ĐÔI LỜI CẢM TẠ

Tạ Ơn

Tạ mẹ cha tình nghĩa thiết tha
Cho con bóng mát đẹp ngôi nhà
Trăng sinh nhật vẫn hoài vương vấn
Tưởng nhớ âm thầm lặng lệ sa
Tạ mái trường thời áo trắng thơ
Thầy Cô dạy dỗ quý hằng giờ
Chiều vương bóng Phượng tô thềm mộng
Nắng lụa đan mềm dệt cõi mơ
Tạ mái Chùa xinh học tập thiền
Kinh trì đuốc tuệ giải thần tiên
Chân nguyên an trú đời thanh tịnh
Bóng Phật hương sen chỉ lối hiền
Tạ lính Cộng Hoà nhọc xác thân
Thương binh, tử sĩ não vô ngần
Hy sinh chiến đấu vì non nước
Tù tội rừng sâu bỏ mạng dần
Tạ nước Hoa Kỳ cứu vớt mang
Quê hương ngoảnh lại khóc điêu tàn
Về miền đất hứa đầy nhân đạo
Cảm tạ vô cùng cuộc sống an
Tạ bạn chân tình sát cánh ơi
Mây trong nắng đục vẫn bên đời
Giòng sông cuốn chảy theo ngày tháng
Gió tủi mưa sầu giải nỗi vơi
Tạ bóng xuân hồng ửng mắt môi
Hạ reo nắng rực gợi bồi hồi
Thu về lá đổ rung thanh nhạc
Đông lạnh mưa gầy gợi cảm thôi
Tạ ánh trăng mờ gối giấc thâu
Trời riêng thổn thức tiếng thơ sầu
Hoa Quỳnh hé nở sương loang loáng
Đợi nét trang đài ẩn chứa sâu
Tạ các Thi Đàn lẫn Bút chương
Chân trời mở rộng bóng yêu thương
Ngõ hoa giẫm bước say hương vị
Mát mộng hồn du khắp nẻo đường
Tạ lễ đất trời được ấm no
Anh em họp mặt hưởng nhiều trò
Gà Tây hiểu nghĩa thêm nguồn gốc
Nước Mỹ ân tình khó sánh so
Minh Thuý Thành Nội
Tháng 11/25/2021
Lễ Thanksgiving
Oneness – Once and for All – Tất cả là Một – GS TS MAI THANH TRUYẾT
Giới Thiệu Sinh Hoạt Trong Mùa Tạ Ơn 2021 – LÊ VĂN HẢI
Giới Thiệu Sinh Hoạt Trong Mùa Tạ Ơn 2021 – LÊ VĂN HẢI


Lời Mời
THAM DỰ CHIỀU SINH HOẠT VÀ TIỆC TẠ ƠN 2021 VỚI LIÊN ĐOÀN HƯỚNG ĐẠO BÁCH VIỆT.
Kính thưa Quý Vị,
Theo truyền thống Phụ Huynh, Gia Đình, Bạn Bè Thân Hữu, gặp nhau trong dịp Lễ Tạ Ơn, đã được Liên Đoàn thực hiện, liên tục gần 10 năm nay.
Chỉ có năm vừa rồi, bị gián đoạn vì đại dịch Covid mà thôi.
Năm nào Tiệc Tạ Ơn cũng đông đảo, vui vẻ, đầy tình thân ái. Một trong những sinh hoạt nổi bật của Liên Đoàn, mà nhiều người mong đợi nhất khi mỗi Mùa Tạ Ơn về.
Năm nay, Trưởng Lê Văn Hải (Phó Ngoại Vụ Liên Đoàn) xung phong đảm nhận việc tổ chức, công thức có chút thay đổi, hy vọng khác lạ, vui vẻ hơn những năm trước.
Gồm 2 phần:
-Chương trình sinh hoạt trò chơi, ca hát văn nghệ, từ 2 giờ, đến 4 giờ 30 chiều, Chủ Nhật, ngày 21 tháng 11 năm 2021. Tại Cà Phê Lover, số 1855 Aborn Rd, San Jose, Ca 95121.
-Sau đó Tiệc Tạ Ơn tại Nhà hàng Cao Nguyên, số 2549 King Rd, San Jose, Ca 95122.
*Như mọi năm, Trưởng Hải sẽ là đầu bếp nấu con Gà Tây phục vụ tất cả mọi người.
*Nhiều mục vui truyền thống, lì xì, trò chơi, rút số lãnh thưởng. Đặc biệt ca hát giúp vui văn nghệ, đều có thưởng! Quý Anh nào thích tí men say, cũng phục vụ luôn! “Hổng say hổng dzề!”
Tất cả hoàn toàn miễn phí!
Để tiện việc sắp xếp, muốn tham dự, chỉ cần liên lạc với Trưởng Lê Bình (408) 628-8759 để ghi danh.
Cảm tạ Trời, Cám ơn Đời! Cám ơn Người!
Kính Chúc Quý Vị và Gia Quyến một Mùa Lễ Tạ Ơn, An Lành, Vui Tươi, Hạnh Phúc,
Trân Trọng Kính Mời
Thân Ái Bắt Tay Trái.
Tê Giác Hiền Hòa (Tên Rừng) RS (Rover Scout)
Lê Văn Hải.

HAPPY THANKSGIVING – Lê Văn Hải – Lê Tuấn – Phương Hoa
Lời Chúc Đến Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị Trong Văn Thơ Lạc Việt Nhân Mùa Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
Trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, Hải và Gia Đình xin gửi lời cầu chúc tốt đẹp nhất đến tất cả Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị và Gia Quyến:
Một ngày Lễ Tạ Ơn hạnh phúc, an lành, mọi điều may mắn. Xin Cảm tạ Trời, Người, Đời, sau 75, mang thân phận Người Tị Nạn CS, đã cho chúng ta được sống trên Quê Hương thứ hai, nước Mỹ này, với đầy đủ tự do no ấm, dân chủ và quyền làm người.
Không quên nhắc nhở, hoa Tự Do được nở, là do tưới bằng máu của những người Chiến Sĩ Hoa Kỳ đã nằm xuống, xin dâng những bông hồng cảm tạ trong ngày lễ này.
Cũng xin Tạ Ơn tình thương tình mến, của những tấm lòng, trong mục đích chung “bảo vệ và phát huy tiếng Mẹ” để Văn Thơ Lạc Việt vẫn trường tồn và hoạt động mạnh mẽ, hữu hiệu trên 30 năm qua.
Tâm tình Cảm Tạ là giữ truyền thống tốt đẹp:
Khi còn ở Việt Nam, chúng ta mừng Năm Mới với ba ngày Tết, cũng là ba ngày Tạ Ơn. Mồng Một dành để tạ ơn Đất Trời và Cha Mẹ. Mồng Hai dành để tạ ơn Thầy Cô và bà con thân quyến. Và Mồng Ba dành cho Bạn Bè.
Như thế từ thuở còn bé, truyền thống và phong tục nơi quê nhà, đã chỉ cho ta biết tạ ơn Trời, tạ ơn Người và tạ ơn Đời.
Nay trên xứ người, lại còn có ngày Lễ Tạ Ơn, cộng với truyền thống tốt đẹp của Cha Ông, trong tinh thần “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây.” Đặc biệt, xin cám ơn tất cả những giúp đỡ chân tình dành cho Hải trong chức vụ Hội trưởng gần một năm qua, cảm tạ những ân tình đáng quý mến này.
Một lần nữa, xin cầu chúc tất cả Quý Vị và Gia Quyến: Một Lễ Tạ Ơn an bình, tràn ngập tình người, ơn phước từ Trời Cao.
Mừng Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
Lê Văn Hải

Nhóm Mõ Nhân Ái Mang Không Khí Lễ Tạ Ơn 2021 Sớm Đến Với Người Không Nhà (Homeless)
(San jose) Thứ Năm tuần sau mới đúng là ngày Lễ Tạ Ơn, nhưng Thứ Năm tuần này, ngày 18 tháng 11 năm 2021, lúc 8 giờ 30 sáng, Anh Hải đã diện Nhóm Mõ Nhân Ái, đem chút không khí ngày lễ đến những người không nhà, tại sân cỏ gần thư viện Tully, San jose.
Với 5 hộp quà, cho tiết mục xổ số lấy hên, trên 50 bao lì xì, tiền mặt gấp đôi những ngày bình thường, tặng cho Homeless. Đây là những mục vui, cộng thêm vào Bữa cơm truyền thống mừng lễ Tạ Ơn.
Không khí chợt vui nhộn hẳn lên, một khách không nhà với nụ cười tươi, ôm anh Hải nói lời cám ơn: “Nhờ Quý Anh Chị, chúng tôi đã hưởng được chút không khí thương yêu của ngày lễ. Happy Thanksgiving! Chẳng có Nhóm nào đối xử nặng tình người như Nhóm các anh cả.”
Buổi cơm, phát quà, cộng vào những tiết mục chơi vui, diễn ra trong tình thân mật gia đình, ấm cúng tình người, trong một buổi sáng chớm đông se lạnh.

Câu tâm sự này, có lẽ là món quả an ủi quý báu nhất cho những người đã có thiện chí, thiện tâm phụng sự, vì nhận thấy có kết quả giúp đỡ thiết thực.
Nhân đây, trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, tôi xin đại diện Nhóm, chân thành gởi lời cảm tạ đến với tất cả Quý Ân nhân đã góp tay trong công tác nhân ái này. Xin Thượng Đế trả công bội hậu cho Quý Vị và Gia Quyến, vì những điều tốt đẹp mà quý vị đã thực hiện nhằm giúp đỡ tha nhân. Phần thưởng đầu tiên quý vị nhận được từ Thượng Đế, đó là niềm vui an bình trong tâm hồn. “Bình an dưới thế cho người thiện tâm!” Cám ơn tất cả! đặc biệt năm dịch bệnh Covid khó khăn vừa qua, vì tấm lòng mà Quý vị yểm trợ, mà chương trình đã đi được đoạn đường dài trên 28 năm!

LÊ VĂN HẢI
THƠ: Cám Ơn – Hoàng Mai Nhất & Văn: Tình H.O – Hoàng Mai Nhì
TÌNH H.O.
Ngày ấy đất nước mình chiến tranh, em ở tuổi học trò, yêu anh là lính trận. Mỗi đứa ở một nơi, em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến. Lâu lâu mình được gặp những lần anh về phép, em trốn học mình đi chơi…ôi sao mà nhớ quá! Em áo trắng học trò, đi bên Anh màu áo trận. Mình có nói gì đâu, chỉ bước đi chầm chậm…mặc trời mưa trời nắng.
Gần tới giờ tan học, mình vội vã đi về. Anh đưa em tới cửa, mình vội vã chia tay; anh trở về đơn vị, em ở lại chờ thư.
Ngày ấy điện thoại chưa phổ biến, chưa có Computer, không Internet…nên anh không có Email address. Em chỉ viết tay cho anh chuyện trời mưa trời nắng, rồi gởi thơ cho anh qua địa chỉ KBC và lâu thiệt là lâu em mới nhận được hồi âm. Thơ anh viết vội vả nhờ một anh bạn về phép, đưa cho em ở cổng trường. Rồi Ba Má biết! Mỗi lần anh về phép, anh được phép tới nhà chơi. Đám cưới mình đơn giản, tổ chức vào một lần anh về phép.
“Cưới nhau ở tuổi muộn màng
Yêu nhau tựa ánh trăng vàng không tan
…………………………………………………………
Cho dù biên cả sông sâu
Cùng anh chẳng ngại qua cầu đắng cay”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Chiến tranh càng khốc liệt, anh vắng nhà lâu hơn. Thơ về cũng lâu nữa. “Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm…Một trăm em ơi chiều nay lại cấm trại rồi…”
Anh cắm trại lâu hơn và cắm trại cũng nhiều hơn. Em chờ anh cũng giỏi hơn! Anh lính trận miền xa, em cô phụ chờ chồng. Đất nước mình ai cũng vậy đâu phải chỉ riêng mình em đâu…anh thường an ủi em như thế. Rồi mùa Xuân năm ấy, tiếng súng bắt đầu im, anh trở vể mệt mỏi. Gặp nhau chưa mấy ngày, anh bị kêu là ngụy; phải tập trung cải tạo. Em tiếp tục chờ anh!!
“Tại thời thất thế đành phải thế
Hổ vào trong cũi_chó huênh hoang
Anh hùng mạt lộ vào tù ngục
Mặc cho dâu bể chuyển xoay vần…“ (thơ Hoàng Mai Nhất)
Sau bao năm chờ đợi tin anh, em chỉ vỏn vẹn nhận đựơc một thơ anh báo tin bình an. Thơ anh không về từ KBC mà từ cái trại gì đó, ở tận miền Bắc xa xôi mà ngày xưa mình gọi nó là “bên kia bức màn sắt” .
“Núi rừng Việt Bắc thâm u lắm
Chẳng thấy mặt trời chỉ thấy mây
Hàng hàng lớp lớp mây giăng đậm
Phủ cả đường đi nghẻn lối về……”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Sau mấy ngày cực nhọc, trèo đèo, lội suối, băng rừng; lưng ng con, tay xách giỏ lương thực đi tìm thăm Anh. Gặp nhau mười, mười lăm phút, nhìn nhau mà không nói, nước mắt rớt nhiều hơn.
“Vượt rừng sâu_xứ lạ…em tìm chồng
Thăm một chút…em trở về cay cực….”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Đâu nỡ nào cho anh biết: ở bên ngoài bobo, khoai mì thay cho gạo. Với chế độ “Tem Phiếu, Họp Tác Xã”…kéo người ta lại cùng nghèo đói như nhau.
“Biết không anh! Ngày anh “đi học tập”
Dân ở nhà khoai sắn thay cơm…..”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Qua bao mùa Mai nở, anh trở về xác xơ. Lý lịch bị bôi đen bởi vì anh là lính…lính Cộng Hoà Miền Nam!!!
“Ngày trở lại anh không còn trai trẻ
Trắng bàn tay và trắng cả tương lai
Được thả về làm “tù” ăn cơm vợ
Sáng phải trình cán bộ ủy ban
Tối phải sang công an khu vực
Sống cuộc đời hận nhục phải không anh…..”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Mình cùng lăn vào cuộc sống. Em chợ trời kiếm gạo, anh góc phố vá xe; anh canh me vượt biển, em xui ngược kiếm tiền… Người ta đi gần hết; Sàigòn sẽ vắng hoe nếu ngoài kia không đến. Dân miền Trung, miền Bắc tràn ngập cả Sàigòn.
Sau hai mươi năm vất vả, mình cũng tới Hoa kỳ; đi theo diện H.O. Bây giờ trên đất Mỹ, Anh máy tính làm thơ, nhớ quê hương đất nước; hâm nóng chí trai hùng, mong một ngày trở lại, phục hồi lại quê hương.
“Nơi xứ lạ mình ngồi ôn lại
H.O. già_anh cầm bút đề thơ
Em bên cạnh nhìn thơ khẻ hỏi:
Đến chừng nào mình trở lại quê hương?
Và đó cũng là câu hỏi:
của anh, của chị, của chúng ta…
Đến chừng nào “Cờ” trở lại Quê Hương!?”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Hai con xong Đại Học . Em chăm sóc khu vườn, trồng hoa hồng thơm ngát, vun đắp tình H.O.
“Vườn nhà tôi có hoa hồng trước cổng
Cúc đủ màu, Thược Dược nở trong sân
……………………….
Vườn Thượng Bình chầm chậm
Từng chút một thành thơ…”
(thơ Hoàng Mai Nhất)
Hoàng Mai Nhì
Ngày Lễ Tạ Ơn
Tạ ơn người cho ta nơi nương tựa
Trời tự do một sức sống an lành
Đón nhân sinh vượt qua bao khổ nạn
Ngọn đuốc nhân quyền bừng sáng long lanh.
Tạ ơn nước Mỹ, đất lành chim đậu
Cho muôn sinh, nương tựa an bình
Tình thương đó, tựa núi cao biển rộng
Vượt Thái Bình Dương bao nỗi hy sinh.
Tạ ơn vùng đất cho ta sống lại
Từ bạo quyền cộng sản lắm tang thương
Vượt đại dương về đây chung sống
Sự sống vươn lên từ những đoạn trường.
Tạ ơn hoa, vì chúng sinh bừng nở
Ơn đất lành nuôi sống những kiếp người
Tạ ơn vòng tay ân tình rộng mở
Đời phong ba mưa gió đã mỉm cười.
Lễ tạ ơn, những chân tình vô lượng!
Chỉ một lần, không đủ nghĩa biết ơn
Người chân chính hãy thành tâm nhận diện
Vùng đất này nơi thay thế giang sơn.
Lê Tuấn
Cảm nhận về ngày lễ Thanksgiving 2021.
Văn Thơ Lạc Việt Trân Trọng Giới Thiệu: Tuyển Tập THƠ TÌNH & Giữa Đời Hư Thực – Mặc Khách

Vài Nét Về Nhà Thơ Mặc Khách.
Là một cây bút trong Quân chủng Không Quân nổi tiếng chuyện trị…Thơ! Các trang nhà của KQ, đều có cả một vườn thơ của Mặc Khách, như “Hội Quán Phi Dũng” chẳng hạn…vv…
Mặc Khách chỉ là bút hiệu, tên thật là Trương Lâu, quê Bình Thuận. Là một cựu sinh viên Luật khoa trước khi gia nhập quân đội. Anh là một Sỹ quan của một Quân chủng “đi mây, về gió!” cho đến ngày mất nước.
Sau 75, (tốt nghiệp…tiến sĩ!) Vì đã học 7 năm trong Trại Cải Tạo Cộng Sản, 3 năm quản chế, qua Mỹ theo diện HO.
Đã xuất bản: Tình Thơ & Một Mảnh Đời (2010), Hồn Thơ & Đất Khách (2015) và năm nay, Thư Tình & Giữa Đời Hư Thực (2021) Anh cũng là một thành viên trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.
Có lẽ VTLV rất có duyên với những cây bút yêu mây trời, lấy Không Gian làm Tổ Quốc, nên các Cánh Chim “Bốn Phương” đã quy tụ về đây! cùng hát vang bài ca “Ta Là Doàn Chim Bay Trên Cao Xanh!”
Xin hân hạnh giới thiệu tác phẩm mới của một Niên Trưởng KQ quý mến của tôi, dù Anh Em chúng tôi đã bị…gẫy cánh, kẻ thù vùi dập bẻ cánh vỡ vụn! Nhưng chẳng ai có thể mang trời xanh, gió mát, mây trắng, ra khỏi trái tim của những người Lính, một thời “tung cánh chim sắt” vùng vẫy, hiên ngang, gìn giữ bầu trời Quê Mẹ cả. Ội không gian bao nhiêu năm, vẫn…hằn nỗi nhớ!
Lê Văn Hải

Văn Thơ Lạc Việt Trân Trọng Giới Thiệu Thi Tập:
*******
TUYỂN TẬP THƠ TÌNH & GIỮA ĐỜI HƯ THỰC
*
“TUYỂN TẬP THƠ TÌNH” mới nở hoa
“GIỮA ĐỜI HƯ THỰC” ánh quang hòa
TRƯƠNG LÂU “Khoa Luật” gìn quê Mẹ
MẶC KHÁCH “Không Quân” giúp nước nhà
Quốc phá, chinh nhân đành biệt xứ
Gia vong, thi sĩ buộc rời nhà
Dồn bao tâm huyết từng trang sách
Chia sẻ cùng người, chớ bỏ qua!
***
Bỏ qua uổng lắm, “TẬP THƠ TÌNH”
MẶC KHÁCH tỏa ngời nét xảo tinh
Từ ngữ mượt mà như Phượng múa
Cú câu uyển chuyển tựa Loan trình
Đường Thi, Lục Bát… tràn phong cảnh
Thơ Mới, Ngũ Ngôn… quyện ảnh hình
LẠC VIỆT mừng vui xin giới thiệu
VĂN THƠ mời đọc “TẬP THƠ TÌNH”
Phương Hoa – BBT VTLV – AUG 3rd 2021
ĐÔI LỜI TỪ TÁC GIẢ:
Kính chào Quý vị Văn Thi Hữu VanThoLacViet
Kính chúc Quy vị và Gia Đình Sức Khỏe – Bình An – Hạnh Phúc.
Lời chia sẻ trong những tháng năm Đại dịch Vu Han (2020….)
Thời gian qua mau, ngày tháng của Thế hệ trẻ – cuối cùng của năm 1975 – càng thu nhỏ và, không xa, sẽ không còn hiên diện nơi đây … – Diện tỵ nạn HO. chúng tôi. Thế hệ cuối, cũng nhiều đau thương, cho dù cuộc sống rất đầy đủ, tại nơi đây. Có lẽ quý vị đã hiểu (tuổi trên dưới 70 t) với những đứa con mới sinh ra 1982…
và giờ đây … đã trở thành chuyện cổ tích cho những cháu trưởng thành của thế hệ @! và cũng xa vắng….
Vâng, cho tôi lưu lại chút dư vị đời tôi xót xa theo vận nước và cũng là hình bóng của những mảnh đời thân phận làm tù binh (cải tạo), đọa đày! Vâng, vì vận nước, vì nhiều nguyên nhân – Không có sự thù hận….nhưng mãi mãi sẽ hằn sâu một lằn ranh vô hình trong tâm hồn của những người Việt ly hương!
Thoảng nghe có sự kỳ thị? Nơi có du học sinh ở hải ngoại, âu chỉ là sự khác nhau về ngôn ngữ, đạo đức, văn hóa, nhân sinh quan hoặc Học Thuyết Hóa. Có gì không đúng kính xin Quý vị chỉ bảo.
Trân trọng
Mặc Khách

Lê Văn Hải xin mời quý vị đọc một bài thơ của Mặc Khách dưới đây:
VINH DANH KHÔNG QUÂN
MẶC KHÁCH
Không gian hỡi! kiêu hùng – hằn nỗi nhớ!
Của một thời lồng lộn giữa không trung
Chí làm trai in đậm nét hào hùng
Không nao núng, anh đi vào lửa đạn
*
Xếp bút nghiên, giang đôi tay đón nhận
Nợ ân tình, nợ đất nước điêu linh
Từng lệnh bay, anh chấp nhận hy sinh
Lòng quả cảm khiến bao người thán phục
*
Dưới đôi cánh, quân thù nghe khiếp đảm
Phòng không Sô Viết tua tủa vút cao
Dương cánh bay gào thét lao vào
Giặc phương Bắc, bao phen hồn run sợ!
*
Giữa thành phố, chiếc áo bay kiêu hãnh
Từng bước đi, khiêm nhượng dáng oai phong
Chí hiên ngang, lửa đạn chẳng sờn lòng
Muôn ánh mắt, ngước nhìn lòng ngưỡng mộ
*
Cảnh giàu sang, danh vọng đời tình ái
Anh lãng quên tung cánh giữa Trời Sao
Xác thân anh làm đuốc ở trên cao
Gương Anh Dũng muôn đời Tổ Quốc nhớ!
MẶC KHÁCH
Phải Chi. Nhạc Sĩ Anh Bằng Phổ thơ Mạc Phương Đình
Có Những Ân Tình
Video Đọc Truyện Hồi Ký Đội Đập Đá Trại 6 Phần 3
Happy Thanksgiving 2021
Lời Chúc Đến Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị Trong Văn Thơ Lạc Việt Nhân Mùa Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
Trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, Hải và Gia Đình xin gửi lời cầu chúc tốt đẹp nhất đến tất cả Quý Niên Trưởng, Quý Anh Chị và Gia Quyến:
Một ngày Lễ Tạ Ơn hạnh phúc, an lành, mọi điều may mắn. Xin Cảm tạ Trời, Người, Đời, sau 75, mang thân phận Người Tị Nạn CS, đã cho chúng ta được sống trên Quê Hương thứ hai, nước Mỹ này, với đầy đủ tự do no ấm, dân chủ và quyền làm người.
Không quên nhắc nhở, hoa Tự Do được nở, là do tưới bằng máu của những người Chiến Sĩ Hoa Kỳ đã nằm xuống, xin dâng những bông hồng cảm tạ trong ngày lễ này.
Cũng xin Tạ Ơn tình thương tình mến, của những tấm lòng, trong mục đích chung “bảo vệ và phát huy tiếng Mẹ” để Văn Thơ Lạc Việt vẫn trường tồn và hoạt động mạnh mẽ, hữu hiệu trên 30 năm qua.
Tâm tình Cảm Tạ là giữ truyền thống tốt đẹp:
Khi còn ở Việt Nam, chúng ta mừng Năm Mới với ba ngày Tết, cũng là ba ngày Tạ Ơn. Mồng Một dành để tạ ơn Đất Trời và Cha Mẹ. Mồng Hai dành để tạ ơn Thầy Cô và bà con thân quyến. Và Mồng Ba dành cho Bạn Bè.
Như thế từ thuở còn bé, truyền thống và phong tục nơi quê nhà, đã chỉ cho ta biết tạ ơn Trời, tạ ơn Người và tạ ơn Đời.
Nay trên xứ người, lại còn có ngày Lễ Tạ Ơn, cộng với truyền thống tốt đẹp của Cha Ông, trong tinh thần “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây.” Đặc biệt, xin cám ơn tất cả những giúp đỡ chân tình dành cho Hải trong chức vụ Hội trưởng gần một năm qua, cảm tạ những ân tình đáng quý mến này.
Một lần nữa, xin cầu chúc tất cả Quý Vị và Gia Quyến: Một Lễ Tạ Ơn an bình, tràn ngập tình người, ơn phước từ Trời Cao.
Mừng Lễ Tạ Ơn – Happy Thanksgiving 2021
LVHải
Nhóm Mõ Nhân Ái Mang Không Khí Lễ Tạ Ơn 2021 Sớm Đến Với Người Không Nhà (Homeless)
(San jose) Thứ Năm tuần sau mới đúng là ngày Lễ Tạ Ơn, nhưng Thứ Năm tuần này, ngày 18 tháng 11 năm 2021, lúc 8 giờ 30 sáng, Anh Hải đã diện Nhóm Mõ Nhân Ái, đem chút không khí ngày lễ đến những người không nhà, tại sân cỏ gần thư viện Tully, San jose.
Với 5 hộp quà, cho tiết mục xổ số lấy hên, trên 50 bao lì xì, tiền mặt gấp đôi những ngày bình thường, tặng cho Homeless. Đây là những mục vui, cộng thêm vào Bữa cơm truyền thống mừng lễ Tạ Ơn.
Không khí chợt vui nhộn hẳn lên, một khách không nhà với nụ cười tươi, ôm anh Hải nói lời cám ơn: “Nhờ Quý Anh Chị, chúng tôi đã hưởng được chút không khí thương yêu của ngày lễ. Happy Thanksgiving! Chẳng có Nhóm nào đối xử nặng tình người như Nhóm các anh cả.”
Buổi cơm, phát quà, cộng vào những tiết mục chơi vui, diễn ra trong tình thân mật gia đình, ấm cúng tình người, trong một buổi sáng chớm đông se lạnh.
Một khách không nhà khá trẻ, người VN tâm sự: “Cám ơn Quý Anh Chị Nhóm Mõ Nhân Ái và nhiều ân nhân. Không có sự giúp đỡ của quý vị thời gian qua, nhiều người tụi em sống không nổi! Khổ sở thân xác đau một, cảm giác bị xã hội bỏ rơi, đau đớn hơn nhiều!”
Câu tâm sự này, có lẽ là món quả an ủi quý báu nhất cho những người đã có thiện chí, thiện tâm phụng sự, vì nhận thấy có kết quả giúp đỡ thiết thực.
Nhân đây, trong tinh thần Mùa Tạ Ơn, tôi xin đại diện Nhóm, chân thành gởi lời cảm tạ đến với tất cả Quý Ân nhân đã góp tay trong công tác nhân ái này. Xin Thượng Đế trả công bội hậu cho Quý Vị và Gia Quyến, vì những điều tốt đẹp mà quý vị đã thực hiện nhằm giúp đỡ tha nhân. Phần thưởng đầu tiên quý vị nhận được từ Thượng Đế, đó là niềm vui an bình trong tâm hồn. “Bình an dưới thế cho người thiện tâm!” Cám ơn tất cả! đặc biệt năm dịch bệnh Covid khó khăn vừa qua, vì tấm lòng mà Quý vị yểm trợ, mà chương trình đã đi được đoạn đường dài trên 28 năm!
ĐƯỜNG CHIM HẠ LÀO
Vào một buổi sáng, Sai gòn còn chìm trong màn sương mai mỏng, chúng tôi, tất cả gồm 10 người, thuộc SĐ IV và SĐ III KQ tề tựu đông đủ trước phòng Đặc Trách Quan Sát BTLKQ, và được Thiếu Tá Trưởng Phòng hướng dẫn ra bãi đậu Phi Cơ, chiếc DC4 ngoan ngoãn chờ đợi chúng tôi ở đó.
Hoa Tiêu lên mở máy, taxi, rồi cất cánh trực chỉ Nha Trang….Đáp Nha Trang hồi 8 giờ sáng, nửa tiếng sau cất cánh lại, vượt mây mưa và hàng trăm cây số núi rừng lên Pleiku, để nhận thêm mấy Sĩ Quan Liên Lạc KQ, rồi mới bay thẳng ra Đông Hà.
Trên lộ trình cuối cùng này, trần mây thấp và dày đặc, Phi cơ tránh mây, đã phải bay lên cao, lên cao mãi…Tôi đoán chừng cao độ khoảng 15 ngàn bộ! Không khí buốt lạnh, làm chúng tôi ngồi co ro trong những chiếc áo Blouzon và phải hút thuốc lá liên miên. Sau gần một tiếng đồng hồ trôi theo mây gió đường xa, Phi cơ chao nghiêng, chúng tôi nhìn thấy thành phố Quảng Trị hiện ra mờ xa dưới cánh, một Phố Thị mà riêng tôi đã non mười năm bỏ xa biền biệt…
Bây giờ, thì mỗi người thả hồn trôi theo những suy tưởng, những băn khoăn, và niềm lo lắng về sứ mạng sắp phải thi hành, trên Chiến trường khốc liệt, mà chúng tôi ai nấy đã biết ít nhiều qua báo chí, và đài phát thanh.
Phi Trường Ái Tử, hiện ra lờ mờ dưới lớp mây mù, in một vệt đen dài trong màn mưa mỏng, con tàu xà thấp cánh gió, đáp nhẹ và quay đậu, đổ chúng tôi xuống sân đậu.
Cơn mưa buồn và nhẹ hất vào mặt chúng tôi, giữa chốn mênh mông của Phi trường.
Chúng tôi đứng co ro khúm múm, trong cái lạnh buốt giá của mùa mưa xứ này. Sau 15 phút thấp thỏm chờ đợi, thì một chiếc xe Dodge cũ kỹ chạy lại gần, mười mấy khuôn mặt KQ từ trên xe nhảy xuống, chào hỏi qua loa, rồi vội vã phóng lên Phi cơ, như trút bỏ tất cả khó nhọc lại cho trận chiến! Cho chúng tôi! Những ngày tháng rét lạnh, hiểm nguy và vất vả, nhọc nhằn….
Họ là những người hết hạn biệt phái và chúng tôi là lớp người tiếp nối nhiệm vụ của họ…
Chúng tôi lên xe về căn cứ, bảy cây số ngàn đuờng xe, với khung cảnh nhuộm đầy sắc thái Chiến Tranh, âm thanh hỗn loạn của Phi cơ, Trọng Pháo, Xe Tăng, Vận tải, chuyển quân rầm rộ…
Không khí mổi lúc mỗi ngồm ngộp, tạo nên bao nỗi giao động trong tâm hồn mọi người, cơn mưa như tấm màn lưới nhện, đan nhẹ vào không gian giá rét và không khí lạnh lẽo bao trùm rộng lớn.
Chúng tôi đến Biệt Đội VO10, một biệt đội thuộc biệt đoàn Tiền Phương, do Thiếu tá Mạnh làm Biệt Đội Trưởng,
Biệt Đội này gồm các loại máy bay như: HU1, H34, OV2, OV10.
Với nhiệm vụ Đổ Bộ, Tải Thương, yểm trợ Hỏa Lực.
Chúng tôi ở chung với anh em PĐ 110, và PĐ 114, cùng các Sĩ Quan Không Trợ, bay OV2 hướng dẫn C47 và C119 yểm trợ hỏa Lực ban Đêm.
Căn nhà chúng tôi tá túc, chỉ là một kho chứa vật liệu cũ của Hoa Kỳ, vừa chật chội lại vừa thiếu thốn tiện nghi,
Buổi Sáng, buổi Trưa chúng tôi dùng bữa ở Mess hall của Bộ Binh Hoa Kỳ, buổi chiều về nhận Briefing và đi bay, mỗi ngày chúng tôi có khoảng 24 Phi Vụ.
Chúng tôi bay phối hợp với Đồng Minh Hoa Kỳ, trên loại máy bay OV10.
Đây là loại Phi cơ vừa có thể bay bằng hệ thống Phản Lực, vừa có thể bay bằng hệ thống Cánh quạt.Trang bị 8 nòng Minigun và 14 Rockets, hoặc loại 4 nòng Minigun và 28 Rockets. Cũng có thể trang bị Minigun và 02 trái bom 250 lbs, tùy theo tình hình của Chiến trường.
Biệt đội có chừng 20 chiếc OV10, Hoa Tiêu Mỹ biệt phái từ Thái Lan qua.
Chúng tôi bay mỗi ngày 02 Phi vụ, mỗi Phi vụ từ 4 đến 5 tiếng đồng hồ.
Phần nhiều cất cánh dưới Trời mưa, và lên đến 9, 10 ngàn bộ mới lấy hướng, bình phi, và vượt hàng trăm cây số đường núi mới qua Hạ Lào.
Thời tiết vùng Hành quân thường tương đối tốt hơn vùng xuất phát.
Chúng tôi bay 7 hoặc 8 ngàn bộ trên mục tiêu. dưới tầm mắt chúng tôi là một màu xanh rừng núi, điệp điệp trùng trùng, một vùng hoang vu xa lạ, đầy dẫy huyền thoại về rừng thiêng nước độc, khói lửa bốc cháy ngút ngàn, ven sườn đồi, chân núi, triền dốc, lối mòn, chỗ nào cũng lăn lóc, ngổn ngang xe Tăng, vận Tải Bắc Việt.
Hệ thống đường mòn và khe suối ở đây chằng chịt, chi chit.
Đồi 31, một ngọn đồi chiến lược, một cao điểm Quân sự, luôn luôn ở trong tầm mắt, trong liên tưởng thường trực với một trận giao tranh khốc liệt, bây giờ trơ trọi hoang tàn…
Mỗi Phi Xuất của chúng tôi hướng dẫn từ 4 đến 12 Phi tuần Phản lực Hoa Kỳ, U2
Oanh kích phần nhiều là tiếp cận, vì Cộng quân luôn bám sát các cánh quân Dù, Biệt động quân, Thủy Quân Lục Chiến và Sư Đoàn 1 Bộ Binh.
Phản lực Mỹ gồm có A3, A4, A6, A7, F100, F4C,
F.A.C Việt Nam gồm những KQ ưu tú trong ngành Quan Sát, nên mặc dù hỏa lực của Địch rất mạnh (theo tin tức của Tình Báo thì có chừng 2 ngàn súng Phòng Không của Địch luôn hoạt động) chúng tôi cũng vẫn liên lạc chặt chẽ thường xuyên với Quân Bạn, và hướng dẫn oanh kích thật chính xác mục tiêu, gây nhiều nỗi kinh hoàng cho Địch Quân cũng như những tổn thất trầm trọng cho đối phương.
Thời tiết thường xấu, nhất là tại các vùng hành quân, mây, mưa, gió, đạn Phòng Không vẫn là những đe dọa thiết thực đối với KQ.
Mặc dù vậy, chúng tôi đã tình nguyện gia nhập Quân Chủng Không Quân, làm việc trong đơn vị tác chiến, nên cho dù hiểm nguy cách mấy, chúng tôi vẫn không sờn lòng.
Có lao vào vùng lửa đạn, mới có những cảm giác “không tả”, “vô lường” vì cao xạ phòng không của Địch lúc nào cũng đan từng mảng lưới lửa đạn, và tạo thành từng rừng bông khói trắng từ 8, 10, 12 đến 14 ngàn bộ….Điều đó có nghĩa là: Phi cơ lúc nào cũng bay trong tầm hiệu quả của Phòng Không Địch!
Phương thức “né đạn” là phải bay lượn thường xuyên, nhất là những lúc xạ kích hoặc chỉ điểm, chúng tôi phải rất cảnh giác và khéo léo “Xàng qua, Xàng lại” để tránh đạn của Địch.
Thông thường mọi người vẫn quan niệm “Đạn tránh người” nhưng thực tế ở chiến trận “Hành Quân Hạ Lào” này, thì…”Người phải tránh đạn”!!!
Vì OV10 có thể bay được bằng chong chóng và phản lực, nên rất lợi hại, muốn bay chậm hay bay nhanh đều dễ dàng hành động, cũng vì ưu điểm đó, mà giờ này tôi mới còn có cơ hội ngồi viết bài này!
Mỗi Phi vụ ở Chiến trường Hạ Lào, tưởng chừng như gấp 5, gấp 7 lần so với những Phi vụ ỡ vùng IV hay ở Miên, luôn luôn được ăn “G”, Black out và red out, là chuyện “cơm bữa”.
Ngày mới ra đây, Phi vụ đầu tiên chưa quen, có anh đã “cho chó ăn chè”, phần đông thì cũng rất mệt mỏi và…thần kinh giao động!
Nhưng khi “quen nước quen cái” rồi, thì bổn phận, trách nhiệm đã lấn áp tất cả, có khó khăn, gian nguy, mới nảy sanh lòng quyết thắng, khả năng và kinh nghiệm mới có cơ hội được thể hiện tròn nét,
Vâng, những ngày biệt phái từ vùng IV ra vùng I, để tham dự trận đánh lịch sử Hạ Lào đã qua rồi, nhưng nó vẫn còn mãi với những kỷ niệm vàng son, trong muôn vàn kỷ niệm nối kết của cuộc đời xông pha lửa đạn, mong có một đất nước Việt Nam Hòa Bình Thịnh Trị, muôn người như một, sống chan hòa tình thương đồng loại.
Tưởng cũng nên đan cử ra đây, một vài kỷ niệm, mà chính nó đã tô thành những nét son chói đỏ trong lịch sử chiến tranh Đông Dương, một niềm hãnh diện lớn lao cho Sư Đoàn IV KQ cũng như Phi Đoàn 116 vậy.
Đồi 31 là một cao điểm Quân Sự do Tiểu đoàn 39 Biệt động Quân trấn giữ. Trời hôm đó hơi xấu, trần mây thấp, mà áp lực địch có phần nặng hơn mọi ngày, Địch với súng cối, hỏa tiễn, bắn như mưa bão lên đồi, khói lửa và cát bụi bốc cao mịt mù, đồng thời xe Tăng và Bộ Binh Bắc Việt kéo ào ạt lên đồi, như chốn không người, Đại úy Tôn Thất Tân (PĐ110) và Đại úy Nguyễn viết Trường (PĐ 116) đã cố gắng tập trung các Phi tuần Phản Lực của Hoa Kỳ, để dội những trận mưa bom xuống Địch, hòng đập tan âm mưu dã man của chúng, hàng loạt MK82, BLU27, BLU32, rơi xuống như vũ bão, khiến Địch Quân khựng lại. Nhưng, rất sui, khi đó có một Phi cơ loại F4C bị trúng đạn phòng không, hai Phi Công Hoa Kỳ nhảy dù xuống đất, thế là theo lệnh của trên, tất cả các Phi Công Mỹ được lệnh bỏ Đồi 31, để cấp cứu hai Phi Công bị nạn này,
Đại úy Tân và Đại úy Trường đành nghẹn ngào và uất hận khi chứng kiến Địch quân tràn ngập đồi 31!
Trước đó mấy ngày, Đại úy Nguyễn viết Trường đi bay với một trung uý Mỹ trên loại máy bay VO10, anh được biết có một Phi hành đoàn trực thăng Hoa Kỳ gồm 07 người, đã bị trúng đạn phòng không của địch, họ đã sống trong nỗi kinh hoàng trong 02 ngày 03 đêm, mọi phương tiện cấp cứu của Hoa Kỳ đều thất bại, Phi cơ đến cứu không vào được mục tiêu vì hỏa lực Địch mạnh vô cùng.
Đại úy Nguyễn viết Trường ( PĐ 116) quan sát mục tiêu, khi biết có thể liên lạc trực tiếp với Phi hành đoàn bị nạn, anh đã cho biết với kinh nghiệm bao năm chiến đấu với Cộng Quân, anh có thể cứu được 07 người Mỹ này, và chỉ cần thời gian là nửa ngày mà thôi!
Sau khi được sự chấp thuận của hai phía Việt Nam và Hoa Kỳ, anh bắt đầu tiến hành những phương cách của riêng mình nghĩ ra,
Thoạt tiên, anh đề nghị cho oanh kích dữ dội một mục tiêu cách xa đó, với mục đích đánh lạc hướng suy nghĩ của Địch quân, trong lúc đó anh đề nghị cho “đổ” một toán Hắc Báo cách nơi toán lâm nạn khoảng 10 Km, rồi hướng dẫn họ đến mục tiêu giải cứu 07 quân nhân Hoa Kỳ, để giữ an toàn cho đám Hắc Báo, anh đã cho thả bom theo hình chữ U xung quanh toán Hắc Báo,
Phi Tuần, F.A.C, và toán Hắc Báo đã được phối hợp một cách nhịp nhàng và hữu hiệu, dưới tài điều động của Đại uý Nguyễn viết Trường, kết quả toán Hắc Báo đã đến nơi chỉ định an toàn.
Khi toán Hắc Báo và Phi đoàn thọ nạn liên lạc được nhau, sẵn sàng thực hiện việc giải cứu, Đại uý Trường đề nghị cho thả bom theo hình chữ L và hướng dẫn trực thăng đến “bốc” toàn bộ mọi người về căn cứ Khe Sanh, theo hướng do anh chỉ định.
Thời gian cấp cứu vỏn vẹn đúng nửa ngày, theo như tiên đoán của anh. Thật là một Phi vụ tuyệt vời,
Câu trả lời cho các báo chí ngoại quốc của Đại úy Trường là:
“ Bất cứ một người Việt Nam nào khi gặp trường hợp như anh, đều làm được như anh, có khi còn hay hơn anh nhiều”.
Kết quả, Đại úy Nguyễn Viết Trường được tuyên dương và gắn huy chương tại Bộ Tư lệnh Không Quân, là chiến sĩ xuất sắc, được đi du ngoạn Đài Loan, Hồng Kông, và được báo chí Việt Nam, và báo chí Mỹ đăng hình và phỏng vấn.
Trong một Phi vụ khác, Phi hành đoàn gồm Đại uý Hudges và Đại úy Mai trí Dũng (PĐ116) cùng bay trên OV10, số đuôi 789, cất cánh lúc 16 giờ 15 phút, tại căn cứ Ái Tử, đến vùng hành quân, hướng dẫn 02 Phi cơ A6 oanh kích tiếp cận, cho một vị trí của Dù, tình hình rất nguy khốn, vì Địch quân vây hãm và tấn công dữ dội…
Lúc xuống bắn Rockets để đánh dấu mục tiêu, ở cao độ 5000 bộ, phi cơ trúng một loạt phòng không của Địch, động cơ ngưng hoạt động, khi kéo lên, cũng bị thêm một loạt cao xạ khác, làm nổ tung ổ đạn Minigun bên trái, nhưng cả hai đồng quyết định cố gắng bay về Đà Nẵng đáp, vì có nhảy dù ra ở đây cũng chết vào tay quân thù, rất may mắn, đáp Đà Nẵng an toàn,
Phi hành đoàn quả là gan dạ và “hết xảy”!
Những Phi vụ nêu trên, cho thấy khả năng và lòng can đảm của những người Không Quân chúng tôi có thừa!
Nhưng cuộc chiến Việt Nam với nhửng ràng buộc vào Đồng Minh, đã ít nhiều ảnh hưởng đến tinh thần và lòng yêu nước của chúng tôi!
Đến nay, Lịch sử đã sang trang, những người đáng phải thắng lại thua, những người đáng phải thua lại thắng!
Đất nước Việt Nam còn nhiều trăn trở, lắm đau thương, cho đến nay mấy chục năm Trời đã trôi qua, nhưng những chứng nhân lịch sử vẫn ít nhiều còn tồn tại, họ đã, đang và sẽ nghĩ gì? Hành động gì? Chắc không ai trong chúng ta không biết và không hiểu, hơn nữa có một điều khẳng định được:
Họ đã một thời vì lòng yêu nước, vì chính nghĩa Quốc Gia, đã cống hiến tuổi thanh Xuân cho Quê Hương đọa đầy này!
Thật đáng trân trọng lắm thay!
SA GIANG
(NGUYỄN VĂN ĐỨC PĐ116)
PHẬT SỐNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
1 câu chuyện có thật
Sinh ra tại Edinburgh (Scotland) nhưng Scott Neeson đã chuyển tới Australia định cư khi mới 5 tuổi. Ông là con trai của một lao công và một quân nhân. Năm 17 tuổi, Scott quyết định bỏ học và sống dựa vào tiền trợ cấp thất nghiệp. Nhờ chương trình hỗ trợ của chính phủ, ông được nhận vào vào một rạp chiếu phim là nhân viên kỹ thuật phòng chiếu.
Câu chuyện nhẽ ra sẽ kết thúc tại đây nếu không phải Scott là người khá tham vọng và tràn đầy nhiệt huyết. Người đàn ông này kiên trì leo lên từng bậc thang trong ngành điện ảnh, từ một nhân viên phát hành phim đến nhân viên kinh doanh phim. Cuối cùng, mọi công sức của Scott cũng được đền đáp khi ông được bổ nhiệm là Giám đốc Chi nhánh Australia của hãng 20th Century Fox (nay là 20th Century Studios thuộc Disney).
Bước ngoặt đến với Scott vào năm 2000 khi ông chuyển tới Los Angeles để tiếp quản vị trí trong mơ – Chủ tịch của 20th Century Fox International. Ông có thu nhập hơn 1,5 triệu USD/năm, sánh vai cùng với những tài tử hạng A của Hollywood trên thảm đỏ.
Chuyến đi định mệnh tới bãi rác nghèo nhất Campuchia
Trong 10 năm tại Fox, Scott đã có một sự nghiệp thành công rực rỡ, giám sát nhiều bộ phim có doanh thu cao nhất thời đại như Titanic, Star Wars, and X-Men. Đối với nhiều người, vị Chủ tịch sở hữu mọi thứ trong tay: một vị trí quyền lực trong ngành phim, những người bạn nổi tiếng, một căn biệt thự nguy nga, siêu xe và du thuyền.
Tuy nhiên, ông vẫn cảm thấy thiếu điều gì đó. “Tôi nghĩ là mình có vấn đề. Càng kiếm được nhiều, tôi càng không hạnh phúc”, ông tâm sự.
Năm 2003, chỉ vài tuần trước khi nhận vị trí mới ở Sony Pictures, Scott tới Phnom Penh (Campuchia) để du lịch. Chuyến đi 6 tuần này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông.
“Tôi muốn xem nơi nghèo nhất đất nước”, Scott nói. “Họ đưa tôi đến Stung Meanchey – một bãi rác sâu hơn 90m và rộng hơn 100.000 m2”.
Tại đây, Scott chứng kiến hơn 1.500 đứa trẻ đang nhặt nhạnh giữa cái nóng hơn 50 độ C, xung quanh là đống rác đang phân hủy đầy và thải khí mê-tan, còn mặt đất như bị nung chảy. Ông còn bị bỏng ở chân do không để ý nơi mình giẫm lên. Khắp nơi nồng nặc mùi hôi thối.
Nhiều đứa trẻ ở đây bị cha mẹ bỏ rơi vì nợ nần, ốm đau, nghiện rượu hoặc tái hôn. Chúng buộc phải tìm phế liệu ở bãi rác này để đam bán, hôm nào may mắn thì được khoảng 1 USD (khoảng 23.000 VNĐ)
Scott muốn giúp những đứa trẻ này, nhưng ông có thành kiến với các tổ chức từ thiện. Cựu Chủ tịch 20th Century Fox sợ tiền không đến tay các em, lại lo “một cây chẳng làm nên non”.
“Lý do thứ ba: Đây vốn không phải là chuyện của tôi”, ông nói. “Tại Mỹ, bạn như đang sống ở bên kia thế giới. Bạn trả tiền thuế và chính phủ có quyền quyết định các khoản viện trợ nước ngoài”.
Tuy nhiên, bản chất lương thiện khiến Scott không thể lờ đi hoàn cảnh của lũ trẻ.
“Tôi biết chúng sẽ không bao giờ rời khỏi bãi rác nà. Chúng sống ở đây, chết cũng ở đây. Chúng có thể trở thành nạn nhân buôn người. Những bà mẹ sẽ sinh con tại đây. Điều này chẳng khác nào tận thế. Thật kinh khủng”, ông nói.
Khi thấy một đứa trẻ 9 tuổi đi ngang qua mình trong bộ dạng rách rưới, Scott đau lòng khôn xiết. Bụi bẩn, rác thải bám đầy người đứa trẻ, khiến ông còn chẳng thể nhận ra em là trai hay gái. Chỉ mất 90 phút và 35 USD tiền phí dịch vụ, Scott đã giúp đứa trẻ đó được tới trường và có tiền trang trải sinh hoạt hàng tháng.
Đây cũng là lúc mọi hoài nghi về từ thiện biến mất trong lòng ông.
“Là một con người, là một sinh vật đang sống trên Trái đất này, đây là nghĩa vụ của tôi. Tôi không ngờ rằng việc thay đổi số phận của đứa trẻ đó lại dễ như vậy”, ông cho biết.
Cuộc sống giằng xé giữa hai thế giới giàu – nghèo
Khi quay về Mỹ để bắt đầu công việc mới, Scott Neeson tự hứa sẽ không để bản thân rơi vào cảnh khủng hoảng tuổi trung niên thường thấy tại Los Angeles.
“Tôi đã làm việc hơn 26 năm trong ngành điện ảnh. Từ một nhân viên kỹ thuật chiếu bóng tại rạp phim lưu động, tôi đã nỗ lực hết mình để có ngày hôm nay. Tôi sẽ không vứt bỏ mọi thứ đi như vậy”, ông thuyết phục chính mình.
Tuy nhiên, khao khát được giúp đỡ lũ trẻ khiến Scott suy nghĩ rất nhiều. Trong một năm sau đó, cựu Chủ tịch 20th Century Fox vừa làm việc tại Hollywood, vừa tới Campuchia để làm thiện nguyện.
Có hai thế giới song song tồn tại trong cuộc sống của ông: Mỗi tháng, ông sẽ dành 3 tuần để giải quyết công việc, ngồi ghế hạng nhất trên máy bay, tham dự giải Oscars, gặp gỡ các ngôi sao điện ảnh, kiếm cả triệu USD/năm. Sau đó, ông sẽ gửi số tiền này đến Campuchia.
“Điều tôi không tính tới là những sang chấn tâm lý do phải liên tục chuyển đổi giữa hai thế giới khác nhau trong vòng 24 tiếng. Một bên là lối sống buông thả và xa hoa, một bên là bãi rác nghèo nàn và tồi tệ – nơi lũ trẻ có thể chết trước mặt bạn chỉ vì thiếu sự chăm sóc y tế cơ bản”, ông nói.
“Tôi không thể sống giữa hai thế giới như vậy được”.
Dù vậy, phải đến khi chứng kiến một khoảnh khắc sinh tử khó quên, Scott Neeson mới hạ quyết tâm buông bỏ tất cả.
Vào thời điểm đó, cựu Chủ tịch 20th Century Fox đang đàm phán với một diễn viên nổi tiếng cho bộ phim sắp công bố. Xong việc, ông bay tới Campuchia, còn ngôi sao kia đến Tokyo (Nhật Bản).
Scott tới thẳng bãi rác và gặp bốn đứa trẻ mồ côi dưới 10 tuổi. Các em đang hấp hối và không ai có thể đưa các em tới bệnh viện. Ông hoảng sợ và không biết mình nên làm gì.
Đúng lúc ấy, nam diễn viên vừa bay tới Tokyo kia gọi điện cho Scott. Anh ta khá bực mình vì công ty ông đã cung cấp sai tiện nghi trên chuyên cơ. “Tôi không nên bị làm khó như vậy”, ngôi sao đó phàn nàn.
“Đó là điều anh ta đã nói với tôi, khi tôi đang đứng trước mặt những đứa trẻ hấp hối”, ông nhớ lại. “Chính giây phút ấy đã thức tỉnh tôi; mọi nỗi lo lắng về việc bỏ Hollywood để tới sống ở Campuchia đều biến mất. Đó là tín hiệu rõ ràng nhất cho thấy tôi đang đi đúng hướng”.
Ngay lập tức, Scott trở về Los Angeles và xin từ chức vào ngày thứ Hai.
Không phải ai cũng nghĩ quyết định của Scott là đúng đắn. “Cả thế giới đều cho rằng tôi bị điên khi từ bỏ công việc trong mơ đó”, cựu Chủ tịch 20th Century Fox nhớ lại. “Nhưng tôi không cần nó nữa”.
Năm 2004, Scott chuyển hẳn tới Campuchia và thành lập Quỹ Trẻ em Campuchia (CCF). Tổ chức này giúp đỡ các cộng đồng nghèo đang sống nhờ bãi rác ở Steung Meanchey, cung cấp các chương trình giáo dục, lãnh đạo, chăm sóc sức khỏe, chăm sóc trẻ em và hướng nghiệp.
Để có tiền, Scott không ngần ngại từ bỏ mọi thứ mình sở hữu. Ông bán biệt thự sang trọng ở Los Angeles, tổ chức một buổi garage sale (bán đồ cũ) để loại bớt “những thứ vô dụng” trong nhà. Kể cả siêu xe Porsche và du thuyền ông cũng không cần tới.
Vứt bỏ hào quang Hollywood để tới bãi rác làm từ thiện
Khi mới bắt đầu, mục tiêu của Scott chỉ là đưa 80 trẻ em ở bãi rác Stung Meanchey đến trường. Năm 2007, khi con số này lên tới 200 em, CCF đã thành lập một trung tâm cộng đồng, xây dựng các trường học lưu động, cung cấp nước sạch, lương thực và các dịch vụ cơ bản cho người dân nơi đây.
Năm 2009, bãi rác khổng lồ này chính thức đóng cửa. Số học sinh tại CCF cũng đã đạt số lượng 500 em. Tổ chức này mở thêm nhiều phòng khám tại địa phương, cung cấp dịch vụ y tế và tư vấn miễn phí cho người dân ở mọi lứa tuổi.
“Tôi khiến nhân viên phát điên”, Scott nói về 300 cấp dưới của mình, nhiều người trong số họ cũng từng lớn lên ở bãi rác. “Nếu nghĩ ra một kế hoạch nào đó, tôi muốn nó được thực hiện trong vòng 48 tiếng. Bạn không muốn mọi người phải chịu khổ quá lâu”.
Điều khiến Scott ấn tượng nhất về lũ trẻ là dù sống trong cảnh khốn cùng, chúng không bao giờ vòi tiền.
“Mỗi lần tôi đến bãi rác, các em sẽ chạy theo tôi và nói: ‘Som tov rien’ (Xin hãy cho cháu đi học)”, ông nhớ lại. “Thật khó để nói không, bởi đơn giản là chúng chỉ hỏi xin một cơ hội”.
Trong vòng 16 năm qua, Scott Neeson đã thay đổi hoàn toàn số phận của hơn 3.300 mảnh đời bất hạnh ở đây. Sreyoun – cô bé 9 tuổi năm xưa được ông cứu giúp – đã tốt nghiệp đại học chuyên ngành tài chính và kinh tế vào năm 2019. 80% số trẻ được CCF hỗ trợ đều vào được đại học, theo đuổi các chuyên ngành như luật, kỹ sư xây dựng dân dụng, tâm lý học…
Vị doanh nhân này cũng chia sẻ rằng ông nhớ mặt, nhớ tên của từng đứa trẻ mà mình đã cứu, bởi “mỗi em là một cuộc hành trình”.
Bên cạnh đó, Scott cũng có nhiều đóng góp tích cực trong việc giảm tỷ lệ tử vong ở sản phụ và trẻ sơ sinh tại Stung Meanchey. Ông còn cùng người cao tuổi ở đây khôi phục lại những giá trị truyền thống đã mai một tại Campuchia, để thế hệ trẻ có thể hiểu hơn về văn hóa nước mình.
Giờ đây, Scott Neeson vẫn sống một cuộc đời giản dị ở Phnom Penh, tiếp tục theo đuổi sứ mệnh cứu người của mình. Ông thường mặc áo phông và quần canvas trắng, chân đi đất, nhìn như dân Campuchia thứ thiệt.
Trên bức tường trong văn phòng ông, bên cạnh những chiếc poster phim có chữ ký người nổi tiếng là hàng trăm tấm ảnh trước-và-sau của từng đứa trẻ được cứu giúp.
Sống quá lâu ở Campuchia, Scott Neeson đã thấm nhuần không ít tư tưởng Phật giáo. Ông hiểu rằng mình phải thay đổi bản thân trước khi thay đổi những số phận ngoài kia.
“Bạn phải bỏ đi cái tôi của mình”, ông nói. Đây chính là lý mà vị doanh nhân này cố gắng rèn luyện để vượt qua sự phán xét của chính mình và người khác, kiên trì với lý tưởng của mình.
“Tôi chưa từng cảm thấy vừa không có gì, vừa có tất cả như lúc này”, Scott bày tỏ. “Về mặt vật chất, tôi không còn gì. Nhưng lạ thay, tôi cũng không cần chúng. Đó là một cảm giác tuyệt vời. Nó đem lại sự tự do tuyệt đối”.
“Sống ở Hollywood có nhiều lợi ích – những chiếc xe limo hiện đại, những chuyên cơ đắt tiền, những cô bạn gái xinh đẹp, được tham dự Oscars. Tuy nhiên, đó không còn là lối sống mà tôi theo đuổi nữa, khi tôi có thể thay đổi cuộc sống của hàng trăm đứa trẻ theo hướng tốt hơn”.
Scott Neeson tâm niệm rằng ông chính là người may mắn nhất thế gian này.
“Có những người sống cả một đời mà chưa từng trải qua giây phút giác ngộ như khi tôi gặp lũ trẻ ngày ấy tại bãi rác Stung Meanchey. Tôi cảm thấy thật may mắn”, vị doanh nhân mỉm cười nói
(Theo CCF, Csmonitor, Lion’s Roar)
TẠ ƠN ĐẤT HỨA
CAO MỴ NHÂN
Khi còn ở quê hương VN xa vời, tôi thường nhận được những tấm thiệp hoa, cùng hình ảnh người thân, bạn hữu ở Mỹ gởi về, viết là : ” Ngày lễ Tạ Ơn, đang vui sum họp ” .
Bấy giờ tôi chưa hiểu được toàn vẹn danh nghĩa ngày lễ Tạ Ơn ngoài dòng chữ rất đẹp :” Thanksgiving Day ” .
Tất nhiên đó là một ngày lễ Tạ Ơn rồi . Nhưng lịch sử và sinh hoạt nó như thế nào chứ ?
Song cũng không phải là điều bức thiết khiến tôi phải tìm hiểu ngay, giữa chuỗi ngày cứ chất chồng lên nhau :
Sống lam lũ , tối tăm, u uất ở xã hội cộng sản vô thần, vô sản, vô tâm, vô ý thức .
Và mơ ước được sống trong không khí giàu sang, cơm ăn áo mặc dư thừa, tinh thần thoải mái, thanh cao, đức tin chan hoà sùng thượng …
Tất nhiên là thoát khổ, thoát nghèo rồi .
Cho tới một ngày, chương trình HO mở rộng, gia đình tôi đã đến được Hoa Kỳ vào đầu thập niên cuối thế kỷ vừa qua, chúng tôi đã được hưởng một ngày lễ Tạ Ơn của USA bao hàm ý nghĩa …cảm tạ trời đất vv…
Có thể hiểu từ những năm 1621 xa xưa, tới khi tôi biết được sự trù phú lương nông, hoa màu sơ khởi đã trải qua bao thời kỳ khai phá, để hình thành nên một xã hội trù phú, tân tiến như thủa nay, hỏi sao không cám ơn Thượng Đế đã khiến trời đất nở hoa chứ .
Gia đình tôi được sống trong ân sủng của Đấng Tối Cao, Tối Đại vô cùng, kể từ mùa Lễ Tạ Ơn năm 1991 ấy . Chắc đó cũng là dịp chúng tôi cảm tạ tất cả những gì liên hệ tới cuộc sống tôi ở xứ xở lưu vong này .
Không biết quý vị trưởng thượng, cao niên từ nơi quý tộc tới chốn bình dân có khái niệm gì về chú gà tây, chứ tôi xin thú thực rằng hồi ở quê hương ” nghèo nàn lạc hậu ” , chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể xơi một miếng gà tây.
Trước hết cái gì bé nhỏ, vừa phải thôi, thì luôn luôn được ưu ái là ” ta, của ta ” thí dụ gà ta, vẫn thả rong ngoài sân vườn mỗi nhà nếu có.
Cái gì to lớn, lạ lùng hơn là có chữ ” tây ” kèm theo ngay, như ” Gà tây ” chẳng hạn .
Bên cạnh đó thì có : hành tây, tỏi tây, khoai tây …vv…
Thế nên , sự việc làm một con gà tây đã có vẻ kỳ lạ, mà ăn thịt nó thì chu choa, đơn đớn thế nào .
Tôi vẫn xin thưa là theo cách nhìn quê mùa của tôi thôi.
Do đó, cái cảnh ở chợ Mỹ kia, đã đến năm thứ ba, nghe rộn ràng ngày lễ Thanksgiving, tôi vẫn không hề nôn nao chuyện gà tây, gà tồ…
Bà chủ nhà kêu tôi chuẩn bị ra chợ Vons xếp hàng, để được chợ tặng không cho một con gà tây ăn mừng lễ Tạ Ơn .
Nhưng tôi chỉ đi theo Julie cho biết .
Bà ta bảo là cứ nhận con gà tây đã làm sẵn sạch sẽ đó, bà sẽ tặng lại vợ chồng người Mễ nghèo khổ, đông con trong khu nhà tôi đang ở.
Mãi tới 8 giờ sáng, tôi mới ôm được cái thùng carton đựng con gà tây, biểu tượng cho lòng nhiệt thành của người Mỹ Hợp Chủng Quôc , hậu thân của nhiều lớp di cư tự phát từ châu Âu đi tìm đường sinh sống .
Bà Julie tươi cười : ” Không sao, không hầm kiểu văn hoá Mỹ , thì cứ nấu nướng kiểu gà thường VN, có sao đâu. Nấu khéo cũng ngon lắm đấy.”
Cũng dịp đó, tôi đang làm thư ký văn phòng cho trường thẩm mỹ Redondo Beach, không khí trường lớp có vẻ vui tươi, hồn nhiên, có lẽ tâm tính ” gà tây ” vốn cũng vui vẻ, hoan ca như vậy .
Bà Julie lại là một giáo viên dạy Nail tóc cho trường, bà bắt đầu phụ bà giám đốc công việc buổi chiều lẽ Thanksgiving năm đó, 1993 .
Mỗi nhân viên và học viên được tặng một phần quà , gồm một con gà tây đã làm sẵn và một chai rượu vang đỏ bự chát, e phải nặng 2 lít .
Tất nhiên tôi cũng được, và chẳng lẽ không nhận, mất vui .
Bà giám đốc là phu nhân một vị Thiếu tá Quân Cảnh, gốc Võ bị Quốc Gia Đà Lạt.
Vị quan tư Quân Cảnh nêu trên là chỉ huy trưởng Trại Giam Tù binh Cộng Sản Non Nước, thuộc QDI/ QKI của …tôi , nên tôi quen từ trước 30-4-1975, ông bà đã giúp tôi việc làm thư ký trường thẩm mỹ này .
Tôi có vẻ ngần ngừ không muốn nhận quà Thanksgiving rắc rối ấy. Phu nhân Thiếu tá Quân cảnh nói cũng tếu như chúng tôi : ” Anh, là tôi đấy, người Bắc Kỳ quốc xưa cứ hay gọi bạn gái là anh cho thân thiện , có biết từ thủa 1975, tôi, là bà ấy, sang Mỹ, thú thiệt tôi chả hề nấu cái con gà tây này đâu, nhưng hay đi ăn Thanksgiving ở nhà bạn bè ”
Tôi tần ngần : ” Thế thì bà cho tôi làm gì chứ ? ”
Bà cười : ” Để anh thấy ngày lễ của con gà tây, mà này hồi chúng tôi mới sang đây, người Mỹ ở miền đông tôi ở trước , gia đình tôi lại đi nhà thờ nữa, họ welcome lắm, họ bảo mấy người đã đến Đất Hứa, hãy cám ơn Thượng Đế ” .
Rút cuộc tôi cũng mang gà tây và rượu vang đỏ về nhà .
Rượu vang đỏ thì cứ lâu lâu xài nó một lần trong bếp núc .
Còn con gà tây ngồi làm cảnh trong tủ lạnh vài tuần,chẳng ai thèm xin, nên sau thời gian đó, tôi tống tiễn nó vô túi rác, gởi thùng rác cho nó đi xa.
Sau này thì dần dà chuyện gà tây ở Hoa Kỳ trong mùa lễ Tạ Ơn Trời Đất cảnh vật mùa màng lương thực, với những người di dân từ nhiều nơi trên thế giới tới, đã trở nên quen thuộc .
Đôi khi Thanksgiving Day còn như một nét đan thanh của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, các sắc tộc hiện diện khắp USA , như muốn làm dáng thêm cho cuộc sống tha hương thêm phong phú, ý nhị và nhất là hoà đồng, để không còn cảm giác riêng lẻ bơ vơ nơi quê hương mới, nơi Thượng Đế đã dành cho bất cứ ai tìm tới Ngài.
Tức là Thượng Đế đã quan phòng và biết chắc bất cứ ai đó tìm về, chạy tới, muốn được và đã hưởng lẽ sống tự nhiên, bình đẳng của mỗi người ta ở trái đất này.
CAO MỴ NHÂN
MỘT BÀI TẠ ƠN

Tạ ơn đất nước xa khơi
Một ngày là nghĩa, một đời là ân
Tạ ơn sông núi, tha nhân
Chén cơm quê mẹ, bao năm no đầy
Tạ ơn xứ sở bên này
Đại dương bát ngát hồn say thái bình
Tạ ơn huynh đệ chi binh
Từ đi bỏ lại những hình bóng quen
Tạ ơn cha mẹ anh em
Người thân và cả nhà bên láng giềng
Giờ thì tạm lắng ưu phiền
Tạ ơn chiến hữu khắp miền hành quân
Tạ ơn ngào ngạt hương xuân
Xoá đi tất cả phù vân mơ hồ
Thủa này cho tới muôn thu
Tạ ơn anh ở hồn thơ của mình …
CAO MỴ NHÂN
25 – 11 – 2021
Thân Phận Người Phụ Nữ
Kiều Mỹ Duyên
THƯ MỜI: Giao Chỉ Vũ Văn Lộc
—Thư mời của cơ quan IRCC, Viet Museum và Dân Sinh Media.
Vũ Văn Lộc, giám đốc IRCC, sáng lập bảo tàng viện Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng hòa
Kính thưa quý đồng hương và chiến hữu.
Tháng 11 sắp tới có 2 ngày họp mặt quan trọng xin kính mời quý vị tham dự:
** 11 giờ sáng ngày thứ bẩy 13 tháng 11-2021 là lễ khánh thành Tượng đài Quảng Trị tại Việt Museum góc đường Phelan và Senter.
** Ngày chủ nhật 14 tháng 11-2021 Thank You America Day IRCC và Dân Sinh Media tổ chức 10 am hội trường Santa Clara số 70 W Hedding trên đường số 1 San Jose.
Cả hai chương trình đều có tiếp tân miễn phí.
Đây là những buổi họp mặt mang ý nghĩa tưởng niệm và cảm ơn hết sức thiêng liêng trong cộng đồng Việt tại Hoa Kỳ. Hầu hết các tổ chức và hội đoàn quân nhân Bắc Cali đều đẹp bỏ mọi khác biệt đến dự lễ khánh thành trong tinh thần đoàn kết để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam cho chúng ta được sống đến ngày nay.
Đây là lần đầu tiên các bạn miền Nam hàng trăm người sẽ đi xe bus tham dự tại San Jose trong cả 2 ngày.
Cá nhân tôi trong suốt 5 tuần lễ vừa qua đã hàng ngày theo dõi công việc đổ móng xây nền cho Tương Đài đem từ miền Nam lên. Các nhân công tình nguyện đều không phải là cựu quân nhân nhưng đã đem tất cả khả năng chuyên môn và tinh thần tưởng nhớ các tử sĩ mà làm việc hết mình.
Với tư cách là cựu quân nhân có 21 năm trong quân ngũ tôi đã quan sát và học hỏi được rất nhiều ở các anh chị em. Theo tinh thần thỏa hiệp.Museum sẽ chính thức nhận lãnh tượng đài khi anh chị em trong ủy ban gồm cả Nam Bắc xây cất xong. Tuy nhiên trong khi công tác và sau này tổ chức khánh thành , nếu có điều gì sơ xuất, với tư cách là chủ nhiệm bảo tàng và là người cao niên hơn anh em xin đồng bào và chiến hữu nhận lời cáo lỗi của chúng tôi.
Khi Việt Museum nhận lời dành đất cho tượng đài đã nghĩ đến những linh hồn tượng đá sẽ hiển linh. Đồng thời cũng chấp nhận búa rìu dư luận để hy vọng tìm thấy sự đoàn kết trong cộng đồng, đặc biệt là tại San Jose.
Sáng kiến xây dựng tượng đài Quảng Trị là của thế hệ tiếp nối dưới 60 tuổi. Đã có thể sai lầm về lịch sử cuộc chiến, sai lầm về giao tế nhân sự với các hội đoàn quân đội. Chúng ta sẽ mở lòng bao dung và ngồi xuống hướng dẫn. Những sai lầm thiếu xót nếu có của con cháu không thể làm phai mờ tinh thần các cháu nghĩ đến các chiến sĩ đã hy sinh.
Riêng về phần tổ chức ngày Cảm ơn nước Mỹ lần thứ 7 tại County bao gồm cả phần ghi dấu địa phương đã hoàn tất chương trình chống dịch Covid hết sức hữu hiệu. Đồng hương Việt Nam chúng ta hưởng được sự bảo trợ y tế đầy đủ của nước Mỹ. Nhân mùa lễ tạ ơn chúng ta đến cùng nhau lên tiếng Cảm ơn đất nước này là điều hết sức hợp lý và đầy tình thân hữu. Xin bà con đến tham dự đông đủ.
Xin nhắc lại 11 giờ sáng thứ bẩy 13 tháng 11 tại Việt Museum khánh thành tượng đài và 10 giờ sáng chủ nhật 14 tháng 11 tại Santa Clara County Cảm ơn nước Mỹ.
Giao Chi San Jose. giaochi12@gmail.com (408) 316 8393
********
THÔNG BÁO NHẮC NHỞ LẦN 2:
Mời đồng bào và chiến hữu tham dự 2 ngày họp mặt
1)Khánh thành tượng đài Quảng Trị.
Tại Việt Museum 10 giờ sáng thứ bẩy 13 tháng 11-2021.
Đi của trước Phelan và Senter. Chúng tôi cũng mở cửa sau Parking trên đường Senter cạnh Vườn Nhật cho quý vị cao niên.
Một cuộc họp mặt xây dựng lại tình đoàn kết cộng đồng Việt Nam hai miền Nam Bắc CA. T
ất cả đến với nhau để tưởng niệm các Quân Dân Chính hy sinh cho năm 1972 miền Nam chống lại cuộc tổng tấn công thất bại của cộng sản Bắc Việt. Từ Kontum kiêu hùng qua Bình Long Anh Dũng đến cuộc phản công chien thắng tại cổ thành Quảng Tri.
Xin đến để chứng kiến thực sự bia đá vĩ đại đã gắn tượng đồng nổi.
Không phải là tấm tranh đơn giản như thiên hạ đồn đại.
Xin đến để tham dự phút tưởng niệm hàng trăm ngàn quân dân đã hy sinh trong năm 1972 với hồn thiêng sông núi.
Xin đến để ghi nhận lần đầu tiên các giới chức dân cử từ thành phố đại đô thị San Jose tại thung lũng điện tử, quận hạt Santa Clara với thành tích xây dựng trung tâm dịch vụ Việt Mỹ 70 triệu mỹ kim. Với thượng viện CA và văn phòng dân biểu liên bang cùng tuyên dương ủy ban tượng đài Quảng trị và Việt Museum.
Hãy đến để hàn gắn lại tình đồng hương và xây dựng tinh thần đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.
2) Ngày Thank you America:
10 giờ sáng chủ nhật 14 tháng 11-2021 tại phòng hội đồng quận hạt Santa Clara số 70 W Heeding, San Jose.
Đây là lần thứ 7 cơ quan IRCC, Viet Museum và Dân Sinh Media phối hợp tổ chức.
Năm nay ngày cảm ơn nước Mỹ có nhiều ý nghĩa đặc biệt.
Địa phương này và tiểu bang CA đã trải qua trận dịch Covid và cuộc chiến đấu trên mặt trận y tế rất thành công.
Lần đầu tiên tại Mỹ một cơ sở dịch vụ đặt tên Việt Nam, phục vụ cho đồng bào ta bởi các chuyên viên song ngữ.
Trung tâm trị giá 70 triệu hoàn tất trong 3 năm.
Những lời cảm ơn có ý nghĩa nhất tại Hoa Kỳ sẽ được vang lên tại Bắc CA .
Cũng là lần đầu tiên quý vị sẽ ghi nhận có bao nhiêu tổ chức Nonprofit của tuổi trẻ Việt Nam làm việc xã hội hiện diện trong vùng.
Chúng tôi đến với nhau và không hề có lời qua tiếng lại.
3)Lời kêu gọi sau cùng:
Trong nhiều năm qua, chúng tôi can đảm ghi nhận thành phần trí thức, các thương gia và thực sự các đại gia Việt Nam sống xa cách với các sinh hoạt cộng đồng.
Quý vị sống xa cách với các tổ chức hội họp bình dân.
Quý vị sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền trong các sinh hoạt tốn kém sang trọng cùng một từng lớp xã hội.
Thực là một điều vô cùng đáng tiếc.
Ban tổ chức xin khẩn nài kêu gọi quý vị trong thượng tầng xã hội hay đến với chúng tôi một lần để tham dự vào không khí thực sự cộng đồng, với những thực đơn tiếp tân giản dị và miễn phí, trong trang phục đơn giản và chia xẻ những niềm thương tiếc anh hùng tử sĩ.
Nghĩ đến những người đã chết để chúng ta sống đến ngày nay.
Cùng đến để cất lời cảm ơn nước Mỹ đã dành cho chúng ta cơ hội lập nghiệp xây dựng hạnh phúc gia đình với con cái thành đạt ở đất nước này. Và hãy đến Việt Museum, niềm hãnh diện San Jose và chính là linh hồn của cộng đồng VN.
Xin kính mời với lời cảm tạ chân thành.
Ban tổ chức khánh thành Tượng đài và ngày Cảm ơn nước Mỹ (Giao Chỉ- San Jose)–
Giao Chi San Jose. giaochi12@gmail.com (408) 316 8393
THƠ NGHĨA DŨNG ĐÀI & TƯỢNG ĐÀI THƯƠNG TIẾC – Cao Mỵ Nhân

NƠI NGHĨA DŨNG ĐÀI – CAO MỴ NHÂN
Em về tìm lối đi xưa
Nắng tơ vương nhẹ lưa thưa mặt đường
Ngày đi khói quyện tà sương
Áo em lạnh giá niềm thương tiếc này
Sắc cờ vàng võ hồn bay
Đèn hoa rờn rợn trên tay lửa chiều
Nén nhang vừa đốt men yêu
Thấy như người đứng đăm chiêu nỗi buồn
Vành Khăn Tang chửa vẹn tròn
Nơi Đài Nghĩa Dũng vẫn còn xác thơ
Mỗi vần là một ngẩn ngơ
Mấy mươi năm vẫn bơ vơ nhớ người
Hỡi anh chiến sĩ bên trời
Sống đầy khí phách, thác thời hiển linh
Vẫn còn huynh đệ chi binh
Giữ nguyên ước thệ đăng trình phục hưng …
****
CAO MỴ NHÂN (HNPD)
TƯỢNG ĐÀI THƯƠNG TIẾC. – CAO MỴ NHÂN
Dưới chân Tượng Đài ” Thương Tiếc “
Anh trên bệ cao trầm tư
Dĩ vãng không bao giờ hết
Buồn nào hơn buồn thiên thu
Bốn bề sương bay lãng đãng
Thẻ nhang đốt cháy cuối ngày
Tượng Đài hiển linh quá vãng
Anh hùng bỏ lại đường mây
Mùa chưa thu, còn tiếc hạ
Nên tà dương thật võ vàng
Hương bay theo tàn lửa lạ
Nắng chờ ai ở đò ngang
Qua sông, sóng còn lẩn khuất
Em về thắp nến, chưng hoa
Tượng Đài tiếc thương chất ngất
Tình sầu thấp thoáng trôi qua…
CAO MỴ NHÂN (HNPD)
Happy Veterans Day – LÊ VĂN HẢI & THƠ Lê Tuấn – Minh Thúy
Ngày Cựu Chiến Binh
Nhớ hay quên đừng lạnh lùng quay gót
Chiến tranh đã qua người lính còn đây
Tóc đã bạc, nỗi đau hờn vong quốc
Rượu ân tình, xin hẹn buổi sum vầy.
*
Một chút tự hào, lòng thêm đau nhói
Đêm còn mơ, bừng tỉnh cõi hư không
Vết thương xưa hằn sâu trên da thịt
Nhận nỗi buồn mà thẹn với núi sông.
Lê Tuấn
Người lính già chưa giải ngũ

Thứ Năm, 11 Tháng 11 Năm 2021 (Ngày Mai):
Happy Veterans Day! Mừng Lễ Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ
“Cái chết ý nghĩa, cao quý nhất, đó là hy sinh thân mình cho Đồng bào và Tổ quốc của mình!”

Ngày cựu chiến binh, ban đầu là ngày Ngày đình chiến, là ngày lễ mỗi năm một lần tại Hoa Kỳ để tôn tinh các cựu chiến binh. Nó là một ngày lễ toàn quốc được tổ chức mỗi năm vào ngày 11 tháng 11. Ngày này cũng là ngày đánh dấu sự kết thúc của Chiến tranh thế giới thứ nhất. (Các chiến trường chính thức ngừng chiến vào lúc 11 giờ ngày 11 tháng 11 năm 1918, khi Đức ký bản văn ngừng chiến.)

Ngày Cựu chiến binh rất nhiều người bị nhầm lẫn với Ngày Chiến sĩ trận vong. Ngày Cựu chiến binh là ngày kỷ niệm những công sức của tất cả các cựu chiến binh Mỹ dù còn sống hay đã tử vong. Trong khi đó, Ngày Chiến sĩ trận vong là một ngày để nhớ những người nam nữ đã hy sinh cuộc sống của họ và đã thiệt mạng trong khi phục vụ.
Tổng thống Woodrow Wilson là người đầu tiên xác nhận ngày lễ Cựu chiến binh vào ngày 11 tháng 11 năm 1919. Trong khi công bố ngày lễ, ông nói:
“Đối với chúng ta, công dân nước Mỹ, sự phản ảnh của ngày này, bao phủ bởi niềm tự hào của tinh thần anh hùng của những chiến binh dũng cảm, đã hy sinh ngã xuống để phục vụ đất nước và chúng ta, hãy bày tỏ lòng biết ơn về chiến thắng họ đã mang lại. Vì nó đã mang lại cơ hội cho Hoa Kỳ bày tỏ lòng cảm thông, với hòa bình và công bằng thịnh vượng trên toàn thế giới.”
Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn kiến nghị 7 năm sau đó vào ngày 4 tháng 6 năm 1926.
Chút nguồn gốc về ngày này: Vào năm 1953, một người đàn ông tên Alvin King ở Emporia, Kansas, người chủ của một cửa hàng sửa dày, dép. Ông có một ý tưởng là mở rộng Ngày đình chiến, để kỷ niệm không những người người đã chết trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, mà cho tất cả những cựu chiến binh còn sống từ trước tới nay. King hoạt động tích cực trong hội American War Dads. Ông bắt đầu mở chiến dịch kêu gọi đổi Ngày đình chiến thành ngày “Ngày cựu chiến binh”. Viện thương mại ở Emporia ủng hộ chiến dịch của ông bằng cách 90% các cửa hàng đóng cửa vào ngày 11 tháng 11, để tôn vinh các cựu chiến binh. Với sự giúp đỡ của đại biểu quốc hội Ed Rees, người đến từ Emporia, đã cho ra dự luật và đã được quốc hội phê chuẩn. Tổng thống Dwight Eisenhower ký dự luật thành luật chính thức vào ngày 26 tháng 5 năm 1954.
Quốc hội thay đổi Ngày đình chiến thành Ngày cựu chiến binh vào ngày 1 tháng 6 năm 1954. Nó đã trở thành Ngày lễ cựu chiến binh từ đó tới nay. Tuy ngày gốc của lễ tưởng niệm là ngày 11 tháng 11 hàng năm, nhưng từ năm 1971 dựa vào luật Uniform Monday Holiday Act, Ngày cựu chiến binh được tính vào ngày thứ Hai của tuần thứ 4 trong tháng 10. Vào năm 1978, nó được chuyển lại như cũ là ngày 11 tháng 11.
Lễ Cựu chiến binh nhắc nhở: Hoa tự do, độc lập, dân chủ được tưới bằng mồ hôi, xương máu của các Chiến Sĩ đã và đang hy sinh ngày đêm để bảo vệ đất nước.
Cùng nhau cất lời khen ngợi và cảm tạ về những sự hy sinh cao quý này. Những người Lính chiến đấu một lòng vì dân vì nước sẽ không bao giờ chết! Họ bất tử!
Chúc Mừng Lễ Cựu Chiến Binh 2021!
Người Lính LV Hải
Cảm Tạ
Vẫn nhớ anh hùng cựu chiến binh
Tham quân nước bạn được an bình
Hy sinh gởi mệnh giao trời ấn
Cảm tử trao đời phó địa linh
Võng súng xông pha đầy khí nghĩa
Ghìm dao dấn bước lắm chân tình
Đồng minh bấy thủa miền nam Việt
Vẫn nhớ anh hùng cựu chiến binh
Minh Thuý Thành Nội
Tháng 11/10/2021

*Chỉ có một việc quan trọng nhất, ý nghĩa nhất trong đời sống, là yêu dân, yêu tổ quốc, dùng hết trí óc và linh hồn để phục vụ.
Nicolaisuyev (Nga)
*Vinh dự lớn nhất của con người là được phục vụ, bảo vệ Tổ quốc.
Aristotle (Hy Lạp)
*Tôi chỉ nuối tiếc một điều: Đó là tôi chỉ có một sinh mệnh, để hy sinh cho tổ quốc của tôi mà thôi!
Hal (Mỹ)
*Đạo đức cao thượng nhất của nhân loại là gì? Đó chính là lòng yêu dân, yêu nước chân chính.
Napoleon (Pháp)
*Cao thượng nhất, chỉ có quốc gia mới đáng được bảo vệ, đáng được quan tâm, đáng để bạn tận trung phụng sự với tất cả trái tim.
Mark Twain (Mỹ)
*Dù tôi không làm gì cũng luôn nghĩ, nếu tinh thần và sức lực cho phép, tôi chỉ muốn phục vụ cho tổ quốc mình trước tiên.
Pavlov (Nga)
*Bạn có thể khiến mọi người rời bỏ quê hương họ, nhưng bạn không thể cướp mất quê hương trong trái tim của họ.
Dos Parsons (Mỹ)
*Chỉ có quốc gia nào thu hút những cái đầu vĩ đại, hoặc coi trọng giáo dục mới có thể trở nên giàu có, phú cường.
Enrics (Mỹ)
*Tổ quốc quan trọng hơn sinh mệnh, là cha mẹ của chúng ta, là đất đai của chúng ta. Tổ quốc trên hết!
Marie Curie (Pháp)
*Cuộc sống không phải là tất cả. Còn cần biết sống một cuộc đời không phải vì mình, mà vì mọi người, vì Tổ quốc.
A.Bogomolet
*Giá trị của quốc gia, nói ngắn gọn chính là sự tổng hợp tất cả những giá trị lòng yêu nước của người dân trên quốc gia đó.
Mille (Pháp)
*Tổ quốc còn, còn tất cả, tổ quốc mất, mất tất cả!
Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu.

Ngày Cựu Chiến Binh

Nhớ hay quên đừng lạnh lùng quay gót
Chiến tranh đã qua người lính còn đây
Tóc đã bạc, nỗi đau hờn vong quốc
Rượu ân tình, xin hẹn buổi sum vầy.
Một chút tự hào, lòng thêm đau nhói
Đêm còn mơ, bừng tỉnh cõi hư không
Vết thương xưa hằn sâu trên da thịt
Nhận nỗi buồn mà thẹn với núi sông.
Lê Tuấn
Người lính già chưa giải ngũ


