Cao Mỵ Nhân,  Thơ,  Văn Thơ

THƠ: NHƯ HOA HỒNG ĐẬM – NGỦ GIẤC NGÀY – VĂN: Ở MỘT MÌNH – CAO MỴ NHÂN

NHƯ HOA HỒNG ĐẬM.  –  CAO MỴ NHÂN

Bởi vì hồng đậm khai xuân

Nên mây bạc ủ trăm năm sắc trời

Nhìn đâu cũng thấy nụ cười

Như hoa tình trổ trọn đời cho nhau

*

Bởi vì xưa cũng như sau

Đầu sông, cuối biển một màu yêu thương

Hồng ơi, thắm đậm nẻo đường

Đã quen từ độ hoa vương vạn mùa

*

Bởi vì hệ luỵ hơn thua

Tim đau vần vũ gió mưa muộn phiền

Thế rồi ngày tháng triền miên

Tháng năm còn lại nơi miền rong rêu

*

Bởi vì lối mộng tình yêu

Bao nhiêu tri kỷ, bấy nhiêu mê lầm

Riêng tư một chút âm thầm 

Xin thôi bão táp trong vần thơ ai…

*

 CAO MỴ NHÂN  (HNPD)

NGỦ GIẤC NGÀY.  –   CAO MỴ NHÂN 

Tôi đang muốn ngủ giấc ngày

Để quên tất cả nơi này, chốn kia

Để quên tình tự phân chia

Để không thấy cảnh biệt lìa xót xa

Sáng trời, không thấy người ta

Tiếng chim đơn độc vô ra tổ chờ

Không nhìn hoa bướm mộng mơ

Không cầm bút viết bài thơ cuối cùng

Hoang liêu trải rộng mịt mùng

Mầu xanh thiên lý, sắc hồng lửa hương

Đã như phai nhạt nửa đường

Cô đơn, mỏi mệt gọi thương nhớ về

Đêm qua mộng mị lê thê

Tôi thôi kéo nỗi đam mê về gần

Đất trời tiễn biệt mùa xuân 

Đưa tay tôi xoá trăm năm cuộc tình …

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

             15 – 5 – 2022

Ở Một Mình

*

Căn nhà rất xinh, vuông vắn cả diện tích ở lẫn vườn tược ba bề và chiếc sân nhỏ trước mặt.

Anh rể và chị gái tôi cư ngụ nơi đó khá lâu rồi.

Thành phố mang tên một thiên thần, San Gabriel, đời sống chung của người dân tương đối an bình.

Anh chị tôi là một cặp vợ chồng son, từ ngày cưới tới nay đã già, đúng 60 năm, sống như một đôi loan phượng hoà minh, chỉ chung tiếng hót gọi mặt trời chứ không hề vương chút nước mắt buồn thương…

Nhưng họ không thể vui sướng mãi, vì sự vận hành của trời đất, vì Thượng đế đã an bài cho mỗi kiếp người là vòng quanh con số 100 năm.

Tất nhiên đó cũng là cái mốc thời gian miên viễn… ở bất cứ không gian nào thuộc hành tinh này.

Thế nhưng sự gia giảm của kiếp người cũng tuỳ thuộc vào nhiều thứ lý do thực tế chứ không hoàn toàn do sự kiện linh thiêng, để mỗi cá nhân lại tự an ủi mình rằng âu là cái số.

Đó là nhận định chủ quan của tôi. Nhưng phải ngả nón bái chào thiên nhiên, một điều không ai đủ lý luận tranh cãi được với đấng tối cao, tối đại đã tạo dựng nên Trái đất thân quen cùng những ước mơ tồn tại từ kiếp này qua kiếp khác.

Người anh rể tôi đã thất lộc năm ngoái.

Năm nay bà chị tôi lại bị đau một cách phức tạp.

Tuần qua chị tôi phải nhập viện để cắt đi cục hạch đáng ghét ở ngực.

Như trên tôi đã trình bày, anh chị tôi đã có 60 năm như chim liền cánh và vĩnh viễn là vợ chồng son, hoá cho nên một năm qua bà quả phụ sống đơn chiếc trong căn nhà ở thành phố thiên thần Gabriel, không một lời ta thán.

Sự chịu đựng của một cánh chim lẻ bạn hay của người chồng hoặc người vợ còn lại là nỗi trống vắng khủng khiếp, khiến cho những đồ vật trong nhà cũng trở nên khắc khoải, buồn câm.

Tôi rời Hoa Thôn, đến thăm và ở chơi với chị vài hôm như dự định.

Tôi nói với tri kỷ của tôi, mặc dầu người hùng ở xa tôi cả trăm dặm nhớ, bây giờ xa thêm khi tôi không ở nhà, cái nơi mà hằng ngày tôi thảnh thơi viết lách thân quen rằng…

Chỉ thiếu một cuộc tiễn đưa là đầy đủ phong cách chia tay lãng mạn. Không có anh chứng kiến tôi rời căn phòng ấm áp lâu nay, tôi ngó bóng dáng tôi như một kẻ thất bại trên đường trường tình cảm sầu tư.

Tri kỷ không thốt nửa câu, có nghĩa là cứ yên lòng rong ruổi, đừng bâng khuâng anh ở bên trời lận đận, một bến Tầm Dương mơ hồ, mịt mù sương khói thành San…

Chị ra cửa đón tôi, mới giải phẫu chưa đầy ba ngày mà chị vững vàng, hoạt lạc hơn tôi đang chết chìm si dại mông lung.

Chị cười thật tươi: Thấy Mỹ chưa?

Chị tôi tên Mỹ, khác Mỵ tôi dấu ngã trên chữ My, còn tôi dấu nặng dưới chữ My.

Thấy Mỹ ở một mình quen rồi, tới bên lề sinh tử, cũng một mình thôi… có sao đâu.

Thì dĩ nhiên là có sao đâu. Nó chỉ sao khi mình có người chia sẻ.

Thế chị có đau không, có lo lắng không?

Chị tôi cười thành tiếng luôn:

Thế đau thì rên với thinh không, lo lắng thì không bước ra khỏi phòng à? Ở một mình em ạ, chỉ có thản nhiên chấp nhận thôi.

Chị cười thực sự, không phải biểu diễn.

Chị tôi đã ở 60 năm với chồng, chỉ khác một điều là mới hơn một năm nay, chị sống trong nỗi khắc phục hoàn cảnh mới, song lần này thực sự cô đơn, buồn bã, mà có hồn nhiên đến mấy cũng không thể vô tư được.

Chúng tôi vô nhà, nằm dài trên cái giường King size. Tôi úp mặt trên một chiếc gối để giấu cơn cười khi thấy chị lạc quan quá, vì trước đó tôi nghĩ chắc chị khổ thân lắm.

Chị hơi sẵng giọng: Cười cái gì?

Tôi trả lời tình thật.

Chị không đau đớn, lo lắng thật à? Sao em cảm thấy lo cho chị quá…

Chị nói như hơi thở thật dài:

Chỉ có Thượng Đế bắt buộc ta thôi, không ai muốn mà được đâu. Chị đã ở một mình mà còn bị đau đớn, lo lắng nữa thì chỉ có chết thôi. Trời xếp đặt rồi. Trời tính cho mọi người tất cả… Mỵ ơi.

Nghe chị kêu Mỵ ơi, tôi đau nhói cả trái tim, thực sự vậy, vì từ quá lâu rồi tiếng Mỵ ơi bất chợt vang lên là niềm hoan ca khen tặng hay nỗi than van tuyệt vọng từ bạn bè thân đã gọi tên tôi quen thuộc cái ngã của tôi rồi.

Tôi lặng lẽ nằm bên cạnh, nghe chị kể đều đều cuộc hành trình đi tìm lẽ sống một cách vui vẻ, tin tưởng, tưởng như chị đang ru tôi hãy cứ êm ả đón nhận chuyện đời mình, đừng ngán ngẩm, sợ hãi khiến chính mình làm rơi hết những hy vọng vốn sẵn có trong cuộc đời của mỗi chúng ta.

Chị muốn bày tỏ điều gì lúc này, khi chồng chị không còn, khi không có một đứa con?

Tôi nghĩ tới hai chữ sinh tồn, tên một bức tranh lạ lùng của một hoạ sĩ cá biệt nơi một quốc gia tôi chưa từng tìm kiếm trên bản đồ thế giới, bởi dòng chữ tượng hình riêng rẽ trên Trái đất thân quen song cách trở ngàn vạn quan san…

Bức tranh Sinh tồn mang hình ảnh ba nhân vật: nam, nữ, trẻ em, cả ba cùng khoả thân.

Bức hình người nam đứng, người nữ quỳ cho bé thơ bú sữa. Tất cả hiện diện trên một bãi biển, mặt trời đang mọc…

Ngó vô bức tranh, có một điều mà tất cả người xem đều mang chung một ý nghĩ: Tính cách trong sáng, hồn nhiên, thiêng liêng chi lạ.

Coi tranh Sinh tồn, không ai có cảm giác tục luỵ, bừa bãi và nhất là không thấy lợm giọng, buồn nôn như đứng trước một số hình ảnh loã thể cấp thấp.

Tôi hiểu ngay Đức sáng tạo vạn loài, vạn sự đã gởi gấm nơi mỗi thế nhân một nguồn sống, được ân sủng đó, hãy giữ gìn bản mệnh cho vạn chuyện sinh tồn dù thế nhân phải phấn đấu một mình.

Chị chỉ cho tôi một lượt các khí mảnh, vật dụng trong căn nhà xinh xắn của chị và chép miệng:

Không biết khi chị không còn ở lại nữa, những thứ này giải quyết ra sao?

Tôi định nói với chị rằng… Chị ơi, cái điều muốn là chúng ta ở lại với chúng nó, vật thể, chứ không phải chúng nó bơ vơ. Chúng ta muốn giữ lại bản thân cho tới khi tàn lụn hoàn toàn…

Bây giờ tôi sấp mặt trên mặt gối ướt đẫm nước mắt. Chị tôi chắc chắn chưa từng xem một bức tranh Sinh tồn nào. Chị cũng không hoài cảm, tưởng niệm mối tình duy nhất bất tử của anh chị để mong muốn sớm tái ngộ người chồng đã hư huyễn.

Chị thực sự còn hâm mộ cuộc sống này, muốn được tồn tại như bức tranh nối dài từ vạn kiếp vô thuỷ vô chung. Chị cầu xin phép lạ cho được bình yên…

Chao ôi, lẽ sống hay sức khoẻ là trên hết. Với người cao niên, người bệnh hoạn, có lẽ lý tưởng của họ chỉ là lòng mơ ước mỗi sáng thức dậy vẫn đang còn vui vẻ dưới ánh mặt trời…

CAO MỴ NHÂN

Leave a Reply

Your email address will not be published.