CAO MỴ NHÂN: THƠ “ĐƯỜNG” XƯỚNG HỌA & VĂN THƠ CAO MỴ NHÂN.

**
Kính gởi Quý Vị Bạn “ĐƯỜNG” và PHƯƠNG HOA.
Hôm nay, nhân lời nhận xét về Thơ Mưa của Thi Sĩ SONG QUANG qua 2 bài xướng hoạ của Thi Sĩ chủ soái Thi đàn LÃNG PHONG chuyên ĐƯỜNG LUẬT, và CAO MỴ NHÂN cộng tác, rằng Thơ Mưa thì buồn lắm.
Mưa là “Thiên lệ thủy” thì phải buồn rồi, song từ đó, Mỵ tôi lại có ý nghĩ viết thử một lá thư tình Đường, hay Đường Tình cũng được, để coi thơ Đường Tống có thể chơi cách tân, như trước đây, Thi Sĩ DU TỬ LÊ thời ông còn tại thế , có chủ trương Thơ Mới cách tân.
Xin được phép giới thiệu với quý vị và BAN BIÊN TẬP VTLV bài thơ tình Đường … muôn thủa, vì thật ra nguyên tắc ĐƯỜNG THI đã bất biến từ xưa rồi, nay chỉ lạm dụng chất ĐƯỜNG một chút thôi
Trân trọng, đa tạ. KÍNH CHÚC VẠN AN VÀ THƠ HAY MÃI Ạ.
Cao Mỵ Nhân
“ĐƯỜNG” – TÌNH MUÔN THỦA
Cao Mỵ Nhân
Anh, mưa làm nát ngọc, tan châu
Bát cú, thất ngôn gọi nỗi sầu
Hãy nói cho em đừng khổ lụy
Đành thôi, nhủ bạn phải quên đau
Ngũ vần cứ tưởng tình đang cuối
Nhị đối càng hay nghĩa bắt đầu
Hạnh ngộ Đường Thi xa tít tắp
Hong thơ cho ấm để “Thôi, Xao” …
Rancho Palos Verdes 1 -11 – 2025
CAO MỴ NHÂN
**
CÁC BÀI HỌA THƠ CAO MỴ NHÂN
PHƯƠNG HOA
“ĐƯỜNG” – Tình Thơ Đẹp
(Kính họa)
“ĐƯỜNG” – trải thơ tình – ấy bảo châu!
Từ yêu đến hận, lẫn thương sầu
Tám câu – gói trọn nguồn say đắm
Bảy chữ – đong đầy mạch khổ đau
Cặp đối ý tâm cùng đối mặt
Hai đôi thực luận xúm giao đầu
Bốn mùa tám tiết gom vào cả
Thành bảng “ĐƯỜNG” thi đẹp xuyến xao.
Phương Hoa – NOV 12, 2025
**
PHƯƠNG THÚY (Cô Gái Việt)

“ĐƯỜNG” – TÌNH NGỌT LỊM
(Cẩn họa)
Hạ bút Thơ đường trái Ngọc châu
Vần gieo quyến luyến điệu u sầu
Tám câu – khó đủ gom tình ý
Bảy chữ – sao vừa tả xót đau
Hạc tất – cùng thanh, tư – cuối bảy
Phong yêu – giống dấu, nhị – đuôi đầu
Tâm hồn đặt hết vào Đường luật
Gửi biết bao niềm, há lãng xao.
Phương Thúy – 11/13/2025
NHƯ THU
THI ĐƯỜNG DẤU YÊU!
Một chuỗi thi Đường lấp lánh châu
Người xem thỏa dạ ngớt ưu sầu
Gieo từ nợ kết mừng trăng tỏ
Trải ý tâm hòa vượt nỗi đau
Khắc lục nào quên dò bữa trước
Phong yêu tự tránh nghĩ hôm đầu
Dường như tợ thể tằm ươm kén
Chắc mẩm nghe lòng gợn sóng xao!
Như Thu – 11/13/2025
MINH THÚY TN
ĐƯỜNG THI GIẢI SẦU
Xướng họa dùng lời tựa ngọc châu
Nhiều khi cặp đối phải điên đầu
Song Thanh chếch choáng vì lơ đễnh
Điệp Tự khù khờ bởi lãng xao
Ngỏ tứ Phong Yêu gìn tránh lỗi
Câu hòa Hạc Tất giữ đừng đau
Từng đêm học hỏi dồn tâm trí
Thú vị Đường Thi giúp giải sầu
Minh Thúy TN – 11/13/2025
SONGQUANG
ĐƯỜNG ….TÌNH THƠ THẦN
Đường tình thơ thẩn đổ dòng châu
Đã khiến hồn ta chất nặng sầu
Bảy chữ êm đềm ôm nỗi nhớ
Năm vần lặng lẽ gói niềm đau
Vướng sai hạt tất đâu mềm dạ
Mắc lỗi phong yêu chẳng nhức đầu
Nối kết yêu thương vào hiện thực
Cảm lòng gắn bó hết xôn xao
songquang – 20251113
NGUYỄN HUY KHÔI
TUYỆT DIỆU-ĐƯỜNG THI
“Chạy ngược trong chiếc thuyền xuôi
Thì ta cứ vẫn phải trôi theo thuyền?”
(Thôi Xao)
Lòng Ngọc khéo gìn – giá giọt Châu
Văn Nhân!…ai lại nỡ gieo sầu?
Tình chân, lời bén…niêm xoa hận
Nghĩa thực, câu nhuần…chữ xóa đau!
Vận – luật hòa thanh… đồng dạ cảm
Trắc – bằng hội ý… hợp tâm đầu!
Theo đòi Giả Đảo năng trau chuốt…
Tuyệt diệu Đường Thi – tuyệt diệu “xao”.
Nguyễn Huy Khôi – 14-11-2025
THÁI HUY
**
BẾN ĐỢI
Họa: “Đường”-Tình Muôn Thủa
Anh thường nói giỡn em “trân châu”
Chẳng sợ rồi đây bé chuốc sầu
Nhỏ hiểu chi mô mà bảo nhéo
Lớn rồi vỡ lẽ mới rêm đau
Nay thời vẫn nhớ lời giao ước
Xưa có nghi chi buổi hẹn đầu
Muôn Thủa Tình kia là ảo vọng
Mỗi lần nghĩ đến dạ lao xao…
Thái Huy 11/16/25

CHÙM THƠ CAO MỴ NHÂN
**
NGHE GIÓ TRÚC. CAO MỴ NHÂN
Rõ ràng nghe chỉ một lời
Từ thâm tâm gọi tên người kiếp xưa
Phải vì tơ nhện sa mưa
Hay đêm nguyệt tận mới vừa sang canh
*
Hoá ra huyễn mộng mong manh
Nên còn mị ảo nhớ anh xa vời
Anh về tít tắp mù khơi
Từng phiên bi luỵ chưa rời được nhau
*
Thầm thì nghe mỗi một câu
Hay là tên gọi muôn sau thủa này
Ngại ngùng buông lỏng vòng tay
Hỡi anh yêu dấu tóc đầy hoa thơ
*
Trầm hương toả khói sương mờ
Chim kêu hứng nụ mây chờ thanh tao
Am phong thoáng tiếng đồng dao
Mênh mông hồn trúc bay vào thiên thu …
CAO MỴ NHÂN – 6 – 11 – 2025
**
VÔ THƯỜNG KINH. CAO MỴ NHÂN
Gom trong hai chữ vô thường
Cho ta thấy cả đoạn trường đi qua
Giờ thì bút mực nở hoa
Người ơi ! thức, ngủ cũng nhoà nhạt thơ
*
Gom trong ý tưởng bơ vơ
Phù hư nhân ảnh mộng mơ huyễn đời
Hậu sinh bỗng thốt một lời
Là sông núi chuyển đón thời vận lên
*
Phút giây chớp mắt thiên niên
Tri âm, tri kỷ từng phiên đá vàng
Gom trong ngôn ngữ Việt Nam
Đôi phen xã tắc điêu tàn bởi đâu
*
Này người dật sĩ xưa sau
Có ai vẽ được sắc màu đổi thay
Đêm qua rồi sẽ ngày nay
Quê hương quang phục mời ngay đăng trình …
CAO MỴ NHÂN
*
TRÔNG VỀ. CAO MỴ NHÂN
Căn nhà cũ đã bao lần mở cửa
Còn bao lần đổ vỡ với hoang liêu
Người đến đây tuổi tác xót xa nhiều
Men tường xám đi tìm khung kỷ niệm
*
Đàn dơi vỗ cánh bay không dấu diếm
Một bàn tay dang dở chép thơ tình
Tên một người chưa kịp nhớ đã quên
Và khi đó, nắng xanh ngời ma quái
*
Hồn liêu trai đã nhuộm mầu môi tái
Mắt ai nhìn hoảng hốt ánh đam mê
Trăm lần đi, căn nhà cũ, lại trông về
Vì vẫn có một bàn tay đón đợi …
CAO MỴ NHÂN
*
MỐT MAI. CAO MỴ NHÂN
Mốt mai trời có nắng thêm
Hay mưa tầm tã, anh mềm lòng không
Vườn tình hoa nở mùa đông
Trắng mầu vô định, mênh mông nỗi buồn
*
Chuỗi thơ toàn hạt lệ tròn
Long lanh từng giọt ta còn nhớ nhau
Hay mưa nắng đã đọng sầu
Trên từng mái tóc nát nhàu thời gian
*
Mốt mai cõi thế tan hoang
Tơ sương sợi khói mê man cuối đời
Tỉnh ra, ngơ ngác nụ cười
Nhìn em, anh thấy tuyệt vời xót xa …
CAO MỴ NHÂN – 28 – 10 – 2025
**

VĂN:
NỖI BÂNG KHUÂNG. CAO MỴ NHÂN
Trong thế giới văn chương ” tiền chiến VN “, khá đông quý vị thi sĩ lớn , thường được kể là Huy Cận , Xuân Diệu , Thế Lữ , Lưu trọng Lư , Chế Lan Viên , Tế Hanh …
Xuống một đợt , kê theo ” tiếng tăm …thơ ” và ảnh hưởng phổ biến trong giới mộ điệu , là quý thi sĩ Nguyễn Bính , Thâm Tâm , Trần huyền Trân …vv…
Nữ lưu thi sĩ , xin đan cử 3 vị theo thứ tự bắc trung nam : Anh Thơ (ở lại Bắc) Tương Phố (ở Nha Trang) Mộng Tuyết Thất Tiểu Muội (vốn ở trong Nam ).
Sau ngày đất nước qua phân 20 – 7 – 1954 , các vị nêu trên ở lại miền Bắc XHCN , ngoại trừ 2 Nữ Sĩ Tương Phố và Mộng Tuyết Thất Tiểu Muội là dân miền Nam cố cựu sinh hoạt ở bên này sông Bến Hải.
Thi Sĩ Anh Thơ ở lại miền Bắc bên cạnh các ông nêu ở phần mở đầu đã trở thành đảng viên đảng CSVN, lên cấp thứ trưởng văn hóa giống như Thi Sĩ Huy Cận … vậy .
Nhị vị Thi Sĩ tên tuổi sáng chói từ thời văn chương lãng mạn tiền chiến là Thi Sĩ Vũ Hoàng Chương và Thi Sĩ Đinh Hùng thì đưa gia đình đi cư vào Nam .
Vô Nam một lượt với nhiều văn thi sĩ tiền chiến khác như quý cụ Bàng Bá Lân , Đông Xuyên, Bùi Khánh Đản, Nguyễn Vạn An …
Phạm vi chuyện kể này , không ghi tất cả quý thi sĩ tiền chiến VN đầy đủ được .
Tôi chỉ xin mon men ngó chiếu thơ của thi sĩ Thế Lữ , là một thành viên trong Tự Lực Văn Đoàn , một trong 2 vị đặc trách bộ môn thơ , Tú Mỡ và Thế Lữ .
Ai cũng biết , nhất là học sinh chúng tôi ngày xưa , từ hồi tiểu học , rằng thi sĩ Thế Lữ tên thật là Nguyễn Thứ Lễ ( 1907 – 1989 ) , người đa tài về thơ ca , kịch nghệ…
Tôi sẽ chỉ kể chuyện vòng ngoài của chiếu thơ Thế Lữ rực rỡ hào quang danh vọng văn chương đó thôi .
Thế thì ngày thông thương nam bắc 1975 , thi sĩ Thế Lữ mới 68
tuổi, vô nam cùng một số quý vị thi văn sĩ cùng thời như Huy Cận , Xuân Diệu vv…
Quý vị nêu trên thường tới lui biệt thự Úc Viên của nữ sĩ Mộng Tuyết …thăm xã giao … bạn thơ tiền chiến cũ .
Đó cũng là lý do thi sĩ Vũ Hoàng Chương cùng gia đình đang tá túc ở ” Gác Mây ” trên tầng 1 Úc Viên , phải dọn qua hẻm chùa Kim Liên Khánh Hội , ở với gia đình cố thi sĩ Đinh Hùng sau cuộc đổi đời bi thảm 30-4-1975 .
Năm 1987 , tức là đã 12 năm sau ” tháng 4 đen ” của dân miền nam , Saigon đã lác đác có những Câu lạc bộ Văn nghệ các quận trong thành phố .
Câu lạc bộ Dưỡng sinh Viện Y Dược Học Dân Tộc cũng có những buổi sinh hoạt văn nghệ giúp các cụ cao niên và bệnh nhân , nên tôi ( sau đi tù cải tạo về, tôi đi học rồi làm huấn luyện viên Dưỡng Sinh) cũng tổ chức một buổi giới thiệu thơ tiền chiến , nhưng không dành riêng một tác giả nào .
Bỗng tôi thấy 2 phụ nữ đứng tuổi , mặc áo dài từ dưới cầu thang đi lên lầu 2 của ngôi nhà 3 tầng , ngoài bệnh viện Y Dược học Dân tộc , tọa lạc tai ngã tư Công Lý , Nguyễn Minh Chiếu xưa , bước vô hội trường CLB Dưỡng Sinh , nơi tôi đang sắp xếp chương trình thi ca buổi ấy .
Một trong hai phụ nữ là bà Huệ Đăng , thường cùng bà Kim Bảng ngâm thơ trong ban Cổ nhạc Bắc Phần , của Đài phát thanh Saigon trước 1975 .
Hai bà tới với nhã ý : chỉ ngâm thơ nếu có thi sĩ Thế Lữ hiện diện .
Tôi đính chính là chúng tôi không mời thi sĩ Thế Lữ , vì cụ đã 80 tuổi rồi ( 1987 ) , buổi đó chỉ là sinh hoạt trong phạm vi nhỏ .
Hai năm sau , 1989 , cụ thi sĩ Thế Lữ mãn phần , rong chơi dương thế 82 năm…
Vào khoảng cuối thế kỷ trước đây , nhà văn Viễn Sơn , tức Bác sĩ Nguyễn Tường Bách , người thứ 7 trong anh em dòng Nguyễn Tường , ra mắt cuốn hồi ký chính trị Trên Sông Hồng Cuồn Cuộn , do giáo sư Lưu Trung Khảo tổ chức ở thủ đô tị nạn Bolsa , Hoa kỳ .
Cụ Viễn Sơn Bác sĩ Nguyễn Tường Bách mời tôi trình bầy bài thơ ” Giây Phút Chạnh Lòng ” của thi sĩ Thế Lữ ,tặng nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam , đã được in trong phần cuối cuốn tiểu thuyết Đoạn Tuyệt , viết năm 1936 .
Với tư tưởng canh tân xã hội , các nhà văn thơ trong Tự Lực Văn Đoàn, đã viết nhiều sách truyện , điển hình như Nhất Linh Nguyễn Tường Tam , Hoàng Đạo Nguyễn Tường Long , toàn là tiểu thuyết luận đề nóng bỏng , muốn xô ngã những bức tường rêu xã hội cổ hủ , dựng lên hình ảnh ” nhân vật Dũng ” trong và ngoài tác phẩm Đoạn Tuyệt .
Hoá cho nên ,nỗi bâng khuâng trong ” Giây Phút Chạnh Lòng ” của thi sĩ Thế Lữ , cũng là nỗi bâng khuâng chung cho tất cả những ” hình ảnh Dũng ” nêu trên .
Để tham khảo về quý vị thành viên trong Tự lực Văn Đoàn gồm 4 nhà văn : Khái Hưng , Nhất Linh , Hoàng Đạo , Thạch Lam , 2 nhà thơ chính Tú Mỡ , Thế Lữ , một nhà thơ vẫn trong tranh cãi , mà ngay khi còn hiện diện , cuối thế kỷ vừa qua , vẫn chưa ai ghi vào danh sách Tự Lực Văn Đoàn là Thi sĩ Xuân Diệu .
Vẫn trong tôn chỉ , tôi viết theo những kỷ niệm nhỏ mà tôi được biết rất tình cờ , về nhà thơ Xuân Diệu có ở Tự Lực Văn Đoàn không ?
Năm 1982 ,sau khi tôi đã đi tù cải tạo về ,vốn ở hội thơ Quỳnh Dao do nữ sĩ Mộng Tuyết niên trưởng Thứ 3 , sau 2 nữ sĩ quá cố : Cao Ngọc Anh và Đào Vân Khanh , nên tôi thường tới Úc Viên gặp nữ sĩ Mộng Tuyết .
Tại đó tôi gặp nữ sĩ Anh Thơ , người đoạt giải thơ do Tự Lực Văn Đoàn tổ chức .
Nữ sĩ Anh Thơ cho tôi coi bản chứng chỉ, ghi nhận nữ sĩ Anh Thơ trúng giải Tự lực Văn Đoàn có 3 thi sĩ ký tên : Tú Mỡ , Thế Lữ . Xuân Diệu .
Những ngày ở trong nước , tôi không thấy vấn đề trên được đặt ra . Bởi vì những ngày đó 2 thi sĩ Thế Lữ , Xuân Diệu còn tại thế , việc xác nhận nào khó khăn gì , còn nhà thơ Tú Mỡ thì vắng mặt cõi đời rồi.
Tới khi ra Hải ngoại , khoảng thập niên cuối thế kỷ trước , bắt đầu có các diễn đàn nêu câu hỏi : thi sĩ Xuân Diệu có ở Tự Lực Văn Đoàn không ?
Rất nhiều ý kiến , nhưng , có một nhân chứng sống nhất là nhà văn Bác sĩ Nguyễn Tường Bách , bút hiệu Viễn Sơn , bấy giờ đang còn tại thế , lại chẳng thấy vị nào tới hỏi , cụ Bác Sĩ Viễn Sơn Nguyễn Tường Bách là vị lo trị sự Toà soạn Tự Lực Văn Đoàn từ thủa thành lập nhóm văn chương tiền chiến này .
Ý tôi muốn nói là nhà văn Viễn Sơn Nguyễn Tường Bách cũng ở Tự lực Văn đoàn , cụ chuyên lo các việc Văn phòng , xếp đặt nội vụ , chăm lo tác phẩm in ấn …cho quý vị thành viên TLVĐ ,hẳn phải rõ thi sĩ Xuân Diệu với TLVĐ rồi .
Trở lại thi sĩ lớn Thế Lữ , theo như các sưu tầm , thì tác phẩm không nhiều , là thơ mới thật , nhưng thơ của thi sĩ Thế Lữ mang âm hưởng đặc biệt , tình cảm trong nỗi thao thức , mong chờ một điều gì đó , không giống thơ mới của các vị tiền chiến khác .
Tất nhiên quý vị khi tìm hiểu thơ thi sĩ Thế Lữ thì có nhiều tài liệu lắm , riêng tôi thấy 3 bài sau đây là người nghe biết ngay thơ Thế Lữ , khỏi lo bị lầm :
Tiếng sáo Thiên thai
Giây phút chạnh lòng
và độc đáo nhất : Nhớ Rừng .
CAO MỴ NHÂN
Tin Thế Giới Đó Đây (11-16)
Tin Quốc Tế 11-14
NHẠC TRẦN ĐẠI BẢN:
**
GS/TS MAI THANH TRUYẾT: Cao Đài – Những ngày chung quanh 30/4/1975
KIỀU MỸ DUYÊN: MỘT CHUYẾN ĐI ĐÁNG NHỚ VỀ HOUSTON VÀ DALLAS, TEXAS.
VĂN: PHONG CHÂU – Mùa Thu Ở Nơi Khác
Tin Quốc Tế 11-8
Tin Quốc Tế 11-7
Phamphanlang- CA KHÚC THU MỘNG
VẪN CÒN LÀ MÙA THU – KÍNH MỜI QUÝ VỊ THƯỞNG THỨC CA KHÚC THU MỘNG.
Ca khúc: Thu Mộng
Thơ: PhamPhanLang
Nhạc: Mộc Thiêng
Ca sĩ: Hoàng Quân
Hòa âm: Giang Đông
THU MỘNG
Ta đến bên thu nghe gió lạnh
Nhìn mây lờ lững giọt chiều rơi
Tâm tư mộng tưởng hồn như thoát
Nghe tiếng ai về nhịp bước lơi
Khe khẽ xin đừng lay động gió
Để ta níu hái cánh mây trời
Mắt ai êm ái trong như ngọc
Ôm trọn hồn ta mộng chơi vơi
Choàng tỉnh tìm xem người vẫn đó
Không gian lạnh vắng lá vàng rơi
Lá vàng rơi mãi ta ngồi khóc
Người đã đi rồi thu lẻ loi….
phamphanlang
Phim tài liệu mới của Vietnam Film Club
Phim tài liệu mới của Vietnam Film Club
Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Theo Giòng Sử Việthttps://youtu.be/lpiXcUq2Ei4
Bản nhạc Hồn Người Trong Gió
Kính xin phổ biến rộng rãi
Chu Lynh
VIETNAM FILM CLUBwww.vietnamfilmclub.org
TIN QUỐC TẾ 11-6
MINH THÚY THÀNH NỘI – GIỌT NƯỚC MẮT GỞI HUẾ

GIỌT NƯỚC MẮT GỞI HUẾ
Suốt tuần ni, bắt đầu từ ngày 27 tháng 10 đến chừ, tôi chỉ muốn lên mạng nhìn hình ảnh Huế lũ lụt và gọi phone người chị tên Giang, nhưng rất khó khăn vì nhà bị cúp điện.
Tôi nghe chị kể: Sau khi tôi gởi số tiền từ cô em chồng tên Tịnh Tâm cùng mấy chị em hùn phước về BS Đặng Nga và nhóm chị Nhuỵ (NTN) nhờ giúp bão lụt. Chị tôi đã đến nhà chị Nhuỵ và nhóm sắp xếp tiền vào phong bì 200k, bỏ sẵn sàng mỗi bao gồm bịch gạo 10 ký, thùng mì gói và vài thứ khác. Nhóm đã thuê xe và chuẩn bị lên đường vào ngày thứ hai 27 tháng 10 (đầu tuần) về làng Phong Điền tổ chức phát quà tại Chùa.
Không ngờ tối đó mưa bão, đài loan báo tin tức hôm sau lụt sẽ vào Huế. Cả nhóm cancel chuyến đi thì trưa ngày đó nước vào nhà.
Mức nước chảy cuồn cuộn lên thật nhanh cho đến tối. Cháu trai tôi bước xuống nhà nước ngập ngang cổ, còn những nhà thấp hơn thì xem như lấp đến mái nhà. Chị tôi và các cháu lên gác tầng hai sau khi kê đồ đạt chất cao, nhà bị điện cúp và sức mạnh của mực nước đã làm ngã nhào bàn ghế, tủ lạnh nổi lềnh bềnh. Bà con xứ Huế chịu trận, hôm sau nước rút lần ra. Nhà nào nhà nấy lo dọn dẹp ngất ngư mệt nhọc, đồ đạc hư hại, bùn sình, rác rến đầy đường, đầy sân. Chưa kịp nghỉ ngơi qua ngày sau nước lại dâng cao tràn vào nhà đợt hai, tiếp tục chồng các vật dụng bị nước ngâm thêm một ngày. Sau đó nước rút ra hết, mọi người cố gắng sức chùi dọn nhà cửa.
Hôm ấy được một ngày có ánh nắng. Chị tôi chạy về chợ Xép mua thức ăn, rau cỏ; cảnh hàng vải, hàng tạp hoá, đồ khô bị dìm trong nước hư hại toàn bộ, trước cảnh khóc lóc than thở của chủ nhân làm chị tôi cũng đau lòng ứa nước mắt theo, khi nhìn cảnh tương tàn sau trận lụt. Mọi sự bà con lại ngậm đắng nuốt cay còng lưng ra sức khiêng bê các đồ đạc bị hư hỏng. Tội nghiệp chị Nhuỵ phải lo chất đống quà từ thiện lên lầu nặng nhọc.
Trận lụt thứ ba trở lại vào ngày mồng 3 tháng 11, mực nước cũng cao nhưng không bằng đợt một, mồng bốn nước rút ra chậm chạp.
Được biết lúc nước dâng cao có thuyền các em thanh niên chèo chở thực phẩm vào trong xóm phát thức ăn cứu đói mỗi gia đình gồm hai thùng sữa (tám lon) và mì gói. Có nhiều nhà không vào được phải tìm cách đưa qua cửa sổ trên gác. Lúc có điện chị tôi cũng gấp rút gọi facetime chiếu cảnh lụt cho xem.
Từ đó đêm nào tôi cũng nhìn theo dõi cảnh lụt trên facebook mọi nơi đưa lên. Nhìn thành phố chìm trong nước ngập như biển cả mênh mông. Huế lụt lội bắt tôi miên man nhớ lại những ngày còn ở quê, nhà chỉ có ba mạ con. Có năm mực nước quá cao, các thanh niên, lực lượng khu phố chèo bè đi cứu dân. Chúng tôi không thể bước xuống nước, người như bay bổng bởi sức nước đẩy lên. Lúc đó nhà chưa có gác như bây giờ, chồng giường ghế và ngồi trên đó nhắm mắt chịu trận. Và rồi chúng tôi được cứu chở sang trường trung học Thành Nội trú ẩn trên lầu mấy ngày. Cũng có những năm nước vào ra ba lần nhưng không dâng cao lắm. Cảnh sau lụt dọn dẹp muốn đuối sức, chợ vắng điêu tàn theo những khuôn mặt phờ phạc héo rầu. Lúc lụt thì ăn cơm với nước mắm kho quẹt, hết lụt mạ tôi chặt buồng chuối xanh tước vỏ ngoài, xong cắt khúc kho với ruốc, vì thửa rau khoai, bụi nưa đã bị hư thúi, chẳng còn gì để ăn.
Tôi nhớ chị Huyền ngày ấy… sau bão lụt không có su, cà rốt từ Đà Lạt chở xuống, chị không có hàng gánh bán dạo kiếm gạo từng ngày nuôi chín đứa con. Chị đi ra chợ Đông Ba xem có ai nhờ gì làm việc đó mong họ giúp vài ba đồng. Đêm đen ngoài trời mưa gió, con chị chạy sang mượn lon gạo về nấu cháo cho em ăn, vì các em nhỏ đang gào khóc đói bụng, trong khi bóng dáng mạ vẫn chưa thấy về. Anh Song đạp xe thồ dáng gầy da bọc xương khô đét, khách thuê chạy tới vùng vắng vẻ rồi kề dao cướp xe, anh trở về vợ con oà khóc cả đêm, vì gia tài chỉ có chiếc xe đạp nuôi sống gia đình, lại sau lụt tôn bay mái hư thảm thương, chị Song chỉ biết qua nhà tôi mượn tiền mua bột về gói bánh bột lọc đi bán dạo. …Nhớ quá những người hàng xóm năm xưa, còn nhiều, nhiều lắm bao cảnh khổ sau mùa lụt. “Quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo hè thì thiếu ăn. Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm, khiến đau thương thấm tràn, lấp Thuận An để lan biển khơi….” (*1)
Càng nhìn cảnh lụt khắp nơi, tôi không thể ngăn được dòng nước mắt. Tim se lại, lòng quặn thắt như đang ở Huế, đang nếm nỗi khổ, nỗi đau cùng bao nhiêu người dân Huế đang chịu trận. Một đám tang đưa người mất lội nước ngang bụng, quan tài đặt lên cao, bao nhiêu người khiêng đi trong mưa gió cầu kinh. Một xe tải chở hàng cứu trợ bị xìa bánh đứng chịu đựng, trong khi mực nước sông dâng cao che lấp mặt đường, chẳng phân biệt đâu là đường, đâu là sông (vùng Đập Đá?). Thầy và các đạo hữu chở xe về vùng Quảng Điền, mưa và mực nước chảy xiết dâng lên nhanh chóng. Khu vực bị cô lập không vào được, Chùa đang bị ngập nước. Phái đoàn phải thả hàng xuống và quay trở về nhanh kẻo không còn kịp với cơn lũ. Càng nhìn càng thương quá số người chạy đến che bọc gần 200 gói quà, đừng sát nhau chuyển dây chuyền và kêu gọi dân ra lãnh.
Tôi khóc cho Huế, tôi xót dạ vì Huế, và tôi khóc cảm động khi thấy tình người đùm bọc nhau ấm áp. Từng đoàn xe cứu trợ chạy dưới mưa từ miền Bắc, miền Nam như các tỉnh Ban Mê Thuộc, Lâm Đồng, Kontum ..v..v…, các tỉnh miền Tây lái xe tải chứa thực phẩm từng đoàn trên đường hướng về Huế. Mệ của Phèo Ngáo kho 600 hủ cá, công ty gạo Quế Lâm mở rộng lòng giúp đồng bào. Các Chùa ra sức nấu thức ăn bỏ cơm hộp chất xe, chất thuyền đi phân phát. Từng đoàn thanh niên hăng say góp sức những công việc nặng như chuyền gạo, mì, các em làm việc không ngừng nghỉ. Ai ai cũng là những vị Bồ Tát trong lúc này, khách du lịch đứng hỏi thăm, an ủi và phát tiền cho dân trên đường. Thuyền chèo cứu người, những kho hàng chứa đầy ắp thức phẩm cứu đói khẩn cấp. Một hình ảnh nói lên lòng từ bi bác ái, sống đạo đức tôi vô cùng ngưỡng mộ
Rồi bão lụt lan đến Hội An, Đà Nẵng, vùng Thái Nguyên miền Bắc. Những chuyến xe tình thương vẫn nối đuôi lên tiếng trấn an đồng bào, báo hiệu đang trên đường đến các vùng bị bão lụt.
Tại Đà Nẵng có những làng bùn sình bị cúp điện, cúp nước và bị cô lập năm ngày đói lạnh. Nhiều đoàn cứu trợ tìm cách đến, ai cũng lội bùn sình lên đầu gối bước những bước khó khăn, nhưng nét mặt họ vẫn toát ra hiền hoà, mạnh mẽ ý chí vượt qua để thực hiện tình thương. Nước mắt tôi cứ tuôn trào mãi trước những hình ảnh đẹp mắt đó. Tôi nghĩ “nghĩ mình ở đây chỉ gởi chút tiền chia sẻ, làm sao so sánh được công sức của những người đối diện trước cái khó, cái có thể nguy hiểm cho bản thân. Họ đã không quản gian khổ chạy xe đường xa dưới những cơn mưa gió, đường ngập lụt nguy hiểm phát tận tay cho người dân. Bức tranh thật đẹp nói lên Tình Người bác ái quyết thực hiện câu “ Lá lành đùm lá rách, lá rách đùm là toét “.
Nơi tha hương, những đứa con của Huế cũng xót xa đau lòng theo dõi. Ông Hội Trưởng Lê Minh Hải của hội Huế, hội phó Trần Trung Trực, Lê Minh Hiền đã kêu gọi bà con hướng lòng về xứ Huế, liên kết các sư cô, các Chùa cứu đói khẩn cấp. Dù phải gánh vác tình riêng với hoàn cảnh gia đình người chị, tôi cũng cố gắng nghĩ đến tình chung với Huế.
Huế ơi! Thương Huế vô cùng, buồn và tự hỏi “ Răng Huế Khổ Dữ R”. Tôi chỉ biết cầu nguyện cơn bão 13 theo dự đoán thời tiết sẽ đổ ập đến vào mồng 5/11/25 sẽ biến mất tiêu. Cầu nguyện những nơi thiên tai bão lụt được chóng qua khỏi kiếp nạn.
Nguyện ngày an lành đêm an lành
Đêm ngày sáu thời đều an lành
Tất cả các thời đều an lành
Xin đấng Từ Bi thường gia hộ
Cám ơn những tấm lòng vàng đã hy sinh, bất chấp mọi nguy hiểm vượt đèo vượt núi, chèo thuyền kết bè, lội bùn sình để đến gần sự đau khổ của người dân. Cùng chung những bàn tay kết nối, chia sẻ chân tình truyền cảm giác ấm áp của Tình Người, vun xới trồng những bông hoa trên đường đời thơm ngát hương từ bi.
Minh Thúy Thành Nội
11/ 2025
(*1) Tiếng Sông Hương (NS: Phạm Đình Chương)
1/ HUẾ LŨ LỤT
Huế hỡi ! Lụt hoài nhìn muốn khóc
Mỗi năm tiếp diễn mãi khôn nguôi
Mưa rơi nước ngập thêm cuồng gió
Bèo dạt đầy đường lạnh lẽo trôi
Quặn thắt miền quê từng đói khổ
Cuộc đời cứ mãi sống lầm than
Rau trồng ruộng cấy đành hư hại
Lặng lẽ buồn đau trước cảnh tàn
Huế hỡi ! người dân hiền chịu đựng
Thương quê xót dạ héo trong lòng
Xưa từng nếm trải mùa mưa lụt
Sẻ chút nghĩa tình ý nguyện mong
Bởi vậy vì răng người xứ Huế
Thâm trầm khắc khổ lắng niềm sâu
Cúi đầu chịu đựng qua ngày tháng
Huế hỡi ! Người đi …gởi nỗi sầu .
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 10/27/2025
2/ TIẾNG LÒNG HUẾ
Đời trĩu nặng bờ vai gầy bé nhỏ
Lá rơi vàng trôi dạt nước mênh mông
Bóng mây cao chờ mãi chút nắng hồng
Em mệt mỏi xanh xao mùa thu Huế
Ôi kiếp nạn vẫn âm thầm như thế
Đại Nội sầu giấu mặt khóc trong mưa
Đường Nội Thành lặng lẽ dấu chân thưa
Dòng nước lũ dâng cao chìm biển mộng
Em tủi khóc khi ngày nào gió lộng
Lối Trường Tiền áo trắng lịm trời thu
Huế trầm ngâm níu giữ bóng sương mù
Nay thờ thẫn tê hồn sông nước ngập
Em chịu đựng hàng năm vùi khổ dập
Tiếng lòng buồn vang vọng bến Hương Giang
Cảnh Bao Vinh, Gia Hội nối điêu tàn
Là Huế đó, nơi Hoàng Thành sụp đổ
Em gượng gạo, nỗi đau còn tủi hổ
Ấm nhịp tim đón nhận giữa tình người
Nép nhìn đời dệt lại bức tranh tươi
Nơi viễn xứ tình ai hoài hướng vọng
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 11/4/2025
Tin Quốc Tế 11-5
KIỀU MỸ DUYÊN – ĐẠI HỘI NỮ SINH TRƯNG VƯƠNG THẾ GIỚI.
Tin Quốc Tế 11-1
XOZI – KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC -NEVER GIVE UP
VĂN CAO MỴ NHÂN: THI SĨ HOA VĂN – NGƯỜI TÔN PHONG VỢ.

***
NGƯỜI TÔN PHONG VỢ. CAO MỴ NHÂN
Buổi tiếp tân ” tưởng tượng ” của niên trưởng đàn anh tôi, cả về niên tuế, cấp bậc, lẫn …thâm niên thi vụ, như kiểu thâm niên công vụ, hay quân vụ ngày xưa …
Mục đích để tôn phong bậc hiền nội đã quá cố, trong vòng thân mật gia đình, ngoài tôi là khách mời duy nhất .
Mở đầu chương trình, thi sĩ Hoa Văn, người chơi lục bát như tập Dưỡng Sinh, bởi vì không có thơ lục bát trong đời ông, thì ông không thở được , mất hẳn ý nghĩa thi ca…
Ông giới thiệu tôi lên diễn đàn gia tộc, với trên năm chục thành viên, gồm con trai gái dâu rể, các cháu nội, ngoại vv…
Để tôi, trên danh nghĩa thân quen gia đình ông từ hơn nửa trăm năm nay, không thể nào quên được một dấu phẩy trong gia phả ông, tôi có thể cam đoan những gì …khai báo, à quên, những gì trình bầy là sự thật 100% .
Số là : ” Từ thủa dấn thân vào bút mực
Đời anh phóng túng với thơ tình
Những gì anh viết đều …không thực
Chỉ có em là rất …hiển linh
( Tặng thi sĩ Hoa Văn – Cao Mỵ Nhân )
Thay lời tựa cho buổi ra mắt bài thơ ” Vợ Tôi ” của thi sĩ Hoa Văn tặng quý Hiền Nội Nguyễn Thị Nhung đã quá cố ..,
Những đau thương, mất mát tràn ngập trong lòng nhà thơ mấy năm nay, khiến thi sĩ Hoa Văn đã vô cùng bức xúc, đã phải viết nên bài tâm cảm ” Vợ Tôi ” bằng mối chân tình ” phong thánh ” vợ .
Vợ tôi đáng được tôi phong thánh
Thánh của con tôi, thánh của tôi …
( Vợ tôi. Hoa Văn. )
Thưa quý vị, trộm nghĩ ” Vợ là tất cả “, đến nỗi thế nhân còn phải gia cố, nâng cấp vợ hơn nữa, như ngày xưa quý cụ cố tổ khẳng định điều ” nhất vợ, nhì trời ” đấy chứ có rỡn đâu .
Có vài thân hữu cho rằng thi sĩ Hoa Văn quá lời khen tặng vợ …nào là :
Vợ tôi đáng được tôi phong thánh
Thánh của tình yêu, thánh thuỷ chung…
( Vợ tôi. Hoa Văn )
Bất quá nhà thơ có thể dùng ngôn ngữ đời thường, hết mình kể lể công vợ thờ chồng, nhất là lúc ông đi tù cải tạo, nuôi dạy đàn con nên người vv…
Vợ tôi đáng được tôi phong thánh
Trong lúc tôi đang chốn ngục tù …
( Vợ tôi. Hoa Văn. )
Sự thực thì quý phu nhân các đấng sĩ quan VNCH, có chồng lao lý trong cái gọi là trại tập trung cải tạo, có nhiều vị hiền thê đáng tôn vinh lắm, có thể ví tựa Tô Thị vọng phu xưa, chờ chồng nuôi con và đủ thứ linh tinh khác trong gia đình .
Chúng tôi hân hạnh có bà bạn cùng trường Trung học TV thủa nào, vốn là phu nhân vị bộ trưởng Bộ TT/ VH . Sau ngày đổi đời bi thảm 30 -4 – 1975, Bộ trưởng trên đi tù cải tạo, bà phu nhân đó đã kịp thời mở một sạp bún bò, sáng sáng bán ở ngay cổng cư xá thương nhân, đường Trương Minh Ký , quận Tân Bình, cho khách thập phương qua lại .
Đã vậy, bà còn phải chăm sóc cụ bà mẹ chồng bị liệt , lâm sàng. Tất nhiên còn phải nuôi con cái vv…,và nhất là phải lo mua sắm đồ tiếp tế cho cựu Bộ trưởng ở chốn lao tù, tận ngoài Bắc nữa .
Tôi nghĩ quý vị ấy có được gia đình …phong thánh cho còn là …khiêm tốn đấy .
.Cho nên, thi sĩ Hoa Văn đề cao hiền thê bao nhiêu cũng không đủ, không đúng con người nhân bản chính chuyên, nên chỉ có nước là phong thánh cho bà vợ đó e thoả đáng nhất .
Vợ tôi đáng được tôi phong thánh
Nàng có trong tâm đủ nghĩa tình …
( Vợ tôi. Hoa Văn )
Thì trên nguyên tắc, người được phong thánh, phu nhân thi sĩ Hoa Văn cũng đã mệnh chung rồi, vả lại bà là thánh của gia đình thi sĩ Hoa Văn và các con cháu bà thôi, chứ có mạo muội với ai đâu .
Tôi phong vị thánh cho em rồi
Thánh của lòng tôi mãi mãi thôi.
Ôi , chốn nghìn thu em có biết
Vợ hiền thương quá vợ hiền ơi …
( Vợ tôi. Hoa Văn )
Thưa quý thành viên trong gia đình cựu Trung tá Ngô Văn Hoà, với chức vụ sau cùng là Tiểu Đoàn trưởng Tiểu Đoàn 20 Chiến tranh Chính trị, cùng cả đời đã là một nhà thơ tên tuổi miền Nam, đầy sức sống từ trong tổ ấm đến ngoài biên phương.
Ở mặt nào thi sĩ Hoa Văn cũng không quên nhiệm vụ : làm chồng , làm cha , làm ông, làm lính …
Xã hội dân tộc ta cũng rất cập nhật tư tưởng : ” Sau lưng một người đàn ông công thành danh toại vv…là một phụ nữ đầy đủ phẩm cách, tế nhị, có cần thì thêm chút mẫn cảm …để thúc đẩy người đàn ông ấy , tức đấng phu quân tiến bước …”.
Tôi xin sắp dứt lời trình bày ở đây, đồng thời xin cám ơn quý vị bốn phương đào lý , tri âm tri kỷ của thi sĩ Hoa Văn trước bài thơ phong thánh ” Vợ tôi ” của Hoa Văn , vị Trung Tá VNCH nguyên tù cải tạo CSVN về đoàn tụ gia đình ít lâu, thì phu nhân ông ngã bệnh qua đời .
Đã phần nào khiến quý vị thông cảm , ngơ ngẩn, ngỡ ngàng, ngại ngùng, nguy ngập, nhưng xin đừng hiểu là ngông nghênh, ngổ ngáo, ngầu …lý do thi sĩ Hoa Văn thương yêu, trọng kính vợ, trên cả mộng mơ, vương vấn…
Cho dẫu hiện nay, ông cũng có vài nhân ảnh nàng thơ tuổi lục tuần, sẵn sàng …hy sinh vì đại nghĩa thơ, sẵn sàng xử lý thường vụ đối tượng thơ, khi thi hứng Hoa Văn vỡ nguồn, gây lũ lụt tràn bờ … Thơ muôn tuổi .
CAO MỴ NHÂN
VTLV-01/11: TRANG ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM CỐ TỔNG THỐNG VNCH NGÔ ĐÌNH DIỆM

THƠ XƯỚNG HOẠ: NỖI LÒNG CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀ THƠ HOẠ
NỖI LÒNG (Bài Xướng) –
Gươm đàn nửa gánh quảy sang sông
Hỏi bến: thuyền không, lái cũng không
Xe muối nặng nề thương vó ký
Đường mây rộng rãi tiếc chim hồng
Vá trời lấp biển, người đâu tá
Bán lợi mua danh, chợ vẫn đông
Lần nữa nắng mưa theo cuộc thế
Cắm sào đợi nước, thuở nào trong.
Năm 1953 – TT NGÔ ĐÌNH DIỆM
*
NỖI LO MẤT NƯỚC – CAO MỴ NHÂN ( Kính cẩn hoạ )
QUÂN VỀ ( Bài Hoạ )
Quân về kích giặc sạch non sông
Xoá bỏ lằn ranh chủ nghĩa không
Để lũ Tàu Ô tan mộng huyễn
Cho bầy Hồ tặc vỡ chuyên hồng
Cộng Hoà phục hoạt nơi quê mẹ
Nhân Chủ tồn vinh cõi Á Đông
Xã tắc sơn hà luôn vĩnh cửu
Bản đồ thế giới VIỆT NAM trong…
Hawthorne 19 – 11 – 2019
CAO MỴ NHÂN – 2 – 11 – 2025
BÀI CẨN HỌA CỦA PHƯƠNG HOA
TIẾC NGÔ CHÍ SĨ
(Thành kính cẩn họa)
Gánh nặng vai oằn nợ núi sông
Đâu người chia sẻ? Có bằng không!
Trời NAM rộng mở lòng hưng quốc
Đất VIỆT thênh thang cánh hộc hồng
Cũng bởi cô thân khi hạ trưởng
Nên thành đơn độc buổi tàn đông
Tiếc thay chí sĩ đời oanh liệt
Yêu nước thương nòi sống sạch trong.
Phương Hoa – OCT 31, 2025
BÀI CẨN HỌA CỦA THA NHÂN
CƠ TRỜI KHÓ CHUYỂN
Kẻ sĩ đem tài giúp Núi Sông
Một thân trăm họ ví bằng không
Quốc Gia chính nghĩa ngăn tô đỏ
Dân Tộc cờ vàng chắn nhuộm hồng
Tự quyết nêu cao quyền Nước Việt
Tự cường giữ vững lợi Dân Đông
Cơ trời khó chuyển đành vong mạng
Vị Quốc đâu màng chút đục trong!!
Tha Nhân kính phụng họa thơ ‘’ NỖI LÒNG’’ Chí sĩ Ngô Đình Diệm – Camthành Nov 23, 2007.
BÀI CẨN HỌA CỦA DUY ANH
NỖI LO MẤT NƯỚC
Gót sắt giặc Tàu giẫm núi sông
Ngàn năm đô hộ nhớ hay không?
Tìm trang tuấn kiệt nòi Cồ Việt
Kiếm đấng anh minh giống Lạc Hồng.
Bán nước cầu vinh, không phải ít
Buôn dân trục lợi, quá là đông.
Thành Đô hiệp ước* bây đà ký
Phản Quốc, cần gì biết đục trong!
DUY ANH
*CSVN ký với Tàu cộng 1990
BÀI CẨN HỌA CỦA MINH THÚY THÀNH NỘI
TƯỞNG NIỆM TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM
Nhân tài một thủa gánh non sông
Định mệnh đau vời chuyện sắc không
Trở gió mù giông đùa máu lửa
Lùa mây bão tố lấp tim hồng
Cay nồng cõi tục bàn phương bắc
Đắng nhạt dòng người luận cảnh đông
Đất nước thanh bình no ấm đủ
Thương ngài tưởng niệm đức ngời trong
Minh Thúy TN
Tháng 11/1/2025
***
GIỮ GÌN NON SÔNG
Quyết chí xua Tàu giữ núi sông
Quay về lịch sử nhớ hay không
Bao lần khởi nghĩa dòng tiên tổ
Bấy thủa vùng lên máu Lạc Hồng
Dũng mạnh thanh niên gìn đất Bắc
Kiên cường tuổi trẻ quản trời đông
Mua danh bán nước đời tham nhũng
Chớ để sa lầy khó gạn trong
Minh Thúy TN
Tháng 11/1/2025
BÀI HỌA CỦA THA NHÂN – HỌA LẠI BÀI HỌA “QUÂN VỀ” CỦA THI SĨ CAO MỴ NHÂN
MỘNG TRỞ VỀ
Ôm mộng trở về giải Núi Sông
Diệt trừ sạch sẽ thứ ba không!
Cho phường bành trướng tan mơ hão
Để lũ Cáo già hết núp hồng
Chính Nghĩa Cộng Hòa tô Đất Tổ
Tự Do Dân Chủ đắp bờ Đông
Giang Sơn cẩm tú luôn bền vững
Thế giới năm châu Nước Việt trong
ThaNhân góp họa bài Quân Về của CMN
Camthành Oct 31st, 2025
BÀI CẨN HỌA CỦA THÁI HUY
THAO THỨC
Cẩn họa: Nỗi Lòng
Tài ấy đau lòng quẳng xuống sông
Công trình xây dựng đã ra không
Trách ông ấy hả hay quân Mỹ?
Trách cụ trời ư hoặc rợ hồng?
Xét kỹ nguyên do: Dìm kẻ ít
Suy cùng bởi lẽ: Ỷ mình đông
Để rồi tháo chạy đi muôn nẻo,
Hỏi nước khi nào mới gạn trong?
Thái Huy 11/02/25
BÀI CẨN HỌA CỦA NHƯ THU
TƯỞNG NIỆM
(Thành kính cẩn họa)
Khắc khoải đêm ngày chuyện núi sông!
Ơi người có vượt nỗi buồn không?
Bao lần giữ dạ lời tâm huyết
Lắm thủa gìn quê gốc Lạc Hồng
Chí dậy âm thầm lay biển Bắc
Niềm tin mãnh liệt át trời Đông
Thương nhà trọng nghĩa xua hờn oán
Phó thác cho đời tỏ đục trong.
Như Thu
11/01/2025
THƠ XƯỚNG HỌA – CỐ Cựu CỐ VẤN VTLV NGÔ ĐÌNH CHƯƠNG & CAO MỴ NHÂN – Tưởng Niệm Cố TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM
THÁNG NGÀY TƯỞNG NHỚ ( Bài xướng )
Năm lăm năm trước sáng mù sương
Giữa chốn kinh đô cảnh chiến trường
Cận tướng hô hào truy soái chủ
Tha nhân cổ suý loạn triều cương
Ma tâm mở cửa rung thiên địa
Quỷ tặc ra tay đấm nguyện đường
Ôi tiếng reo hò ngây dại ấy
Nỗi lòng sao giải hỡi quê hương ?
NGÔ ĐÌNH CHƯƠNG – 2018
BÀI HỌA CỦA CAO MỴ NHÂN
TƯỞNG NIỆM NGƯỜI XƯA ( Bài hoạ )
Trân trọng kính hoạ bài ” Tháng Ngày Tưởng Nhớ ” Của Thi Sĩ Giáo Sư NGÔ ĐÌNH CHƯƠNG – Hậu duệ Cố Tổng Thống NGÔ ĐÌNH DIỆM.
CMN
Người về “ song thất “ còn mưa sương
Đâu đó chưa yên loạn chính trường
Dẹp tuốt “ sứ quân “ trên đất nước
Dựng nhiều xã ấp giữa biên cương
Muôn năm vẫn nhớ Ngô nguyên thủ
Vạn thủa nào quên khách giáo đường
Huý kỵ triều xưa lời kính bái
Hương đèn chiêu niệm chốn tha hương …
CAO MỴ NHÂN – 3 – 11 – 2025
ff

