April Poem for My Homeland, Vietnam / Bài Thơ Tháng Tư Cho Quê Hương – THƠ Trường Thiên -Song Ngữ Anh Việt – Thi Sĩ, Dịch Giả VƯƠNG THANH
Hình minh họa: nguồn internet
April Poem For My Homeland, Vietnam / Bài Thơ Tháng Tư Cho QuêHương by Vương Thanh
April has come round again Bringing blooming flowers And lush green across the land. This morning, sunny blue sky With soft patches of white clouds To relax the wandering mind…
* Quay vòng lại tháng tư rồi Muôn hoa nở rộ, đất trời thắm xanh Sáng nay trời đẹp, nắng hanh Kia làn mây trắng nhẹ nhàng bay bay
* Somewhere amidst the tall fir trees, Birds are tweeting to each other, A music concert of harmony in nature Providing a delightful aural feast To lighten one’s heavy spirit.
* Willow branches sway gently by the lake Magnolia petals dreamy white and delicate Cherry blossoms, a cheerful pink, greet the wind A perfect day and setting for poetic dreams.
*
Mơ màng liễu rũ hồ soi Mộc lan trắng mịn, hồng tươi anh đào Đón xuân, hoa mỉm cười chào Một ngày tuyệt đẹp … đưa hồn vào …cõi thơ
*
Enchanted Spring is here in April The earth vibrantly alive with verdant growth Nature smiles brightly with flowers Scent of poetry in the air
Yet, my heart’s filled with sadness This month, it was, many years ago, From our beloved homeland, we fled.
* Nàng Xuân diễm ảo đến rồi Tháng tư, mặt đất nảy chồi mầm non Thiên nhiên rạng rỡ lục, hồng Hương Thơ man mác khắp cùng không gian… Sao lòng ta vẫn buồn mênh mang Năm xưa cũng tháng tư này, Quê hương yêu dấu một ngày rời xa !…
*
Our homeland,
A land of peace-loving and enduring people, A land of poets, of heroes and heroines, A land rich with four thousand years of history With a culture deeply rich in mythology and poetry,
But ravaged by wars,
And the obsessive greed of our northern neighbor, Who sought to rob us of our freedom and the fruits of our labor!
*
Quê Hương chúng ta,
Vùng đất của dân tộc kiên cường, yêu chuộng hòa bình Vùng đất của thi nhân, anh hùng, liệt nữ Với hơn bốn ngàn năm lịch sử trải dài Với nền văn hóa ngát hương thi ca và huyền thọai Nhưng bị cảnh tàn khốc của chiến tranh từ lòng tham không đáy của láng giềng phương bắc
Họ muốn bóc lột sức lao động Họ muốn cướp đi Tự Do của người Việt !
*
Vietnam, O Vietnam!
For centuries you had borne the chains of foreign domination For centuries you have risen and fought against Chinese invasions
*
Việt Nam, Hỡi Việt Nam Bao nhiêu thế kỷ chịu gông cùm ngoại tộc Bao nhiêu thế kỷ vùng lên kháng chiến chống giặc Tàu
*
I can still hear The echoes of Mê-Linh drums,
The calls to arms for men and women to fight for Freedom, The thunderous stomp of white elephants, bearing women generals, Chasing unwelcome invaders back to their borders.
*
Ta còn nghe tiếng vọng trống Mê Linh,
kêu gọi người dân giành độc lập cho quê hương Tiếng chân đàn voi như sấm sét hung cuồng Trên lưng chúng những nữ anh hùng dân tộc Rượt đuổi giặc xâm lăng trở về biên giới.
*
I can still see In the waves of Bạch-Đằng river The fire and smoke of many battles; The river a dark red with blood of Mongol invaders, The Mongol hordes that conquered China, Were severely beaten time after time By the Vietnamese people United in Fighting Spirit As One Man!
*
Ta còn thấy, trong sóng nước Bạch Đằng Khói lửa chiến tranh Dòng sông đỏ thẫm máu giặc Mông Cổ Giặc Mông đó từng chinh phục Trung Hoa đã nếm mùi thảm bại bao lần dưới sự đoàn kết Triệu Triệu Người, Lòng Như Một Của giòng giống Lạc Hồng …
* Vietnam, O Vietnam,
The land of elegant, modest, and brave women. In peaceful time, she takes care of the family During wartime, she’ll put on soldier clothes
To fight the enemies.
Self-sacrificing is she, the Vietnamese mother Always providing her children the best she can offer
Beautiful is the Vietnamese lady, In her traditional ao-dai dress,
Showing her lovely figure in world fashion’s best. Elegant and charming is the Vietnamese beauty
With voice sweet as music and playful manners to heart-tease…
*
Việt Nam, Hỡi Việt Nam
Vùng đất của những người phụ nữ thanh lịch,
khiêm tốn và can đảm Thời bình, họ chăm sóc gia đình Thời ly loạn, khoác áo lính chống quân thù Họ chăm lo và hy sinh cho con cái, được những điều tốt đẹp nhất mà họ có thể làm
Ôi, người mẹ Việt Nam …
Tà áo dài tha thướt góp sắc hương cùng thời trang thế giới Nét thanh lịch, vẻ kiều mỵ là giai nhân xứ Việt
World-famous Ha Long bay and “Return Sword” lake, Must-see sights for the world travelers to enjoy during their stay.
In the Central:
History becomes alive in a visit to the Hue palaces, And from the boats on the Perfume River With“opera-folk” singing carried by the wind,
Bring forth nostalgic memories and love for our fellow Vietnamese.
In the South:
The capital city Saigon bustles with vibrant life, From early morning to past midnight,
With sidewalk food carts and small shops along the streets. The lively sounds and sights of a city that never sleeps. Nearby, the cities of NhaTrang and VungTau: Destinations for the world’s most beautiful beaches…
*
Việt Nam, Hỡi Việt Nam Vùng đất của danh lam, thắng cảnh
Miền Bắc:
vịnh Hạ Long tiếng tăm hoàn vũ
Hồ Hoàn Kiếm thắng cảnh “phải xem” cho du khách phương xa
Miền Trung: Lịch sử như sống lại khi viếng thăm cung điện Huế xưa Từ những chiếc thuyền trên giòng sông Hương Điệu hò Huế thoảng trong làn gió Chở hoài niệm và tình yêu quê hương
Miền Nam:
Thủ đô Sài Gòn tràn sức sống Từ sáng sớm đến quá nửa khuya
Những quán hàng rong, những tiệm hàng dọc theo phố xá Náo nhiệt, sống động của thành phố không bao giờ ngủ Gần đó, thành phố Nha Trang, Vũng Tàu
Nơi dừng chân khách du lịch đến những bãi biển tuyệt vời….
*
VietNam and Vietnamese, The land and language of poetry,
Where musical intonation is inherent in the language, Where the phrase “beautiful like a poem” is fairly common, Where almost anyone you meet on the street, May have written a few love poems Or can easily recite many lines of popular folk verses. It’s often said that every Vietnamese has the heart of a poet.
*
Việt Nam và tiếng Việt Vùng đất và ngôn ngữ của thi ca Trong ngôn ngữ đã chứa luôn nhạc điệu “Đẹp như thơ” là câu nói phổ thông Khi Bạn gặp một người Việt ngòai đường phố Có lẽ người đó đã từng làm thơ Hoặc thuộc lòng nhiều vần thơ nổi tiếng Có câu nói là “mỗi người việt đều có hồn thi sĩ”
*
VietNam, O VietNam,
Homeland of poets, of self-sacrificing ancestors. Throughout history, you had fought off all foreign invasions.
But now,
Our lands are no longer protected through battles,
But either sold or leased for decades to our millennial-old northern aggressor.
Until when,
Will the Vietnamese people stand up and be united To help the Motherland survive on the world’s map, To protect our mother tongue and cultural heritage, For the future generations of the Vietnamese race.
*
Việt Nam, hỡi Vịệt Nam Vùng đất của thi nhân, anh hùng liệt nữ Mấy ngàn năm chống đuổi giặc xâm lăng
Nhưng bây giờ,
đất đai của chúng ta không còn được bảo vệ bằng binh lực Mà lại đem cho thuê, bán cho bọn giặc xâm lăng
Biết đến bao giờ
người Việt cùng đứng dậy đồng lòng đoàn kết giúp quê hương tồn tại mảnh dư đồ, bảo vệ tiếng Mẹ và di sản văn hóa thân thương cho những thế hệ sau của giòng giống Lạc Hồng
*
Vương Thanh
04. 2013, English & Viet translation
Mừng Chúa Sống Lại
Tác Phẩm Song Ngữ Chinh Phụ Ngâm & Vườn Hoa Thơ Nhạc Lạc Hồng – Thi Sĩ, Dịch Giả, VƯƠNG THANH (Bản Tặng Phương Hoa)
NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ -Giới Thiệu Sách Của Nhà Văn Phạm Gia Đại – KIỀU MỸ DUYÊN
THĂNG HOA CUỘC ĐỜI – Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng. Kỳ 48: Hoành Sơn Nhất Đới, Vạn Đại Dung Thân. Kỳ 49: Mở Nước Phương Nam. Kỳ 50: Rồng Bay Về Nam. Kỳ 51:Trịnh Nguyễn Phân Tranh
THĂNG HOA CUỘC ĐỜI
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng
Kỳ 48 Hoành Sơn Nhất Đới, Vạn Đại Dung Thân
Núi Yên Tử xanh ngát, từng cụm mây trắng, hồng lãng đãng phủ trên đầu theo gió xuân tan dần khi ánh sớm mai chiếu rọi. Những cụm tùng già nua với các nhánh gãy bởi thời gian còn vương vấn níu kéo tạo biết bao khúc khuỷu đu đưa giữa trời mây lơ lửng nửa chừng. Từng bầy sơn ca túa về từ khắp nẻo như chào đón ánh thái dương vừa chớm bừng lên.
Bến sông Tuyết giang rẽ giữa mạn trung du đã có kẻ đợi đò từ lúc chưa hừng sáng. Họ là những cư dân trong vùng hoặc vài kẻ lãng du đây đó trong chốn hồng trần. Hôm ấy là tiết Thanh minh, khí trời dìu dịu làm ngây ngất lòng người, lại càng se se lâng lâng những tâm hồn thoát tục đang muốn tìm một nơi ẩn dật, tiêu dao thú sơn thủy hữu tình.
Trên bờ sông, ánh thái dương chiếu tia nắng vàng nhạt xuyên qua từng bước chân lữ hành tạo chiếc bóng ngả dài di động về phương tây cùng nhịp nhàng, đều đặn dìu dặt với đôi chân lão đạo sĩ đang tiến đến dãy núi Ngọa sơn. Con đường đất vốn phủ một lớp bụi vàng bị sương khuya rơi hạt làm ướt dẻo mặt lộ tạo những dấu chân in đậm nét khoang dung của lão đạo sĩ như triện ấn vừa đóng xuống chưa kịp ráo mực nơi chốn đương quyền.
Đạo sĩ, vâng, đúng là một đạo sĩ, người lão cao vừa tầm thước, vóc dáng còn sót nét lẫm liệt của thời hùng anh cái thế, nhưng đôi mắt không dấu sự phúc hậu nhân từ của bậc đức hạnh cứu nhân độ thế. Đầu tóc lão búi theo hình trái tim buộc bởi miếng vải điều vắt vẻo ngang vai trong tư thế đường bệ. Chiếc áo đỏ ngả sang màu nâu nhạt đã nói lên dấu tích của kẻ từ quan chán mùi trần tục. Đôi mắt lão đạo sĩ chợt nhìn lên bầu trời, ngừng một giây qua cách suy tư rồi như bừng sáng lên trong ý nghĩ, lão quay sang thúc giục chú tiểu đồng đang lửng thửng bước sau:
-Nào nhanh lên, có khách đang đợi ta ở am Long Vân sơn môn đấy!.
Dứt lời thì lão đạo sĩ đã cận kề bến đò, chiếc ghe cắm sào xôn xao rước khách thương hồ, chờ kẻ cuối cùng lên khoan, thầy trò lão đạo sĩ mới tiếp tục bước xuống ngồi sát mũi ghe. Dòng nước êm ả đưa đẩy chiếc thuyền xuôi chiều dưới nắng ban mai hòa nhịp với đôi bàn tay rắn chắc của cô lái đò duyên dáng khua động cặp chèo lướt nhẹ trên sông.
Giữa sông nước hữu tình đón nhận buổi bình minh rạng rỡ, lão đạo sĩ ngồi yên trong chốc lát chợt như bất thần nhìn nước chảy rồi khe khẽ than rằng: “Lại một trận tranh bá đồ vương!!!”.
Đò cập bến nãy giờ, khách lên bờ đã hết mà đạo sĩ vẫn còn ngồi đấy đăm chiêu. Chú tiểu đồng xớ rớ một hồi rồi lên tiếng:
-Lão trượng! lão trượng! đã đến bờ rồi.
Tâm thần Tuyết Giang Phu Tử như đắm chìm trong nỗi suy tư về thế sự, đạo sĩ buông tiếng thở dài rồi ung dung đứng dậy trả tiền đò, trở bước khỏi khoan cùng tiểu đồng hướng về cửa núi.
Mặt trời bỗng chốc lên cao, nắng xuân bắt đầu đẩy đưa những tia nóng xuống chốn trần thế khiến bộ hành có vẻ khó chịu. Thầy trò đạo sĩ đi ngang qua làng dương liễu theo hướng ngược lên xóm Tràng Xuân, nơi am thất của lão; hai bên vệ đường, những ngôi mộ cổ xưa cùng mả mồ hoang liêu đã được dân quê giẫy cỏ, sửa sang hương khói nhân tiết Thanh Minh khiến quang cảnh chung quanh đượm chút hữu tình “âm dương đồng nhất lý”.
Trúc vàng lên măng sau mùa đông dài năm ngoái đã xanh tốt đến nỗi tàng lá phủ kín lối đi trước am Long Vân sơn môn. Cây bàng phía trái cổng ra vào vươn nhành lộc ôm ấp hàng hiên cùng nửa góc ao bên hòn giả sơn bốn mùa bất động. Cảnh vật xung quanh thật yên lặng, bình an!
Khách là một đại nhân trung niên mặt mày thông thiên bát cổ nhưng cách ăn bận, phục sức thì quả như một sĩ phu ẩn danh. Áo trắng ngả màu vàng nhạt, trên đầu quấn chiếc khăn nâu trong tư thế vóc người khanh khảnh cao cao. Đôi hài đen phủ một lớp bụi đường chứng tỏ khách là một kẻ phương xa mới đến. Bên cột nhà ngoài hiên, chiếc yên ngựa và roi da nằm sờ sờ một góc nói thêm rằng khách phải đi ngựa từ vạn dặm đến đây tìm chủ nhân có chuyện cậy nhờ.
Vừa thấy đạo sĩ bước vào dưới tàng diệp trúc vòng qua mé hiên, người khách mặt mày hớn hở chấp tay vái chào rồi tự xưng danh tánh:
-Tôi đây họ Nguyễn tự là Hoàng xin bái kiến Trình Tuyền Hầu Thái Phó Trình Quốc Công.
-Không dám, không dám! hóa ra ngài là Đoan Quận Công đấy à. Bấy lâu lão phu chỉ được nghe danh tướng công mà chưa hân hạnh gặp mặt. Chẳng hay tướng công quang lâm tệ xá của lão phu có điều chi chăng?
…Nguyên, Mạc Đăng Dung soán đoạt ngôi vua, giết chết Lê Chiêu Tông, tự lên ngôi hoàng đế lập ra triều đại nhà Mạc. Biết bao kẻ bất bình và phẩn uất trước sự soán đoạt của họ Mạc, trong đó có con trai của Nguyễn Hoằng Dụ là Nguyễn Kim làm chức Hữu Vệ Điện Tiền Tướng Công An Thành Hầu dựng cờ khởi nghĩa chống lại Mạc Đăng Dung. Tướng Công An Thành Hầu Nguyễn Kim tìm được người con của Lê Chiêu Tông là Hoàng tử Lê Duy Ninh lập lên làm vua tức là Hoàng đế Lê Trang Tông.
Thế lực nhà Mạc đang hồi thạnh phát, quyền bính tập hợp trong tay Mạc Đăng Dung nên lòng dân càng khiếp sợ. Để đối chọi với họ Mạc một cách hữu hiệu, Nguyễn Kim tập hợp toàn lực binh mã giao cho con rễ là Trịnh Kiểm và con trai trưởng là Nguyễn Uông ngày đêm tập dượt. Nguyễn Kim còn ra sức chiêu nạp binh lương, sai con thứ là Nguyễn Hoàng dò la tung tích các vị quan, tướng bất mãn với nhà Mạc đặng gây thành một thế lực, chung tay góp sức lấy lại cơ đồ nhà Lê từ Mạc Đăng Dung.
Cờ chính nghĩa dựng lên được muôn dân nhất tề ủng hộ. Binh sĩ có kỷ cương, quân lương có trật tự, tinh thần hưng chấn quy phục Lê triều càng ngày càng đông, mà lý tưởng trừ gian diệt ác lại càng ngày càng được hỗ trợ, nên đoàn quân của Nguyễn Kim trở thành thế lực vững chải đủ sức chống lại quan quân nhà Mạc. Được tin động trời như vậy, Mạc Đăng Dung mua chuộc Dương Chấp Nhất tìm cách đánh thuốc độc sát hại Nguyễn Kim.
Trịnh Kiểm điều khiển toàn bộ binh quyền sau khi Nguyễn Kim bị sát hại nên được vua Lê Trang Tông sở cậy đại nghiệp khôi phục cơ đồ. Trịnh Kiểm khởi binh tiến đánh nhà Mạc, đi đến đâu nhân dân hưởng ứng đến đó nên chẳng mấy chốc mà Trịnh Kiểm đã lấy được thành Thanh Hóa, dựng Lê triều đại kỳ chạy từ Thanh Hóa vào đến cực nam.
Trịnh Kiểm là kẻ thời cơ chủ nghĩa, lòng dạ gian manh, thao túng tất cả quyền hành Lê triều, một tay sanh sát trên dưới, tự tung lèo lái non sông. Thoạt đầu, Nguyễn Uông cũng ở vị trí ngang quyền với Trịnh Kiểm, nhưng dần dà Trịnh Kiểm tiêu diệt tay chân thân tín của Nguyễn Uông khiến vị tướng khai quốc công thần này phải lên tiếng phản đối. Họ Trịnh biết mình khó bề thao túng hoàng cung nếu Lạng quận Công Nguyễn Uông còn là vị trụ tướng Lê triều, Trịnh Kiểm tìm cách ám hại họ Nguyễn và sát hại hàng tuỳ tướng của Nguyễn Uông làm cho những kẻ phản đối Trịnh Kiểm cũng không dám một phen hó hé.
Trước tình cảnh chém giết để tranh giành thế lực xảy ra trong cùng một đại gia đình của đệ nhất công thần Nguyễn Kim, Trịnh Kiểm càng ngày càng tỏ ra hống hách và biết bao công, hầu, khanh, tướng tận trung với nhà Lê đều phải chết dưới gươm họ Trịnh. Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng trở nên cô đơn, sống trong triều Lê mà như ngủ dưới lưỡi hái của tử thần, ăn trong bát vàng mà tưởng chừng như nuốt từng liều độc dược. Muốn báo thù cho anh mà trong tay chỉ còn lại trơ trọi những lằng chỉ chi chít vô tình, Nguyễn Hoàng như kẻ sầu đời cho qua những ngày đèn treo trước gió. Trịnh Kiểm càng ngày càng áp đảo vua Lê mà bá quan văn, võ không có ai đủ bản lĩnh lên tiếng can ngăn. Hoặc giã nhiều kẻ sợ liên lụy đến gia quyến mà rũ áo từ quan vui thú điền viên thơi thảnh. Hoặc có kẻ điêu ngoa xảo quyệt được một phen hùa với lũ gian thần đặng kiếm chút quyền hành, bổng lộc. Nói tóm lại, trong triều Lê chỉ còn lại bọn chó săn cho Trịnh, hoặc những kẻ cơ cầu đui, điếc, bất tri. Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng sực nhớ đến vị lý số tài ba nơi am Long Vân sơn môn bên giòng Tuyết giang mà bao đêm họ Nguyễn nghĩ rằng người này có thể hóa giải cơ trời, giúp ta khôi phục uy quyền của vua Lê cùng báo thù luôn cái hận giết anh để nắm trọn quyền bính trong tay. Vì vậy Nguyễn Hoàng giả cách đi săn đặng lặn lội xa xôi gặp cho bằng được Thái phó Trình Quốc Công tức Nguyễn Bỉnh Khiêm tiên sinh.
Là đệ tử chân truyền của cụ Bảng nhãn Lương Đắc Bắc, một lý số gia tinh thông Thái Ất Thần Kinh nên Nguyễn Bỉnh Khiêm được thọ giáo tất cả những nẻo huyền cơ chi mật từ người thầy quán thông kim, cổ. Nguyễn Bỉnh Khiêm nổi tiếng là bậc nhân hậu, pháp thuật cao cường, đây đó chu du mà dùng phép mầu diệu dụng đặng giúp ích thế nhân. Năm Đại Chánh thứ sáu triều đại Mạc Đăng Doanh, Nguyễn Bỉnh Khiêm thi đỗ trạng nguyên, phong tới chức Tả Thị Lang, rồi thăng hàm lên Đông Các Đại Học Sĩ .
Mặc dù có chức tước cao trọng như thế, nhưng kẻ sĩ thà “ngày ba bửa vỗ bụng rau bình bịch” còn hơn là phò vua không anh minh, soán đoạt cơ đồ của Lê triều như Mạc Đăng Dung; thì dù được phong tới chức Tể tướng, lão cũng không màn. Nguyễn Bỉnh Khiêm nhất định từ quan, về ẩn dật nơi am thất cửa núi Long Vân, cạnh giòng Tuyết giang để hằng ngày ngao du sơn thủy.
Biết Trình Quốc Công trú ngụ nơi làng quê hẻo lánh này, Nguyễn Hoàng cỡi ngựa thân hành trực chỉ nam phương đặng bái yết tiên sinh thỉnh ý. Nghe câu hỏi vừa dứt, Nguyễn Hoàng nhập đề không chút do dự:
-Thưa lão trượng! Tôi đây có miệng như câm, có tai như điếc, thấy bào huynh bị giết mà chẳng dám nhỏ giọt lệ xót thương. Riêng bổn mạng của tôi chẳng khác nào sợi chỉ treo cả ngàn cân, càng để lâu lại càng nguy đốn. Xin Tiên sinh vì lòng hào hiệp chỉ bảo cho tôi được mở mắt nhìn đời.
Vẫn đứng yên trong tư thế ung dung tự tại, Trình Quốc Công nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Hoàng rồi nhết mép cười, đáp:
-Bấy lâu nay lão phu xa lánh việc đời, chuyện trần tục gác bỏ ngoài tai nên thế sự xoay vần mà lão nào có để ý.
Nguyễn Hoàng hạ thấp giọng năn nỉ:
-Thật là khó khăn vô cùng mới tìm được đến nơi tiên sinh, nếu tiên sinh không chỉ bảo đôi điều thì Hoàng này trở về cũng chết.
Ngẫm nghĩ một đỗi lâu, Trình Quốc Công gật gù rồi bảo:
-Nếu Quận công có lòng chí thành muốn biết kiết hung về đường bổn mạng thì phải ăn chay ba ngày, chí thành khẩn nguyện âm dương. Đúng giờ Tý ngày Mậu thìn lão phu sẽ xủ quẻ Tiên Thiên để đoán xem vận hậu Quận công thế nào.
-Đa tạ tiên sinh.
Khách vừa bước ra, Nguyễn Bỉnh Khiêm tiễn tận cổng núi Long Vân cho đến khi Nguyễn Hoàng lên ngựa ra roi. Mặt trời đã gần chính ngọ, nắng tháng Ba bắt đầu oi bức mà Trình Quốc Công cảm thấy tê dại trong lòng. Trở gót bước vào thư phòng, vừa đi, Nguyễn Bỉnh Khiêm vừa như nói với chính mình: “Quốc gia loạn lạc đến kỳ, rồi đây muôn dân còn thêm đồ thán, âu cũng là định mệnh thiên cơ muốn đất nước chia thành hai nẻo.”
Đêm xuống thật sâu, bóng trăng mờ nhạt khó khăn tỏa ánh chiếu đục ngầu qua làn sương khuya, vầng trăng không còn rõ nét như một vệt lân tinh chênh chếch chân đồi. Dưới tàng trúc, ánh trăng xuyên qua kẽ lá vẽ lên mặt đất những hình thù kỳ quái, loang lổ. Nguyễn Bỉnh Khiêm tựa lưng vào mỏm đá cạnh hòn giả sơn, mặt quay về núi Yên Tử tìm một phút an nhiên trong thiền định. Trớ trêu thay, càng tập trung tư tưởng bao nhiêu, những hình thù loang lổ dưới chân như múa may quay cuồng bấy nhiêu để đùa giỡn với nỗi niềm dâu bể mà chính tiên sinh chưa dám nghĩ đến. Một làn gió lạnh thổi qua, chiếc áo choàng không còn dịp phần phật rung rinh vì sương khuya như nhuộm ướt cả y trang và thấm sâu vào tâm khảm của người.
Gà rừng cất giọng đầu canh, tiếng gáy mang chút hoang dã, cô đơn bỗng trở thành tiếng kêu vô vọng. Nguyễn Bỉnh Khiêm bừng mắt, vươn vai như trải qua một cơn mộng ảo. Tiên sinh vừa đi mà tâm trí vẫn còn vướng mắc một nỗi xốn xang chưa hề ngưng đọng: cái hậu quả khốc liệt mà quốc dân phải gánh chịu lâu dài khi mình không cải được ý trời. Thật ra, từ khi sang xuân, tiết Nguyên đán nhân ngày chánh nhật, Tiên sinh đã thu đạt cơ trời nhân xủ quẻ đầu năm khai bút. Chuyện gì đến sẽ đến là lẽ mầu nhiệm của đất trời, một con người như hột cát mỏng manh múa may quay cuồng theo hướng gió, thì Nguyễn Bỉnh Khiêm ta đây cũng chỉ là hạt bụi mong manh dùng thiên cơ để tiết lộ uyên nguyên của vô thường. Vừa suy nghĩ như vậy, tiên sinh như nhận ra chân lý đích thực của hồng trần bèn khe khẽ ngâm nga:
“Non sông nào phải buổi bình thời,
Thù đánh nhau chi khéo nực cười.
Cá vực chim rừng ai khiến đuổi,
Núi xương, sông huyết thảm đầy vơi…”
Tiếng ngâm vừa dứt, Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng bước ra trước mặt Trình Quốc Công rồi cúi rạp người vái chào tiên sinh, nhân tiện cất tiếng hỏi:
-Chẳng hay lão trượng vừa ngâm bài thơ ý tứ súc tích, lời lẽ trầm hồn, đấy có phải là lời chỉ bảo cho Hoàng đây không?
-Cơ trời hiển hiện, nhân gian nào ai chống đỡ được đâu! Thôi, giờ tý đã đến, chúng ta vào trong, Quận công chí thành lễ tổ để lão phu chuẩn bị xủ quẻ âm dương.
Ánh sáng tờ mờ của ngọn đèn mù u chỉ đủ rọi một khoảnh nhỏ chiếu lên chiếc đĩa bạc nạm rồng. Khói trầm tỏa ra từ chiếc lư đồng xông ngát chung quanh phảng phất bầu không gian thật trầm mịch, u linh. Nguyễn Hoàng quỳ trước điện tiền, hai tay chấp hình búp sen bất động. Sau một hồi khấn vái trang nghiêm qua những câu thần phù bí hiểm, tiên sinh nâng tráp gỗ ngang vầng trán rồi xá xá mấy lần đặng mở hộp lấy ra sáu đồng tiền đúc. Không gian chìm đắm trong sự tín thành, Nguyễn tiên sinh kính cẩn gieo từng đồng vào đĩa bạc, tiếng kêu canh cách vang lên một cách khô khan. Mỗi lượt gieo đủ sáu lần tiền, Trình Quốc Công dùng bút lông gạch xuống tấm vải điều theo hình bát quái một lằn rồi đọc to cho cả Nguyễn Hoàng cùng nghe:
-“Càn tam liên tây bắc Tuất Hợi: Triệt” = (Cung Càn trong bát quái đồ hình gồm ba gạch liên tục nằm về hướng Tây bắc thuộc cung Tuất và Hợi, không tốt)
Nguyễn Bỉnh Khiêm gieo đến lần thứ tám thì mồ hôi toát ra từ gáy đến tận trung khu thần kinh khi Nguyễn Hoàng nghe tiếp câu:
-“Ly trung hư chánh nam đương Ngọ: Vượng” = (Cung Ly trong bát quái đồ hình gồm gạch trên liền, gạch giữa chia hai vàgạch dưới liền thuộc hướng Nam, cung Ngọ, thuận lợi).
Nguyễn tiên sinh nhắm mắt bất động. Thân thể và tâm ý ông như theo làn khói nhan trên bàn thờ tổ bay bổng lên hư không. Đoan Quận Công vẫn trong tư thế kính cẩn chí thành quỳ trước điện tiền. Họ không nói với nhau nửa lời vì sợ sự di động nào đó sẽ tan biến đi cái huyền diệu u tịch vô cùng trọng đại này. Cuối cùng Nguyễn Bỉnh Khiêm mở mắt ra nhìn thẳng vào mặt Nguyễn Hoàng rồi chậm rãi nói:
-“Hoành Sơn Nhất Đới, Vạn Đại Dung Thân” = (Một dãy hoành sơn chia cắt, hãy vào phía nam xây dựng cơ đồ thì an ổn nghìn năm).
Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng nghe xong, toát mồ hôi hột rồi đứng lên vái chào Trình Quốc Công và lập tức phóng lên yên ngựa trực chỉ phương Nam.
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng
***********
THĂNG HOA CUỘC ĐỜI
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng
Kỳ 49 Mở Nước Phương Nam
Chủ khách từ giã xong, đợi cho Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng phi ngựa ra khỏi thảo am, Trình Quốc Công Nguyễn Bỉnh Khiêm đánh thức tiểu đồng pha trà và đốt thêm một tuần trầm để xông cõi trần thế ô trược này. Lòng tiên sinh cứ bồn chồn khó chịu vì áy náy với chính mình: đành rằng thiên cơ đã định nhưng mình lý giải ra thì chẳng khác nào như vạch đường cho cơ đồ phân ly chia cách. Một chung trà nóng ngát thơm khiến tiên sinh giảm bớt tạp niệm. Gà rừng gáy thêm chặp nữa, ánh sáng tờ mờ khởi chút vừng hồng tỏa rạng ở phương đông. Giờ Dần đã đến, Tiên sinh ngồi kiết già tỉnh tọa trước điện thờ chư vị Thánh Hiền, nửa canh giờ trôi qua như thế cuộc diễn nhanh trong tâm tưởng, tiên sinh sụp lạy rồi khấn vái thật chí thành để tự mình xủ quẻ Tiên Thiên bói đại vận:
“Xem Thái Ất thần kinh ứng chỉ, đất nước này sẽ chia cắt đến vài trăm năm. Phải có một đại nhân xuất hiện, thống nhất sơn hà thành một mối”. Ta tiếc cho già này không còn sống để chiêm ngưỡng vị minh quân ra đời.
Bình minh trên sườn đồi đã thức giấc. Nguyễn Bỉnh Khiêm đứng dậy nắm những đồng tiền xủ quẻ trong tay, tiên sinh trực chỉ hướng đông nam nơi giòng Tuyết giang bốn mùa trôi chảy. Gió sông gờn lạnh hắt hiu quạt vào mặt như một sự trừng phạt vô hình. Nguyễn tiên sinh nói với chính mình như mượn làn gió sớm làm chứng nhân cho lời thệ nguyện: “Thiên cơ bất khả lậu, ta xin chấm dứt từ đây những lý số ứng linh cho can qua khổ nạn”. Nói xong, những đồng tiền xủ quẻ vụt bay vèo xuống dòng nước không một chút ngân vang để gợn tròn lăn tăn đây đó.
Trình Quốc Công gật đầu ra chiều thỏa mãn, nhìn về hướng tây bắc, ngọn núi Yên Tử của phái Trúc Lâm đang thỉnh chuông cho thời công phu sáng ngân nga tận cõi lòng dẫn tiên sinh vào cảnh u hoài tịch tịnh. Kể từ đấy thế nhân hết dịp gặp lại Nguyễn Bỉnh Khiêm, Long Vân sơn môn quán chỉ còn chú tiểu đồng ngày nọ qua tháng kia đợi tiên sinh trở về dùng bữa cơm chiều trong tuyệt vọng.
Ngọc Ninh phủ hôm nay treo đèn kết hoa vô cùng lộng lẫy, gia nhân tất bật nhộn nhịp, lăng xăng sửa sọan cho thật nghiêm trang từ những cành hoa tươi trên bàn đến các chậu kiểng ngoài hàng hiên, đâu đâu cũng hết sức chu đáo, mỹ lệ. Quân lính bên ngoài được lệnh canh phòng vô cùng cẩn mật vì Trịnh Kiểm chuẩn bị đón rước vua Lê Trang Tông ngự tiệc nhân tiết Đoan ngọ mùng Năm tháng Năm. Từ cổng tam quan sặc sỡ đèn hoa, hai hàng cung nữ như những nàng tiên hạ giới đang nghiêm chỉnh trong xiêm y lộng lẫy để rước thiên tử ngự tiệc chí đến sân Ngọc Ninh phủ vốn đã uy nghi từ trước nay lại còn tăng thêm vẻ trang trọng ác liệt.
Ngọc Bảo Quận Chúa ngồi trong chánh thất, lộng lẫy với trang phục diễm kiều có một không hai. Vài tỳ nữ lúc nào cũng chầu chực để được sai khiến bên trong tấm rèm hoa, thị vệ tả hữu túc trực phía ngoài với khí thế đằng đằng, trên tay lăm lăm đốc kiếm.
-“Bẩm quận chúa, Đoan Quận Công phía ngoài xin được vào yết kiến quận chúa”. Một tỳ nữ khúm núm đang tấu trình. Đã bấy lâu, lòng Ngọc Bảo luôn thương tưởng đến người em tài hoa này mà không sao tìm được dịp ghé thăm. Kể từ ngày Lạng Quận Công Nguyễn Uông bị chồng ám hại, tình gia quyến trở nên tương tàn. Nguyễn Hoàng tìm cách xa lánh những hội hè đình đám, một mình giam hãm trong nhà đôi lúc cả năm trời không tham gia một lần giỗ chạp. Ngọc Bảo đang phân vân, chẳng hay ngọn gió tường vân nào đưa đẩy người em thân yêu của ta đến thăm đúng vào dịp thượng hoàng ngự tiệc?
Nguyễn Kim sinh được một gái hai trai đều là tướng của Lê triều. Nguyễn Uông và Nguyễn Hoàng được sắc phong Quận Công. Ngọc Bảo là chánh thất của Trịnh Kiểm nên cả nhà Nguyễn Kim được trọng vọng vào bậc nhất hoàng triều. Tính tình Trịnh Kiểm thì khó lường trước được, lúc nóng giận như hỏa diệm sơn, lúc lạnh tiền như băng tuyết, khi ngọt ngào như từ mẫu âu yếm con cầu, khi điêu ngoa gian hùng chẳng khác nào Tào Tháo khiến quần thần sĩ tốt chẳng biết hư thật thế nào, ngay cả Ngọc Bảo cũng khó lòng đoán biết được chân tướng của lang quân mưa nắng mấy hồi. Nghĩ như vậy rồi lại nhớ đến sự an vui dĩ vãng của gia tộc, bỗng dưng quận chúa xúc động vô độ đến cái chết tức tưởi của Lạng bào huynh dưới gươm của chồng mình, bà vội vàng bước xuống thềm và giục tỳ nữ lập tức mời Đoan Quận Công vào trong phủ để chị em được dịp vấn an.
Vừa thấy bóng em bước vào đầy vẻ khắc khổ phong sương như một người ẩn dật, bộ võ bào trên thân đã sờn cũ, đôi hia mốc thếch bụi đường như kẻ tha phương vừa đến. Quận chúa lộ vẻ xúc động trước tình cảnh thương tâm của gia tộc, nụ cười như chiếu lệ không nở nỗi giữa mặt ủ mày ê. Ngọc Bảo ngồi trên chiếc đôn có nét hoa văn với hình thù kỳ lân sặc sỡ mà tưởng chừng như ngồi trên sự tủi nhục oán hờn. Nguyễn Hoàng liếc nhìn xung quanh, mừng mừng, tủi tủi thăm hỏi qua loa. Biết không có Trịnh Kiểm gần đây nên Đoan Quận Công lựa lời nhờ vả:
-Bấy lâu nay phía Nam không người cai quản, Chiêm Thành ngày đêm rục rịch tiến đánh nước ta, phía ngoài thì họ Mạc hăm he gây hấn, nếu ta không chuẩn bị trước, có lúc trở tay không kịp. Từ ngày thân phụ chúng ta ngộ độc, em vẫn theo phò Lê vương báo đền ơn đức nhưng chưa lập nên công trạng gì để báo bổ non sông. Hôm nay nhân đại yến linh đình, chị cố gắng trình lên Điện hạ chiếu chỉ cho em vào đất Thuận Hóa trấn thủ, như vậy vừa có tướng ở chốn biên thùy án ngữ quân Chiêm, vừa là cách chiêu dân cho triều đình đó. Từ xưa giờ ta vẫn lấy câu “cẩn tắc vô ưu” để phòng hoạn nạn là lẽ thường tình.
-Chuyện em muốn thì cũng không khó, ngặt nỗi sơn lam chướng khí vùng Thuận Hóa kinh hoàng, chị e rằng em vào trấn nhậm chưa tới đâu thì chị lại phải nghe tin buồn em vùi thây nơi rừng thiêng nước độc. Ngọc Bảo có ý cản ngăn.
-Cám ơn chị đã đoái thương cho đứa em máu mủ này. Nhưng thiết nghĩ, làm thân trai ngàn dặm da ngựa bọc thây, sá gì chốn sơn lam cùng cực. Ngặt chỉ mỗi một điều là lâu ngày mới trở về vấn an tôn nhan chị được.
Biết tính khí Nguyễn Hoàng từ thuở ấu thời, một khi lòng đã quyết thì dù có cản ngăn trăm phương ngàn kế chi đi nữa, họ Nguyễn này nhất định phải tìm cách làm cho bằng được. Thôi thì cũng hợp lẽ người mà an ninh cho cả triều đình thì có gì phải từ chối lời thỉnh cầu của cậu em trai. Nghĩ như thế, Ngọc Bảo quận chúa hứa lời:
-Thôi cũng được, chuyện này để chị tấu trình qua lang huynh của em, thế nào cũng thuận. Còn hơn nửa khắc nữa đại yến cung nghinh hoàng thượng giá lâm ngự tiệc sẽ khai mạc, em hãy nán lại chung vui với phủ Ngọc Ninh rồi vái chào lang huynh của em một thể.
-Cám ơn sự săn sóc chu đáo của chị. Em phải về ngay Long Vân quán, ngày mai là húy nhật, kỵ giỗ Lạng Quận Công đại huynh, chị chẳng nhớ sao ?
-À! em không nhắc chị nào có nhớ. Ngặt một nỗi, đức lang quân của chị lúc nào cũng muốn chị quên phức chuyện cũ ấy đi, nên mấy lần huý kỵ mà lang huynh em không thuận cho chị trở về Long Vân quán để đốt hương tưởng niệm huynh đài. Thôi tiện đây chị gởi chút đỉnh trầm hương, ngày mai em đốt hộ thay chị để Lạng Quận Công bào huynh chứng tri cho.
Nguyễn Hoàng bước tới đở lấy gói trầm. Nghe tiếng thở dài mang bao nỗi sầu lụy bi ai của chị thoát ra, Nguyễn Hoàng cảm động vô cùng rồi rưng rưng như xoa dịu sự đớn đau chảy tràn vào hồn cả hai:
-Chị đừng bi lụy mà héo hắt ngọc diệp kim chi, chuyện sinh tử trong thế gian đều theo duyên nghiệp sanh sanh hoại hoại. Kìa các vị tướng quốc đã tấp nập đến rồi; ngày mốt vào giờ Dậu em trở lại nhận ấn chỉ vào Nam. Chị cố lo cho, em xin đa tạ chị muôn vàng.
Màn đêm khó phủ xuống cung thành khi ánh hoa đăng rực rỡ hắt thứ ánh sáng chói ngời lên ngọ môn nơi bức hoành khắc ba chử “Ngọc Ninh Phủ” lồ lộ, oai phong như lưỡi kiếm sẵn sàng chém xuống đầu những kẻ nghịch mạng lai vãng chốn công quyền đầy uy phong bạo lực.
Tiệc tàn lúc canh hai, khách khứa say tuý lúy. Lê Trang Tông ngà ngà nhưng cố giữ nét oai phong của bậc vương gia. Vài ba quan văn, dăm ông quan võ sợ uy của Trịnh Kiểm nên chen nhau chúc tụng chủ nhân không tiếc lời. Nào Trịnh Kiểm đại nhân đại đức, nào Trịnh Kiểm văn võ song toàn, nào chúa Trịnh quán thông kim, cổ…làm cho vua Lê cũng áy náy không cùng. Quan văn Phùng Khắc Khoan nhìn Đỗ Uông và Nguyễn Nhân Thiện lắc đầu ra chiều chán nản cái cảnh cúc cung của bọn gia nô. Những vị quan văn này nể lời của Trịnh Kiểm nên phải tới dự, song họ không dùng rượu như đám gian thần vô tài bất tướng. Võ quan Hoàng Đình Ái và Nguyễn Hữu Liêu ngồi tận góc đại sảnh, uống lấy lệ từng ngụm rượu hoa đào mà ngao ngán nhìn thiên hạ kiêu ngạo chúc phúc cho nhau. Không mấy kẻ chú ý đến nhà vua khi hoàng đế Lê Trang Tông có ý ra về, Phùng Khắc Khoan kéo tay Hoàng Đình Ái, hai người đứng lên như hộ giá cho vua Lê rời Ngọc Ninh phủ vào cuối giờ Hợi. Đoàn kiệu giá đưa hoàng thượng hơi quá nửa sân, Trịnh Kiểm giả vờ chạy ra có ý luyến tiếc tiệc tàn hơi sớm kèm vài lời cám tạ ân đức Lê triều.
Sự chuyên chế của Trịnh Kiểm càng ngày càng lộ rõ, lấn áp quyền hành của Lê Trang Tông, tiền trảm hậu tấu khiến quần thần nhiều kẻ khiếp đảo, nhu nhược. Sau khi giết chết Lạng Quận Công Nguyễn Uông, ít ai còn dịp lên tiếng phản đối hành động bạo ngược của họ Trịnh. Nhiều kẻ thấy vậy a dua theo, nhưng cũng không ít người khinh khi, bất phục.
Đợi cho gia nhân dọn dẹp xong xuôi, đèn đuốc được hạ xuống và cổng ngọ môn đã đóng chặt, quân lính ngoại thành đánh cồng báo hiệu sang canh thì quận chúa Ngọc Bảo rón rén tới cạnh phu quân thỏ thẻ:
-Đại yến hôm nay thật là sung mãn. Hoàng thượng và quần thần hết sức hoan hỷ. Thiếp nghe hoàng thượng ban khen cho phu quân tới sáu tuần mỹ tửu lận đấy.
-Đúng vậy! đúng vậy! nhưng hoàng thượng ban khen cho lấy lệ chứ đáng ra ta ban khen cho nhà vua mới phải lẽ!!! Sau một tràng cười khoái chí ra chiều đạt đến trạng thái thống khoái nhất trần gian, bỗng dưng Trịnh Kiểm ngưng ngang, nghiêm sắc mặt, nhìn thẳng vào mắt Ngọc Bảo, hất hàm hạch hỏi:
-Lúc chạng vạng có người báo cho ta biết Nguyễn Hoàng đến đây gặp nàng với dụng ý gì?
Bị hỏi quá sức bất ngờ, hồn vía quận chúa hồn phi thất đảm, nhưng vốn là một bậc nữ lưu có tiếng thông minh hữu hạng ở kinh thành, Ngọc Bảo định thần trong chớp nhoáng rồi bình thản trả lời như thể không có gì xảy ra:
-Đoan Quận Công ghé đây thăm thiếp và lang quân. Thiếp cố mời cậu ấy nán lại để dự đại yến nhưng cậu ấy không thể ở lâu. Dạo này bị bịnh đau gan, vàng ửng cả mắt lẫn da nên phải cần thuốc thang hàng ngày. Thật là tội nghiệp! Cậu ấy than rằng phương Nam triều đình ít chú ý, phòng thủ; nếu Chiêm Thành cử đại binh Bắc tiến thì thật là nguy cập, lúc ra về cậu ấy thưa rằng nếu tướng công rảnh rỗi thì bẩm báo với tướng công định đoạt.
-À ra thế, ta cũng có nghĩ thoáng qua nhưng công việc chống đỡ nhà Mạc phương Bắc đã mất hết thời gian. Hay là, này quận chúa! Ta thấy Đoan Quận Công ở triều ca cũng chẳng làm gì, chi bằng sắc phong cho cậu ấy trấn nhậm vùng Thuận Hóa thì hay biết mấy. Trịnh Kiểm nhìn vợ thăm dò, Ngọc bảo nghe như vậy thì lòng mừng thầm vì dẫu sao cũng giúp em toại ý, nhưng nàng giả bộ giẫy nẩy:
-Trời ơi! vùng Thuận Hóa đầy sơn lam chướng khí, đất rộng, người thưa vô cùng hiểm độc. Tướng công sai khiến cậu ấy vào nam thì chắc gì có dịp hàng năm trở về thăm thiếp.
Trịnh Kiểm đưa tay gãi đầu ra chiều ngại ngùng:
-À! đừng nghĩ vậy mà oan cho ta. Trịnh Kiểm giải thích:
-Đoan Quận Công là người có tài, có trí, lanh lẹ khôn ngoan. Người như vậy không dễ gì bó tay trước những trở lực của sơn lam chướng khí. Quận chúa nghĩ thử ý ta có đúng không?
Sợ phu quân bất ngờ thay đổi ý kiến thì hỏng công việc của em, Ngọc Bảo thở dài một tiếng ra điều khổ não rồi đến bên chồng âu yếm thưa rằng:
-Dòng họ của thiếp chỉ còn Đoan Quận Công, được tướng công đoái hoài thì cũng là phước báu. Thôi thì, chuyện quốc gia bảo vệ biên thùy là việc đại sự không nên chần chừ. Nếu lòng đã quyết, sáng mai thiếp triệu Đoan Quận Công diện kiến cho phu quân sai bảo.
Thật ra, từ khi sát hại Lạng Quận Công Nguyễn Uông thì tâm ý của Trịnh Kiểm ngày đêm lo ngại Nguyễn Hoàng phục hận. Do đó, Trịnh Kiểm nhiều lần mưu hại Nguyễn Hoàng cho bớt nỗi lo canh cánh bên lòng. Ngặt một điều, Đoan Quận Công là người thông minh dĩnh ngộ, nhân hậu khiêm cung, được lòng các tướng bề trên, không một lỗi nhỏ nên kẻ dưới luôn kính yêu, ngưỡng mộ. Vua Lê Trang Tôn tỏ ra quý mến người tài mà sợ Trịnh Kiểm can ngăn nên mấy lần định sắc phong phẩm trật thì lại hủy bỏ. Nguyễn Hoàng thừa biết chuyện ấy nhưng lúc nào cũng tỏ ra bất cần danh vọng, lại ăn nói lễ độ, khôn ngoan nên Trịnh Kiểm khó lòng trừ khử. Cây gai trước mắt xốn xan con ngươi chưa biết cách nào nhổ bỏ, hơn nữa chuyện sát hại Nguyễn Uông vẫn còn âm ỉ khiến hàng Văn, Võ có kẻ không phục thì Nguyễn Hoàng dù có gì đi nữa cũng phải hạ hồi phân giải. Mặt khác, Ngọc Bảo lúc nào cũng lấy lời lẽ dịu ngọt mà che chở cho em nên khiến Trịnh Kiểm chưa nỡ ra tay sát hại. Trịnh Kiểm như kẻ chết đuối vớt được chiếc phao, bỗng dưng có lời đề nghị cao minh như vậy thì quý hóa vô ngần. Giết không được thì nên đày đi cho đỡ lo lắng, đó là kế hoạch nảy nở trong đầu họ Trịnh.
-Ta đã nghe cấp báo nhiều lần về việc Chiêm Thành động binh quấy phá mạn Nam. Chuyện này như cứu hỏa, trễ nải một ngày thì an nguy bá tánh khôn lường. Ngày mai ta sẽ tâu trình hoàng thượng để xin chiếu chỉ cho Đoan Quận Công trấn nhậm Nam phương. Trịnh Kiểm nở nụ cười khoái chí như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Trống đã điểm canh hai, gia nhân dọn dẹp xong cũng vừa đi ngủ. Toán thị vệ tuần tra phía Thiên Bửu phủ nghe bước chân rầm rập vang vọng trong đêm vắng. Ngọc Bảo sửa soạn chăn mùng mời chồng an giấc, Trịnh Kiểm vẫn còn men rượu nên vừa nằm xuống thì tiếng ngáy vang như sấm bắt đầu trổi lên pha với mùi mai quế tửu nồng nặc gian phòng.
Khác với chồng, Ngọc Bảo không tài nào ngủ được. Quận chúa cố dỗ giấc ngủ bằng sự tỉnh tâm nhưng rồi trống đã sang canh mà thân bồ liễu vẫn còn trăn trở. Càng định tâm chừng nào thì hình bóng của Lạng Quận Công càng vởn vơ trong đầu chừng nấy. Quận chúa ngồi dậy uống nước, lần bước ra tự đường đốt một nén nhang rồi quay trở lại. Vừa chợp mắt một xíu, quận chúa thấy một điềm mộng rất đỗi kinh hoàng. Ngọc Bảo ú ớ không thành lời rồi cuối cùng hét lên thất thanh.
-Cái gì vậy quận chúa? tỉnh lại! tỉnh lại! giọng Trịnh Kiểm vẫn còn ngái ngủ.
-Ái dào! thiếp vừa trải qua một điềm chiêm bao rùng rợn hãi hùng. Thôi tướng công ngủ tiếp đi rồi ngày mai thiếp kể cho nghe.
Trịnh Kiểm ngồi dậy, vươn vai, vỗ trán lấy lại sự tỉnh táo sau một giấc mê mệt.
-Ta cũng hết buồn ngủ rồi. Hãy kể cho ta nghe thử nào, không khéo ngày mai lại quên mất.
Quận chúa ngồi dậy, mắt vẫn nhìn đăm chiêu ra cửa, hai bàn tay úp trên ngực rồi kể giấc chiêm bao cho chồng nghe trong hơi thở hồi hộp:
-Thiếp thấy một con rồng vàng bay trên Ngọc Ninh phủ bảy vòng rồi hạ xuống trước đỉnh đồng ngoài sân. Nó đi thẳng vào tự đường, dùng chân đá thốc vào chính giữa cửa rồi nhảy lên bàn thờ quậy phá lung tung. Cuối cùng con rồng gắp chiếc bài vị của phụ thân thiếp bay lên cao hướng về phương Nam. Thấy như vậy nên thiếp đuổi theo và rơi vào hang đá bên vực thẳm thiên nhai.
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng.
******************
Kỳ 50 Rồng Bay Về Nam
Nguyên năm Đinh Mão (1567) Quận chúa Ngọc Bảo đang thọ thai được tròn ba tháng, mưa thuận gió hòa và dân chúng làm ăn có phần dễ chịu hơn mấy năm trước. Nhiều nơi trong nhân gian đã làm cối xay gạo hầu sắp đặt gặt hái xong thì lúa sẵn sàng được xay. Để chuẩn bị cho đứa con ra đời với cái tên gắn liền đến sự phát triển của muôn dân, Trịnh Kiểm đã ngẫm nghĩ đặt danh tánh cho đứa bé này phải là cái cối xay cho trăm họ nhờ vả, vì vậy mà sau này cái bào thai đó ra đời mang tên ngộ nghĩnh: Trịnh Cối. Nghe vợ vừa kể điềm chiêm bao rằng, thiếp thấy một con rồng vàng bay trên Ngọc Ninh phủ bảy vòng rồi hạ xuống trước đỉnh đồng ngoài sân. Nó đi thẳng vào tự đường gắp chiếc bài vị của phụ thân thiếp bay lên cao hướng về phương Nam. Thấy như vậy nên thiếp đuổi theo và rơi vào hang đá bên vực thẳm thiên nhai. Dứt câu chuyện, Trịnh Kiểm khoái chí đứng dậy cười vang vang ra chiều đắc thắng. Tiếng cười ha hả vang vọng trong thinh không khiến đội tuần tra phải mấy lần dừng lại kiểm soát.
-Như ý của ta, như ý của ta! Trịnh Kiểm tự thốt lên lời.
Từ khi sát hại Nguyễn Uông để tóm thâu quyền lực trong tay, Trịnh Kiểm lấn áp triều đình, coi thường hoàng đế, một mình chuyên quyền định liệu mọi việc hưng suy của quốc gia. Mộng của họ Trịnh là phải lên ngôi thiên tử như nhà Mạc đương thời đóng đô ở phía bắc. Ngặt một nỗi từ trên các đại thần quan tước, đến dưới muôn vạn nhân dân đều tỏ ra không ưa nhà Trịnh mà chuyện soán ngôi thì thiên hạ phỉ khinh. Từ năm Mậu Thân (Tây lịch 1548) khi vua Trang Tông băng hà thì ý niệm soán ngôi đã hình thành trong đầu Trịnh Kiểm. Thái tử Duy Huyến được bá quan văn võ trong triều tung hô vạn tuế để kế thừa ngôi báu đã làm hỏng kế hoạch của họ Trịnh. Thái tử Huyến lấy hiệu là Lê Trung Tôn lại là người hiền từ nhưng không có con cái để nối dõi tông đường. Sau tám năm trị vì, nhà vua đột nhiên băng hà là cơ hội vô cùng quý giá cho họ Trịnh một lần nữa. Trịnh Kiểm họp bàn cùng chư tướng và quần thần thì trăm người như một là muốn tìm lại con cháu Lê triều để kế thừa đại nghiệp. Tính tới, tính lui phân vân trăm kế ngàn phương, bổng Trịnh Kiểm nhớ đến một người mà nhân gian tôn sùng như vị thánh sống “thượng thông thiên đường, hạ triệt địa phủ. (Trên thì thông hiểu thiên văn, tinh tú, dưới thì thấu biết địa lý, âm ty). Vì vậy Trịnh Kiểm sai một người thân tín đi tìm Trình Quốc Công lý giải.
Trình Quốc Công không còn ở trong Sơn môn quán, kẻ dò tìm phải mất nhiều ngày đêm vượt núi băng ngàn, đến tận núi Yên Tử, qua Thanh Hóa, đến Hải Dương với nhiều lụa là gấm vóc tưởng cầu thỉnh ý tiên sinh. Nào ngờ đi mãi theo lời đồn đãi của thiên hạ mà chả thấy tăm hơi. Hơn mười ngày đêm gian truân tìm kiếm khắp chốn, kẻ thân tín định bụng quay về thì vừa đi ngang qua đò trên giòng sông Tuyết Giang, bỗng dưng Trình Quốc Công đứng đó chờ đợi. Kẻ thân tín của Trịnh Kiểm mừng rỡ vô cùng vội vàng dâng lụa là, gấm vóc xin thỉnh ý của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tiên sinh nghe xong thì châu mày rồi nói như thét vào tai kẻ đối diện:
“-Tìm giống cũ mà gieo mạ thì mùa màng hưng thịnh, bằng trái ý tìm lúa mới thì chẳng những thất thu mà còn bị nạn đói hoành hành suốt kiếp”. (Lời khuyên rằng hãy giữ vai trò nguyên trạng, không nên soán nghịch, nếu không thì sẽ bị tai ương).
Được kể lại tỉ mỉ về câu nói ẩn ý của Trình Quốc Công, Trịnh Kiểm ngẫm nghĩ suốt mấy đêm trường rồi bỏ ý đồ cướp ngôi và thân hành đi tìm cháu, chắt của nhà Lê lập đại nghiệp cho chính danh. Hành trình truy tìm hậu duệ nhà Lê cũng không mấy vất vả. Nguyên, bào huynh của vua Lê Thái Tổ là Lê Trử có một người cháu huyền tôn là Lê Duy Bang. Trịnh Kiểm bất đắc dĩ mới lập vị tân vương này với danh hiệu là Lê Anh Tông trị vì. Quyền bính lúc này hầu hết vào tay Trịnh Kiểm, mọi định đoạt tối thượng đều phải có sự đồng ý của họ Trịnh, việc đối nội, đối ngoại, an ninh, quốc phòng kể cả binh mã đều tóm gọn trong tay một người nên Vua Lê Anh Tông như thể một loại trang sức cho họ Trịnh thao túng.
Mặc dù tin lời tiên tri của Trình Quốc Công nhưng ý đồ soán đoạt ngôi thiêntử chưa hẳn đã dứt, Trịnh Kiểm ngày đêm tìm cách tốt nhất để đưa con cháu của họ Trịnh thay thế họ Lê cai trị bá tánh. Do vậy, khi nghe Quận chúa Ngọc Bảo kể câu chuyện chiêm bao vừa xong, Trịnh Kiểm nghĩ ngay đến uớc nguyện của mình và cho đó là điềm cát tường. Rồi đây cái bào thai trong bụng Ngọc Bảo sẽ trở thành Hoàng đế vì rồng vàng lượn ở trời nam đã báo hiệu cho họ Trịnh ngày mai vô cùng hiển hách.
Vừa tản sáng, Trịnh Kiểm thay đổi xiêm y đặng vào cung yết kiến Lê Trang Tông. Mục đích của cuộc yết kiến này là xin được chiếu chỉ cho Nguyễn Hoàng đặng vào Nam trấn ải Thuận Hoá. Vừa nghe tấu trình xong, vua Trang Tông cau mày tỏ vẻ không ưng thuận vì dù sao Đoan quận Công Nguyễn Hoàng cũng là một trụ tướng của triều ca. Hơn nữa, Nguyễn Hoàng không những là người hiền đức mà còn là nơi thân tình của nhà Lê thì khó mà vua đồng ý với Trịnh Kiểm. Họ Trịnh là người hiểu tâm lý, giỏi thuyết phục, nhưng vua Lê cũng không phải là người vô trí nên vương gia đành bình tâm nghe Trịnh Kiểm phân bày:
-Phía Bắc hiện thời họ Mạc ngày đêm chiêu tập binh mã, lăm le lấy đất Lê vương. Phía Nam Chiêm thành rục rịch lấn sang biên cương lãnh địa. Bắc không phòng, Nam không thủ, thử hỏi bệ hạ ngồi đây thù tạc với kẻ tâm huyết được bao lâu? Ngai vàng là của bệ hạ, xã tắc là của hoàng triều, nếu bệ hạ không nghe những gì tấu trình thì ngày mai chớ xin hờn trách.
Nghe xong, Lê Trang Tông vội vã đứng dậy rồi cười cười nói vớt Trịnh Kiểm: -Khoan khoan! đừng nóng quá, trẫm không nghĩ như vậy. Bấy lâu nay khôi phục giang sơn họ Lê này cũng nhờ vào một tay khanh lèo lái, chuyện phòng thủ phải lưu tâm đúng mức là diệu kế xưa nay. Thôi để ta bảo Phùng Khắc Khoan soạn chiếu chỉ đặng kịp ngày Thìn giờ Thân tiến chỉ.
…Nguyễn Hoàng lăng xăng tiếp khách từ bốn phương về Long Vân quán huý kỵ Lạng Quận Công Nguyễn Uông. Vốn ăn nói hoạt bát, thông văn, thuộc sử lại nghiên cứu kỹ lưỡng về binh thư, đồ trận nên Nguyễn Hoàng rất được nể trọng, từ hàng phẩm trật cung triều cho đến kẻ ngao du sơn thủy, ai ai cũng thích cùng tướng quân đàm đạo kiếm cung. Khách đến đây không những với tấm lòng tưởng nhớ Lạng quận công Nguyễn Uông một thời hưng chấn triều đình, đốt nén hương cầu siêu cho người oan trái, nhưng cũng là dịp mà khách tứ phương đối ẩm với Nguyễn Hoàng bàn luận kim cổ, đông tây. Chính vì vậy mà hừng đông chưa tỏ đã có kẻ lữ hành lò dò thăm hỏi Long Vân toạ lạc nơi nào.
Long Vân quán không nguy nga đồ sộ như Ngọc Ninh Phủ, cũng không hẳn tôn nghiêm như cổ tự Linh Sơn mà ngược lại, nó khiêm tốn ẩn mình dưới hàng tre dày đặc về phía nam cung thành Lê triều vài ba mươi dặm. Long vân quán dựa lưng vào ngọn đồi thoai thoải nhìn ra giòng nước chảy về đông của con sông không tên không tuổi. Từ xa nhìn hướng tây nam, ngọn đồi nhấp nhô trên giòng sông khiến người khéo tưởng tượng thấy con rồng uốn khúc trên mây nên chẳng mấy chốc, chiếc am nhỏ của Nguyễn Hoàng thờ tự bào huynh lại mang tên Long Vân quán.
Tục truyền, ông Nguyễn Hoằng Dụ sinh thời thích uống rượu, ngâm thơ. Vào một đêm trăng sáng, ông vào trong một cái quán ven đường với bầu rượu trên vai. Chủ quán là một ông lão châm thêm rượu cho khách đến nỗi Nguyễn Hoằng Dụ say túy lúy rồi ngủ trên chiếc chõng tre có đến mấy ngày đêm. Tỉnh ra ông thấy mình tọa vị trên phiến đá bằng phẳng, có tàng cây bao phủ như nóc nhà với cảnh trí thiên nhiên vô cùng đẹp đẽ. Từ đó ông quyết định lập nên một thư quán để kẻ mặc khách tao nhân xa gần quy tụ lại chuyện trò thế sự, uống rượu ngâm thơ. Long Vân quán ra đời thật là tự nhiên như hàng tre xanh tốt tự nguyện chở che và Nguyễn Hoàng dùng nơi ấy như một chỗ an vị hương khói bào huynh.
Sau khi Trịnh Kiểm sát hại Lạng quận công xong, thi hài của Nguyễn Uông được mai táng ở núi Ngũ Châu và thờ tự tại quán Long Vân vì Lạng quận công Nguyễn Uông chính là đích tôn của Nguyễn Hoằng Dụ.
Nguyễn Hoàng nhìn mặt trời đang xế về tây, lòng bồn chồn muốn tiễn biệt khách khứa hầu kịp đến Ngọc Ninh phủ theo lời hẹn của bào tỷ đặng dò la quyết định của Trịnh Kiểm hư thực thế nào. Ngặt nỗi, cả năm mới kỵ một lần, tứ xứ anh hùng hào kiệt sum vầy luận đàm thế thái nhân tình cùng những chuyện thiên địa phong vũ cả hồi lâu mới từ tạ ra về.
Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng vừa giáp mặt chị đã thấy Ngọc Bảo tươi tỉnh kể công: -Hoàng thượng đã hạ chỉ nội trong vòng ba ngày em phải vào trấn thủ Thuận Hoá. Rồi hạ giọng vừa đủ cho hai người nghe câu tâm sự như một thành tích lớn lao: -Chị phải thúc lang huynh em cả mấy lần mới được đó.
-Dạ vâng, xin cám ơn chị. Chuyện gì nan giải đến tay chị cũng thành dễ dàng. Nguyễn Hoàng cười nụ như đáp lại tấm lòng của chị mà cũng là sự đắc ý khi thấy kế hoạch tẩu thoát của mình được chấp nhận để ra khỏi lãnh địa triều ca, nơi mà Nguyễn Hoàng hằng ngày bị dòm ngó theo dõi kỹ càng.
Ngoài trời chỉ còn bóng mờ của cái chạng vạng giao hòa giữa âm dương sáng tối. Nói chuyện một đổi về ngày giỗ Lạng Quận Công năm nay đông đủ thế nào, Ngọc Bảo cúi đầu như một phút mặc niệm đến người anh tài hoa bị bức hại đặng an lòng nơi chín suối. Nguyễn Hoàng vội vã cám ơn rồi từ giả bà chị thân yêu với mớ suy tư lộn xộn trong đầu. Viễn ảnh lờ mờ trước mặt mà chính Hoàng sẽ phải đối diện không dễ dàng như bước lên bực đá cheo leo. Nó sẽ khó ngàn vạn lần hơn vì thử thách của gan dạ cùng ý chí đối diện với thực tế hoang sơ man rợ.
-“Hoặc tối, hoặc sáng, đừng tạo cảnh lờ mờ để bóng đêm tràn lan nhận chìm tất cả vào khoảng không vô tận”. Hoàng vừa đi vừa nghĩ mông lung mà bước chân vô tình đã dẫn đến Tây cung hồi nào không biết. Tây cung là nơi thờ tự những vị tiền hiền, anh hùng liệt nữ cũng như những bậc khai quốc công thần, bên cạnh phía hữu là tự đường nơi thiết trí cung nghinh những long vị, bài vị, linh vị của Nguyễn tự đường. Nguyễn Hoàng đứng đó, trước bức hoành phi khảm xa cừ có 4 chữ “Trung Nghĩa Liêm Tiết” với sự thề nguyền phải làm tỏ mặt các đấng tiên liệt, và quyết chí mở rộng bờ cõi thẳng tiến nam phương. Nguyễn Hoàng chấp tay đảnh lễ rồi vội vàng lách mình ra dãy hành lang phía tây để hướng về nam phương trực chỉ.
Rằm tháng Ba khí trời lành lạnh, những bông lê trắng xóa nở rộ chốn hoàng cung thì Ngọc Ninh Phủ cũng bắt đầu việc tế tự Thanh Minh và đại lễ kỵ giỗ Trịnh đường tiên hiền phái. Đây cũng là nơi đặt linh vị của các bậc khai quốc công thần triều Lê đương đại. Gia nhân đang lăng xăng quét dọn trong ngoài, giẫy cỏ ngoài sân, tỉa gọn những cành quất đang trĩu trái trên các chậu sành đời Tống, kê ghế, lau bàn, chưng bình đơm quả. Người quản gia cẩn thận lấy tay quẹt vào đỉnh đồng để chứng tỏ sự sạch sẽ đến độ tuyệt đối trước khi cung nghinh chư vị thượng khách cùng quần thần Lê triều.
Trịnh Kiểm vận thanh bào có thêu những chữ Thọ tròn trĩnh từ cổ xuống chân, chiếc đai nịt màu hồng nhung có điểm vài hạt dạ châu, đôi hài tía cong vút mới thêu hình con bạch hổ trông thật oai nghiêm. Ông chấp tay sau lưng qua lại vài lần trước đại sảnh đường để kiểm tra những gì thiếu sót. Vừa bước tới trước sạp gụ cẩn xa cừ nơi làm bình phong trước bàn hương áng, họ Trịnh chợt nhớ lại điềm chiêm bao của Ngọc Bảo đã nói tuần qua, nên ông tiến thêm vài bước nữa vào trong điện thờ các vị khai quốc công thần. Nhìn qua rồi nhìn lại, dường như không thấy một cái gì, Trịnh Kiểm trầm ngâm rồi tự vấn một mình :
-Ủa, cái long vị thờ Hữu Vệ Điện Tiền Tướng Quân An Thành Hầu đặt đâu rồi nhỉ ?
-Ủa, sao lạ vậy à ? Trịnh Kiểm rướn mình nhìn sâu bên trong, cả cái lư hương cũng biến đi mất !. Như một linh tính thoáng trong đầu óc hoài nghi, Trịnh Kiểm vội vã quay ngược lại rồi nghĩ sao lại tiến thẳng vào nội cung khi vua Trang Tông chuẩn bị yết triều.
Nghe bước chân có vẻ khẩn cấp, vua Lê vừa nhìn ra thì đã nghe cao giọng của họ Trịnh :
-Khải bẩm hoàng thượng, hạ thần vừa suy nghĩ lại, rằng không nên tiến chỉ Nguyễn Hoàng trấn thủ phương nam. Xin bệ hạ thu hồi chiếu chỉ, bắt Nguyễn Hoàng trở lại triều ca gấp gấp. Trịnh Kiểm đang nghi ngờ những hành động ám muội của Nguyễn Hoàng nên mới hồ đồ, bốp chác như vậy, chứ bình nhật thì họ Trịnh một mặt ra chiều cung cúc nhà vua rất phải phép. Nghe xong thì Lê Trang Tông hơi nhíu mày, khó hiểu bèn nêu thắc mắc :
-Tướng công mới vừa đề nghị rồi nay cũng tướng công khẩn khoảng triệu hồi. Việc trấn giữ phương nam cũng vô cùng quan trọng, nếu không đưa Nguyễn Hoàng cai quản thì ai xứng đáng để trông nom thay thế ?
Bị hỏi đột ngột, Trịnh Kiểm chưa chuẩn bị nhân sự trong đầu thì từ ngọ môn, võ quan Hoàng Đình Ái xăm xăm bước tới, Trịnh Kiểm như mở cờ trong bụng liền ứng đáp lập tức:
-Phía nam có tả tướng quân Hoàng Đình Ái thì hợp cách vô cùng !
Vua Trang Tông dường như cũng hiểu ra một điều bất tường nào đó cho Đoan quận công Nguyễn Hoàng mà cái chết tức tử của Lạng quận công Nguyễn Uông cũng chưa phôi pha. Đang tìm cách cứu nguy Nguyễn Hoàng thì Hoàng Đình Ái không kịp chờ đến buổi yết triều mà quỳ trước long đường tấu trình :
-Khải tấu hoàng thượng! hạ thần vừa được cấp báo, phía bắc Mạc Đăng Doanh vận chuyển binh mã đang tấn công vào vùng đất giáp giới kinh thành. Xin bệ hạ thiết triều thảo luận phương pháp đối địch ngay tức khắc.
Thật ra từ ngày Lê Duy Ninh lên ngôi hiệu là Lê Trang Tông thì đêm đêm quân nhà Mạc phía bắc tìm mọi cách tiêu diệt nhà Lê. Dù đến đời Mạc Đăng Doanh thay cha trị quốc nhưng nhân tâm và hàng sĩ phu vẫn hướng vọng về tôn thất nhà Lê. Vì vậy mà họ Mạc đã bao phen đánh úp đều bị nhân dân tình báo khai trình nên nhà Lê đã kịp thời cảnh giác, canh phòng. Vừa nghe Hoàng Đình Ái tâu trình như thế, và vị vương đang lo đến an nguy của Nguyễn Hoàng nên dùng kế hoảng binh mà Vua liền phán :
-Lổ rò phải đắp gấp để giữ ruộng nước nuôi lúa. Chuyện phương nam tạm thời để cho Nguyễn Hoàng lo liệu, sau khi ổn định xong thì triệu hồi cũng chưa muộn. Theo ta thì phương bắc cần kíp hơn, sẳn đây ta hạ lịnh cho võ tướng Hoàng Đình Ái chuẩn bị binh lương nội nhật hôm nay tấn binh trừ khử bọn giặc Mạc. Xoay qua Trịnh Kiểm đang phân vân suy nghĩ, nhà vua vặn hỏi :
-Tướng quân, ý ta như vậy có hợp với binh thư đại pháp hay không, tướng công có thiện ý nào nữa chăng ? Trịnh Kiểm cũng hơi ngần ngại nhưng vì chưa tìm ra lý lẽ minh bạch nên cũng du di :
-Tâu bệ hạ, tạm thời như vậy cũng được nhưng đồng thời tìm nhân tuyển thay thế để triệu hồi Nguyễn Hoàng về cung càng sớm càng tốt.
Nhà vua mĩm cười lấp lững : -Hay lắm, thôi để cho Hoàng Đình Ái dẹp xong bọn giặc họ Mạc rồi công cử vào Nam thay thế cũng chẳng muộn màng…
Cực chẳng đã, Trịnh Kiểm gục đầu hài lòng mà tâm tư vẫn còn ấm ức. Giờ này thì Trịnh Kiểm mới tự trách sự sai lầm của mình để cho hổ về rừng mọc cánh. Buổi thiết triều hôm đó chẳng có sự hiện diện của Trịnh Kiểm nên không khí khá hòa nhã, thân thiện, vua tôi luận bàn thế sự mà vui vẻ như đêm ba mươi tết.
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng.
*****
THĂNG HOA CUỘC ĐỜI
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng
Kỳ 51: Trịnh Nguyễn Phân Tranh
Thoát khỏi sự kiềm chế của Trịnh Kiểm, Nguyễn Hoàng dẫn gia nhân tùy tùng và một ít binh lính già nua yếu đuối vào trấn nhậm đất Thuận Hóa. Nghe danh Nguyễn Hoàng là người nhân đức, hiền lương và khiêm tốn, nhân dân cũng gồng gánh xuôi nam nên buổi ban sơ khai khẩn đất đai chừng hơn trăm người ôm nhau sinh sống nơi sơn lam chướng khí.
Vốn thông minh, cần cù Đoan Quận Công Nguyễn Hoàng xem dân như anh em ruột thịt, đối đãi nhau dùng lễ làm đầu nên buổi bình minh của vùng Thuận Hoá lần lần được khai khẩn cho hoa màu và cây trái xanh tươi. Dù thân làm tướng nhưng Nguyễn Hoàng vẫn còn ôm hận vì họ Trịnh giết anh thì ít mà mưu đồ soán đoạt ngôi vua và lấn áp triều đình thì vô cùng to lớn. Biết rằng đại nghịch bất đạo cần phải khử trừ nhưng binh lực họ Trịnh quá mạnh và triều ca lúc này thường phò thịnh chứ chẳng ai buồn ngó đến phò suy. Khi tiến về nam phương lập nghiệp, Nguyễn Hoàng đã vào từ đường thỉnh bát nhang và bài vị phụ thân theo cùng; như y lời của Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thì sự nghiệp ra đi hết mong ngày trở lại nơi chôn nhau cắt rốn.
Năm Ất Dậu (1558) thiên mệnh như dành sẵn xứ Thuận Hóa cho Tiên Chúa Nguyễn Hoàng, thuộc giòng họ Nguyễn làng Gia Miêu, huyện Tống Sơn, Thanh Hóa. Thúc dục Tiên Chúa dùng Thuận Hóa làm bàn đạp, tiếp bước cha ông, dẫn người Việt đi tiếp đoạn đường trường chinh về phương nam mở rộng cõi bờ.Đất Thuận Hóa hoang sơ như thời tiền sử, không người canh tác, khai khẩn nên sơn lam chướng khí bao quanh càng khiến lòng người mới định cư hoang mang, xao xuyến. Nhưng sự quyết chí của Nguyễn Hoàng, cộng thêm tình người yêu thương gắn bó buổi ban sơ đã xây dựng nên những xóm làng yêu thương, trù phú. Dãy trường sơn trùng trùng điệp điệp như cái xương sống trên vùng đất phía tây đã nẻ ra một dãy Hoành sơn ăn ra tận biển đông chưa có dấu chân người lai vãng. Thú dữ hùm, beo, cọp, sói đã là những chướng ngại nguy nàn khiến không biết bao nhiêu sinh linh mất mạng. Đoàn người đi suốt ngày đêm, cái hừng khí ban đầu tiêu tan thay cho sự chán nản, muốn quay lại kinh thành đô hội, Nguyễn Hoàng an ủi vỗ về và quyết định hạ trại bên giòng sông Hương nơi đất Phú Xuân với bình nguyên bát ngát.
Tấm lòng rộng mở đón chào những hùng anh kiệt hiệt tứ phương của một người đầy đức độ như Nguyễn Hoàng thì chẳng mấy chốc đất Thuận Hóa tràn ngập nhân sĩ; lại nữa đất mới đãi người cần cù nên sau một vụ mùa mà lúa thóc kê đậu dư dả đến nỗi kho độn chất đầy. Dù làm tới tước Quận công nhưng Nguyễn Hoàng ăn bận giản dị, năng nổ cùng người dân cày sâu cuốc bẫm nên danh lừng bốn bể khiến sĩ phu Bắc Hà bất mãn với họ Mạc và chán ghét họ Trịnh chuyên quyền vội tìm vào nam theo Nguyễn Hoàng càng ngày càng đông đúc.
Nhân dân được vỗ về an ủi trong cảnh thái bình với đất rộng, người thưa; thêm vào đó thì sự khai thác về nông nghiệp, lâm nghiệp và hải sản quá ư ưu đãi bởi thiên nhiên nên chẳng mấy chốc mà Thuận Hóa thành khu trù mật khiến Trịnh Kiểm lo ngại khôn nguôi. Lê triều đã có đôi phen triệu hồi mà Nguyễn Hoàng xem chừng như không cần đá động trong khi đất phương Nam cứ thế tiến sâu đầy hoa màu mà bờ cõi cũng một phen mở rộng.
Về phương bắc thì lòng người chán nản sự thoán đạt ngôi vị của nhà Mạc, phần vì sĩ phu, danh tướng của Lê triều cám cảnh nhân tình bị nhà Trịnh bắt nạt chèn ép, kinh tế suy vi, chiến tranh dai dẳng nên càng ngày càng có nhiều nhân tài tìm cách vào Thuận Hóa theo Nguyễn Hoàng lập nghiệp, góp ý xây dựng giang sơn. Những tay anh chị hoàn lương cũng vào nam lập nghiệp mà chẳng mấy chốc đất Thuận Hóa nổi tiếng là trù phú sung túc, hấp dẫn bao thế hệ làm cuộc nam tiến để đổi đời.
Trịnh Kiểm ngồi ở phủ chúa mà lửa đốt tâm can, phần vì chống đở giặc phương bắc do Mạc Đăng Doanh đánh úp, quan quân bất phục rã rời, lòng người than oán tột độ mà vua Lê Trang Tông cũng không mấy can trường, quá nhu nhược nên dân chúng bất mãn dẫy đầy. Tin tức về Nguyễn Hoàng chiêu dụ nhân tài, tích lương luyện mã nên Trịnh Kiểm hối thúc vua Lê triệu Nguyễn Hoàng hồi cung thay thế, nhưng tin đi mà chẳng hồi âm, Nguyễn Hoàng cứ phớt lờ lo củng cố binh lực chống trả.
Sông Linh Giang (còn gọi là sông Gianh thuộc địa phận đèo ngang tỉnh Quảng Bình) cứ lặng lờ trôi nhưng giang sơn nước Việt không dễ thông thương giữa đôi bờ ranh giới. Họ Nguyễn đã ra mặt chống đối họ Trịnh, Trịnh Kiểm xưng chúa thì họ Nguyễn cũng được nhân dân tôn lên làm chúa. Chúa Trịnh đàng ngoài và chúa Nguyễn đàng trong. Một nước có một vì vua: Lê triều; đôi bên cũng giương cờ nhân danh phò Lê diệt kẻ tham tàn.
Năm 1527 Mạc Đăng Dung giết vua Lê Chiêu Tông để tự lên làm vua truyền được năm đời (Mạc Đăng Doanh, Mạc Phúc Hải, Mạc Phúc Nguyên, Mạc Mậu Hợp, Mạc Toàn) thì sự trung hưng của nhà Lê khởi sắc. Nhà Mạc tuy cũng xưng vua nhưng phải bỏ kinh thành Thăng Long mà chạy về Hải Dương rồi tiến lên Lạng Sơn, Cao Bằng nương náu. Đất nước một phen tan hoang, dân chúng ở vùng nào thì bị những kẻ thao túng quyền hành tự tung hành xử như những con cờ trong tay kẻ mạnh. Chiến tranh như lò sát sanh, con cờ ấy được quăng ra chiến trường để sống chết vì một giòng họ mà đất nước tức tưởi cưu mang.
Ai cũng trải qua con đường sanh tử, Trịnh Kiểm có gian hùng hay lương thiện thì cũng chỉ hết một kiếp nhân sanh, năm 1570 thì Trịnh Kiểm qua đời và con trai tên là Trịnh Cối lên thay. Cối là người chất phát, ít mưu lược, không có lập trường nên ai nói gì tin nấy, thích ngâm thơ đọc văn mà chán ghét việc luyện cung tập kiếm nên chẳng bao lâu quyền hành binh lực dần dần về tay Trịnh Tùng, một con người đầy mưu mô xảo quyệt, lập bè lập đảng, lấn áp triều ca, hại kẻ trung thần tiến cử người xu nịnh nên ai ai cũng oán ghét. Lúc bấy giờ vua Lê Anh Tôn đang trị vì thấy kẻ nịnh thần hùa theo Trịnh Tùng, ức hiếp hoàng cung nên lo ngại vô cùng, vương bèn tìm cách họp bàn tính kế với các trung thần còn ít ỏi trong triều, nào dè Trịnh Tùng biết được bèn áp dụng kế sách “tiên hạ thủ vi cường”, ngang nhiên vào cung giết chết Anh Tông rồi lập hoàng tử Duy Đàn lên ngôi vua lấy hiệu là Lê Thế Tôn.
Lòng dân đang hoang mang vì sự việc phế đế làm cho sơn hà cứ thay ngôi đổi chủ, thấy vậy họ Mạc đang ở phương bắc định khởi binh diệt Lê, trừ Trịnh. Trịnh Tùng được mật báo nên vội vã kéo toàn lực binh mã, giương cờ chính nghĩa “phù Lê trung hưng” nên sau mấy ngày đêm Bắc tiến, Trịnh Tùng đã tiêu diệt được toàn bộ binh lực họ Mạc. Dĩ nhiên nhà Mạc phải suy vi vì nhân quả báo ứng, nhưng cũng vì thế mà binh lực của Trịnh Tùng lại quá sức kiêu căng, càng ngày càng làm cho dân chúng muôn phần căm phẩn. Vua Lê Thế Tôn đang ở trong ngôi vị mà nhất cử nhất động đều bị sự giám sát của Trịnh Tùng, quyền hành đối nội, đối ngoại đều phải được thông qua bởi thủ hạ của họ Trịnh nên ngày qua ngày, kẻ trung thần tìm cách ẩn thân mặc cho phe dua nịnh cúc cung tâng bốc, vì vậy mà Tùng tự xưng ngôi vị Chúa Trịnh, vai vế hàng thứ hai, nhưng thực tế thì Trịnh Tùng soán đoạt tất cả quyền hành.
Được tin bất tường như vậy thì phía nam dãy Hoành Sơn, đêm hôm ấy, Nguyễn Hoàng bí mật cùng người hầu cận tìm gặp ẩn sĩ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm tham vấn, khí trời tiết thanh minh dìu dịu trong ánh trăng mờ mờ khuất dưới hàng dương liễu, Trạng Trình ngắt một đóa phù dung còn đọng sương khuya rồi nhìn vào đó mà ngâm bài kệ:
“-Hà thời biện lại vi vương.
Thử thời bắc trận, nam trường xuất bôn.
Chim bằng cất cánh về đâu?
Chết tại trên đầu hai chữ quận công.
Bao giờ trúc mọc sang sông.
Mặt trời sẽ lại đỏ hồng non tây.
Đoài cung một sớm đổi thay.
Chấn cung sao cũng sa ngay chẳng còn.
Đầu cha lộn xuống chân con.
Mười bốn năm tròn hết số thời thôi.!” (Khi nào có biện lại làm vua thì Bắc Lê Trịnh phải dứt mà Nam Chúa Nguyễn cũng phải tìm đường mà chạy. Nguyễn Hữu Chỉnh ví mình với chim Bằng tức Bằng Trung Công bị giết. Tôn Sĩ Nghị bắc một cái cầu nổi bằng tre vào Thăng Long nên Nguyễn Huệ mới xưng Quang Trung Hoàng đế (1788), dẫn quân ra Bắc để đánh đuổi quân Tàu. Ðoài cung là phương tây, ám chỉ Nguyễn Huệ thình lình bị chứng huyết vận chết vào năm (1792). Và chữ Quang có chữ Tiểu trên thì vua Quang Toản có chữ tiểu phía dưới, tất cả làm vua được 14 năm)
Làn gió mang hơi lạnh từ núi Yên Tử hắt vào tấm áo bào mỏng manh của Nguyễn Hoàng, ông vội vă bái chào từ tạ người ẩn sĩ, âm thầm nhẫm đọc những lời ngâm nga của tiên sinh rồi cùng kẻ hầu cận quất ngựa về chốn thành đô trước khi mặt trời ló dạng. Vừa ngồi vào bàn viết, ông đã dùng bút lông viết vào tờ giấy đỏ những lời sấm ký để lúc rảnh rỗi mà suy gẫm ý nghĩa nhiệm mầu ứng hiện ra sao trong những ngày sắp tới.
Mặt trời đỏ rực phản chiếu ánh sáng hừng đông trên mặt nước sông Linh Giang ngày đêm êm đềm trôi chảy. Sáng hôm đó nhân ngày rằm tháng Ba, Nguyễn Hoàng lập tức đăng đàn bái tướng, xưng là chúa phương nam, trấn đóng Thuận Hóa, giương cờ chính nghĩa “diệt Trịnh phù Lê”. Con cháu Lạc Long Quân và Âu Cơ giữa hai bờ sông Linh Giang tự dưng trở thành đối nghịch bởi từ đây đôi ngả phân ly, kẻ Bắc thuộc cơ ngơi Chúa Trịnh cũng treo cờ dóng trống phù Lê, người Nam thuộc biên cương chúa Nguyễn tự nhận mình có trách nhiệm diệt Trịnh phù Lê, tưởng rằng ngày một ngày hai non sông sẽ thu về một mối, nào ngờ đâu thù hận sâu dày, sông Linh Giang làm mốc ngăn tường để hai họ Trịnh Nguyễn phân tranh, lôi cuốn cả dân tộc vào vòng tranh chấp, muôn dân đồ thán, kinh tế eo xèo, tình người nghi kỵ và nền văn hóa bể thành những mảnh vụn của cục bộ, ly khai.
Trong tình thế đối đầu sống chết, cả hai họ đều tìm cách củng cố quyền hành, khai khẩn đất hoang, chiêu hiền đãi sĩ, chuẩn bị binh lực, cầu cạnh thông thương cùng lâng bang kể cả việc chiếm đất những quốc gia phương nam như sách lược bành trướng lãnh thổ. Phía bắc, sau khi diệt được họ Mạc, chúa Trịnh tìm cách lân la với nhà Minh bên Tàu để làm chỗ dựa vững chắc cho công cuộc chống Nguyễn phía đàng trong. Nguyễn Hoàng cho đắp lũy Trường Dực tại Phong Lộc trên dòng sông Nhật Lệ, Đồng Hới còn được gọi là lũy Thầy để chận đứng cuộc tiến quân từ bắc phương, song song với sự chuẩn bị quốc phòng đầy nghiêm mật, các chúa Nguyễn kế tiếp lấy nước Chiêm Thành và Chân Lạp để mở rộng bờ cõi về phuơng nam. Suốt cuộc phân kỳ có đến bảy lần giao chiến giữa nam và bắc, vẫn không chiến thắng và chiến bại giành cho chúa nào ở đàng ngoài lẫn đàng trong nhưng chắc chắn một điều đớn đau cho cả dân tộc với cuộc nội chiến đầy phi lý chỉ vì cái bản ngã quá to đầy tham vọng, vị kỷ và thù hận của hai họ Trịnh Nguyễn gây ra.
Dòng sông Linh Giang cứ thế lặng lờ trôi trên hai trăm năm, người dân Việt hai miền nam, bắc tưởng chừng như hai quốc gia biệt lập đối đầu. Những sĩ phu ưu thời mẫn thế chỉ biết đốt hương khấn nguyện đất trời cho một vị minh vương xuất hiện, niềm tin về vua Lê không còn giá trị mà đối với chúa Trịnh, chúa Nguyễn cũng chỉ là những kẻ thời cơ, hồn dân tộc như âm dương cách trở; nghĩa đồng bào như sớm nắng, chiều mưa. Triều Lê hưng suy bởi sự thạnh suy của đất nước, chiêu bài phò Lê lạc lẽo như nước ốc lạnh tanh… May thay, dù vật đổi sao dời trên hai thế kỷ mà ngôn ngữ trần gian của dân tộc Lạc Hồng vẫn còn nguyên vẹn, du dương huyền nhiệm như thuở khai thiên, và rồi lời khấn nguyện linh thiêng cũng có lần ứng hiện, ban mai đây khi ánh dương tưng bừng khắp chốn thì biết đâu xuất hiện những bậc kiệt hiệt hùng anh vì đại nghĩa dân tộc mà xông pha trận mạc quyết một lòng thống nhất giang sơn hầu nam bắc quy về một mối.
Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng
VĂN: THƯ GỬI CHỊ- NGỌC HẠNH
Chị yêu thương,
Hôm nay vùng HoaThinh Đốn nắng vàng rực rỡ, ấm so với tuần trước trời am u và lạnh, chẳng ai muốn ra khỏi nhà nếu không có việc cần. Những khóm hoa daffodill khoe màu vàng tươi hay màu trắng xinh đẹp. Đào, mai, các loại hoa khác trong xóm và dọc theo đường đi đầy hoa, chẳng thấy lá. TV cho biết hoa đào ở Tidal Basin, thủ đô Hoa Kỳ đang nở rộ. Năm nay đào ra hoa sớm có lẻ nhờ mấy hôm trời ấm. Cây trong vườn bắt đầu nhú nụ và lá non. Cảnh vật thật dễ thương và khí hâu ôn hòa. Ra đường không cần phải mặc áo khoác dày hay mang ủng cao nữa.
Em càng vui hơn khi vào nhà mở laptop thấy điện thư chị. Đã lâu không thấy chị xuất hiện trên diễn đàn mọi người cũng lo. Niềm vui không kéo dài và em ngạc nhiên khi chị cho biết không được khỏe, hay phiền muộn và mắc bệnh trầm cảm dù có anh ân cần yêu thương săn sóc. Thưa chị vào tuổi chị ốm đau chút ít không sao tránh khỏi nhưng em không hiểu được khi chị cho biết chị bị bệnh “trầm cảm”. Em đồng ý với chị em là chị được Thượng Đế ưu đãi, có mọi thứ người đời ước mơ: xinh đẹp, tiền tài, có người bạn đời hết lòng yêu thương chiều chuộng, các con thành đạt và hiếu thảo…
Thưa chị theo em có người ao ước được một phần của chị là hạnh phúc rồi thi dụ như nhan sắc hay tiền tài. Ngoài ra chị còn sáng tác văn, thơ, được anh chị em hết lòng thương mến vi chị dịu dàng, hòa nhã với mọi người.
Theo em chị không có lý do để “trầm cảm” , chị được rất nhiều ơn phước so với những người cùng tuổi, cùng trình độ với chị. Không cần đâu xa trong nhóm 9 anh chi em chúng ta, 4 ngườì phải sống lẻ loi do bạn đời sớm ra đi, có người mới góa bụa, có người một nửa ra đi hàng mấy chục năm trước. Nếu chị hắt hơi sổ mũi có anh quan tâm thăm hỏi nhưng những người không có bạn đời bên cạnh, con cháu ở xa thì ai là chăm nom khi đau ốm. Quý vị ấy phải tự lo cho bản thân mà thôi. Có người còn phải chăm sóc chồng ốm đau bệnh tật. Chị tưởng tượng những người đơn thân, sống cu ky một mình, dù con cháu bên cạnh, cũng lẻ loi. Con cháu đâu có thì giờ nghe bà già tỉ tê tâm sự. Ai là người cùng “xem hoa nở hay chờ trăng lên”. Khi các con trưởng thành có gia đình, có tổ ấm riêng tư, không mấy cô, cậu chịu sống chung với cha mẹ nhất là ở các xứ tự do. Vả lại cha mẹ cũng không muốn ở chung với con, mất tư do của người trẻ tuổi. Thường xuyên thăm viếng nếu ở gần, điện thọai trò chuyện nếu vì công việc làm ăn cô cậu phải định cư tiểu bang khác. Sống tử tế, có nghề nghiệp tốt đẹp cũng đủ làm cha me vui lòng rồi.
Em như các anh chị em khác, mong chị mãi binh an và hạnh phúc. Ước chi em là chuyên gia tâm lý hay bác sĩ để giúp chị khỏi bệnh trầm cảm hoặc khi đau ốm. Nhân tháng tư sắp đến, ngày đổi đời của đồng bào miền Nam, em xin kể chuyện ngày xưa của người quen thân trong gia đình, mong chị giải trí, khuây khỏa chốc lát.
Nếu nói tên có thể chị biết vì chị X cũng là dược sĩ như chị, tuy it tuổi hơn, nên em không cho biết tên thật. Anh X chồng chị ấy là Y sĩ trưởng bệnh viện miền Tây. Chị X bỏ việc ở Saigon , theo chồng về miền Tây, đứng tên cho nhà thuốc trong thành phố gần bệnh viện. Dân chúng miền Tây hiền lành,chất phác, đời sống dễ dàng, thực phẩm, trái cây tươi ngon, tôm cá dồi dào, trường học tốt. Lúc đầu anh chị định sống tạm, làm việc ít lâu rồi trở về thủ đô, nơi có ông bà Nội, Ngoại các cháu cư ngụ. Nhưng sau thời gian làm việc với các bác sĩ, nhân viên y tế và văn phòng, sự chân thật, khả năng, tinh thần trách nhiêm của họ làm anh cảm tình và quyết định chọn miền Tây nước ngọt, đất đai phi nhiêu làm quê hương. Anh chị mua ngôi nhà xinh đẹp từ cuối nắm 1973. Cuộc sống yên lành cho đến tháng 4 năm 1975 mọi việc thay đổi. Anh bị đi cải tạo, nhà nước đổi tiền, ai cũng nghèo, bo bo thay cho cơm trắng gạo ngon, thịt cá hiếm hoi trong bửa cơm hằng ngày:
Đang là Bác sĩ thành tù nhân Chuyên khoa tài giỏi chẳng ai cần Xa đàn con dại vợ thân mến Đốn củi chặt tre phải thực hành…
Khi tình hình đổi thay nghiêm trọng, các cố vấn Mỹ cho biết họ đã dành chỗ gia đinh anh nếu anh muốn đi Mỹ. Bố Mẹ anh chị đều là người Bắc di cư, nhưng các cụ tùy anh quyết đinh. Anh nghĩ thời đại nào cũng cần thày thuốc nhất là những năm chiến tranh, miền Bắc không có thì giờ và phương tiện đào tạo những bác sĩ chuyên khoa nhưng anh lầm. Sau khi bệnh viện bị tiếp thu, anh và một số đồng nghiệp bị đưa đi cải tạo. Nhà thuốc chị đứng tên cũng bị nhà nước tiếp thu. Chị vẫn làm việc nhưng là công nhân viên, lương mấy chục một tháng. Anh chị 6 con, đứa bé nhất khoảng 2 tuổi. Các cháu cách nhau vài tuổi nên trước kia nhà có 3 người giúp việc kể cả chị bếp.
Anh đi cải tạo, chị đi làm việc, các con nhỏ cần người đưa đi học và trông nom săn sóc. May mắn anh chị có chị bếp lâu năm,siêng năng trung hậu,rất thương mến các em. Lương chị X vài chục một tháng nên chị cho người giúp việc nghỉ bớt. Chị bếp tình nguyện ở lại đến khi ở cải tạo anh về rồi tính sau. Với mọi người chị bếp là bà con. Thời gian ấy không ai dám thuê người làm. Vì là công nhân viên nhà nước nên cái nhà to, đẹp anh chị không bị tịch thâu nhưng các vật dụng , bàn ghế, món gì có giá đều bán đi dần để có tiền đi chợ…
Gần 2 năm sau anh được thả nhưng không được trở về nhiệm sở cũ. Bằng mọi giá anh vượt biên dù các con còn nhỏ. Anh chị mang hết các con theo tuy biết cuộc hành trình nhiều nguy hiểm. Nếu chết thì cả nhà cùng chết. Chiếc thuyền nhỏ chở khoảng hơn 40 người gồm gia đình các y, dược sĩ và số ít sĩ quan, toàn những người liều mạng, đi tìm tự do..Có một người chỉ là hạ sĩ quan nhưng giỏi máy móc và đáng tin cậy đươc đi để trông coi máy tàu. Anh mang vợ con theo miễn phí, khỏi đóng góp tiền bạc chi cả. Chuyến đi tưởng là nằm trong bụng cá nhưng may mắn thành công, đến Thái Lan. Sau cùng anh chị được định cư ở Mỹ nhờ có người bà con bảo lãnh. Mới đến Mỹ chị X đi làm teller toàn thời gian bằng xe bus ở ngân hàng, về nhà còn lo cơm nước để anh đi học lại lấy bằng Bác sĩ. Các con đi học về đứa lớn trông đứa nhỏ, em bé nhất đi mẫu giáo. Cả nhà ở chung với bà chi thời gian đầu.
Khi anh học xong và xin được việc làm, chị đi học lại để lấy bằng hành nghề Dược Sĩ. Trường cách nhà 3 tiếng, chị phải ở trọ chỉ về nhà những ngày cuối tuần. Chị gầy đi nhưng không bệnh và cũng chẳng phàn nàn. Tuy cực thân như khỏe cái đầu, anh nói thế. Anh chỉ tiếc là do quyết định sai lầm làm khổ lây vợ con. Tuy nhiên trời thương, gia đinh còn đầy đủ trong cuộc hành trình khó khăn, thiếu thốn và nguy hiểm. Cậu Út bé nhất cũng bình an khi đi đường. Anh cho biêt tuy cực nhưng so với lúc đi cải tạo thật chẳng thấm vào đâu.
Thưa chị, cùng là dược sĩ nhưng chị thong dong ở ngoại quốc, của cải không bị mất vì anh làm việc nước ngoài trước năm 1975. Ngoài ra lúc nào anh cũng bên cạnh chị còn người quen em thì phải nuôi chồng trong tù. Đến xứ tự do phải đi còn học dược trở lại tuy thời gian ngắn hơn, mới được hành nghề. Có thể chị chưa bao giờ đi học đi làm bằng xe bus lúc trời nắng nóng nực hay khi tuyết rơi lạnh lẽo như bạn em và chưa bao giờ nuôi người thân bị tù. Chị yêu thương, theo em so với người cùng học lực, chị thật khỏe như thần tiên, dù ngày nay các con của anh chị X đều thành đạt nhờ nhà nước Hoa Kỳ tạo điều kiện dễ dàng. Sáu người con đã có 5 người theo nghiệp cha làm bác sĩ, chỉ một người theo nghề Mẹ làm dược sĩ. Các cháu học giỏi nên được học bổng, anh chị không tốn kém nhiều. Tuy nhiên anh X đã qua đời hơn 10 năm rồi. Chị X sống mình một dù các con đều nhà cao cửa rộng. Chị không muốn phiền các con nên chỉ ở gần mà không ở chung.Tiếc là quê hương chúng ta lại mất thêm những người trẻ tuổi thông minh, ưu tú…
Thưa chị mấy ai sống đời đời và có bao nhiêu người tránh khỏi phiền muộn trên thế gian. Theo em chị là con cưng của gia đinh và của…ôngTrời luôn. Mong chị quẳng gánh lo đi, sống vui và sống khỏe để anh và những yêu mến chị được an lòng.
Cầu xin ơn trên ban phước lành cho anh chị và tất cả đồng bào chúng ta, ở quê hương cũng như hải ngoại…
Thương chi rất nhiều.
TB: Em có mấy câu văn vần tặng chị và quý độc giả:
CHỊ TÔI Xuân về nắng ấm xuyên cành lá Mai, đào nở rộ trước sân nhà Chị hiền thân mến than đau ốm Trầm cảm không vui lúc tuổi già Cao tuổi chị tôi vẫn mặn mà Đẹp xinh, quyến rũ và duyên dáng Chồng yêu bạn quý con thương mến Chúc chị an vui, hạnh phúc nha
Ngọc Hạnh
NHẠC TRẦN ĐẠI BẢN – 2 CA KHÚC: MẢNH VỠ TRÁI TIM Thơ Đăng Nguyên & HUẾ ƠI! Thơ Trần Quốc Bảo.
Mảnh Vỡ Trái Tim – Thơ Đăng Nguyên – Nhạc Trần Đại Bản – Ca sĩ Kana Ngọc Thúy
Huế Ơi – Thơ Trần Quốc Bảo _ Nhạc Trần Đại Bản – Ca Sĩ Vân Khánh
(thơ, Tháng Ba) LỆ CHÂU của THANH-THANH
LỆ-CHÂU
Đã mấy thu rồi, hả bể dâu ? Những hình bóng cũ nay về đâu ? Có ai đốt lại lò hương ấy Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ-Châu !
Ta nhớ em như nhớ tháng ba*: Ngày giờ có đó, nghĩ không ra! Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh; Ta ở đây mà nhớ chính ta!
(*) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.
Ta nhớ ta là một tiếng im, Con thuyền không bến, máu không tim, Không hoa cho một làn hương quyện, Không tổ nương nhờ một cánh chim!
Ta có đầu ta – một thánh-thư: Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư! Lòng ta có lửa mà không bếp, Như thiếu trùng-dương cho hải-ngư!
Thiếu một thần-giao, một cảm-thông; Đời không tri-kỷ, không tâm-đồng; Bơ-vơ như trận kình+nghê-chiến: Biển cả tung-hoành một lão-ông!
Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi Có em bỗng gọi, có ta “ơi!” Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ, Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi …
Em đến – gần mà như muôn trùng, Không tên, không lấy cả hình-dung… Nhưng em đã đến, bằng xương thịt, Đã sưởi lòng ta … ấm lạ-lùng!
Em có là tiên… hay là… ma Thì em cũng đã có yêu ta! Tình em là một nguồn thi-hứng: Bút rỉ mười năm… lại nở hoa!
Em đã theo ta mỗi bước chân, Hòa trong hơi thở, nhập trong gân! Có em là bạn… nên từ đó Ta có niềm vui tự bản-thân…
Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm: Kình-ngư còn lại bộ xương lem! Đất thành hoang đảo! dân thành rợ! Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em…
Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà, Nỗi mình khắc-khoải một mình ta! Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi Như những kê vàng, quá-khứ xa …
Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ Tan như ảo-ảnh mống trời mưa! Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng Những mộng vàng son hóa mộng hờ!
Rồi có hôm nào như hôm nay: Gió nào gợn sóng, lá nào bay … Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say …
Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81
THANH-THANH
CA KHÚC CUỐI ĐƯỜNG MẸ ĐI -Thơ Võ Đại Tôn (1975) – Nhạc Võ Tá Hân (2020) – Tiếng hát Lâm Dung
CUỐI ĐƯỜNG MẸ ĐI -Thơ Võ Đại Tôn (1975) – Nhạc Võ Tá Hân (2020) – Tiếng hát Lâm Dung
THƠ MẶC KHÁCH: TÌNH CHIẾN HỮU & THƠ HỌA
TÌNH CHIẾN HỮU
*
Tóc đã sương pha, Kính bạn già
Chút tình tỵ nạn chớ phôi pha
Văn chương thi phú luôn gìn giữ
Nghệ thuật Tranh Thơ vẫn thiết tha
Quân sử ghi ơn hồn tuấn kiệt
Cờ vàng thấm máu khúc quân ca
Sử xanh còn đó đời nô lệ
Thức tỉnh lòng dân giữ nước nhà
Mặc Khách
*
MỘT KIẾP CHINH NHÂN
(Bài họa )
Quê người tỵ nạn khổ thân già,
Mái tóc giờ đây đã muối pha.
Khổ luỵ quê hương luôn mãi nghĩ,
Hận thù đất mẹ chẳng hề tha.
Quân hành vẫn nhớ hùng câu hát,
Chính khí còn nghe rộn tiếng ca !
Một kiếp chinh nhân tình chiến hữu…
Lòng son tưởng niệm mãi quê nhà !
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
*
TÌNH ĐỒNG ĐỘI
(Bài họa)
Ôi tình chiến hữu mãi không già !!!!
Nhớ thuở nâng ly rượu máu pha.
Đồng đội, thề nguyền – nên gắn bó;
Kẻ thù, nhất quyết – chớ dung tha.
Cam tâm cuốn vó, quân Nam tủi;
Khoái chí vung cờ, giặc Bắc ca.
Nước mất, nhà tan, thân “cải tạo”;
Lưu vong đất khách nhớ quê nhà.
Thảo Chương Trần Quốc Việt
MỜI NGHE 2 CA KHÚC: 1)-Mảnh Vỡ Trái Tim – Thơ Đăng Nguyên – Nhạc Trần Đại Bản – Ca sĩ Kana Ngọc Thúy – 2)- Huế Ơi – Thơ Trần Quốc Bảo – Nhạc Trần Đại Bản – Ca Sĩ Vân Khánh.
Mảnh Vỡ Trái Tim Thơ Đăng Nguyên – Nhạc Trần Đại Bản Ca sĩ Kana Ngọc Thúy
Huế Ơi – Thơ Trần Quốc Bảo – Nhạc Trần Đại Bản – Ca Sĩ Vân Khánh.
KÍNH MỜI NGHE 3 CA KHÚC: 1)- TÓC RỐI – Thơ: Phạm Phan Lang – Nhạc NguyễnTâmHàn – Ca sĩ: Hương Giang. 2)- THĂM ANH NGÀY CUỐI NĂM – Thơ: PhamPhanLang – Nhạc: Mai Hoài Thu – Ca sĩ: Lan Phương. 3)- QUÊ HƯƠNG ƠI TA NHỚ – Thơ phamphanlang – Nhạc Mộc Thiêng – Ca sĩ Thụy Long.
TÓC RỐI – Thơ: Phạm Phan Lang – Nhạc NguyễnTâmHàn – Ca sĩ: Hương Giang.
THĂM ANH NGÀY CUỐI NĂM – Thơ: PhamPhanLang – Nhạc: Mai Hoài Thu – Ca sĩ: Lan Phương.
QUÊ HƯƠNG ƠI TA NHỚ – Thơ phamphanlang – Nhạc Mộc Thiêng – Ca sĩ Thụy Long.
Thời điểm mà một tình huống bắt đầu thay đổi một cách quan trọng, thông thường là tích cực) – The time at which a situation starts to change in an important way, esp. positive, way.
Trong lãnh vực văn chương nếu nói đến “bước ngoặt” có thể có định nghĩa như sau:
Bước ngoặt trong một tác phẩm văn học là thời điểm hay một chương sách (mô tả) khi hành động bắt đầu tiến tới đoạn gay cấn (phần quan trọng hoặc kích hoạt nhất) – The turning point in a work of literature is the moment or section when the action begins to move toward the climax (the most important or exciting part).
Bước ngoặt xảy ra khi một điều gì đó đổi hướng và khiến bạn phải đưa ra lựa chọn. Đó là thời điểm bạn quyết định rằng mình cần thay đổi và phản ứng khác đi. Có thể những gì đã xảy ra trước đây không còn là điều bạn muốn xảy ra trong tương lai nữa.
Trong cuộc sống của mỗi người có nhiều bước ngoặt trong nhiều giai đoạn của đời người như:
Các mốc thời gian từ nhỏ cho đến trưởng thành, có vợ con, công ăn việc làm, tuổi già…v.v…
Học cách nói chuyện với người lạ.
Thay đổi cơ thể của tôi áp dụng cho cả nam lẫn nữ.
Học cách yêu thích đọc sách.
Thực hiện bước nhảy vọt – Taking the leap.
Nhận được lời khuyên có ảnh hưởng lớn từ người khác.
Tiến về phía trước từ những tổn thương đã vấp phải.
Giai đoạn bảy và tám bó: Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc có Tầm nhìn Cá nhân trong những năm này có thể tạo nên sự khác biệt giữa sự sống và cái chết, cả về mặt cảm xúc lẫn thể chất.
Đặc biệt nhứt đối với người Việt, có hai bước ngoặt lớn nhứt trong thế kỷ 20 là năm 1954 với cuộc di cư từ Bắc vào Nam, và ngày 30/4/1975, cuộc di tản trước và sau ngày kể trên. Có thể nói đây không những là một bước ngoặt lớn có thể được xem như là một cuộc đổi đời của nhiều triệu người Việt trong hai thời điểm trên.
Có hai câu hỏi căn bản thường thấy cho mỗi chúng ta là:
Bước ngoặt có ý nghĩa gì trong mối quan hệ giữa người và người?
Các bước ngoặt thường được định nghĩa là các sự kiện làm biến đổi hoặc thay đổi mối quan hệ theo một cách nào đó (Baxter, 2001; Baxter & Bullis, 1986).
Bạn có định nghĩa nào về bước ngoặt trong cuộc đời mình?
Như trong cột mốc quan trọng, một điểm trong chuỗi sự kiện mà tại đó xảy ra một sự thay đổi quan trọng (chẳng hạn như vận may hay rủi của một người), bước ngoặt đến khi mà cuối cùng rồi cũng thừa nhận mình vừa trải qua một bước ngoặt lớn hay một cuộc đổi đời, hoặc chuyển qua một hướng khác hoàn toàn ngược lại với cuộc sống đã và đang nếm phải!
Nhưng dù sao đi nữa, những bước ngoặt trong cuộc đời có thể tạo ra một mớ bòng bong (mess) hoặc một điều kỳ diệu (miracle) tùy theo bạn chọn lựa.
Bạn có thể nghĩ rằng tất cả những bước ngoặt trong cuộc đời đều phải là những khoảnh khắc huy hoàng làm đảo lộn thế giới quan của bạn và khiến bạn hoảng sợ. Nhưng tất cả các sự kiện trong cuộc sống không được tạo ra giống như nhau.
Bạn có thể nhận thấy rằng có những lúc bạn đang đi trên con đường vui vẻ của mình và dần dần nhận ra rằng mình đã đến một ngã tư. Đó có thể là sự nghiệp mà bạn từng yêu thích, mà giờ đây bạn cảm thấy khó khăn hơn khi thức dậy vào buổi sáng.
Rồi một ngày nào đó, bạn có thể trằn trọc và tự hỏi mình đã từng nhìn thấy điều gì ở người đang ngủ bên cạnh mình. Bạn có thể cảm thấy như thể nó đã đột ngột xuất hiện và bạn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Bạn thậm chí có thể tự hỏi mình, “Tại sao tôi phải lâm vào hoàn cảnh nầy?” Hoặc, “Tôi phải làm gì bây giờ?”
Trong mọi trường hợp, đó là khoảnh khắc của sự thật mà bạn mà chính bạn tự khám phá sau một thời gian dài, và vì không thể bỏ qua được nữa, bạn sẽ tạo ra một bước ngoặt trong tâm thức và trong vô thức. Bước ngoặt trong trường hợp nầy có thể gọi là…một ngã rẽ trong cuộc đời.
Câu hỏi tiếp được đặt ra là, khi bạn nhìn thấy một bước ngoặt cho bạn, và bạn phải hành động như thế nào để thích ứng với b gìước ngoặt mà bạn tự vạch ra?
Bước ngoặt xảy ra khi một điều gì, một sự việc đó đổi hướng và khiến cho bạn phải đưa ra lựa chọn. Đó là thời điểm bạn quyết định rằng mình cần thay đổi và phản ứng khác đi. Có thể những gì đã xảy ra trước đây không còn là điều bạn muốn xảy ra trong tương lai nữa.
Đó là những điều thú vị, hoặc có thể là những u uẩn về những bước ngoặt bạn có thể quyết định thay đổi điều gì đó. Và khi bạn làm vậy, có thể một tương lai bất ổn có thể xảy ra khi bạn chọn bước ngoặt đó!
Tóm lại,
Những bước ngoặt thường đáng sợ. Thành thật mà nói, chúng có thể khiến bạn sợ hãi – đặc biệt là khi chúng bất ngờ xuất hiện. Nhưng ngay cả khi bạn mong đợi một sự thay đổi đáng kể trong cuộc sống của mình thì vẫn có thể có rất nhiều điều không chắc chắn đi kèm với nó như bạn đã hoạch định.
Giống như bất kỳ quá trình chuyển đổi quan trọng nào trong cuộc sống, nó có thể chứa đầy sức mạnh với mọi thứ từ sợ hãi đến lo lắng, đau đớn và đau buồn, choáng ngợp và thiếu tự tin; từ đó có thể đưa đến trầm cảm.
Nếu không có tầm nhìn cá nhân, khi đến một bước ngoặt, bạn có thể mắc một trong hai sai lầm lớn: không làm gì hoặc có những hành động đột ngột, thảm khốc và thiếu cân nhắc sẽ khiến cuộc sống của bạn bị đảo lộn. Việc có tầm nhìn cá nhân mang lại cho bạn một công cụ để xử dụng hiện tại và trong tương lai khi bạn điều hướng sự thay đổi trong tiến trình … chuyển hóa của bạn.
Xin nhớ, mỗi khi một bước ngoặt mới đòi hỏi bạn phải xoay trở và chuyển dịch, bạn có thể lấy những kỷ niệm trước đó làm hành trang hay bỏ lại sau lưng. Tùy bạn thôi!
Một tương lai vô định khi bạn chọn một bước ngoặt, hay một chuyển hướng trong một trạng thái tâm hồn không ổn định và nhứt là quỹ thời gian của bạn không còn nhiều.
BƯỚC NGOẶT đáng sợ là vậy đó!
Riêng đối với người viết, vì đã qua tuổi 80, có nhiều câu hỏi What if? cũng có thể là những bước ngoặt cho chuỗi ngày còn lại của cuộc đời:
Tôi cảm thấy thế nào về cuộc sống hàng ngày của mình?
Tôi có thể làm gì để giữ cho mình khỏe mạnh và hạnh phúc?
Tôi có thể thêm gì vào cuộc sống của mình và người bên cạnh để khiến nó thú vị và có ý nghĩa hơn?
Tôi có thể cống hiến gì cho những người chung quanh, những người cùng khổ ở quê nhà? Làm thế nào tôi có thể làm điều đó?
Ai sẽ được hưởng lợi từ kiến thức và kinh nghiệm của tôi?
Tôi đang phải đối mặt với những tổn thất nào khi quyết định lấy những bước ngoặt đầy bất trắc?
Tôi muốn thực hiện những thay đổi nào để có được sự cân bằng và kết nối hơn?
Và mơ màng (vì đang ở trên mây) hơn nữa, ước gì có một phép “thần thông” cho tôi trẻ lại 20 tuổi để… thực hiện nhữn ước mơ còn đang dang dở!
Xin kết thúc một đoản văn tản mạn đúc kết từ những góp nhặt cát đá trên mạng cùng với vài suy nghĩ vụng của một ông già…
Xin Quý Bạn cố tránh chọn lựa những quyết định bước ngoặt trọng đại khi quỷ thời không cho phép.
Mai Thanh Truyết
Houston, 2/29/2024
SÁM HỐI MÙA CHAY – LÊ TUẤN
Sám Hối Mùa Chay
Nhìn vào trong tâm mình
Thần khí ta lặng im
Tĩnh lặng nghe nhịp thở
Tội lỗi đang nhận chìm.
*
Đời hoang tưởng lang thang
Đôi chân bước vô hồn
Trần gian là hoang địa
Đi vào ngôi mộ chôn.
*
Danh vọng là hư ảo
Tiền bạc là hư không
Mọi thứ đều biến mất
Tan theo khói bụi hồng.
*
Mùa chay tịnh thánh linh
Mảnh vải tím chân tình
Vắt ngang trên thập giá
Thiên Chúa gánh nhục hình.
*
Mùa chay cho lòng mình
Thức tỉnh trước bình minh
Yếu đuối trong bóng tối
Đợi hồn ta tái sinh.
*
Thiên Chúa là vô biên
Cửa ngõ vào cõi tiên
Nước trời đang rộng mở
Tình yêu là bình yên.
Lê Tuấn
Cảm nhận về mùa chay
3-14-24
TRANG PHÂN ƯU Và Hình Ảnh Thăm Viếng Tang Lễ Cháu CALVIN LIÊN TRỊNH Của Văn Thơ Lạc Việt & THƯ CẢM TẠ Từ Gia Đình PHƯƠNG HOA.
Nhà thơ Minh Thúy ngâm mấy bài thơ đưa tiễn
CHIA BUỒN TỪ CÁC VĂN THI BẰNG HỮU
XIN CHIA BUỒN CÙNG CHỊ PHƯƠNG HOA
Đau đớn tột cùng nỗi mất con
Chân thành gởi Chị…gọi “Chia buồn”
Làm sao sẻ được niềm tang tóc
Thấu lẽ “vô thường”…lệ vẫn tuôn !
Lý Đức Quỳnh
*
THÀNH KÍNH CHIA BUỒN CÙNG CHỊ PHƯƠNG HOA VÀ GIA ĐÌNH.
Thân kính, Hải Rừng.
*
Sông Thu xin chân thành chia buồn cùng Phương Hoa và gia quyến. Nguyện cầu hương linh cháu sớm siêu thoát, an vui nơi cõi vĩnh hằng. Mong Phương Hoa giữ được tinh thần và sức khỏe, sớm vượt qua nỗi đau này.
ST
*
Lan kính chia buồn cùng Cô Phương Hoa và gia quyến! Cầu linh hồn em sớm về miền cực lạc! chúc Cô sớm vượt qua nỗi đau buồn tử biệt! Cầu mong Cô giữ an tinh thần và sức khỏe!
Lan kính!
*
LỜI BUỒN CHIA SẺ VỚI PHƯƠNG HOA.
Giấc vô thường, giấc xót thương
Giấc oan khiên, giấc đoạn trường cho thơ
Giấc trôi kiếp nạn vật vờ
Để đời nay mẹ con chờ mai sau
Hoa xuân sao lại héo sầu
Vô cùng thương tiếc dòng châu chia buồn
Người đi thanh thản tâm hồn
Cầu xin kẻ ở tự tồn an nhiên …
Rancho Palos Verdes 4 – 3 – 2024
CAO MỴ NHÂN
*
Tỏ Lòng Thương Tiếc…!
Vô thường cháu ra đi thương tiếc
Mà đau lòng vĩnh biệt con thơ
Nguyện cầu cựu vị trông chờ
Tái sinh hội ngộ như mơ giữa đời…
Yêu con trẻ bâng khuâng lặng lẽ
Mãi xót thương mẹ trẻ đau lòng
Nhang trầm lan tỏa cầu mong
Siêu thăng tịnh độ đợi trông an lành…
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
cùng Phương Hoa và tang gia hiếu quyến
Nay kính
Mai Xuân Thanh
Bay Area March 05,2024
*
Trân trọng gởi lời chia buồn đến chị Phương Hoa .
TIỄN BIỆT
Vô thường được mất thắt lòng đau
Ly biệt con yêu lệ thảm sầu
Trân trọng phân ưu lời chuyển đến
Siêu thăng tịnh độ cõi trời cao
Hưng Quốc
*
Xin chia sẻ nỗi đau đớn tột cùng của chị PHƯƠNG HOA trước sự phân ly vĩnh biệt của đứa con yêu dấu. Chúc hương hồn cháu phiêu diêu trong cõi Vĩnh Hằng.
Xin thành kính phân ưu.
Kính
MAi Lộc
*
CHIA BUỒN CÙNG PHƯƠNG HOA
Xin chị Phương Hoa giảm bớt buồn,
Thân tình chia sẻ nỗi đau thương.
Con đi để lại sầu chan chứa,
Mẹ sống ôm tràn nhớ lệ vương.
Trần thế phủi tay sang kiếp khác,
Gia đình tan nát ngợp nhang hương.
Cầu xin Phật độ hồn Liên Trịnh,
Thoát xác an nhàn tịnh phúc phương.
*
Lời nguyện trọn lòng yêu mến thương!
HỒ NGUYỄN
(08-3-2024)
*
Thưa quý anh chị và các bạn,
PH đã đọc hết những lời phân ưu, những bài thơ chia buồn rất cảm động của các anh chị, đọc mà nước mắt cứ tuôn rơi… nhưng vì mới vừa xong tang lễ cháu, PH còn mệt và đuối sức quá nên chưa thể viết cảm ơn riêng cho từng người, mong quý anh chị các bạn cảm thông mà thứ lỗi cho PH.
TÌNH THƯƠNG
(Thay Lời Cảm Ơn các anh chị các bạn)
Tình thương xoa dịu nỗi buồn
Tình thơ cảm xúc lệ tuôn ngập lòng
Tình người hơn cả đợi mong
Tình thi nhân ấy cũng đồng tâm giao
Tình bạn bè đẹp xiết bao!
Tình trao nhau để ngọt ngào thiên thu
Tình đời vốn kiếp phù du
Tình bao la khiến mây mù xóa tan…
Phương Hoa
Một lần nữa P. Hoa xin kính lời cảm ơn tất cả.
*
Hồng Vân đọc tin đã muộn, xin thành thật chia buồn cùng chị P H và gđ, nguyện vong linh người sớm Siêu thoát về miền cực lạc.
*
Xin chia buồn với Phương Hoa qua bài họa YÊU( bài xướng TÌNH THƯƠNG của Phương Hoa)
YÊU
Yêu thương chia sẻ vui buồn,
Yêu người xa chốn mà luôn gần lòng
Yêu nhau xao xuyến ngóng mong
Yêu tha thiết lắm chữ “đồng” hảo giao
Yêu nhiều ngàn dặm là bao!
Yêu dù củc lụn vẫn ngào ngạt thu
Yêu ai mải bước lãng du,
Yêu trời trong khiến sương mù loãng tan!!
Thanh Hoà.
*
Duy Anh thành tâm chia buồn cùng chị Phương Hoa:
TIỄN BIỆT CON
Tết thật buồn…ôi lạnh tím trời
Lá vàng khóc tiễn lá xanh rơi!
Vô thường, nẽo tử nào qua khỏi
Bất định, đường sinh mãi chuyển khơi.
Thế sự xuôi tay lìa gánh nhọc
Trần đời nhắm mắt trút bầu vơi.
Vãn sanh phần thưởng cho người thiện
Cõi Phật con về chốn thảnh thơi!
DUY ANH
03/07/2024
*
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Yên Hà xin chia buồn với vợ chồng Hiền Muội trước sự mất mác quá lớn này.
Thy Lệ Trang xin gửi lời chia buồn đến chi Phương Hoa và gia đình Nguyện cầu linh hồn cháu được an nhiên nói coi Vĩnh hằng.
TLT
*
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU.
MN chậm chạp gửi lời chia buồn tới Chị Phương Hoa.
Cầu Xin Cháu Calvin Liên Trịnh sớm tiêu diêu miền cực lạc.
Xin Ơn Trên ban cho Phương Hoa và Tang quyến sức mạnh để vượt qua nỗi buồn to lớn, mất con.
Xin thời gian giúp đỡ Phương Hoa, dần dần xoa dịu nỗi đau này.
Phương Hoa giữ gìn sức khỏe nhá.
Thành kính phân ưu.
Mỹ Ngọc.
THƯ CẢM TẠ & NHỮNG BÀI THƠ TIỄN BIỆT CHÁU CALVIN LIÊN TRỊNH
THƯ CẢM TẠ
Chân thành kính gửi đến muôn phương
Bằng hữu, thân nhân, hãy tỏ tường
Nhờ lắm sẻ chia vơi khổ lụy
Được nhiều an ủi bớt sầu thương
Những tâm hồn nghẹn giờ thanh tĩnh
Những trái tim đau đã bớt buồn
Tang chủ toàn gia xin cảm tạ
Chân thành kính gửi đến muôn phương.
Thay mặt gia đình Trịnh & Nguyễn
Phương Hoa – MAR 8, 2024
*****
TIỄN CON
Tiếng pháo Tân Niên rộn đất trời
Giật mình hoảng hốt – ánh sao rơi
CALVIN vĩnh biệt về tiên cảnh
TRƯỞNG TỬ lìa thân thoát nợ đời
NHỚ lúc dặn dò câu hiếu đạo
THƯƠNG hồi đối ẩm chén đầy vơi
Tiễn con mực toả lời thơ nghẹn
Cõi Phật con về sống thảnh thơi
*****
Thảnh thơi hồi tưởng lúc bình sanh
Thiên phú nhân tâm vốn thiện lành
Bằng hữu nơi nơi luôn quí mến
Đệ huynh chốn chốn mãi thân tình
Gia đình vẹn giữ lòng hoà hiếu
Xã hội gắng gìn đức háo sanh
Thiên mệnh số trời nay đáo hạn
Quê xưa trở lại chốn an lành
*****
An lành thưởng ngoạn tiết xuân sang
Ngào ngạt hương thơm quyện gió ngàn
Cơm áo gạo tiền đà rảnh nợ
Ưu phiền si ái cũng tiêu tan
Ngao du bốn biển tâm thường lạc
Dạo cảnh đào viên trí nhẹ nhàng
Một kiếp sinh thời tròn đạo nghĩa
Nay về trọn hưởng phước trời ban
Ba của con – Tân Khoa
*
TIỄN BIỆT CON YÊU
Xuân về hạnh phúc khắp muôn nơi
Sao mẹ mất con? Ruột đứt rồi!
Cố nuốt lệ tràn cơn suối lũ
Gắng ghìm tim loạn thủy triều sôi
Lá xanh rơi rụng buồn chăng đất?
Lá úa cuồng quay có thấu trời?
Cầu chúc con về Miền Cực Lạc
Từ nay quên hết nợ duyên đời.
Phương Hoa
Mồng Hai Tết Giáp Thìn – 2024
Bài Họa:
AN GIẤC NHÉ CON!
Chửa ngắm mai đào nở rộ nơi!
Nhìn con nằm ngủ nhói đau rồi!
Cha hoài khóc trẻ buồng tim quặn
Mẹ vẫn xem hình mắt lệ sôi
Thủa nọ đà nghe người bởi số
Giờ đây đã biết mệnh do trời
Tâm an trí ổn thôi phiền muộn
Quẳng gánh sầu tư gửi lại đời!
Như Thu
02/13/2024
*
KHÓC CON
Sáng Tết Calvin Trịnh bước rời
Đau lòng mẹ buốt lệ tràn rơi
Đầu xanh giã biệt xa trần thế
Tuổi trẻ ra đi bỏ cuộc đời
Đã hết con yêu chào viếng hỏi
Không còn hiếu tử đến thăm chơi
Dìm cơn khổ não cầu chư Phật
Độ cháu bình yên thuận cõi trời
Minh Thúy Thành Nội
Mồng Hai Tết Giáp Thìn
**
MỘT ĐÁM TANG
Ngậm ngùi một đám tang
Trời buồn mây lang thang
Đưa người về cát bụi
Màu tang tóc diễn màn
*
Ngậm ngùi một đám tang
Hương khói cuộn gió ngàn
Sắc đen sầu tiễn biệt
Nén cảm xúc khóc than
*
Bạn UC DAVIS
Hung tin khiến ngỡ ngàng
Từ Sac-To đến chật
Nhắc kỷ niệm đầy mang
*
Thủa sinh viên hiếu học
Clip chiếu một thời vang
Bạn bè buồn thương tiếc
Lời ca nghẹn tiếng đàn
*
Các em khăn vải chế
Vợ con bịt vành tang
Tứ thân phụ mẫu nghẹn
Họ hàng thắt ruột gan
*
Dẫu biết SINH và TỬ
Ơn pháp những lời vàng
Vô thường câu Phật dạy.
Đường trần luôn dỡ dang.
*
Cớ sao lòng thổn thức
Bởi lá xanh rụng tàn
Âm dương đường đôi ngả
Khi mùa Xuân mới sang
*
“ A DI ĐÀ PHẬT “ niệm
Từng bước chậm theo hàng
Hương linh về Tịnh Độ
Ngậm ngùi một đám tang
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 3/4/2024
NHỮNG TRANG PHÂN ƯU TRÊN BÁO
BÀI THƠ XÓT THƯƠNG CỦA NHÀ THƠ TRẦN TUYẾT VÂN – NHẠC MẪU CỦA CALVIN
VĂN THƠ PHÂN ƯU TỪ DIỄN ĐÀN CÔ GÁI VIỆT
LỄ KỶ NIỆM HAI BÀ TRƯNG & VĂN TẾ TƯỞNG NIỆM HAI BÀ – VÕ ĐẠI TÔN
Giới Thiệu Sinh Hoạt Tuần Này Tại Miền Bắc Cali: Lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng và Kính Chuyển Tin Việt Nam Hôm Nay Theo Dòng Thời Sự – Lê Văn Hải
Tuần Này Bắc Cali: 2 Nơi Mừng Lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng! -Hàng năm, đến ngày 6 tháng 2 âm lịch, dân chúng Việt Nam lại nhớ đến ngày lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng. Đây là một ngày Lễ lớn chính thức trước 1975. Công tư sở và các trường học đều đóng cửa nghỉ lễ. Tại Sài Gòn và các tỉnh lớn đều có tổ chức lễ Kỷ Niệm Hai Bà rất trọng thể. Ngoài ra, Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa còn công nhận Ngày Lễ Kỷ Niệm Hai Bà Trưng là Ngày Phụ Nữ Việt Nam. Vì thế, các bà các cô đều cảm thấy hãnh diện, tự hào vô cùng trong ngày lễ kỷ niệm Hai Bà.
<!>
Tại Hải Ngoại, ngày Lễ Kỷ niệm Hai Bà cũng được tổ chức trang nghiêm tại những địa phương, cộng đồng có đông nhiều người Việt cư ngụ. Riêng tại miền Bắc Cali, năm nay 2024, có 2 nơi tổ chức, để nhắc nhở và nhớ ơn công đức Hai Bà.
Theo sách sử, Bà Trưng Trắc và Bà Trưng Nhị là hai chị em, con quan Lạc Tướng ở Huyện Mê Linh, Phong Châu. Năm 34 Thái Thú Tô Định được vua Hán Quang Vũ sai sang trấn nhậm quận Giao Chỉ. Tô Định là người bạo ngược, chính trị tàn ác nên dân Giao chỉ rất oán hận. Đến năm 40, Tô Định giết ông Thi Sách cũng là con Quan Lạc Tướng, người quận Châu Diên (Vĩnh Yên) , là chồng Bà Trưng Trắc. Vì nợ nước, thù nhà, Bà Trưng Trắc đã cùng em là Trưng Nhị phất cờ khởi nghĩa, đem quân đánh thành Liên Lâu, khiến Tô Định và quân Đông Hán phải bỏ quận Giao Chỉ, chạy trốn về Tàu.
Lúc bấy giờ, các quận Cửu Chân, Nhật Nam (thuộc Việt Nam), và Hợp Phố (Quảng Đông), cùng hưởng ứng nổi lên theo Hai Bà. Chẳng bao lâu, quân Hai Bà đã hạ được 65 thành trì. Hai Bà được tôn lên làm vua, đóng đô ở Mê Linh, tức là Trưng Nữ Vương.
Ba năm sau (năm 43), vua Hán sai Mã Viện chỉ huy một lực lượng quân sự đông đảo, đào rừng khoét núi kéo sang đánh báo thù và xâm chiếm nước ta. Tại mặt trận Lãng Bạc, quân Hai Bà thua, phải rút về Cấm Khê cố thủ. Mã Viện tiến quân vây đánh, quân Hai Bà tan vỡ, chạy đến xã Hát Môn, huyện Phúc Lộc (Sơn Tây), Hai Bà phải gieo mình xuống sông Hát Giang tự trầm để bảo toàn danh tiết. Bấy giờ là ngày mồng 6 tháng 2 năm Quý Mão (năm 43 Tây Lịch). Hiện nay có nhiều đền thờ Hai Bà ở nhiều nơi trong nước, kể cả ở nước ngoài và bên Trung Quốc tại các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quý Châu và Hồ Nam dưới hình thức “Đạo Kính Vua Bà!” để ghi tạc công đức của hai vị nữ anh hùng dòng giống Việt .
Kỷ Niệm Hai Bà Trưng, chúng ta học được những bài học ý nghĩa như sau:
– Thứ nhất là tinh thần kiên trì bất khuất chống ngoại xâm dành quyền độc lập của dân tộc Việt Nam: Nhà Hán diệt nước Nam Việt năm 111 trước Tây Lịch, thi hành một chính sách đô hộ và đồng hoá dân ta rất là tàn bạo. Sau 151 năm kiên nhẫn chịu đựng, dân Lạc Việt đã cùng nổi dậy theo phò Hai Bà đánh đuổi ngoại xâm, đúng với tinh thần “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”, và “Quốc Gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Hai Bà Trưng đã mở đường độc lập cho nước nhà.
– Thứ hai là tinh thần bình đẳng, bình quyền dân tộc: Hai Bà thuộc nữ giới, mà người Hán thời đó coi rẻ như trẻ nít ” nhi nữ thường tình”, nhưng đối với dân tộc Việt, đã không hề có sự phân biệt trai, gái, gìa trẻ, lớn bé, tất cả cùng đứng lên theo phò Hai Bà đánh giặc. Phải đợi hàng ngàn năm sau, tinh thần “bình đẳng, bình quyền” này trên thế giới mới được nhiều quốc gia công nhận.
– Thứ ba là cuộc đấu tranh vì chính nghĩa luôn luôn được dân tộc Việt Nam yểm trợ: Chúng ta phân biệt “đấu tranh” khác với “chiến tranh”. Chiến tranh là sức mạnh của kẻ xâm lược dùng bạo lực xâm chiếm và cai trị theo đường lối riêng của họ, còn đấu tranh là vũ khí tự vệ của người dân bị áp bức, là vũ khí bảo vệ hoà bình. Toàn dân Lạc Việt nổi lên theo Hai Bà đánh giặc chính là cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa.
– Thứ tư là ý thức, trách nhiệm và danh tiết của nhà lãnh đạo: Hai Bà lãnh đạo toàn quân, toàn dân vào cuộc kháng chiến đánh đuổi Hán quân, chắc chắn phải ý thức được việc mình làm là đúng, là chính nghĩa. Vì thế, trước sau như một, Hai Bà đã giữ đúng trách nhiệm và danh tiết của nhà lãnh đạo, thà chết chứ không chịu khuất phục kẻ thù. Đây chính là bài học quý giá đối với các nhà lãnh đạo Việt Nam đấu tranh cho sự tự do công bằng xã hội trong nước.
Nhân ngày 6 tháng 2 lễ kỷ niệm Hai Bà, chúng con là kẻ hậu sinh nơi Hải Ngoại, xin cùng thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến công đức Hai Bà và xin nguyện noi gương Hai Bà. Gìn giữ giang sơn, đánh đuổi quân xâm lăng, không hèn như nhà cầm quyền CS hiện nay, bán đất, bán biển, bán nước! cho ngoại bang cốt chỉ để giữ cái ghế cai trị!
LÊ VĂN HẢI
HÃY CƯỜI THẬT TƯƠI NẾU NGÀY MAI KHÔNG CÒN NỮA
Agatha Christie – Mười Người Da Đen Nhỏ
Ở trường, các bé thường líu lo bài hát thật dễ thương Mười/ Năm Chú Khỉ Con, hoặc Mười Người Da Đen Nhỏ để cho các bé tập đếm- Lời bài hát Mười Người Da Đen Nhỏ thời bây giờ như sau
One little, two little, three little Indians, Four little, five little, six little Indians, Seven little, eight little, nine little Indians, Ten little Indian boys.
Ten little, nine little, eight little Indians, Seven little, six little, five little Indians, Four little, three little, two little Indians, One little Indian boy.
==========================
Xin giới thiệu với anhchi một trích đoạn của truyện Mười Người Da Đen Nhỏ– tiểu thuyết gia Agatha Christie
Nguyên bản Ten Little Soldier Boys
Tạm dịch Mười Người Lính Nhỏ
Ten little Soldier boys went out to dine;
10 tên lính nhỏ đi ăn
One choked his little self and then there were nine.
Một tên mắc nghẹn giờ còn chín tên
Nine little Soldier boys sat up very late;
9 tên thức muộn trong đêm
One overslept himself and then there were eight.
Một quên thức dậy, tám tên ngậm ngùi
Eight little Soldier boys traveling in Devon;
Devon du thuyền chúng đi
One said he’d stay there and then there were seven.
Một tên nằm lại bảy thời ra đi
Seven little Soldier boys chopping up sticks;
Bảy tên bổ củi làm chi
One chopped himself in halves and then there were six.
Bổ đôi một đứa sáu tên muộn phiền
Six little Soldier boys playing with a hive;
Sáu đem tổ ong ra nghiền
A bumblebee stung one and then there were five.
Một ong đốt chết còn 5 sững sờ
Five little Soldier boys going in for law;
Đến tòa năm đứa kia chờ
One got into Chancery and then there were four.
Một vào thượng thẩm, 4 ra biển ngồi
Four little Soldier boys going out to sea;
4 tên cùng ra biển trời
A red herring swallowed one and then there were three.
He went out and hanged himself and then there were none.
Hắn đi treo cổ rồi chẳng còn ai.
(theo wiki)
=========
Agatha Mary Clarissa, Lady Mallowan, DBE Knight Commander hay Dame Commander of the Most Excellent Order of the British Empire (KBE hay DBE): Hiệp sĩ Đế quốc Anh (1890 – 1976), thường được biết đến với tên Agatha Christie, là một nhà văn trinh thám người Anh. Bà còn viết tiểu thuyết lãng mạn với bút danh Mary Westmacott, nhưng vẫn được nhớ đến hơn cả với bút danh Agatha Christie và hơn 80 tiểu thuyết trinh thám. Với hai nhân vật thám tử nổi tiếng, Hercule Poirot và Bà Marple (Miss Marple), Christie được coi là “Nữ hoàng trinh thám” (Queen of Crime) và là một trong những nhà văn quan trọng và sáng tạo nhất của thể loại này.
Theo Sách kỷ lục Guinness, Agatha Christie là nhà văn có tác phẩm bán chạy nhất mọi thời đại của thể loại trinh thám, và đứng thứ hai nếu tính cả các thể loại khác (chỉ xếp sau William Shakespeare).
============== TRÍCH ĐOẠN- CHƯƠNG 3 –
Mười Người Da Đen Nhỏ– tiểu thuyết gia
Agatha Christie -TL dịch Bữa ăn tối sắp kết thúc.Món ăn rất ngon, rượu thì hoàn hảo. Rogers đã hoàn thành công việc của mình một cách tuyệt diệu.Tất cả các vị khách đều có tâm trạng vui vẻ và họ bắt đầu chuyện trò rôm rả. Quan tòa Wargrave cảm thấy phấn chấn sau vài ly rượu porto trở nên hóm hỉnh và hăng say để mỉa mai; Bác sĩ Armstrong và Tony Marston vui vẻ lắng nghe, cô Brent trò chuyện với Tướng Macarthur; họ đã tìm ra những điểm chung r
ất h
ợp nhau. Vera Claythorne đã hỏi ông Davis những điều rất hợp lý về Nam Phi. Ông Davis biết rất rõ chủ đề này. Lombard theo dõi cuộc trò chuyện của họ. Một đôi lần anh chợt ngước lên và mí mắt nheo lại. Thỉnh thoảng, anh kín đáo nhìn quanh bàn và quan sát những vị khách khác.Đột nhiên, Anthony Marston buông ra lời nhận xét:-Những bức tượng nhỏ này thật quái dị nhỉ?Ở giữa chiếc bàn tròn, những bức tượng nhỏ bằng sứ được đặt
trên chiếc đĩa bằng thủy tinh.
-Những chú bé da màu, Tony nói. Đảo Người Da Màu. Tôi đoán ý tưởng xuất phát từ nơi này.Vera nghiêng người về phía trước. – Đúng là ngộ thật. Tất cả là bao nhiêu người ? Mười người phải không?-Vâng, mười người .Vera kêu lên:-Trông chúng thật buồn cười. Đây là mười chú bé da màu
trong bài hát ru. Trong phòng ngủ của tôi, bài hát được đóng khung và treo phía trên lò sưởi.- Trong phòng tôi cũng vậy, Lombard tuyên bố.-Trong phòng tôi nữa!-Trong phòng tôi nữa!-Và cả trong phòng tôi nữa!Mọi người đều hùa vào nói cùng lần.- Ô! Ý tưởng này cũng ng
ộ đấy chứ nhỉ, Vera
nói. Thẩm phán Wargrave càu nhàu: –Đúng ra, chuyện đó như đùa với trẻ con. Rồi ông ta rót một ít rượu porto vào ly.Emily Brent liếc nhìn cô Claythorne; Vera Claythorne gật đầu trả lời và cả hai đứng dậy.Trong phòng khách, qua khung cửa sổ sát đất mở ra sân thượng, ta nghe tiếng sóng vỗ vào vách đá.-Tôi thích nghe tiếng rì rào của biển, Emily Brent
nói. – Còn tôi thì rất ghét, Vera trả lời rất xẵng.
Cô Brent nhìn cô , vô cùng ngạc nhiên. Vera đỏ mặt và nói thêm, kiềm chế cảm xúc: – Ở đây vào một ngày giông bão thì khó mà ổn được…Emily Brent đồng ý với điều này và nói: – Ngôi nhà phải đóng cửa vào mùa đông. Trước tiên, những người giúp việc không chịu ở lại vào mùa Đông. Vera lẩm bẩm: – Mùa nào cũng khó tìm được bất cứ ai muốn sống trên đảo. Emily Brent: – Bà Oliver thật vui mừng khi tuyển được những người giúp việc trong ngôi nhà này: cô phụ trách nấu ăn là một đầu bếp xuất sắc. Vera nghĩ thầm :- Thật không thể tưởng được rằng người lớn tuổi cứ lẫn lộn tên gọi như thế! Cô nói : -Bà Owen thật may mắn. Emily Brent có mang theo phụ tùng để thêu thùa trong túi xách. Đang định xâu kim, cô chợt dừng lại và quay sang cô bạn:-Owen? Cô vừa nói Owen phải không? -Đúng. – Từ xưa đến giờ tôi chưa bao giờ nghe thấy tên đó. Vera mở to mắt. -Thật vậy sao?… Cô chưa nói hết câu. Cánh cửa vừa mở và những người đàn ông đang bước vào phòng khách. Roger theo sau, trên tay là khay để những cốc cà phê.Thẩm phán đến ngồi cạnh Emily Brent và Armstrong thì bên cạnh Vera. Tony Marston bước về phía khung cửa sổ sát đất, vẫn mở rộng. Blore ngắm nhìn một bức tượng đồng với vẻ ngạc nhiên ngây ngô, tự hỏi liệu những hình khối góc cạnh này có thực sự thể hiện cơ thể của một người phụ nữ hay không.Tướng Mac Arthur, quay lưng về phía lò sưởi, vân vê bộ ria mép ngắn bạc trắng của mình. Bữa tối rất ngon và
ông rất hài lòng vì đã đến theo lời mời. Lombard lật và lướt xem qua tờ báo Punch trên một chiếc bàn gần tường, cùng với những tờ báo khác. Người phục vụ đến mời thực khách dùng cà phê đen đặc, bốc khói. Nhìn chung, tất cả các vị khách sau bữa ăn thịnh soạn và ngon miệng này đều hài lòng với cuộc sống và với chính mình. Kim đồng hồ chỉ chín giờ hai mươi. Không khí im lặng bao trùm cùng khắp… .. một sự im lặng của sự thoải mái dễ chịu. Giữa không gian tĩnh mịch ấy, một giọng nói vang lên… đột ngột, huyền bí và gay gắt:
–Thưa quý ông quý bà. Xin hãy yên lặng!
Ai nấy đều giật nẩy mình. Mỗ
i người nhìn xung quanh mình, quan sát người bên cạnh và nhìn chằm chằm vào bức tường. Ai đang nói vậy? Giọng nói tiếp tục, mạnh mẽ và rõ ràng:—Quý vị bị tố cáo về những tội danh như sau:
–Anthony Marston từng cán chết 2 em nhỏ trong lúc lái xe bạt mạng. –Thomas và Ethel Rogers từng cố tình bỏ mặc người chủ của mình ốm yếu đến chết để vợ lấy tài sản thừa kế. –John Mac Arthur từng ra lệnh cho người tình của vợ mình- một sĩ quan trẻ tên Arthur Richmond tham gia một nhiệm vụ tự sát trong chiến tranh để gián tiếp giết anh ta. –Emily Brent từng đuổi một cô gái giúp việc nghèo khi cô mang bầu, khiến cô đi tới chỗ tự vẫn. — Lawrence Wargrave từng kết án tử hình Edward Seton vì tội giết người mặc dù có bằng chứng cho thấy anh ta vô tội. –Edward Armstrong từng phẫu thuật trong lúc say rượu khiến cô gái bệnh nhân qua đời ngay trên bàn mổ. –William Blore từng đưa ra bằng chứng giả để tòa án kết tội một người tham gia vụ cướp nhà băng, người này sau đó đã chết trong tù. –Philip Lombard từng bỏ rơi đoàn tùy tùng 21 người bản địa khiến họ chết đói ở châu Phi. –Vera Claythorne từng cho phép Cyril Hamilton bơi ra quá xa khiến cậu bé bị chết đuối. C
ô là bảo mẫu của cậu bé.
–Marion Marshall. Bị buộc tội chịu trách nhiệm về cái chết của nữ diễn viên đồng thời là người tình, cô Beatrice Taylor. Các bị cáo có lời bào chữa nào không?
Tiếng Nói bỗng im bặt-======
Câu chuyện :
Cuối năm 1930, có 8 vị khách được mời nghỉ tại ngôi biệt thự trên Soldier Island, một hòn đảo nằm trơ trọi ở Sticklehaven, ngoài khơi vùng Devon, Anh Qu
ốc. Một cặp vợ chồng bí ẩn, Owens, gởi thư mời tám người không quen biết nhau thuộc đủ mọi tầng lớp và lứa tuổi đến một hòn đảo mà họ làm chủ, một hòn đảo nằm trơ trọi ngoài khơi vùng Devon. Trên hòn đảo khô khan này, một dinh thự sang trọng được xây dựng đã khơi dậy sự tò mò của các phóng viên người tỉnh Luân đôn và gây ra nhiều cuộc thảo luận. Do đó, những vị khách tò mò bị cám dỗ bởi viễn cảnh có một kỳ nghỉ thú vị. Sau khi được ông Fred Narracott chở tới đảo, họ nhận ra rằng chủ ngôi biệt thự (người được cho là đã mời họ) không có mặt, đón tiếp họ là hai người quản gia, cặp vợ chồng Thomas và Ethel Rogers. Trong bữa ăn đầu tiên, một giọng nói bí ẩn tiết lộ điểm chung của họ: tất cả họ đều phải chịu trách nhiệm về cái chết của ai đó, nhưng đã trốn thoát khỏi tòa án.Ở giai đoạn này, khung cảnh của câu chuyện đã được đặt ra. Từ lúc đó trở đi,
họ bị cô lập hoàn toàn, không ai trong số họ có thể thoát khỏi định mệnh của mình.Lần lượt, họ sẽ bị sát hại một cách có phương pháp, theo cách làm nhớ đến những lời trong một bài đồng dao dành cho trẻ em. Con sói đang ở trong đàn cừu, liệu họ có thành công trong việc vạch mặt nó không?
Quan điểm của tôi : Agatha Christie nói về tác phẩm này: “Tôi viết Mười Người Da Đen Nhỏ vì độ khó của chủ đề đã mê hoặc tôi. Mười người phải chết mà không trở nên lố bịch hoặc vụ giết người trở nên rõ ràng. Tôi viết cuốn sách này sau rất nhiều lần lên kế hoạch và tôi hài lòng với kết quả đạt được. Rõ ràng, minh bạch nhưng vẫn có lời giải thích hợp lý; th
ật ra, phải mất một đoạn kết để giải thích sự việc. »Quả thực, như thường lệ, Agatha Christie cung cấp cho chúng ta tất cả manh mối cần thiết để giải quyết bí ẩn, nhưng tôi sẽ chịu thuabất cứ ai tìm ra kẻ sát nhân ngay lần đầu tiên họ đọc cuốn tiểu thuyết… Sự hồi hộp tột độ, cho đến trang cuối cùng. Người đọc được đắm mình trong khung cảnh hấp dẫn của một hòn đảo khắc nghiệt, không hiếu khách, một tảng đá bị gió cuốn đi, nơi những sự kiện lần lượt diễn ra …. Các vụ giết người được dàn dựng như theo một vở kịch trên sân khấu, trong bầu không khí đè nặng bởi nỗi thống khổ và hoang tưởng của các nhân vật. Tâm lý của mỗi nhân vật đều được tác giả khai thác một cách xuất sắc: lời kể được phong phú hơn, đoạn kết trở nên lôi cuốn hơn…Dự án mưu đồ rất xảo quyệt , phức tạp một cách đáng ngạc nhiên, nhưng về cách viết vẫn rất đơn giản, dễ tiếp cận với mọi người-Nói tóm lại, tôi đã trải qua khoảng thời gian tuyệt vời khi làm bạn với cuốn sách này. Tôi đã đọc rất nhiều tiểu thuyết của Agatha Christie vào lứa tuổi thiếu niên của mình và truyện này vẫn là một trong những truyện mà tôi yêu thích, ngang cùng với “Án Mạng Trên Tàu Tốc Hành Phương Đông“. (Murder on the Orient Express/Murder on the Calais Coach -1934) Nhược điểm duy nhất: một số câu nói sáo rỗng đã lỗi thời về người Do Thái và người Da Đen.
Marie (beq-)
VTLV VÔ VÙNG THƯƠNG TIẾC NHÀ VĂN THÂN HỮU Nguyễn Hoàng Quý. Anh Ra Đi Để Lại Nỗi Buồn Lớn Cho Bao Người. KÍNH MỜI ĐỌC BÀI VIẾT GẦN ĐÂY NHẤT CỦA ANH: Roma/La Mã -NGUYỄN HOÀNG QUÝ
VTLV THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG GIA ĐÌNH VÀ BẰNG HỮU NHÀ VĂN NGUYỄN HOÀNG QUÝ
MỜI ĐỌC NHỮNG CHIA SẺ TIẾC THƯƠNG NHÀ VĂN NGUYỄN HOÀNG QUÝ
VĨNH BIỆT THẦY GIÁO NGUYỄN HOÀNG QUÝ
Sáng nay, con đã rất bất ngờ khi biết tin Chú đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 06 Tết Giáp Thìn khi mùa Xuân vẫn còn vương đầy trong ngôi nhà bình yên và ấm áp tình người của Cô Chú. Dù chỉ biết Chú qua FB và chưa lần nào có dịp được gặp gỡ Chú ở ngoài đời nhưng khi biết tin Chú mất, con đã vô cùng bàng hoàng và sửng sốt, huống chi là gia đình và những người thân của Chú đang phải trải qua một nỗi đau mất mát quá lớn.
Qua những trao đổi trên trang cá nhân của mình, Chú Nguyễn Hoàng Quý không chỉ là một người chồng, người cha mẫu mực của gia đình, Chú còn là một Thầy Giáo chân chính có nhiều kiến thức sâu rộng. Với phẩm chất khiêm tốn và cách sống chân thành tận tuỵ, Chú được nhiều thế hệ học trò và bạn bè FB quý trọng và kính nể. Dù đã về hưu nhưng Thầy giáo Nguyễn Hoàng Quý vẫn luôn thao thức trăn trở cho thời cuộc với một tình yêu đất nước sâu sắc.
Con thật may mắn khi đã có một người bạn lớn như Chú luôn đồng hành và đồng cảm với những bài viết của con. Con sẽ không bao giờ quên những dòng tin nhắn thăm hỏi và động viên con rất chân thành của Chú. Con nhớ có một lần, con đã đăng bài viết về một vị sư đi bán bánh chay dạo tại Nha Trang để giúp Chùa có thêm thu nhập trang trải chi phí hoạt động và nuôi thêm một số trẻ em mồ côi, có hoàn cảnh cơ nhỡ. Chú sau đó đã nhắn tin cho con và nói rất cảm động về nội dung bài viết. Chú còn hứa sẽ đến ngôi Chùa này để gặp trụ trì và để con có thêm tư liệu mới viết bài. Chú hứa và đã luôn giữ đúng lời hứa của mình với tất cả trách nhiệm, sự uy tín và phẩm chất thiện lương hiếm có trong cõi mạng xã hội vốn dĩ phức tạp và xô bồ.
Mới Tết Giáp Thìn này thôi, Chú còn tag tên con trong status chúc Tết của Chú.
Cách đây 4 ngày Chú vẫn còn tương tác và trả lời các comment trên FB, Chú vẫn còn đang nhiệt huyết lên kế hoạch gặp mặt bạn bè cựu sinh viên trường Lương Văn Can – Huỳnh Thúc Kháng sau Tết …
Chú là sự kết nối giữa mọi người mà giờ đây Chú đã rời xa….
Ai nói FB là ảo còn với con những gì Chú đã sống và thể hiện trên mạng đều rất chân thật. Một người bạn lớn trên FB dù con chưa hề gặp mặt nhưng sự ra đi bất ngờ vĩnh viễn của Chú lại làm con rơi nước mắt…
Chú ra đi và sẽ để lại một khoảng trống vô hình khó có thể lấp đầy cho gia đình và những người bạn luôn thương kính Chú.
Con xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình Chú, đặc biệt là đến cô Hoang Thi Kim Ngan, người Vợ mà Chú luôn kề cận và luôn nhắc đến với sự trân trọng yêu thương. Con mong Cô cố gắng giữ sức khỏe và giữ tinh thần vững vàng để sớm vượt qua nỗi đau mất mát lớn lao này.
Nguyện cầu linh hồn Thầy Giáo Nguyễn Hoàng Quý được an nghỉ nơi vĩnh hằng. Thành kính phân ưu cùng gia quyến.
Một người bạn nhỏ trên Facebook
Cậu Bảy ơi,
Nếu như cậu biết rằng những bà chị già của cậu, đám cháu của cậu đã bất chấp chạy xe trong đêm để vô với cậu – khi vé máy bay hay vé tàu để mua vào những ngày Tết là điều không thể … có nằm mơ con cũng không thể nghĩ là cậu đã bỏ cuộc chơi, bỏ tụi con mà đi…
Những đứa cháu ruột, cháu dâu, cháu rể U70, U60 của cậu, với vô số nếp chân chim, nếp nhăn trên mặt, có vẻ như đủ kinh nghiệm để sát phạt thương trường, đủ bản lĩnh để điều khiển mọi cuộc chơi, đã choáng váng, xơ xác khi mất cậu…
Cậu biết không, đôi khi cậu như một cây gậy, một chỗ dựa vô hình cho anh em tụi con trong hành trình cuộc đời ngắn ngủi nhưng cũng dài dằng dặc này… Cậu Cả, Mạ con, Dì Năm thực sự tê liệt, suy sụp khi mất cậu…
Với gia đình nhỏ của cậu, vĩnh viễn không có gì bù đắp nỗi sự đau đớn và mất mát của mợ và gia đình các em… tụi con thực sự tri ân tấm lòng của bà con họ hàng, dòng tộc, các cô, chú, cậu, dì, anh chị, em, cháu từ khắp các miền đất nước, các tình thân, yêu, quý, từ nước ngoài đã thương quý và đau xót khi cậu ra đi… và cũng vạn lần tri ân đến bạn bè, đến ngàn ngàn cựu học sinh của cậu mợ… và còn với bao nhiêu mối quan hệ xa gần mà gần 75 năm sống, cậu đã yêu quý, đã tận tuỵ với tất cả, về tất cả…
Cậu cũng không bao giờ nghĩ cậu sẽ vĩnh viễn không có mặt trong hội khoá bạn bè cựu sinh viên Lương văn Can- Huỳnh Thúc Kháng sắp tới của cậu, mà con nhớ cậu đã rất hân hoan, rất hạnh phúc khi nói về… Cậu mất rồi, đám cháu của cậu vẫn sẽ tiếp tục bước tiếp nhưng giữa những cuộc vui, những nói cười, là nỗi trống hoang hoác trong lòng tụi con, mà đâu đó trên những chặng đường đời, là một sự trống vắng kinh khủng đó cậu… chấm dứt tất cả những cuộc vui tưng bừng khi cậu về nhà, vĩnh viễn đám con cháu không còn mong đợi ngày cậu về để mà đón, tiễn….
75 năm, cậu đã sống rất NGƯỜI, với tình thương, sự tận tụy dành cho mọi người, với sự uyên bác, với một tầm kiến thức mà đám cháu tụi con không với tới được… dù muốn hay không tụi con cũng phải chấp nhận sự mất mát này… dù đau đớn bao nhiêu đi nữa tụi con cũng phải chấp nhập chia li là điều không thể tránh khỏi… nhưng anh em tụi con thật sự thấm nỗi đau mất mát người thân như thế nào!
Đường về của tụi con thăm thẳm xa, thăm thẳm buồn, thăm thẳm lệ rơi…. rứa mà cậu đành…..
Cháu của Cậu Nguyễn Hoàng Quý
THƠ GỬI THẦY
Gửi thầy lại vòm chiều chủ nhật
Nơi lưu giữ ân tình một thuở
Giờ đây ghi lại dấu bụi mờ
Xin trả lại dòng sông sử lịch
Người lái đò chèo lái thân thương
Vọng kính tiễn người lần sau cuối
Về lại nơi đất mẹ thiêng liêng
*
Minh Thư vọng bái
Cậu Bảy ơi,
Hôm nay là thất thứ ba của cậu.. con đã xin phép người viết đưa bài này lên- như một nén tâm nhang gửi cậu … ở một nơi nào đó, thong dong và bình yên, con chắc cậu sẽ đọc, sẽ vui và hạnh phúc với những tình cảm yêu quý của rất nhiều người dành cho cậu, những ân tình cậu đã gieo rồi gặt giữa đời… những người thân yêu, những đứa cháu của cậu, vẫn nhói buốt, vẫn những giọt nước mắt lặng lẽ khi nhớ cậu… không thể thay đổi, không thể làm bất cứ một điều gì được nữa cho cậu, khi cậu đã ra đi… cám ơn em Hoa Kim Duong đã dành cho cậu chị một tình cảm rất ĐẸP….
ĐẦU XUÂN …ĐẾN THĂM NHÀ CẬU 7
Thế rồi con cũng đến được địa chỉ 96 – Nguyễn Trãi – Diên Khánh – Khánh Hòa sau 12 tiếng đồng hồ lái xe ngược xuôi trên quốc lộ 1A ngày mùng 7 tết. Cờ tang và những vòng hoa nhạt nhòa trong ráng chiều. Cậu ở đấy, tinh tấn bên lẵng hoa Cẩm Chướng màu hồng rất đẹp. Cô Quỵ, Mợ, Na,Tý, cháu của Cậu và cả những học trò của cô Quỵ đều có mặt đầy đủ… vậy mà Cậu nằm im, không chịu ra tiếp khách giúp Mợ, không chịu giúp Mợ một tay… đã biết Mợ cần hỗ trợ … mà sao Cậu không nói gì rồi lặng yên nằm xuống.
Con đã xuống bếp, ngồi bên chiếc bàn ăn, nơi mà Cậu khoe ai cũng khen khi ưu tiên sửa phòng bếp trước tiên vào năm 2021, con đứng nhìn ra khoảng sân phía sau, những quả Cóc xanh non trĩu quả ở góc hàng rào, bên hông nhà những cây Thiết Mộc Lan vẫn xanh nhờ Cậu chăm sóc chu đáo. Ngồi nhìn bộ móc khóa Cậu sưu tầm treo trên tường, những bức hình của Cậu Mợ, của các cháu mà lòng con quặn thắt. Con ân hận vì trong lòng đã lên kế hoạch đến thăm Cậu Mợ mà không báo trước để bất ngờ… Thì bây giờ con đã đến, có cả con trai của con nữa… vậy mà Cậu chỉ nằm đó không nói, không cười, không hỏi thăm chi cả. Đúng là Cậu đã bỏ cuộc sớm quá. Dẫu biết rằng CHỈ CÙNG NHAU ĐI MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG là quy luật, con đã không khóc thương bi lụy khi biết tin mà ngược lại đã rất vững vàng quay xe, bình tĩnh nhất để mong sớm đến nhà Cậu để trầm mình trong những hồi ức tươi đẹp về Cậu. Một đêm ở lại Diên Khánh, sáng sớm đi dọc con đường bên bờ sông Cái – con đường mà Cậu đi bộ vào sáng sớm mỗi ngày, đường Nguyễn Trãi có nhiều quán ăn sáng, nhiều món ngon như chị Hằng từng rủ rê cùng nhau đến nhà Cậu để ăn, để tám…, nhưng bây giờ thì hai chị em cùng thốt lên “KHÔNG TIN LÀ CẬU ĐÃ MẤT” và để những giọt lệ tuôn trào.
Trước khi rời khỏi Diên Khánh, con bước lên những bậc tam cấp bằng gỗ để lên gác, con muốn thăm quan nơi Cậu làm việc, nơi lưu giữ DẤU CHÂN QUA của đại gia đình và cuộc đời Cậu, con đã nhìn thấy những quyển sách được bọc trong nilon cẩn thận để trên kệ sách – những quyển sách mà con sẽ mượn đọc khi nghỉ hưu như lời nói bông đùa năm nào. Khi chia tay, con cầm bàn tay gầy guộc của Mợ và Na nói rằng Cậu sẽ không mất đi trong tâm tưởng của chúng ta, Cậu sẽ ở bên để động viên, để khuyên răn và truyền năng lượng tích cực, trao yêu thương đến tất cả mọi người, bởi Cậu là NGƯỜI UYÊN BÁC- LÀ NGƯỜI NAM CHÂM!
Vĩnh biệt Cậu!
con phải đi thôi, phải về lại Đà Nẵng, tại Cậu không đón con, không tiễn con thì con phải về, con sẽ không chờ thời khắc lúc 15 giờ ngày 18 tháng 2 năm 2024 (nhằm ngày mùng 9 tết năm Giáp Thìn), con đi qua những tiệm thuốc đóng cửa hôm nào, những con đường đã lưu DẤU CHÂN QUA của Cậu mà trong lòng tràn ngập lòng biết ơn!
Cảm ơn cuộc đời cho con được gặp Cậu, được kết nối với mọi người trong đại gia đình của Cậu Mợ, để khi Cậu nằm xuống, con vẫn được bao bọc ấm áp trong tình thân của các Anh Chị nhà Cậu Cả, Cậu Hai, đặc biệt là Cô Quỵ, Cô Ba, Các Dì và Cậu của Na, Tý …
Biết rằng sẽ chông chênh trong khoảng thời gian dài phía trước, nhưng con và mọi người sẽ quen dần với sự thiếu vắng của Cậu, sẽ mạnh mẽ và kiên cường, sẽ làm những việc thiện để trong lòng bình an như Cậu đã từng sống và chia sẻ.
Con và mọi người sẽ đọc những tác phẩm của Cậu trên Tương Tri, Trẻ hoặc Diễn đàn Lương Văn Can – Huỳnh Thúc Kháng, đặc biệt là Hội khóa sắp đến tổ chức ở Nha Trang.
Tạm biệt ngôi nhà thân thương của Cậu với lời cầu nguyện “Hãy an nghỉ Cậu nhé”.
Con tin rằng ở thế giới bên kia những điều tốt đẹp luôn đến với Cậu, bởi khi còn sống Cậu đã sống RẤT ĐẸP!
Đà Nẵng, ngày 18 tháng 2 năm 2024 Cháu Dương Thị Kim Hoa
THƠ THÁI NỮ LAN
Anh Quý và Lan
Cái băng aid không đủ khả năng
Để dán qua đại dương
Hai phương trời cách biệt
Nhiều chục năm mất dấu
Mới tìm lại được nhau
4 năm qua Anh thành người anh/
người bạn lo cho em
Từ khi a Thái của L ra đi
8 năm rồi
Anh Q Thăm hỏi dặn dò …
Đùng một cái ! Im hơi !
Buồn quá chị ơi!
Thái Lan
Nguyễn Hoàng Quý và – Keychain Collection, anh ấy vừa gắn xong hôm Dec 2023, trước khi lìa bỏ cõi đời.
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
“ Đang là Mùa Xuân chứ có phải mùa thu đâu Quý ?
Mùa Xuân tươi đẹp mà , sao Quý lại hát một khúc ca buồn nhất trong Bài ” Mùa Thu Chết ” rứa Quý hè ? Tối mồng 2 Tết bạn gọi điện thoại , cuộc điện thoại đầu tiên trong năm mới và cũng là cuộc điện thoại cuối cùng trong cuộc đời .
Chỉ ” nghe ” thôi như bình thường , sao lần này bạn không chịu , bạn bắt mình phải video call . Khuôn mặt bạn hiện lên trên màn hình chiếc điện thoại Iphone , với nụ cười rạng rỡ . Bạn khoe những nhánh hoa mùa Xuân nhà mình . Rồi bạn nói qua chuyện Hội khoá sắp tới , bạn nói ” N dứt khoát phải đi ” , khi thấy mình còn ngần ngừ . Bạn nói thêm sẽ không còn lần nào nữa đâu . Lời nói như một điềm tiên tri . Chuyển máy cho Kim Ngân . Ngân vẫn yêu đời , lạc quan dù sau một năm dài điều trị . Cả hai đều tươi tắn như Mùa Xuân , chuyển cho mình thật nhiều năng lượng . Vậy mà …
Mùa Xuân , không phải Mùa Thu chết, mà vẫn có một khúc hát nghẹn lòng . ” Từ nay mãi mãi mãi không thấy nhau ” .
Vĩnh biệt Hoàng Quý .
Chia sẻ nỗi đau , nỗi mất mát không gì bù đắp được với Kim Ngân .
Nếu được ở bên cạnh lúc này , mình muốn cầm lấy tay Ngân và hô khẩu hiệu ” Cố lên Ngân ơi ! “
Đặng Thị Thanh Nhã
MỜI ĐỌC BÀI VIẾT Roma/La Mã -NGUYỄN HOÀNG QUÝ
Hồi nhỏ, vào tiểu học tôi đã làm quen với các con số và phép tính cộng, trừ, nhân, chia. Lên lớp trên, biết thêm các số La Mã. Cái tên “La Mã” ngày ấy không gợi lên một ý nghĩ gì. Cho đến khi học sử địa, thủ đô Roma phiên thành La Mã, rồi “đế quốc La Mã,” tôi mới gắn tất cả những từ, những khái niệm đó với nhau để thành cái biết sau này. Đi Roma/ La Mã, một kinh đô có tuổi đời hơn 28 thế kỷ này, với tôi là một hạnh phúc lớn!.
Hồi nhỏ, mẹ tôi mua sữa “hiệu Con chim” (Nestle) dung tích bằng 2/3 lon sữa đặc sau này. Sau lại mua sữa Mont Blanc hình quả núi có tuyết trắng phủ lên. Đi học, biết đó là núi cao nhất trong dãy núi Alps ở Châu Âu. Trên chuyến bay của hãng hàng không Air Italia từ Thụy Sĩ đi Roma, nhìn qua cửa sổ bên trái máy bay tôi được nhìn thấy tuyết trên đỉnh núi, không phải Mont Blanc nhưng có cảm giác như mình đọc “Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro”, bản dịch từ cuốn The Snow of Kilimanjaro của Ernest Hemingway (dù đây là một tác phẩm nặng tính triết lý).
Khi dạy lịch sử cổ đại lớp 10 sau 1975, trong bài “La Mã cổ đại” có nói đến Đấu Trường La Mã (Colosseum) là nơi thi đấu giữa các võ sĩ giác đấu (với nhau hoặc với thú dữ). Cứ ngỡ là nơi này cũng chỉ là một sân khấu lộ thiên bình thường. Đến thăm mới thấy đây là một công trình xây dựng vô cùng to lớn được đưa vào sử dụng từ năm 80 sau CN này có sức chứa lên đến 60.000 người. Colosseum có hai vòng tường. tường ngoài cao tương đương một ngôi nhà 15 tầng (48m), dài 189m và rộng 156m. Tiếc là chiến tranh và động đất khiến nơi này chỉ còn là phế tích!. Có tận mắt chứng kiến những khối đá xây tường, những cây cột đồ sộ ở đây người ta mới kinh ngạc về trí tuệ (trong việc thiết kế) và sức người (trong việc xây dựng) ở một thời đại chưa biết gì đến máy móc.
Tôi đã nhiều lần xếp hàng nhưng chưa bao giờ trong đời như lần xếp hàng đến thăm Cung điện Tòa Thánh Vatican vừa rồi. Mặc dầu đã được nghe nói đến và được con gái, con rể báo trước vì cháu đã từng đi nhưng vẫn không thể nào tưởng tượng nỗi: “Có thể phải chờ lâu vì xếp hàng cả cây số”. Trên con đường dẫn tới bờ thành Vatican, từ lúc 9h30AM khi tôi đến đã có đến 3 hàng sát nhau trên lề và một hàng trên lòng đường theo kiểu zig zag dài chừng 300m/hàng. Hết đoạn này là đến lề đường bên ngoài bờ thành hơn 1200m nữa. Tính tròn số phải xếp hàng đi bộ gần 2.5km mới đến cổng thành! Lạ một điều là đi xa là thế, chờ đợi là thế nhưng không hiểu sao không thấy bực bội mà lòng vẫn cứ hân hoan, vui vẻ!
Ở Vatican có 3 nơi để du khách chiêm ngưỡng: Bảo tàng Vatican bao gồm cả Nhà Nguyện Sistina (Capella Sistina), Khu vườn Vatican (Giardini del Vaticano) và Vương Cung Thánh Đường Thánh Phê rô (Basilica S. Pietro). Bảo tàng trưng bày hiện vật cổ đại Ai Cập và Cận Đông, Bình cổ Etruscan, Hy Lạp La Mã cổ đại, Cổ vật Ki Tô giáo, Nghệ thuật thế kỷ 12-18, thế kỷ 19-21 . . . Chừng như du khách dành nhiều thời gian nhất cho Nhà Nguyện Sistina là nơi trưng bày các bích họa của Michelangelo mà nổi tiếng nhất là bức “Ngày Phán xét cuối cùng” và đây cũng là nơi khách đông đảo nhất, nhìn ngắm lâu nhất. Để giữ sự trang nghiêm nơi tôn kính này, có biển báo bên ngoài và khách luôn được nhắc giữ im lặng, không được chụp hình nhưng đều không tránh khỏi. Tôi tôn trọng yêu cầu này nên chỉ lấy hình trên net để minh họa.
Phải ra ngoài rồi trở lại gần điểm xuất phát lúc sáng khách mới được vào Vương Cung Thánh Đường Thánh Phê Rô. Lại cũng xếp hàng rồng rắn, chờ lâu dưới ánh nắng gay gắt của buổi chiều khách mới qua kiểm tra an ninh để vào được Thánh Đường. Có rất nhiều nơi để chiêm ngưỡng trong đó có mộ phần của Đức Thánh Cha Jean Paul II.
Không thể nào diễn đạt hết lòng kính ngưỡng của mình trước những gì được nhìn thấy nhưng lòng vẫn thầm cầu mong cho thế giới bình an và dân mình thoát khỏi hiểm họa mất nước đang cận kề.
Ra về, nghe tiếng chuông từ Thánh Đường đổ hồi trước giờ lễ, nhìn mấy chú bồ câu rỉa lông trên trụ đèn hai bên quảng trường, không hiểu sao nghe lòng mình bình an và thanh thản đến lạ!01/10/2019 – Nguyễn Hoàng Quý
PHỤ BẢN:NỘI TÔI
BÀI VIẾT “NỘI TÔI” CỦA ÁI NỮ CỐ NHÀ VĂN NGUYỄN HOÀNG QUÝ – VTLV XIN CHÚC MỪNG VÀ MONG CÂY BÚT TRẺ NÀY HÃY NỐI BƯỚC PHỤ THÂN ĐỂ BẢO TỒN VIỆT NGỮ VÀ VĂN HÓA VIỆT NAM
Ảnh minh họa
NỘI TÔI
Nguyễn Hoàng Thảo Nguyên
“Con đi góc biển, chân trời/ Trong tim không cạn những lời Nội ru” (*)
Lần này về thăm, Nội chỉ cười tiễn tôi đi mà không còn dẫn tôi ra ngõ. Nội ơi! Năm nay Nội tròn 100, cái tuổi ao ước của một đời người, chẳng phải mọi người vẫn hằng chúc nhau bách niên giai lão đó ư?
Với tất cả con cháu trong gia đình, Nội là tấm gương của một mẫu người cực kỳ sạch sẽ, vừa phải và sắc sảo trong từng lời ăn tiếng nói, luôn nhìn thấu đáo và nhiều mặt của mọi vấn đề.
Sinh ra và lớn lên rồi làm dâu đều trong những gia đình khá giả (có thể nói là giàu có) của thời bấy giờ, đi đâu cũng được võng rước kiệu đưa. Từ nhà chồng về thăm cha mẹ ít ngày, chú cún cũng được cho theo, đủ thấy thuở ấy Nội được chiều chuộng ra sao, vậy mà tất cả những cách đối nhân xử thế của Nội ở đời rất chừng mực vừa phải, chứ không phải như những cậu ấm cô chiêu thường gặp trong phim xưa.
Tôi vẫn thường tự ngẫm với chính mình, được đọc bao nhiêu là sách hay, rồi “chicken soup”, rồi được tham dự bao nhiêu là khóa huấn luyện về các kỹ năng mềm, vậy mà không biết mình được bao nhiêu phần của Nội.
Từ bé, và đến tận bây giờ, tôi đã và vẫn học ở Nội rất nhiều, có thể chỉ gián tiếp thôi qua những câu chuyện Bố kể về Nội, hay những lời nhắc nhở thường xuyên của Nội “Kiến bất thủ như tầm thiên lý” khi thấy mọi người cứ cuống cuồng đi kiếm đồ nọ vật kia, không biết đang được cất giữ ở đâu. Nội cũng rất kỹ càng trong ăn uống, thường xuyên nhắc nhở bọn tôi “Ăn vô thì dễ mà lấy ra thì khó”. Cái thời ăn hàng của chị Trang (chị họ) và tôi, cóc xanh thì còn được Nội hoan nghênh vì tính giải cảm, chứ mít thì tối đa là “3 múi thôi con“.
Dù chỉ về thăm Nội mỗi dịp hè, nhưng những tình cảm gắn bó về quê Nội vẫn thấm đẫm tim tôi. Thuở những năm 198x, chưa có điện thoại nhưng mỗi lần gia đình tôi ở xa về ở lại nhà Nội là cả đại gia đình, nhà bác Cả, bác Hai, cô Ba, cô Năm và tất cả các anh chị đều nhắn nhau ghé Nội để thăm gia đình tôi. Đêm trước ngày chúng tôi đi lại, còn bịn rịn hơn và cả đại gia đình lại ghé lại chào tạm biệt không sót một ai. Tôi nghe kể lại năm tôi lên 3, cô Ba còn đạp xe đạp chạy theo xe đò dưới trời mưa bay bay tiễn tôi đi vì thương quá.
Năm tháng dần trôi, học thi, ra trường, đi làm, lấy chồng, học lên nữa rồi sinh con, những lần về thăm quê Nội của tôi cũng thưa dần.
Và Mẹ, luôn nhẹ nhàng nhắc nhở chị em tôi “Con coi gìn giữ, hâm nóng tình gia tộc”. Có lẽ, tình gia tộc dù thỉnh thoảng vì vài lý do cũng làm tôi cũng nhức đầu đôi chút, nhưng quan trọng hơn, nó đã lớn cùng tôi, nuôi dưỡng tôi, cho tôi một miền quê nồng ấm tình họ hàng để quay về và nạp lại năng lượng cho một hành trình dài phía trước.
Ở nơi tôi đang sống, tất cả những người tiếp xúc với tôi lần đầu đều bảo tôi là người Hongkong, Singaporean hay Malaysian, nhưng tôi vẫn phải đính chính rằng mình là người Việt. Vì sao ư, vì đó là nơi Nội tôi đã sinh ra Bố tôi, rồi Bố Mẹ sinh ra tôi. Vì sao ư, vì đơn giản tôi yêu Nội và đại gia đình mình. Vì tên tôi là một nhánh trong cái cây phả hệ lớn ấy, chỉ tồn tại ở Việt Nam mà thôi, chứ không ở bất kỳ một nơi nào khác trên thế giới rộng lớn này.