KỶ NIỆMNHỮNG NGÀYỞ BỒNG SƠN – TAM QUANBẮC BÌNH ĐỊNH

(Trích trong: Mỗi Câu Chuyện Một Bài Thơ)

Tôi đến thị trấn Bồng Sơn, Bắc Bình Định vào giữa tháng 6 năm 1973 từ nơi đóng quân mới ở Thiết Đính, một ngọn đồi thấp án ngữ con đường dẫn về quận Hoài Ân – An Lão đã bị cộng quân lấn chiếm trước đó. Thiết Đính cách Bồng Sơn non một cây số, tôi thả bộ để tìm chỗ uống cà phê.
Thị trấn đổ nát hoang tàn sau những trận đánh khốc liệt từ năm ngoái để lại. Chỉ còn nguyên vẹn một phần góc phố quanh khu chợ gần bờ sông Lại giang. Chiếc cầu sắt xe lửa sập một nhịp, gục đầu xuống dòng sông càng làm tăng thêm vẻ điêu tàn chết chóc của chiến tranh. Tôi đi một vòng lặng lẽ quan sát những người dân nghèo khổ với bộ mặt rụt rè sợ hãi nhìn nhau cảnh giác đề phòng.

Lúc ngang qua tiệm Photo Mỹ Ảnh, liếc thấy một thiếu phụ ngoài 30, khuôn mặt dịu dàng phúc hậu đang hí hoáy ở quầy, tôi bước vào xin chụp một tấm làm kỷ niệm. Đứng gần, trông bà càng đẹp hơn, mắt phụng môi son, cử chỉ nhu mì đoan chính, khiến tôi không thể không khen thầm – ở nơi bom rơi đạn réo mà vẫn có mặt một bông hoa rạng rỡ thế này thì quả là hy hữu.

Chụp ảnh xong, chân bước ra mà mắt còn ngoái lại, tôi va vào một cô bé xách giỏ đi chợ ngang qua khiến mớ rau cá tung toé. Lật đật cúi xuống nhặt nhạnh, tôi rối rít xin lỗi.
Cô bé nhoẻn miệng cười để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng làm tôi ngơ ngẩn, giọng cô nhỏ nhẹ:
-Thưa ông, tại em lơ đễnh không nhìn thấy ông … em xin lỗi!
Cô gọi tôi bằng ông và xưng em y như trong tiểu thuyết khiến tôi khoái chí, không giống các cô gái khác thường gọi tôi bằng chú và xưng con mặc dù suýt soát tuổi nhau.

Thế là tôi trổ tài làm quen:

  • Nhà cô gần đây không, cho phép tôi xách giỏ về để chuộc tội làm cô suýt ngã lúc nãy?
    Cô bé đỏ mặt lí nhí:
  • Dạ, em không dám làm phiền ông đâu…
    Miệng nói nhưng tay cô không giành lại chiếc giỏ nên tôi chậm rải xách theo, vừa đi vừa hỏi chuyện:
  • Cô còn đi học hay đi làm rồi?
  • Thưa, em học ở trường Tăng Bạt Hổ gần đây, hiện trường đang sửa chữa nên còn ở nhà chờ, mà ông đừng gọi em bằng cô nghe khách sáo lắm, tuổi em chỉ bằng tuổi em gái của ông thôi mà…

Tôi đồng ý ngay không lưỡng lự:

  • Vậy em cũng đừng gọi anh bằng ông nữa nhé?
    Chúng tôi cùng cười vui vẻ, sánh bước bên nhau, hết dãy phố, rẽ phải nhà em hiện ra dưới con dốc nhỏ gần bờ sông, khung cảnh đìu hiu, tôi hỏi:
  • Ba má không có ở nhà sao em?
  • Dạ, ba má em ra đồng trưa mới về.
    Cô kéo ghế mời tôi ngồi cạnh chiếc bàn kê bên mái hiên.
    Cô hỏi tôi, mắt hơi đắn đo:
  • Anh thích uống nước dừa không, nhà có nhiều nhưng không ai hái…
    Vốn lười biếng tôi lắc đầu:
    -Anh không biết trèo cây đâu, em cho anh uống nước lạnh cũng được mà.

Cô gái mang ra ly nước ngồi đối diện, tôi có dịp nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp với chiếc răng khểnh duyên dáng của em hơn.

Tôi đùa:

  • “Chiếc răng em giữ làm duyên
    Bao giờ đem bán, nhiêu tiền anh mua”…

Em lại đỏ mặt:

  • Anh lại chọc em rồi!
  • Em vẫn chưa cho anh biết tên để gọi?
    Em cười:
  • Thân là tên em, ba em đặt tên này vì em sinh năm con khỉ.
  • Vậy là sau anh 2 năm, anh tuổi con ngựa.
  • Anh cũng chưa giới thiệu cho em biết tên anh kia…
    Tôi chìa túi áo lính ra:
  • Tên và đơn vị anh ở đây này, còn hỏi gì nữa?
  • Có lẽ anh là chuẩn úy mới ra trường?
    Tôi lắc đầu :
  • Không, anh là lính “đơ dem cùi bắp”…
    Em ngơ ngác:
  • Là sao, em không hiểu?
  • Là lính binh nhì, hiểu chưa, “đơ dem” tiếng pháp là binh nhì, “cùi bắp” là tiếng Việt, ý nghĩa trơn tru chả có hột nào sất!

Em cười ngặt nghẽo:

  • Em không tin đâu, nhìn anh lịch lãm, mặt mũi sáng sủa, ăn nói văn hoa thế kia … sao mà binh nhì cho được?
    Tôi giả vờ nghiêm mặt:
  • Nếu không tin hôm nào anh sẽ dắt ông trung úy trung đội trưởng của anh đến xác nhận cho em tin nha?

Chúng tôi cùng phá ra cười, vừa lúc có bóng dáng ba má em từ ngoài bước vào.
Tôi đứng dậy cúi chào, ông già lạnh lùng vừa cởi chiếc áo dính bùn máng lên vách vừa hỏi trổng:

  • Cậu quen con gái tui à?
    Tôi lễ phép đáp:
  • Dạ, tụi cháu mới gặp tình cờ hồi nãy…

Chỉ nghe ông già hừ trong cổ họng, tôi thấy không ổn nên nháy mắt với cô gái ra dấu xin phép cáo từ. Em tiễn tôi ra cổng, giọng ái ngại:
-Ba em hay nói cộc lốc nhưng tánh tình hiền lắm, anh thông cảm khi khác mời anh ghé chơi.

Chào cô gái tôi bước đi, bụng nghĩ thầm:

  • Mấy cô gái thời nay cô nào cũng nghĩ giống nhau: “thà chết trên cành mai chứ không ai đeo vai cánh gà”, mình là lính lác, không ăn thua gì đâu mà tơ tưởng cho mắc công.

Về đồn tôi đem chuyện kể với thằng bạn cùng khẩu đội, vốn thâm niên công vụ ở vùng này, nó cười cười:

  • Coi chừng bỏ mạng sa tràng nghen mày!
  • Ý mày là gì tao không hiểu?
    Nó nhún vai:
  • Vùng này việt cộng đầy dẫy, đa số các cô gái là địch vận, mặt mũi hiền lành nhưng lưng quần dắt súng, dụ dỗ mấy anh lính hảo ngọt đi theo đến nơi vắng vẻ ban cho một viên kẹo đồng…
  • Dữ vậy sao?
  • Ừa … có khi rủ tới nhà chơi, nhờ xách nước rồi xô luôn xuống giếng, hoặc kêu trèo hái dừa rồi lấy sào chọt lên cho té ngã gãy tay chân, đã có mấy tay chuẩn úy mới ra trường dại gái bị chết rồi, mày mới tới nên liệu mà phòng thân.

Chợt nhớ ra lúc cô gái hỏi mình có thích uống nước dừa không, tôi lạnh gáy, nhưng nghĩ lại lẽ nào một cô gái nhỏ bé dễ thương đến vậy lại có thể nhẫn tâm ra tay đoạt mạng một con người cho được.
Tuy nhiên chắc ăn nhất vẫn phải dè chừng, từ đó tôi chỉ quanh quẩn trong đồn, ít khi ra ngoài một mình.

o0o

Thời gian sau đó, theo trung đội lên đường hành quân liên tục, tôi chừng quên mất cô gái và cuộc gặp tình cờ.
Trong hai năm binh nghiệp ngắn ngủi, dấu giày sô của tôi cũng kịp theo pháo đội rong ruổi từ Phù Cát, Phù Ly, đến An Khê, vượt đèo Mang Yang, nằm lại căn cứ 95,93, dọc quốc lộ 19, rồi từ Lệ Trung tiến về tây, tham dự trận giải tỏa căn cứ Lệ Minh, xong xuôi về Hàm Rồng nghỉ ngơi chưa nguội nòng đại bác, đã vội vã kéo súng qua Thanh Bình, Thanh An đánh nhau tưng bừng hoa lá. Hết trực thăng vận lên đỉnh Chư Xang, lại hạ sơn về miền duyên hải, qua đèo Nhông, Phù Mỹ, Hoài Nhơn … cuối cùng về lại Bắc Bình Định, đóng quân trong vòng đai chi khu Tam Quan, cách Bồng Sơn khoảng 5 cây số.

Quận lỵ Tam Quan giáp với Sa Huỳnh của tỉnh Quảng Ngãi bằng một con dốc dài gọi là đèo Bình Đê. Mùa hè đỏ lửa 1972 nơi đây cũng từng xảy ra những trận giao tranh ác liệt.
Ngày tôi đến khu vực này hoang tàn như một vùng đất chết. Trong bán kính một cây số, không cây dừa nào còn nguyên đọt lá. Rừng dừa Tam Quan nổi tiếng xanh mướt ngút ngàn của miền trung nước Việt, nay chỉ còn lại những thân cây đen đúa, nhô lên trên nền trời mây xám hình ảnh nhức nhối buồn rầu.
Buổi chiều tôi hay bần thần đứng ngắm hàng ngàn con chim se sẻ không có chỗ làm tổ, bay về đậu kín trên cây Gòn trơ trọi bên cạnh quán cà phê ba số 5, ngôi quán khiêm nhường nơi tôi vẫn thường uống cà phê mỗi sáng. Cô Trâm chủ quán là một cô gái hiền lành, tuy không xinh đẹp nhưng tốt bụng, cô hầu như cho phép những người lính, dù quen hay không, đều được phép ký tên mình vào cuốn sổ nợ chi chít của nàng. Chính vì lẽ đó khiến tôi, giờ đây vẫn còn thiếu cô một số tiền mà không có cơ hội nào để trả.

Cầu cho cô luôn được hạnh phúc và con cháu cô giàu có nhờ phúc đức cô đã để lại, nhé cô Trâm thân mến của những người lính VNCH năm xưa.

Một buổi sáng sau khi lau chùi súng ống xong, tôi chuẩn bị ra quán cà phê thì nghe có tiếng ồn ào bên phía chi khu. Mấy người bạn qua xem về cho tôi biết:

  • Bên an ninh vừa bắt một nữ du kích ném lựu đạn vô chợ, may không nổ nên không ai bị thương, hiện nhốt tạm chờ giải giao về tỉnh.

Tò mò tôi bước đến xem, phòng giam dã chiến với 2 mặt rào lưới B40 giáp với 2 bức tường hình chữ L hầu như trống trải khi nhìn từ bên ngoài vào. Hình ảnh đập vào mắt tôi là vóc dáng nhỏ nhắn của một thiếu nữ mảnh mai mặc chiếc áo kaki Nam Định màu cỏ úa, hai tay bị trói quặt ra sau chiếc ghế, đầu cúi xuống đất. Nghe có tiếng bước chân lại gần cô quay ra, và cho dù tóc tai rối bù tôi cũng kịp nhận ra khuôn mặt của cô gái có chiếc răng khểnh tên Thân mà tôi đã gặp năm ngoái.
Buông tiếng thở dài, tôi vội vã bước đi, trong lòng vừa dấy lên một ý nghĩ chua chát:
-Không biết trong đầu những người cộng sản họ nghĩ sao khi ra sức tuyên truyền, dụ dỗ những cô gái ngây thơ vô tội, mang lựu đạn ném vào chỗ đông người để giết chết chính đồng bào ruột thịt của mình?!…

Bài thơ tôi ghi lại kỷ niệm những ngày tháng ở đây là tiếng kêu trầm thống của cả một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam đang bị lưu đày trong cuộc chiến tương tàn vô nghĩa hôm qua …

KỶ NIỆM
TAM QUAN


Lửa hung tàn hè một chín bảy hai,
Thiêu quận lỵ không đọt dừa xanh lá.
Ngày ta đến nhìn bầy chim se sẻ,
Kéo nhau về đậu kín nhánh Gòn khô.

Cây trơ cành trước cửa quán cà phê,
Nơi mỗi sáng ta hay ngồi uống chịu.
Cô chủ quán thương tình luôn bán thiếu
(Khiến đến giờ ta còn nợ tiền em).

Chợ Tam Quan ta chẳng dám mon men,
Bởi thiếu nữ đa phần là việt cộng.
Miệng cười tươi nhưng lưng quần giắt súng
Dụ đi theo ban một phát kẹo đồng.

Nên mỗi chiều ta tha thẩn quanh sân,
Nhìn lô cốt, lỗ châu mai xám xịt.
Không hiểu sao loài người ưa bắn giết
Nhưng mồm luôn hò hét gọi hoà bình?

Ta học trò, vừa vướng nghiệp đao binh,
Theo đơn vị hành quân qua quận lỵ.
Mang áo lính nhưng tâm hồn thi sĩ
Chưa bao giờ thù hận kẻ thù ta.

Thương dân tình khổ nạn giữa can qua
Ngày ngại lính quốc gia, đêm sợ ma cộng sản…
Cổ hai tròng hứng hai làn lửa đạn
Theo bên nào cũng thua thiệt mà thôi.

Mong hòa bình giấc mộng quá xa xôi
Người vẫn chết sau hàng tràng pháo kích.
Con cùng mẹ chơi trò chơi thù địch,
Vuốt mặt bạn bè, vuốt lệ cả quê hương…

o0o

Nghe nói bây giờ thị trấn Tam-Quan
Đã xanh lại những gốc Dừa thương tích.
Không biết cô em ngày xưa làm du kích,
Nay có còn … lựu đạn giắt bên hông?

-Donry Nguyễn –
(Chú thích: ảnh đen trắng chụp tại Photo Mỹ Ảnh Bồng Sơn Bình Định 1973, AI làm mới lại)




NHA TRANG BIỂN GỌI – Thơ Hồng Thúy




VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM CỰU CỐ ĐẠI TÁ VNCH, NHÀ VĂN GIAO CHỈ – VŨ VĂN LỘC – CỐ VẤN VTLV.

Thành kính phân ưu

CÁC BÀI HỌA VÀ THƠ TIỄN ĐƯA CỐ VẤN VTLV GIAO CHỈ VŨ VĂN LỘC

BÀI HỌA MINH THÚY THÀNH NỘI

*

*

*

**===========================================================

Nghe tin Tiền Bối đã đi rồi 

U ám mây trời cảnh buồn ôi 

Giã biệt trần gian người tiếc nuối 

Sắc Không dẫu biết vẫn bồi hồi 

*

Đại Tá năm xưa súng đạn từng 

Anh hùng chiến trận có nào ngưng 

Con chim rã cánh đành lưu lạc 

Quay gót quặn lòng mắt đỏ rưng

*

Giao Chỉ nhà văn cống hiến mình 

Bảo Tàng Việt dựng dốc hy sinh 

Giữ hồn Sử Việt lưu nhân thế 

Tỵ nạn xứ người bước hiển vinh

Năm mươi năm mộng gánh bên đời 

Chưa thỏa non sông ngậm nụ cười 

Hạc đã bay xa rời thế tục 

Cúi đầu đệ tử lệ tuôn rơi 

*

Cố vấn Văn Thơ Lạc Việt đàn 

Lưu truyền văn hóa bốn phương vang 

Ngậm ngùi Thung Lũng Hoa Vàng úa 

Tiễn Bác trời thu lá rụng tàn

*

Minh Thúy Thành Nội

Tháng 12/3/2025

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG TANG QUYẾN
NGUYỆN XIN LINH HỒN NIÊN TRƯỞNG GIAO CHỈ VŨ VĂN LỘC ĐƯỢC YÊN NGHỈ
LUÔN KÍNH ƠN NIÊN TRƯỞNG VỀ NHỮNG ĐIỀU ANH ĐÃ THỰC HIỆN CHO ĐẤT MẸ

=====

Xin thành kính chia buồn với tang gia bác nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, nguyện hương hồn bác  đươc an nghỉ đời đời ạ

Vô cùng thương tiếc, chúng tôi vừa được từ người thân, thông báo tin buồn:

Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người giữ hồn sử Việt tị nạn, người sáng lập Viet Museum – đã từ trần hôm nay, Chủ Nhật ngày 30 tháng 11 năm 2025, tại San Jose. (Mọi chi tiết liên quan, cáo phó, tang lễ, xin được thông báo sau).




Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người sáng lập Viet Museum – đã ra đi.

Văn Thơ Lạc Việt – Cộng Đồng Người Việt San Jose vô cùng thương tiếc. Chúng tôi vừa được từ người thân, thông báo tin buồn:

Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người giữ hồn sử Việt tị nạn, người sáng lập Viet Museum – đã từ trần hôm nay, Chủ Nhật ngày 30 tháng 11 năm 2025, tại San Jose. (Mọi chi tiết liên quan, cáo phó, tang lễ, xin được thông báo sau)

Người đàn ông, với tài năng dựng lại ký ức thuyền nhân giữa lòng San Jose!

Cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc, đến Hoa Kỳ năm 1976, là một trong những khuôn mặt tiêu biểu nhất của cộng đồng Việt tại Bắc California.

Hơn ba thập niên, ông âm thầm sưu tầm từng trang thư, tấm ảnh, quân phục, huy chương, những tư liệu của chiến sĩ VNCH, và cả chiếc thuyền vượt biển – để xây dựng nên Bảo Tàng Thuyền Nhân & Việt Nam Cộng Hòa (Viet Museum).

Nằm trong Công viên Lịch Sử San Jose, ngôi nhà gỗ Victorian màu vàng ấy đã trở thành nơi lưu giữ ký ức của cả một dân tộc lưu vong.

Ông Lộc vẫn thường nói:

“Nếu chúng ta không thu góp lại hôm nay, lịch sử của hàng triệu người sẽ biến mất.”

Bằng tấm lòng và nghị lực hiếm có, ông vận động cộng đồng, quyên góp khắp nơi, rồi thuyết phục các vị dân cử – từ San Jose đến Washington D.C. – để bảo tàng được hình thành năm 2007.

Trước đại dịch, Viet Museum đón hàng chục ngàn lượt khách mỗi năm, trở thành một trong những biểu tượng văn hóa của Thung Lũng Silicon.

Di sản quý báu để lại cho cộng đồng!

Nhà văn Giao Chỉ không chỉ là người gây dựng bảo tàng.

Ông còn là cây viết đặc sắc, người kể chuyện lịch sử với giọng văn bình dị, nhân bản, sâu thẳm tình quê.

Bộ sưu tập đồ sộ ông để lại, từ thư tay, ảnh chụp, bản đồ, dấu tích chiến tranh và hành trình vượt biển, đến tấm bản đồ đồng ông quý nhất – mô tả thế giới không biên giới, nơi con người đi tìm tự do – sẽ mãi mãi ở lại như lời chứng cho một thời bi thương nhưng kiêu hãnh của người Việt.

Dấu ấn đời binh nghiệp

Cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc:

•Xuất thân Khóa 4 Cương Quyết, Thủ Đức – Đà Lạt

•Trung đội trưởng Tiểu Đoàn Biệt Lập 530 tại Bình Đông – Chợ Lớn

•Tham chiến miền Tây: các chiến dịch Nguyễn Huệ, Thoại Ngọc Hầu…

•Giữ nhiều chức vụ quan trọng trong Tổng Cục Tiếp Vận

•Giám đốc Trung Tâm Binh Thư, chỉ huy cơ quan PathFinder phối hợp với chuyên viên Ngũ Giác Đài

•Được đặc cách thăng cấp Đại Tá nhân kỷ niệm 15 năm thành lập Tổng Cục Tiếp Vận

Từ người lính VNCH đến nhà văn, từ người tị nạn đến người lưu giữ ký ức, cuộc đời ông là hành trình phụng sự quê hương trong cả chiến tranh lẫn hòa bình.

Một mất mát lớn của San Jose và cộng đồng người Việt hải ngoại.

San Jose – nơi có hơn 140,000 cư dân Việt – từng nhiều lần vinh danh ông.

Dân biểu Zoe Lofgren từng nói:

“Viet Museum là niềm tự hào của Thung Lũng Silicon. Công trình của ông Vũ Văn Lộc sẽ tiếp tục dạy cho các thế hệ mai sau về hành trình tị nạn của người Việt Nam.”

Sự ra đi của ông để lại khoảng trống lớn – không chỉ cho gia đình và bạn hữu, mà cho mọi người từng cúi đầu trước những hiện vật của Viet Museum và thầm nói lời tri ân.

Vĩnh Biệt Vị Cố Vấn Kỳ Cựu, Gần 30 Năm, Của Văn Thơ Lạc Việt!

Xin gửi lời phân ưu sâu sa nhất đến tang quyến.

Nguyện cầu hương linh Nhà văn Giao Chỉ – Đại Tá Vũ Văn Lộc

an nghỉ trong bình an vĩnh cửu.

Di sản ông để lại sẽ mãi sống trong lòng cộng đồng,

như ngọn nến thắp sáng ký ức thuyền nhân giữa đất trời tự do.

Nam Mô A Di Đà Phật

Vĩnh biệt một người giữ hồn sử Việt!

(LVH)




Tin Quốc Tế Đó Đây (11-25)




Giọt Tình Sầu | Im Lặng




Tin Tức Đó Đây (11/22/2025)




Tin Thế Giới Đó Đây (11/17)




Tin Thế Giới Đó Đây (11-16)




Tin Quốc Tế 11-14




Tin Quốc Tế 11-8




Tin Quốc Tế 11-7




Phim tài liệu mới của Vietnam Film Club

Phim tài liệu mới của Vietnam Film Club

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

Theo Giòng Sử Việthttps://youtu.be/lpiXcUq2Ei4

Bản nhạc Hồn Người Trong Gió

Kính xin phổ biến rộng rãi

Chu Lynh
VIETNAM FILM CLUBwww.vietnamfilmclub.org




TIN QUỐC TẾ 11-6




Tin Quốc Tế 11-5




Tin Quốc Tế 11-1




XOZI – KHÔNG BAO GIỜ THUA CUỘC -NEVER GIVE UP




Tib Quốc Tế 10-29




Tin Quốc Tế 10-28




TIN QUỐC TẾ 10-25




Hồi Ký Những Người Tù Cuối Cùng

Cuốn Hồi Ký Những Người Tù Cuối Cùng nói lên tinh thần bất khuất, sức chịu đựng phi thường cùng lòng dũng cảm và sự tương thân tương ái của những quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa đã bị giam giữ, lưu đày trong các trại gọi là “Tập Trung Cải Tạo” của Cộng Sản sau ngày miền Nam sụp đổ 30-4-1975. Cuốn Hồi Ký cũng nêu lên những sự diệu kỳ và linh thiêng của Ơn Trên, của Trời Phật, cậu Mẹ Việt Nam đã che chở cho những người tù chính trị trong nhà tù Xã Hội Chủ Nghĩa. Đọc Hồi Ký này, chúng ta sẽ thấy những âm mưu thâm độc tuyên truyền xuyên tạc của Cộng Sản nhắm vào chế độ VNCH đã tử tan rã như bọt nước. Sẽ hiểu rõ hơn sự trả thù tàn bạo của Cộng Sản nhằm giết dần mòn những người từ chế độ cũ từng ngày một trong trại giam đã không thành công như ý họ muốn và thế cờ đã được lật ngược như thế nào.

Trọn bộ 17 chương Audio của “Hồi Ký Những Người Tù Cuối Cùng”




TIN CÔNG NGHỆ

KHI ROBOT BƯỚC VÀO KHO AMAZON

Ở một góc nào đó của những kho hàng rộng như thành phố thu nhỏ, những cánh tay cơ khí đang chuyển động đều đặn. Không mệt mỏi, không than phiền, không cần nghỉ ngơi. Đó là hình ảnh quen thuộc tại các trung tâm phân phối của Amazon — nơi robot không còn là tương lai, mà đã trở thành hiện thực hàng ngày.

Amazon từng được biết đến là một trong những nơi tuyển dụng nhiều nhân viên nhất nước Mỹ. Nhưng chỉ trong vài năm gần đây, sự hiện diện của robot đã thay đổi cục diện. Theo nhiều nguồn tin, Amazon hiện có hơn một triệu robot hoạt động song song với khoảng 1,5 triệu nhân viên. Và điều đáng chú ý là con số robot tăng nhanh hơn rất nhiều so với con người.

Các robot thế hệ mới của Amazon — như Vulcan hay Blue Jay — không chỉ biết di chuyển, sắp xếp hàng hóa mà còn có thể “cảm nhận” độ nặng nhẹ của món hàng, tự điều chỉnh lực kẹp và làm việc liên tục suốt ngày đêm. Chúng giúp Amazon xử lý hơn ba phần tư tổng số đơn hàng toàn cầu, một con số khiến người ta không thể không đặt câu hỏi: Vậy con người còn làm gì trong chuỗi đó?

Từ góc nhìn doanh nghiệp, việc đưa robot vào dây chuyền là lựa chọn dễ hiểu. Robot giúp tiết kiệm chi phí, giảm tai nạn lao động, và tăng tốc độ giao hàng — những yếu tố cốt lõi trong cuộc cạnh tranh thương mại điện tử toàn cầu. Theo một số phân tích, chỉ riêng việc tự động hóa kho hàng có thể giúp Amazon tiết kiệm hàng tỷ đô la mỗi năm.

Nhưng đối với người lao động, bức tranh này không sáng sủa như vậy. Nếu robot có thể làm việc nhanh hơn, chính xác hơn và rẻ hơn, thì sẽ không còn lý do gì để một công ty thuê thêm hàng trăm ngàn nhân viên mới. Theo một bản ghi nội bộ được tiết lộ gần đây, Amazon có thể tránh phải tuyển khoảng 600.000 nhân viên tại Mỹ trong vòng vài năm tới nhờ tự động hóa.

Mới nghe thì có vẻ “công bằng và hợp lý” vì đó không phải là “sa thải”, mà là “không tuyển thêm”, nhưng về bản chất, điều này vẫn làm cho việc làm bị mất đi.

Trong các trung tâm logistics của Amazon, nhiều nhân viên đã bắt đầu thấy sự thay đổi. Một vài công việc được “chuyển” sang robot: bốc hành, xếp đặt, phân loại, dán nhãn, kiểm tra đơn hàng. Một số vị trí khác được “nâng cấp” – nhân viên không còn phải khiêng hàng, mà chuyển sang điều khiển robot, bảo trì máy hoặc theo dõi dữ liệu.

Vấn đề là, không phải ai cũng có thể “nâng cấp” được. Việc vận hành một hệ thống robot đòi hỏi kiến thức kỹ thuật, khả năng đọc dữ liệu, và kỹ năng sử dụng phần mềm – những điều không thể học trong một ngày. Amazon nói rằng họ đang đào tạo lại hàng trăm ngàn nhân viên, nhưng con số đó vẫn chỉ là một phần nhỏ so với lượng lao động có nguy cơ bị ảnh hưởng.

Những vùng sống nhờ vào các trung tâm phân phối — đặc biệt là vùng nông thôn hoặc ngoại ô — có thể bị tổn thương nặng nhất. Khi công việc tay chân biến mất, cơ hội kinh tế ở những khu vực này cũng dần khép lại.

“Robot giúp con người” — hay “robot thay con người”? Amazon luôn khẳng định rằng robot chỉ là công cụ hỗ trợ, không phải để thay thế con người. Lý thuyết thì đúng — nhưng thực tế cho thấy ranh giới này ngày càng mờ nhạt. Khi robot có thể làm gần như tất cả mọi việc trong kho, “hỗ trợ” và “thay thế” chỉ còn khác nhau ở cách gọi.

Một số người bênh vực Amazon cho rằng đây là tiến bộ tất yếu. Họ nói, robot làm những việc nặng nhọc, nguy hiểm, và con người nên chuyển sang công việc trí tuệ hơn. Nhưng điều họ ít khi nói tới là: Ai sẽ trả tiền cho quá trình “chuyển đổi” đó? Không phải ai cũng có điều kiện học thêm kỹ năng mới, và không phải ai cũng đủ thời gian hoặc tuổi để bắt đầu lại.

Nếu bạn là người lao động trong lĩnh vực kho bãi hay logistics, đừng chờ đến khi robot gõ cửa. Hãy tự hỏi: công việc của bạn có thể bị tự động hoá không? Nếu câu trả lời là “có”, thì việc chuẩn bị ngay bây giờ là điều bắt buộc. Học những kỹ năng kỹ thuật cơ bản, hiểu cách máy móc vận hành, hoặc đơn giản là biết cách làm việc chung với hệ thống tự động — đó là con đường duy nhất để tồn tại.

Với các nhà hoạch định chính sách, đây cũng là lúc phải nghĩ xa hơn. Cần có chương trình đào tạo lại (reskilling) quy mô lớn, hỗ trợ tài chính cho người bị mất việc vì tự động hóa, và yêu cầu doanh nghiệp minh bạch trong việc công bố kế hoạch triển khai robot. Nếu không, làn sóng này có thể tạo ra một tầng lớp “thất nghiệp công nghệ” mới — những người bị bỏ lại bởi chính tiến bộ mà họ từng giúp xây dựng.

Không ai phủ nhận rằng công nghệ mang lại lợi ích. Nhưng nếu chỉ nhìn vào con số năng suất và chi phí mà quên đi yếu tố con người, xã hội sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Robot có thể làm nhanh hơn, nhưng không biết cảm ơn, không biết thông cảm, và không nuôi sống gia đình. Chỉ con người mới làm được điều đó.

Amazon có thể đang viết nên chương mới của ngành logistics. Câu hỏi là: chương đó có còn chỗ cho con người không — hay chúng ta sẽ chỉ là những khán giả đứng ngoài, nhìn robot thay thế công việc từng nuôi sống mình?

Trí tuệ nhân tạo (AI) – đã vượt khỏi giai đoạn thử nghiệm

Theo McKinsey & Company, năm 2025 đánh dấu bước tiến lớn khi các hệ thống tự chủ (autonomous systems) và “cộng tác người-máy” (human–machine collaboration) bắt đầu triển khai rộng hơn, không chỉ là pilot mà vào sản xuất thực tế. (McKinsey & Company)

  • Báo cáo của Deloitte nhận xét rằng AI đang dần trở thành “giao thức” cơ bản như HTTP – tức là: không còn là tính năng thêm mà là nền tảng. (Deloitte)
  • Và theo tin mới từ Moneycontrol, công nghệ tạo sinh (generative AI) – sáng tạo văn bản, hình ảnh, video, âm nhạc theo yêu cầu – đã thoát khỏi phòng thí nghiệm và bước vào ứng dụng hàng ngày. (Moneycontrol)

Quy mô và cơ sở hạ tầng – đang bị thử thách

  • McKinsey chỉ ra: việc mở rộng (scaling) hạ tầng công nghệ năm 2025 không chỉ là chuyện kỹ thuật – mà còn là vấn đề chuỗi cung ứng, nhân lực, mạng lưới điện, giấy phép… (McKinsey & Company)
  • Điểm quan trọng: khi các công ty đẩy mạnh AI và robot / hệ thống tự động, yêu cầu về năng lượng và mạng lưới tăng mạnh — nếu không xử lý tốt sẽ trở thành nút thắt.

Công nghệ mới nổi – không chỉ riêng AI

  • Theo World Economic Forum báo cáo “Top 10 Emerging Technologies of 2025”: có nhiều công nghệ đang ở “ngưỡng chuyển mình” từ nghiên cứu sang ứng dụng — ví dụ “composite pin lưu trữ điện năng” (structural battery composites), hệ thống điện từ chênh độ mặn (osmotic power systems), công nghệ hạt nhân tiên tiến… (World Economic Forum)
  • Theo bài viết “The Future of Tech Is Here” thì năm 2025 sẽ là năm bước nhảy của công nghệ như “agentic AI systems”, “quantum computing”… (Solutions Review)

Điều chỉnh chính sách và rủi ro – không thể bỏ qua

  • Báo cáo Stanford University “AI Index 2025” ghi rằng đầu tư AI tăng mạnh, nhưng bên cạnh đó là lo ngại về chính sách, an toàn, quản trị. (Stanford HAI)
  • Theo báo cáo thị trường sinh trắc không chạm (contactless biometrics) vừa công bố: việc chấp nhận rộng rãi công nghệ mới cũng kéo theo các vấn đề về quyền riêng tư, bảo mật và luật pháp. (openPR.com)

Ứng dụng thực tế & cơ hội – ở ngay trước mắt

  • McKinsey nói rõ: hệ thống tự động (autonomous systems) đang đi từ thử nghiệm sang vận hành thực tế — như logistics, thiết bị công nghiệp, agent số. (McKinsey & Company)
  • Bạn hoàn toàn có thể khai thác các điểm này cho các khóa học: ví dụ “AI trong logistics”, “robot cộng tác”, “hệ thống hỗ trợ quyết định” (cho khách hàng nhỏ/ doanh nghiệp).
  • Với kinh nghiệm của bạn về đào tạo, bạn có một lợi thế: bạn có thể đưa ví dụ cụ thể, hướng dẫn thực hành, không chỉ lý thuyết.