồng thời kích hoạt quá mức amygdala – vùng xử lý cảm xúc tiêu cực.
Kết quả là người thường xuyên tức giận hoặc buồn phiền sẽ khó tập trung, hay quên, bi quan, và có nguy cơ lão hóa tế bào não sớm. Ngay cả da và tóc cũng chịu ảnh hưởng – stress lâu ngày khiến da xạm, tóc bạc, và nếp nhăn xuất hiện nhanh hơn.
Tức giận không chỉ khiến ta già đi về tinh thần, mà còn làm cơ thể già trước tuổi.
Cảm xúc tiêu cực không thể bị tiêu diệt, nhưng có thể được chuyển hóa. Học cách nhận diện, buông bỏ và thấu hiểu cảm xúc chính là cách ta giải độc cho tâm hồn.
Một vài phương pháp đã được chứng minh hữu hiệu:
Thở sâu và chánh niệm – giúp hạ cortisol, điều hòa nhịp tim, và phục hồi sự bình tĩnh.
Vận động nhẹ nhàng – như đi bộ, yoga, hoặc thiền hành; khi cơ thể chuyển động, năng lượng ứ đọng được giải phóng.
Chia sẻ cảm xúc – nói ra, viết ra, hoặc tìm người lắng nghe là cách xoa dịu hệ thần kinh.
Giấc ngủ và dinh dưỡng – hai trụ cột phục hồi tự nhiên, giúp cơ thể tái tạo và ổn định tâm lý.
Cảm xúc tiêu cực không được giải tỏa giống như gánh nặng vô hình ta mang mỗi ngày, dần làm mòn tâm trí và cơ thể. Sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần không tách rời; chúng là hai mặt của cùng một đồng xu. Biết buông bỏ không phải yếu đuối, mà là một hành động thông minh và dũng cảm nhất để bảo vệ chính mình.
Nguồn tham khảo
“Anger responses to psychosocial stress predict heart rate and cortisol stress responses in men but not women.” – nghiên cứu cho thấy khi nam giới biểu hiện tức giận lâu hơn thì phản ứng cortisol và nhịp tim tăng mạnh. (PMC)
“The impact of stress on body function: A review” – tổng quan cho thấy stress mãn tính có thể dẫn tới tăng IL-6, cortisol, và ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe. (PMC)
“Stress effects on the hippocampus: a critical review” – nghiên cứu về tác động của stress mãn tính lên vùng hippocampus và amygdala trong não. (PMC)
“Aggression, social stress, and the immune system in humans and animals” – chỉ ra mối liên hệ giữa tính hung hăng, căng thẳng xã hội và phản ứng miễn dịch. (PMC)
“Understanding the stress response” – bài viết từ Harvard Health về cách stress kéo dài ảnh hưởng tim mạch, huyết áp, động mạch. (Harvard Health)
“What happens in your brain when you’re angry, according to psychology” – mô tả phản ứng não bộ khi tức giận, bao gồm amygdala và tiền trán. (verywellmind.com)
…Mày biết không? Nhà tao ở phía sau đường Bạch Đằng mà dân Đà Lạt hay gọi là cây số bốn, chắc có lẽ từ đó ra chợ Đà Lạt chừng bốn cây số. Từ đường Bạch Đằng vô nhà tao phải đi gần cả cây số nữa mới đến, nằm gần phi trường Cam Ly, lúc đi học tao phải đạp xe trên con đường đất nhỏ, bề ngang chừng hơn thước rồi mới đến đường Bạch Đằng nơi giáp với đầu dốc La Sơn Phu Tử. Con đường này dài chưa đến cây số và ở cuối đường, nếu quẹo phải là đường Phan Đình Phùng, quẹo trái đi lên Mả Thánh nhưng nếu cứ đạp thẳng trên đường nhựa sẽ đến trường Trần Hưng Đạo, đường này mang tên Nguyễn Hoàng, phía bên phải là ấp Hà Đông chuyên trồng dâu tây và bên trái là một quả núi toàn mồ với mả…không biết chôn từ đời thuở nào mà nhiều vô kể. Nhiều lần tao đạp xe đi ngang đây vào chặp nhá nhem tối, đôi lúc cũng thấy rợn cả người. Nhưng chuyện tao kể cho mày nghe không phải là chuyện ma ở Mả Thánh mà là chuyện có vẻ như là ma…mày có tin không?
Mày biết không? Đường La Sơn Phu Tử dài chưa đầy cây số mà một phần ba đường này là một đoạn dốc cao giáp với đường Bạch Đằng. Lúc đi học thì tao xổ dốc, còn lúc về thì năm khi mười họa mới đạp nổi lên dốc, thường phải xuống xe dắt bộ lên cho hết đoạn dốc ngắn này. Vừa xuống hết dốc thì gặp đường Hai Bà Trưng. Mày biết không? Tao học lớp sáng nên hôm nào tao cũng dậy sớm mà trời Đà Lạt dạo đó hầu như lạnh quanh năm, phải mặc có khi hai ba chiếc áo ấm mới bớt lạnh và đi học buổi sáng thì lại có sương mù nên cả người tao, nếu không mưa ướt thì sương mù cũng làm áo quần lẫn tóc tai tao đẫm sương. Tao học ở trường Trần Hưng Đạo từ những năm đệ thất, lúc học sáng lúc học chiều và tao chưa bao giờ vắng mặt một buổi học hay đi học trễ, thế mà…
Mày biết không? Có một buổi sáng, trời lạnh và sương mù dày đặc, tao đạp hết đoạn đường đất đỏ từ nhà đến đường Bạch Đằng thì tự nhiên như có người bảo bên tai: “quẹo qua đường Phan Đình Phùng đến ngả ba chùa” và tao nghe như thế nhiều lần. Khi tao đạp đến cuối đường La Sơn Phu Tử lại nghe “quẹo qua Phan Đình Phùng đến ngả ba chùa”. Chung quanh tao lúc đó chỉ thấy sương mù dày đặc và trời thì tối om khiến tao không còn thấy đường đi trước mặt. Trong đầu tao cứ nghĩ “thế này thì làm sao đến trường không bị trễ học…”. Đầu thì muốn đạp xe đến trường mà chân cứ đạp xe đi hướng khác. Bình thường tao cũng hay đạp xe trên đoạn đườngnày và nhớ có một fontaine nước nằm bên tay phải, nơi có con đường mòn băng qua đường Hai Bà Trưng. Tao cố nhìn nhưng chẳng thấy cái fontaine nước đâu cả. Trong đầu lại nghĩ “tại sao mình không đạp xe đến trường mà lại đi đường này…”. Nhiều lần muốn quay trở lại nhưng chân vẫn cứ đạp xe về hướng ngả ba chùa. Đạp thêm một đoạn nữa thì phía bên trái là một dãy nhà mười căn nơi có gia đình người bác của tao ở số 256 nhưng tao không còn thấy dãy nhà này nữa, nó biến đi đâu mất và trong tai tao vẫn còn nghe: “đến ngả ba chùa…đến ngảba chùa…”. Mọi khi vẫn có sương mù nhưng tao vẫn còn nhìn thấy đường để đi, vẫn còn lờ mờ thấy nhà cửa xe cộ hai bên thế nhưng hôm đó tao không còn thấy gì cả mà sương mù hình như mỗi lúc một nhiều thêm. Có một điều lạ là tao cứ đạp xe như thế gần giống như đạp trong bóng tối mà không đụng vào một ai và cũng chẳng có người nào chạm vào tao. Quả là kỳ lạ! Tao không biết thời gian đạp xe trên đoạn đường này là bao lâu cho đến khi hình như có một vật gì rất lớn tông vào chiếc xe đạp của tao khiến tao ngả nhào xuống mặt đường, khi hoàn hồn thì thấy cả người lẫn xe nằm chỏng gọng trước cây xăng ở ngả ba chùa. Tao hoảng kinh vội đứng dậy nhìn quanh như người mất hồn. Có mấy người bu quanh và hỏi chuyện nhưng tao thật sự chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Có người cho tao hay: “cậu đang đạp xe phía bên phải bỗng xe đâmsang bên trái rồi ngả xuống đường, may mà không bị thương tích gì…”. Tao đứng dáo dát đâu chừng vài phút và nhận thấy quanh tao không có tí sương mù nào cả, bầu trời trong vắt sau những tia nắng ban mai rọi xuống khắp nơi…Khi tỉnh hẳn tao mới biết là mình đang trên đường đi học. Thế là tao vội vã nhảy lên xe đạp đến trường. Biết mình trễ nên tao đi thẳng vào văn phòng xin giấy cho vào lớp.
Mày biết không? Chuyện xảy ra như thế nhưng tao cứ nghĩ: “chắc mình bị sương mù chenên đi lạc đấy thôi…”. Chuyện này tao không kể cho ông bô bà bô nghe, sợ bị rầy là chuyện hoang đường bịa đặt.
Mày biết không? Ngày hôm sau và ngày tiếp sau đó, khi vừa đến đầu dốc La Sơn Phu Tử thì chuyện lại diễn ra như ngày hôm trước. Hậu quả là tao đến trường trễ và bị đuổi về, không cho vào lớp. Tao không thể hiểu được chuyện gì khiến tao lâm vào tình cảnh như thế. Tao có đặt câu hỏi “hay làma bắt!”. Nếu ma thì phải xảy ra ở Mả Thánh chứ sao lại trên đường đi…mà tao thì chưa bao giờ bước chân lên đến Mả Thánh hay là làm điều gì trái khuấy đối với những người đã nằm sâu dưới những ngôi mộ kia. Sự việc xảy ra làm cho tao sợ vì nếu cứ tiếp tục xảy ra nữa, thế nào tao cũng bị đuổi học. Đến ngày thứ ba khi tao vừa ló đầu vào nhà thì liền bị bà bô phán liền cho một câu: “Mày sao vậy?Giống người người mất hồn,sao không đi họcmà trở về? Bị ma bắt hả?”. Nghe hai tiếng “ma bắt” tao càng hoảng kinh hơn và cả ngày hôm đó tao không ăn uống gì và ngủ li bì. Ông bà bô tưởng tao bị bịnh nên cứ để cho tao ngủ suốt ngày hôm đó và qua đêm luôn.
Mày biết không? Tối hôm đó tao ngủ thấy chiêm bao chuyện xảy ra trước đó. Thế này. Lớp tao có thằng bạn tên Nguyễn Mại học khá giỏi và hiền lành, không bạn bè, không đàn đúm, đến trường vào lớp, tan học lủi thủi về nhà và chỉ có một mình tao chơi với hắn nên hắn cũng mến và nhiều lần rủ tao về nhà hắn chơi. Nhà hắn ở tận dưới ấp Cô Giang và đi học bằng xe đạp mỗi ngày. Hắn có người anh học trên hắn hai lớp. Đến nhà chơi nhiều lần và biết anh hắn có một tủ sách chừng năm sáu chục cuốn nên nhiều lần tao tò mò đến đọc các tựa đề sách. Có lần tao thấy ở gáy một cuốn sách có tựa ghi “Liêu Trai Chí Dị” của Bồ Tùng Linh. Tao từng nghe một người chị nói về sách “Liêu Trai Chí Dị” kể toàn những chuyện ma quái kì ảo lạ thường rất hấp dẫn của tác giả người Trung Hoa viết vào thời nhà Thanh ở cuối thế kỷ thứ 17. Một hôm tao bạo miệng bảo hắn lấy cho tao mượn cuốn “Liêu Trai Chí Dị” để đem về đọc. Lúc đó không có anh hắn ở nhà nên hắn lén lấy cuốn sách đưa cho tao. Về nhà tao đọc một hơi hết cuốn truyện chỉ trong một đêm, đúng là toàn những chuyện thần tiên, ma quái, hồ ly, lang sói cọp beo khỉ rắn…chẳng hạn như chuyện “Thiến Nữ U Hồn” kể chuyện chàng trai họ Ninh trên đường đi vào tá túc trong một ngôi chùa, tình cờ quen Yến Xích Hà. Cô này đã chết 18 năm trước bị yêu tinh khống chế bắt phải quyến rũ người để giết. Chuyện “Họa Bì” kể về một chàng trai đi đường gặp một cô gái nói là bị lâm nạn, chàng trai cứu nàng rồi mang về nhà để sống chung. Một đạo sĩ phát hiện nơi chàng có tà khí nhưng chàng không tin. Về nhà lén nhìn cô gái thì phát hiện ra đó là con quỷ khoác tấm da người. Chuyện “Họa Bích” kể chuyện hai chàng trai họ Mạnh và họ Chu vào chơi một ngôi chùa. Chu thấy trong phòng có một bức tranh vẽ trên tường và thấy một cô gái rồi cùng nhau yêu đương. Mạnh đi tìm không thấy Chu nên hỏi vị sư già. Vị sư liền gọi Chu từ bức vẽ đi ra. Mạnh và Chu hãi sợ bèn bái biệt nhà sư ra về…Đại khái có cả hàng trăm truyện nội dung tương tự như thế.
Mày biết không? Một hôm có thằng bạn tao đến nhà chơi thấy cuốn “Liêu Trai Chí Dị” để trên bàn học mà tao chưa kịp trả lại cho Mại. Tên này năn nỉ mượn, nói đọc xong ngày mai mang trả liền. Tin lời nên tao đưa cho hắn mượn. Hôm sau không thấy hắn mang trả. Tao có nhắc nhiều lần mà không biết vì cớ gì mà hắn cứ hẹn hết ngày này sang ngày khác. Sau đó tao quên bẳng luôn việc đòi sách và cũng quên luôn việc tao đã mượn cuốn đó của thằng Mại.
Mày biết không? Một hôm vừa vào đến sân trường thì mấy thằng cùng lớp cho hay là sáng hôm trước thằng Mại bị xe nhà binh đụng chết tại ngả ba chùa gần cây xăng. Tao nhớ ngay là chưa trả cuốn “Liêu Trai Chí Dị” cho hắn. Tối hôm đó tao ngủ thấy thằng Mại hiện về đòi sách. Trong chiêm bao hắn bảo: “vì cho mày mượn cuốn “Liêu Trai Chí Dị” không trả nên khi anh tao thấy trong kệ sách mất cuốn đó thì hạch hỏi tao. Tao khôngdám nói cho mày mượn và bị anh tao tát cho hai bạt tai…” Bẳng đi cả tuần lại xảy ra việc tao đi học nhưng không đi đến trường mà lại đạp xe đến ngả ba chùa liên tiếp trong ba buổi sáng. Tao nghĩ đến việc phải tìm cách trả lại cuốn “Liêu Trại Chí Dị” cho hắn.
Mày biết không? Không biết trời xui đất khiến thế nào mà thằng bạn lại mang cuốn “Liêu Trai Chí Dị” trả lại và tao tìm đến nhà để trả cho anh hắn. Đến nơi thì hàng xóm cho biết gia đình hắn đã dời đi nơi khác. Đạp xe từ ấp Cô Giang để về nhà thì trời đã chập choạng tối và suơng mù không biết nơi đâu kéo về che cả đường đi. Tao đạp xe ngang qua ngả ba chùa, đến cây xăng nơi tao bị vật té ba lần thì dừng lại, vào hỏi người bán xăng là mấy hôm trước có người học trò bị đụng xe ở đây phải không? Người bán xăng nhìn tao và đưa tay chỉ phía trái cây xăng nơi có mấy nhánh hoa glaieul đã héo nằm bên vệ cỏ. Lúc đó bên tai tao nghe tiếng của thằng Mại: “Hãy đưa sách chotao…hãy đưa sách cho tao…”. Thế là tao cầm cuốn “Liêu Trai Chí Dị” đến đặt ngay bên mấy nhánh hoa tàn xong vội vã phóc lên xe đạp một mạch về nhà. Cả người tao ướt đẫm mồ hôi mặc dầu trời lúc ấy rất lạnh.
Người kể câu chuyện trên tên Lê Văn Hải học cùng lớp nhưng khác ban với kẻ viết lại câu chuyện này. Hải đi Võ Bị khóa 19. Noel năm 1971 tình cờ gặp Hải trong quán Brodard trên đường Tư Do ở Sài Gòn khi Hải về phép. Sau vài câu thăm hỏi, chúng tôi nhắc vài mẫu chuyện xưa khi còn đi học và Hải đã kể cho tôi nghe câu chuyện trên và lúc nào Hải cũng bắt đầu câu nói bẳng “Mày biết không? Mày biết không?” khiến tôi nhớ mãi. Hải tử trận vào ngày 26 tháng giêng năm 1973, một ngày trước hiệp định Paris được ký kết!
Phong Châu
Chúc Mừng Chiều Nhạc Mùa Thu 2025
VĂN THƠ LẠC VIỆT bốn phương về
Sân khấu rực vàng gợi luyến mê
CHIỀU NHẠC MÙA THU hồn trải khắp
Đêm thơ lá đỏ cảm muôn bề
Mênh mang tiếng hát lòng hoài cổ
Réo rắt cung đàn dạ ái quê
Biết đến khi nào châu hiệp phố
Mừng THU đất Mẹ sẽ đề huề.
Phương Hoa – OCT 16, 2025
TIN LƯỜNG GẠT RÚNG ĐỘNG CỘNG ĐỒNG! CUỐI THÁNG 10 CÓ GÌ LẠ?
Mùa Thu đến! Mùa của yêu thương , mùa dậy lên những cảm giác bâng khuâng, tâm hồn thường xao động bởi màu nắng nhạt hắt hiu trên chòm cây xóm lá bắt đầu đổi sắc ngả vàng, rồi những cơn gió lay nhẹ. Lá bay, lá rơi cho lòng ai buồn hiu hắt. Nỗi buồn không tên hay có tên trong khoảnh khắc ru say đời ảo ảnh…
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa
Phải chăng là những cánh đời em
Đêm đêm lìa xuống trần
tình vương hoen úa ôi những cánh đời mong manh
Than tiếc mà chi chiếc lá vàng bay về cuối trời
làm lòng anh nhớ mãi người ơi
Nhớ nhau từ làn môi đôi mắt
đành tìm trong nét bút xa xôi
“Lá Đổ Muôn Chiều” (Đoàn Chuẩn & Từ Linh)
Bao nhiêu ca từ viết về mùa thu càng làm lòng người ngây ngất yêu say đắm khung trời Hà Nội từng được miêu tả trong những tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn.
Có bóng mùa thu thức ta lòng sang mùa
Một ngày về xuôi chợt ghé Thăng Long buồn
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu anh lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
……….
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ơi mùa thu của ước mơ
“Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội”
(nhạc: Trần Quang Lộc, thơ: Tô Như Châu)
Thi nhân mặc khách chắc hẳn cũng mong chờ mùa thu
Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ Anh rồi
“Thu Quyến Rũ” (Đoàn Chuẩn & Từ Linh)
Khi người nhạc sĩ nuốt vào tim hình ảnh mùa thu, thì tình yêu bao la như mây trời dịu vợi, say sưa bất tận
Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm đa tình về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian
“Gởi Gió Cho Mây Ngàn Bay” (Đoàn Chuẩn & Từ Linh)
Hãy hát, hãy say theo lời nhạc đầy trữ tình ẩn sâu nỗi niềm chất chứa điều tuyệt vọng, mà vẫn bám nó như thú của đau thương thoát thai bằng âm nhạc
Giòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ
Về đồi sim ta nhớ người vô bờ
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương,
Trong mênh mông chiều sương
Giữa thu vàng, bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ rơi
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu …ơi
“Thu Hát Cho Người” (Vũ Đức Sao Biển).
Mùa thu được ví như người yêu bên cạnh, say đắm và ấm áp, níu kéo rồi buông lơi ru nỗi buồn lên thơ lên nhạc
Có yêu nhau, có tan vỡ nơi mùa thu đang ngự trị giữa thế gian thì cũng đừng nên đổ lỗi tại vì mùa thu
Thôi đừng hát ru, thôi đừng ray rứt
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu
“Đâu Phải Bởi Mùa Thu” nhạc: Phú Quang, lời: Giáng Vân)
Thật là hạnh phúc khi ngoài trời êm dịu, thỉnh thoảng bắt gặp vầng mây tím phiêu bạt, lá vàng rơi nhẹ. Được uống trà thơ chữ nhạc lồng ý tưởng thật lãng mạn, lối văn trong sáng cuốn hút sự đam mê mãnh liệt. Dù còn vô số bài về mùa thu rất tuyệt vời như:
Thu Cô Liêu ( Văn Cao )
Mùa Thu Cho Em ( Ngô Thụy Miên )
Con Thuyền Không Bến ( Đặng Thế Phong )
Buồn Tàn Thu ( Văn Cao )
Mùa Thu Ru Em ( Đức Huy )
Nhìn Những Mùa Thu Đi ( Trịnh Công Sơn)
Chiếc Lá Cuối cùng ( Tuấn Khanh ) v…v…
Được thể hiện qua các giọng ca Thái Thanh, Mai Hương, Khánh Ly, Lệ Thu, Ánh Tuyết, Hà Thanh, Sĩ Phú, Anh Ngọc, Tuấn Ngọc và nhiều ca sĩ nữa. “Tre tàn măng mọc”, bây giờ có được Thiên Tôn, Ánh Tuyết, Ngọc Hạ, Ý Lan, Vũ Khanh thật là điều đáng mừng.
*********
Chiều 12 tháng 10 năm 2025 tại quán cà phê Lovers tọa lạc số 1855 trên đường Aborn RD. San Jose (bắc Cali) tổ chức chương trình nhạc “ Em Không Nghe Mùa Thu “ do ông Lê Văn Hải (Hội Trưởng hội Văn Thơ Lạc Việt) tổ chức cùng ban nhạc Thúy Nga đảm trách.
Tôi được nghe nhạc chủ đề mùa thu với bài ruột “Đâu Phải Bởi Mùa Thu”, “Mùa Thu Cho Em” do ca sĩ Hạnh Thảo hát thật tuyệt vời. Chị Thúy Nga (trưởng ban văn nghệ) cất lên giọng trầm ấm chuyển tải tiếng lòng của tác giả nghe buồn xa vắng :
Thu mang cho tình yêu Một thời đã qua
Thu mang cho người yêu
Một đời xót xa
Mùa thu đã xóa hết cơn mong chờ
Mùa thu sẽ cất dấu chân ơ thờ
Một người bước đi, lệ tình ướt mi
“Anh Đã Quên Mùa Thu” Tùng Giang, Nam Lộc).
Chị ca sĩ Thùy Nga chất giọng liêu trai giống ca sĩ Thanh Thúy dìu dắt hồn người bước vào cảnh thu nghe buồn ảo não
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời
Chân buông mau
dương thế bao là sầu …
“Giọt Mưa Thu” (Đặng Thế Phong)
Ngoài ra còn có nhiều ca sĩ khác nối tiếp bước vào chiều thu êm dịu đầy lãng mạn.
Đặc biệt có sự hiện diện của Thi Văn Nhạc sĩ Yên Sơn (thành viên của VTLV) từ Houston qua tham dự chiều nhạc, đã góp phần văn nghệ bằng bản “Khúc Thu Ca” do chính ông sáng tác, dù tuổi trên 80 nhưng giọng ông thật tốt, thật mạnh thả hơi diễn đạt theo lời nhạc nghe ngọt ngào.
Cám ơn Hội Trưởng VTLV. Cám ơn chị My (bà xã anh Hải đã đem hai ổ bánh Cake, bánh Thạch mừng hội viên có sinh nhật quý tư cũng như chả giò, bánh Patê-Chaud chiêu đãi từng bàn. Cám ơn các ca sĩ đem giọng ca tiếng hát chuyên chở mùa thu vào lòng người trong không gian tuyệt vời (cũng nói thêm vẫn như bao lần khách vào quán được nhận ticket uống nước free và ticket xổ số trúng thưởng).
Cám ơn thêm lần nữa anh Lê Văn Hải hội trưởng hội Văn Thơ Lạc Việt, cũng là chủ báo Thằng Mõ, Trưởng ban Truyền Thông Bắc Cali luôn tổ chức những sinh hoạt giải trí đem niềm vui đến mọi người.
Riêng với bạn nào đọc bài này, và nhất là với các nhạc sĩ, cho phép tôi nói vài dòng: Dẫu thấp kém về sự hiểu biết trong âm nhạc, chưa đủ khả năng cảm nhận và phân tích lời nhạc, xin các nhạc sĩ hoan hỷ tha lỗi cho nhé nếu ý tưởng sai lạc . Vì yêu thơ nhạc nên muốn lan man lời như mấy câu thơ dưới đây :
“Người đời ai cảm? Ta không biết
Ta cảm thương ai viết mấy lời
Thôi thì: Cùng thu tạm biệt
Thu hãy tạm lui
Chỉ để khách đa tình đa cảm
Một mình thay cảm những ai ai “
(Trích: Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu )
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 10/2025
ĐỨC CHA NGUYỄN CHÍ LINH VÀ CHA ĐỖ MINH TUẤN ĐẾN ORANGE COUNTY-Kiều Mỹ Duyên