Đặc San Xuân Tân Sửu

ĐẶC SAN XUÂN

…Đầu Xuân, nhận được Đặc San Xuân,    

Đọc lại, đọc đi…cả chục lần!     

Bìa sách, tên in…thơ chẳng thấy?    

Văn hay, ảnh đẹp…muốn hoài ngâm!   

 

Cảm ơn công sức ban biên tập,    

Thâm phục tài năng quí trưởng đoàn!    

Đấu lực, đồng tâm…mừng Lạc Việt     

Năm Trâu, đại dịch sớm lùi chân…

Lại mừng Sinh Nhật, thơ và ảnh,    

Lại họp hành, thi tuyển… trống đàn…

Văn Hóa, Văn Minh…lo củng cố…

Tự Do, Dân Chủ…hưởng muôn dân !!

Dương Huệ Anh  27/3/21

BÀI THƠ CÁO LỖI

(Cẩn họa bài “Đặc San Xuân” để tạ lỗi và cám ơn tiền bối Dương Huệ Anh)

Cám ơn cảm nhận “Đặc San Xuân”

Cáo lỗi bác Dương (Huệ Anh) đến vạn lần

Vì nỗi nhận thơ vào đã trễ

Đành đưa “Sách Lật” mọi người ngâm

Kính mời đọc quyển “Online Tập”

Tân Sửu Đặc San đã kết đoàn

Lạc Việt Văn Thơ bài tràn ngập

Mặc dù Covid chẳng chồn chân

Cầu qua đại dịch, văn, thơ, ảnh

Sinh hoạt như xưa rộn tiếng đàn

Ra sách, tuyển thi, mừng sinh nhật…

Bảo tồn Văn Hóa Việt, an dân…

Thay mặt Ban Biên Tập VTLV

Phương Hoa kính bút– MAR 28th 2021

50 Năm Tình Hồng

Dương Huệ Anh

1- Sàigòn. 69. Giữa mùa Xuân.

Chiến cuộc gia tăng cả chục lần.

Ta ráng vui…vì thay đổi chỗ

Bốn năm “kiểm toán” đã chồn chân!

Mời đọc tiếp…

Không quên những mảnh đời “không bao giờ có Mùa Xuân!”

Đón Giao Thừa và ăn Tết Tân Sửu 2021 với Khách Không Nhà (Homeless)

IMG_5946.jpg

Anh Hải Trưởng Nhóm Mõ Nhân Ái, đứng bên cành mai, sửa soạn bao lì xì, trước giờ sinh hoạt đón Tết với những người bất hạnh.

(San Jose) – Sáng Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2021, nhằm ngày Giao Thừa, tuy trong mùa dịch, nhưng Nhóm vẫn giữ những sinh hoạt truyền thống, đưa những niềm vui ngày lễ đến với những khách không nhà, đây là niềm an ủi rất lớn, xoa dịu nỗi cô đơn, giúp họ đỡ tủi thân khi nhìn xã hôi chung quanh, tươi vui hạnh phúc bên những người thân, còn mình thì không!

Nhìn nét mặt của họ, nở nụ cười tươi, khi nhận bao Lì xì, quà xuân, bữa cơm “to go”, bao thực phẩm,… làm các Anh Chị Em trong Nhóm thiện nguyện, cũng cảm thấy ấm áp hạnh phúc lây.

Nhiều người còn biết tiếng Việt, khi nhận quà, không quên “Chúc Mừng Năm Mới!” và ngỏ lời cám ơn Nhóm, bao nhiêu năm nay, đã không quên họ, năm nào cũng cho họ mừng Tết Việt chung.

Đây là truyền thống của Nhóm, đã sống chết, đi bên cạnh những mảnh đời bất hạnh trên 27 năm nay, coi họ như người trong nhà, ngoài cung cấp 2 bữa ăn nóng hổi trong tuần, (Thứ Năm, Thứ Sáu) còn có mục đích, đưa không khí gia đình ấm áp, hạnh phúc của những ngày lễ đến với họ.

Trong mùa dịch, nhất là những ngày giá lạnh mùa đông, họ đã qua đời nhiều nhất trong năm, trong khoảng thời gian khắc nghiệt này.

Không tin cũng phải tin “Mỗi người một số mệnh!” trên đất nước giầu có, văn minh nhất thế gới, lại có những mảnh đời khốn khổ như thế.

Chẳng làm gì được hơn, nhưng vẫn nguyện cầu, ước mong, Chúa Xuân đem niềm vui, hạnh phúc đến khắp nơi nơi, để ai ai cũng có cơ hội nâng ly rượu Mừng Năm Mới! thoát ly đời gian nan nghèo khó.

Một năm hứa hẹn tốt đẹp hơn, với Con Trâu khỏe mạnh, hiền hòa, chăm chỉ.

Mong lắm thay.


Danh ngôn Mùa Xuân:

Ngày Tết là ngày Sinh Nhật chung của mọi người trên thế Giới! (Charles Lamb)

Ngày mà Thượng Đế tạo ra tình yêu, thương mến, hy vọng, cũng chính là ngày, Ngài tạo ra Mùa Xuân! (Ben Willian)



Mừng Giai Phẩm Xuân

Chúc mừng Xuân đến….Xuân Tân Sửu

Hoa nở vẫy chào………Xuân mới sang

An Vui Tài Lộc………..Xuân gồm đủ

Thọ Hạnh dâng đầy…..Xuân tỏa lan

Muôn nhà tiễn biệt……Xuân năm cũ

Khắp nơi háo hức…….Xuân ngập tràn

Giai Phẩm Lạc Việt……Xuân Thơ Phú

Đẹp từng câu chữ…….Xuân Trâu Vàng

                                    Hoàng Mai Nhất


Giai Phẩm Xuân

(Viết mừng Giai Phẩm Xuân Tân Sửu 2021/Văn Thơ Lạc Việt; ra mắt đọc giả đúng ngày mồng Một Tết, 12/2/2021).

Sáng Mùng Một đón mừng xuân giai phẩm

Mùa xuân về trên thung lũng hôm nay

Lật từng trang còn thơm mùi giấy mới

Văn thơ giao hòa vần điệu thật hay

Gió xuân tình nôn nao khoe áo mới

Nguồn văn thơ, trải mơ ước bên đời

Em và thơ cả hai đều duyên dáng

Đem xuân về, gửi tiếng chào muôn nơi

Lê Tuấn


HỒN XUÂN

(Kính họa bài Tiếng Gọi Xuân Về của thi sĩ Lê Tuấn)

Xuân về lộc trỗ vun cành

Nắng vương lên mảnh khăn lanh óng vàng

Được em yêu chẳng dễ dàng 

Hồn rung mấy bậc nhịp nhàng cung thơ 

Đắm say ra ngẩn vào ngơ

Hồn Xuân đã ngủ trên bờ vai em

Dịu dàng cơn gió ru êm

Mơn man vệt mộng ngang thềm nhẹ rơi

Tim bâng khuâng tiếng gọi mời 

Miên man một cõi mây trời tỏa riêng

Cỏ hoa rực rỡ vào Giêng

Sao em nỡ để tâm phiền anh mang

Xuân nồng hôn khóm cúc vàng

Lắt lay cơn gió nhịp nhàng chân đi

Từ yêu em ước mãi khi 

Bướm hoa chung lối mộng thì hoà chan

Phương Hoa – JAN 16th 2020

Vọng xuân thanh bình

Nhân Tết Tân Sửu, thay lời chúc, xin mời quý bạn thưởng thức một bài thơ « đọc xuôi, đọc ngược » (thuận nghịch độc) :


Vọng xuân thanh bình
Ðông tàn, đã thắm rộ đào, mai,
Tết chúc mừng: vinh, phúc, lộc, tài.
Sông núi rộn reo hò chốn chốn,
Thị-thành vang hát xướng nơi nơi.
Mong chờ, vẫn biển ngàn ngăn cách,
Ðợi ngóng, hàng năm tháng miệt mài.
Lòng héo úa thêm chồng chất tuổi,
Nông, sâu, đục nước chuyện cùng ai ?

Ðọc ngược, ta có một bài thơ khác, vẫn giàu tính thơ:
Ai cùng chuyện nước đục, sâu, nông ?
Tuổi chất chồng thêm héo úa lòng.
Mài miệt tháng năm hằng ngóng đợi,
Cách ngăn ngàn biển vẫn chờ mong:
Nơi nơi xướng hát vang thành thị,
Chốn chốn hò reo rộn núi sông,
Tài, lộc, phúc, vinh, mừng chúc Tết,
Mai, đào rộ thắm, đã tàn Ðông.
 
                  Đỗ Quang Vinh

Xin mượn bài thơ này gửi đến bè bạn mọi nơi : đây là lúc mà tâm tình những kẻ tha hương, ngày càng giống nhau và gần nhau hơn[1].
Có thể, vì chúng ta gốc gác Việt Nam nên khen « Tiếng Việt tuyệt vời » nghe không chói tai, chứ kỳ thực người nước nào mà chẳng trau dồi tiếng xứ ấy và sẵn sàng gán cho ngôn ngữ ấy hai chữ « tuyệt vời ». Cách « đọc ngược, đọc xuôi » (« thuận nghịch độc ») đâu phải chỉ là sở trường của ngôn ngữ thơ văn Việt Nam. Sử dụng ngôn ngữ như vậy, đọc xuôi, đọc ngược, gọi là « palindromes », tiếng Pháp tiếng Anh đều có cả.
Sau đây là vài thí dụ văn xuôi tiếng Pháp : ta có thể đọc một từ, hoặc một cụm từ, từ trái sang phải, hoặc đọc từ phải sang trái, đều giống nhau, và nghĩa cũng như nhau. Từng từ một, như : « non », « ici », « ressasser », hoặc một câu nhiều từ như : « élu par cette crapule », « Ésope[2] reste ici et se repose », « un roc si biscornu », « engage le jeu, que je le gagne », « eh, ça va la vache », « Léon n’osa rêver à son Noël », « à l’autel elle alla, elle le tua là »…
Tiếng Anh không thiếu trường hợp tương tự, hoặc một từ, như : « eye », « Eve », « noon », « civic », « madam », hoặc một câu nhiều từ như : « was it a car or a cat I saw ? », « even in eden I win eden in Eve », « Tivoli, I lov’it », « a man, a plan, a canal, Panama », hoặc đọc thuận đọc xuôi cả cụm từ : « King, are you glad you are King ? »…

Tuy nhiên, không phải ngôn ngữ nào cũng đưa cách chơi chữ này đến một vị trí như trong tiếng Việt. Theo Nguyễn Văn Ngọc, trong Nam Thi Hợp Tuyển, thơ thuận nghịch độc tuy làm theo thể thơ Đường nhưng lại là một lối riêng của thơ Việt Nam. Làm một bài thơ Đường luật đã khó, nhưng khi làm thơ « thuận nghịch độc » thì mỗi câu thơ lại đọc xuôi, đọc ngược làm sao cho cả hai cách đọc (xuôi, ngược) đều có ý nghĩa và hợp vần luật. Muốn được như thế, phải nắm bắt được một số quy luật, tuy không khó viết, nhưng viết xong lại khó hay. Hàn Mặc Tử, Tự Đức cũng từng làm thơ đọc xuôi, đọc ngược, nhưng nếu đem so những bài này với các bài thơ khác trứ danh, thì không có gì thật là « siêu phàm »[3]. Có người, vì đã nắm bắt được quy luật như thế, cho đăng luôn trên Mạng đúng 400 bài « thuận nghịch độc ». Làm thơ như vậy, đúng là để phá kỷ lục, chứ không phải vì yêu thơ.
Cho nên, thơ thuận nghịch độc tuy không hiếm, nhưng bấy lâu nay, vẫn chỉ thấy có một bài với tám cách đọc, không biết ai là tác giả :[4]

Bài thơ kỳ lạ, tám cách đọc : đọc xuôi, đọc ngược…

1. Bài thơ gốc:

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

2. Ðọc ngược bài gốc từ dưới lên:

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
ta được bài (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.

4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
đọc ngược từ dưới lên, ta được bài
(ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng):

Mắt ai bóng thướt tha
Ðàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.

5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
ta được bài (tám câu, mỗi câu bốn chữ ):

Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.

6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài (tám câu, mỗi câu  bốn chữ):

Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.
7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
ta được bài (tám câu, mỗi câu ba chữ) :

Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Ðàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.

8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc,
đọc ngược từ dưới lên, ta được bài (tám câu, mỗi câu ba chữ):

Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta.
Âu cũng là một cách thưởng Xuân nhẹ nhàng, ý nhị…
Đ.T.H.
 


[1] http://www.vietnamdaily.com/index.php?c=article&p=14893
[2] Ésope : tác gia ngụ ngôn, gốc cổ Hy Lạp.
[3] https://ocuaso.com/tho-viet-nam/chum-tho-bat-hu/2-bai-tho-thuan-nghich-doc-luc-chuyen-hoi-van-cua-han-mac-tu.html
[4] http://vuhungviet.blogtiengviet.net/2017/03/19/m_tinh

– TẢN MẠN VỀ THƠ THUẬN NGHỊCH ĐỘC Ta thấy, theo bảng luật trên thì câu 1 và câu 8 (2 câu này niêm luật như nhau) đã bị lỗi khổ độc ở 1 chiều đọc, …
http://vuhungviet.blogtiengviet.net/2017/03/19/m_tinh

Thơ Đường THUẬN NGHỊCH ĐỘC: XUÂN CHÀO TẾT

XUÂN CHÀO TẾT

(Thủ vỹ ngâm – Thuận nghịch độc – 1 X 12)

  1. Bài chính:

(Thuận độc)

Xuân chào đón Tết rực vườn hoa

Cảnh sắc xinh tươi đẹp ngọc ngà

Dâng ngập ý lời gieo vận đối

Trải tuôn tình nghĩa kết thơ hoà

Lâng lâng cánh phấn mai lơi lả

Bảng lảng tơ vàng bướm nhẩn nha

Trần thế tỏa quang ngời sắc thắm

Xuân chào đón Tết rực vườn hoa

Xin mời đọc tiếp




THƠ SONG THẤT LỤC BÁT LIÊN HOÀN THUẬN NGHỊCH ĐỘC

…Về thơ lục bát, để chứng-minh vẻ đẹp độc-đáo của ngôn-ngữ Mẹ Việt, chúng tôi có đề-xuất lối đọc xuôi đọc ngược này trong hai tác-phẩm Tiếng Việt Tuyệt-Vời và Về nguồn. Ngay cả lục bát gián thất, chúng tôi cũng khám phá lối đọc xuôi đọc ngược này, thường thấy trong các thiệp xuân mỗi năm của chúng tôi gửi đến các thân-hữu.

Xin mời đọc TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI, chương 8, tiết §2- HỒN NƯỚC TRONG THƠ VIỆT nơi link => http://doquangvinhvenguon.com/ti7871ng-vi7879t-tuy7879t-v7901i.html

XUÂN THẮM LÀNG, BUÔN
(song thất lục bát thuận nghịch độc liên hoàn)

(đọc xuôi)

Buôn làng mãi in lòng nhung nhớ
Trải lụa vàng hoa gió reo xuân
Xuân tình mạch suối trào tuôn
Làng ơi, luôn thắm sắc xuân, ơi làng!

(đọc ngược)

Xuân reo gió, hoa vàng lụa trải
Nhớ nhung lòng in mãi làng buôn 
Tuôn trào suối mạch tình Xuân,
Làng ơi, Xuân sắc thắm luôn, ơi làng!

(liên hoàn)

Buôn thôn mãi in lòng nhung nhớ
Trải lụa vàng hoa gió reo xuân
 
Xuân tình mạch suối trào tuôn,
v.v…………
 
Đỗ Quang Vinh
(ngày 23 tháng Chạp, năm Tân Sửu (04-2-2021)



Dòng Thơ Kỷ Niệm

Đông Anh & Chinh Nguyên.

Chúng tôi ấn hành tập Thơ Kỷ Niệm này cũng là để kỷ niệm những bước chân hoang đi ngoài Tổ Quốc. Nhắc kỷ niệm xưa để luôn luôn thôi thúc một ngày về quê hương trong ánh nắng vàng tự do hạnh phúc.
Đông Anh & Chinh Nguyên.

Xin quý vị click vào hình để đọc:




Nếu đời không có thơ

Vài lời tự bạch

Khi tuổi đời đã xế bóng, vấn đề cơm áo tạm ổn định thì hồn thơ bỗng bừng cháy theo kỷ niệm thời áo trắng xa xưa…, của những chiều mưa ngồi bất động thả ánh mắt theo bong bóng nổi tan, hay mùa Thu với những tà áo tím xuất hiện trên khắp nẻo đường của xứ Sông Hương, Núi Ngự, của buổi chiều Hạ tìm hạt nắng mong manh sắp tàn dần theo hoàng hôn…

Thời gian đầu chỉ viết lung tung không lề luật. Rồi cơ may đến, MT gặp được người anh tên Bảo Trâm, đã chỉ dạy, hướng dẫn về các luật thơ, rồi đi xa hơn nữa là giới thiệu MT đến các diễn đàn văn thơ cũng như nhiều hội thơ Thất Ngôn Bát Cú để có cơ hội học hỏi thêm, từ đó MT lại được mời tham gia vào nhiều hội thơ khác nữa.

Khởi đầu, học thơ 5 chữ, 8 chữ, Tứ Tuyệt, Song Thất Lục Bát rồi cuối cùng là thơ Thất Ngôn Bát Cú, với loại thơ TNBC, có rất nhiều thể loại thật thú vị cho trí óc rèn luyện, đây là loại thơ MT thích nhất, vì vậy mà tập đầu tay MT chỉ nghĩ đến thơ Thất Ngôn Bát Cú là chính.

Thơ là sân chơi tao nhã, là cảm xúc dâng tràn theo câu chuyện đời, đôi lời tâm sự từ bạn bè, hay kỷ niệm được cô đọng đã lâu, hoặc là mơ là mộng, là thơ là thẩn đôi ba phút trong thế giới tưởng tượng, để tạm quên đi thực tế chắc hẳn không đẹp như mơ.

Còn gì thú vị bằng khi cùng với bạn thơ xướng họa giải trí sau một ngày làm việc mệt nhọc.

Khi vốn liếng đã đầy ắp, MT muốn lưu niệm cùng quý thi nhân khắp bốn phương trời, ước ao thành hình tập thơ và san sẻ đến những bạn yêu thơ gần xa, mong hỷ xã nếu có nhiều sai sót về mọi mặt 

Cuối cùng MT xin ngỏ lời tri ân đến người anh, người Thầy Bảo Trâm đã hướng dẫn đi vào luật thơ, đã làm hơn một ngàn tranh thơ cho MT, đã gom nhặt, tìm kiếm trên các hội thơ để cất giữ dùm thơ khi thấy MT quá bận rộn “cày bừa” trong tuần, cuối tuần chạy rong ngoài đường lo việc chú bác, chỉ biết xướng hoặc họa thơ mà không nhớ bài nào, không biết cách giữ gìn. Có lẽ người Thầy đã nhiệt tình hăng say khi thấy công lao đào tạo đệ tử…” tạm gọi” là có kết quả về luật thơ?

Nói tóm lại nếu không có Thầy Bảo Trâm thì MT không có được vốn liếng thơ để hôm nay được Thầy trình bày thành tập thơ này. 

Sau nữa MT xin cám ơn hội trưởng Chinh Nguyên của hội Văn Thơ Lạc Việt đã mở lớp học miễn phí về cách sử dụng Computer, về cách trình bày một cuốn sách, cũng như in sách do Thầy Phạm Thái nhiệt tình hướng dẫn và giúp đỡ MT hoàn thành tập thơ Xướng Họa 2017 này.

Xin mời quý độc giả cùng bước vào vườn thơ với muôn cánh hoa đầy hương sắc. 

          Minh Thúy

Xin vui lòng click vào hình để xem sách



Đôi Mắt Biển

XIN CHÀO QUÝ VỊ

     Tôi viết và gởi tới quý vị những bài thơ ngẫu hứng không niêm luật không tựa, và có tựa những bài thơ nói lên tình yêu không bao giờ xa rời, nỗi yêu thương không bao giờ đứt đoạn đã và đang ẩn hiện trong lòng chúng ta quê hương ngàn trùng xa cách, và tiếng mẹ như sóng vỗ bờ.

      Tôi nghĩ rằng đó là sự nổi loạn của con tim hay sự trổi dậy của tình người, lời tình gọi mơ hồ như sóng biển chiều vọng lại xa xăm vời vợi thương yêu!

Xin quý vị click vào hình để đọc




Nỗi Đau Dài

Xin quý vị click vào hình để đọc.




THƠ XUÂN TÂN SỬU Xướng Họa: Tuyết Vân – Phương Hoa – Minh Thúy

XUÂN MONG ƯỚC

(Xướng)

Xuân về mừng đón Tân Niên

Hoa mai hoa cúc ngoài hiên nở rồi…

Xuân nay lặng lẽ bên đời

Ngắm xuân với những bồi hồi xót xa

Lặng trong ngày tháng phong ba

Bao nhiêu buồn khổ, bao là đắng cay

Vì đâu nên nỗi…cảnh này?

Xót thương nhân loại những ngày buồn đau

Năm qua bên cuộc bể dâu…

Dìm bao số phận…mà đau thương lòng

Xuân về tiễn biệt mùa đông…

Xuân mang thương nhớ cùng mong ước nhiều

Trời xuân hết cảnh đìu hiu

Xuân đem hy vọng đem điều thiết tha…

Mong cho hạnh phúc mọi nhà

Mùa xuân tươi thắm chan hoà niềm vui

Tuyết Vân (xuân 2021)

****

MỪNG XUÂN TÂN SỬU

(Họa)

Giao Thừa dâng lễ Tất Niên

Đì đùng tiếng pháo bên hiên nhộn rồi

Trăng non soi xuống trần đời

Tiếng chuông Trừ Tịch từng hồi ngân xa

Đường làng lũ lượt năm ba

Lên chùa hái lộc hương là mắt cay

Cỏ cây hoa lá nơi này

Thắm tươi quên hết bao ngày khổ đau

Xuân về sáng đẹp nương dâu

Tương lai tan biến niềm đau trong lòng

Không còn nặng mối sầu đông

Niềm vui đã thỏa còn mong chi nhiều

Gió Xuân rười rượi hiu hiu

Lòng Xuân phới phới trăm điều khai hoa

Chúc Xuân Trâu khỏe nhà nhà

Mừng Xuân Tân Sửu hợp hòa an vui…

Phương Hoa – Feb 2nd 2021

****

XUÂN 2021

(Họa)

Vạn vật thay sắc đầu niên

Đào , Mai nở nhắc bên hiên đây rồi

Đàn chim tung cánh bên trời

Tâm hồn lắng đọng từng hồi chuyện xa

Tha phương nhớ quá mẹ ba

Thời gian cơ cực toàn là lệ cay

Lưu vong tỵ nạn nơi này

Hằn sâu ký ức chuỗi ngày hận đau

Núi non mờ mịt ngàn dâu

Quê hương tan tác vết sâu ẩn lòng

Vùi theo quang cảnh sầu đông

Bây giờ lộc biếc thầm mong thật nhiều

Nâng từng giọt nắng hắt hiu

Cúc vàng nghiêng nụ yêu kiều sương sa

Đón Xuân chúc Tết bao nhà

Năm Tân Sửu được phước hoà lộc vui.

              Minh Thuý Thành Nội

                  Tháng 2/2/2021




Lời Tình Buồn

Xin quý vị click vào hình để đọc




THƠ XUÂN XƯỚNG HỌA: Hồ Thanh Hà – Minh Thúy – Phương Hoa – Trường Giang

1). HỎI ANH

(Xướng)

Ngoài nớ đông về lạnh lắm không?!

Luyến lưu còn giữ mãi bên lòng!?

Ruộng đồng canh cánh chờ xuân mới

Cây cỏ bâng khuâng đợi ánh hồng

Tiếng dế vang rền đâu gọi lại

Âm chuông thoang thoảng sáng chờ mong

Dòng đời chìm nổi trong giông bão

Tui cũng như ai thấy chạnh lòng!

Hồ Thanh Hà – 24-12-2017

HỎI NGƯỜI

(Họa)

Đông về nẻo ấy có buồn không?

Gió bão từng hôm hẳn chạnh lòng?

Lối mộng giăng chờ mây dạt tím

Vườn Xuân ướm thử nắng loang hồng

Cung sầu lặng lẽ ai tìm kiếm

Phím lạc âm thầm kẻ đợi mong

Tiếng nhớ lao xao về xóm hạ

Thì đây gối nguyệt trải đôi dòng

            Minh Thuý Thành Nội

                Tháng 1/25/2021

XIN TRẢ LỜI ANH

(Họa)

Bạn hỏi đông về có lạnh không?

Xin thưa khuya khoắt buốt tê lòng.

Gian hàng ban sáng còn thùng bánh,

Cửa tiệm khi trưa hết sọt hồng.

Trai gái ung dung không vội vã,

Trẻ già đủng đỉnh chẳng chờ mong.

Một ngày nhàn hạ trong sinh hoạt,

Còn sướng nào hơn phải trạnh lòng…

Trường Giang

Thung Lũng Hoa Vàng, 01-02-2021

KHÚC TƠ XUÂN

(Họa)

Xuân đến bên trời ai nhớ không?

Nơi đây sao quá xót xa lòng

Gió xô cánh nhạn phờ lông trắng

Sương đẫm chòm hoa tái nụ hồng

Khúc khuỷu thân mai quằn luyến tiếc

La đà nhành liễu nặng sầu mong

Vì chưng tâm sự chùng tay phiếm

Nên đệm đường tơ khúc não lòng…

Phương Hoa – JAN 26th 2021

2). NÉT XUÂN HỒNG

(Xướng)

Xuân sang tôi lại nhớ về

Tuổi hồng đón tết chân quê thuở nào

Lì xì rổn rẻng hầu bao

Xênh xang áo mới nôn nao cả lòng

Theo cha thăm hỏi xóm giềng

Tối xem hát bội đình làng vui ghê

Qua rồi tuổi nhỏ đam mê

Ngày nay tết đến bộn bề lo toan.

Hồ Thanh Hà.

NHỚ XUÂN XƯA

(Họa)

Ngày Xuân kỷ niệm quay về

Nhớ cuồng những Tết quê hương dạo nào

Chè xôi bánh mức biết bao

Mồng một ăn diện nao nao cõi lòng

Lên Chùa hái lộc quanh vòng

Ngắm hoa tươi chiếu nắng hồng đẹp ghê

Mơ màng ký ức say mê

Chừ thì trước mặt mọi bề tính toan

           Minh Thuý Thành Nội

               Tháng 1/25/2021

XUÂN TUỔI THƠ

(Họa)

Cỏ hoa mừng đón Xuân về

Lòng mơ lại cảnh Tết quê ngày nào

Giao Thừa vui rộn biết bao

Nhớ khi hái Lộc mà nao trong lòng

Khắp nơi lân pháo chuông cồng

Nam thanh nữ tú lượn vòng xinh ghê

Hương tình lộng ánh đê mê

Tuổi thơ ngà ngọc không bề tính toan

Phương Hoa – JAN 26 th 2021

NÉT XUÂN HỒNG

(Họa)

Đông qua, xuân đã lại về

Toàn dân chúc tụng làng quê dạo nào

Ông yêu con cháu xiết bao

Tặng quà ngày tết nao nao tấc lòng

Cùng nhau thăm viếng thong dong

Vui chơi coi hát đình làng chật ghê

Tuổi đời đã vượt ham mê

Vệ sinh nhà cửa bốn bề lo toan

Trường Giang – February 2/2021 




Now Adays – Bây Giờ




Trời Buồn 

Trời Buồn 

 

Trời đất sao buồn như để tang

Mây trời mới tụ gió đã tan

Trăm năm chưa đến đời đã mất

Mà chẳng ai về, qua hỏi han.

 

Chiều qua còn thấy ở nơi đây

Hôm nay hồn đã ở trên mây

Hỏi thăm mới biết người thiên cổ

Thắp nén nhang buồn gửi gió bay.

 

Con chim bói cá trên cọc nhọn

Sõi bóng tìm ai, xuống mặt hồ

Dư ảnh phận người như cát bụi

Hoài công vun xới, cũng hư vô.

 

Ta đợi như chừng bóng cố nhân

Đã bỏ người đi tự lúc nào

Hoàng hôn bóng đổ buồn muốn khóc

Ta không thèm hỏi, bởi tại sao?

 

Nhân thế muộn phiền tan vỡ mộng

Ai còn mê tỉnh vướng thêm sầu

Trần gian thoáng chốc, như sương khói

Một chút tình thân, tiếng kinh cầu.

 

Lê Tuấn

Buồn cho thân phận con người

Đã sớm bỏ cuộc chơi trong mùa dịch bệnh Covid 19.

January 7, 2021

 

Ngày Buồn 

Ngày buồn giống kẻ đội khăn tang 
Cảnh vật đìu hiu lạnh héo tàn 
Tiễn bước anh đi tràn giọt lệ 
Tâm tình cuộn gió thả lang thang 
 
Ngày buồn giấc mộng vẫn quanh đây 
Hạnh phúc vơi đầy gởi đám mây 
Vạn ngã đường đời lăn cát bụi 
Chim đành vẩy cánh thả trời bay 
 
Ngày buồn nhắc nhở thời chung sống 
Nắng hạ mưa thu phẳng lặng hồ 
Ngát đượm vườn hoa mềm giấc nguyệt
Tranh đời điểm phấn vẽ hoà tô 
 
Ngày buồn thủ phận sống hiền nhân 
Phút cuối trà chung sưởi ấm nào 
Vỗ giấc mơ xưa hồn lảo đảo 
An bày số phận tủi vì sao 
 
Ngày buồn tiễn biệt mi nhoà ướt 
Phận bạc đôi mình rẽ lối sâu 
Bước cảnh sương mù thêm héo hắt 
Con tim thổn thức nguyện dâng cầu 
                Minh Thuý Thành Nội 
                     Tháng 1/8/2021




CẢM TÁC ĐẦU XUÂN (gửi bạn bốn phương)

1/4- Hoa đào tươi thắm đón Xuân sang,

Lựa vận thành chương, gửi bạn vàng.

Chúc tụng đồng hương đều phú quý,

Chào mừng thi hữu thảy an khang.

Miệt mài sáng tác càng phong độ,

Liên tục tranh đua thật rộn ràng.

Tết đến dân mình còn đẵm lệ,

Nguyện cầu Đất Tổ sớm vinh quang

2/4- Vinh quang sớm đến với quê nhà,

Đoàn kết cùng xây dựng Quốc gia.

Hạnh phúc Đông Đoài sang tựa ngọc,

Tự Do Nam Bắc quý như ngà.

Văn chương vang tiếng trai nô nức,

Khoa học lừng danh gái thiết tha.

Quốc Tổ Hùng Vương đang réo gọi,

Trong tim ghi khắc chữ sơn hà.

3/4- Sơn hà sẽ tới vận thăng hoa,

Hạnh phúc chen nhau đến mọi nhà.

Cả nước hân hoan chào Ngũ Phúc,(1)

Toàn dân hứng khởi rước Tam Đa (2)

Hô hào thiếu nữ theo đường chính,

Vận động thanh niên tránh nẻo tà.

Luật tắc (3) đất tuần, nhân có vận,

Lẽ thường chính trực thắng yêu ma

4/4- Yêu ma dẫn lối, quỷ đưa đường,

Tam khổ (4) oan cừu chẳng vấn vương.

Dạy cháu sáng chiều rèn đạo lý,

Khuyên con khuya sớm luyện luân thường.

Chủ trương trị quốc khinh chuyên chính,

Phương pháp tề gia (5) trọng kỷ cương.

Thương Ưởng (6) đa tài nhưng khiếm đức

Nghìn sau trân quý kẻ khiêm nhường.

TRƯỜNG GIANG

Họa

Chúc Đầu Năm 2021

 

Tưng bừng vạn vật đón mùa sang 

Nắng chiếu cành mai nở rực  vàng 

Ước nguyện trần gian luôn ổn thỏa 

Mơ cầu thế giới mãi bình an 

Vần xinh vẫy bút cùng thi hội 

Chữ mộng cài chương với diễn đàn 

Bạn hữu đầu năm mừng chúc Tết 

Soi lành mọi nẻo đuốc từ quang 

 

Từ quang cuộc sống đẹp bao nhà 

Kẻ sĩ nhân tài chẳng ẩn gia 

Ổn định quê người soi nước biếc 

Bình an đất mẹ ngắm trăng ngà 

Xây đời xả khổ rèn dung thứ 

Đắp việc gom hiền tập lượng tha

Tuổi trẻ gầy danh cùng xã hội 

Tài năng tạo dựng cảnh yên hà 

 

Yên hà hưởng sắc cúc ,đào ,hoa

Hốt gió chơi vơi buổi nắng tà 

Hạ biếc mùa thương ngời gốc liễu 

Xuân nồng nụ ước thắm cành đa 

Lòng trung quyết chí theo điều phải 

Đạo chính đồng tâm chống việc tà 

Bất khuất tinh thần vì đại nghĩa 

Con đường trí tuệ chống tà ma 

 

Tà ma cám dỗ dễ sa đường 

Bóng tối theo phiền nỗi ám vương 

Cửa dưỡng sông nằm mơ giản dị

Dòng nuôi bến ngủ mộng bình thường 

Thù vào chiến đấu nơi biên ải 

Giặc tới tranh hùng ở trận cương

Cháu lạc con giòng bà Triệu ,Trắc 

Gìn sông giữ biển quyết không nhường 

 

                 Minh Thuý Thành Nội 

                      Tháng 1/8/2021

 




TÌNH NGHĨA QUÂN DÂN 62

 

 Vì Tổ Quốc giang sơn, nòi giống,

Ai khước từ cuộc sống ấm êm ??

Ai đi chinh chiến ngày đêm?

Băng rừng, vượt suối càng thêm nhọc nhằn.

Ai quyết vượt khó khăn, gian khổ?

Ai chẳng nề máu đổ, thịt rơi?

Xông pha khói lửa ngút trời,

Dấn thân mưu ích cho đời mai sau.

Nguồn cơn nghĩ lòng đau như cắt,

Sứ mạng chưa hoàn tất mười mươi.

Thảm chưa ? Thương tích đầy người,

Thực là dở khóc, dở cười hỡi ôi!

Chim hồng hộc (1) vượt đồi gẫy cánh,

Tàu chinh nhân (2) lệch bánh từ đây.

Vì ai phải cụt chân tay?

Đau thương, khổ ải chất đầy hai vai.

Chữ Trung, Hiếu phận trai chưa vẹn,

Tình phu thê khôn nén niềm thương.

Bầy con thiếu vắng học đường,

Lấy ai rèn cặp cho thường ngày đêm.

Việc đi đứng càng thêm vất vả,

Mấy ai màng chị ngã, em nâng!!

Bể dâu (3) nổi sóng đất bằng,

Phế binh chìm đắm vĩnh hằng (4) trần ai.

Cơm thường bữa nhánh khoai, củ sắn,

Nước mắt chan đều đặn thay canh.

Áo quần tơi tả một manh,

Đoái hoài ai kẻ thấu tình giúp cho ??

Thuốc trị liệu kim mò đáy biển,

Hái lá rừng chế biến qua loa.

Tiếng kêu vang dội ngân hà, (5)

Năm Châu, bốn Bể sót xa ngậm ngùi.

Ai chiến hữu ngọt bùi hòe quế ?

Có nhớ tình huynh đệ chi binh ?

Nhớ khi lên thác xuống ghềnh ?

Đói no cùng hưởng, lênh đênh chung giường?

Nào ruột thịt đồng hương hải ngoại!!

Còn nhớ câu ăn trái trồng cây?

Phế binh vất vưởng đêm ngày,

Triền miên thống khổ, đọa đầy bấy lâu.

Chung sức góp mớ rau, cái chén,

Của một đồng, công nén quý thay!

Cùng nhau ta nắm vòng tay,

Một ao nước lã khôn thay máu đào.

Ơn Đất Nước chót cao vô lượng,

Nghĩa Đồng Bào vạn trượng khôn đo.

Dù xây chín bậc phù đồ,

Không bằng làm phúc cứu cho một người.

Đó mới thực tính trời nhân đạo,

Đây chính là tối hảo lương tri.

Quê xưa, nước cũ khắc ghi,

Tình Quân, Dân, Chính ai thì nhớ không?

Khi no bụng nem công chẳng hám,

Lúc đói lòng bát cám cũng mê.

Chúng ta hạnh phúc tràn trề,

Là nhờ người giữ làng quê thủa nào !!

Trước là đáp nghĩa đồng bào,

Còn sau uống nước lẽ nào quên sông ??

Ước mong góp gió thành giông,

Quyên tiền làm nghĩa, góp công là tình.

Ơn đền, nghĩa trả thương binh,

Ấy là truyền thống ân tình Quốc Gia. 62

TRƯỜNG GIANG

 GHI CHÚ :

(1) CHIM HỒNG HỘC : Một loại chim rất lớn, chim đại bàng đã bị gẫy cánh. Ý nói người lính V.N.C.H. khi  giao chiến với Việt Cộng, bị chúng bắn bị thương

(2) TÀU CHINH NHÂN : Tàu chở các chiến binh đi đánh trận bị trật đường rầy. Ý nói người chiến sĩ bị thương tích ngoài mặt trận.

(3)  DÂU BỂ : Do chữ Thương hải tang điền, nghĩa là nơi đất phù sa ở bờ biển được sóng bồi lên thành bãi . Dân cư ngụ lân cận đem cành dâu ra trồng để lấy lá nuôi tằm dệt lụa  may quần áo. Ý nói việc đời thay đổi.

(4VĨNH HẰNG : Luôn luônhiện hữu, không bao giờ thay đổi.

(5) NGÂN HÀ : Giải sao ở thượng tầng không gian, có hàng tỷ ngôi sao, thường gọi là giải Ngân Hà.

Họa

Nhớ Người Thương Binh VNCH

1

Non sông gấm vóc con giòng giống 

Chẳng thể vì đời sống đẹp êm

Chiến trường gối súng từng đêm

Ngăn thù diệt giặc dù thêm mệt nhằn 

2

Còn ai để ý băn khăn khổ 

Dẫu phải mồ hôi đổ ướt rơi

Lăn thân lửa đạn rực trời

Hy sinh tuổi trẻ cho đời về sau 

3

Than ôi ngẫm dạ đau thầm cắt 

Thế sự xoay cờ thắt cuộn mươi

Cảm anh thương phế hư người 

Nghẹn ngào đất nước nụ cười tắt ôi 

4

Đàn chim vượt biển đồi lay cánh 

Tổ ấm đà tan gánh tại đây

Nhìn xem kẻ cụt hai tay

Mưu sinh cơm áo nặng đầy đôi vai

5

Nhìn về tổ quốc trai nào vẹn

Én Nhạn phu thê nén thảm thương

Bầy con giáo dục đứt đường 

Đành chôn chữ nghĩa mộng thường giữa đêm 

6

Thân di chuyển lại thêm cuồng vả 

Lúc khó khăn cùng ngã chẳng nâng 

Nghẹn ôi thảm cảnh cầm bằng 

Thương binh tủi nhục vết hằn hận ai

7

Từng ngày độn bữa khoai cùng sắn 

Lệ nhỏ đầy trôi đặng thế canh

Đêm nằm đắp chiếc chiếu manh

Nhìn quanh đều khổ cũng đành lơ cho

8

Lời than tựa sóng gào ngoài biển 

Bệnh hoạn đành xoay biến bóp xoa 

Có đau cũng chỉ hít hà 

Mười phương bốn bể ngàn xa bùi ngùi 

9

Khi xưa bạn hữu chung trà quế 

Kỷ niệm huynh cùng đệ chiến binh 

Hành quân lội suối băng gềnh

Gian lao nếm đủ lặng tênh trên giường 

10

Ra đi nhớ cố hương quê ngoại 

Khó thể quên dùng trái nhớ cây 

Thương binh lăn lộn từng ngày 

Đầu đường xó chợ khốn đầy từ lâu 

11

Rao mời vé số hay hàng xén 

Chịu nhọc nhằn đè nén tủi thay

Tình thương thể hiện nhanh ngay

Giúp người lính trận không may thải đào 

12

Từ bi bác ái cao đầy lượng 

Nghĩa nặng dù nghìn trượng khó đo

Còn thương còn nghĩ tiền đồ 

Ra tay cứu giúp ban cho bao người 

13

Phù du của cải thời hành đạo

Tạo nghiệp lành hoà hảo túc tri

Nêu cao tổ quốc nhớ ghi 

Hy sinh tánh mạng bao vì biết không 

14

Thời sung túc chẳng ai cần hám 

Lúc đắng cay thau cám quý mê

Bên nay cuộc sống dư trề 

Có đâu quên được tình quê dạo nào 

15

Nghĩ về đất nước ruột bào 

Chim bay xa tổ thể nào lướt sông 

Gom mây kết nắng tan giông 

Cùng nhau hành thiện của công đầy mình 

Ơn sâu đáp trả phế binh

Con tim máu chảy nghĩa tình nước non 

           Minh Thuý Thành Nội 

              Tháng 11/7/2020

____________________________________

HỌA

Ghi Dấu Ngày Về (Lê Tuấn)

 1

Ngày đánh dấu, ta trở về phố thị

Bỏ lại sau lưng vách đá trại tù

Bước chân ta dẫm nát lối hoang sơ

Từng nhịp bước chuyển rung rừng núi.

 2

Đếm năm tháng, tám năm buồn tăm tối

Ta hóa thân, loài vượn giữa núi rừng

Chốn rừng thiêng, mất dấu bóng loài người

Xác thân đó trong hình hài cổ quái.

 3

Em thấy ta, mắt tròn xoe kinh hãi

Chân dung người, biệt xứ mới trở về

Tám năm rồi tỏ mặt với nhau đây

Xáo động cả, buồn vui ngày hội ngộ.

 4

Người qua lại nhìn ta không thăm hỏi

Bước chân đi, từng cặp mắt e dè

Ta mất dấu, nhìn phố xưa xa lạ

Đời lặng im, sét rỉ đến không ngờ.

 5

Và ta thấy thành phố già hơn trước

Cờ máu treo, nhuộm đỏ cả phố phường

Ta xót thương, căm giận lũ hung cuồng

Ta bật khóc, nỗi đau buồn thế sự.           

 6

Lòng chợt nghe, tin buồn vang khắp xứ

Gió cát vụt bay, che khuất đoạn trường

Ta chẳng buồn nhìn lại bóng quê hương

Những mảnh vụn, treo toàn cờ máu đỏ.

 7

Ngày gặp gỡ, trong lòng còn chút mộng

Ta đi tìm người con gái khi xưa

Nàng không đợi, bỏ đi tự bao giờ

Nỗi xót xa, mối tình đầu cũng mất.

 8

Ôi nhân thế! Với lưỡi dao thật sắc

Cắt vụn đời người, cắt nát trái tim

Loài ma quỷ, sùng bái những lũ điên

Bán linh hồn, thâm tâm nào vọng động.

 9

Ta ngước lên, trời cao buồn muôn thuở

Nhìn lại mình, thân phận đã hư hao

Hoàng hôn đến, mái đầu vương tóc trắng

Ta chẳng buồn, tìm hiểu bởi vì sao.

 

Lê Tuấn

Nỗi buồn sau tám năm tù cải tạo

 




Thanksgiving – Lễ Tạ Ơn




Thần Linh

Thần Linh

Tế Luân

Em là hiện thân của thần linh

Để ta tụng niệm cõi vô hình

Em ngồi đất nứt mọc hoa lạ

Thơm ngát từng mây những cuộc tình.

Trang giấy trắng vần thơ ẩn hiện

Dòng mực đen thấm ướt đường viền

Chỉ một chữ yêu còn hiện diện

Một chữ thôi xóa những ưu phiền.

Chim nhảy nhót mừng ngày huyền thoại

Hoa ngát hương thơm ngát tầng mây

Chỉ một lần hóa thành linh hiển

Mối tình đầu nguyên thủy không phai.

Tế Luân

EM THẦN THOẠI

(kính họa cùng thầy Lê Tuấn)

Em ngồi sợi nắng thẹn lung linh

Suối cũng ngừng reo rọi bóng hình

Gió phủ quanh bờ vai diễm lệ

Ngào thơm hương sắc lẫn hương tình

Ta đắm say cuồng, mơ thoảng hiện

Bờ môi bỏng mọng nét hồng viền

Dáng hoa xuân thắm ngời nhân diện

Chắp cánh cùng bay thoát cõi phiền

Em như giấc mộng đơm thần thoại

Lấp lánh hào quang vẹt áng mây

Ta chốn trần gian lòng khắc khoải

Lo tình muôn thuở sẽ tàn phai

Phương Hoa – NOV 15th 2020

Đêm Thần Tiên

Thiên thần áo trắng đẹp huyền linh

Thánh thiện vời cao một dáng hình

Chỗ ấy em ngồi hoa nở rộ

Trăng sao lấp lánh gợi mơ tình

Vẫy bút say sưa nồng ý tưởng

Tràn nghiên nét mực vẽ tranh viền

Lâng lâng cảm giác vùng sương tỏa

Thế tục lùi xa những não phiền

Tiếng mộng ru hồn say nhịp bước

Cung đàn lã lướt vọng trời mây

Hương lùa tỏa ngát đêm trà nguyệt

Giấc ảo tiên vời khó nhạt phai. 

Minh Thuý Thành Nội

Tháng 11/15/2020




KIẾP LẦM THAN

Tôi sinh ra giữa núi rừng cao nguyên
Nơi Ba mẹ lưu đày kinh tế mới
Những tháng ngày sống trong miền đen tối
Nên tôi hiểu thế nào là khổ đau !
Những đứa trẻ ở nhà tự giữ nhau
Cho Ba mẹ vào rừng kiếm mây bán
Ba đi trầm, lúc trời còn chưa sáng
Mẹ nấu cơm để đó , rồi đi sau !
Chị ở nhà phải lo trước lo sau
Cơm độn khoai lấy cho em lót dạ
Bầy khỉ đói, vờn quanh nhà chị Cả
Ôm đàn em co dúm lại với nhau !
Rồi những lúc mẹ vắng nhà tôi đau
Sốt rét rừng run từng cơn, tôi sốt
Chiều tối sầm người tôi như lửa đốt
Ba mẹ sao hôm nay vẫn chưa về !

Mẹ đi rừng chẳng may mẹ bị té
Gãy cánh tay Ba phải dắt đi băng
Mẹ ở nhà chị em cứ lăng xăng
Hôm nay vui được ở nhà với mẹ !
Tôi nhõng nhẽo đòi quà mẹ khe khẽ
Chờ Ba về mẹ sẽ dắt đi mua
Đếm từng giờ, đợi từng phút,xót chua
Ba đi rừng một mình rồi lạc lối !
Trời mịt mù Ba lần trong đêm tối
Suốt đêm thâu Ba cũng chẳng về nhà
Đốt đuốt tìm trong muôn vạn xót xa
Lo cho Ba tôi cũng không ngủ được.
Rồi có lần Ba đi rừng trơn trượt
Rớt từ trên đầu thác xuống hố sâu
Họ khiên Ba trong chiếc võng đớn đau
Tôi nhìn Ba mà trong lòng hoảng sợ !

Tuổi thơ tôi lớn lên như thế đó !
Trong rừng thiên nước độc bởi vì đâu ?
Kiếp con người hay là kiếp ngựa trâu ?
Kiếp lầm than miệt mài trong đêm tối .

Theo FB




LẦN ĐẦU VỀ XỨ MẠ

Hai mốt tuổi, theo Mạ về với Huế
Xứ sở bao năm với mắt quế môi trầm..
Huế từ trên cao, ẩn hiện giữa mù giăng..
Con luôn miệng..Huế mềm mô hở Mạ?

Sóng sánh lệ, tiếng nấc dài..rơi lả chả
Huế mềm tê..răng lạnh lẽo mọi ngã đường!
Vệt uốn dài trắng đục, nớ Dòng Hương..
Con cắt cớ, Huế dú mình…răng kỹ rứa!

Càng xuống thấp..Nước mắt Mạ giàn giụa
Bốn mươi ba năm, xa Huế đến tận chừ..
Huế mơ màng trinh bạch nét hoang sơ
Đương nhấp nháp..cơn gió lùa rét buốt !

Huế ẩn hiện trong sương mờ trắng muốt
Mạ ngậm ngùi..Con liên tục bấm máy quay
Nơi chôn rau cắt rún của Mạ ni..
Huế hiện hữu..hệt tự tình của Mạ!

Mạ quỳ sụp, giữa Thu tàn xao xác lá
Vết lăn trầm viễn xứ..bước tha phương
Chừ khấu đầu trước Tiên Tổ, Cố Hương..
Con cảm nhận..Nỗi lòng Người Xứ Huế!

Đời thênh thang, phận người như chiếc lá
Khi úa vàng..xin được rụng dưới Cội cây!
Mặc ngoài tê, mưa gió lạnh giăng đầy..
Răng ấm áp..khi trong lòng Xứ Mạ!

Về Đại Nội trong Trời mưa tầm tã..
Hai mạ con..phó mặc bước trong mưa
Giọt ngắn giọt dài, như lấn lướt giọt mưa..
Trong thổn thức khi lần về Nguồn Cội!

Đến Kim Luông..chạng vạng mưa giăng lối
Bước chân lạc loài, hiu hắt gió Thu đưa..
Đệ Phủ chong đèn..rêu phong phũ lối xưa
Tay trong tay Mạ..

Chiều Huế Thương..Hai lẻ bảy !




Nhớ người

Nhớ người từ chốn nghìn trùng
Nhớ người tan nát tận cùng thịt da
Nhớ hoang sơ, nhớ thật thà
Nhớ yêu dấu rất mặn mà tháng năm
Nhớ thương dáng đứng, ngồi, nằm
Nhẹ như gió thoảng, thì thầm trăng sao
Nhớ trong giấc ngủ, chiêm bao
Nhớ trong tiếng hát gọi chào bình minh
Nhớ từ thuở rất điêu linh
Nhớ đời những lúc gập ghềnh, gian nan
Tay trong tay vẫn dịu dàng
Ta chưa một phút bẽ bàng cho nhau
Nhớ người, nhớ trước, nhớ sau
Nhớ trăm năm đã đi vào trăm năm

NK-TNC




ĐỪNG TƯỞNG

Thi sĩ Bùi Giáng

Đừng tưởng cứ núi là cao

Cứ sông là chảy cứ ao là tù

Đừng tưởng cứ dưới là ngu

Cứ cao là sáng cứ tu là hiền.

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên

Cứ nhiều là được cứ tiền là xong

Đừng tưởng không nói là câm

Không nghe là điếc không trông là mù

Đừng tưởng cứ trọc là sư…

Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang…

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say…

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ…

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân…

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh…

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên…

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn….

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn…

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa…

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve…

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn…

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.

Đừng tưởng cứ thích là yêu…

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay

Đừng tưởng vua là anh minh…

Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.

Đừng tưởng đời mãi êm đềm…

Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.

Đừng tưởng cười nói ân cần…

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường…

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười…

Nhiều khi nói móc biết cười làm sao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao…

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay…

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần.

Đừng tưởng nắng gió êm đềm…

Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung…

Chỉ là lợi dụng lòng tin của người

Đừng tưởng cứ tiến là lên…

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng…

Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu…

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn…

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.

Đừng tưởng quan chức là rồng

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

☆☆☆

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

BÙI GIÁNG




LỤT LÌ

Mê Hoa
LTG: Lại ké con trai chút WiFi, MH lên mạng để lắng nghe tin tức bạn bè. Không nói được nhiều vì phải trả lại cho con để bảo tồn pin theo dõi thông tin. Xin chia sẻ với bạn bè tâm tư mấy ngày sống như thời xa xưa với cây đèn dầu leo lét…Giờ phút này nhà vẫn chưa được nhà đèn chiếu cố. Thông cảm thôi vì để bảo đảm an toàn cho dân.
************
U cha ! nước lụt chưa ra,
Lại tin có bão phương xa ập về.
Cố Đô tui tội chưa tề,
Điện mãi du hí, bốn bề tối tămh.
Người cần kêu cứu làm răng?
Điện thoại pin hết, khó khăn quá hè !
Website, internet bị chê,
TV, tủ lạnh, ê hề, bó tay!
Microway, máy giặt xỉn say,
Sức lực khô cạn, nằm quay chổng giò.
Phố xá qua lại bằng đò,
Dân chài gặp dịp giá hò vượt khung.
Chỉ 200 mét qua đường
Tiền công phải trả thất thường làm sao!
Hai trăm ngàn, tới cái vèo,
Xăng thời không tốn, công chèo – khiếp chưa?
Trèo tường, đường tắt, đi bừa,
Tìm nơi có điện, charge nhờ pin ngay.
Big C, Sân Đấu gần đây,
Nhà như ốc đảo, bao vây mịt mờ.
Mênh mông nước bạc vô bờ,
Mưa tuôn, đập xả, cây trơ thân gầy!
Trông chờ tin điện mỗi ngày,
Đêm nằm thao thức, đêm dài thâu đêm !
Năm ngày không điện ngặt thêm,
Thức ăn tủ lạnh nấu liền kẻo hư.
Cá chiên, tôm luộc, thịt nhừ,
Ăn dồn, mai mốt, thiếu thừa tính sau,
Nước xuống, điện sẽ có mau,
Cuộc sống trở lại, đâu vào đấy thôi.
Nước ra tiền tốn một hơi,
Xe bị ngâm nước, thôi rồi, mệt chưa?
Mỗi xe 3 triệu sơ sơ,
Sáu chiếc đứt bốn chục tờ 5 trăm.
Nhà dột, ngói trụt càng căng,
Thợ e không có, tính răng đây hè?
Lụt bão vẫn còn nặng nề,
Trăm lo, nghìn sợ, đầm đìa lệ rơi:
-Dọn nhà điện giựt- hết đời!
Mẹ con cùng chết, thương ơi, nỡ nào!
-Đời bé chưa mở mắt chào,
Mẹ hiền sinh đẻ, lật ào đò đưa!
Lưới trời lồng lộng mà thưa,
Hà Bá nuốt chửng con thơ mẹ hiền!…
Rào Trăng thuỷ điện- Phong Điền,
Chiến sĩ cứu hộ tận miền núi xa.
Mưa to, núi đá lở ra,
Lấp vùi chiến sĩ, chết 13 mạng người!
Còn bao nhiêu kẻ tong đời,
Thương ôi, biết nói làm sao hở trời!
Người thân kêu khóc cạn lời,
Người xa thương tiếc, ngậm ngùi sẻ chia.
Cầu cho bão lụt chớ về,
Gây bao tang tóc, nặng nề- oan khiên !
Cầu trời gió lặng, mưa yên,
Để cho nhân thế an nhiên đời thường.

Huế 13/19/2020
Mê Hoa

Image may contain: 1 person, sitting



Chạnh nhớ Huế độ cuối thu

THOẢNG BÊN NI NGHE TIẾNG RAO LẢNH LÓT
“..AI BÁNH XÔI GIẦY…”
CHẠNH NHỚ HUẾ ..ĐỘ CUỐI THU!

Nghe chuyện xưa từ Mệ Ôn dạy kể lại
Chợt chạnh lòng nhớ Huế độ cuối thu
Con bạc phận sanh ra nơi viễn xứ xa mù
Huế vẫn hiện hữu nhắc nhở Con về nguồn cội!

Mưa cuối giữa Thu trải dài trên Xứ Huế
Lảnh lót tiếng rao: “Ai ăn bánh xôi giầy..”
Trong các món ăn đặc sản của Xứ Huế ni
Thời còn Vua Chúa, Xôi Bánh Giầy là Cung tiến

Hạt nếp Huế luôn luôn là nguyên liệu chính
Cách làm rất công phu bởi rất hiếm kẻ mần
Bánh vừa dẽo, vừa ngon mờ mô nhão từ nhân
Vừa dai vừa ngọt lại mềm hợp với mọi khẩu vị

Nếp nấu thành xôi chín, sao cho thiệt nhuyễn kỹ
Kết hợp giã mạnh tay khi đang nóng để hạt xôi
Hòa lẫn vào nhau..dòm tợ một khối bột nhồi
Dẽo trắng và bóng mịn..Xôi bánh giầy là rứa đọ!

Chừ xã hội cải tiến thu gọn nhiều công đoạn nhỏ
Siêu thị, Chợ có bán đầy nhiều bột nếp tiện nghi
Mua một ít bột về, hòa với nước cứ như ri
Vo hình tròn, ẩn vô giữa ít đậu xanh nấu chín..

Đậu xanh nhuyễn mềm xào với dầu hành với cỡ đường kính
Chừng bảy, tám phân nắn cho viên bánh tê từ dẹt thành tròn
Chung quanh viền chỉ việc nắn lại cho dày hơn
Phần bánh ở giữa, thành vòng tròn ôm phắn bánh

Nhưn đậu xanh nằm giữa có thể ví chiếc bánh
Như chiếc khăn vấn trên đầu trong trang phục áo tứ thân*
Bánh lúc nì cần chỉnh lại dáng, cho dệ trông
Đem hấp cách thủy với độ mỏng mềm thanh cảnh

Rứa bước đầu đã mần xong phần bánh..
Dìn hắn in hệt dư mặt trăng vào độ trung tuần
Xếp bánh giầy vô chiếc nách* bên hông
Bên trong đặt thêm ít gia vị đi kèm đồ dùng bánh..

Nơi phố thị khắp đường làng quê lót lảnh
Những tiếng rao khi Huế độ cuối Thu..

Chiếc bánh hình mặt trăng được ấn giữa một chút xôi
Chín mềm thơm ngậy, bánh gấp đôi thành hình quai vạt
Và dư rứa từng chiếc Xôi Bánh Giầy lần lượt..
Bên cạnh ít mè rang thơm giã nát một chút thôi

Trộn chút muối quê, thứ gia vị tuyệt vời
Cắn một miếng bánh chấm muối mè, nhai từ tốn
Sẽ cảm nhận vị béo bùi của nếp thơm mô lẫn lộn
Mùi đậu xanh phi hành, thơm lựng đến nhức răng..

Huế cuối thu, trời lành lạnh dưới mưa giăng
Nhẹ nhàng man mác Thu chuyển mùa từng góc phố
Tiếng rao lảnh lót mẹt nách hông quày quả
“Ai xôi bánh giầy..”..Nhớ quá…Huế cuối Thu!

By Anne Sandra Anh Ton
(Cong Huyen Ton Nu Tram Anh)
•••••••••••
() Khi dòm từ trên xuống phần chiếc bánh

() Là một cách goại rất Huế chừ đương dần mai một, Từ “nách” ni có nghĩa là đặt chiếc rỗ, mẹt bên hông rồi dùng một tay giữ rị lại mờ mô hề vác lên vai hay đặt vô triêng gánh




Hương Quê Hoài Niệm

Vấn vương theo tà áo dài, như gợi nhớ cho tôi trở về với tình tự quê hương. Ở một nơi phương trời xa, hình dáng thiếu nữ trong tà áo dài, đã trở nên một hoài niệm của thời xa xưa

1
Em đi vạt áo gió bay
Cho bao hoài niệm nhớ ngày xa quê
Lắng nghe gió thổi hồn về
Cuốn theo nỗi nhớ, lời thề gió bay.
2
Hoa vàng mấy độ vơi đầy
Dùng dằng chia lối, đổi thay ý trời
Quê hương nay đã đổi dời
Còn đâu tà áo, bước rời cố hương.
3
Cho dòng lệ ngấn hạt sương
Ngày dài hiu quạnh, đoạn trường thế thôi
Bóng em đầy ắp hồn tôi
Quê hương ở lại, nhớ người phương xa.
4
Em đi khép nép đôi tà
Lòng tôi chết dại, mưa sa tần ngần
Thôi thì tình ấy phù vân
Gánh theo nỗi nhớ, bước chân người tình.
5
Tạ ơn em một bóng hình
Tung bay ta áo xuân tình mộng mơ
Thương em cái thuở bao giờ
Ngây ngô trong sáng tuổi thơ dạt dào.
6
Hương quê tình tự xôn xao
Vọng đưa câu hát ngọt ngào lời ru
Tiếng ngân não nuột trầm tư
Vang xa ngàn dặm bay vù cánh chim.
7
Hôm nay tôi vội đi tìm
Tìm trong tà áo trái tim bồi hồi.
Quê hương khế ngọt trên đồi
Đường quê in bóng, Mẹ tôi đợi chờ.
8
Xa người tôi lại làm thơ
Trang thư ráo mực nửa tờ đánh rơi
Đôi hạc trắng bay mất rồi
Tiếng kêu thảm thiết bên trời tha phương.
9
Dẫu rằng trời đất vô thường
Mà sao lòng vẫn còn vương nhớ hoài
Đêm về sương đẫm trên vai
Đèn khuya một bóng soi dài tiếng đêm.
10
Sương thu ngấn lệ bên thềm
Nhớ thương ở lại nỗi niềm gió bay
Vướng em vạt áo nơi này
Hương quê hoài niệm tràn đầy hồn tôi.

Lê Tuấn