TẬP THƠ CỎ THƠM – TỪ DIỄN ĐÀN THÂN HỮU




VTLV – CHÚC MỪNG KỶ NIỆM 30 NĂM NGÀY CƯỚI Anh Lê Văn Hải & Kiều My.

THƯ PHÁP QUANG HÀ

THƠ CHÚC MỪNG – PHƯƠNG HOA


CHÚC MỪNG LỄ NGỌC TRAI – 30 NĂM NGÀY CƯỚI CỦA CHỊ MY- ANH HẢI
 CHÚC ANH CHỊ MÃI TAY TRONG TAY & THẬT HẠNH PHÚC

𝓽𝓷𝓵 – thailan/phannữlan

**

-Trước hết, vợ chồng Hải & My xin chân thành cảm tạ tình thương mến của Quý Vị. Thiệp mời vừa “phát pháo lệnh” chưa đầy một tuần, mà danh sách quan khách đã…bay nhanh hơn tốc độ phi cơ F-5E! Khiến vợ chồng Hải chỉ biết đứng nhìn, mà…vừa vui, vừa run!

Hải & My vô cùng vinh hạnh được đón tiếp tất cả Quý Vị đã kịp ghi danh. Xin cảm ơn từ tận đáy lòng!

Và giờ đây, xin thông báo chính thức:

Sau email này, tiệc xin phép đóng sổ!

Lý do ngoài ý muốn:

Nhà hàng vừa báo rằng không còn một chỗ trống nào — không những hết bàn, hết ghế, mà đến…đứng ngoài sân, họ cũng ngại cho phép!

Vì vậy, chúng tôi đành phải “chịu thua,” tạm ngưng nhận thêm quan khách quý.

Xin quý vị thông cảm cho tình huống ngoài ý muốn này — “không phải tại vợ chồng Hải, mà là… tại nhà hàng!”

Chúng tôi thật sự ấm lòng trước sự hưởng ứng nồng nhiệt của Quý Vị. Kỷ niệm 30 năm mà được thương mến như thế, đúng là món quà tinh thần vô giá, đủ giúp hai “chiến sĩ tình yêu”…tiếp tục chiến đấu thêm nhiều năm nữa!

Thành thật xin lỗi Quý Vị muốn ghi danh tham dự, sau Email này!

Rất mong vẫn nhận được nụ cười và lời chúc của Quý Vị —

nếu không gặp nhau trong tiệc, thì hẹn nhau trong các cuộc vui khác! nhất là những dịp vui cuối năm!

Một lần nữa, vợ chồng Hải & My xin chắp tay Cảm Tạ tấm lòng quý mến của Quý Vị.

Xin đính kèm Thiệp Mời, để Quý Vị đã ghi danh, nhớ đứng quên Chủ Nhật đặc biệt tuần này nhé! Chưa hết, còn kể chút kinh nghiệm chiến đấu sống còn, 30 năm mịt mù khói lửa!

Trân trọng và thương mến,




KIỀU MỸ DUYÊN – GIỚI THIỆU MỚI NHẤT: CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA – DEC 8, 2025.

https://mail.google.com/mail/u/0/#inbox/FMfcgzQdzmQQKHmcjMbvBZgBPtmtcBCL?projector=1




SỎI NGỌC – TRUYỆN NGẮN: Hoàng Hôn Còn Sót Lại.

Hoàng Hôn Còn Sót Lại – Sỏi Ngọc

Ông ta dí một xấp bạc trước mặt mẹ, hai hàm răng nghiến chặt, lăm lăm con dao nhọn hoắt:

– Đếm xem có đủ cho cô xài không?… Nếu thấy đủ rồi thì từ đây hãy ở nhà đi, tôi không muốn tôi bị truy ra tung tích từ cô!… Cô thật là cái nợ lớn cho tôi đó, biến đi! Bỏ tất cả mọi công việc ba xu đi!

– ……

– Còn không hiểu nữa sao mà ngước cặp mắt giả nai lên nhìn nữa! Từ giờ trở đi nếu chúng nó lùng ra tôi… Cô và con bé đừng trách tôi!… Thật phiền quá!

– Khoan! Anh à… Anh…

Ông ta hất mẹ té xuống đất, phóng người ra khỏi nhà bằng ngã sau, nhìn trước nhìn sau rồi biến mất. Mẹ không sao thốt nổi nửa lời, hàng nước mắt long lanh, quẹt nhanh. Vội vàng run rẩy quơ hết đống bạc trên bàn cho vào một cái túi nhỏ giấu dưới đáy tủ, sợ lỡ có ai nhìn thấy thì lại mắc họa vào thân.

Tôi ghì cái mền vào lòng, cắn chặt đôi môi cho khỏi bật khóc thành tiếng, hi hí mắt giả ngủ, nằm yên, thầm khẩn cầu Trời Phật cho ông ta biến mất khỏi cuộc đời khốn khổ của mẹ con tôi.

Tôi thù ông ta! Phải! Chỉ mới gần 8 tuổi thôi mà tôi đã có một kẻ thù không đội trời chung!… Là ông ấy! Đặc biệt vết sẹo dài vắt ngang chân mày trái làm ông ta giống như phù thủy, chiếc miệng không ngớt mắng chửi, đánh đập tôi khi ông về thăm nhà.

Tôi không hiểu sao ông ta có thể là cha ruột của tôi!

Ông đưa tiền cho mẹ một mà nạo tiền mẹ đến mười! Nếu mẹ không cất giấu những đồng tiền ấy đi thì sau này ông ta hỏi mà không có thì mẹ sẽ phải bị hành hạ đến chết!

Mẹ một mình nuôi tôi bằng đồng lương kham khổ, làm cô giáo cấp 1, và may thêm buổi tối ở nhà.

Những người đến đặt hàng may của mẹ, ai cũng hỏi tôi về cha, tại sao cha không bao giờ có mặt ở nhà. Những lúc như thế tôi lại úp mặt vào lòng mẹ, cảm thấy vừa tủi thân, vừa thù hận người đã mang danh hiệu CHA mà không tròn bổn phận với mẹ và tôi!

Mặc dù tuổi còn bé, tôi vẫn biết mẹ phải chịu đựng biết bao khổ sở cực nhọc vì miệng đời. Xã hội còn lạc hậu, nền nếp phong kiến xưa, và vì sự tồn tại của tôi, đứa con không mong muốn!

Tôi không khóc như mẹ, nhưng lì và thù hận ăn sâu trong tim óc non nớt của tôi, tôi nhất quyết phải làm một điều gì đó để cứu cuộc đời cực nhọc của mẹ ra khỏi cái hang hùm ấy.

Một hôm ông ta về nhà trong lúc tôi đang ngồi trước cửa chơi con búp bê bùn sình bẩn thỉu mà mẹ đã lượm từ đống rác cách nhà mấy mươi bước khi đi dạy học về. Ông kéo tôi xềnh xệch vào nhà:

– Đi tắm và lấy bộ đồ mới mặc vào!

– Đi đâu hả cha?

– Mày có quyền lên tiếng hả?

Chưa nói hết câu, ông đã sấn lại tát lên má tôi một cái thật đau điếng mà tưởng chừng thấy ngàn ngôi sao quay vòng vòng trên đầu. Té thụp xuống đất, tôi thút thít và biết là ông sẽ làm hại tôi:

– Con chờ mẹ về rồi mới đi…

– Mày còn trả treo hả? Đi ngay với tao! Tao không phải là cha mày sao?

Tôi lấy hết sức bình sinh và tất cả can đảm, hét lên:

– Không! Ông không phải cha tôi! Ông là người ác độc, ông là…

– Bốp! bốp!

Ông ta táng vào đầu tôi, túm tóc vặn ngược ra đàng sau. Hai con mắt đỏ ngầu, cả người ông tỏa ra mùi rượu nồng nặc, ông kéo lết tôi ngược ra sau nhà, hai cánh tay tôi níu ngược lại sau đầu, nương cho mái tóc như sắp lìa khỏi da đầu. Hai chân tôi cào cấu cố bám víu lấy những vật cản trong nhà, nhưng vô ích.

Ra đến sau bếp, ông mở nắp lu nước đầy 2/3, ông bế xốc tôi lên bỏ vào đó một cách gọn lỏn không do dự. Cái nóng đau rát cùng mồ hôi đổ túa ra đầu cổ từ nãy giờ, gặp lu nước lạnh mát bất thình lình, nhiệt độ trong cơ thể tôi tụt nhanh bất ngờ, tôi hoàn toàn mất tri giác, toàn thân mềm nhũn.

May là ngay lúc ông vừa bước ra khỏi bếp, thì mẹ tôi về đến nhà.

Điều đầu tiên bà làm là vô bếp múc nước rửa tay chân rồi mới bắt đầu làm bếp. Khi mở nắp lu nước ra thấy tôi nằm gọn lỏn trong đó, nước lên ngập đầu, tưởng là đã chết, mẹ hết sức bình sinh lật đổ cái lu, vỡ toang tành, tay chân mẹ bị mảnh sành của lu cứa đến trầy rất nhiều vết thương nhỏ máu, và bế xốc tôi sang nhà hàng xóm cấp cứu. Từ đó tôi và mẹ theo nhau bén gót, mẹ không dám hở tôi ra, sợ ông ta sẽ giết hoặc hại đến tôi.

Ông bà ngoại chỉ có mỗi mình mẹ là con gái duy nhất ở Cao Lãnh, gia đình khá giả nên mẹ được đi học đàng hoàng cho đến hết lớp 12. Một vụ pháo kích bất ngờ của Việt Cộng vào nhà dân khoảng năm 1973 đã làm cả xóm sụp đổ hoang tàn, bao người chết chóc, trong đó có ông bà ngoại! Mẹ được những người dân xung quanh vực dậy, di tản lên Sài Gòn. Mẹ chỉ biết hớt hơ hớt hải chạy theo đoàn người, với hai bàn tay trắng, tâm hồn rạn nứt, trái tim đã chết theo cái chết oan khiên của ông bà ngoại dưới đống đổ nát của nhà cửa làng mạc.

Ở Sài Gòn, chính phủ có xây một nơi tập trung khá rộng bằng mái tole cho những người chạy giặc từ quê lên tạm trú. Nơi đây mẹ một thân một mình, không người thân mà chỉ có những người cùng quê làng mà thôi. Mẹ phải bươn chải, phải tự tìm việc làm thêm để nuôi bản thân mình; còn những người khác ít học thì đi bán vé số, lượm ve chai, gánh hàng đi bán…

May là mẹ đã có một số vốn kiến thức thời trung học và ngoại ngữ loại khá nên làm cô giáo dạy toán và ngoại ngữ cho các em nhỏ ở SàiGòn.

Một buổi chiều đi dạy về tối, một đám côn đồ ra chặn đường, mẹ hốt hoảng không biết phải làm sao với ba bốn tên mặt mày hung dữ, mẹ chả có tiền bạc gì cho chúng cả, mẹ quỳ xuống van xin chúng đừng động tới mẹ, nhưng chúng chỉ cười hung ác, nhào vô cấu xé mẹ. Mẹ sợ đến ngất lịm trên nền đất bùn sình với bóng đêm ngày càng dầy đặc như để che đi cái dã man tàn ác của bọn côn đồ.

Khi chiếc áo nhỏ của mẹ vừa bứt ra khỏi người, tiếng cười man rợ của bọn ma cô vang lên thì ngay lúc ấy mẹ thấy một bóng người lao vút vào, con dao nhọn hoắt múa soạt soạt kinh hồn. Cả đám nhào vào đánh một người. Người “anh hùng” cứu mẹ bị một vết thương ở mặt, máu ào ạt tuôn ra, ông ta vẫn không cảm thấy đau mà cúi người xuống vác mẹ trên vai băng băng chạy thật mau vào những ngõ tối mà cả bọn lưu manh không biết đường đuổi theo.

Theo lời mẹ kể sau ngày ấy, mẹ ở với hắn. Hắn cũng chả yêu thương gì mẹ mà chỉ dùng mẹ như một công cụ kiếm tiền của hắn, một người phục vụ cho hắn. Đã bao lần mẹ muốn trốn đi nhưng không biết phải đi đâu, sợ ở cái đất Sài Gòn rộng lớn này mẹ lại bị hại nữa; mẹ như một con cừu non chưa ra đời, không biết phương hướng giữa bầy sói hoang, thà ở lại với tên lưu manh, phục vụ cho hắn còn hơn!

Thời gian trôi qua, hắn biết mẹ là người con gái đàng hoàng, trinh trắng, hắn là người đàn ông may mắn đầu tiên trong đời mẹ, nên hắn bớt hằn học và tin tưởng giao tiền cho mẹ giữ. Hắn không biết nói chuyện nhã nhặn mà chỉ biết la mắng, uống rượu, thô lỗ. Cả đời sống bên cạnh mẹ, nhưng chưa bao giờ hắn có lời nói nhẹ nhàng hay cử chỉ yêu thương với mẹ cả!

Trên trán hắn có một vết sẹo dài, vết sẹo do lần đánh nhau với bọn lưu manh để cứu mạng mẹ, mỗi lần nhìn thấy vết sẹo ấy, mẹ lại không đành lòng rời xa hắn vì theo mẹ hắn là ân nhân cứu mạng mẹ.

Rồi mẹ mang bầu tôi, hắn đã đánh mẹ một trận nhừ tử, muốn mẹ bỏ cái thai, hắn không muốn có trách nhiệm với con cái, cũng như không muốn nghe tiếng khóc trẻ thơ. Mẹ van xin hắn cho mẹ giữ lại đứa con vô tội trong bụng, mẹ hứa với hắn sẽ không để cho đứa trẻ bật lên tiếng khóc!

Ngày mẹ đi sanh tôi chỉ một thân một mình, khi bế tôi về mẹ cũng cố gắng nuôi tôi bằng dòng sữa mẹ ít ỏi của người.

Tôi là một đứa con gái ngoan ngoãn biết nghe lời mẹ từ khi còn trong bụng. Sợ mẹ bị đòn đau nên tôi chả bao giờ khóc cho dù nhiều lúc tè đầy tã, ướt cả lưng mà tôi vẫn cứ nằm yên chơi với ngón tay, bàn chân mình và chờ mẹ rảnh mới đến lau chùi cho. Tôi lớn lên bên cạnh mẹ, chỉ biết một mình mẹ, chưa bao giờ được cái hôn hay vòng tay ôm của cha.

Hắn đi suốt mấy ngày liền là những ngày tôi và mẹ thật hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi cười đùa, mẹ dạy tôi học những chữ cái, dạy tôi đếm. Khi nghe bên ngoài cánh cửa lách cách mở là mẹ và tôi thật im lặng, tôi sợ đến nỗi phải chui xuống gầm giường để trốn hắn!

Hắn rất ít khi nào thấy mặt tôi, trừ một hôm hắn về nhà vào nửa đêm khi tôi và mẹ đang say trong giấc ngủ. Hắn nhìn vào trong giường qua chiếc màn mỏng, tôi nằm co quắp bên cạnh mẹ. Thấy lạ, hắn vén màn vào trong sát mặt nhìn tôi rồi ra vẻ hài lòng.

Đó là lần đầu tiên mẹ nói hắn có vẻ hài lòng khi thấy tôi. Nhưng tôi vẫn tránh hắn, im lặng và tự bảo vệ mình như con chim nhỏ sống bên cạnh con mãnh thú.

Dòng đời vẫn cứ tuôn chảy, cho đến khi miền Nam bị đổi chủ, ai ai cũng bỏ nhà bỏ cửa chạy hết ra bến tàu, hy sinh thí mạng với biển cả. Cha tôi nhân cơ hội đó vơ vét của cải của những gia đình giàu có, ăn cắp tư trang trong sự sơ hở của người dân Sài Gòn rồi đem của cải đó về cho mẹ tôi giữ để bán dần đi tiêu xài.

Mẹ tôi khuyên lơn bao nhiêu cũng bị hắn đánh cho vài bạt tai và không muốn nghe lời khuyên của mẹ. Hắn cứ tiếp tục ăn cắp, ăn cướp đến nỗi tên tuổi của hắn bị công an ở chế độ mới truy lùng. Hắn không dám về nhà thường xuyên nữa. Mà thỉnh thoảng hắn lại xuất hiện khi thì trong bếp, lúc thì ở phòng tắm, ẩn ẩn hiện hiện rồi lại biến.

Lúc ấy tôi đã lớn gần 8 tuổi, tôi chỉ cầu mong cho hắn bị bắt, bị ở tù mọt gông, tôi cầu nguyện cho hắn sẽ biết mất trên cõi đời này để đừng hành hạ mẹ con tôi nữa.

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài, chỉ mới 3 giờ sáng! Giọng nói khe khẽ vọng vào:

– Tràm ơi, Mùi đây! Mở cửa đi!

Mẹ ngồi bật dậy, bỏ cánh tay của tôi đang vắt ngang bụng mẹ sang một bên. Tôi lại giả ngủ, lắng nghe.

Dì Mùi là người bạn thân nhất của mẹ ở đất Sài Gòn này, hồi xưa cả hai cùng đi học tiểu học, trung học ở Cao Lãnh, hai người gặp lại khi mẹ dọn đến đây ở, dì Mùi xinh đẹp nhưng vẫn thua sắc đẹp kín đáo, trầm lắng của mẹ.

Dì Mùi và mẹ thầm thì:

Tràm! Ngày mai nghe, nhớ đó… Theo tụi tui thì mình mới sống sót làm lại cuộc đời, chứ sống kiểu này tui không yên tâm thấy con nhỏ cứ bị nay bầm cái vai, mai tím cái mặt… lỡ sau này lớn lên…, “nó” cũng không tha cho con gái nó nữa thì sao? Tui không tin được hắn! Đi cho hai đứa nhỏ có bạn!

– Thiệt ra mình cũng muốn lắm, nhưng sao tôi lo quá! Thật khó tính hết sức…

– Bà chỉ có thể chọn, hoặc ở riết đây, hoặc đổi đời… Tui cho bà một đêm nay nữa thôi… Tội nghiệp con nhỏ, bà nhìn nó có được tương lai nếu chôn chân ở đây không? Suy nghĩ đi!

Dì Mùi nói nhanh rồi bỏ về, mẹ thao thức cả đêm, thở ngắn, thở dài, cuối cùng mẹ chỉ đem một chiếc túi nhỏ quần áo và một chút tro trên bàn thờ của ông bà được xẻ vào hai chiếc túi nylon nhỏ chống nước và bọc thêm túi vải bên ngoài.

Thương mẹ quá, đây là sự quyết định thật táo bạo và liên quan đến cả tương lai cuộc sống của hai mẹ con, mẹ làm sao suy nghĩ nổi chỉ trong đêm nay?! Tôi lại cắn chặt chiếc mền, giấu tiếng nấc!

Sau đó mẹ đứng trước bàn thờ Phật, bàn thờ ông bà, có lẽ đây là lần cuối, mẹ khấn thật lâu, lâu đến nỗi tôi ngủ thiếp đi…

Thoáng chốc 20 năm trên đất Canada thanh bình như những giọt mật hạnh phúc mà mẹ con chúng tôi đang khát khao tận hưởng. Tôi đã thật sự trưởng thành, ra trường và làm luật sư cho một văn phòng ở Montreal.

Mẹ chỉ còn làm bán thời gian nên có thì giờ nghỉ ngơi và đọc sách báo, không những thế mẹ còn sáng tác văn thơ đóng góp cho các báo Việt trên thế giới mà mẹ tìm thấy website trên net.

Một hôm, lưỡng lự mẹ nói:

– Nếu… vì bất đắc dĩ gặp lại cha thì con có muốn… không?

– Không! Dù có tận thế con cũng không muốn nhìn lại ông ta nữa!… Con không thể nào quên được, xin mẹ đừng hỏi con điều này!

Ánh mắt mẹ nhìn tôi sâu lắng:

– Con gái! Hãy bỏ qua tất cả… dù sao cũng là cha con…

– Nhưng ông ta không muốn có con trên đời này mà!

– Con người sẽ thay đổi ý nghĩ khi ở một hoàn cảnh khác, hãy vì mẹ con nhé!

Dì Dượng Mùi vẫn ghé thăm chúng tôi với Đan, con trai của vợ chồng dì, hơn tôi 3 tuổi. Anh vừa xong bằng bác sĩ; chúng tôi thân nhau từ thuở nhỏ bên nhà, anh không những là người anh, mà còn là một người bạn tri âm tri kỷ thật hiếm có!

Anh mới được nhận việc ở một nhà thương lớn. Tôi chịu đựng chai lì từ thuở bé bao nhiêu, thì Đan có một tuổi thơ tuy nghèo nhưng thật trọn vẹn trong tình yêu chan chứa của bố mẹ, trưởng thành với một trái tim sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ chăm sóc người bệnh thật nhiệt tình!

Anh điện thoại, năn nỉ tôi:

– Dỹ Lan, em… giúp anh đóng vai con gái của bác trai này nhé, bác bị bệnh thật nặng, chắc sẽ không qua khỏi trong nay mai… nguyện vọng của bác chỉ muốn được nắm tay con gái của bác lần cuối!

– Em có phải là con gái bác đâu!

– Anh biết!… Người nhà của bác ấy có đăng tin từ mấy tháng nay trên khắp các mặt báo, mà vẫn không tìm ra thân nhân… Anh muốn làm một điều gì đó giúp bác trước khi ra đi! Nên nghĩ đến em!

– Đúng là anh có trái tim nhân hậu của một bác sĩ quá đó!

– Không phải đâu, anh thấy bác lạ lắm, bác có một câu chuyện đời thật đau lòng, bác muốn tạ tội cùng người con gái của bác! Anh không nỡ không giúp… Bác nói sẽ mãn nguyện nhắm mắt nếu thấy được người con gái ấy.

– Hum… Thôi được rồi, em sẽ đến giúp anh!…

– Cám ơn em, mình hẹn chút nữa nhe, yêu em!

Đan lúc nào cũng thế! Cuộc đời đối với chàng là những trang cổ tích màu hồng, ở bên chàng ai cũng cảm thấy được yêu thương bảo bọc, cả đối với bệnh nhân, chàng cũng muốn làm kỳ tích cho họ!

Tôi yêu chàng chắc cũng vì điểm đặc biệt này! Chẳng bao lâu chiếc xe tôi đã đậu ngay trước bệnh viện chàng làm việc. Chàng chờ tôi bên ngoài với chiếc blouse trắng, dưới ánh nắng xuân đong đưa của tàn cây phong, nụ cười tươi nở trên môi, trông chàng thật trong sáng và đẹp; chàng hôn nhẹ lên trán tôi:

– Cám ơn em đã đến! Em nhớ đóng cho nhập vai nhé, trấn tĩnh bác để giúp bác ra đi nhẹ nhàng…

Tôi thấy trong ánh mắt chàng, niềm lo lắng và tận tụy vì người bệnh khiến lòng tôi cũng nặng ưu tư; tôi gật đầu, hứa sẽ làm với tất cả trái tim để giúp người sắp lìa đời…

Chúng tôi vừa bước vào, cả gia đình người bệnh dạt ra hai bên, một người đàn ông gầy yếu, nhỏ bé xanh xao nằm quắp lại, hai mắt nhắm nghiền, miệng há ra, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn…

Tôi tiến đến, lòng xao động, cầm tay bác và vén những làn tóc đượm mồ hôi trên trán sang một bên, nhìn kỹ khuôn mặt… Vết sẹo! Vết sẹo dài trên chân mày trái hiện rõ nét…

Vết sẹo! Trái tim như ngừng đập, tôi nghẹt thở! Tay chân bủn rủn!

Tôi bật dậy, quay đầu bước ra, Đan chặn tôi lại:

– Em có sao không? Sao mặt xanh vậy?

– Không! Không! Đây không phải sự thật! tôi… không muốn giúp người này đâu! Không! không…

Cả trái tim nhức buốt! Cả tuổi thơ khủng khiếp hiện về…

Kẻ thù duy nhất của tôi!… Đang nằm trước mặt tôi, thoi thóp! Chả lẽ nào lại là ông ta sao?! Người đã tàn nhẫn đày đọa mẹ tôi cả nửa đời người! Nhẫn tâm giết chết cả tuổi thơ của con gái ông ta! Tôi đã thề với lòng sẽ không nhìn lại ông ta nữa mà!

Tôi bật dậy muốn chạy ra khỏi phòng…

… Lời mẹ bên tai, hãy bỏ qua lòng thù hận… Tôi muốn chạy thật xa khỏi đây…

Nhưng, ông ta đang hấp hối… Tôi không nỡ. Quay lại! Lòng trắc ẩn.

Ngồi xuống bên giường, khuôn mặt ông lúc này quằn quại nhăn nhó đau đớn, không còn sức rên rỉ nữa, như đang bị trừng phạt, trả nghiệp. Tôi nắm lấy bàn tay chai đá, hằn những lằn gân xanh, vuốt trán, mỗi cái chạm vào da thịt ông, tôi thấy cả dòng máu hồi sinh đang chảy trong tôi, một huyết thống thật thân yêu khó tả vào giờ phút cuối của đời người, thật chan chứa không sao kể xiết.

Tôi cúi xuống, lần đầu tiên tôi hôn lên tay, hôn lên trán ông một cách thật trìu mến, chân thành như chính con gái ruột nhận lại người cha lâu đời của mình vậy!

Tất cả sự thù hận chất chứa trong tim từ bao năm nay bỗng tan chảy thành hai dòng lệ nóng hổi, dồn dập tuôn tràn:

– Cha ơi! Cha… Đừng bỏ con!

Người bệnh bỗng mở mắt ra! Nhìn sững tôi, thật lâu, đến nỗi tôi tưởng như hàng thế kỷ. Cuối cùng, ông ôm chặt tôi, níu vào lòng:

– Ôi con gái… Con gái của tôi đây rồi… Cám ơn Trời Phật!… Hãy tha lỗi cho cha con gái nhé! Tha lỗi cho cha! Cha thật đáng chết! Thật… đáng chết!…

Bóng mẹ gục đầu sụt sùi bên ngoài cửa…

Thì ra chính mẹ đã nhờ Đan chuyển lời đến tôi, để giải tỏa mọi khúc mắc u buồn trong tôi và người đàn ông mà tôi gọi bằng… CHA.

Sỏi Ngọc 

17 tháng 9, 2023




CAO MỴ NHÂN- THƠ & VĂN: VÀNG NỖI NHỚ.

CHIẾC BÓNG CỦA TRĂNG.     CAO MỴ NHÂN

Trăng nào vẫn đúng là trăng

Đôi khi trăng quá khuya rằm trăng suông

Trăng trôi về sáng luông tuồng

Trời không mây khiến trăng buông thả tròn

*

Một thời son giá trăng non

Một miền đất nước khi còn lửa binh

Trăng soi sông núi nghiêng mình

Lọt vô nhà vắng tạ tình quan san

*

Trăng rời mộng mị sầu tan

Khuya vương giã biệt trăng tàn héo hon

Nghe như nước chảy đá mòn

Một thân lưu lạc, một hồn bơ vơ

*

Trăng không than đợi, trách chờ

Trăng rơi từng giọt lệ mờ khổ đau

Ngày đi trước, đêm về sau

Vẫn thênh thang đứng tuyến đầu thuỷ chung…

       CAO MỴ NHÂN 

**

CHÀO LỄ TẠ ƠN.      CAO MỴ NHÂN

Năm mươi năm ấy bên trời

Tạ ơn người, tạ ơn đời mênh mông

Như hoa cỏ nội hương đồng 

Khi bình minh toả rạng đông chan hoà

*

Năm mươi năm ấy chúng ta

Gian truân cũng có, hoan ca cũng từng

Tạ ơn nhân ái, vui mừng

Đã qua vấn nạn, không dừng tiến lên

*

Năm mươi năm ấy luân phiên

Mồ hôi nước mắt đôi phen khóc cười

Tạ ơn tình nghĩa bao lời

Tạ tình tri kỷ, tuyệt vời tri âm

*

Năm mươi năm ấy tha nhân

Bỗng thân thương tựa cố nhân đi về

Tạ lòng bóng ngựa, nồi kê

Giấc công danh đã não nề, xôn xao

*

Tạ ơn ngày tháng mời nhau

Hoàng hoa cạn chén gạt sầu muộn xưa

Năm mươi năm sớm hay trưa

Đời sau kiếp trước tưởng chưa muộn màng …

*

     Mùa Lễ Tạ Ơn 2025 – CAO MỴ NHÂN 

**

TẠ ƠN VIỄN XỨ.       CAO MỴ NHÂN

Tạ ơn nước Mỹ bao la

Từ khi rời bỏ sơn hà tới đây

Đại bàng xoải cánh mây bay

Cú kêu vang nối đông tây địa cầu

*

Tạ ơn U S muôn mầu

Đã trang trải nỗi muộn sầu lưu vong

Đất này quá rộng mênh mông

Nhìn lên cao ngất cõi không bạt ngàn

*

Nửa vòng thiên hạ gian nan

Cho ta thấy được thiên san vạn trùng

Tạ ơn tất cả vô cùng  

Xa xôi hồn lạc bão bùng khí  thiêng

*

Nơi này dạ ấm lòng yên

Muôn dân vạn sắc ưu phiền tạm quên

Tạ ơn người muốn gọi tên

Bốn phương hoa nở êm đềm viễn cư … 

          CAO MỴ NHÂN

==

VĂN CAO MỴ NHÂN

VÀNG NỖI NHỚ.          CAO MỴ NHÂN

Thời gian cũng cách đây ba, bốn chục năm rồi, chúng tôi đang mắc kẹt trong tù, hay có mấy thành phần cũng đã rải rác về thành phố rồi.

Xem ra tôi là một trong số người về sớm nhưng không phải để ở lại thành phố, mà tiếp tục đi xây dựng nông trường.

Vì trong lý lịch tôi sanh quán ở tận cực bắc VN, rồi lại làm việc ở miền trung, chạy vô nam mà không có tên trong sổ gia đình ở Saigon trước 30-4-1975 ấy .

Tôi nhớ lúc ra công an quận Phú Nhuận để xin tạm trú nơi nhà bà chị tôi trong cư xá Kiến Thiết, gần khu nhà thờ Ba Chuông,

Tên công an cứ lý luận kiểu ”  bình dân học vụ “ rằng :

…” Người ta sinh ra ai cũng phải có cha, có mẹ, có đất để chôn rau, cắt rốn, chị ở trên trời rớt xuống à ?

Bây giờ trong lý lịch chị, chị đẻ ra ở SA BA ( trời ơi, người ta sanh ở Chapa, sau này họ gọi Sa Pa, mà hắn ta kêu là Sa Ba ) thì chị phải về nơi đó mà ở…”

Tôi nghĩ nếu cứ cãi vã với tên này, thì tới năm sau, chưa chắc đã xong chuyện tạm trú. Tôi đi nông trường cho rồi.

Dù ở nông trường đường đường chính chính, hay có khi về thành phố, những sĩ quan VNCH đã đi tù cải tạo về, thủa đó …   mơ mộng chuyện ra đi, rời khỏi đất nước khó khăn mọi bề, ngõ hầu để  xây dựng lại tương lai…cũng khá đông.

Chúng tôi gặp nhau tình cờ, có khi phải cố gắng đi tìm nhau để trao đổi những tin tức cần thiết  vv…

Nhưng trong thâm tâm và ngoài cửa miệng, lúc nào hình ảnh lá cờ vàng cũng thiết tha yêu mến, danh xưng sắc vàng trở thành biểu tượng chung…khiến đôi lúc chữ ” vàng “được xem như hình ảnh, khuôn thước gởi gấm, cân đo lòng dạ thủy chung của những người một thời đứng dưới cờ vàng ba sọc đỏ VNCH.   

Chữ “vàng “ là từ ý nghĩa mầu cờ vàng xưa…

Rồi 2 tiếng ” Vàng xưa ” nhanh chóng đi vào nỗi nhớ nhung của những người thuộc chế độ cũ, VNCH.

Chữ “vàng ” được xử dụng nhiều nhất trong thơ ca, từ cổ điển đến thơ văn mới, thí dụ :

Khói vẫn tương tư vàng khí phách

Sương còn khắc khoải bạc sông hồ… ( CMN  )

Phấn vàng như nhũ tươi lòng thép

Ta bảo hoàng kim vẫn đợi chờ…     ( CMN  )

Vàng chưa đậu lá ngô đồng

Nửa năm già đã mênh mông hồn sầu      ( CMN )

Thì lâu lâu cũng gặp một người đồng chí hướng, và phải hết sức thận trọng mới biết được vàng thau lẫn lộn thủa cộng sản chiếm cứ miền nam  Việt Nam sau 30 – 4 – 1975.

Một ngày tại hội thơ Thạch Động của nhà thơ Vĩnh Mạnh Thường Quân, vốn có thời ông Vĩnh Mạnh làm trưởng phòng Văn nghệ Đài truyền hình Saigon trước cuộc đổi đời 1975.

Chúng tôi được hạnh ngộ một tay thơ Đường mới tinh trong danh sách những người quen thuộc Đường luật,là nhà thơ Hà Nguyễn Nguyễn, hỏi đào lý bốn phương, mới hay nhà thơ đó vốn là một đại uý không quân VNCH vừa từ trại tù cải tạo về .

Đại uý không quân nêu trên thích tham cứu đông y. Do đó ông còn được dịp hiện diện trong đại hội Y Võ Dưỡng Sinh do bác sĩ Trương Thìn, nguyên Y Sĩ Trung Uý VNCH, người chủ trương thuyết  Thuỷ Hoả Đông Y  được lưu giữ làm Viện trưởng Viện Y Dược Học Dân Tộc, đã tổ chức cuộc hội  thảo vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước , ở thành Hồ .

Thành Hồ là cái tên  lạm đặt cho Saigon, mà không ai ưa từ thủa bắt đầu thay tên đổi họ  Đô thành Saigon Chợ Lớn  của miền Nam cho tới nay.

Hà Nguyễn Nguyễn được giới thiệu như một lương y trong nhóm võ Bạch Hạc .

Tôi bèn cao hứng viết bài thăm hỏi nhà thơ đại uý Không Quân VNCH Hà Nguyễn Nguyễn như sau :

         GỞI BẠN ĐÔNG Y

Nghe anh giờ đã thạo đông y

Bệnh cũ lâu nay chữa thuốc gì

Tai điếc mỗi lần nghe gió thổi

Mắt mờ từng lúc ngó mây đi

Thân hàn cứ thích hoài sinh địa

Bụng ấm còn ưa mãi quế chi

Đạo cốt tiên phong mà lãng trí

Kê đơn thiếu hẳn vị hoàng kỳ …

*

              ( Cao Mỵ Nhân )

Thưa quý vị, bệnh cũ của một phi công là nghe gió tới điếc tai, nhìn mây mờ cả mắt. Hai câu 5,6 nói việc dùng sai các vị thuốc, câu 7 khẳng định vị lương y vô cùng lãng trí, hoá cho nên câu 8 kết, ông kê đơn thiếu hằn vị “ hoàng kỳ “ .

“ Hoàng kỳ “ là tên một vị thuốc đông y, mà còn là “ cờ vàng “ của VNCH .

Thủa đó, sau 1975, ở  cuối đường Lê văn Duyệt kéo dài từ ngã tư Bảy Hiền, bên tay trái,  nếu đi từ ngã tư Bảy Hiền về trung tâm Saigon, có tiệm thuốc Bắc lớn với tên hiệu là Hoàng Kỳ  chữ đỏ trên nền bảng trắng toát.

Hẳn chủ nhân ” Hoàng Kỳ Đường ” phải có tâm huyết với chế độ VNCH lắm, mới dám để một bảng hiệu quyết liệt chống đối bạo quyền cộng sản như vậy …

           CAO MỴ NHÂN 




Ca Khúc MIỀN TRUNG – ÔI THƯƠNG QUÁ / Sáng tác Thủy Lâm Synh + AI




VTLV-CHÚC MỪNG 3 THÀNH VIÊN “SONG TỊCH” – VTLV & CÔ GÁI VIỆT – Thắng Giải Viết Về Nước Mỹ Việt Báo California: SỎI NGỌC (NGỌC HUYỀN), MINH THÚY, và KIM LOAN.

Hình trên từ trái qua:

Cựu tác Giả Phương Hoa Trao Giải Đặc Biệt Cho Người Đại Diện Tác Giả Sỏi Ngọc.

Tạm thời đăng được nhiêu hình đây thôi, vì file hình lón quá không up lên đuộc nhiề.u

Link bài Viết Thắng Giải của Sỏi Ngọc:

https://vvnm.vietbao.com/p247750a247842/cay-nghiet

Link Bài Viết Thắng Giải của Minh Thúy:

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248039/man-suong-dem

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248014/di-qua-mien-qua-khu

Bài Viết Thắng Giải của Kim Loan:

https://vvnm.vietbao.com/p247874a248027/ngan-loi-ta-on

https://vvnm.vietbao.com/a247923/tu-thang-tu-den-den-my-quoc




VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT TƯỞNG NIỆM CỰU CỐ ĐẠI TÁ VNCH, NHÀ VĂN GIAO CHỈ – VŨ VĂN LỘC – CỐ VẤN VTLV.

Thành kính phân ưu

CÁC BÀI HỌA VÀ THƠ TIỄN ĐƯA CỐ VẤN VTLV GIAO CHỈ VŨ VĂN LỘC

BÀI HỌA MINH THÚY THÀNH NỘI

*

*

*

**===========================================================

Nghe tin Tiền Bối đã đi rồi 

U ám mây trời cảnh buồn ôi 

Giã biệt trần gian người tiếc nuối 

Sắc Không dẫu biết vẫn bồi hồi 

*

Đại Tá năm xưa súng đạn từng 

Anh hùng chiến trận có nào ngưng 

Con chim rã cánh đành lưu lạc 

Quay gót quặn lòng mắt đỏ rưng

*

Giao Chỉ nhà văn cống hiến mình 

Bảo Tàng Việt dựng dốc hy sinh 

Giữ hồn Sử Việt lưu nhân thế 

Tỵ nạn xứ người bước hiển vinh

Năm mươi năm mộng gánh bên đời 

Chưa thỏa non sông ngậm nụ cười 

Hạc đã bay xa rời thế tục 

Cúi đầu đệ tử lệ tuôn rơi 

*

Cố vấn Văn Thơ Lạc Việt đàn 

Lưu truyền văn hóa bốn phương vang 

Ngậm ngùi Thung Lũng Hoa Vàng úa 

Tiễn Bác trời thu lá rụng tàn

*

Minh Thúy Thành Nội

Tháng 12/3/2025

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG TANG QUYẾN
NGUYỆN XIN LINH HỒN NIÊN TRƯỞNG GIAO CHỈ VŨ VĂN LỘC ĐƯỢC YÊN NGHỈ
LUÔN KÍNH ƠN NIÊN TRƯỞNG VỀ NHỮNG ĐIỀU ANH ĐÃ THỰC HIỆN CHO ĐẤT MẸ

=====

Xin thành kính chia buồn với tang gia bác nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, nguyện hương hồn bác  đươc an nghỉ đời đời ạ

Vô cùng thương tiếc, chúng tôi vừa được từ người thân, thông báo tin buồn:

Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người giữ hồn sử Việt tị nạn, người sáng lập Viet Museum – đã từ trần hôm nay, Chủ Nhật ngày 30 tháng 11 năm 2025, tại San Jose. (Mọi chi tiết liên quan, cáo phó, tang lễ, xin được thông báo sau).




VTLV – TRANG ĐẶC BIỆT CHÀO MỪNG THÀNH VIÊN MỚI – VĂN THI SĨ & Kiêm Thư Pháp Gia QUANG HÀ.

Chú thích hình 3 người từ trái: Một đồng hương, Nhac sĩ Trần Đại Bản và Quang Hà

***

*

*

BÀI HỌA (4) NGUYỄN HUY KHÔI ĐÁP HỌA THI SĨ QUANG HÀ

THAY LỜI ĐÁP TẠ

         (Gởi bác Quang Hà)

Văn Đàn ấm áp giữa Hoa Viên

Ta thỏa bên nhau chuốt vận – điền

Thi phất, cầm rung khơi hứng cảm

Trà dư,tửu hậu giải sầu miên…

Xem văn-thấu dạ soi chung hướng

Thưởng xạ – dư hương tỏa khắp miền…

Cái thú phong lưu mà hợp tạng

Hẳn là Lạc Việt – “ních”- thành viên.

         Nguyễn Huy Khôi, 05-12-2025

*

THƯ PHÁP QUANG HÀ

Mỹ Quốc lại vào Mùa Cảm Tạ

“Happy, Happy Thanksgiving”

Người người nườm nượp đi mua sắm

Những món quà trao đượm nghĩa tình

Nhắc nhở cháu con ngày hội lớn

Mấy trăm năm trước thuở bình minh

Tạ ơn trời đất, ơn sông núi

Và tạ ơn mùa hoa trái xinh

Ơn thổ dân xưa, người tốt bụng

Gà tây, bí đỏ, rượu chan tình

Nhớ từ đốm lửa trong rừng vắng

Tuyết bủa sương vây, thú rập rình

Khối óc, bàn tay ngời sáng tạo

Nên ngày rạng rỡ ánh văn minh

 *

Tôi người tản lạc từ quê Việt

Dặm thẳm bên kia biển Thái Bình

Xin tạ ơn trời cao đất rộng

Đã cho đời một chỗ nương thân

Đã ngót mười năm ơn Mỹ Quốc

Người dưng khác mẹ lại thương mình

Mười năm vẫn nhớ về quê cũ

Tiếng sóng trong mơ vẫn bập bềnh

Ôi phá Tam Giang chiều gió lộng

Buồm về mấy lá, nước mông mênh

Tạ ơn tiên tổ cho giòng máu

Với một tâm hồn bốn thiên niên

Sông núi muôn đời sông núi đó

Mà giòng lịch sử mãi oan khiên

Tạ ơn xương máu bao hào kiệ

Và những anh hùng  không tuổi tên…

 *

Công cha nghĩa mẹ như trời biển

Mang nặng đẻ đau dạ chẳng phiền

Trăm suối ngàn sông nào sánh nổi

Vì giòng sữa mẹ chảy vô biên

Ca dao mẹ hát cung trầm bổng

Rót xuống tao nôi những ngọt mềm

Vất vả một đời cha chẳng tiếc

Nào lo giáp hạt ngủ không yên

Lo khi mưa rét về theo gió

Thiếu áo con mang, hụt chiếu mền

Đồng cạn, biền sâu cha cúi xuống

Mong ngày con sẽ được nhìn lên

Bây giờ muôn một chưa bồi đáp

Người đã nằm sâu tận cửu tuyền

Và mẹ lưng còng theo dáng hạc

Mắt mờ, tóc bạc, bước chân xiên

*

Áo mẹ cơm cha, thầy dạy chữ

Từ khi ngọng nghịu những âm vần

Khai tâm thầy dạy điều nhân nghĩa

Mở trí cô bày nẽo kiến văn

Xin tạ ơn thầy cô, xin tạ

Bảng đen, phấn trắng, bút mực xanh

Đã cho tôi một thời hoa mộng

Và một hành trang giữa bụi trần

 *

Anh tạ ơn em, người vợ quý

Cùng anh chia những chặng thăng trầm

Bên nhau sớt những ngày mưa gió

Anh có em và em có anh

Ta có nhau từ thời khốn khó

Sắt cầm vẫn nở điệu âm thanh

Xương rồng, hoa vẫn lên mùa trổ

Giữa cằn khô những đóa trắng ngần

*

Xin tạ ơn những điều huyền nhiệm

Đưa ta qua biết mấy thác ghềnh

Như cây khô giữa mùa nắng hạn

Cơn mưa rào tưới cuộc hồi sinh

Tạ ơn nơi chốn mình đang ở

Muông chim reo hát nhạc thanh bình

Có phải đất lành nên chim đậu

Hoa lá tươi cười nụ thắm xinh

Như muôn con nước hoà chung biển

Người tứ phương san nghĩa sẻ tình

 *

Xin tạ những câu hò điệu hát

Để tâm hồn vỗ cánh thênh thênh

Có những phút tưởng chừng muốn ngã

Vịn vào thơ mà cố đứng lên(*)

Thường khi giữa dòng đời điên đảo

Thơ vào lòng tự tại an nhiên

Tạ ơn bầu bạn- người tri kỷ

Chia sớt tâm tình, giữ mối duyên

 *

Tạ ơn hoa lá muôn ngàn vẻ

Những hoàng hôn tiếp nối bình minh

Tạ ơn có những vì sao tỏ

Vời vợi phương nào Bắc đẩu tinh

*

Tạ ơn lần nữa, tôi xin tạ

Xin mượn vần thơ trãi nghĩa tình

*

Quang Hà

(*) Theo ý thơ Phùng Quán

huhuhhiohiohiohio.jpg

Kính thưa đại gia đình Văn Thơ Lạc Việt,

Hôm nay, trong không khí ấm áp, vui vẻ, của Ngày Lễ Tạ Ơn, VTLV chúng ta lại có thêm một duyên lành kỳ ngộ:

Xin trân trọng – nồng nhiệt – vui mừng – rộn ràng – đậm nghĩa tình văn nghệ chào đón:guguiuhhiohiohio.jpg

Với nét bút rồng bay – phượng múa, chữ viết như có hơi thở, câu thơ như có linh hồn!

Từ Đồng Đế đến Quảng Điền, từ quê hương yêu dấu đến trời Tây mến thương,

Anh mang theo tấm lòng dành cho văn chương – cái tâm dành cho chữ nghĩa – và cái đẹp dành cho người!

Hôm nay, đại gia đình VTLV, xin hân hạnh được mở rộng vòng tay,

Mời anh Quang Hà bước vào “ngôi nhà thi ca” – nơi mỗi dòng thơ là một bông hoa,

Mỗi nét chữ là một áng mây bay,

Và mỗi thành viên là một người thân thương trong đại gia đình.

bgubgukbjkbjbjbjbnl.jpg

Anh Quang Hà thân ái!

Chúc anh bước vào “vườn thơ Lạc Việt” với trọn niềm hứng khởi,

Để từ nay, trong mỗi trang thơ, mỗi nếp mực tàu, mỗi sợi tóc của con chữ,

Đều có dấu ấn của Quang Hà – người nghệ sĩ của cả thơ và thư pháp.

Từ nay, anh không chỉ là “Khách thơ ghé thăm”,

Anh là Thành viên – Bằng hữu – Anh em.

Mong anh xem VTLV như nhà, như bến, như một nơi để thả hồn cho thơ và trao gửi cái đẹp cho đời.

Một lần nữa, VTLV trân trọng chào mừng anh Quang Hà!

Kính chúc anh nhiều cảm hứng, nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui – và thật nhiều tác phẩm đẹp để đời.

Thân kính,

Lê Văn Hải

TÓM TẮT TIỂU SỬ – QUANG HÀ

Quang Hà

  • Tên thật: Hà Q. Thuận -Sinh năm 1953 tại Quảng Điền,
    Thừa Thiên.
  • Cựu học sinh Trung học Quảng Điền, Trung học Nguyễn
    Hoàng.
  • Trước năm 1975: gia nhập QLVNCH tháng 9 năm 1972,
    khóa 9B/72/SQTB, thụ huấn tại Trường Đồng Đế, Nha
    Trang.
  • Sau năm 1975: đi tù cải tạo gần 6 năm.
    -Từ năm 1995: sang Hoa Kỳ theo chương trình HO34 định
    cư tại miền bắc California.
  • Làm việc tại công ty Music Lovers , (Video- Audio
    Íntallation), electrican cho đến ngày nghỉ hưu.
  • Sở thích: thi, họa, nhạc, chạm khắc.
    – Đã góp mặt trong Thi Đàn Lạc Việt (Một Phía Trời Thơ),
    Hội Thơ Tài Tử VNHN (Cụm Hoa Tình Yêu), Đang góp mặt
    trong Tạp chí Văn học Cỏ Thơm, Tạp Chí Văn Bút Miền
    Đông.
  • Tham gia các diễn đàn online như Sài Môn Thi Đàn, Văn
    Bút Tao Đàn/ HN, Long Hồ Vĩnh Long .
    -Thơ xướng họa đăng chung trong thi tập Tứ Hữu Vùng
    Vịnh.
    -Thơ đăng chung trong Tuyển Tập Đường Thi online do Thi
    Sĩ Tâm Minh Ngô Tằng Giao chủ biên.
    -Thơ, Thư pháp Quang Hà PDF (chưa in).



GS/TS MAI THANH TRUYẾT – Globalists và Con Đường Tự Chủ Của Việt Nam.




TRUYỆN HAY THÁI LAN SƯU TẦM – Không Rõ Tên Tác Giả

————————

Tôi nói dối ông chủ tôi mỗi ngày.

Tôi năm nay 72 tuổi. Tôi là một chức sắc trong nhà thờ, đóng thuế đàng hoàng, chưa bao giờ bị phạt nguội lần nào. Nhưng suốt chín năm nay, tôi đang thực hiện một kiểu “lừa đảo” ngay dưới mũi của ban quản lý tiệm đồ cũ “Cơ Hội Thứ Hai” này.

Nếu họ biết được, họ sẽ đuổi việc tôi ngay lập tức, chẳng kịp cho tôi cởi cái tạp dề ra. Nhưng tôi kệ. Bởi vì trong một xã hội cứ thích tước đoạt đi lòng tự trọng của người khác, tôi đã tìm ra cách để trả lại nó cho họ.

Công việc của tôi đơn giản lắm: phân loại đồ quyên góp. Tôi dán nhãn giá cho quần jeans, mấy cái áo khoác mùa đông nặng trịch, mấy đôi giày bảo hộ còn dùng tốt. Hầu hết khách hàng chẳng thèm nhìn tôi. Đối với họ, tôi chỉ là một phần của cảnh vật: một ông già lụ khụ, mắt đeo kính, tay bị đau khớp, cứ cắm cúi định giá mấy món đồ có mùi băng phiến và mùi ký ức của người lạ.

Nhưng cái việc vô hình này lại có cái lợi của nó. Nó cho phép tôi nhìn thấy hết mọi thứ.

Tôi thấy mấy bà mẹ đơn thân cứ so đi so lại giá đôi giày đi học của con với tiền mua thức ăn. Tôi thấy mấy chú cựu chiến binh cứ nhìn chằm chằm vào bộ vest họ cần để đi phỏng vấn, nhìn vào cái ví tiền rồi lặng lẽ quay lưng đi.

Và tôi nhớ nhất là thằng bé đó.

Lúc đó là giữa tháng Mười Một, ở cái thị trấn rỉ sét, lạnh lẽo của chúng tôi. Gió lùa qua phố sắc như dao cắt. Thằng bé bước vào với cái áo nỉ mỏng dính, đến nỗi nhìn rõ cái áo thun bên trong. Nó chắc chưa tới mười bốn tuổi. Gầy gò, run cầm cập, với cái nhìn vô hồn mà những đứa trẻ hay mang khi chúng bị xã hội bỏ rơi quá nhiều lần.

Nó đi thẳng đến khu áo khoác. Nó tìm thấy một chiếc áo parka xanh hải quân, rất ấm, hàng hiệu, gần như mới. Giá là 25 đô la. Nghe thì bèo, nhưng đối với nó là cả một gia tài.

Tôi lén nhìn. Nó chạm vào ống tay áo, như muốn cảm nhận hơi ấm mà chiếc áo hứa hẹn. Nó nhìn cái nhãn giá. Vai nó xụ xuống khoảng chục phân. Nó không rên rỉ, không than thở. Nó chỉ cẩn thận treo chiếc áo lên lại và đi thẳng ra cửa.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi không thể đơn giản là cho không nó. Tôi học được rằng, việc bố thí có thể mang lại vị đắng cho những người đang cố gắng sống sót. Nếu bạn đưa tiền bố thí, họ cảm thấy mình nhỏ bé. Họ cảm thấy mình như một trường hợp cần giúp đỡ xã hội.

Thế là tôi cầm chiếc áo, đi ra quầy tính tiền để chặn nó lại.

“Ê, nhóc,” tôi gọi.

Nó đứng khựng lại, sẵn sàng chạy trốn. “Con không có ăn cắp gì hết!”

“Tao biết,” tôi càu nhàu, đóng vai ông già khó tính. “Nhưng tao đang có rắc rối. Cái áo này hả? Nó bị lỗi. Cái khóa kéo dưới cùng nó bị kẹt. Mà theo quy định của cửa hàng, đồ bị lỗi thì không thể bán quá ba đô la. Mày có ba đô la không?”

Nó nhìn tôi, bối rối. “Nhãn ghi hai mươi lăm mà.”

“Nhãn ghi sai đấy,” tôi nói dối, giật phắt cái nhãn đi. “Tao là người quản lý kho. Tao nói nó ba đô la. Mày lấy không hay để tao quăng nó đi?”

Nó do dự, dò xét gương mặt tôi xem có bẫy gì không. Rồi nó lục túi, lôi ra ba tờ tiền nhăn nhúm.

“Dạ, có,” nó thì thầm. “Con lấy.”

Nó mặc chiếc áo vào ngay lập tức. Kéo khóa lên tận cổ — khóa vẫn hoạt động trơn tru, dĩ nhiên rồi — và nó thẳng lưng lên. Nó không còn trông như một thằng bé co ro vì lạnh nữa. Nó trông như một thanh niên vừa mới làm một phi vụ hời. Nó trông có vẻ được che chở.

“Cảm ơn ông,” nó nói.

“Quy định cửa hàng thôi,” tôi lầm bầm, quay lưng đi để nó không thấy mắt tôi hơi ướt.

Mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Nhiều năm qua, cái “quy định cửa hàng” đó đã trở thành vũ khí bí mật của tôi.

Khi bà Miller, một góa phụ sống bằng đồng lương hưu ít ỏi, cần một cái máy nướng bánh mì mới nhưng chỉ có 5 đô la trong túi, thì cái máy 20 đô la bỗng nhiên bị dán nhãn là “dây điện bị hở”.

Khi một ông bố trẻ cần đôi giày bảo hộ để bắt đầu công việc xây dựng đầu tiên, tôi tự động “giảm giá đặc biệt sáng thứ Ba”.

Tôi tự nhớ trong đầu. Tôi tự bỏ tiền túi bù vào nếu tiền mặt bị hụt, hoặc tôi khai báo những món đồ đó là “không bán được/đã tiêu hủy” trong hệ thống. Tôi sợ bị bắt lắm chứ.

Thế rồi một buổi chiều, một người phụ nữ đeo khăn choàng cashmere đã bắt quả tang tôi. Cô ta thấy tôi bán một chiếc xe đẩy em bé gần như mới cho một cô gái trẻ đang sợ hãi với giá 10 đô la.

Khi cô gái đi khỏi, người phụ nữ đó bước đến. Tôi chuẩn bị tinh thần bị mắng té tát hoặc bị dọa gọi quản lý.

Thế nhưng, cô ta lại đặt một tờ 100 đô la gấp gọn lên quầy.

“Cho mấy cái… sai sót kiểm kê của ông,” cô ta nháy mắt.

Và chuyện này bắt đầu lan ra. Một cách kín đáo. Những khách quen bắt đầu hiểu. Họ không bao giờ nói một lời. Họ mua một món đồ lặt vặt giá 5 đô la, đưa tôi tờ hai mươi, rồi nói: “Giữ lại tiền thối cho lần sau… hệ thống gặp trục trặc nhé.”

Chúng tôi đã xây dựng nên một nền kinh tế bí mật chỉ dựa trên phẩm giá. Chúng tôi không bố thí; chúng tôi đang cân bằng lại cơ hội.

Thứ Ba tuần trước, tiếng chuông trên cửa kêu leng keng.

Một người đàn ông bước vào. Cao lớn, vai rộng, mặc bộ đồng phục nhân viên cấp cứu chỉnh tề. Anh ta đi đứng tự tin, nhưng không phải để mua sắm.

Anh đi thẳng đến quầy của tôi.

“Ông là Arthur,” anh ta khẳng định.

Tôi chỉnh lại kính. “Đúng là tôi.”

Anh ta cười, và đột nhiên, tôi thấy lại hình ảnh cậu bé mười bốn tuổi gầy gò trong chiếc áo nỉ xám mỏng manh ngày nào.

“Ông bán cho tôi cái áo parka xanh hải quân cách đây mười năm,” anh ta nói. “Ông bảo cái khóa kéo nó bị hỏng.”

Tôi cảm thấy má mình nóng ran. “Tôi xử lý nhiều áo khoác lắm, cậu bé.”

“Khóa kéo không hề hỏng đâu, Arthur.” Anh ta cúi xuống, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Tôi biết ông nói dối. Ngay cả lúc đó tôi cũng biết. Nhưng ông đã không bắt tôi phải đi xin xỏ. Ông để tôi được mua nó. Ông để tôi là một khách hàng, chứ không phải một kẻ ăn xin. Tôi bước ra khỏi đây với cảm giác như một người đàn ông.”

Anh ta rút ra một phong bì từ túi áo.

“Giờ tôi là nhân viên cấp cứu. Tôi cứu người. Nhưng tôi không nghĩ tôi đã sống sót qua mùa đông năm đó nếu không có chiếc áo khoác đó. Hoặc nếu không biết rằng có người thực sự quan tâm đến mình.”

Anh ta đặt phong bì lên quầy.

“Trong đây có 500 đô la,” anh ta nói. “Ông dùng nó đi. Tôi biết cái ‘quy định cửa hàng’ của ông tốn kém lắm.”

Tôi run rẩy cố gắng trả lại. “Tôi không thể…”

“Cái này không phải cho ông,” anh ta nói dứt khoát. “Nó dành cho đứa trẻ run rẩy tiếp theo bước vào đây. Hãy đảm bảo rằng khóa kéo của nó cũng bị hỏng, nhé.”

Rồi anh ta quay lưng bước đi, đầu ngẩng cao, hòa vào ánh nắng mùa thu.

Tôi đã 72 tuổi. Lưng tôi đau, chân tôi sưng vù sau một ngày dài. Nhưng tôi có công việc tuyệt vời nhất trên đời.

Chúng ta đang sống trong một đất nước nói rằng giá trị của bạn phụ thuộc vào số tiền trong tài khoản. Người ta bảo nhau phải tự lực cánh sinh, ngay cả khi họ không có gì.

Nhưng tôi đã học được một điều trong cái cửa hàng bụi bặm cũ kỹ này: Phẩm giá quan trọng hơn việc bố thí.

Đôi khi, giúp đỡ một người không chỉ là cho họ thứ họ cần. Mà là cách bạn trao nó cho họ.

Nếu bạn có thể giúp đỡ ai đó mà vẫn giữ được lòng tự trọng của họ — nếu bạn có thể giúp họ mà không làm họ cảm thấy nhỏ bé — bạn không chỉ nuôi dưỡng thân thể họ, bạn còn đang cứu rỗi cả tâm hồn họ nữa.

Vì vậy, tôi sẽ tiếp tục nói dối. Tôi sẽ tiếp tục lách luật. Tôi sẽ tiếp tục bịa ra những quy định không hề tồn tại.

Bởi vì cái mác giá chẳng có ý nghĩa gì. Điều quan trọng là người mặc nó.

(Không rõ Tác Giả)




Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người sáng lập Viet Museum – đã ra đi.

Văn Thơ Lạc Việt – Cộng Đồng Người Việt San Jose vô cùng thương tiếc. Chúng tôi vừa được từ người thân, thông báo tin buồn:

Nhà văn GIAO CHỈ – Cựu Đại Tá VŨ VĂN LỘC, người giữ hồn sử Việt tị nạn, người sáng lập Viet Museum – đã từ trần hôm nay, Chủ Nhật ngày 30 tháng 11 năm 2025, tại San Jose. (Mọi chi tiết liên quan, cáo phó, tang lễ, xin được thông báo sau)

Người đàn ông, với tài năng dựng lại ký ức thuyền nhân giữa lòng San Jose!

Cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc, đến Hoa Kỳ năm 1976, là một trong những khuôn mặt tiêu biểu nhất của cộng đồng Việt tại Bắc California.

Hơn ba thập niên, ông âm thầm sưu tầm từng trang thư, tấm ảnh, quân phục, huy chương, những tư liệu của chiến sĩ VNCH, và cả chiếc thuyền vượt biển – để xây dựng nên Bảo Tàng Thuyền Nhân & Việt Nam Cộng Hòa (Viet Museum).

Nằm trong Công viên Lịch Sử San Jose, ngôi nhà gỗ Victorian màu vàng ấy đã trở thành nơi lưu giữ ký ức của cả một dân tộc lưu vong.

Ông Lộc vẫn thường nói:

“Nếu chúng ta không thu góp lại hôm nay, lịch sử của hàng triệu người sẽ biến mất.”

Bằng tấm lòng và nghị lực hiếm có, ông vận động cộng đồng, quyên góp khắp nơi, rồi thuyết phục các vị dân cử – từ San Jose đến Washington D.C. – để bảo tàng được hình thành năm 2007.

Trước đại dịch, Viet Museum đón hàng chục ngàn lượt khách mỗi năm, trở thành một trong những biểu tượng văn hóa của Thung Lũng Silicon.

Di sản quý báu để lại cho cộng đồng!

Nhà văn Giao Chỉ không chỉ là người gây dựng bảo tàng.

Ông còn là cây viết đặc sắc, người kể chuyện lịch sử với giọng văn bình dị, nhân bản, sâu thẳm tình quê.

Bộ sưu tập đồ sộ ông để lại, từ thư tay, ảnh chụp, bản đồ, dấu tích chiến tranh và hành trình vượt biển, đến tấm bản đồ đồng ông quý nhất – mô tả thế giới không biên giới, nơi con người đi tìm tự do – sẽ mãi mãi ở lại như lời chứng cho một thời bi thương nhưng kiêu hãnh của người Việt.

Dấu ấn đời binh nghiệp

Cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc:

•Xuất thân Khóa 4 Cương Quyết, Thủ Đức – Đà Lạt

•Trung đội trưởng Tiểu Đoàn Biệt Lập 530 tại Bình Đông – Chợ Lớn

•Tham chiến miền Tây: các chiến dịch Nguyễn Huệ, Thoại Ngọc Hầu…

•Giữ nhiều chức vụ quan trọng trong Tổng Cục Tiếp Vận

•Giám đốc Trung Tâm Binh Thư, chỉ huy cơ quan PathFinder phối hợp với chuyên viên Ngũ Giác Đài

•Được đặc cách thăng cấp Đại Tá nhân kỷ niệm 15 năm thành lập Tổng Cục Tiếp Vận

Từ người lính VNCH đến nhà văn, từ người tị nạn đến người lưu giữ ký ức, cuộc đời ông là hành trình phụng sự quê hương trong cả chiến tranh lẫn hòa bình.

Một mất mát lớn của San Jose và cộng đồng người Việt hải ngoại.

San Jose – nơi có hơn 140,000 cư dân Việt – từng nhiều lần vinh danh ông.

Dân biểu Zoe Lofgren từng nói:

“Viet Museum là niềm tự hào của Thung Lũng Silicon. Công trình của ông Vũ Văn Lộc sẽ tiếp tục dạy cho các thế hệ mai sau về hành trình tị nạn của người Việt Nam.”

Sự ra đi của ông để lại khoảng trống lớn – không chỉ cho gia đình và bạn hữu, mà cho mọi người từng cúi đầu trước những hiện vật của Viet Museum và thầm nói lời tri ân.

Vĩnh Biệt Vị Cố Vấn Kỳ Cựu, Gần 30 Năm, Của Văn Thơ Lạc Việt!

Xin gửi lời phân ưu sâu sa nhất đến tang quyến.

Nguyện cầu hương linh Nhà văn Giao Chỉ – Đại Tá Vũ Văn Lộc

an nghỉ trong bình an vĩnh cửu.

Di sản ông để lại sẽ mãi sống trong lòng cộng đồng,

như ngọn nến thắp sáng ký ức thuyền nhân giữa đất trời tự do.

Nam Mô A Di Đà Phật

Vĩnh biệt một người giữ hồn sử Việt!

(LVH)




Tin Quốc Tế Đó Đây (11-25)




VTLV -VÀ VĂN THI HỮU: TRANG ĐẶC BIỆT MỪNG LỄ TẠ ƠN 2025

San Jose: Giới Thiệu Những Sinh Hoạt Trong Dịp Lễ:

HÔM NAY! BỮA ĂN MIỄN PHÍ MÙA LỄ TẠ ƠN

• Martha’s Kitchen — Dùng tại chỗ (không cho mang về)

•Ngày: 25 Tháng 11, 2025 (hôm nay!)

•Giờ: 4:00 – 5:00 chiều

•Địa điểm: Martha’s Kitchen

(749 Story Road, San José)

•Liên lạc: 408-293-6111

•Thông tin thêm: https://www.shfb.org/get-food/holiday/

Muốn xem thêm danh sách các bữa ăn mùa lễ, xin truy cập:

Second Harvest: https://www.shfb.org/get-food/holiday/

San Jose tưng bừng chuẩn bị Turkey Trot 2025 – Cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Lễ Tạ Ơn!.

Xin mời Quý Vị Thân Hữu thưởng thức lại Youtube:

                       TRỌN ĐỜI TẠ ƠN

           của Nhà Thơ Trần Quốc Bảo (Richmond, Va.).

    Bản nhạc “Người Di Tản Buồn” của N.S. Nam Lộc

              với lời ca của Ca Sĩ Ngọc Minh.

           Thực hiện: Phạm Văn Tuấn.(26 Feb. 2025)

                           PvTuan.   25 Nov. 2025.

TRỌN ĐỜI TẠ ƠN

Thơ Trần Quốc Bảo.  

Hết lòng cảm tạ Ơn Trên,

Mỗi ngày được sống bình yên dưới trần

Cho dù là kiếp phù vân

Tôi như cây cỏ ân cần nở hoa.

Tạ ơn Mẹ, Tạ ơn Cha,

Đã cho con được sinh ra cõi đời

Tạ ơn Thầy, dạy làm người

Biết yêu thương, biết nụ cười bao dung.

Tạ ơn Hiền Hữu thủy chung,

Đồng hành, đồng hướng, lại cùng đồng tâm

Tạ ơn Em, Bạn trăm năm,

Cho anh Hạnh Phúc, như mâm cỗ đầy!

Tạ ơn: Trăng, Nước, Cỏ, Cây,

Từng đêm say đắm, từng ngày mộng mơ  

Tạ ơn cung Nhạc, dòng Thơ

Để hồn lãng mạn, thẫn thờ đam mê…

Xin tạ ơn mảnh Đất Quê,

Sắt son vẫn một lời thề trong tim

Cầu mong Vận Nước chuyển mình

Tôi về hôn Đất, tạ tình Quê Hương!

Trần Quốc Bảo

     Richmond, Virginia

Địa chỉ điện thư của tác giả:

      quocbao_30@yahoo.com

*

*

*

MỪNG ĐÓN THANKSGIVING

Năm nay mừng đón Thanksgiving

Cảm tạ Trời ban Mỹ hiển vinh.

Bởi hướng tâm hồn tin Thượng Đế

Nên mang phúc lợi hiến dân mình.

Thành công kinh tế đem hưng thịnh

Vững mạnh quốc phòng tạo thái bình.

Tổng thống Trump, thiên tài lãnh đạo

Với lòng yêu nước trọn chân tình!


DUY ANH

Happy Thanksgiving 2025

San Jose tưng bừng chuẩn bị Turkey Trot 2025 – Cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Lễ Tạ Ơn!

*Góp phần hỗ trợ người nghèo, trẻ em và người vô gia cư trong mùa lễ hội.

SAN JOSE, CA – Hàng chục ngàn cư dân Thung Lũng Silicon và vùng phụ cận sẽ đổ về Downtown San Jose vào Ngày Lễ Tạ Ơn – 27/11/2025 để tham dự Applied Materials Silicon Valley Turkey Trot 2025, được xem là cuộc chạy bộ lớn nhất nước Mỹ trong ngày Thanksgiving.

Chương trình năm nay gồm nhiều phần thi hấp dẫn: 5K – 10K, Kids Fun Run, và Virtual Race dành cho những ai muốn tham gia từ xa. Không khí rộn ràng, vui tươi, đầy tinh thần thể thao và cộng đồng hứa hẹn sẽ tiếp tục là nét đẹp truyền thống của Thung Lũng Silicon mỗi dịp lễ.

Sinh hoạt gây quỹ quy mô cho các tổ chức từ thiện như Second Harvest of Silicon Valley, Healthier Kids Foundation, HomeFirst, và Second Harvest Santa Cruz County – góp phần hỗ trợ người nghèo, trẻ em và người vô gia cư trong mùa lễ hội.

Chi tiết & ghi danh: SVTURKEYTROT.COM

Theo dõi: @SVTURKEYTROT

Một sinh hoạt ý nghĩa, lan tỏa tinh thần biết ơn và chia sẻ – đúng tinh thần Lễ Tạ Ơn tại Silicon Valley.

GÂY QUỸ ĐỒ CHƠI CHO TRẺ EM NGHÈO MÙA LỄ

• BLVD Kings Holiday Toy Drive — Xin mang đồ chơi mới, chưa gói

•Ngày: 29 Tháng 11, 2025

•Giờ: 7:00 sáng – 5:00 chiều

•Địa điểm: Bãi đậu xe Eastridge, phía trước Old Sears

(88 Eastridge Loop, San José)

 LỜI MỜI THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH “EMBRACE A SENIOR – GIFT GIVING CAMPAIGN” LẦN THỨ 10

*Nhằm mang đến món quà ý nghĩa cho các vị cao niên, cựu quân nhân và các thân chủ đang sống trong hoàn cảnh cô đơn hoặc khó khăn trong mùa lễ cuối năm.

-Santa Clara County Public Administrator/Guardian/Conservator Office thông báo triển khai chương trình thường niên lần thứ 10 “Embrace A Senior – Gift Giving Campaign”, nhằm mang đến món quà ý nghĩa cho các vị cao niên, cựu quân nhân và các thân chủ đang sống trong hoàn cảnh cô đơn hoặc khó khăn trong mùa lễ cuối năm.

Thời gian nhận quà:

Từ hôm nay, đến 14/12/2025

Các hình thức đóng góp:

1. Gởi quà trực tiếp tại các địa điểm:

•353 W. Julian St. – khu vực thang máy tầng 1

•1867 Senter Road – Fisherman’s Wharf Hallway

2. Chọn thẻ quà tặng tại các “Gift Giving Trees”:

•333 & 353 W. Julian St.

•1867 Senter Rd.

(Lấy thẻ – mua quà – bỏ lại vào thùng cạnh cây.)

3. Danh sách quà tặng Amazon:

Quét QR Code trên poster để chọn và mua quà. Quà sẽ được gởi đến đúng địa chỉ được ghi sẵn trong danh sách.

4. Đóng góp tài chánh:

Gởi check về:

Santa Clara County Public Administrator Guardian Conservator

353 W. Julian St, 4th Floor, San Jose, CA 95110

(Ghi “Embrace a Senior” ở memo.)

Mọi thắc mắc xin liên lạc:

•Patty Vincent: (408) 755-7678

•Maria Marchello: (408) 758-4520

Chương trình kêu gọi tấm lòng của cộng đồng cùng chung tay đem hơi ấm và niềm vui đến các bậc cao niên trong mùa Giáng Sinh.

**SƯU TẦM ĐẶC BIỆT: SỰ THẬT THÚ VỊ VỀ NGÀY LỄ TẠ ƠN!

(Happy Thanksgiving!)

1. Lễ Tạ Ơn – Từ buổi đầu kéo dài… 3 ngày!

Lễ Tạ ơn đầu tiên trong lịch sử loài người diễn ra vào năm 1621, tại thuộc địa Plymouth.

Bữa tiệc kéo dài đúng ba ngày với sự tham dự của những người hành hương Pilgrims và người bản địa Wampanoag.

Điều thú vị:

•Họ không có nĩa – chỉ dùng thìa, dao và… ngón tay!

•Món gà tây lúc ấy chưa phải là “ngôi sao bàn tiệc”; chim nước, ngô, bí đỏ và cá mới là món chủ lực.

2. Ngày Quốc Lễ – Chính thức từ năm 1941

Dù đã tồn tại hàng trăm năm, mãi đến năm 1941, Quốc Hội Hoa Kỳ mới chính thức quy định:

Thanksgiving sẽ diễn ra vào Thứ Năm tuần lễ thứ tư của Tháng 11.

Canada cũng mừng Lễ Tạ ơn, nhưng sớm hơn, vào Thứ Hai tuần lễ thứ hai của Tháng 10.

3. Nguồn gốc tên gọi “Turkey” – Một sự lầm tưởng lịch sử!

Khi Columbus đặt chân lên Tân Thế Giới, ông tưởng rằng mình đang ở gần Ấn Độ – nơi nổi tiếng có nhiều chim công. Thấy con chim lớn lạ lùng này, ông gọi luôn là:

“Tuka” – nghĩa là chim công trong tiếng Tamil của Ấn Độ.

Và thế là cái tên Turkey ra đời, dù thật ra gà tây thuộc họ… chim trĩ.

4. Gà tây – biểu tượng không thể thiếu

Một vài con số gây choáng:

•280 triệu con gà tây được người Mỹ tiêu thụ dịp Thanksgiving.

•91% người dân Mỹ có món gà tây trên bàn tiệc.

•Gà tây đã xuất hiện tại châu Mỹ từ… 10 triệu năm trước (theo hóa thạch).

•Một con gà tây hoảng sợ có thể chạy tới 20 miles/giờ!

Gà tây cũng là động vật bản địa đầu tiên được thuần hóa ở châu Mỹ.

5. “Ân xá gà tây” – Nghi lễ vui tại Tòa Bạch Ốc

Truyền thống kỳ lạ nhưng đầy dí dỏm này được duy trì từ thời Tổng thống Harry Truman.

Mỗi năm, Tổng thống Mỹ sẽ ấn xá cho một chú gà tây, giúp nó “thoát kiếp lên bàn tiệc” và được sống an nhàn ở trang trại.

6. Những con số khổng lồ trong ngày lễ lớn nhất nước Mỹ

•52,2 triệu người Mỹ lái xe ít nhất 50 dặm để về sum họp gia đình.

•Chi phí trung bình cho một bữa tiệc Thanksgiving khoảng 50–64 USD cho 10 người.

•Hơn 40 triệu dĩa đậu xanh hầm (Green Bean Casserole) được ăn mỗi năm.

•Tháng 11, người Mỹ tiêu thụ hơn 50 triệu bánh táo.

7. Những địa danh “Turkey” độc nhất vô nhị

Ở Hoa Kỳ có nhiều địa danh mang tên “Turkey”:

•Turkey, Texas

•Turkey, North Carolina

•Turkey Creek, Louisiana

Và còn 9 thị trấn khác trên toàn quốc có tên liên quan đến “Turkey”.

8. Macy’s Thanksgiving Parade – Cuộc diễn hành huyền thoại

Diễn ra từ năm 1924, truyền hình trực tiếp toàn quốc trên NBC.

Bị gián đoạn 3 năm (1942–1944) do Thế Chiến II.

Điểm thu hút nhất:

Những bóng bay khổng lồ hình nhân vật hoạt hình và thú khổng lồ, di chuyển suốt 4 km giữa trung tâm New York.

9. Bóng đá & Thanksgiving – Tình yêu lâu đời của nước Mỹ

Từ trường trung học, đại học đến NFL chuyên nghiệp, bóng đá là “gia vị” không thể thiếu.

Nhiều nơi còn gọi ngày này là Turkey Bowl Game.

10. Black Friday – Ngày mua sắm “điên rồ” nhất trong năm

Ngày sau Lễ Tạ ơn được gọi là Black Friday, mở đầu mùa mua sắm Giáng Sinh.

Hai giải thích nổi tiếng:

1.Cảnh sát Philadelphia dùng chữ “Black” để mô tả giao thông hỗn loạn vì đám đông mua sắm.

2.Các nhà bán lẻ nói “Black” nghĩa là chuyển sổ sách từ lỗ (mực đỏ) sang lời (mực đen).

Dù hiểu theo cách nào, Black Friday vẫn là ngày… cả nước Mỹ đổ ra đường để săn sale.

11. 6 tiểu bang “nuôi cả nước”: Trung tâm sản xuất gà tây Hoa Kỳ

69% số gà tây nước Mỹ đến từ 6 tiểu bang:

•Minnesota (đứng đầu)

•North Carolina

•Arkansas

•Indiana

•Missouri

•Virginia

12. Bữa ăn Tạ ơn – “khổng lồ” đúng nghĩa

Theo The Calorie Control Council, mỗi người Mỹ nạp khoảng:

3.000 calories chỉ trong một bữa tối Thanksgiving.

Đủ cho… 1,5 ngày hoạt động liên tục!

Kết luận – Lễ Tạ ơn: nhiều hơn một ngày lễ

Thanksgiving không chỉ là gà tây, bánh bí đỏ hay những con số kỷ lục.

Đó là ngày:

•gia đình sum họp,

•bạn bè xích lại gần nhau,

•và mọi người nói với nhau hai chữ giản dị:

“Cám ơn!”

Happy Thanksgiving 2025!

Chúc bạn và gia đình một ngày thật ấm áp, đầy tình thân và niềm vui.

Không Quân LÊ VĂN HẢI – VTLV

THƠ NGÀY LỄ TẠ ƠN – THỦY LÂM SYNH

**




GS/TS MAI THANH TRUYẾT: Hiện Tượng GLOBALISTS TOÀN CẦU – Nguồn Gốc và Cấu Trúc




CAO MỴ NHÂN – TẢN MẠN ĐÊM MƯA HUẾ & NHỮNG BẢN TÌNH THI: “TUYỆT PHẨM TÌNH YÊU”, “NỖI PHÂN VÂN” …

TẢN MẠN ĐÊM MƯA HUẾCAO MỴ NHÂN

ĐÊM MƯA HUẾ .      CAO MỴ NHÂN 

Đêm mưa bất cứ ở đâu cũng buồn, mưa Saigon, mưa Hanoi, và nhất là mưa Huế, thì chao ôi, tui đã nói rồi, nó buồn đến nỗi, các cô gái Huế phải tặng cho nhau những chiếc khăn tay mềm mại, để lau nước mắt mỗi đêm mưa rả rích, vì không  cách nào ngăn nổi ai đừng rơi nước mắt mỗi lần mưa Huế tới …

Bà mẹ chồng tôi vừa thả trễ mẩu thuốc Cẩm Lệ trên môi, vừa thẫn thờ nhìn mưa, vừa nói nhẹ nhàng như có hơi thở của hồn ma nào từ kiếp trước trở về . 

Tôi vốn sợ ma hơn sợ người, mà sao tôi không sợ cái hồn ma trong mưa nơi thềm vắng, ở một căn nhà thật cũ trên thành, mẹ chồng tôi đang kể thủa ấy . 

Câu chuyện buồn của một bậc nữ lưu dòng tộc vua chúa Huế, đã yêu thương người dân dã, rồi làm vợ người ta. 

Nhưng cuộc tình khác với cuộc đời, nó không đẹp như những bài thơ Huế, không tình như những câu hò Huế, cứ nức nở não nùng trên mặt nước sông Hương… y từ  những thủa đó, cho đến tận bây chừ, bay ơi…”

Tôi thót giật  mình .

Câu chuyện đêm mưa Huế mà mẹ chồng tôi kể chỉ có một tình tiết chuyện, là bà công nương đó, đã trọn vẹn được ở với ông dân dã.

Lẽ ra công nương phải hớn hở, vui tươi suốt ngày, thì người ngọc lại cứ u sầu, buồn thảm, lệ rơi bất kể xuân hồng tươi thắm hay thu tím buồn bã mênh mông. 

Rút cục một đêm mưa kia, mưa hơi lớn hạt, nhưng lạnh và buồn lắm, bà công nương đã đội nước ra đi…

Đến một khúc sông khuất nẻo phố phường, rồi thả mình xuống dòng nước đó một cách oan khiên . 

Mẹ chồng tôi đã nói to giọng hơn, như tỉnh táo hơn, có lẽ tại tiếng mưa rơi đã nín bặt ngoài trời. 

Bà không kể nữa, điếu thuốc Cẩm Lệ đã tắt, mẹ chồng tôi kết chuyện thật bất ngờ: ” Thôi đi ngủ bay, bà cô nớ, lúc mô cũng như đứng cạnh tau nì, chết vì buồn tình mi nợ “

Tôi đã ở Huế mười mấy mùa mưa, đã sống trong bao nhiêu đêm mưa, đã từng thổn thức, không oán trách, than thở với ai. 

Nhất là với …anh, tôi chưa từng phê phán Huế, người đàn ông Huế mà tôi khốn khổ vì hình ảnh nửa mộng mơ, mưa bụi, nửa bão bùng cuồng lũ, xót xa…

Đêm mưa Huế, thật khổ cho tôi, mà cũng thật nồng nàn say đắm mới lạ. Tôi nhớ thương nhưng không tiếc nuối…

Năm xưa từ Đà Nẵng ra Huế, lại cũng đã mấy lần xuống đò để đi ngược lên Thiên Mụ, hay xuôi vế Đập Đá …tôi sống hồn nhiên trong gió mát trưa hè …

Nhưng có một lần ở đò giữa một đêm mưa trắng nước, đò ướt mái, tất nhiên, nhưng không ướt lòng, nỗi xót xa cứ dâng lên dào dạt.  

Ông xã tôi bảo rằng: ” Em ơi, lấy chồng Huế thơ mộng thế này, sao em lại buồn quá chứ ? “ 

Chỉ một câu không níu kéo ai vào tâm sự mình, vì thực sự tâm tư mình bấy giờ chưa có ai, rõ lẩm cẩm quá. 

Xã tôi dò lòng tôi, như có vẻ hồ nghi, khi tôi lỡ để rơi nước mắt khóc trong tiếng mưa thì thào, mưa uẩn khúc ngoài trời . 

Xã tôi chợt mỉm cười, có lẽ như anh bây giờ nhiều lúc đã chợt mỉm cười, nói rất quan san, dù đang kề cận: 

” Hình như em đang không bằng lòng với chính em điều gì đó phải không ? ” 

Kỳ lạ chưa, sự thực trong lòng tôi rất là thanh thoát, rất là trong mát, như những giọt mưa kia…mà sao tôi lại khóc . 

Ôi tóm tắt là tôi khóc theo …mưa rơi vậy thôi. 

Cuộc đời đã trăm thay, ngàn đổi, tâm hồn tôi trĩu nặng buồn thương, nhưng tâm tư tôi trong veo kỷ niệm. 

Mọi sự việc đến với tôi vô tư như những trận mưa dông Saigon, nhưng ẩm ướt nước trời, mà tôi đã đặt cho những giọt mưa là thiên lệ thuỷ , trời cũng khóc thương …đời như tôi sao, ôi những trận mưa Huế lưng chừng, dở dang bao nghịch cảnh . 

Tôi không quen nhạc sĩ Bửu Lộc trước 1975.                                                                                                                                                                                                                                                                                *                                                      

Sau cuộc đổi đời bi thảm, tình cờ tôi được hạnh ngộ Mệ Bửu Lộc quanh những hội thơ tư gia của những nhà quyền quý xa xưa còn sót lại. 

Mệ Bửu Lộc xử dụng được nhiều loại đàn cổ, như tranh, tỳ, nhị, nguyệt, nhưng Mệ sở trường nhất là đàn tranh. 

Nếu quý vị được nghe nữ nghệ sĩ Hồ Điệp diễn ngâm thơ

Đinh Hùng, trong âm điệu đàn tranh của Mệ Bửu Lộc, bên tiếng sáo Tô Kiều Ngân vang lên chơi vơi, thì có ” chết một lần  ” cũng không tiếc nuối đâu. 

Suốt cả cuộc đời chơi đàn thơ, ngâm vịnh, người nghệ sĩ đã thả hồn mình cùng tiếng đàn réo rắt, lâm ly . 

Tôi thường nghe Mệ Bửu Lộc ” thả hồn” theo tiếng đàn của chính Mệ, dẫu ai trình diễn, như có thời nghệ sĩ diễn ngâm Vân Khanh, giọng nam, với giọng Huế cất lên, tuyệt vời : 

” Đại trượng phu không hay xé gan, bẻ cật

 phủ cương thường…

Hà tất tiêu dao bốn bề lưu lạc tha phương…” 

…” Hồ trường, hồ trường, ta biết rót về đâu ? …”

         ( Nguyễn Bá Trác 1881 – 1945 ) 

Tác giả chỉ một bài thơ hay mà nổi tiềng, nhạc sĩ Bửu Lộc cười nhẹ nhàng: 

Còn tui, chỉ cần 2 câu thôi , cả dòng Hương giang đã cuộn khúc lên, quấn chặt tiếng đờn tranh mê lịm nhé: 

Bên ngoài mặt nước Hương Giang 

Bên trong chỉ có một đàn với ta…( Bửu Lộc ) 

Quý vị hơi ngạc nhiên “ Răng tui đang diễn tả về Mưa Huế, mà bắt qua tiếng đàn của Mệ Bửu Lộc “ vậy .

Vâng  xin thưa , tiếng đàn tranh của Mệ Bửu Lộc nghe tựa tiếng mưa rơi ở Huế .

Hay tiếng mưa rơi ở Huế … chính là, in là tiếng đàn của Mệ Bửu Lộc chăng . 

Mệ chơi được cả tranh, tỳ, nhị , nguyệt , và chao ôi, tôi từng nghe Mệ đàn bầu  cho ông giáo sư ngâm sĩ Vân Khanh ca mới lạ.

Nhưng khi mưa thì Mệ Bửu Lộc lại bảo Mệ đã đôi lần ngồi một mình trong chiếc đò dọc, trên sông Hương một đêm mưa , ôi nghe mưa rơi lẫn với tiếng đàn thì … não nùng  chi lạ người ơi …

Mệ cười nhẹ mà tưởng đâu nàng công nương mẹ chồng tôi kể chuyện một đêm Mưa Huế  …đã tan vô quá khứ lâu rồi :

Bên ngoài nước phủ bao la 

Bên trong chỉ có một ta với đàn . .. 

Ôi, mưa Huế ngày , hay đêm cũng buồn …

      CAO MỴ NHÂN 

**

***

**




Giọt Tình Sầu | Im Lặng




Tin Tức Đó Đây (11/22/2025)




VTLV – ĐÔNG RY NGUYỄN – THƠ XƯỚNG HỌA Về LŨ LỤT QUÊ NHÀ: PHÁ RỪNG HÔM QUA – LŨ LỤT NGÀY NAY.

LŨ CÀN QUÉT THÀNH PHỐ TUY HÒA – PHÚ YÊN

*

**




THƠ – TUYẾT NHUNG – CHÉN RƯỢU CAY

*

*

Screenshot



Tin Thế Giới Đó Đây (11/17)




CAO MỴ NHÂN: THƠ “ĐƯỜNG” XƯỚNG HỌA & VĂN THƠ CAO MỴ NHÂN.

**

PHƯƠNG THÚY (Cô Gái Việt)

NHƯ THU

ĐƯỜNG THI GIẢI SẦU

Xướng họa dùng lời tựa ngọc châu

Nhiều khi cặp đối phải điên đầu

Song Thanh chếch choáng vì lơ đễnh

Điệp Tự khù khờ bởi lãng xao

Ngỏ tứ Phong Yêu gìn tránh lỗi

Câu hòa Hạc Tất giữ đừng đau

Từng đêm học hỏi dồn tâm trí

Thú vị Đường Thi giúp giải sầu

Minh Thúy TN – 11/13/2025

NGUYỄN HUY KHÔI

**