THƠ- H.O. THẤY TUYẾT -Hoàng Mai Nhất


H.O.  THẤY  TUYẾT

*

Trong khung cửa nhìn ra trời tuyết

Nhớ ngày nào đến biết nơi này

Lần đầu thấy tuyết bay bay

Hốt vào đem cất_ngày mai để dành

Sáng ra tuyết trắng đã thành…

Một thau nước lạnh_chòng chành nước mưa

Vội vàng gọi bạn nhặt thưa…*

Xem kìa tuyết phủ mới vừa trắng tinh

Bạn bè quen ở quanh mình

Những người cũng giống…như mình H.O.

Thấy tuyết_mừng khoái! Khó ngờ…

Ngở như giấc mộng đang chờ tại đây

Được nhìn, đùa nghịch, tận tay

Từ nay đã rõ tuyết bay thế nào

*

                                   Hoàng Mai Nhất
                        Đông Seattle, Wa  26/12/ 2021
                                (cuối năm Tuyết rơi)




Anh Về Một Chiều Mưa




Vài Cảm Nghĩ Về Cơ Sở “Văn Thơ Lạc Việt”

 

Tôi gia nhập làm hội viên của Văn Thơ Lạc Việt từ cuối năm 2016.

Được biết Văn Thơ Lạc Việt thành lập năm 1992 do các nhà văn, thi sĩ: Hoàng Anh Tuấn, Hà Thượng Nhân, Dương Huệ Anh, Thượng Quân và Chu Toàn Chung. Ban cố vấn gồm có: nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm, nhà văn Vũ Văn Lộc, Bình luận Gia Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, nhà thơ Ngô đình Chương và nữ sĩ Trùng Quang.

Có bốn thời gian thay đổi chức vụ chủ tịch, bao gồm:

  • Nhà văn Dương Huệ Anh 1992_ 2000 (Tổng Thư Ký: Thi sĩ Song Linh).
  • Nhà thơ Đông Anh 2001_ 2008 (Tổng thư ký: Chinh Nguyên)
  • Nhà văn Chinh Nguyên 2009_ 2019 (Tổng thư ký: văn thi sĩ Thanh Xuân)
  • Nhà báo Lê văn Hải 2020 (Tổng thư ký: VTS Thanh Xuân)

Khi tôi bắt đầu tham gia thì nhà thơ Chinh Nguyên là Chủ tịch của cơ sở Thơ Văn Lạc Việt. Thời điểm này có tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng (phó ban ngoại vụ), nhà báo Lê văn Hải (phó ban nội vụ), thầy Phạm Thái (lo kỹ thuật phụ trách mục in ấn sách), nhà thơ Lê Tuấn (trưởng ban Media) quay phim làm video, anh Đom Đóm phụ thêm phần chụp hình, nhà thơ Mạc Phương Đình hổ trợ gom hình, quay phim làm phóng sự, anh có trang nhà Mây Bốn Phương cũng như Suối Nguồn Tươi Trẻ giới thiệu thơ văn thêm rộng rãi. Cô Thanh Xuân (tổng thư ký) bàn góp ý tưởng rất hay nhằm tạo sự thân mật trong hội, tổ chức sinh nhật mỗi quý (3 tháng) cho hội viên. Chị Thuý Nga trưởng ban văn nghệ tìm kiếm ca sĩ địa phương giúp phần ca nhạc trong các buổi ra mắt sách hoặc các buổi họp mặt sinh nhật. Anh Hoàng Thưởng lo phần nghi lễ chào cờ Việt Mỹ và tưởng niệm, chưa kể đến cô Tina thường đi vận động tài chánh từ những mạnh thường quân có cơ sở thương mại.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-202.png

Kể về anh Nguyễn Hồng Dũng là người tài giỏi, thường hướng dẫn chương trình với lối ăn nói khéo léo tài tình, anh ăn chay trường tâm Phật, ý Phật nên từng lời nói luôn hoà nhã, hiền hoà đầy thiền đạo, bên cạnh đó cô MC Hạnh Thảo tươi đẹp duyên dáng phụ phần giới thiệu.

Hội trưởng Chính Nguyên có nét mặt rất hiền hậu luôn sáng tạo những điều tốt đẹp cho hội viên, cũng như sốt sắng giới thiệu các tác phẩm của văn nhân thi hữu…Làm sao quên được những đêm mùa đông lạnh lẽo, anh Chinh Nguyên đã nhờ Thầy Thái mở lớp dạy Computer cho hội viên, lúc mượn địa điểm nơi này, khi mượn nơi khác. Trời giá lạnh bên ngoài, tuy thầy Thái đi dạy nhiều nơi mệt nhọc, đến giờ cơm tối cũng chưa về nhà, vẫn cố gắng đến chỉ vẽ hướng dẫn cách làm sách và in ấn. Anh Chinh Nguyên luôn có mặt kèm nụ cười thân thiện khuyến khích hội viên. Sau buổi học (9 giờ PM) anh CN mời thầy Thái đi dùng cơm tối vì lo lắng bao tử Thầy đang gào đói, thầy Thái xua tay và cả hai cùng cười trong niềm hân hoan ngầm rằng đã làm điều bổ ích cho đời. Thời gian sau anh Chinh Nguyên đích thân sang sửa lớp học tại nhà, kể thêm nhà thơ Lê Tuấn cũng đem tài năng làm video, quay phim của mình muốn truyền đạt cho hội viên kèm sau giờ học của thầy Thái.

Cựu Hội Trưởng Chinh Nguyên và phu nhân 

Những buổi hội họp, anh Thái NC và chị Thanh (phu nhân hội trưởng Chinh Nguyên) nhận nhiệm vụ đi đưa đón các bậc tiền bối đến dự như bác Trường Giang, bác Dương Huệ Anh, bác Diệu Tần nay đã lớn tuổi. Đối với tôi đây là những người góp công với tấm lòng đầy nhân hậu đáng quý, và cảm kích hơn nữa là hội trưởng Chinh Nguyên luôn quý trọng “ôn cố tri tân” những bậc trưởng bối đi trước. 

Tôi thầm phục thêm tài tổ chức của hội trưởng Chinh Nguyên, ngoài các ban còn có ban xã hội do chị Lê Diễm làm trưởng, rất tình nghĩa đẹp mắt khi thấy ban điều hành gởi vòng hoa cũng như thăm đám nhà Quàn, hay quà bánh trái cây thăm người bệnh lớn tuổi.

Chưa hết… anh Chinh Nguyên còn tìm kiếm xã giao với đài VNA (Vietnamese America Tivi) được đài cho free nửa tiếng vào thứ ba, thứ bảy lúc 9 giờ tối (channel Nam Cali 57.3, Las Vegas 26.9 và San Jose 16.10), mục đích đưa những hình ảnh sinh hoạt của Văn Thơ Lạc Việt, hoặc những buổi phỏng vấn tác giả & tác phẩm thơ văn đến quý độc giả, mọi điều thật may mắn và hữu ích đối với VTLV.

Tiến sĩ Nguyễn Hồng Dũng, Tân Hội Trưởng Lê Văn Hải, cựu Hội Trưởng Chinh Nguyên nhận bằng khen từ Dân Biểu Tiểu Bang David Cortese

 Đầu năm 2021 nhà báo Lê văn Hải (phó ban nội vụ) theo sự bầu báng lên nhận trách nhiệm làm hội trưởng cơ sở Văn Thơ Lạc Việt, vì anh Chinh Nguyên trải qua cơn bệnh không thể điều hành tiếp, dù anh đã lái con thuyền gần 10 năm, nhưng không vì vậy anh lui vào bóng tối, mà anh còn cố vấn cũng như giúp đỡ nhiều mặt sau lưng hội trưởng mới.

Biết anh Hải từ lâu trong cộng đồng tỵ nạn tại miền thung lũng hoa vàng, qua những lần anh tổ chức ngày Thương Phế Binh và ngày Lễ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19 tháng 6, cũng như tổ chức phát quà, phát thức ăn mỗi tháng hai lần cho homeless. Tâm anh rất rộng rãi và tình cảm đầy ắp, anh làm ra tiền nhưng muốn cả làng đều hưởng ké, nên mỗi quý sinh nhật (3 tháng) tổ chức cho hội viên, anh bao thầu đãi nhà hàng, cùng quà cáp tặng thành viên có ngày sinh nhật. Mùa Lễ Giáng Sinh anh làm ông già Noel đứng phát quà và chơi sổ xố. Lúc ra mắt sách anh vẫn muốn tiếp tục đãi nhà hàng nhưng các anh chị cản ngăn thì anh lại tổ chức tại quán cà phê Lover bao nước uống và bánh ngọt. Mùa hè vừa qua anh thấy nhớ hội viên vì Covid ngăn cản đã lâu gần một năm rưỡi, nên muốn họp mặt và đã đãi tiệc trịnh trọng như tiệc cưới tại nhà hàng Phú Lâm. 

QUÂN TỬ 

(Trân kính tặng vị Mạnh Thường Quân ẩn danh của Văn Thơ Lạc Việt)

Thung Lũng Hoa Vàng, chốn địa linh

Cali Miền Bắc, đất ân tình

VĂN THƠ hải ngoại phò thăng tiến

LẠC VIỆT nhà Nam giúp trưởng sinh 

Quân tử hùng tâm bừng rỡ rỡ 

Hiền tài tráng chí tỏa minh minh

Thi ân danh nặc, rời khen tụng

Làm nghĩa không tên, né hiển vinh

Phương Hoa 

Họa 

Văn Thơ Lạc Việt 

Hoa vàng thung lũng đẹp huyền linh 

Buổi tiệc trao nhau đậm nghĩa tình 

Lạc Việt ra công gìn sống tốt 

Thi đàn cố sức giữ tồn sinh 

Văn chương khỏa bút tràn mây rực 

Điệu phú đua ngòi ngập ánh minh

Hai chín năm tròn mùa kỷ niệm 

Người hùng hổ trở chẳng cầu vinh

           Minh Thuý Thành Nội 

Nghĩ nghĩa cử hào phóng rộng rãi của anh Hải làm tôi nhớ thêm nhiều chuyện… Có đêm đi dự tiệc chay tại nhà hàng Phú Lâm do Chùa Thiên Trúc tổ chức gây quỹ, ngồi bàn trong tôi thấy anh đội chiếc mũ lụp xụp đứng nơi quầy, tưởng anh cũng dự tiệc chung, ai dè tôi phải về sớm nhà anh Chinh Nguyên dự họp thì thấy một giàn thức ăn bày trên bàn, mới hiểu anh lo dùm bao tử của hội viên. Chưa hết, một lần trong màn cuối buổi lễ QLVNCH lúc người tham dự còn ở lại đông, anh Hải nhảy lên khán đài mời bà con đến phở Bằng dùng trưa free. Kể thêm chuyện Cộng Đồng…tuy anh Hải yêu cầu giấu tên, nhưng rồi ai ai cũng biết anh là “mạnh thường quân” luôn ủng hộ nhiều hội đoàn hay những nhóm hoạt động thiện nguyện hoặc việc ý nghĩa như thời gian vừa qua.

Tánh tình anh rất khiêm nhường và hoà nhã, đôi khi có tiếng chày tiếng bấc từ đâu đem đến nhưng anh luôn im lặng không muốn hơn thua ai, ngoại trừ nhắc đến Việt Cộng mới nghe anh phát âm hơi mạnh. 

Thời gian anh Chinh Nguyên làm hội trưởng và anh Hải hội phó, cơ sở VTLV đã cho ra đời mỗi năm một tuyển tập thơ văn gồm:

  • Tuyển Tập “Đoàn Kết Và Xây Dựng” (năm 2017)
  • Tuyển Tập “Bảo Tồn Việt Tộc” (năm 2018)
  • Tuyển Tập “Văn Thơ Lạc Việt” chủ đề “Áo Dài” (năm 2019)
  • Tuyển Tập “Quê Hương Và Nỗi Nhớ” (năm 2020)

Gồm bài vở từ những nhà thơ nhà văn tiền bối nổi tiếng cũng như các thân hữu, hội viên của cơ sở Thi Đàn tham gia đóng góp thành tâm thành ý liên tục. Hơn nữa là công lao của ban điều hành tiếp tay góp ý và năng nổ hoạt động cũng như sự hy sinh công sức, hổ trợ về mặt tài chánh để đạt thành quả tốt đẹp.

Điều đặc biệt khi anh Hải lên làm hội trưởng thì cô Tracy Trần giữ chức vụ thủ quỹ, và được sự trợ duyên lớn là thầy Thái làm trưởng Ban Biên Tập cùng chị Phương Hoa làm Phó Ban Biên Tập. Thầy Thái hiền lành ít nói chỉ bày tỏ chân tình qua công việc. Chị Phương Hoa tài năng xuất chúng, thơ một kho và văn một núi, đã từng đoạt nhiều giải nhất từ Văn Thơ Lạc Việt và Việt Báo mục “Viết Về Nước Mỹ”. Đối với người càng già trí óc chất xám càng giảm, nhưng chị Phương Hoa càng lớn tuổi càng thông minh sáng láng, đó là phước báu trời cho dễ mấy ai có được. Thầy trò hợp lực nhanh chóng kêu gọi bạn bè hội viên đóng góp bài vở về chủ đề Xuân, cố công đêm ngày trong thời gian ngắn cho ra đời Đặc San Xuân Tân Sửu 2021 được in bìa và trình bày rất mỹ thuật cùng nội dung phong phú.

     Thầy Phạm Thái và Văn Thi Sĩ Phương Hoa

Giữa năm theo gợi ý thầy Tuấn về đề tài Thiền, ban Biên Tập cũng như Ban Điều Hành và hội viên, nhất là hội trưởng Lê Văn Hải đã ủng hộ hết mình về tài chánh, cổ võ tinh thần mọi người đóng góp bài vở. Anh theo đạo Công Giáo nhưng rất tôn kính về đề tài này …Khi cuộc sống đang gặp nạn Covid hoành hành khắp thế gian, bao nhiêu tai họa đổ ập xuống loài người, mọi sinh hoạt gần như ngưng hoạt động, tâm tư con người đầy lo âu rối loạn, thì đề tài về “Thiền” như dòng suối mát cho ta được ngâm mình dịu vợi theo những áng thơ, những câu văn xoa dịu tinh thần biết bao nhiêu, há chẳng phải là điều lợi lạc hay sao?!!!

Cho nên tuyển tập “Sống Với Tâm Nhàn” được thành hình ra mắt chiều Chủ Nhật ngày 26 tháng 9 năm 2021 tại quán Cà phê Lovers nằm trên đường Aborn thuộc thành phố San Jose, được nhiều văn nhân thi sĩ đóng góp bài vở. Điều biết ơn sâu sắc là nhờ thầy Thái, thầy Tuấn, chị Phương Hoa đã ngày đêm gom bài vở từ mọi nơi, edit và trang trí hình ảnh trang nhã trông thật mát mắt và phẩm lượng đầy giá trị.

Tại đây tôi tìm được thật nhiều niềm vui, được trao đổi thơ văn, được đọc những bài giá trị mở mang kiến thức và học hỏi thêm về thi phú từ các tiền bối. Cuộc sống nơi xứ người trong những ngày tháng lo toan cơm áo gạo tiền, giờ tìm được ngôi nhà đầy ánh nắng ấm áp che chở, những tâm hồn đồng điệu về thi phú cũng như chung chí hướng chống Cộng và giữ gìn nâng niu chữ quốc ngữ thân yêu. Một cơ sở văn học bảo tồn tiếng Việt trên xứ người nhưng đồng thời cũng là một mái ấm tình thương mà các hội viên được đối xử thân tình như trong gia đình. 

Có Những Niềm Vui

Có những niềm vui mát mộng đời 

Lan vào tim mạch khó nhoà vơi

Ân tình một sớm tràn chim hót 

Vạt nắng thu phai đẹp cuối trời 

Có những niềm vui dệt nụ hồng

Hương lùa gió quyện thả mênh mông

Hạt nhân hạnh phúc đường hoa nở

Kết nối yêu thương nghĩa phủ lồng

Có những niềm vui thật nhẹ nhàng 

Như cung nhạc trỗi dậy đàn vang

Chung lòng gắn bó câu đoàn kết 

Hợp sức tài văn bút phú tràn

Có những niềm vui chứa ảnh hình 

Sách, quà sổ số thật xinh xinh 

Màu Lan sắc thắm nồng chan chứa

Hội ngộ tương giao quý mến tình

Có những niềm vui trọn vẹn đầy 

Văn Thơ Lạc Việt lắm trò, Thầy 

Cùng nhau sát cánh gìn ngôn ngữ 

Tiếng mẹ quê mình quyết bảo xây 

                 Minh Thuý Thành Nội

LẠC VIỆT VĂN THƠ (Góp vui cùng MT)

LẠC VIỆT VĂN THƠ giúp đẹp đời

Cho dù năm tháng thể nào vơi

Trời thu man mác tình ngan ngát

Họp mặt niềm vui rực đất trời

LẠC VIỆT VĂN THƠ đẹp sắc hồng

Ảnh hình ghi nắng trải mông mông 

Nâng ly ta chúc lời thân ái

Chào đón PHAN LANG gió quyện lồng

LẠC VIỆT VĂN THƠ bước nhịp nhàng

Thi văn nhạc họa tiếng lành vang 

Bốn mùa muôn sắc hoa đua nở

Năm tháng niềm vui tỏa ngập tràn

LẠC VIỆT VĂN THƠ chốn điển hình

Kỳ hoa dị thảo ngập vườn xinh

Cùng nhau vun bón luôn tươi thắm

Huynh đệ đối nhau rất trọn tình

LẠC VIỆT VĂN THƠ hợp đủ đầy

Thi nhân, văn sĩ, đến cô, thầy

Bảo tồn Quốc Ngữ dân Hồng Lạc

Hải ngoại tình người kết nối xây.

                          Phương Hoa

Từ trái: Anh Chinh Nguyên, chị Thuý Nga (trưởng Ban văn nghệ), nhà thơ Mạc Phương Đình, cô Tina (Vận động Tài Chánh), anh Hồng Dũng và anh Hải.

Từ trái Cựu Chủ Tịch Chinh Nguyên và Phu Nhận, Cô Tổng Thư Ký Thành Xuân và Phu Quân, cô MC Hạnh Thảo và Cô Tuyết Nhung (nhiếp ảnh gia)

Xuân Hạ Thu Đông lần lượt đi qua theo bước thời gian, phút rộn ràng buổi ra mắt sách, phút hân hoan lãnh quà sinh nhật, những buổi chung hưởng niềm vui dự lễ kỷ niệm 28 năm thành lập Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt, những năm dự buổi phát giải thưởng sáng tác thi văn tràn hãnh diện, cảm giác luôn đọng mãi, lâng lâng niềm an ủi của đứa con xa quê hương, mồ côi cha mẹ, nhưng tìm được bóng mát nương tựa đầy ấm áp nơi tha phương, tôi chỉ biết nói lời chân thành 

Cám ơn Cơ Sở Văn Thơ Lạc Việt 

Hội Viên 

Minh Thuý Thành Nội 

Tháng 12/202




(thơ song ngữ) SINH NHẬT EM, MÙA NOEL của ĐẶNG LỆ KHÁNH & THANH-THANH




Noel Tuyết Lạnh




THƠ GIÁNG SINH – Cầu Chúa Đêm Giáng Sinh & CẦU NGUYỆN ĐÊM NOEL – Phương Hoa

CẦU CHÚA ĐÊM GIÁNG SINH

*

Mừng lễ Giáng Sinh tiết lạnh về

Từ thành đô đến chốn thôn quê

Đèn sao rực rỡ nhìn mê mẩn

Vườn tược sáng ngời ngắm hết chê

Khiếp quá Cô-Vi nguy vẫn cận

Ghê thay đại dịch hiểm còn kề

Khắp nơi lo hãi – cầu xin Chúa

Ban rải Hồng Ân cứu mọi bề

Phương Hoa – Mùa Giáng Sinh 2022

CẦU NGUYỆN ĐÊM NOEL

*

Ngày lễ NOEL đến nữa rồi

Đèn hoa quà bánh khắp nơi nơi

Shopping lũ lượt người mua sắm

Siêu Thị trùng trùng kẻ dạo chơi

Thế giới nhà giàu ly rượu ngập

Khắp miền kẻ khó chén cơm vơi

Thiên tai họa dịch đang rình rập

Kính Chúa Ngôi Cao cứu giúp đờI

*

Phương Hoa – Mùa Giáng Sinh 2022




Tiếc Thu

    Tiếc Thu
( Trường Thiên Tứ Tuyệt )

Một vùng sương khói sáng hôm nay
Bụi trắng bay như mộng ảo đầy
Tiếc nuối hồn thu còn phảng phất
Sao nghe chất ngất nỗi sầu vây

Ảm đạm đông về nắng ẩn lui
Hàng cây bụi cỏ xác xơ vùi
Màu hoa rũ rượi tàn hương sắc
Chợt thấy nao nao nỗi ngậm ngùi

Cảm xúc bao lần dậy sóng yêu
Thu quay giã biệt tiếc thương nhiều
Tình thơ lãng đãng say say mãi
Trỗi nhịp mơ màng bóng tịch liêu

Thu rời muôn nẻo bước thời gian
Vương vấn mùa thương những lá vàng
Gót mộng đường mây đành khuất lấp
Thôi buồn cúi mặt đợi thu sang
            Minh Thuý Thành Nội
               Tháng 12/10/2021




Hạt Mưa Niềm Nhớ




Lễ Giáng Sinh




Nhà Báo Phạm Đoan Trang




Đọc Thơ Hoàng Song Liêm

Kính thưa quí vị,

Giới thiệu một tác phẩm thơ luôn luôn làm tôi bối rối. Bối rối vì người làm thơ nói lên cảm xúc rất riêng tư của mình  mà người đọc nhiều khi chỉ thấy thoáng qua, nên có thể không giới thiệu tới cái phần xâu xa của tác gỉa.  Khác với chính khách, thi sĩ không đại diện cho đám đông, không nhân danh quần chúng. Người làm thơ chỉ phát biểu cảm xúc của riêng mình, với cảm quan rất cá biệt. Nói như nhà thơ Nguyễn Đức Sơn: “thơ là những gì phức biệt có riêng tôi”. Chính với cái cá biệt đó thi sĩ đã dựng lên một thế giới của riêng mình.  Trong thế giới riêng đó thiên nhiên đột nhiên có sức sống, có mầu sắc, có hương vị riêng mà chỉ thi sĩ nghe thấy nhìn thấy ngửi thấy.  

Với người không làm thơ buồn vui không liên quan tới mưa nắng. Chẳng hạn trời mưa chỉ nghe tiếng mưa rơi, nhưng nơi một người làm thơ như Huy Cận ông thấy cả sức nặng của bầu trời tạo nên cái buồn của mình:

Đêm mưa làm nhớ không gian

Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la

Tai nương nước giọt mái nhà

Nghe trời nằng nặng nghe ta buồn buồn

Ngược lại nơi Xuân Diệu, một tri kỷ của Huy Cận, thì cái buồn nó tới vì thi sĩ thấy trời nhẹ đi:

Hôm nay trời nhẹ lên cao

Tôi buồn không hiểu vì  sao tôi buồn

Cùng là nỗi buồn mà ngừơi thì thấy vì trời nặng, người thì thấy vì trời nhẹ. Hoàn toàn ngược chiều nhau. Thi sĩ là người đã tái tạo thiên nhiên như vậy. Chính cái cảm xúc khác biệt đó đã làm một người viết thành thi sĩ. Thi sĩ thấy và cảm những điều mà chỉ ông ta thấy và cảm mà người khác không thấy, không cảm.

Nhìn mây bay ta có thể nghĩ tới trời nắng hay sắp mưa, nhìn hoa nở ta thấy mùa xuân đang tới, nhưng ở Lý Bạch mấy trăm năm trước thì:

                               Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung

Nghĩa là nhìn mây bay ông nhớ tới xiêm áo tha thướt của nàng, nhìn hoa nở ông nhớ tới khuôn mặt diễm lệ của nàng. Những xúc động đó tới từ môt tâm hồn phong phú mà cũng rất riêng tư. Nhà thơ Joseph Brodsky, trong diễn văn nhận giải Nobel Văn Chương năm 1987 viết là: “Nếu nghệ thuật có dạy một cái gì cho nghệ sĩ thì đó chính là cái tính cách riêng tư của cuộc sống con người.” Ông nhận xét là người ta có thể chia sẻ nhiều thứ như bánh mì, chiếc giường, niềm tin nhưng không thể chia một bài thơ.

Chính vì cái rất đỗi tư riêng đó nhận xét về thơ luôn luôn là môt nghi vấn. May thay dù khởi đi từ cảm xúc riêng, bài thơ thành công luôn luôn truyền đạt đuợc tới người đọc cái cảm xúc của tác gỉa để người đọc cùng cảm cái rung động của tác gỉa. Từ một nỗi niềm tư để hòa vào một cái rất chung. Từ một cái riêng lẻ thành một cái rất tập thể.

Chính nhờ thế mà thơ trở thành phổ biến. Nó chuyên chở cái mà nhiều người cảm thấy nhưng không viết ra: tình yêu, nỗi nhớ nhung, mối hoài cảm v…v…. Băn khoăn, yêu vu vơ ở tuổi 20, dào dạt nỗi nhớ quê ở tuổi trưởng thành, ngậm ngùi với những hoài cảm khi xa quê hương. Thơ Hoàng Song Liêm là như vậy. Trong 100 trang thơ, từ những bài làm vào thập niên 50 tới những bài làm gần đây người đọc thấy tràn ngập tình yêu và nỗi nhớ nhung quê hương mà ông muốn truyền tới người đọc.

Rụt rè như:

Đo đắn phong thư gìn giữ mãi

Mong chờ hẹn dịp để trao đưa

Nhưng rồi e ấp tay dè dặt

Tha thiết bao nhiêu bấy hững hờ

Bâng khuâng như:

Hái bông hoa trong một vườn dị thảo

Ngát hương lòng ta gửi tặng riêng em

Em chẳng nhận cả trời sẩu não

Ta trở về ngồi đợi bóng trăng lên

Tập thơ gồm 46 bài tác gỉa sáng tác từ 1952 tới những năm gần đây. Sinh ra trong một đất nước chiến tranh, và chính ông là một sĩ quan đứng trên một chiến tuyến nhưng thơ ông không hề có dấu vết chiến tranh. Học Chu Van An từ 1948 tới 1954, rồi di cư vào Nam ông đồng hóa vào quân đội, làm trưởng ban biên tập cho Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Sau đó chuyển sang Không Quân phục vụ trong ngành cơ khí cho tới 1965 mới chuyển sang Tâm Lý Chiến, làm chủ bút cho báo Lý Tưởng của Không Quân.

Từ khi còn đi học ông đã làm thơ đăng báo. Ông cộng tác với báo Tia Sáng, Giác Ngộ, Hồ Gươm, Giang Sơn khi chưa tới 20 và nhiều bài thơ trong tập thơ ra mắt hôm nay ông đã sáng tác vào thời kỳ trên dưới 20 tuổi.

Chất liệu trong thơ của ông ở thời kỳ này là tâm sự của tuổi 20, có tình yêu, có viễn mơ:

Đò ơi Ta một kẻ phiêu linh

Trọn tuổi hoa mơ mộng viễn trình

Ghé bến đây rung chèo dật sóng

Cho cùng theo với kiếp lênh đênh

Cũng như mọi thanh niên cùng lứa tuổi, ông cũng nghĩ tới chiến tranh đang chờ đợi:

Ngày mai khói lửa ngụt sa trường

Thân dấn vào trong lớp súng gươm

Khí uất căm hờn say bóng nguyệt

Quên tình dứt đứt cả tơ vương

Nhưng những xúc động về chiến tranh chỉ thoáng qua, hầu hết thơ trong thời kỳ này là tình yêu.

Hơn một nửa sau tập thơ là nỗi nhớ:

Nhớ thời bạch diện áo thư sinh

Nhớ thủa hàn vi ước mộng lành

Nhớ thủa mắt trong tình mới chớm

Ngẩn ngơ mầu áo, áo ai xanh

Mặc dù có 20 năm quân ngũ, và trưởng thành trong giai đoạn khốc liệt của chiến tranh, thơ Hoàng Song Liêm không hề mang một dấu vết chiến tranh hay hận thù. Thơ của ông không có bom đạn, không có lửa cháy, không có nước mắt. Có lẽ tình yêu chan chứa đã che đi những vết hằn của chiến tranh.

Nếu đọc thơ là để nghiêng tâm hồn mình xuống với kỷ niệm, đề những hoài cảm xôn xao trở về thì phần 2 trong thơ Hoàng Song Liêm đã đưa người đọc tới những hòai cảm đó.

Khi lưu vong mỗi người có một phản ứng khác nhau, có người chua xót, có người ngậm ngùi. Phần lớn là cay đắng vì đã bị bứt khỏi gốc rễ để đối diện với thử thách mới; xót xa vì bị đẩy khỏi thân quen để vật lộn với xa lạ. Thơ vì thế chua cay, bao phủ bởi những day dứt quê hương. Như thơ Cao Tần:

Mai mốt anh về có thằng túm hỏi

Mày qua bên Mỹ học được củ gì

Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi

Nói mày hay ông thượng đẳng culi

Ông rửa bát chì hơn bà nội trợ

Ông quét nhà sạch hơn em bé ngoan

Ngày ngày phóng xe như thằng phải gió

Đêm về nằm vùi nước mắt chứa chan

Nhưng dù với những đắng cay chất ngất, lòng nhung nhớ quê hương vẫn trán đầy đâu đó với những hình ành ngọt ngào:

Em hãy tìm về sau căn nhà cũ

Đứng bên rào mà ngó lại vườn xưa

Em nhớ nhé dưới tàn cây trứng cá

Những trái mọng hồng trong ánh nắng sau mưa

Với Hoàng Song Liêm người đọc không thấy cái cay đắng, cái hận thù của kẻ lưu đầy. Tràn ngập trong thơ ông là cái diụ dàng trong hoài niệm. Buồn đấy nhưng không là cái buồn chua xót, nhớ đấy nhưng không là cái nhớ đắng cay. Đó là những xúc động trước cảnh trí nơi quê người làm trạnh nhớ quê hương đất tổ:

Vầng trăng ai xẻ nửa

Chênh chếch mãi non đoài

Mây trời mây viễn xứ

Lòng ai thương nhớ ai?

Cũng như hầu hết những người xa quê hương trong cái lạnh nơi quê người ông nhớ lại những hình ảnh quê xưa,; nhưng những nhung nhớ đó không hằn học, không chua chát mà nhiều tình người:

Bên ấy mùa này đã lạnh chưa

Sầu nghiêng gối lẻ bóng trăng mờ

Tình xa một nửa tim còn thiếu

Thao thức năm canh giấc mộng chờ

Bên ấy giờ này qúa nửa đêm

Phòng riêng nệm ấm giấc mơ chìm

Hành tinh ai cắt làm hai mảnh

Chiều xế bên này bóng nhớ em

Và cùng với thời gian tăng, lòng tha thiết với quê càng tăng thêm, ta thấy thơ ông bàng bạc những cảm xúc về quê hương:

Ôi quê hương gợi nhớ thủa nào xa

Hong tuổi dại nghe lời ru của mẹ

Bài ca dao thuộc nằm lòng tấm bé

Thương cái cò lặn lội mãi bờ ao

Với tuổi thất thập mà vẫn sáng tác thơ, ông đã cho thấy cái tha thiết với thi ca với văn chương Việt Nam. Thông thường cái mất mát lớn trong văn chương khi xa quê hương là người viết mất đi cái sức sáng tạo mà khi trong còn trong nước rất dồi dào. Chúng ta có thề thấy hiện tương này phổ biến trong rất nhiều giới làm văn hoá Việt Nam. Vẽ không như xưa, viết không như xưa, làm nhạc không như xưa. Như cây trồng đất mới, rất ít bén rễ mới.

Sáng tạo và xuất bản trong điều kiện lưu vong là đã nuôi dưỡng dòng văn học Việt không những cho chúng ta, thế hệ ra đi đầu tiên, mà còn cho những thế hệ mai sau. Nước Nhật có một tục lệ là mỗi năm chọn mười bài thơ hay nhất sáng tác trong nước và ngoài nước để chính tác gỉa đọc thơ cho Nhật Hoàng trong một buổi lễ vào dịp Tết. Nhà văn Võ Phiến có nhắc tới Thi Sĩ Minoru Fujita một người sống lưu lạc ngoài nước Nhật từ nhỏ đã được chon. Đó là một trường hợp rất đặc biệt vì ông ta đã sống xa quê hương rất lâu, trở nên xa lạ với sinh hoạt trong nước. Có môt người tìm được một bài thơ ngắn của ông dịch sang tiếng Anh:

I no longer know

What they are saying

In my native land

But I know the flowers

Smell the same

Tạm phóng dịch: Quê hương cho dù biến đổi, và mình cho dù đã xa lạ với vấn đề của xã hội mới, ngôn ngữ mới, nhưng tôi biết nơi đó hoa vẫn tỏa một mùi thơm cũ, mùi hương đó mãi mãi không thay đổi.

Như vậy chừng nào hoa xưa vẫn tỏa mùi thơm cũ nhà thơ vẫn cảm đươc mùi hương xưa, chừng đó nhà thơ vẫn thấy gần gũi với quê hương, vẫn làm thơ với ngôn ngữ quê hương và vẫn được tán thưởng cho dù sống trong hay ngòai nước.

Xin cám ơn qúi vị.

ĐỌC THƠ  HOÀNG  SONG  LIÊM

HÀ  THƯỢNG  NHÂN

Hoàng Song Liêm  là  một  trong  những  con  người  di  tản  tương  đối  thành  công. Anh  là  một  Sĩ  quan  Không  Quân  cấp  Tá.  Cộng Sản  vào  Nam, anh  đã  sớm  đào  thoát  chạy  ra  nước  ngoài.Anh  không  bị  một  ngày  tù  như  phần  đông  những  người  bạn  cùng  trang  lứa với  anh. Sang đến  Hoa  Kỳ,anh  làm  ăn  khá  giả, con  cái  tương  đối  thành  công nhưng  lời  thơ anh  vẫn  u  uất  buồn :

           Tết  lạnh  quê  người  phai  sắc  áo

           Người  đi  nẻo  khuất  vẫn  chưa  về

           Nghiêng  bầu  lại  rót  mùi  cay  đắng

           Gió  lạnh  phòng  không  chẳng  liếp  che  !

 Không  có  liếp  nào  che  cả. Mới  biết  tấm  lòng  thương  quê  nhớ  nước  mãnh  liệt  đến  chừng  nào. Bỏ  nước  ra  đi  vì  anh  không  thể  sống  dưới  một  chế  độ  không  có  Tự  do,Dân  Chủ.Có  tự  do, Dân  chủ  rồi  nhưng  còn  một  cái  gì  đó  anh  không  có. Đó  là  quê hương. Quê  hương  không  phải  chỉ  là  song,là núi, là  mồ mả  ông  cha,là  họ  hang, làng  mạc. Quê  hương  lại  còn  là  những  làn  gió, những  ánh  trăng, những  cơn  mưa  gió  thất  thường, những  con  đường  lầy  lội, những  mái  rơm, mái  rạ, những  con  người  lầm  than, đói  khổ. Nó là  cuộc  đời, là  tuổi  trẻ của  chúng  ta. Là  tiếng  mẹ  ru, là  mùi  thơm  hoa  cau, hoa  bưởi, là  đêm  khuya tiếng  chiếc  mo  cau  rụng  ở  vườn  sau. Ôi  quê  hương !  Là  thứ  chúng  ta  không  thể  diễn  tả  bằng  lời nhưng  nỗi  mất  mát  quê  hương  vẫn  hiện  hữu   trong  chúng  ta  từng  giây, từng  phút.

Toàn  thể  tập  thơ  không  bài  nào  là  không  đề  cập  đến  quê  hương. Quê  hương  và  tuổi  trẻ. Quê  hương  và  thời  gian. Càng  về  già,chúng  ta  càng  quý  tuổi  trẻ,càng  ngậm  ngùi vì  thời  gian  qua  mau.

Dài  tay  năm  ngón  xanh  xao

Sầu mây  tóc  trắng chiêm  bao  nửa  vời.

Dài  tay  mười  ngón  tay  xuôi,

Sầu  đôi  hộc  mắt, môi  cười  ngẩn  ngơ.

Quẩn  quanh  năm  tháng  thừa  dư,

Gai  chông  nhọn  hoắt,chân dò  dẫm  đi.

“Sầu  đôi  hộc  mắt”hai  con  mắt  lõm  xuống  vì  đêm  không  ngủ  được vì sống  ở  đây không  thực  sự  là  sống. Sống  ở  đây  đối  với  người  chỉ  còn  có  nghĩa  là  tồn  tại….

Năm  cửa  ô  xưa  băm  sáu  phố

Xa  quê hương, nhất  là  quê  hương ấy  lại  là  Hà  Nội  thanh  lịch  thì  là  sao những  người  con  của  Hà  Nội  có  thể  quên  được  năm  cửa  ô, quên  được  Hà  Nội  băm  sáu  phố  phường.

Năm  1954, Mai  Thảo  bỏ  miền  Bắc  đã  viết  một  cuốn  truyện  thật  hay:” Đêm  giã  từ  Hà  Nội”. Hay vì  thực, vì  chân  thành. Nghệ  thuật  chỉ  làm  nên  những  bài  thơ, chỉ  tâm  hồn mới  là  thi  sĩ. Câu  nói  đó  của  một  thi  nhân  Pháp  viết  cách  đây  hàng  thế  kỷ  mà  muôn  đời  vẫn  đúng.

Tôi  nhớ  mãi  đến  Hoàng  Song  Liêm  những  ngày  mới  chập  chững  bước  vào  đời.Khi  ấy,chúng  tôi  còn  là  quân  nhân  trong  ngành  Tâm  Lý  Chiến.  Liêm  thì  ngoài  20, còn  tôi  ngoài  3  chục.  Liêm  còn  độc  thân ,  tôi  đã  có  ba  bốn  con. Chúng  tôi  gặp  nhau và  tự  nhiên  thấy  rất  gần  gũi, thân  thiết  với  nhau,vì  chúng  tôi  cùng  làm  thơ  và  cùng  yêu  thơ…

Phương  Nam  mù  mịt  trời  phương  Bắc,

Mây  trắng  giang  hồ , mây  viễn  phưong..

Tôi  biết  tại  sao  Liêm  lại  giao  cho  tôi  viết  mấy  lời  đầu  của  cuốn  sách. Vì  Liêm  cũng  như  tôi, chúng  tôi  thích  sự  chân  thành. Nếu  như  lối  viết  của  Vũ  Hoàng  Chưong, của  Huy  Cận  cổ  rồi  thì  làm  sao  chúng  ta  còn  thưởng  thức  được  Tản  Đà, còn  thưởng  thức  được  ca  dao. Hoá  ra  cuộc  sống  của  thi  ca  còn  ngắn  ngủi  hơn  cả  cuộc  sống  của  con  người  nữa  hay  sao ? Mới  không  phải  là  tìm  ra  lối  diễn  tả  kỳ  cuc. Mới  là  cách  nhìn  sự  vật. Nhiều  người  nhìn  mà  có  thấy  gì  đâu ? hang  nghìn  năm  trước,  Lý  Bạch  nhìn  trăng  và  nói  thế  này :

Nhân   phan  minh  nguyệt  bất  khả  đắc

Nguyệt  hành  khước  dữ  nhân  tương  tuỳ.

(Người  với  lên  trăng  thì  không  được,

(Nhưng người  đi  đâu  thì  trăng  theo  đó )

Hoặc:

Kim  nhân  bất  kiến  cổ  thì  nguyệt,

Kim  nguyệt  tằng  kinh  chiếu  cố  nhân.

Người  ngày  nay  không  thấy  trăng  ngày  xưa

( Nhưng ) trăng  ngày  nay  vẫn  thấy  người  ngày  xưa.

Kiếp  sống  của  con  người  thật  là  phù  du  so  với  cảnh  vật. Lý  Bạch  chỉ  nhìn  và  diễn  tả. Ông  không  cần  biện  luận. Cần  gì  phải  biện  luận. Chúng  ta  chỉ  đọc  cũng  đủ  thấm  thía  cho  cuộc  sống  ngắn  ngủi  của  kiếp  nhân  sinh.

Hoàng  Song  Liêm  năm  mươi  năm  rồi  anh  mới  lại  cho  tôi  đọc  thơ . Thơ anh  vẫn  trẻ  như  ngày  nào. Hình  dáng  chúng  ta  không  còn  như  xưa  nữa  nhưng  tinh  thần  chúng  ta  nào  có  gì  đổi  khác.

Tôi  mừng  cuộc  đời chưa  làm  tôi  mất  một  người  bạn, một  người  thơ.

HÀ  THƯỢNG  NHÂN

ÐỌC THI PHẨM CỦA HOÀNG SONG LIÊM,

MỘT NGƯỜI ANH TRONG LÀNG VĂN NGHỆ

Trần Tuấn Kiệt

          Có những người văn nghệ đã thành danh từ vài thập niên trước, nhưng vì hoàn cảnh lịch sử, cuộc đời họ đã một thời gian im lặng, hay sinh hoạt văn hóa ở một nơi xa xôi nào mà người trong nước không biết, đó là trường hợp anh Hoàng Song Liêm. Anh vừa cho xuất bản thi phẩm Hoàng Song Liêm, nhà xuất bản Văn Nghệ, đồng thời có riêng một ấn phẩm đặc biệt kèm theo để bạn thơ thưởng thức phần thơ riêng của anh. Tôi vốn thích cái gì riêng biệt không muốn ai đó kiểm duyệt mình nên vội đọc phần này trước.

          Thoạt đầu khiến ta chưa dở vội trang thơ trong vì khổ thơ và mẫu bìa vẽ một nàng thơ tuyệt vời màu sắc tươi thắm đậm tình dân tộc. Tôi nghĩ đó là một nét họa của Ðằng Giao. Quả nhiên, khi xem lại thì tranh của Ðằng Giao thật nhưng tôi cứ lớ ngớ tìm hoài không thấy tên họa sĩ, ngoại trừ bức chân dung sắc nét của anh ký tên là Toại 6/29/01 thế thôi. Anh Hoàng Song Liêm tỏ ra rất trân trọng với thơ mình từ việc chọn khổ in thơ, tranh và những trang giấy hoa đẹp vẽ những viền mây bao phủ và làm nền cho thơ bay trên đó.

          Tôi xin diễn sơ ngoại cảnh một chút. Tôi từ chỗ cô Nguyễn thị Hàm Anh về, hiện trời mưa như trút, trời đỏ như gạch son, những ngày cuối năm đầy mưa gió lạnh lùng ở Saigon. Cũng chính Hàm Anh trao cho tôi hai bản thơ quý của anh mà từ lâu rồi, tôi chưa thấy ai in thơ đẹp như thế. Tôi ra đóng chặt cửa trên gác lại, mưa ào ạt và sấm động liên hồi. Tôi vốn rất sợ sấm, hồi nhỏ ở quê tôi bị sét đánh hụt một lần, bà ngoại tôi bay chiếc  nón lá khi cùng tôi chạy qua cầu sắt Sa Ðéc. Vì thế sau này tôi rất sợ sấm chớp… Ðóng cửa lại, mặc cho mưa gào bên ngoài, trong căn gác vắng tôi ngồi đọc thơ Hoàng Song Liêm.

          Ðọc bài “Hoài Vọng” tôi nghe như có một chút gì khắc khoải, u hờn mặc dầu dấu vết thời gian đã đẩy đưa rất nhiều hư ảnh về quá khứ. Ngôn từ Việt, những chữ: đó, nọ, kia, mà… như âm vang của một tiếng đàn cổ reo lên trong thời đại này đem lại rất nhiều hoài  cảm thiêng liêng

          Lửa của lòng ta nay đã tắt

          Thôi nhắc làm chi những lúc xưa

          Những chiều mơ mộng rồi hoài vọng

Mà… bóng thời gian đã xóa mờ

Anh nói đến ngọn lửa, dù anh cho là đã tắt nhưng ta cảm thấy nó đang giục nhiều nỗi đời nung nấu trong thâm tâm nhà thơ… dễ gì đã tắt!

Bài “Hẹn” tiếp theo cho thấy một tay thơ đã chín, đã điêu luyện tự bao giờ với nghệ thuật thơ lục bát ngày xưa. Người ta thấy dòng thơ lục bát này đi từ Nguyễn Du, đến Huy Cận, đến Hoàng Trúc Ly, Hoài Khanh… Giòng lưu ly của thơ lục bát đã hòa với giòng sông lớn của thi ca Việt đem đến một tòa hoa gấm bền bỉ và bất tử. Sẽ có những người em tiếp theo đi trên những dòng lục bát sâu xa trường cửu đó mai sau.

Bây giờ hãy đọc:

Mai này… hẹn sẽ về thăm

Ô hay sao vẫn ruột tằm rối tơ?

Biển Ðông vẫn cách đôi bờ

Chân mây đã khuất lối xưa mịt mù

Hạ buồn tóc điểm sương thu

Ðầu non đá dựng bốn mùa miên đông

Mai này… biết có về không

Ðàn mê chợt rớt tiếng đồng lạnh tanh

Mộng thầm, gối mỏng chông chênh

Chân ai bước mỏi nẻo xanh, mai về

Khí thơ êm đềm lạnh đến hư không và miên viễn như một dòng thời gian bất tận khiến ta nhớ đến bài thơ của Lưu Trọng Lư, bài Quay Tơ. Các bạn quý thơ hãy đọc và chia xẻ nỗi ngậm ngùi với Hoàng Song Liêm trong cảnh “tà huân” của cuộc đời! Tuy cảnh tà huân, nhưng anh đã lưu lại cho người đời điệu thơ vừa trữ tình sầu mộng vừa lẫn hương vị siêu hình của luật trời: Sự tuần hoàn của Tạo hóa mà không một ai thoát khỏi kiếp người như thế cả. Tôi cho đấy là một bài thơ tuyệt đẹp, một bài lục bát hiếm hoi trong vườn thơ hiện đại.

Nhưng đâu phải chỉ một nỗi miên man đến chạnh lòng đó. Bài “Tổ quốc xa” đã mang lại một thứ tâm tình viết lịch sử như anh Nguyễn Mạnh Côn, anh Vũ Khắc Khoan độ nào. Nói đến Nguyễn Mạnh Côn tôi mạn phép mở ngoặc một chút về chuyện anh bị bỏ đói khát chết trong trại cải tạo, có người đồn là do Duyên Anh gây ra. Nhưng anh Nguyễn Quốc Ðịnh cũng là bạn văn chương ở chung với Duyên Anh và Nguyễn Mạnh Côn xác định rõ với tôi là việc đó không phải do Duyên Anh tạo ra. Vậy xin ghi vài lời để anh em ngoài cuộc rõ và giải mối oan tình cho Duyên Anh từ lâu nay (?!)

Vẫn niềm hoài cổ,vẫn khắc khoải với nước non – dù tóc đã bạc, gối đã mòn, tâm hồn vẫn còn rất nhiều lửa để hong ấm nỗi niềm nhớ thương về một thời Quốc gia rực rỡ- Thời đại lịch sử đôi khi lúc vơi rồi lại đầy. Lịch sử chân chính bao giờ vẫn tồn tại trong lòng người – Nhà thơ ơi! Không mất đi đâu cả! Cũng như như dòng lục bát của anh vẫn ngân nga trong thời gian đó vậy. Tôi nhớ tới thơ Vũ Hoàng Chuơng.

Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ

Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh

Thời đại này, lịch sử trở mặt, lịch sử của bầy ngạ quỷ chỉ muốn ăn thịt đồng bào, nòi giống còn hơn gấp vạn lần thời của nhà thơ họ Vũ khi xưa.

Simon Veil bảo lịch sử có hai bề mặt. Bề mặt đen tối đang bủa vây khắp nơi khiến cho dù nhà thơ Hoàng Song Liêm đã mệt mỏi trên đường đời vẫn buông lời thơ như Bà Huyện Thanh Quan trong ThăngLong Thành Hoài Cổ. Người có ý thức tự do và yêu nước ai có thể thờ ơ được với nước non này. Vì thế mà trong thơ ông, chúng ta còn nghe rõ tiếng hờn uy linh của sông núi, của những chiến trường xưa và chiến binh anh hùng đã một thời trận mạc để bảo vệ đất nước, giang san trước bọn giặc thù. “Màu xanh” tưởng đâu thanh thoát, nhẹ nhàng, trẻ trung vui sướng. Ai ngờ lại ẩn rất nhiều tiếng vọng của non sông một thời.

Trời xanh xanh biển xanh xanh

Ðỉnh núi che nghiêng bóng cờ thành

Phần phật cờ bay mùi khói tỏa

Nghe rền trống trận thuở đao binh

Thoáng nhìn một bài thơ, ai chớ vì cái tựa mà hiểu lầm. Ðạo ẩn ư tiểu hành. Những ngụ ngôn và phản ngôn của thi ca chứa nhiều trong đó. Màu Xanh!

Dầu sao nhà thơ vẫn còn rất nhiều tình cảm mặn nồng của tuổi thanh xuân đầy những mộng tình tha thiết. “Em” của nhà thơ là ai đây? Là người bạn đời  chăn gối, tình nhân hay nàng Thơ. Chúng ta không vội  phân tích ý nghĩa và ngôn từ, chỉ nên thưởng thức vần thơ êm đềm, châu ngọc của thi nhân. Mời bạn đọc “Viết cho em” và tự thưởng thức lấy cái hương vị diễm tình của thơ.

Hoàng Song Liêm làm thơ cả một đời mà bắt đầu vào thời của Quách Tấn, của Vũ Hoàng Chương, Phạm Hầu. Ðọc thơ ông phải nghĩ tới linh hồn thơ ấy đi qua rất nhiều chặng đường nghệ thuật từ lãng mạn, tượng trưng đến siêu thực, siêu hình bàng bạc khắp ý thơ – từng trải qua rất nhiều nẻo đường lịch sử văn học của dân tộc Việt. Cũng không khỏi nhớ đến những người anh cả là Hà Thượng Nhân, Cao Tiêu… những người bạn như Tô Kiều Ngân còn ở lại VN.

Rồi thấm thoát bóng dương cũng mờ dần, buổi hoàng hôn lại đến và con người thi sĩ vốn hiện hữu giữa trần gian còn để lại gì? Nào những màu thời gian… của Ðoàn Phú Tứ, Nguyễn Xuân Sanh, nào những lớp lang lịch sử xô về đưa tất cả vào thái hư tịch mịch. Nhà thơ nói về thời gian vô thường, những hiện tượng của đời vẫn sinh động đẹp đẽ… và thi nhân thay đổi với Vô Cùng nhưng còn mùa Xuân ấm nồng lại đến. Ðông sẽ tàn và Xuân lại sang như Bùi Giáng viết:

Em bảo rằng đừng tuyệt vọng nghe không

Còn trang thơ thấm lại với trời hồng

Tuy nhiên khi đọc thơ ông ta cũng cảm thấy bồi hồi xao xuyến quá! Niềm xao xuyến làm linh hồn ta cũng cảm thấy khắc khoải như thơ ông. Tiếng thơ đẹp, mẫu đẹp của tiếng thời gian, của một đời người với bao nỗi thất bại của con người thiên thu đi về trong hố thẳm của lịch sử và cuộc đời (như Con Lũ Quanh Ta). Còn một điều quan trọng là sự chân tình trong thơ. Ðọc thơ ông, người ta không thấy có sự làm dáng thi sĩ hay trí thức mà là những tiếng thơ từ tâm tình cao rộng, đầy sự cảm thông đối với con người, với lịch sử và cuộc đời.

Với “Hà Nội, đêm giã từ”, những câu thơ đạt tới một nghệ thuật thi ngữ mênh mông với mối tình xa xôi của kẻ giang hồ viễn xứ.

… Phương Nam mù mịt trời phương Bắc

Mây trắng giang hồ mây viễn phương

Có hình ảnh dấn thân trong cõi cát bụi thời gian của một người chứa đựng nhiều lửa, nhiều nhiệt huyết lúc lên đường

Lục bát Hoàng Song Liêm dàn ra một không gian rộng, tiếng thơ đạt đến sự tự nhiên như những thi tài xưa nay. Ông xử dụng thơ trơn tru, ngọt ngào và đậm tình thu bát ngát. Sự điêu luyện đó còn thể hiện trong rất nhiều vần lục bát trong thơ ông. Hoàng Song Liêm không chỉ có thơ bảy chữ, lục bát, ông còn làm nhiều bài thơ xuôi, thơ sáu chữ, thơ tự do với những kỳ tứ rất lạ…

Cuối cùng đến bài thơ “Rồi ngày tháng qua đi” do Ðỗ Nguyên phổ nhạc. Thơ và nhạc giống như đội bạn tình thường hòa quyện với nhau – trong hai thứ nghệ thuật của cuộc đời-

Những dòng viết trên chỉ là viết cho thi bản riêng biệt của nhà thơ Hoàng Song Liêm. Riêng thi phẩm lớn của ông in rất nhiều thơ hay mà tôi chưa có thời gian đọc vì sức khỏe quá kém sút trong những ngày gần đây. Khi hồi phục lại được, tôi sẽ đọc cẩn thận hơn về một tác phẩm và một đời người làm thơ, sống với thơ thật đẹp của ông.

Trần Tuấn Kiệt

12/2005




Minh ơi




VĂN – HÃY KHÓC CHO QUÊ HƯƠNG- Phạm Đoan Trang- Giao Chỉ San Jose




VĂN -Mùa Xuân, Thương Người Như Thể Thương Thân- KIỀU MỸ DUYÊN

MÙA XUÂN, THƯƠNG NGƯỜI NHƯ THỂ THƯƠNG THÂN

KIỀU MỸ DUYÊN




THƠ NHẠC CHÚC MỪNG GIÁNG SINH – Đỗ Quang Vinh

MERRY CHRISTMAS and HAPPY NEW YEAR

CHÚC MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH

KÍNH CHÚC VĂN THƠ LẠC VIỆT

Một Mùa Thánh Đức /A Holy Season wishing

Năm Mới bình an / A New Year greetings

Hân hoan vạn phúc /Plenty of Joy and Happines

Chất ngất Thiên Ân / Abundance of God’s Blessdness

***

Đêm nay vang khúc an bình

Gọi nhau buông oán câu tình gắn môi,

Đêm nay Con Chúa làm người

Một giao ước mới cho đời chúng sinh

***

Tonight resounds the song of Peace

Calling each other to drop resentment

And stick-on lips the love sentence.

Tonight, resounds the song of cherish,

The Son of God made man

Declares to mankind a new covenant

(phiên khúc 2 thánh ca ĐÊM THÁNH ÂNTÌNH)

https://youtu.be/DFHYgwgh2wI

Đỗ Quang Vinh




THƯ NGỎ – GIAO CHỈ SAN JOSE

VIET MUSEUM                                                               

 Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa

Thư ngỏ cuối năm gửi quý chiến hữu,  bằng hữu và toàn thể đồng bào                                

Nhân dịp cuối năm Tân Sửu 2021 và chào đón năm Nhâm Dần 2022 chúng tôi xin gửi lời chúc mừng quý vị một năm mới rất nhiều may mắn.                                                                                                                          Tổng kết: Viet Museum là tổ chức do IRCC thành lập chính thức nhận ngôi nhà Victoria trong Kelley San Jose History Park vào ngày mùng 4 tháng ba 2006 đến nay là 15 năm.Trước khi di chuyển vào khu vực lịch sử, cơ quan IRCC đã có 20 năm sưu tầm và sáng tạo di vật bảo tàng. Tiếp theo là 5 năm sửa chữa ngôi nhà lịch sử. Sau cùng hoàn tất 10 năm kiện toàn để có được Viet Museum đầu tiên và duy nhất của người Việt hải ngoại.Trải qua 35 năm sưu tầm sáng tác và xây dựng đã có tổng cộng 100 đề mục. Hoàn tất mỗi đề mục là một câu chuyện lịch sử thể hiện qua nghệ thuật để triển lãm theo hình thức bảo tàng. Vì vậy,dù rằng vẫn ở trong một kích thước giới hạn về không gian, không thể so sánh với các bảo tàng quốc tế hàng trăm triệu mỹ kim, nhưng trên thực tế, giá trị đất đai và địa ốc vào năm 2021 là 3 triệu mỹ kim và phần di sản và các tác phẩm lịch sử là 4 triệu mỹ kim.                                                                                                                                         

Đón nhận tượng đài Quảng Trị. Năm nay 2021, chúng tôi hết sức hãnh diện đã vượt qua mọi thử thách để tiếp nhận và hợp tác với anh chị em thế hệ nối tiếp hoàn tất định vị tượng đài bia đá trong khu vườn Tự Do của Viet Museum. Dù cho hình thức nội dung và hoàn cảnh sáng tạo ra sao. Chúng tôi thành kính tin rằng tượng đá đã có linh hồn của toàn thể quân dân chính Việt Nam Cộng Hòa hy sinh không riêng trên chiến trường hỏa tuyến mà trong suốt 1972 từ Kontum kiêu hùng qua Bình Long anh dũng cho đến trận sau cùng tái chiếm cổ thành Quảng Trị.

Xây dựng đền Thánh. Viet Museum đã có bức tường của các anh hùng tuẫn tiết.Tượng người chiến sĩ quỳ gối tưởng niệm chiến hữu hy sinh.Tượng chiến binh xung phong trên chiến trường Xuân Lộc. Mộ bia nguyên thủy của chiến sĩ vô danh đem về từ nghĩa trang Biên Hòa và mô hình toàn thể nghĩa trang quân đội. Hai con thuyền của thuyền nhân đi từ Cà Mau và đi từ làng Hải Nhuận miền Trung. Viet Museum đã có đầy đủ di sản và tác phẩm để trở thành một ngôi đền Thánh tôn thờ những người đã chết vì tự do.

Sau đây là các dự án tương lai.Vào dịp cuối năm 2021 chúng tôi sẽ tổ chức chương trình Ra Mắt sách hết sức đặc biệt. Qua đề tài Việt Nam Cộng Hòa “Đất và Người.” Đây là một cuốn sách nói riêng về công cuộc xây dựng đất nước miền Nam từ 1954 đến 1975. Qua 2022 chúng tôi có một số dự án hết sức đặc biệt.                                                                                               

1)Hội Tết văn hóa trong History Park                                                                                         

2) Tượng đài Thương tiếc. Viet Museum dự trù nghiên cứu để thực hiện tượng đài Thương tiếc nổi tiếng tại nghĩa trang quân đội Biên Hòa trước1975. Đã bị cộng sản phá đổ và thủ tiêu. Đây là một tượng đài mà tất cả đồng bào hải ngoại đều biết và tưởng nhớ.                                        

 3) Đình làng Đình Bảng :Một trong những dự trù tương lai mà chúng tôi đã nghĩ đến và sẽ cố sức thực hiện. Đó là sẽ xây một hội trường văn hóa Việt Nam với kỹ thuật xây dựng bên ngoài theo mẫu đình làng Đình Bảng có 700 năm lịch sử tại Việt Nam.Chúng tôi ước mong rằng bên cạnh ngôi nhà Victoria theo thiết kế của tây phương chúng ta có một hội trường văn hóa hoàn toàn Việt Nam của đông phương.Đó là ước mơ tương lai của chúng tôi cũng như của Viet Museum. 

 4)Phát hành lịch Viet Museum: Song văn hóa, lịch sử và song ngữ.                                     

 5)Xuất bản Tuyển tập Giao Chỉ Văn tuyển hàng tháng                                                                  

6)Phát hành: Giai Phẩm Museum 2 kỳ 1 năm                                                                        

7)Phim Ảnh:Thực hiện Phim tài Liệu                                                                                                       

 8)Xây cất nhà vệ sinh và thang máy lên lầu                                                                              

 9)Hoàn tất: Sự hiện diện trên Web, Face, Wiki và các phương diện truyền thông.                

10) Phối hơp: và yểm trợ thân hữu các chương trình xây dựng cộng đồng hải ngoại. Viện bảo tàng bên Úc, phong trào giúp Thương binh quả phụ VNCH, đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam, giúp đồng bào tại Đông Nam Á…                                                                                                

11) Chính thức kêu gọi: Tinh thần hòa giải và đoàn kết trong công đồng Việt Nam tại hải ngoại. Chấm dứt mọi tranh cãi vì tỵ hiềm cá nhân. Hãy dồn nỗ lực yểm trợ cho đồng bào trong nước đấu tranh cho tự do dâh chủ. Tại hải ngoại tích cực ghi danh bầu cử và ứng cử để đấu tranh cho dân sinh tại Hoa Kỳ và nhân quyền cho Việt Nam

Giao Chỉ, Vũ văn lộc, Executive Director IRCC /Viet Museum..

*

Danh sách thân nhân những tù nhân lương tâm đang thọ án tại Viet Nam

Nhà tranh đấu Phạm Đoan Trang vừa bị công sản Hà Nội tuyên án 9 năm tù vì tội viết sách báo  tranh đấu cho tự do dân chủ. Cả thế giới lên án. Chúng ta nỡ lòng nào mà ngồi chửi mắng nhau

1/  TNLT Trần Đức Thạch- bị bắt tháng 4/2020-bị kết án 12 năm tù và 3 năm quản chế:

2/ TNLT Nguyễn Đức Quốc Vượng-29t-bị bắt 23/9/2019-bị kết án 8 năm tù+3 năm quản chế

3/ TNLT Ms Nguyễn Trung Tôn(1972): bị bắt tháng 7/2017-bị kết án 12 năm tù+ 3năm quản chế

4/ Cấn Thị Thêu+ Vợ Trịnh Bá Phương+Em Trịnh Bá Tư= bị bắt 24/6/2020 mỗi người 8 năm tù+3 năm quản chế

5/ TNLT Nguyễn Năng Tĩnh- bị bắt 27/5/2019- bị kết án 11 năm tù + 5 năm quản chế

6/ TNLT Trần Hoàng Phúc(1994) bị bắt 29/6/2017 _ bị kết án 6 năm tù giam+ 4 năm quản chế

7/ TNLT Lưu Văn Vịnh(1963)-bị bắt 6/11/2016-Bị kết án 15 năm tù

8 /TNLT: Nguyễn Bắc Truyển (1968) bị bắt 2014-Bị kết án 11 năm tù giam 3 năm quản chế

9/ TNLT: Trương Minh Đức(1960) – bị bắt ngày 12/9/2014-bị kết án 12 năm tù+ 3 năm quản chế

10/ TNLT:Nguyễn Thúy Hạnh(1963) bị bắt ngày 7/4/2021-chưa ra tòa kết án

11/TNLT Nguyễn Viết Dũng(1986)bị bắt 27/9/2017-bị kết án 7 năm tù+3 năm quản chế

12/ Huỳnh Đức Thanh Bình(1996)bị bắt 7/7/2018=bị kết án 10 năm tù

13/ TNLT Nguyễn Văn Nghiêm(1963)bị bắt 5/11/2019- bị kết án 6 năm tù

14/ TNLT Ngô Văn Dũng-bị bắt 4/9/2018-bị kết án 5 năm tù

15/ TNLT Nguyễn Thị Ngọc Hạnh(1976) bị kết án ngày 31/7/2020 tuyên án 8 năm tù giam

16/ Trần Thanh Phương(1975)bị kết án ngày 31/7/2020 tuyên án 3 năm 6 tháng tù

17/ TNLT Hồ Đình Cương- bị kết án ngày 31/72020-Bị tuyên án 4 năm 6 tháng tù

18/ TNLT Nguyễn Tường Thụy(1952) Bị bắt 23/5/2020 bị kết án 11 năm tù

19/ NLT Hoàng Đức Bình(1983) bắt 15/5/2017-kết án  14 năm tù trong phiên tòa 24/4/2018

20/ TNLT Nguyễn Văn Oai(1981) kết án 5 năm tù+4 năm quản chế trong tòa ngày 18/9/2017

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393




Bài 1). Trải nghiệm sau 27 năm trong lãnh vực Quản lý Phế thải – Waste Management – Bài 2). Đoạn Ái – Mai Thanh Truyết




CHÚC MỪNG GIÁNG SINH & NĂM MỚI – Thơ Lê Tuấn

Merry Christmas And Happy New Year

Kính chúc toàn thể quý vị Văn Thi Hữu VTLV.  Một mùa giáng sinh An Bình và một năm mới Vạn Sự Như Ý.

Trân Trọng

Lê Tuấn

Em Đi Lễ Nửa Đêm

**

Tháng mười hai giáng sinh

Lòng vương vấn chân tình

Ngoài kia trời gió lạnh

Ánh đèn màu lung linh

*

Em mặc áo len hồng

Khăn quàng cổ quấn vòng

Giày cổ cao nhung ấm

Em đi vào mùa đông

*

Mọi người vẫn nhìn trông

Em thấy thẹn trong lòng

Tiếng người khen xinh quá

Gió lay nhẹ lá thông.

*

Mẹ cười nghe lời khen

Em nhìn theo ánh đèn

Những sắc màu lóng lánh

Giáo dân mừng Noel.

*

Thánh đường tiếng chuông ngân

Vinh danh Chúa giáng trần

Bình an nơi trần thế

Xóa tan lòng phân vân

*

Hôm nay đến nhà thờ

Màn sương trắng che mờ

Chúa đóng đinh! Thập giá

Giang tay như đón chờ.

*

Dải mây trắng lững lờ

Đẹp như là trong mơ

Em làm dấu thánh giá

Lòng hân hoan đợi chờ.

*

Giáo đường lễ nửa đêm

Mỗi lúc một đông thêm

Trang nghiêm vào thánh lễ

Hoa tuyết rơi bên thềm.

*

Đêm hiển thánh vô cùng

Lòng người hòa nhịp chung

Ca đoàn vang tiếng hát

Rực sáng cả vương cung.

*

Cây thông mừng giáng sinh

Ánh đèn sáng lung linh

Quả châu treo rực rỡ

Em chụp vài tấm hình.

*

Em chắp tay nguyện cầu

Chúa giáng sinh nhiệm màu

Xuống trần gian cứu chuộc

Loài người mối tội đầu.

*

Xin Chúa ban bình an

Những ân tình chứa chan

Thoát bao cơn dịch bệnh

Loài người hết gian nan.

*

Em đi lễ nửa đêm

Tâm hồn em yếu mềm

Xin Chúa ban sức mạnh

Vượt qua những nỗi niềm.

*

Lê Tuấn

Cảm nhận mùa Noel. Trong vần thơ 5 chữ

San Jose. December 17. 21




MÙA XUÂN LÀ MÙA HY VỌNG – Kiều Mỹ Duyên

***

MÙA XUÂN LÀ MÙA HY VỌNG

KIỀU MỸ DUYÊN

Hoa mai rực rỡ đón chào mùa Xuân, mùa hy vọng.

          Thời gian qua rất nhanh, không đợi chờ mà Xuân cũng đến. Mọi người chuẩn bị đón Xuân, đêm 30 Tết đón Giao Thừa, đến chùa, nhà thờ hay những nơi tôn nghiêm để cầu nguyện cho người thân của mình.
Những ngày trước Tết ai cũng bận rộn, Tết Việt Nam khác với Tết ở hải ngoại, nhiều khi không vào ngày cuối tuần thì vẫn đi làm, có người xin nghỉ việc, có người mới vào làm không dám xin nghỉ việc, sợ mất việc thì khổ.
          Từ Giáng Sinh đến Tết nhà nào cũng sửa soạn thật đẹp, cây thông, hoa ở vườn, hay trái cây ở vườn đợi cho chín, hái cúng ông bà của mình, mua sắm hàng giảm giá, mục này hấp dẫn nhiều người, những người lớn tuổi không quan tâm quà cho chính mình nhưng phải để ý con cháu hay người thân của mình cho nên cũng đi mua sắm, say mê mua sắm thì tốn tiền, lấy tín chỉ ra mua rồi suốt năm làm trả nợ.
          Thường thường thì vào những ngày lễ, ngày Tết ai cũng nghĩ đến người thân của mình và những người làm ơn cho mình suốt năm qua, dù nghèo hay giàu cũng phải có những món quà nho nhỏ, tỏ tấm lòng biết ơn của mình. Chúng tôi làm thương mại mấy chục năm qua, cũng nhờ sự thương yêu của đồng hương mà mới tồn tại cho đến ngày hôm nay, nếu nói về ân nghĩa thì kể sao cho hết, từ các vị lãnh đạo tôn giáo, đến những người làm việc với mình, bao giờ Tết chúng tôi cũng đi đổi tiền mới, không bao giờ mua vé số, vì tôi biết mình không trúng số đâu và lại nhìn thấy những người trúng số sự bất hạnh chợt đến cho nên cũng không mua vé số và cũng không mong trúng sổ số, thỉnh thoảng có người tặng nhưng chỉ trúng $10 mà thôi.
          Quan tâm đến tất cả mọi người xung quanh, người bỏ báo mỗi buổi sáng, người quét dọn văn phòng, người làm vườn cắt cỏ, người sửa xe, nhạc sĩ, ca sĩ, cho tôi nhạc, những tác giả cho tôi những sáng tác mới hay những quyển sách dịch hay, những người bạn ở xa về Orange County thường cho tôi những món quà quý báu ở địa phương đang ở. Ân tình làm sao kể hết!
          Bệnh nhân ở bệnh viện, viện dưỡng lão cho tôi những nụ cười thật tươi trong những buổi chiều tôi vào thăm. Những vị lãnh đạo tinh thần mỗi lần nói chuyện xong bao giờ cũng nói:
          – Tôi cầu nguyện cho sức khỏe của chị.
          Những lời quý báu, vô giá, tiền không mua được lời cầu nguyện.
          Tôi thường nói với nhân viên của mình:
          – Ở làm sao cho đồng bào thương thì mình không bao giờ đói.
          Đói làm sao được ở xứ này? Một xứ sở của cơ hội, cơ hội học hỏi, cơ hội làm giàu. Người Việt tị nạn không có nhiều tỷ phú nhưng triệu phú thì nhiều lắm, đếm không hết như một chàng trai trẻ, 32 tuổi ở Floria từ hai bàn tay trắng trở thành triệu phú nhanh nhất thế giới, đó là Peter Nguyễn, 18 tháng lợi tức 100 triệu Mỹ Kim. Tỷ phú Trung Dung, 30 tuổi bán cổ phần một tỷ 850 triệu.

Tỷ phú Trung Dung và Kiều Mỹ Duyên

          Có lần Trung Dung nói với tôi:
          – Chị hỏi em ít thôi, 5 phút, em chỉ làm việc được, mà không nói nhiều. Em là người Chàm.
          Còn rất nhiều người Việt Nam giàu lắm, mà tôi được hân hạnh phỏng vấn cho đài truyền hình, cho đài phát thanh và báo chí.
          Rất nhiều di dân giàu, tị nạn giàu ở Mỹ hay đến từ các quốc gia khác. Ở đây chúng tôi muốn nói những người giàu là người Việt Nam, vẫn hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, vẫn mộ đạo và có lòng nhân ái. Dù ở đâu trên rừng sâu, núi thẳm hay ở biển cả, nếu có lòng thì với hai bàn tay và khối óc nhỏ bé của mình vẫn giúp người khác được, giúp những người xung quanh mình và bà con thân nhân mình đang ở Việt Nam.
          Một hôm, tôi đến chùa Điều Ngự vào buổi tối để thu hình. Chùa đang xây cất, nhưng Phật Tử ra vào tấp nập, người thì lo nấu ăn, người thì lo xếp ghế cho buổi cầu nguyện sắp tới. Phu nhân của cố luật sư Phạm Kính Vinh, hiền lành, làm việc không ngừng nghỉ, ít nói, nhưng tận tình với công việc. Sáng nào chị cũng đến chùa làm công quả, tối về nhà và cứ như thế làm việc từ ngày này qua ngày kia không mệt mỏi, không than phiền. Nhiều nữ Phật tử từ xa như Los Angeles, Riverside, San Diego cũng đến. Lòng mộ đạo của mọi người làm cho tôi cảm phục.
          Nhiều người nói: Hòa Thượng Viên Lý và Hòa Thượng Viên Huy có phước, Phật tử nhiều nơi xa về đây cúng đường, lễ Phật. Các thầy bận lắm, nhất là cầu nguyện cho những gia đình có người thân vừa qua đời. Người lãnh đạo tôn giáo không bao giờ nghỉ ngơi, vì ngày nào cũng có Phật tử mất, càng ngày thì đám tang càng nhiều. Viện chủ của chùa đâu thể bỏ Phật tử của mình mà không lo, nhất là cầu siêu cho người qua đời, cầu an cho người đang nằm bệnh viện, bao nhiêu thứ phải lo. Vất vả nhất là những vị viện chủ đang xây chùa, hàng trăm thứ phải lo, giấy phép, tiền để xây cất, nhiều thứ làm quý vị ơi.
          Chúng tôi cầu nguyện và mong mọi sự tốt đẹp sẽ đến cho các chùa đang xây cất, tốn tiền nhiều lắm. Mong trời Phật phù hộ cho những vị có lòng, cho ân nhân, cho viện chủ của chùa, cho Phật tử bình yên, sức khỏe để lo Phật sự.
          Thỉnh thoảng chúng tôi đi theo phái đoàn Phật Tử của chùa Bảo Quang ở Santa Ana đi cho cơm cho những người không nhà ở công viên. Người không nhà gồm đủ thành phần: già trẻ, đàn ông, đàn bà, v.v. Họ nằm dưới cỏ, ngồi dưới gốc cây, nói chuyện vui vẻ, di chuyển từ nơi này đến nơi khác hàng tuần. Nhiều phái đoàn Việt Nam cho cơm, như chùa Bảo Quang thì có cơm chay, gồm nhiều món, cơm chiên, nước ngọt, trà, nước lọc. Người không nhà đứng xếp hàng tử tế, không ai chen lấn, nói năng lịch sự, có người bồng con nhỏ trên tay. Với 31 năm quen người không nhà, cảm nhận được thân phận con người, có ai mà không mong có công ăn việc làm, mái ấm nhà êm, nhưng không phải ai cũng được như thế? Tôi đã từng đi theo các phái đoàn cho cơm cho người không nhà ở San Jose, Santa Ana, Garden Grove, nhiều nơi tôi đến, tôi đều được nghe những tiếng nói reo vui, tiếng cười rộn rã, sống hôm nay không biết ngày mai ra sao nhưng họ vẫn cười, không có gì để lo, ăn ngày hôm nay no bụng đã ngày mai sẽ tính sau.
          Những người nấu cơm ở chùa Bảo Quang rất dễ thương, mùa hè có khi trời rất nóng nhưng họ vẫn vui vẻ làm việc từ thiện với trái tim của mình. Có người nấu cơm rồi đến tận nơi công viên xới cơm cho người homeless, có người nấu cơm rồi về nhà, vì mệt quá không đi nổi nữa. Người nấu cơm vui vẻ, người ăn cơm miễn phí vui vẻ, tất cả đều hòa điệu như hơi thở, như nhịp đàn, tình thương nhân loại đưa người nấu cơm và người ăn cơm gần với nhau thông cảm và thương yêu nhau.
          31 năm cho cơm cho người không nhà, thời gian này dài lắm, nhưng chùa Bảo Quang và Phật tử của chùa vẫn tiếp tục làm việc, tôi nhìn thấy có người đem bầu, bí, mướp, trái cây, rau cải đến chùa tặng cho người không nhà. Trong những người làm việc công quả này có người đã qua đời, có người tiếp tục làm việc từ thiện, người này đi thì có người khác đến.
          Một lần, chúng tôi mời Hồ Đắc đến thăm người không nhà, từ đó Hồ Đắc tiếp tục đến chùa hàng tuần, dù làm chủ một văn phòng bảo hiểm nhưng đến ngày thứ ba thì để cho nhân viên làm việc, Hồ Đắc đi làm việc từ thiện, bưng thùng cơm thật nặng lên xe. Làm việc từ thiện đâu phải đợi đến già mới làm, người trẻ vẫn làm được.
          Tôi rất mong những người trẻ và những người có lòng để một chút thì giờ làm việc thiện, làm bất cứ việc gì hữu ích cho người khác thì làm.
Ông Trời rất công bình cho chúng ta người nào cũng có 24 giờ mỗi ngày, nếu mình biết dành dụm thì giờ thì cũng có thể vào thăm bệnh nhân ở bệnh viện, viện dưỡng lão, hay mỗi tuần có thể thăm người không nhà ở các công viên.
          Chùa Huệ Quang ở Santa Ana, cứ ngày rằm và ngày mùng 1 tặng cơm chay cho những người nào thích ăn chay, không phân biệt tôn giáo, sắc tộc, ai thích ăn chay thì cứ đến chùa, miễn phí, 2 năm nay rất đông thực khách đến. Nếu những ngày đó rơi vào cuối tuần, hoặc ngày lễ thì thực khách đến đông lắm, hơn 500 người, và ngày thường cũng 300 người, càng ngày số người ăn chay càng nhiều, ăn chay để giữ cho sức khỏe tốt, ăn chay để tránh sát sinh.
          Người nào làm việc tốt cũng được nhiều người ngưỡng mộ. Tôi ngưỡng mộ rất nhiều người, đêm đêm trời lạnh về mưa đông vẫn có người đến chùa, nhà thờ cầu nguyện, sức mạnh của sự cầu nguyện không ai có thể tưởng tượng được. Người nào có niềm tin ở tôn giáo thì đời sống sẽ phong phú hơn.

Christina Lê (đứng bên trái) và Tuấn Lưu (nón xám) đang phát thực phẩm cho người không nhà. (Ảnh do Kiều Mỹ Duyên chụp)

          Mỗi lần cho cơm cho người không nhà bao giờ tôi cũng rủ những người trẻ đi cùng, Thảo, Vân, Christina Lê, Tuấn Lưu. Khi trở về chắc chắn các người trẻ này sẽ nhớ ơn công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ mình, vì nếu cha mẹ sinh con ra đem quăng cho người khác nuôi thì nhất định các cháu không có được ngày hôm nay. Tôi thường khuyên những người trẻ đi chùa, đi nhà thờ và làm việc xã hội, mình được như ngày nay là có phúc lắm, có cha có mẹ có anh em và được cắp sách đến trường, cũng vào giờ này biết bao nhiêu đứa trẻ không có cơm ăn áo mặc, không được đến trường, đâu ai muốn như thế?
          Mùa xuân, tôi mơ ước nhiều lắm, mơ ước mọi người trên thế giới buổi tối trước khi đi ngủ bụng không đói, và tất cả những đứa trẻ được đến trường học, được thương yêu, được chăm sóc, trẻ em Việt Nam, Cambodia, chúng tôi đã gặp nhiều em không được đi học, vì cha mẹ nghèo quá. Làm sao bây giờ? Thôi thì mình làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, làm hết khả năng của mình.
          Tôi mơ ước hòa bình, không có máu đổ, đầu rơi. Nếu trong gia đình mỗi người thương yêu nhau, ông bà, cha mẹ, con cháu thương yêu nhau, hàng xóm tốt, trường học tốt, trẻ con tốt, cộng đồng thương yêu nhau, gặp nhau ai cũng chào nhau bằng nụ cười thân thiện, quốc gia giàu giúp quốc gia nghèo phát triển, nếu được như thế thì sẽ không có chiến tranh, đâu có chết chóc? Một người chết để lại đau khổ cho gia đình và dòng họ, đâu có ai thích nhìn nước mắt rơi, mà chỉ thích nhìn nụ cười của người đối diện.
          Có những người lớn tuổi làm việc xã hội suốt cả đời mà lúc nào cũng tươi cười như cố trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhân lo cho thương phế binh, cô nhi quả phụ ở Việt Nam, không bao giờ tôi thấy chị nhăn mày nhíu mặt. Tôi mong người lớn tuổi nào cũng sống hữu ích và vui vẻ như thế. Mong tất cả người lớn tuổi khỏe mạnh giúp người, giúp đời. Giúp cho ai cũng là giúp cũng tốt, miễn có lòng tốt giúp người là tốt. Thương người như thể thương thân, thấy người đói khổ thì thương, đâu cần phải là thân nhân của mình, mình cũng thương. Mình thương người thì người sẽ thương mình, làm thế nào khi đi khắp nơi trên thế giới nơi nào cũng có người giúp đỡ, sẽ không sợ đói, sẽ có đời sống hạnh phúc.

Mùa Xuân trên đất Mỹ.

          Tôi có duyên được đi nhiều. Nhiều nơi tôi đến như Bắc Âu lạnh cóng xương sống, nhưng vẫn gặp nhiều người nở nụ cười thật tươi khi nghe chúng tôi nói tiếng Việt ở phi trường Đan Mạch, Phần Lan, Hòa Lan, khi nhận diện ra chúng tôi là người Việt Nam thì được mới về nhà ăn cơm Việt Nam, thật là cảm động. Người Việt Nam vốn tình cảm nồng nàn, không biết người đó từ đâu đến miễn là nói tiếng Việt là nhận ra đồng hương là đối xử nồng hậu ngay.
          Tôi mơ ước được trở lại những nơi tôi đã đi qua như Đắc Tô Đắc Sút, điạ đầu giới tuyến cao nguyên trung phần, biên giới Việt Cambodia, Việt Lào, Tha La xóm Đạo, v.v.
          Quê hương yêu dấu, nơi nào cũng đẹp, miền Thượng đẹp tuyệt vời với những sơn nữ với tiếng ca thánh thót, với những đôi mắt ngây thơ, với dòng sông trong vắt, nơi nào cũng đẹp, nơi nào người đến rồi cũng đi với nhiều kỷ niệm đẹp, nơi mà tôi đã đến có còn như xưa? Cảnh cũ người xưa bây giờ ra sao, nào ai biết? Lũ lụt, tàn phá rừng, rừng còn xanh hay cây rụng? Rừng cao su, rừng cà phê, biển hồ Pleiku, tôi mong được trở về.

Mùa Xuân trên miền Thượng.

          Mơ ước thì nhiều mà thực hiện bao nhiêu nào ai biết? Mỗi ngày tôi viết ra nhiều việc để làm, nhưng đến tôi khi trở về nhà những việc đã viết ra chưa làm hết? Cũng như mơ ước tận trong trái tim của mình biết bao giờ thực hiện được? Những đứa trẻ trong các cô nhi viện vẫn lớn theo thời gian, trong sự đói khổ, các em không đủ ăn, không đủ áo ấm mùa đông những vẫn phải sống như những người bình thường. Mong xã hội có nhiều người có lòng nhân để cho người khổ bớt khổ, trẻ con đỡ đói. Một bao gạo  $10, 10 bao gạo $100, nếu người nào cũng từ tâm mỗi tháng tặng 10 bao gạo thì không có trẻ em nào đói trên quả địa cầu này.

Kiều Mỹ Duyên mua gạo cho trẻ em mồ côi Việt Nam

          Xin Trời Phật, xin Thượng Đế phù hộ cho những người khốn khổ, cho những người lòng nhân ái giúp đỡ người khác. Cầu nguyện thật nhiều và thật chân thành, xin những lời cầu nguyện của mọi người được có kết quả tốt đẹp.
          Mùa Xuân xin mọi người cầu nguyện thật nhiều cho nhau, cho tất cả sự bình yên đến với nhân loại.

Orange County, 15/12/2021

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)




Kỷ Niệm 28 Năm Nhóm Mõ Nhân Ái Đem Không Khí Giáng Sinh 2021 Đến Với Khách Không Nhà (Homeless)- Lê Văn Hải

Sáng thứ Năm vừa qua, ngày 16 tháng 12 năm 2021, trong không khí mùa Đông giá lạnh, có mưa phùn lất phất, thình lình Ông Già Noel (do Anh Hải hóa trang) xuất hiện! trong bữa cơm nóng hàng tuần, phục vụ những người không nhà.

Sự có mặt của Ông, làm không khí chuyển thành sôi động, hứng thú ngay lập tức. Nhiều người vỗ tay hoan hô mừng rỡ, chỉ trỏ… “Santa Clause is coming to town!”

Ông giơ tay chào, cất tiếng…Hô hô hô! Và tham gia ngay vào tiết mục xổ số tặng quà Giáng Sinh cho những người may mắn. Ngoài phần quà, còn kèm thêm 20 đô la tiền mặt. Khách nào trúng, hân hoan nhảy cỡn như em bé được mẹ cho quà.

Rồi Ông lì xì có chút tiền mặt, kẹp trong thiệp Giáng Sinh, kèm theo món quà nhỏ, ân cần gởi đến từng Khách không nhà, không quên nói Lời chúc An Lành. Nhiều người rưng rưng cảm động, ôm lấy Ông cám ơn chụp hình kỷ niệm.

Đây chỉ là những công tác nhỏ, với chủ trương, đem tất cả tình thương yêu, như người trong gia đình, nhất là trong những dịp Lễ Tết, mà Nhóm đã theo đuổi 28 năm nay, đến với những người kém may mắn trong cuộc sống.

“Cách cho quý hơn của cho!” Họ tâm sự nhiều lần, những khoảng thời gian vào dịp Lễ cuối năm, là khoảng thời gian khắc nghiệt khổ sở, cô đơn nhất đối với họ. Nhìn chung quanh, ai cũng vui vẻ hạnh phúc, còn mình chẳng có gì cả, lang thang ngoài đường gió lạnh. Chịu không nổi, nhiều người qua đời nhiều nhất trong khoảng thời gian khốn khổ này.

Nhóm Mõ Nhân ái đã cố gắng mang không khí ấm áp ngày lễ đến với họ, như Lễ Tạ Ơn có hình ảnh Ông đầu bếp đứng nướng Gà Tây, Halloween, giả hình Quỷ Ma chơi đùa, phát kẹo, Tết có đốt pháo lì xì…để an ủi, xoa dịu, quên đi phần nào nỗi cô đơn, mà họ đang phải chịu đựng.

Chương trình đã được nhiều Ân Nhân ẩn danh ủng hộ, mỗi tuần phục vụ 2 bữa ăn nóng hổi, (thứ Năm, thứ Sáu) phát những đồ vật dụng cần thiết, tặng chút tiền mặt. Đặc biệt cả mùa dịch Covid, kéo dài gần 2 năm, chương trình cũng không bị gián đoạn, thay vì phục vụ tại chỗ, thì tặng khách mang đi. (To go)

Nhân mùa Lễ, xin được gởi lời Cảm tạ đến tất cả Quý Vị, với tấm lòng vàng, đã yểm trợ chương trình để có thể đi được đoạn đường dài 28 năm!

Kính chúc Quý Vị và Gia Đình: Một Mùa Giáng Sinh An Lành, Hạnh Phúc, nhận được muôn ngàn Hồng Ân Thiên Chúa từ Trời Cao.IMG_9138.jpg

IMG_9169.jpg
IMG_9172.jpg



THƠ Mùa Giáng Sinh Tâm Sự -Dương Huệ Anh

MÙA GIÁNG SINH…

TÂM SỰ

**

…Thu mới qua, Đông đã đến rồi,

Bao nhiêu lá rụng, mấy người vui ?

Vợ chồng xa cách, già… thêm bệnh,

Mấy kẻ không nhà…biết gọi ai ?!

Trời ở xa, nghe khó giúp mình,

Chúa thương, nhưng biết pháp còn linh?

Quá nhiều tội lỗi, loài hung ác,

Tàn sát nhau, tham, chẳng nghĩ tình !!


Cả vạn năm, Ngài chịu cực hình,

Lỗi lầm, đền, trả, đám sinh linh?

Biết bao giờ hết,

Nguồn vui sống

Bừng nở năm châu nhịp thái bình ?!

Mùa Giáng Sinh…cầu nguyện Chúa Cha:

Phép màu trải rộng khắp Ta Bà …

Thánh, Thần cứu hộ dân lương thiện,

Đang chết mòn…vì bọn quỉ ma ?!

Đừng kể người trong hay ngoại Dạo,

Yêu hồ tận diệt gấp, mong thay!

Độc tài, cuồng tín…tiêu trừ sạch,

Triệu triệu vòng… tay nối cánh tay,

Để sống yêu thương, hòa một nhịp,

Ba ngàn Thế Giới…hát, vui thay !

Bi tâm rộng mở, theo gương Phật,

Giúp độ nhau, Nhân Chính, đức dây…

Dương Huệ Anh

12/12/21  12.27pm

Merry Christmas and Happy New Year 2022 greeting card. Vector illustration



Chùm THƠ Giáng Sinh- Cao Mỵ Nhân: ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG – ĐI LỄ NỬA ĐÊM – HÁT THÁNH CA -HÁT THÁNH CA

ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG  

*

Đêm Thánh vô cùng trân quý ơi

Đoá hoa nhân ái nở bên trời 

Khát khao yêu mến người thiên hạ

Tất cả xin vào dự hội chơi

*

Ánh biếc vì sao lấp lánh xa

Tươi vui lửa ấm sưởi muôn nhà

Chúa ơi, Đêm Thánh vô cùng tận

Người với người thương ta với ta

*

Bạn với bè trên mỗi bước xuân

Hoan ca nơi khắp ngả dương trần

Mây vương sắc áo mầu nhân ảnh

Đêm Thánh vô cùng đẹp dấu chân.

*

Mãi mãi hoa thơ kết vạn lòng

Dâng lên Thiên Chúa mỗi mùa đông

Bình an dưới thế đêm vô tận

Chúa ở cùng anh chị em mong …

      CAO MỴ NHÂN

*

ĐI LỄ NỬA ĐÊM

*

Rằng em chưa hết yêu đâu

Chênh vênh anh đứng trên cầu nhân sinh

Chúa không ruồng bỏ chúng mình

Anh không từ tạ cuộc tình hồn nhiên

*

Merry Christmas bình yên

Đưa em đi lễ nửa đêm đón Người

Thiêng liêng ngự trị đời đời

Ba ngôi hiệp nhất khắp trời hoa đăng

*

Em thưa: Lòng Chúa mênh mang

Trái tim Thiên Chúa rỡ ràng bao la

Yêu từ trái đắng nở hoa

Thơ em phong tặng tình ca kiếp này

*

Lặng thầm dấu thánh in đầy

Merry Christmas đắm say nẻo về

Thiên đường lộng lẫy đam mê

Hồi chuông thức tỉnh hồn si cao vời …

       CAO MỴ NHÂN

Merry Christmas and Happy New Year 2022 greeting card. Vector illustration

*

HÁT THÁNH CA

Buổi sáng em ngồi hát thánh ca

Cả không gian sáng rỡ quanh nhà

Anh đang xa tít chân mây rộng

Em nguyện trời ân sủng chúng ta

*

Ôi, nguyện trời cao, tuyệt đỉnh cao

Giơ tay em với tới phương nào

Không gian vần vũ, anh yêu hỡi

Sương khói mơ hồ giữa ánh sao

*

Chúa ở cùng anh, Chúa bỏ em

Bâng khuâng hờn tủi những ưu phiền

Ngay khi anh đến, khi anh đến

Mang nỗi u hoài, trễ muộn thêm

*

Buổi tối thánh ca vẳng ngập ngừng

Chao ôi, có thật Chúa bên lưng

Đỡ em đi hết đường đau khổ

Dấu lệ yêu thương, đọc ” Kính mừng …”

           CAO MỴ NHÂN

*

TRƯỚC LỄ GIÁNG SINH

*

Chúa ơi, con chẳng còn nao nức

Nghe tiếng chuông, chờ Lễ Nửa Đêm

Con thấy lòng con yên lặng quá

Thản nhiên vào giấc ngủ êm đềm

*

Bao nhiêu bạn trẻ đã ra đường

Phải họ đi tìm Chúa mến thương

Hay họ chỉ đi tìm bóng họ

Bên nhau, mai mốt lại muôn phương

*

Ở đây, cạnh Chúa vẫn cô đơn

Ngửa mặt nhìn sao, nén tủi hờn

Con muốn lênh đênh trên biển cả

Một lần sóng gió, Chúa gần hơn

*

Chúa ơi, Chúa đến làm chi nhỉ

Con khóc như mưa, Chúa lại …cười

Con khổ sở hoài, xin Chúa giúp

Chúa kêu thử thách với con thôi

*

Con vừa cầu nguyện gởi cho ai

Thôi nhé, Noel này lạc loài

Con viết thơ buồn trên giá thánh

Ngày mai thức giấc, chắc sầu vơi…        

*

CAO MỴ NHÂN