Phương Tấn

Thưa Mẹ,

– Cuối năm 2017 ròng rã nhiều ngày và đêm, con đã lặng lẽ đi, lặng lẽ nhìn, lặng lẽ nghe về đất nước mình. Nhìn một đất nước tan hoang. Đâu đâu cũng thấy giặc Tàu – trên rừng, dưới biển, ngoài đảo, đường phố, và cả những phố Tàu, chữ Tàu, con lai Tàu trên đất Việt. Giặc Tàu đang đắm mình trong rượu bia, gái điếm, tiền bạc, huênh hoang cùng tham quan đất Việt.

 

– Mẹ ơi, con cũng đi qua nhiều kênh rạch, gầm cầu thấy được những phận đời tối tăm như bị nhận chìm trong địa ngục. Con đi qua những bãi rác với những con người đen đủi bươi móc cùng chuột cùng mèo. Con đi qua những bãi biển miền Trung mặt biển trắng phau, đất thì bạc phếch vì cá chết. Con đi qua những nhà tù nhiều như tóc bạc trắng phếu cả mái đầu, dìm bao nỗi oan sâu. Con đã đi qua và đi qua, đi qua…

 

– Mẹ ơi, giặc tràn từ phương Bắc đang hừng hực như chảo lửa, chờ chực trụng cả cơ đồ đất Việt, mong giết đi lịch sử và xóa nhòa tổ tông ta. Bài thơ: “Vớt bình minh trong đêm” con ngồi viết bên mộ Mẹ, cầu nguyện cho Việt Nam một ngày mới.

 

_________________________________________________

VỚT BÌNH MINH TRONG ĐÊM

1.

Chúng nó bán quê hương

Chúng nó bán mình rồi

Làm người dân khi chết

Không cọng cỏ che thân.

Giặc tràn từ phương Bắc

Chảo lửa trụng cơ đồ

Cháy ngàn năm chưa tắt.

Chảo lửa trụng cơ đồ

Quê hương bầm vết cắt

Cứa mối sầu khôn nguôi.

Thôi ngày đà khép mắt

E không mở bao giờ

Đêm trườn mình ve vẩy

Đêm, ôi đêm ôi đêm.

Đêm người chết thức dậy

Không còn chỗ yên nằm

Làm người dân khi chết

Không cọng cỏ che thân.

Đêm của loài quỷ đỏ

Chấm máu ăn thịt người

Nhai gan mừng tuổi thọ

Định mệnh đêm sát nhân

Nước Nam dân Hán ở. (*)

 

2.

Đêm, ơi đêm ơi đêm

Đêm cười như tiếng nấc

Đắng nghẹn cả biển vàng

Đêm cười như rót mật

Giết cả một giang san!

Ồ, đâu phải bóng ma

Và đâu phải tàu lạ

Là một loài quỷ đỏ

Nuốt biển đảo của ta!

Chúng ôm bom khiêu vũ

Trên quá khứ cha ông

Mong giết đi lịch sử

Xóa nhòa tổ tông ta!

Và niềm bí mật ấy

Khắp phố phường chúng ta

Những ổ điếm nhảy múa

Bar cất mình tung tăng

Ôm ngang lưng tuổi trẻ

Ôm ngang lưng giáo đường

Ôm ngang lưng trường học

Ôm ngang lưng tương lai

Ngã vào lòng quỷ đỏ

Lương lẹo giữa đám đông.

Và niềm bí mật ấy

Khắp phố phường chúng ta

Những áo cơm lồng lộn

Trong xác thân mỗi người.

Trên kênh rạch lụp xụp

Dưới gầm cầu tối tăm

Hắt hiu tầng địa ngục

Lục dục mùi nhân gian.

Dòng kênh đen lầy lội

Lặng lờ con xóm tối

Em vớt rau dạt bèo

Vớt một đời lêu bêu.

Chị bươi trong rác rến

Bươi cùng chuột cùng mèo

Ngẩn ngơ đời bạc mệnh

Quên bẵng một tiếng kêu!

Oằn lưng đèo cá chết

Biển, thủy mộ trắng phau

Đất miền Trung bạc phếch

Lệt xệt sóng dìu nhau.

Giọt lệ rơi thành muối

Hòa vào giữa biển khơi

Những vòng đời lầm lũi

Quay ngắc ngoải giữa trời!

Nhà tù như tóc bạc

Trắng phếu cả mái đầu

Dòng sông như cơn khát

Dìm bao nỗi oan sâu!

Việt Nam Việt Nam ơi

Thánh thần treo cổ chết

Lịch sử bước ra đường

Đương chổng đầu xuống đất

Nhìn quê hương lăn quay

Cùng một loài quỷ đỏ!

Việt Nam Việt Nam ơi

Nào cúi sâu lòng đất

Rồi soi sâu lòng mình

Sóng dậy từ nhân dân

Đâu lẽ nào vô vọng

Và lẽ nào nín thinh?

 

3.

Này anh em tôi ơi

Hãy đem rải mặt trời

Giữa ruộng vườn nứt nẻ

Hãy đem rải mặt trời

Lên mỗi lòng quạnh quẽ

Tay đã đầy tình thương

Hồn đã căng đầy gió

Hãy đem rải mặt trời

Việt Nam một ngày mới.

Tôi mừng tổ tiên tôi

Đã cho tôi lịch sử

Và mừng anh em tôi

Cùng bừng bừng bước tới.

Hãy đem rải mặt trời

Việt Nam một ngày mới.

___________________________________

(*) Nam quốc sơn hà Nam đế cư (Sông núi nước Nam vua Nam ở) là câu thơ trong bài thơ Nam Quốc Sơn Hà (Sông núi nước Nam) của danh tướng Lý Thường Kiệt.

(**) Phương Tấn Nguyễn

VỚT BÌNH MINH TRONG ĐÊM * Thơ phương tấn * VỚT BÌNH MINH TRONG ĐÊM * Thơ Phương Tấn * VỚT BÌNH MINH TRONG ĐÊM * Thơ…

Posted by phương tấn on Wednesday, February 14, 2018

About the author
Leave Comment