Thư Khanh : Tâm Sự Sang Thư
TÂM SỰ SÁNG THU
Cõ những chòm mây rất đỗi buồn .
Đêm qua ngủ trọ ngọn đồi phong .
Sáng nay ngái ngủ : chưa buồn dậy .
Lá rụng tả tơi đắp mộ vàng .
Ngoài sông lác đác thuyền qua lại .
Mái đẩy chèo khua nước nặng nề .
Cô lái nghe chừng xuân lỗi hẹn .
Âm thầm nén lệ vội quay đi .
Đò không ai vẫy – sương khuya đọng .
Tóc liễu dưng sầu đứng chịu tang .
Dự báo đêm nay thời tiết lạnh .
Cô lái đò ơi … – có chạnh lòng …!
Tiết trời xuống thấp bao nhiêu độ .
Cô phụ như em – bấy lạnh lùng .
Que diêm anh tặng nay tàn rụi .
Đốm lửa tình như đốt chẳng hồng .
THƯ KHANH .
DÒNG THƠ THU
Cỏ cây mong giọt nắng hồng ,
Lá mùa thu đổ đỏ vàng như hoa ..
Sương lam chụm xuống mái nhà ,
Chim khuyên bờ tổ rúc vô nách chồng .
Không gian trầm mặc lâng lâng ,
Em tôi vội vã đến trường cho nhanh .
Đò khua mái – khoắng nước xanh ,
Con sông chậm chạp vòng quanh về nguồn .
Đố Ai cấm được Ai buồn ,
Cấm tôi cầm bút viết Dòng Thơ Thu …
THƯ KHANH
ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ
Đảng cứ độc tài – tăng quyền Đảng Trị .
Dân cứ nghèo cứ khóc cứ tha hồ .
Đảng nghe ngứa ngáy tai Đảng Quất …….
Chẳng cần dân . Ôm Trung Quốc Tam Vô .
Tổ Quốc của dân bây giờ là Đảng .
Trí thức hay không Đảng cũng cóc cần .
Xe hơi bóng lộn dư dăm cái .
Nhà nào cao ngất . Ấy nhà ông .
Kỳ lóp ngóp về thành Kỳ Cục .
Đảng đâu cần nữa hỡi ông Kỳ .
Xuôi tay mới tỉnh nguồn cơn ấy ….
Tiếng để muôn đời gột chả đi !!!!!!!!!!
THƯ KHANH
ĐỂ ĐEM ĐỘC LẬP CHO TỔ QUỐC .
Nay lại quay ra : NÔ LỆ TÀU ? !"
Em tôi vẫn cố gân cổ cãi .
Chị cứ Về Coi : biết Độc Tài .
Ngày nay Cộng Sản DAI NHƯ ĐỈA .
Thâm Độc Dàn Trời . Chị , chị ơi !
Tôi ngộ ra rồi : dân đói quá ….
Còn Đảng : bao giờ cũng như tiên .
Dân mình càng đói càng ngu dốt ..
Bữa trước không dư sao có tiền .
Không dư tiền – đi bộ được hay không ? !
Lãnh tụ : trong lao tù lãnh còng .
" Bắt Hết – Bắt không còn một mống .
Và phường du đãng lọi ngang hông ! "
Cộng Sản Việt Nam với Cộng Tầu .
Hai ĐẢNG là Một khác chi đâu .
Hai Thằng cấu kết – Đà Liên Kết .
Bóc lột dân ta : Sói cả đầu !
Mùa thu lại đến . Về bên cửa .
Ngắm là vàng bay . Gió lạnh lùng :
" Đánh Ngụy – Nguỵ Nhào : Dân mất nước .
Kiểu Nô Lệ Mới …- Rất đau thương !!!!"
THƯ KHANH
KẺ ÍT NGƯỜI NHIỀU
Một đồng : ba bốn ký gạo .
Người đói…. Quê Hương – đang trông đợi từng giờ .
Anh có nhiều anh cứ việc cho ,
Tôi có ít – chả đắn đo …cũng góp .
Một bàn tay …ngàn bàn tay …..góp góp …góp …
Mong gửi về cho kịp cứu dân đen .
Đang trong cơn đói khát … cả ngày đêm .
Chung quanh chỉ mênh mông biển nước !
– Tất cả chúng ta : Không cầm được nước mắt :
Mình còn dân yêu là còn nước bà con ơi .
Cứu dân đi – Dân thương qúy đời đời .
Trời sẽ Ghi Công lòng Từ Bi cao cả .
THƯ KHANH
Khi có em ! Thơ tình lên tiếng gọi .
Đôi bàn tay đan ấm…- lửa bàn tay ..
Đôi mắt anh dan díu ………… nhí u đuôi mày .
Gọi khe khẽ tên em từng kỷ niệm .
* Em yêu dấu ơi ! Tình vừa kịp đến .
Như Trái Sấu Dòn đang nằm giữa hàm răng .
Em muôn đời vằng vặc ánh sao trăng .
Từ đôi má đôi môi ..- Và đôi… bầu rượu qúy …
* Anh không nịnh em đâu – Ngắm em yểu điệu .
Anh thì thầm : " A ! Công chúa lên ngôi ! "
Nàng của anh sao diễm tuyệt quá trời .
Ta sao vẫn : Anh Chàng Xưa Lang Bạt …
Một túi thơ dào dạt chất ngất .
Gửi về em – Em đắc ý…-cứ ngâm .
Cho ta nghe qua đường dây …..Điện thoại …xa gần .
* Ôi Có em ! Thơ anh lên tiếng gọi .
Lửa Tình Yêu rừng rực cháy bao đêm .
Chàng thi sĩ Tất Cả chỉ Còn Em
Là lẽ sống . Em ơi : Em Là Lẽ Sống .
THƯ KHANH ( tặng Phương Thu )
THƯƠNG EM
Thương Em tôi giúp được gì ,
Lòng người Viễn Xứ xa quê – Rất buồn .
Ngắm Em trên Net tôi thương ,
Lòng tôi – lệ nhỏ , lệ tuôn khóc thầm .
Quê nhà …giữa buổi thu sang ,
Bến Xưa …Ai đã đi không trở về ? !
THƯ KHANH
THEO LÁ VÀNG RƠI
Anh có về không – xem Hà Nội .
Lá bàng từng cánh liệng ngoài song .
Em ngó thẩn thơ …mong viễn xứ .
Nhớ người Bến Cũ …mỏi mòn mong .
Người đi sao mãi không về nhỉ .
Có phải quên em . Lỗi hẹ thề ? !
Nước mắt tuôn theo . Dòng lệ nhỏ .
Âm thầm chuông đổ vọng chùa xa .
Hư vô tịch mịch chiều Quan Thánh .
Và gió mùa thu rất ..lạnh lùng .
Không mang Hơi Thở Anh về nữa .
Tất cả bây giờ …một chữ KHÔNG .
Một chữ Không to tô đậm nét .
Hồn em chới với giữa mùa thu .
Nhớ anh một thoáng tròn như mộng .
Theo lá vàng rơi …như cánh hoa …
THƯ KHANH
BÃO BỂ MƯA RỪNG
Quê Em Vùng Bỉển địa đầu ,
Một cơn Bão Biển ! Cuốn bao nhiêu nhà ……
Ôi Quê – đau đớn xót xa ,
Một manh chiếu trải vỉa hè nằm co …..
Sờ bụng không chút chi mô ? !
Quê Em Vùng Biển – ấy là Lý Sơn .
Nguồn cơn ! Ai Có Thấu Không ,
Em mong ấm bụng dù cơm trộn mì .
Ly Sơn cố quốc …ô kìa ,
Ải địa đầu hay khúc ruột thừa hỡi Ai .
Nhà em bão cuốn mất rồi ,
Ngôi trường còn sót cái ngòi bút cong …
Nhặt lên ngắm nghía đau lòng ,
Bao giờ em trở lại trường hỡi ai ? !
THƯ KHANH ( Gửi em bé Lý Sơn – nơi quê nhà vừa bị bão )
KHI CÓ EM
1- Trời đất đầu thu đẹp lạ thường .
Có em bên cạnh nắng vàng ong .
Có đôi môi đỏ – hoa hàm tiếu .
E thẹn – cho ong bướm… chạnh lòng …
2- Có em ! trời bỗng rộng bao la .
Gió đuổi mây bay dưới nguyệt tà .
Đăm đắm ngắm em …- pho tượng cổ .
Nhủ thầm : " Vệ nữ đến trong ta ! "
3- Em ơi ! Tình dẫu là hư ảo .
Anh vẫn làm thơ như thuở nào .
Có em ! trời đất nghê thường qúa .
Quăng hết phong trần . Ta có nhau …
THƯ KHANH ( 30- 9- 2009 – Đầu mùa thu Seattle )
EM CỨ NGỠ
Em cứ ngỡ sắp đông về rồi chứ .
Chiếc khăn quàng – em giành sẵn cho anh .
Cơn gió lạnh bay ngang rèm tóc rối .
Em mơ hồ nghe anh gọi : " Khanh , Khanh …! "
Ơi cưng quá những chiều xưa hò hẹn .
Chiếc khăn quàng : Quà của mỗi cuối thu .
Mầu tim tím – hoa sim thương chi lạ .
Mầu đôi môi mòng mọng dáng hoa thơ …
Mỗi lần mong mỗi lần thêm nhung nhớ .
Cứ cao thêm và cứ lạnh thêm về .
Cứ vội vã cho mình thêm Ngơ Ngẩn .
Đan khăn quàng Ngỡ Đông Sắp rồi kia …!
THƯ KHANH ( Cuối thu …- lạnh !!!!!!!!)
HOA CÚC DẠI
Hoa cúc dại bên đường đang nở rộ .
Gót hồng em sao xuyến lạ lùng ghê .
Nhớ ngày xưa thu sang đầu niên học .
Bứt cúc vàng …anh rải lối em đi .
Vuốt tóc em dưới gió thu mơn trớn .
Anh bảo rằng mái tóc ấy của anh .
Em chả hiểu bởi lòng ngây thơ quá .
Cứ chạy xa cho tóc rối tanh bành …. !
THƯ KHANH