Lê Tuấn,  Thơ,  Văn Thơ

Tình Yêu Ma Thuật – Những Vần Thơ Tình Lê Tuấn

Tình Yêu Ma Thuật

 

Một đêm như thể ngàn đêm

Bên em gối mộng như chiêm bao về

Chung lòng ngây ngất cơn mê

Nóng đôi môi đỏ má kề bên nhau.

 

Tình yêu không có vết đau

Chỉ là dấu ấn vào sâu đáy hồn

Ghé răng cắn nhẹ môi hôn

Em co rúm lại thở dồn hương say.

 

Tình yêu không phải đắng cay

Chỉ là mật ngọt hứng đầy đam mê

Cho hoa cỏ mọc xum xuê

Cho ong bướm lượn đường quê chân tình.

 

Tình yêu ma thuật trói mình

Buộc hai mối lại đóng đinh trọn đời

Gối chăn quấn quýt tơi bời

Hồn run rẩy chết không lời ăn năn.

 

Màu son để lại vết hằn

Làn da đụng chạm dấu nhăn mịn màng

Nỗi đam mê đến nhẹ nhàng

Trăm năm trong cõi địa đàng trần gian.

 

Lê Tuấn

Viết cho lý lẽ của tình yêu

 

 

 

Giọt Nắng Chiều Thu

                                         

Giọt nắng chiều buông chạm dấu son   

Lá thu trải chiếu đón em nằm

Phù vân trên đỉnh xuôi dòng chảy

Một nhánh mai vàng nảy lộc non.

 

Nỗi nhớ mở đầu chuyện có không

Tặng em một đoá cánh hoa hồng

Thương từng nhịp thở hương nồng ấm

Cạn chén rượu đào tình nhớ mong

 

Em giấu buồn vào trong tiếng thơ

Nào ngờ người đến lại buông tơ

Làm rung động vỡ hồn cô quạnh

Lót lá mời em vào giấc mơ.

 

Ngọn gió vô tình thổi áo bay  

Thu mang lá đến che thân gầy

Sợ người nhìn thấy lòng e thẹn

Thẹn với người tình má đỏ hây.

 

Xin giữ hồn nhau thuở ngọt ngào

Gót hồng duyên dáng bước vào nhau

Tình nồng thắm thiết duyên tiền định

Trên đỉnh vàng thu, hoá nhiệm mầu.

 

Lê Tuấn

 

Tưởng Rằng Đã Quên

 

Cứ tưởng quên rồi khi bước đi

Mùa thu năm cũ tuổi xuân thì

Nào ngờ lá rụng đem niềm nhớ

Kỷ niệm trong lòng vẫn khắc ghi.

 

Em đến rồi đi buồn xa nhau

Mùa thu vàng úa những khung màu

Giận hờn thơ viết theo dư lệ

Ngôn ngữ còn vương những giọt sầu.

 

Từ đó người buồn theo núi sông

Lời thơ giá lạnh như mùa đông

Những lời hoa mỹ chôn tình chết

Để lại trong lòng khoảng trống không.

 

Tình đã xa rồi dấu biệt tăm

Nhuộm màu nâu xám áo già lam

Lời kinh sám hối còn vang vọng

Em nhớ hay quên đừng ghé thăm.

 

Một thoáng tàn phai còn nhớ nhau

Càng khơi càng thấy luỵ lòng đau

Mùa hoa năm cũ phai màu nhớ

Tóc điểm sương phai bạc mái đầu.

 

Lê Tuấn

Người nghệ sĩ lang thang

trong tâm tưởng để viết những bài tình thơ.

 

Thương tiếc mùa thu

 

Tôi thấy em

Mùa Thu tháng mười

Thung lũng hoa vàng buổi chiều gió lạnh

Em bước đi trên ngọn đồi ráng đỏ

Gợi nhớ thương đời

những mảng tối yêu thương.

 

Tôi mơ về em

Vạt nắng chiều huyền ảo

Hoàng hôn tím

mắt lệ muốn tuôn rơi.

 

Em hồn nhiên vui đùa trong nắng

Mặc kệ thu buồn lãng đãng mây trôi

Tôi tiếc thương những cuộc tình tan vỡ

Một đời qua, để lại nét đơn côi.

 

Một nốt nhạc trầm

Một khoảng trời tuổi trẻ

Khi ấy tuổi đời còn bé

Cho đến bây giờ

Tóc đã nhuộm màu sương

Vấn vương buồn

Những mảng tối rêu xanh

Cõi hồn tôi

Cỏ dại đã mọc đầy.

 

Một cành cây khô

Một chiếc lá đong đưa

Như muốn góp thêm

Mảnh thu sầu vàng úa.

 

Tôi bất chợt buồn

nhớ lại ngày xưa

Cơn gió rùng mình

Theo lối mòn nhỏ bé

Không một khoảng trống nào

Chứa hết mênh mông

 

Em ở nơi nào

giữa hai đầu chênh vênh

Cho nỗi buồn

mùa thu về buồn tênh

 

Buồn…!

 

Lê Tuấn

Nỗi nhớ mùa thu