BẦU CỬ MỸ: Hệ Thống Đại Cử Tri – Những Ý Kiến Ủng Hộ Và Chỉ Trích – Từ Thân Hữu HÀ GIANG.




THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA: LỜI BÀN THI SĨ -Thơ CAO MỴ NHÂN và Thơ Họa của Các Thi Sĩ Thân Hữu.

LỜI BÀN THI SĨ

Thứ sáu rồi ư ? Lại cuối tuần

Lại ngồi kiểm điểm, đếm gian truân

Từ nam ra bắc , rồi đông tiến

Tới viễn tây , nào thấy bóng xuân

*

Thế giới bao la, sao hạn hẹp

Mùa xuân như quả chín trên cây

Xuân là hoa lá, là tươi đẹp

Cho tất cả chi trái đất này

*

Nếu vậy thì vui, vui lắm chứ

Tại sao có vẻ giống bâng quơ

Phải vì xuân giấu niềm tha thứ

Nên ngác ngơ buồn, buồn ngác ngơ

*

Ngớ ngẩn rồi, thi sĩ tự phê

Tự khoe thiên hạ nỗi ê chề

Mỗi tuần thứ sáu hồn buông thả

Ra khắp phương trời, mới hả hê

*

Hãy đọc thơ ông Hàn Mặc Tử

Qua ông Bùi Giáng, Vũ Hoàng Chương

Ba người ba lối, nhưng coi thử

Quý vị nêu trên, bước một đường

*

Gàn dở hay nhìn đời chán nản

Thưa không, họ rất …rất yêu đời

Họ đi bất chợt, không ai cản

Khiến họ cam đành bỏ cuộc chơi …

Hawthorne Thứ Sáu 13 – 9 – 2024

CAO MỴ NHÂN

****

Thơ Họa:

BÁI PHỤC CÁC ĐẠI THI NHÂN

Thứ sáu người ơi, lại hết tuần

Đếm cười khôn xuể nỗi chuyên truân

Di Nam, giã Bắc đời trôi nổi…

Đất khách lạc loài chẳng thấy xuân.

*

Càng mở lòng ra, càng chật hẹp

Sầu thu lá rụng xác xơ cây

Trời quen mây trắng, lam chiều đẹp

Đất lạ , cô đơn tủi phận này…

*

Buồn mãi mà chi, đừng vậy chứ

Giữa đời sao lại cứ lơ quơ

Vào hàng, hội nhập quên vì thứ…

Năm tháng quen rồi, hết ngẩn ngơ

*

Ngẫm mình thấy ngán, lại cười phê

Tự ngoáy lời  ngông, thưỡn miệng chề…

Ngó xuống, kênh kênh, không đến nỗi…

Ngửa lên nín bặt, hết ha hê. 

*

Say ngâm thi phú bao thi tử

Men nhấp, môi thầm nhẩm mấy chương

Ngẫu hứng, hàn đây ta tác thử…

Vài câu đã hóc… luật thi Đường.

*

Rõ chán, mọn tài nên chóng nản

–Đâu như mặc khách sống  sênh đời

Văn phong thanh thoát , khôn gì cản…

Khiến gã teo hồn, bỏ ý chơi…

CAO BỒI GIÀ

   13-9-2024

***

RONG CHƠI CUỐI TUẦN

Mải đếm ngày qua, đợi hết tuần

Có hai ngày nghỉ, thoát chuyên truân

Tha hồ thư giãn cho bằng thích

Phơi phới như vừa trở lại xuân.

*

Công viên góc phố dù hơi hẹp

Vẫn mát vòm xanh những tán cây

Hoa cỏ lúc nào trông cũng đẹp

Cho ta yêu quá thế gian này.

*

Một mình đi bộ, đời vui chứ !

Rũ bỏ bao điều nghĩ quẩn quơ

Tưởng tượng mình là trang lữ thứ

Thấy gì cũng lạ, ngó lơ ngơ.

*

Một làn gió nhẹ cũng làm phê

Quên tuổi vào thu, nỗi muộn chề

Hớn hở tung tăng chân sáo nhảy

Đùa cùng vạn vật, hát ha hê…

*

Nhẹ nhõm bước chân người lãng tử

Bên mình chỉ một túi văn chương

Nghĩ thầm, lẩm bẩm rồi ngâm thử

Khoe với vòm cây, cỏ cạnh đường.

*

Hai ngày thả lỏng quên buồn nản

Lại thấy lòng yêu quá cuộc đời

Chẳng có còn chi là vật cản

Hàng tuần, tiếp nối cuộc rong chơi.

  Sông Thu

( 14/09/2024 )

***

TRẺ LÀM, GIÀ HƯỞNG.

Vất vả tăng ca suốt cả tuần

Hôm nay chủ nhật hết nan truân

Thảnh thơi ca hát cùng bè bạn

Nhảy nhót tưng bừng thuở tuổi xuân.

*

Đồng lương mỗi tháng tuy hơi hẹp

Cố gắng dụm dành tậu ít cây

Chăm sóc mỗi ngày hoa trổ đẹp

Lòng vui, hạnh phúc quá thân này.

*

Cuối tuần được dịp đi chơi chứ

Bơi lội,hẹn hò hết quẩn quơ

Siêu thị dạo mua thêm mấy thứ

Khi về, túi rỗng mới buồn ngơ.

*

Bình bầu từng quý mới là phê

Tiên tiến bị rơi, dạ não chề

Công sức bao ngày thành cát bụi

Mặt mày ủ rũ chẳng cười hê.

*

Làm xếp trong tay nhiều đệ tử

Yêu thơ một bụng chứa văn chương

Giải lao, ngẫu hứng ta bèn thử

Một khúc thi ca,quán vệ đường.

*

Cuộc sống khó khăn xin chớ nản

Dặn lòng,cố gắng chốn trường đời

Gian truân thử thách khôn ngăn cản

Tích lũy, về hưu nghỉ dưỡng chơi.

  LAN

(14/09/2024).

***

THI ĐƯỜNG GIAN NAN

Tập tễnh mần thơ suốt một tuần!

Bao ngày học hỏi lắm chuyên truân!

Lời thô ý mọn quên nhiều chữ

Ngán ngẩm nghe hồn chẳng thiết xuân!

***

Áo não buồn tênh vì nghĩa hẹp

Thôi đành bỏ bút dạo vườn cây

Quỳnh hoa, nhánh liễu màu xinh đẹp

Cảm tạ người ơi quá tuyệt này!

***

Quay vào dạ nhẩm nên mừng chứ!

Giấy mực trên bàn lại gắng quơ

Tỉ mỉ từng câu dò mọi thứ

Ân cần chỉnh luật khó làm ngơ!

***

Thế rồi tự thưởng tách cà phê

Quẳng gánh suy tư khép miệng chề

Tác phẩm đầu tay lòng mở hội

Âm thầm giấu kín chả tung hê!

***

Xét lại hình như dùng vận tử

Đâu ngờ chính tả phạm vài chương

Làm siêng mấy bận khôn màng thử

Nhẫn nại cùng qua khắp nẻo đường

***

Thơ rèn trí luyện không hề nản

Lỗi bệnh Đường Thi nhớ cả đời

Ới bạn chung tình xin chớ cản!

Bằng bằng, trắc trắc ghẹo chàng chơi!

 Như Thu

09/14/2024

***

KHÔNG XUÂN

Loáng thoáng liền nghe: -Đã hết tuần

Mà đời cứ rứa, vẫn chiên truân*

Lìa quê đá sỏi, tìm trù phú

Mộng vỡ âm thầm, tuyệt vọng xuân

*

Lặng ngắm khung trời sau cửa hẹp

Đông tàn, gió lộng xác xơ cây

Hàn liêu một cõi sầu vô tận

Cỏ dại lìm im mãi chốn này

*

Cố níu ngàn xưa, chi nữa chứ

Tay đời đã mỏi, viển vông quơ

Bao lần sám hối lòng chưa thứ

Giọt lệ cô tình mãi ngẩn ngơ

*

Ngơ ngác mây trời khóc phủ phê

Trăng khuya bất động, chán chê chề

Trùng khơi sóng cuộn xô vào núi

Mãi vỗ ầm ào, có hỷ hê ?

*

Áo bạc phong sương, màu lãng tử

Chén thù chén tạc khách văn chương

Câu thơ kết chuỗi niềm tang hải

Thật ấm lòng khi lỡ bước đường

*

Sống giữa vu vơ hoài cũng nản

Không hoa, tuế nguyệt vắng hương đời

Không xuân chẳng thể nên ngày hội

Có cuộc vui nào một khách chơi?

Lý Đức Quỳnh

   14/9/2024

* Truân chiên (tt): truân: vất vả; chiên: khó khăn= Khó khăn vất vả:

Ngày ngày tháng tháng nghiệp nghề truân chiên (cd).

Nguồn tham khảo: Từ điển – Nguyễn Lân.

NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

Thời gian chớp mắt đã thêm tuần

Lưu lạc sông  hồ lắm nỗi truân

Rảo khắp trời Nam rồi xuất ngoại

Hoa Kỳ trú ngụ ngóng tin xuân

——-

Đất nước giàu sang tình chẳng hẹp

Xuân về hoa bướm rạng ngời cây

Tấm lòng rộng mở luôn vui đẹp

Thế giới mê say nhập chốn này

——-

Niềm vui hẳn phải vui cùng chứ

Sao lại thẩn thờ mãi quẩn quơ

Chỉ tại nơi đây luôn thiếu thứ

Tình quê nghĩa xóm mới ngu ngơ

——

Cố hương luyến nhớ tự lòng phê

Xót nghĩ ưu tư lại chán chề

Thả lỏng vui đời thêm sức sống

Lo chi lão hạc cứ hà hê

——

Bên hiên phảng phất mùi Chi tử

Trong trắng gợi hồn thảo vội chương

Tức cảnh sinh tình ngâm hát thử

Bài thơ lục bát ngọt như đường

——

Bạn bè xa vắng thêm buồn nản

Vất vưởng ngày qua giữa cõi đời

Ai thắng ai thua giờ đếch cản

Từng người vội bỏ chẳng thèm chơi

    Hưng Quốc

Texas 9-14-2024

***

HƯƠNG YÊU CUỐI TUẦN

Không mong,  chẳng đợi lướt qua tuần

Gậm nhấm bên lòng những nỗi truân

Một thủa lao đao thầm quyết chiến

Đêm buồn vượt biển giữa mùa xuân

*

Người ta tấp nập đông đường phố

Vạn vật tô bồi lá thắm cây

Có biết mình ai đang lặng lẽ

Quay lưng chối bỏ cảnh nơi này

*

Quê hương phải kiếm nơi nào nhỉ

Mắt nhuộm u hoài bám víu quơ

Hà Nội mơ hồ qua sách vở

Hoàng Thành khắc đậm phải làm ngơ

*

Khơi dòng kỷ niệm tách cà phê

Thứ bảy nhàn ru ký ức về

Trí não thênh thang trầm biển phú

Say mềm chữ nghĩa thả tung hê

*

Đinh Hùng, Quang Dũng thơ nồng thắm

Nhật Tiến, Tuý Hồng tuyệt lắm chương

“Hồn bướm mơ tiên” tình hướng đạo

Văn thơ tuyệt tác mở con đường

*

Trầm mình thế giới đầy hoa mộng

Tóc nhuộm màu sương, nhuộm cuộc đời

Níu hái mây trời đan nắng lụa

Cuối tuần một cõi thỏa vườn chơi

      Minh Thúy Thành Nội

Tháng 9/16/2024

***

LỐI VÀO ĐỜI

thơ thẩn tìm vui..cũng hết tuần

cuộc đời chẳng đổi mãi chuyên truân

từ khi còn bé đà gian khó

ước mộng mơ hoài…chẳng bóng xuân

*

trần gian rộng thế mà vẫn hẹp…

đi khắp phương trời mãi thiếu cây..

…bóng mát ,nơi đâu là điểm tựa ?

cho ta núp bóng nắng mưa này !

*

được vậy , lòng đây mừng lắm chứ !

không còn lo nghĩ chuyện vu vơ

cứ xem như được trò tiêu khiển

và nghĩ rằng ta hết ngẩn ngơ

*

thời gian ấy thế vậy mà phê !

Lối sống xem ra chẳng chán chề

đừng đứng núi nầy mơ núi nọ

yên lòng chớ cậy kẻ tung hê !

*

vui với kiếp người thân lãng tử

rày đây mai đó chút văn chương

bạn bè bốn biển cùng suy thử…

tiến bước đi qua mọi nẻo đường

*

bền bỉ luyện rèn đừng chí nản

hành trang nhẹ gánh bước vào đời

ung dung tự tại…ai truy cản

bốn phía là nhà …mặc sức chơi !

Songquang

20240916

***

ĐÓNG CỔNG CHƠI ,

Mới đó loay hoay hết một tuần

Tháng ngày lọng cọng  gánh gian truân

Thời kỳ mờ mịt lùi hay tiến

Đến lúc yên bình ,biệt dấu xuân

*

Khép kín tâm hồn sau cửa hẹp

Quanh mình là bóng phủ hàng cây

Đâu còn hình dáng khung trời đẹp

Chỉ thấy tối tăm cõi tạm này !

*

Vẫn ước xuân về đây đấy chứ

Để người phấn khởi hết sầu quơ

Những mong chờ nốt đô rê thứ

Buồn sẽ xa dần , xua ngẩn ngơ

*

Có chặng nào đời sống phủ phê

Để thôi  dồn nén những tê chề

Đón mùi hạnh phúc lòng thư thả

Và lại rong chơi thấy đã hê ,

*

Tập tễnh thơ khi còn sĩ tử

Nhờ luôn tìm hiểu ,thích từng chương

Rồi thêm mài miệt ,hay làm thử

Rốt cuộc vần êm ,chẳng lệch đường

*

Thầm nhủ đừng bao giờ chán nản

Đừng nên nhụt chí khi vào đời

Đến hồi giã biệt ,không rào cản

Cứ thế mà đi ,đóng cổng chơi !

PHƯỢNG HỒNG

***

CUỐI TUẦN THƯ GIÃN

Ngày lại ngày qua ngóng hết tuần

Một tuần bận bịu thật đa truân

Chỉ mong thư giãn cho vơi bớt

Một chút ưu phiền giữa nắng xuân

*

Bạn hữu quanh ta tình rộng mở

Nói  cười nghe rộn rã ngàn cây

Gặp nhau tâm sự mà như đã

Quên hết âu lo thế giới này

*

Bao nhiêu thế sự không màng tới 

Tạm gác một bên không quẩn quơ

Rôm rả chuyện trò như trẻ nhỏ 

Thời gian một thoáng chốc ngu ngơ 

*

Nhâm nhi một chút vị cà phê

Giọt đắng cho tan nỗi chán chề

Bạn đốt cuộc đời qua khói thuốc

Bất cần mọi chuyện muốn tung hê

*

Lý sự tưởng như mình Lão Tử

Luận bàn thi phú với văn chương

Hả hê cất tiếng cười ròn rã

Tri kỷ là đây đã cuối đường

*

Hãy nhắn nhủ nhau đừng có nản

Cứ vui cho trọn giữa cung đời

Ung dung tự tại ngày nhàn tản

Chờ đợi một chiều ta nghỉ chơi

Toàn Như

***

BÓNG THỜI GIAN…

Thời gian chóng vánh đã qua tuần

Cuốn lịch gở dần máy chuyển truân

Cải tạo rừng thiêng xong xuất cảnh

Máy bay hạ cánh một trời xuân

*

Hoa Kỳ Hợp Chủng… lòng không hẹp…

Hiếu khách cưu mang, đủ loại cây

Mở rộng vòng tay cười thật đẹp

Chung cư giá rẽ ở nơi này…

*

An cư lạc nghiệp, vui lòng chứ…?

Trước lạ, sau quen hết quẩn quơ…

Thử thách ban đầu người lữ thứ…

Tình làng nghĩa xóm nhớ ngu ngơ…

*

Trung nguyên Đà Lạt, xứ cà phê

Mùi vị khác nhau rõ ế chề

Hợp Chủng Hoa Kỳ ta thả lỏng

Màu cờ sắc áo cứ tung hê

*

Du lịch khắp nơi đời lãng tử

Phong sương tuyết nguyệt nợ văn chương

Thất ngôn, bát cú thường ngâm thử

Đắc chí nghêu ngao khắp nẻo đường

*

Vạn sự khởi đầu nan chớ nản

Một lòng gắng sức, sống trên đời

Gian nan chẳng ngại ai ngăn cản

Cần kiệm nghỉ hưu thoải mái chơi…!

MAI XUÂN THANH

       Silicone Valley, 9/20/2024




THIÊN THẦN GÃY CÁNH- Cung Thị Lan (Chủ Tịch Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Hoa Kỳ)

Thiên Thần Gãy Cánh

Theo thông lệ, mỗi khi làm việc nhà, tôi thường mở Ipad để nghe các truyện văn học nước ngoài, sử ký hay tin tức. Những lần như thế, youtube thường gửi cho thêm cho tôi những video có những chủ đề liên quan. Thế mà, suốt cả một tuần, kể từ ngày 23 tháng 8, tôi không hiểu sao Ipad của tôi liên tiếp hiện ra những clip nhạc của một cô gái với giọng ca thật trong trẻo và thống thiết.

“I’m so lonely broken angel. I’m so lonely listen to my heart. One and only broken angel. Come and save me before I fall apart.”

Những lời ca đơn giản và âm điệu của bài hát được nhắc đi nhắc lại nhiều lần khiến tôi thuộc ngay. Tò mò, tôi ngưng công việc mình đang làm và ghé mắt nhìn vào màn hình xem hình ảnh trong ấy để thực sự hiểu rõ ý nghĩa của bài hát. Hình ảnh cô gái rơi từ cao xuống sau câu hát: “Hãy đến và cứu em trước khi em gục ngã!” (Come and save me before I fall apart.) đã làm tôi khá hồi hộp đến độ tôi phải kéo ngược trở lại đoạn video ngắn xem lại nhiều lần.

Rồi, tôi cảm thấy lo khi nghĩ bài hát và hình ảnh ấn tượng này có thể gây nên sự khích động cho các em trong tuổi thanh thiếu niên đang trong tâm trạng trầm cảm hay tuyệt vọng vì một vấn đề gì đó, dễ dàng nghĩ đến cái chết. Nhưng, mối bận tâm của tôi dần phôi phai vì những công việc khá bận rộn của tôi.
Chiều ngày thứ Sáu hôm đó, tôi cảm thấy khoan khoái tôi đã hoàn tất việc làm của sở. Vui hơn là tôi không phải chuẩn bị bữa cơm tối mà được con mời ăn tiệc ở nhà hàng. Một bữa tiệc với toàn bộ bà con và người thân quen. Không gì vui hơn chuyện được gặp con cháu trong đại gia đình sau một tuần bận rộn. Thế nhưng, một cặp vợ chồng đứa cháu họ từ chối không đến với lý do bận. Chuyện bận vì việc làm trên đất nước Cờ Hoa này luôn được thông cảm, cho dù ngay trong buổi tối thứ Sáu nên chúng tôi không thắc mắc gì. Nhưng vài ngày sau chúng tôi mới biết sở dĩ đứa cháu họ không đến được vì gia đình vợ của cháu đang đau buồn vì nhận tin em gái ruột duy nhất của vợ cháu mới quyên sinh. Tôi bàng hoàng khi nghe tin dữ này. Khi biết cô bé tự tử bằng cách trầm mình dưới nước, tôi càng đau nhói hơn. Bỗng dưng những âm giai của bài hát Broken Angel (Tạm dịch là Thiên Thần Gãy Cánh) vang dội trong đầu tôi như những lần tôi mở Ipad.

“I’m so lonely broken angel. I’m so lonely listen to my heart. One and only broken angel. Come and save me before I fall apart.”

“Come and save me before I fall apart.”  “Hãy đến và cứu em trước khi em gục ngã!”
Những lời trong bài hát khiến nước mắt tôi trào ra liên tục. Tưởng tượng cảnh cô bé đã ở trong tình trạng hết sức tuyệt vọng và buồn khổ trước khi quyết định kết liễu cuộc đời mình, tôi cảm thấy tim mình đau nhói với cảm giác thương tiếc khôn nguôi. Càng nghĩ đến cô bé, tôi càng thấy đau lòng với tin dữ. Có thể nào một cô gái trẻ đẹp trong lứa tuổi hai mươi, hồn nhiên vui vẻ thế mà giờ đây đã trở thành người thiên cổ. Tôi nhớ mãi hình ảnh cô bé trong ngày Đám Hỏi và Đám Cưới của con trai tôi. Cô luôn nở nụ cười vui tươi kèm theo những cử chỉ dịu dàng và sự quan tâm hết sức chu đáo đối với tôi:

“Bác muốn con giúp gì không?”
“Con xếp mấy cái bánh như thế này đúng không ạ?”
“Bác còn muốn con làm gì nữa không?”
“Bác muốn con chụp hình với bác ở đâu?”
“Bác cháu mình đứng như thế này nhé? Kiểu này nhé…”

Trời ạ! Có thể nào một cô gái hồn nhiên, hăng hái, hoạt bát như thế lại hủy hại thân thể mình. Tôi không thể nào chấp nhận tin vừa nghe. Khi nghe cháu tôi báo gia đình cô sẽ không gửi Cáo Phó và sẽ không cho bất cứ người nào thăm viếng từ biệt, tôi tự an ủi với ý nghĩ cho rằng mình chưa hề nghe tin dữ này, sẽ bình thản sống với sự tin tưởng rằng cô bé đang ở tiểu bang nào đó, bận rộn với công việc gì đó mà mình không thể gặp lại.

Thế nhưng, tôi không thể đành tâm tảng lờ như không có việc gì xảy ra. Qua tin nhắn điện thoại cầm tay, tôi đã viết vài hàng cho cô cháu dâu. Tôi khuyên cô nên chăm sóc ba mẹ kỹ lưỡng trong thời gian này vì ba mẹ cô đang tâm trạng rất đau lòng, cần được an ủi.

Vài ngày sau, chồng tôi cho biết ba mẹ cô cháu dâu cho phép vợ chồng tôi đến nhà quàn tiễn cô bé lần cuối nhưng chúng tôi chỉ có thể đến đó trong vòng nửa giờ, từ mười một giờ đến mười một giờ rưỡi ngày 29 tháng 8. Có lẽ những người làm việc ở nhà quàn hiểu tâm lý thương tổn của bậc cha mẹ mất con trong tình trạng như thế nên tổ chức ngắn gọn và mau lẹ. Y theo lịch, vợ chồng tôi không muốn mất một giây phút nào trong ba mươi phút ngắn ngủi ấy nên rời nhà rất sớm. Mười giờ bốn mươi lăm phút, chúng tôi đã có mặt tại trước nhà quàn. Đậu xe xong, chúng tôi ngồi im trong xe chờ đợi. Đây là nơi nông thôn rất yên tĩnh và biệt lập vì cách thành phố rất xa. Nhà quàn nhỏ gọn có hai ống khói lớn bằng thép song song, thẳng đứng lên trời. Bầu trời u ám với những đám mây xám làm cho khung cảnh vắng vẻ càng trở nên ảm đạm hơn.

Bỗng một cơn mưa nặng hạt rơi xuống, xóa tan cái màn u ám trước mặt kính xe của chúng tôi. Những giọt nước mưa lớn liên tiếp chảy dài trên mặt kính như những giọt nước mắt lăn không ngừng.

Khoảng mười phút, những giọt mưa trên mặt kính xe được xóa nhòa và tôi có thể nhìn thấy có một đốm sáng giữa những đám mây xám nhạt đã ửng hồng trên bầu trời. Mặt trời ló dạng, dần xua tan các đám mây xám khiến bầu trời sáng rực hơn. Một chiếc xe tiến vào bãi đậu. Không phải chiếc xe của ba mẹ cô bé mà là chiếc xe của con trai đầu của chúng tôi. Cháu xin phép hiệu trưởng nghỉ dạy vài giờ để đến đây. Đậu xe xong, cháu đi thẳng vào nhà quàn. Chúng tôi vẫn ngồi yên trên xe chờ xe của ba mẹ cô cháu đến. Đúng mười một giờ, xe của cháu họ tôi, vợ chồng chị của cô bé, trờ tới. Chiếc cửa xe vừa mở, mẹ cô bé khụy xuống đất, ba của cô và chị của cô vội vàng bước ra khỏi xe, cùng nhau dìu bà vào nhà quàn. Khó khăn lắm, họ mới có thể dìu bà đến cửa vì bà nhất quyết ghì ra phía sau, không muốn vào trong nhà quàn. Với những tiếng khóc nấc đau thương và thê thảm bà nhất định kéo trì cái thân hình ốm yếu của bà, không để vượt qua cái ranh giới của chiếc cửa mở do người quản trị đang kìm giữ. Khá đau lòng, tôi mở cửa xe, ào chạy về phía họ, ôm bà, khóc than với những lời an ủi mà tôi không nhớ mình đã nói điều gì. Cuối cùng, chúng tôi cũng đưa bà vào căn phòng, nơi có một số ghế xếp ngay ngắn trước một chiếc quan tài đơn giản, nắp che kín phần bên dưới và chỉ để lộ một nửa phần trên. Trong nửa phần trên ấy là khuôn mặt của cô gái trẻ trắng nhợt và đôi tay chắp ngay ngắn trên bụng. Hình ảnh này khiến bà mẹ khóc nức nở, gào thét rất thương tâm. Những tiếng khóc than xé lòng người và thân hình gầy guộc vật vã của bà khiến chúng tôi đau lòng không kém. Sáu người chúng tôi, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào quây quanh bà nhưng bất lực, không biết tỏ cử chỉ hay dùng lời khuyên lơn an ủi nào để có thể xoa dịu được nỗi đau đớn trong lòng bà. Tôi gọi là “bà” vì vai vế nhưng thực sự bà còn rất trẻ, chỉ khoảng bốn mươi mấy tuổi.
Vài phút sau, một vị linh mục người da trắng với khuôn mặt nhân hậu, khoảng thất tuần, bước vào. Với lời nói dịu dàng, ông giới thiệu về mình và sự vinh hạnh làm Phép Xác cho cô bé. Bà mẹ vốn là người trọng lễ nghĩa nên im bặt khi thấy sự hiện diện của vị linh mục, nhưng sau đó, bà nức nở khóc bất kể những lời giảng đầy ý nghĩa của vị linh mục ra sao. Tôi chú tâm từng lời nói của ông về sự tạm bợ của cuộc sống, về sự giang tay cứu rỗi của Chúa, sự bình an của cô bé trên nước thiên đàng và cả cơn mưa bất chợt khá mầu nhiệm mà chúng tôi vừa chứng kiến cách đó hai mươi phút. Những lời thuyết phục của ông hết sức tâm lý dành cho tâm hồn đầy thương tổn của chúng tôi. Tuy nhiên, chúng không thể nào bù đắp sự đau khổ tột cùng của người Mẹ mất đứa con thân yêu.

Ngay khi lễ vừa xong, người đàn bà quản trị bước vào cho biết đã đến giờ đưa linh cữu vào phòng thiêu. Bà mẹ đau đớn nhào đến chiếc quan tài như muốn níu kéo lại nó, cố gắng hy vọng đứa con mình được sống lại và mình có thể ôm ấp nó như xưa. Sức mạnh của cái nhào bất thần ấy khiến chiếc quan tài trượt vào tận bức tường nên chồng bà phải kéo bà về lại ghế ngồi. Cô cháu dâu, trong trạng thái vô hồn, bước đến vị linh mục xin phép cho chúng tôi đặt những hoa trắng vào linh cữu của cô bé. Linh mục gật đầu rồi nhận vài chiếc hoa trắng đặt trên đầu cô bé. Chúng tôi lần lượt chia nhau những chiếc hoa trắng đặt xung quanh cô. Riêng tôi, khi đặt hoa vào bên cạnh cô bé xong, tôi đã đặt bàn tay mình trên đôi bàn tay của cô. Đôi bàn tay lạnh ngắt của cô làm tôi tưởng tượng sự lạnh buốt mà cô chịu đựng khi chìm trong nước sông. Tôi nghĩ phải chi mình có mặt trong lúc ấy để có thể nắm đôi bàn tay cô và kéo cô ra khỏi sức hút của Tử Thần. Có lẽ bất cứ người thân của cô hiện diện nơi đây cũng ao ước được làm điều tương tự như thế! Nhưng, có mấy ai có thể ngờ sự việc đã xảy ra như vậy cho dù mỗi người, khi còn trẻ, đã từng nghĩ đến chuyện quyên sinh khi gặp những điều bất như ý hay tuyệt vọng.

Hình ảnh người Mẹ đau đớn bất lực khi mất đứa con khiến những người chứng kiến đau lòng khôn tả. Ngay cả những người làm trong khu Nhà Quàn cũng không thể che giấu được những khuôn mặt đầy căng thẳng và những đôi mắt chứa chan niềm đau khổ vô biên. Không gì đau khổ hơn chuyện không có phương cách nào để an ủi người đang trong tình trạng đau khổ tột cùng. Những tiếng gào thét đau thương của bà mẹ xé nát lòng của chúng tôi và tôi đã xin cáo từ ngay khi chiếc quan tài đẩy vào phòng thiêu. Tôi cảm thấy mình không còn đủ can đảm để chứng kiến thêm chuyện đau lòng. Vợ chồng tôi và con trai tôi lần lượt ôm ba mẹ cô bé chào từ biệt. Tôi không biết nói gì hơn ngoài những lời nghẹn ngào là chúng tôi rất thương ông bà và mong ông bà giữ gìn sức khỏe.

Trên đường về, tôi chợt nhớ ra là Ngày Từ Biệt hôm nay chỉ có vỏn vẹn bảy người của gia đình tôi và gia đình của cô bé. Phải chăng đây là ước muốn của cô xui khiến ba mẹ cô cho phép chúng tôi tiễn đưa cô lần cuối cùng. Dù sao, tôi cố gắng an ủi mình bằng cách xóa sạch những diễn biến mà tôi chứng kiến trong ngày. Sự đau đớn của người Mẹ làm tôi kinh hoàng, tưởng chừng như bà sẽ ngất lịm sau khi mọi việc kết thúc chứ không thể nào chịu đựng thêm được nữa. Và khi tưởng tượng mình trong hoàn cảnh của bà, tôi cảm thấy tim mình đau thắt từng cơn.

Người Mỹ thường nói câu: “Hãy quên đi quá khứ buồn đau và tiếp tục cuộc sống bình thường với những người đang sống xung quanh mình!” Tôi cố gắng làm theo lời khuyên ấy bằng cách khuây khỏa qua những video hài hước. Thế nhưng, khi mở Ipad thì bài hát Broken Angel lại vang lên. Lần này thì bài hát được thêm vào bởi giọng ca nam đáp lại lời thống thiết khuẩn khoản của nữ ca sĩ:

You, you are the one
I miss you so much. Now that you’re gone
Don’t, don’t be afraid
I’ll be your side, leading the way
 
I wish that I could touch, touch you again
Feeling in love, don’t want it to end
Two, two worlds apart
Less in a dream, it’s breaking my heart
 
Những lời ca “I’ll be your side, leading the way” (Tôi sẽ bên cạnh em dẫn đường), “Two, two worlds apart. Less in a dream, it’s breaking my heart” (Hai thế giới cách xa. Dần tan trong giấc mơ làm tim tôi tan nát!)
 
Tôi tự hỏi: Hai thế giới biệt lập này là hai thế giới nào? Phải chăng là khoảng cách của hai người sau khi tình yêu tan vỡ hay khoảng cách của biệt ly của hai thế giới sống và chết. Có thể nào khoảng cách này xảy ra trong tích tắc, gây cho cảnh chia ly bất ngờ đến kinh hoàng.

Tôi không hiểu cô bé có hình dung được cảnh mẹ cô đau khổ trước khi quyết định hủy hại thân mình không. Tôi đoán cô đã phải đớn đau trong thế giới cô đơn với lý do nào đó. Có thể là cảm giác vô vọng và cô độc vì không ai có thể thấu hiểu nỗi lòng. Có thể là bất lực với sự kém cỏi và thua sút về mặt nào đó. Có thể là sự thua cuộc hay thất tình. Không ai biết lý do vì sao cô hành động như vậy và có lẽ cũng không ai ngờ một cô gái tươi vui lại hành động một cách đường đột đối với sinh mạng của mình như vậy.
Buổi tối hôm ấy, tôi không hề chợp mắt. Suốt đêm tôi thao thức với bao nhiêu ý nghĩ xung đột trong đầu. Càng nghĩ, tôi càng thương cô bé, mẹ cô bé và thương cả những bậc làm cha mẹ và những đứa trẻ có tinh thần yếu đuối. Trên đất Mỹ, phần lớn cha mẹ chỉ dành thời giờ để lo kế sinh nhai, và chú tâm việc học của con hầu mong con có việc làm cho tương lai rực rỡ hơn mình. Sự bận rộn hàng ngày và mệt mỏi sau những ngày làm việc khiến cha mẹ không thể gần gũi con cái nhiều để có thể chia sẻ tâm tư tình cảm. Có nhiều bậc phụ huynh không biết rằng có những đứa trẻ, mà trong đó có cả con mình, có tâm lý yếu đuối, luôn mặc cảm vì bản thân thua sút kém cỏi, nên thường trầm cảm, khép mình trong thế giới đơn côi, cô độc, rồi hành động không cân nhắc, dễ thiệt thân. Nếu không có sự giúp đỡ, an ủi, hay động viên tinh thần từ gia đình, các em này thường tựa vào bạn bè hay những thú vui không phù hợp. Đây không phải lần đầu tôi chứng kiến cảnh này. Sự mất mát đột ngột của con cái và tình trạng ân hận của những bậc cha mẹ từ những câu chuyện kể của những người thân quen của tôi và sự chính mắt chứng kiến từ thực tế đã làm tôi đau đáu buồn khổ. Nhưng rồi những người ấy và tôi không bao giờ nhắc đến những vấn đề này trong lúc cùng âm thầm cố quên đi.

Giờ đây, tôi bỗng nhớ lại thời gian hai mươi năm trước, lúc ba đứa con tôi trong lứa tuổi thanh thiếu niên. Hôm ấy, sau khi dự trại Hướng Đạo trên núi cao, chúng tôi về nhà khá tối. Để kịp ăn uống, nghỉ ngơi cho ngày hôm sau chúng tôi không ai nói ai, cố gắng dọn dẹp đồ đạc từ trại về. Riêng tôi, vội vã làm thức ăn tối rồi đem lên bàn ăn ngay. Khi đi ngang qua phòng khách thấy một chiếc ba lô bày bừa giữa nhà, tôi la chủ nhân của nó. Lúc đó, có lẽ vì tôi bị áp lực với thời gian cần kíp, nên tôi đã càu nhàu thêm về tính lè phè, không ý thức phải làm gì của một người đã từng đi Hướng Đạo. Chồng tôi và đứa con trai đầu của tôi cùng hùa theo lời càu nhàu của tôi, la thằng bé. Tôi lại xuống bếp rồi lên phòng ăn đem thêm những món cuối. Khi ngồi vào bàn, tôi không thấy thằng bé vừa bị la, gọi nó ra ăn cơm thì chồng tôi bảo nó vừa ra khỏi nhà, không biết đi đâu rồi. Tôi thảng thốt, nhớ lại những lời mình vừa càu nhàu. Linh tính chuyện gì không ổn, tôi lấy chìa khóa xe rồi tuôn ra khỏi nhà ngay. Trời lúc này tối đen. Ba con đường vắng ở góc nhà chúng tôi heo hắt những ánh đèn đường buồn bã. Không một người nào trên đường bộ hành và cũng không có chiếc xe nào qua lại trên những con đường nhựa. Tôi không biết tìm thằng bé hướng nào, rồ máy, tôi đạp ga trên những con đường thường đi làm theo quán tính. Đến một con đường hẹp tối đen, tôi bỗng giật mình, hãm tốc độ vì một bóng người trong y phục tối sẫm đang đi giữa đường. Bấm còi người ấy cũng không chịu bước vào lề. Tôi chiếu đèn soi rõ, nhận ra người ấy là con mình. Tôi dừng xe, bấm còi rồi kéo kính xe xuống, gọi tên nó. Thằng bé giật mình, dừng bước, đứng im nhưng không quay lại. Tôi gọi tên nó, bảo nó hãy lên xe. Nó quay lại nhìn xe tôi, ngần ngừ một lúc rất lâu rồi từ từ bước đến xe tôi. Đợi nó lên xe xong, tôi không nói gì, chở nó đi vòng vòng những con đường trong xóm. Xe chạy lòng vòng trên những con đường tối và vắng khoảng hơn mười lăm phút mà chúng tôi không ai nói với ai lời nào. Khi tôi lái xe vòng về nhà, nó chợt nói với tôi:

“Con không hiểu sao tính con khác với mọi người trong nhà. Con muốn cố gắng nhưng…”

Tôi đáp:
“Hóa ra chỉ vì sự khác biệt mà con muốn từ bỏ gia đình sao?”

Nó không đáp.

Tôi lại nói:

“Thực ra, trong nhà không ai giống tính ai hoàn toàn cả con à! Có người nhanh nhẹn trong việc gọn gàng ngăn nắp, có người thì chậm chạp. Nhưng khi chúng ta nhắc nhở nhau không phải là chúng ta ghét nhau. Đó là cách chúng ta quan tâm đến nhau, giúp nhau tiến bộ hơn. Có lẽ con thường nghe ba mẹ và anh la nên con buồn. Nhưng, trong nhà đâu phải chỉ có mỗi mình con bị la. Các con làm gì không phải, đều bị ba mẹ la cả. Ba mẹ la là để uốn nắn các con chứ đâu phải là ghét các con? Hôm nay con bị ba người trong nhà la cùng một lúc vì cả bố, mẹ và anh con đều thấy như vậy nhưng con đừng bao giờ quên là gia đình mình đều thương con, và quan tâm đến con. Con nghĩ lại đi! Có phải tất cả ba mẹ anh em con đều thương con không?”

Nó ngồi im không đáp.
Tôi ngừng xe trước nhà rồi bảo:
“Thôi vào nhà ăn cơm với mẹ rồi ngủ, mai đi học.”

Nó líu ríu làm y lời khiến tôi vui mừng khôn tả. Tôi không ngờ khi dùng chữ thương yêu trong lúc đối thoại lại hữu hiệu như thế.

Giờ đây nghĩ lại, nếu lúc đó, tôi không chạy theo nó để xoa dịu sự tổn thương trong lòng nó, thì có thể tôi cũng bị lâm vào tình trạng khủng hoảng tinh thần như bà mẹ cô bé, không thể tránh khỏi.
Trong những ngày này, tôi muốn dùng những giòng chữ giải tỏa tâm lý nặng nề của mình qua các trang nhật ký. Nhưng khi biết sự khủng hoảng tinh thần của những người mẹ mất con đến nỗi không thể sống trong căn nhà có nhiều kỷ niệm của đứa con đã mất thì tôi lại muốn gửi thông điệp đến quý độc giả (các bậc phụ huynh và các em thanh thiếu niên) để tránh những tình trạng làm đau lòng nhau.

Hãy ngay lập tức cứu các em trước khi các em ngã gục!” và “Xin hãy chia sẻ nỗi buồn của mình với cha mẹ với ghi nhớ: Cha mẹ lúc nào cũng thương yêu các con!”

Cung Thị Lan
Ngày 09.09.2024
 
 
Song: Broken Angel
 
You, you are the one
I miss you so much. Now that you’re gone
Don’t, don’t be afraid
I’ll be your side, leading the way
 
I’m so lonely broken angel.
I’m so lonely listen to my heart.
One and only broken angel.
Come and save me before I fall apart
 
I wish that I could touch, touch you again
Feeling in love, don’t want it to end
Two, two worlds apart
Less in a dream, it’s breaking my heart
 
 
Bài Hát: Thiên Thần Gãy cánh
 
Em, em là người anh nhớ em vô cùng.
Nhưng bây giờ em đã đi xa
Đừng, đừng sợ hãi!
Anh sẽ bên cạnh em, dẫn đường
 
Em thiên thần gãy cánh cô đơn
Em đơn độc nghe theo trái tim mình
Chỉ là thiên thần gãy cánh
Hãy đến và cứu em trước khi em gục ngã!”
     
Anh ước anh có thể chạm em lần nữa.
Để cảm thấy yêu đương, không muốn kết thúc
Hai thế giới cách xa
Tan dần trong giấc mơ làm tim anh tan nát
 
Cung Lan chuyển ngữ
* Nhà quàn = Nhà tang lễ.




VỀ CÁC ĐẠI HỌC XÁ TRẦN QUÝ CÁP, MINH MẠNG, THANH QUAN VÀ PHỤC HƯNG – Kiều Mỹ Duyên




Ngàn Năm Mây Bay




Thăm Viếng Văn Thi Sĩ Chinh Nguyên VTLV




Hình ảnh “Chiều Nhạc Em Không Nghe Mùa Thu”

Bản nhạc CHIỀU NHẠC MÙA THU do Gs Ns Phạm Đức Huyến thân tặng

VÀO THU 

( Ngũ độ thanh ) 

Sáng điểm sương choàng lạnh lẽo ôi

Nàng thơ gợi cảm xúc đây rồi

Êm đềm hạ trắng bay nhường cảnh

Nhẹ nhõm thu vàng thổi chiếm ngôi

Dõi lá bao chùm rơi dọc biển

Nhìn hoa những đám rụng quanh đồi

Thương mùa quyến rũ đan lời dệt

Dạo bước an nhàn khẽ mỉm môi.

        Minh Thúy Thành Nội

TIẾNG THỜI GIAN

(Ngũ Độ Thanh)

 Gió thổi màu thu ngập giữa đàng

Mây hồng khép lại dẫn mùa sang

Nhìn gương lặng lẽ đà khô héo

Điểm bóng trầm ngâm đã lụi tàn

Hạ ghé hoa bừng soi phải rã

Đông về tuyết phủ dõi rồi tan

Vòng xoay chuyển tiếp nào đâu lạ

Bởi vậy sầu rơi những lá vàng

                             Minh Thúy Thành Nội




TẾT TRUNG THU RƯỚC ĐÈN ĐI CHƠI




TRANG THƠ CAO MỴ NHÂN:

THU ĐÊM  11 tháng  9.    CAO MỴ NHÂN

Đêm thu rồi, trăng sương buồn bã lắm

Rớt trên cây, từng cánh lá mong manh

Những giọt thu ướt át áo em xanh

Anh giả bộ vờ không hề ngó thấy

*

Đêm cũng xanh như áo em mặc đấy

Phải trăng thu hay rừng biếc mùa hoang

Phải sương thu hay một chút mơ màng

Em cứ tưởng người ta cùng luyến tiếc

Ô, đúng rồi lá đang rơi từng chiếc

Rất dịu dàng trăng đếm nỗi đam mê

Rất muộn màng em đón bước anh về

Nhưng chắc hẳn đợi mai kia thu vãn

Hỡi tình ơi, cứ lênh đênh, lãng đãng

Hết thu này, thu khác, vẫn bâng quơ

Hết thu này, thu khác, vẫn trông chờ

Thôi khép lại ngàn năm sau hạnh ngộ …

     CAO MỴ NHÂN

**

MỘT BÀI THƠ.  –   CAO MỴ NHÂN

Một bài thơ, phải thế nào

Gói tròn thương nhớ vào hào khí xưa

Giờ thì ngày nắng, đêm mưa

Non sông gió gọi hồn chưa nhập thần

 *

Tôi ngồi ôm cả phù vân

Đầy lòng khắc khoải những vần điệu xa

Một bài thơ của chúng ta

Đã bay trên nửa sơn hà lưu vong

 *

Xuân ơi, buồn thật mênh mông

Chắt chiu từng ổ pháo hồng hôm nay

Tặng người tất cả ngày mai

Trở về xây dựng tương lai huy hoàng

 *

Trọn đời hai chữ Việt Nam

Cờ vàng rực rỡ không gian trong lành

Một bài thơ cuối tặng anh

Chuỗi tâm tư sáng long lanh chan hoà…

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

    9 – 9 – 202

**

MỘT NGÀY THỨ SÁU 13.     CAO MỴ NHÂN

*

Ôi, u tối , đen tối

Ngày thứ sáu mười ba

Em không là Eva

Anh không hề tội lỗi

*

Buổi tiệc cuối cùng nào

Của tất cả chúng ta

Những người vác thánh giá

Đi vào cõi mênh mông

*

Sao anh phủ nhận rằng không

Lời phúc âm sai

Nụ hôn của Judas

Muôn năm vẫn là phản bội

*

Thánh Đường chật người tới hội

Em đứng bơ vơ, chờ đợi

Cuộc tình buồn thống hối

Năm sau, mai sau, muôn sau thương đau…

Rancho Palos Verdes  6/13 .

       CAO MỴ NHÂN

**

BÓNG THỜI GIAN.    CAO MỴ NHÂN

Vừa thấy bóng thời gian đua ngoài cửa

Tung bụi mù trong khoảnh khắc hoang mê

Đoàn xích thố cuồng phi ngang biển lửa

Nhưng ngựa anh vĩnh viễn quên đường về

*

Người yêu hỡi tháng năm qua lãng đãng

Con đò tình thủa đó trôi lang thang

Sa trường nào xô anh vào dĩ vãng

Để hồn thơ em xa xót điêu tàn

*

Như điệp khúc tuyệt tình ca bất tận

Rượu hoàng hoa thấm ướt đất trời này

Non sông nào gầm lên câu uất hận

Nỗi kinh hoàng khổ lụy tựa cơn say

*

Rồi tất cả biến tan vào hiu quạnh

Những lời câm hoang phế huyễn hư trào

Bầy ngựa chiến ngủ yên ngoài đất lạnh

Thời gian nằm thổn thức khóc chiêm bao . ..

Hawthorne  7 – 9 – 2024

       CAO MỴ NHÂN

**

HƠI GIÓ THÌ THẦM.    CAO MỴ NHÂN

Mỗi ngày anh gọi tên em

Một lần, rồi cũng anh quên nhiều lần

Bởi vì danh tính phù vân

Nghe như hơi gió thì thầm bên tai

*

Thôi thì địa ngục, thiên thai

Kêu tên thay tiếng thở dài, thưa anh

Mỗi ngày tình muộn mong manh

Gió lên, mây nổi cuốn thành biển khơi

*

Tháng ngày cõi thế rong chơi

Có anh, nên đất với trời dửng dưng

Hồn chơi vơi giữa núi rừng

Lòng hoang liêu giữa đón mừng, chia phôi

*

Mỗi ngày anh hỡi chung đôi

Mà sao sương khói đơn côi đi về

Thở than hay tự vỗ về

Thiên thai, địa ngục cận kề tình ơi …

Hawthorne  9 – 9- 2024

       CAO MỴ NHÂN

**

NỖI NHỚ THIẾU ANH.     CAO MỴ NHÂN

Ba mươi hai năm trước

Em đến Chămpasak

Ngắm Wat Phou trong vắt

Bầu trời xanh bát ngát

*

Suối Tạc Phan xã Ba Chiêng

Rừng cà pha Paksong, vườn sầu riêng

Một con chim lạ to bè bay lạc

Người ta bảo loài chim thiêng

*

Chim đó lượn quanh dòng nước thẳng

Rồi tự ngã xuống chân thác phẳng

Nếu tiếp tục đi về hướng tây

Sẽ nghe sóng sông Mê Koong cuồng say

*

Tưởng Nam Lào bé nhỏ

Hoá ra trái đất nơi nào cũng rộng mở

Như cánh tay Thượng Đế dang ra

Em lọt thỏm giữa bao la

*

Ngày sau về lại Saigon

Hay ngày mai sang Thái

Nhìn giọt nước mắt rơi hôm xưa đó

Không có anh  cho em chờ đợi…

       CAO MỴ NHÂN




Bài Viết Của Văn Thi SĨ CAO MỴ NHÂN Về Nhà Thơ Cung Trầm Tưởng:

  TRỜI SÁNG HẲN .    CAO MỴ NHÂN 

Ông và tôi thức trắng một đêm khoảng cuối tháng 11/1994 , ở phòng khách tư thất vị  chủ tịch Cộng đồng VN ở Tây Bá Linh , khi đó bức tường Ô nhục giữa  đông tây Đức vừa được phá sập . 

Chúng tôi đi xe lửa  xuyên ngang nước Đức , từ Dortmund  Germany tới Berlin Germany , thì trời đã qua chiều , gần tối , dù đi từ sớm . 

Buổi chiều tối hôm đó , chúng tôi được gặp gỡ  đồng hương  ở ” Nhà Việt Nam  ” 

Đó là phái đoàn trung tâm Văn Bút VNHN đi hội  Văn Bút Quốc Tế kỳ thứ 61 họp ở Praha Tiệp Khắc  11/1994 , do thi sĩ Viên Linh  trưởng đoàn , cùng các thành viên Văn Bút VNHN  , gồm : nhà thơ giáo sư Nguyễn Sỹ Tế  , nhà báo giáo sư Phạm Việt Tuyền , thi sĩ Trung tá Cung Trầm Tưởng , nhà văn Trung tá Trần Ngọc Nhuận , thi sĩ thiếu tá Tô Thuỳ Yên  ( vừa từ VN qua Hoa Kỳ , chưa có thẻ xanh , nên phải hoãn chuyến đi  ) , và tôi , sau thêm thi sĩ Đỗ KH , và Nguyễn Minh Nguyệt , bạn của Cao Mỵ Nhân  , làm thơ . 

Sau khi hoàn tất công tác  “đại hội Văn Bút Quốc Tế” , kỳ thứ 61, tại Praha Tiệp Khắc  tháng 11 năm 1994, chúng tôi được Cộng đồng người Việt tị nạn CS ở Đức  ( mới thống nhất ) mời qua Dortmund  và Berlin  nói chuyện về Dòng Thơ Trong Tù . 

Thi sĩ Viên Linh đã kịp thời in tặng thi sĩ Cung Trầm Tưởng tập thơ  ” Lời Viết Hai Tay  ” , thơ Cung Trầm Tưởng viết ở trong tù  , quý vị khác tự mang sách truyện đến đại hội giới thiệu nếu muốn . 

Riêng Cao Mỵ Nhân tôi, thì mới được Nhà Xuất Bản Sông Thu của Thi Sĩ Thái Tú Hạp, giám đốc tuần báo Saigontimes ở Mỹ xuất bản cho tập truyện Chốn Bụi Hồng đầu tiên trước đó mấy tháng ( 7/ 1994 ), nên mang CHỐN BỤI HỒNG Tập 1 qua Tiệp Khắc và Đức , Pháp giới thiệu luôn. 

Do đó , buổi tối sau cùng của chương trình hàn huyên văn thơ , chúng tôi nghỉ lại nhà vị  chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin , để sẽ về Dortmund  lại , rồi đi Frankfurt ,trở về Hoa Kỳ  . 

Buổi tối đó , đang là mùa thu  Châu Âu , căn phòng rộng đã được xếp lớp cho cả đoàn , cứ mỗi người một nệm  ” tá túc ” qua  đêm ,  chứ tiền đâu cho cả đoàn vô khách sạn ngơi nghỉ . 

Thế thì có ngay , tôi cũng chẳng thiết ngủ , hơn nữa biết còn cơ hội nào gặp nhau , tôi bèn đối ẩm cùng ông , uống nước Trà suốt đêm , để chỉ nghe ông nói , không cần đàm thoại  . 

Nhà thơ thấy có người chịu ngồi nghe lời lời  châu ngọc , hàng hàng gấm thêu cùa mình , thì nhất định là vừa ý rồi . 

Trong cái phòng ngủ dã chiến , tất cả các tiếng ngáy đã được thử giọng , lên bổng xuống trầm , tưởng đâu ra đấy như một ban nhạc tự nhiên . 

Nhà thơ và nhà binh , đàn anh tôi  không hề ngáp vặt , rất tinh tấn , thơ Tàu cổ , thơ Tây , từ Lamartine  tới Jacques Prevert  . 

Thi sĩ Trung tá Không Quân  một thời với ca khúc lừng danh  :  

Lên xe , tiễn em đi 

Chưa bao giờ buồn thế 

Trời mùa đông Paris 

Suốt đời làm chia ly …

   ( thơ Cung Trầm Tưởng  –  nhạc  Phạm Duy  ) 

Cứ với giọng trầm mà không buồn , thi sĩ Cung Trầm Tưởng sau buổi tối  ” trắng đêm không ngủ  ”  nói được gần hết ý mình  . 

Bởi vì có nói như Tô Tần đi nữa , thì cũng vẫn chưa nói được hết , tôi quan niệm chắc ai trên đời cũng có chút gì không muốn nói ra , nên tôi  mỉm cười , chắc là hơi méo mó , tôi nói với bậc đàn anh tôi  rằng : 

Anh đúng là một ” thi bá  ” , vì những nhận xét về thơ , thao thức về thơ , vân vân thơ, ít ai kỹ càng và tỉ mỉ như anh .

Thưa  anh , có lẽ quý vị làm thơ nên nghĩ có một đạo , là   ” Đạo Thơ  ”  hay ” Tôn Giáo  Thơ  ”  . 

Tới lượt tôi cũng say mê Thơ , cũng sắp sửa …hùng hồn  ca tụng Thơ , thì Trời sáng hẳn  …

Hai chiếc ghế salon chắc cùng nóng lên tới 100 độ , vì cả hai. ” Thi Bá ” và tôi đều không rời khỏi chỗ ngồi cả đêm . 

Mặt trời đã lên tới khung kính cửa sổ phòng khách đại sảnh  ( trên lầu  ) tư thất vị  chủ tịch Cộng đồng VN ở Berlin  . ” Cung thì bá  ”  không hề mệt mỏi , chắc tôi hốc hác lắm , vì chăm chú  nghe giáo điều  Thơ  của ” Đạo Thơ  ” , nên tôi thốt : 

Thưa  ”  Thi Bá  ” , Mặt trời đã lên 2 con sào , vậy chuyện thơ tạm kết thúc ở đây , bây giờ anh dùng Trà hay cafe , để em pha . 

” Thi bá  ” Cung Trầm Tưởng  cười xoà  : ”  cô em ơi , cho anh ly cafe  đi , ban ngày rồi , cần phải thức , để đi nốt đường đời của mình . Vui nhá …”

Về lại Hoa Kỳ . Tám năm sau tôi mới có dịp lên Twin cities Minnesota  để ra mắt 2 tập thơ  : ” Đưa Người Tình Đi Tu  , và Lãng Đãng Vào Thu ” . 

 Mừng nhất là được tái ngộ  ” Thi Bá  ” của …tôi . Năm ấy thi sĩ Cung Trầm Tưởng đã chẵn 70 tuổi  , mái tóc trắng bạch hoàn toàn  .  Ông vẫn tinh tấn , vui tươi , ông là một trong những diễn giả  ” nói về thơ chung chung và thơ Cao Mỵ Nhân  ” . 

Nhưng trong phạm vi  nói chuyện  ở buổi ra mắt sách , nên vị ” Thi bá ”  năm xưa nơi Berlin  thức trắng đêm với những truyền thuyết thơ , đã tự thu gọn ý tưởng trong 20 phút .

Sự kiện  khiến tôi nhớ  lại mùa thu ở Đức cùng những lời hoa gấm mà hiểu rằng  : Thời gian không đợi ai , nên thơ cũng phải  …chạy như ma đuổi  ,  để giữ lại cho mình những ngôn từ bay bổng , rồi  mươi , mười lăm năm  sau ,  thơ đắm chìm trong tiếc nuối mênh mông …

Năm nay ” Thi Bá ”  84  tuổi rồi ( 2016 ) mầu tóc lẫn với sắc mây mùa hạ  , chưa có không gian nào phiêu bạt thêm một lần  lãng đãng  vào thơ nữa …

 Thời gian tại thế của Thi Sĩ Cung Trầm Tưởng : 

Sinh ngày 28 – 2 – 1932.  Miền Bắc VN . 

Mất ngày    9 – 10 – 2022 tại Minnesota  USA .

   CAO MỴ NHÂN 




SỨC MẠNH CỦA TÌNH YÊU




Bài Viết Từ Thân Hữu – Bảo Trâm: Hành Hương Ngày Lễ Thánh Mẫu (The Marian’s Day)

Kính mời quý vị xem và nghiên cứu, cùng phổ biến giúp

Trân trọng biết ơn

Bảo Trâm

Kính thưa quý vị, đầu tháng 8 năm 2024, tôi được đến Hành Hương ngày Lễ Thánh Mẫu (The Marian’s Day) được tố chức ở Đền Thánh Mẫu, Carthage, Missouri.

Tôi được ơn Đức Mẹ nhắn nhủ nhiều điều.

Một trong những điều đó, có tính cấp bách đặc biệt. Tôi được Đức Me soi sáng ghi lại từ những lời ban ra bởi Đức Mẹ, để nhắn nhủ tất cả những người đàn bà trên quả đất như sau:

Đức Mẹ hỏi tôi có biết Thiên Chúa tạo người nào tuyệt vời nhất trên Thế Gian không

Đương nhiên tôi trả lời là “Đức Mẹ,” là “Nữ Vương Hòa Bình.” Nhưng Đức Mẹ cho biết Mẹ chỉ là một trong số đó. Đức Chúa tạo ra “Người Mẹ” nói chung.

“Người Mẹ “trên quả đất là những người tuyệt vời nhất.

Chỉ có Người Mẹ mới hy sinh tất cả vì con mình. Trừ những Nữ Tu, đi theo lời Chúa gọi cách riêng để có thể làm những việc không ai làm hầu phục vu tha nhân, thì người Mẹ là những người tuyệt vời nhất.

Vì vậy, Đức Mẹ nhắn nhủ với ai đang có thai vì bất cứ trường hợp nào, nên giữ cái thai ấy lại.

Đây là lời Đức Mẹ nhắn đến toàn thể Người Nữ trên Trái Đất này:

Các con của Mẹ, Mẹ biết trong số các con đang mang thai gặp những hoàn cảnh đớn đau, nhục nhã, các con muốn bỏ cái thai trong bụng các con, các con không muốn thấy một chứng tích gây cho con đau khổ. Nhưng Mẹ khuyên các con, hãy giữ lại cho đến ngày sinh nở.

Khi các con sinh con, ngay giây phút các con ôm đứa trẻ trong tay, các con sẽ òa vỡ niềm hạnh phúc vô biên. Các con biết ngay, nhận ra ngay: Đấy là viên ngọc quý kết tinh từ máu thịt của các con. Lúc đó các con cảm thấy tất cả nhục nhằn biếm nhẻ của người khác đối với các con không còn ý nghĩa gì nữa. Đứa trẻ trong tay các con chính là tương lai của các con, Từ phút đó, các con sẽ nhận ra ý nghĩa cuộc sống của các con: chính là đứa trẻ ấy, các con sẽ sống vì đứa trẻ trên tay các con, Các con sẽ chịu đói khi con của các con chưa no. Các con sẽ chịu đau khổ khi con của các con gặp nạn và các con sẽ hạnh phúc khi con của các con thành công. các con sẽ sẵn sàng chết để cứu, khi con của các con gặp nguy hiểm.

Đến lúc đó, các con sẽ nhận ra sự kỳ diệu việc các con đã sinh con và hối hận tại sao đã có lúc muốn bỏ cái thai ấy đi.

Phá thai không chỉ là vấn để của Giáo Lý mà là vấn đề của chính Lương Tâm các con, của chính máu thịt các con, Vì cái thai ấy là Chính Các Con. Nếu các con tìm cách từ bỏ cái thai ấy, tức là các con cắt bỏ một phần thân thể của các con, và rồi các con sẽ luôn cảm thấy trong con người của các con thiếu thốn một thứ gì… và các con sẽ luôn ám ảnh bởi việc làm đó. Các con sẽ rất đau đớn khi nhìn thấy người mẹ nào đó đang ôm con của họ trong lòng. Các con sẽ hối hận vô cùng… tại sao các con đành bỏ con của các con. Tại sao các con đành bỏ một phần thân thể của chính các con, và cuộc sống của các con sẽ không yên cho tới cuối đời.

Các con hãy chờ tới lúc sinh nở… các con sẽ nhận ra, tất cả những gì các con chịu đựng trong thời gian đã qua, chỉ là hư ảo. Và, cái thực nhất, cái đáng quý trọng nhất, cái giúp các con quyết sống mạnh mẽ nhất… chính là đứa con trên tay các con. Từ thời khắc đó các con sẽ có nghị lực phi thường để quyết sống.

Lúc đó các con sẽ thầm thì bên tai đứa trẻ bé bỏng: Con của Mẹ, con là hạt ngọc của Mẹ, do máu thịt của Mẹ kết tinh ra, con là tất cả của đời Mẹ, Mẹ sẽ sống vì con, mẹ sẽ hy sinh vì con… con yêu của Mẹ…

Các con sẽ thì thầm với đứa trẻ nhiều lời, với niềm vui tuôn trào, với hạnh phúc vô biên.

Từ đó con sẽ sống tới cuối đời, có khi vui, có khi buồn, nhưng tinh thương con của các con không bao giờ phai nhạt.

Điểm tựa cho các con sống chính là đứa con của các con, như những người Mẹ khác

Từ khi mang thai, tới khi sinh nở và sau đó nữa, lúc nào đó, nếu các con cần sự giúp đỡ về Tinh Thần, cũng như vật chất, các con hãy mạnh dạn đến các hội do các Tôn Giáo, các hội Thiện Nguyện hay các cơ quan của chính quyền sở tại, sẽ có người tận tình giúp các con.

Những Người Nữ thương yêu của Mẹ, hãy giữ bào thai cho đến khi sinh nở. Cuộc đời các con sẽ khởi sắc sau khi các con sinh nở.

Bảo Trâm




SÁNG TÁC Từ Thân Hữu PHONG CHÂU- Nhà Văn Nhật Tiến – nhân ngày giỗ 14/9/2024.




Dịch Giả THÁI NỮ LAN Sưu Tầm: HƠN 100 NĂM SAU VẪN BỒI HỒI ‘TÔI ĐI HỌC’ 

HƠN 100 NĂM SAU VẪN BỒI HỒI ‘TÔI ĐI HỌC’ 

(FaceBook Minh Tự)

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường…”.

Tui đọc được bài đó từ nhỏ. Đến khi lấy chồng mới biết ông nhà văn đó là ba chồng mình thì vui lắm.

Bà Nguyễn Thị Quýt (con dâu nhà văn Thanh Tịnh)

———

Đó là đoạn mở đầu bài văn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh thường được nhắc đến mỗi khi bắt đầu năm học mới. Nếu tính từ ngày đầu đi học của nhà văn (sinh 1911), “buổi mai hôm ấy” đến nay cũng đã hơn 100 năm. Một ngày đầu tháng 9, chúng tôi tìm lại ngôi trường làng 100 năm trước cậu học trò Trần Thanh Tịnh đã khởi đầu với bài Tôi đi học.

Nhà văn Thanh Tịnh sinh ra ở xóm Gia Lạc thuộc làng Dương Nỗ, một làng quê ngoại ô phía đông thành Huế. Nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh, người làng Dương Nỗ, cũng là người hiếm hoi biết về thời niên thiếu của nhà văn Thanh Tịnh. 

Ông Vinh cho hay ngôi trường Mỹ Lý trong truyện ngắn Tôi đi học là ngôi trường trong trí tưởng tượng bay bổng của nhà văn. Và làng Mỹ Lý mà ông viết trong rất nhiều truyện ngắn in trong tập Quê mẹ (1941) cũng là cái tên làng trong văn chương. 

Vậy ngôi trường tiểu học, nơi cậu bé Trần Thanh Tịnh (lúc nhỏ có tên là Trần Văn Ninh) bắt đầu đi học là trường nào?

Đó là ngôi trường mà Thanh Tịnh miêu tả rất thực trong bài thơ Trường học làng tôi mà ông đã làm vào năm 19 tuổi: Trường học làng tôi ở cạnh đình / Một trường ba lớp vẻ xinh xinh / Trước trường có mấy cây đào lớn / Thường quyến lòng tôi những cảm tình / Trường tôi mặt trước ngó ra sông / Còn mặt đằng sau ngó cánh đồng… 

Nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh xác định ngôi trường đó là trường tiểu học của làng Dương Nỗ xưa. Thuở đó, người ta lấy khu nhà tăng của đình làm trường làng. 

Chúng tôi tìm đến đình Dương Nỗ, ngôi đình đẹp nổi tiếng ở xứ Huế, xây dựng từ đời vua Lê Thánh Tông (1471), tọa lạc bên dòng sông Phổ Lợi, đã được công nhận là di tích cấp quốc gia.

Người làng không còn ai biết về ngôi trường này, nhưng nhắc đến bài Tôi đi học thì ai cũng gật đầu “có biết, có biết”.

Từ lời tự sự của Thanh Tịnh trong bài thơ Trường học làng tôi, ráp nối với các tư liệu về cuộc đời ông, có thể hiểu rằng ông học ở trường này ba năm đầu tiểu học, sau đó lên học tiếp ở Trường tiểu học Đông Ba, rồi học trung học ở Trường Pellerin ở cạnh ga Huế. 

Nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh cho biết ngôi nhà của nhà văn Thanh Tịnh ở xóm Gia Lạc, nằm ngay chỗ bây giờ đã giải tỏa để xây cầu Chợ Dinh. Mỗi buổi mai, cậu học trò Trần Thanh Tịnh đi bộ từ đó, theo con đường ven sông Phổ Lợi về trường làng Dương Nỗ.

Chúng tôi trở lại và đi trên con đường đó để hình dung con đường đi học năm xưa của Thanh Tịnh. Con đường mà ông đã viết: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học”.

Năm 1946, Thanh Tịnh lúc đó là tổng thư ký Hội Văn hóa cứu quốc Trung Bộ, ra Bắc dự đại hội thì kháng chiến bùng nổ, ông gia nhập quân đội, rồi làm đến chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Quân Đội và sống một mình đến khi mất (1988). 

Ít ai biết rằng trong ngôi nhà bên bờ sông Hương ở xóm Gia Lạc, ông từng có một gia đình với vợ và hai con. Người con gái tên là Mỹ Lý, cái tên làng trong truyện Tôi đi học của ông. Người con trai tên là Trần Thanh Vệ, vừa mới qua đời năm ngoái ở Huế.

Nhắc đến bài Tôi đi học, bà Quýt nói ngay: “Bài đó không ai mà không biết. Tui đọc được bài đó từ nhỏ, đến khi lấy chồng mới biết ông nhà văn đó là ba chồng mình thì vui lắm”. 

Đàn con của bà thì đã gặp và sống với ông nội, nhưng đàn cháu thì sinh ra khi ông cố đã mất. “Bây giờ con cháu tôi ở Nha Trang, Sài Gòn, cả nước ngoài. 

Đứa mô cũng thuộc bài Tôi đi học và tự hào về ông nội, ông cố lắm”, bà Quýt nói.

Nhà thơ Mai Văn Hoan – nhà giáo dạy văn nổi tiếng ở Huế – cho rằng ngôi trường ấy dù là trong trí tưởng tượng nhưng Tôi đi học lại giống như một mẩu hồi ức hơn là truyện ngắn. 

Bởi vì nhà văn đã diễn tả chân thực và chi tiết diễn biến của cậu bé lần đầu tiên cắp sách đến trường. 

Đó là cái buổi sáng “đầy sương thu và gió lạnh”. 

Đó là con đường thân quen mà “cảnh vật chung quanh đều thay đổi”. 

Kể cả chiếc áo “vải dù đen dài” đang mặc, cái giật mình khi nghe thầy giáo gọi tên, cảm giác lần đầu rời xa mẹ… đều được tái hiện cặn kẽ. 

“Chỉ một là mẫu hồi ức thôi mà làm rung động trái tim bao thế hệ độc giả” – thầy Hoan nói.

Minh Tự

—————

1) Di ảnh nhà văn Thanh Tịnh 

2) Đường Thanh Tịnh ở Huế. Từ đây đi theo con đường làng Lại Thế sẽ đến xóm Gia Lạc của Thanh Tịnh. (Ảnh Minh Tự)




THƠ TRẦN CÔNG/LÃO MÃ SƠN: Hè Trên Đất Khách

HÈ TRÊN ĐẤT KHÁCH

Mùa Xuân tàn, trở thành dĩ vãng
Thay thế Xuân, thời tiết sang Hè.
Rừng Phong vang vội tiếng nhạc Ve
Cỏ cây hoa lá tàn phai sắc
Phố vắng người đi, ngập lá me.
Người lữ khách, nhớ Hè quê Mẹ
Nhớ thuở còn cắp sách đến trường.
Mỗi độ Hè là mùa hoa Phượng
Tuổi mười lăm, tình yêu chớm nở
Nhặt cánh phượng ướp vào tập vở
Làm kỷ vật tặng người yêu trẻ
Để nhớ nhau hai tháng nghỉ Hè.

*

Rời nhà trường, xa cây Phượng đỏ
Những kỷ niệm thời tuổi học trò
Theo thời gian dĩ vãng vùi  chôn
Gái trưởng thành, cất bước theo chồng
Trai đầu quân chống giữ non sông
Mỗi độ Hè về trên đất khách
Tôi nghe lòng thương nhớ mênh mông!

Hoa Đô (Lockwood House)
Trần Công/ Lão Mã Sơn.




SƯƠNG LAM Sưu Tầm: CHUYỆN BỐN PHƯƠNG

LỜI NHẮN GỬI TỪ MỘT NGƯỜI BẠN

Một tiếng gõ cửa lớn vang lên. Cậu bé ra mở cửa. Một người đàn ông lạ mặt xuất hiện trong một bộ quần áo nhàu nát. Anh ta cười, trên tay mang một chiếc giỏ đầy thức ăn cho ngày lễ tạ ơn.

Cả gia đình rất đỗi ngạc nhiên. Người đàn ông nói: “Món quà này từ một người biết các bạn đang cần và mong muốn các bạn hiểu rằng các bạn được quan tâm và yêu mến”. Lúc đầu ông bố không muốn nhận, nhưng người đàn ông nói: “Tôi chỉ là người mang đến hộ”. Và anh ta đặt chiếc giỏ vào tay cậu bé đang đứng gần cửa rồi quay đi.

Vào giây phút đó, cuộc đời của cậu bé đã thay đổi vĩnh viễn. Qua hành động đơn giản của lòng tốt đó cậu bé hiểu rằng có nhiều người – kể cả “người không quen biết” – thật sự quan tâm. Cậu cảm thấy biết ơn vô hạn và hứa với lòng mình rằng một ngày nào đó cậu sẹ tặng những người khác bằng cách tương tự. Vào năm 18 tuổi, chàng trai trẻ bắt đầu thực hiện lời hứa. Với thu nhập ít ỏi của mình, anh chạy đi mua thức ăn, rau quả và bánh kẹo, không
phải cho bản thân mà cho hai gia đình nghèo mà anh biết họ rất cần. Anh lái xe đi tặng những giỏ thức ăn trong bộ quần áo cũ như thể anh là người giao hàng. Khi anh đến căn nhà dột nát đầu tiên, anh gặp một người phụ nữ nhìn anh đầy vẻ nghi ngờ. Cô ta có sáu đứa con.

Chàng trai trẻ nói: “Tôi mang hộ những thứ này đến cho bà”. Anh mang ra những giỏ thức ăn và bánh kẹo. Người phụ nữ sửng sốt. Còn lũ trẻ thì reo lên sung sướng. Bà mẹ trẻ ôm lấy chàng trai và hôn anh ta. Cô ta lắp bắp: “Anh đúng là món quà của Thượng đế. Thượng đế đã phái đến!”.

“Không, không-Chàng trai nói-Tôi chỉ là người giao hàng. Đây là món quà từ một người bạn”. Anh chìa cho người phụ nữ một mẫu giấy trên đó viết: “Đây là một lời nhắn gửi từ một người bạn. Bạn và gia đình bạn xứng đáng có nó. Hãy biết rằng bạn được yêu thương. Và một ngày nào đó, nếu bạn có cơ hội, hãy làm điều tương tự đối với những người khác”.

Chàng trai trẻ tiếp tục mang những giỏ thức ăn cho nhiều người khác. Anh cảm thấy vui sướng và tràn đầy thương yêu. Mỗi lần anh quay ra từ một căn nhà, anh cảm thấy rất xúc động. Khi ngoái đầu nhìn lại, những gương mặt tươi cười của những người anh đã giúp đỡ, anh cảm thấy “Cái ngày khủng khiếp” trong quá khứ đã dẫn dắt anh đến một cuộc sống đầy ý nghĩa.

Chắc các bạn cũng muốn biết chàng trai trẻ trong câu chuyện trên là ai và hiện có đang tiếp tục thực hiện lời hứa của mình hay không. Chàng trai trẻ đó chính là Anthony Robbin, hiện là người sáng lập và chủ tịch của Anthony Robbin Companies, một công ty nổi tiếng trong lãnh vực tư vấn phát triển tài năng. Robins đã tư vấn về phát triển tài năng cho rất nhiều lãnh đạo cấp cao, cho rất nhiều công ty như IBM, AT&T, American Express, McDonnell-Douglas và US Army cũng như nhiều câu lạc bộ thể thao chuyên nghiệp Los Angeles Kings và nhiều vận động viên đoạt huy chương vàng Olympic.

Với ước nguyện của mình, anh luôn luôn dành nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để giúp đỡ rất nhiều người vượt qua khó khăn và số phận khắc nghiệt. Năm 1991, anh thành lập tổ chức từ thiện Anthony Robbins để giúp những trẻ em khuyết tật, những người vô gia cư, những người già. Cho đến nay, với thu nhập hàng năm lên đến nhiều triệu USD, Anthony Robbins vẫn cùng những người thân trong gia đình và cả một đội ngũ đông đảo những người tình nguyện đi tặng những món quà cho hơn 10.000 gia đình trong 400 cộng đồng khác nhau ở Mỹ và Canada.

Anthony Robbins vẫn được biết đến với cái tên Tony Robbins. Sinh ngày 29 tháng 2 năm 1960 tại bang California của Hoa Kỳ. Ông là một tác giả, doanh nhân, nhà từ thiện và là một trong những nhà huấn luyện về thành công hàng đầu trên thế giới. Là người sáng tạo ra hệ thống phát triển cá nhân chuyên nghiệp số một ở mọi thời đại, Robbins đã được Accenture trao giải là “Top 50 Trí Tuệ Kinh doanh Trên Thế Giới”. Amerian Express bình chọn ông là một trong 6 nhà lãnh đạo kinh doanh hàng đầu thế giới và International Chamber of Commerce chọn ông là “Top 10 người xuất sắc nhất thế giới”. Robbins là một trong 6 chuyên gia tư vấn được yêu thích nhất theo khảo sát của American Express (chuyên gia huấn luyện chuyên nghiệp duy nhất).

Cuộc sống là một món quà, và tất cả chúng ta khi có khả năng phải nhớ rằng chúng ta có trách nhiệm cho lại những người khác. Hãy cùng nhau giúp những người kém may mắn hơn có những gì tốt hơn trong cuộc sống.

Đó chính là “Lời nhắn gởi từ một người bạn”.

Ảnh trên:

Anthony Robbins vẫn được biết đến với cái tên Tony Robbins. Sinh ngày 29 tháng 2 năm 1960 tại bang California của Hoa Kỳ.

———-

#Câu chuyện bốn phương 




PHẠM PHAN LANG: Thầy Tư. Tác Phẩm Việt Ngữ và Anh Ngữ

Thầy Tư

Vào đêm Giao Thừa Tết Âm Lịch năm 1952, khi tôi vừa tròn hai tuổi, tôi suýt chút nữa thì không qua khỏi. Dĩ nhiên, tôi không nhớ rõ lắm về chuyện đó, nhưng Mẹ đã kể đi kể lại nhiều lần đến mức tôi có cảm giác như mình đã chứng kiến tất cả.

Lúc đó, tôi bị bệnh sởi rất nặng. Các thầy thuốc Trung Hoa kê đủ loại thuốc, nhưng tình trạng của tôi chẳng cải thiện chút nào, càng ngày càng tệ hơn. Tuyệt vọng, ba mẹ tôi đành đưa tôi đi gặp các bác sĩ Tây y. Vị bác sĩ cuối cùng, vào đúng ngày trước Tết Nguyên Đán, khuyên ba mẹ tôi đưa tôi về nhà vì “không còn hy vọng gì nữa.” Ý của ông rõ ràng là tôi sắp chết.

Hồi đó, các nhà tang lễ chưa phổ biến, nên tục lệ là giữ thi hài ở nhà để người thân, bạn bè và hàng xóm đến viếng. Nhưng Tết là dịp mọi hoạt động phải ngừng lại trong sáu ngày, nên Ba phải vội vã lo sắm một cái hòm cho tôi trước khi các cửa hàng đóng cửa. Tệ hơn nữa, có lẽ không có gì xui xẻo hơn là có một người chết trong nhà ngay dịp Tết.

Tôi hầu như bất tỉnh và quá nhỏ để hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng rõ ràng là ba mẹ tôi đang đối diện với một tình huống kinh khủng, khi vừa phải lo cho tôi, vừa phải lo tránh đại họa xui xẻo trong dịp năm mới.

Và rồi, một phép màu đã bắt đầu…

Một người bạn của gia đình đến thăm. Người này nói với Ma rằng có một ông thầy pháp tên Thầy Tư sống ở một làng quê cách nhà khoảng mười dặm. Có thể ông ấy sẽ cứu được tôi, vì tiếng tăm của ông đã vang xa. Không chần chừ, Mẹ bọc tôi lại và ngay lập tức đưa tôi đến chỗ ông. Ba phải ở nhà lo cho hai anh trai tôi và làm lễ mời tổ tiên về ăn Tết trên bàn thờ.

Khi chúng tôi đến, đã khoảng 6 giờ tối đêm Giao Thừa. Sau khi khám cho tôi, Thầy Tư bắt đầu “trị liệu” ngay. Ông viết vài chữ Hán trên một tờ giấy trắng đặc biệt, đặt lên người tôi, rồi bắt đầu đọc kinh cầu nguyện để trừ tà ma đang ám tôi. Sau đó, ông đốt tờ giấy, bỏ tro vào nước mưa mà ông đã hứng sẵn và cho tôi uống. Nếu tôi còn tỉnh táo, chắc chắn tôi sẽ khóc thét lên vì sợ!

Tiếp theo, ông sai người giúp việc hái một nhánh cây dâu trong vườn. Với nhánh cây nhỏ đó, ông gõ nhẹ lên toàn bộ cơ thể tôi, như thể đánh đuổi con ma quỷ đang bám lấy tôi. Sau cùng, ông dùng một cây bút nhọn đặc biệt, chấm vào mực xăm và xăm một dấu chữ thập ngay giữa trán tôi.

Ông còn làm cho tôi một cái vòng cổ, dây làm bằng những sợi chỉ màu được xoắn chặt, và mặt vòng là một miếng vải vuông khoảng hai inch. Miếng vải thực ra là một chiếc túi nhỏ chứa “vật thiêng” bên trong để trừ tà. Tôi không bao giờ biết bên trong đó có gì vì nếu mở ra sẽ phá hủy nó. Thầy dặn Ma rằng tôi phải đeo vòng này suốt, trừ khi tắm, lúc đó phải để nó ở nơi sạch sẽ. Ông cũng khuyên không nên cho tôi đi dưới dây phơi quần áo, vì theo ông, đó là thứ dơ bẩn có thể chứa khăn vệ sinh của phụ nữ. Thầy còn cảnh báo rằng dấu thập trên trán tôi phải được giữ mãi mãi, không được xóa, vì làm vậy có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Sau tất cả, Thầy bảo Mẹ đưa tôi về. Vì không thấy có dấu hiệu thay đổi nào nên Mẹ do dự, nhưng Thầy trấn an: “Đừng lo, cô bé sẽ ổn thôi.” Mẹ vẫn không tin, nài nỉ được ở lại đến khi tôi tỉnh dậy, nhưng Thầy nói: “Tôi chắc chắn cô bé sẽ khỏi. Nếu không, nếu cô bé chết, bà cứ việc mang xác đến quăng giữa nhà tôi vào đúng ngày Tết.” Nghe đến thế, Mẹ chẳng còn làm gì được ngoài việc mang tôi về và chờ đợi.

Và vào đúng nửa đêm Giao Thừa, tôi tỉnh dậy, ngồi dậy, đứng lên, cười tươi như thể chưa từng bị bệnh. Ba mẹ tôi, cả gia đình và hàng xóm đều kinh ngạc và vui mừng. Sáng sớm hôm sau, Mẹ quyết định đưa tôi trở lại nhà Thầy để cảm ơn. Mẹ kể rằng tôi lúc đó nói khá rõ ràng dù mới hai tuổi, và dù chẳng biết Thầy đã làm gì, khi vừa thấy ông, tôi chạy đến và nói: “Thầy của con!”

Từ đó trở đi, năm nào Mẹ cũng đưa tôi đến gặp Thầy Tư vào dịp Tết để lấy vòng cổ thay thế. Điều này kéo dài cho đến khi tôi kết hôn, chín năm sau khi nhận chiếc vòng cuối cùng. Sau khi tôi không còn đeo vòng chỉ màu, Mẹ tặng tôi sợi dây chuyền vàng có mặt Quan Âm bằng ngọc, mà tôi đeo trong nhiều năm cho đến khi bị mất khi trốn khỏi quê hương vào ngày 29/4/1975 sau khi miền Nam rơi vào tay Cộng Sản.

Những chuyến đi thăm Thầy Tư luôn đầy ắp tiếng cười và niềm vui. Tôi được tha hồ chạy nhảy trong khu vườn rộng lớn, leo trèo cây xoài, cây ổi, chơi đùa với lũ trẻ khác, mà nhiều đứa cũng từng được Thầy cứu sống. Nhà Thầy lúc nào cũng có đầy đồ ăn ngon, quà biếu từ những người mẹ biết ơn như Mẹ.

Dĩ nhiên, tôi ghét cái vòng cổ và hình xăm trên trán mà Thầy đã làm cho tôi. Chúng xấu xí và khiến tôi khác biệt, đến mức bạn bè thường trêu chọc. Đến giờ, tôi vẫn còn giữ hình xăm đó—dấu ấn của sự sống. Hồi nhỏ, tôi thường để mái che đi, còn giờ thì dùng phấn che lại, nhưng dấu đó vẫn sẽ luôn ở đó.

Thật không may, Mẹ không hoàn toàn từ bỏ các thầy thuốc Bấc. Họ có thể chế ra những loại thuốc nước khó uống nhất trên đời. Mỗi khi tôi có triệu chứng bệnh, Mẹ lại vội vã đun sẵn những thứ thuốc Bắc kinh khủng đó. Dù tôi có chống cự thế nào, Ba và các anh trai thường phải giữ tay chân tôi để Mẹ đổ thuốc vào miệng. Đổi lại, tôi thường được dỗ dành bằng kẹo hoặc chuối để ngưng khóc.

Giờ đây, tôi hiểu tại sao Mẹ lại lo lắng cho sức khỏe của tôi đến vậy, mặc dù từ lúc hai tuổi, tôi ít khi bị bệnh. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh về thuốc vẫn đeo bám tôi đến tận bây giờ, đặc biệt là thuốc nước. Tôi thà chịu đau đầu cả đêm còn hơn là uống thuốc, vì chỉ cần nhớ đến hương vị là đủ khiến tôi lạnh sống lưng.

Mẹ đã qua đời hơn 17 năm, và nỗi nhớ Mẹ trong tôi vẫn không nguôi ngoai.

Phạm Phan Lang
23/11/2020

==========

Tiếng Anh

The Shaman

On Lunar New Year’s Eve in 1952, at the tender age of two, I almost didn’t make it. Of course, I don’t remember much of the ordeal, but Me retold the story so many times that it feels like I was there for every moment.

I had a severe case of the measles. The Chinese doctors prescribed medicines, but nothing worked. In fact, I just got worse and worse. My desperate parents then turned to Western doctors. The last one, on the day before Lunar New Year, advised my parents to take me home because there was nothing more that could be done. To him, it was clear—I was going to die.

In those days, funeral parlors weren’t common, and the tradition was to keep the body at home so family, friends, and neighbors could come and pay their respects. But there was a catch: Lunar New Year celebrations shut everything down for six days. Ba had to rush to get a coffin for me before everything closed, as the mere thought of having a dead body in the house during the New Year was seen as the worst omen imaginable.

I was mostly comatose and blissfully unaware of all the chaos swirling around me. But my parents? They were facing the prospect of not only losing a child but also bringing catastrophic bad luck to the family during the most important holiday of the year.

Then, just as hope seemed to be fading, a miracle knocked at our door.

A family friend paid us a visit. This friend told Mẹ about a shaman, called Thầy Tư, who lived about ten miles away in a small country village. The Shaman had a reputation for healing people, and maybe, just maybe, he could help me. Without a second thought, Mẹ bundled me up and off we went, leaving Ba behind to tend to my two older brothers and perform the ritual to invite our ancestors to the family altar for the New Year.

When we arrived at the Shaman’s home, it was about 6 PM on Lunar New Year’s Eve. The moment he saw me, he sprang into action. He scribbled Chinese characters on a piece of special white paper, laid it over my body, and began chanting prayers to drive away the bad spirit that had possessed me. Then, as if things couldn’t get any stranger, he burned the paper, mixed the ashes into a cup of rainwater, and made me drink the concoction. If I’d been conscious, I probably would have protested!

Next, he fetched a small branch from a berry tree in his yard and gently “beat” my body with it, as if driving out whatever evil was clinging to me. He capped off the session by tattooing a cross in the middle of my forehead using a sharp, pen-like tool dipped in ink. And then, as a parting gift, he made me a necklace. It was a colorful, twisted thread necklace with a two-inch square pouch attached. The pouch contained “mystical” ingredients I wasn’t allowed to peek at, but it was designed to ward off evil spirits.

Mẹ was instructed that I had to wear the necklace at all times—except during baths—until I turned ten. Oh, and I wasn’t allowed to walk under clotheslines because, according to the Shaman, they were considered impure. The cross tattoo, he warned, must never be removed; doing so would risk my life.

Despite all this, there was no immediate change in my condition. Me was understandably skeptical and wanted to stay until something—anything—happened. But the Shaman, calm as ever, reassured her: “Don’t worry, she will be alright.” Seeing Me’s lingering doubt, he added, “If she isn’t cured and dies, feel free to bring her dead body back and throw it into the middle of my home on New Year’s Day.”

With no other option, Me brought me home and waited.

And just as the clock struck midnight, I woke up. Not only that—I sat up, stood up, smiled, and acted as if I hadn’t been sick a day in my life. It was a miracle! My parents, family, and neighbors were all amazed. The next morning, Me rushed me back to the Shaman, not out of fear this time, but to thank him. Me told me that even though I was only two years old, I ran up to him, hugged his legs, and declared, “You are my dear Master!”

For years after that, Me would take me to visit Thầy Tư every Lunar New Year to receive a replacement necklace. This continued until the year I got married, nine years after I had worn the last necklace. By then, I had outgrown the thread necklaces, and Me gave me a beautiful gold necklace with a jade Quan Yin pendant. Sadly, I lost that necklace when I fled my homeland on April 29, 1975, during the fall of South Vietnam.

I still remember those yearly visits fondly. While Me would chat with the Shaman, I’d run wild on his enormous property, climbing mango and guava trees, splashing in the stream, and playing with the other children—many of whom had also been “saved” by this mystical man. His house was always filled with delicious food, gifts from grateful mothers like Me.

Of course, I despised that ugly thread necklace and the cross tattoo on my forehead. They made me stand out in all the wrong ways, and my friends never missed an opportunity to tease me. Even today, the tattoo remains—my little life mark. The survivor’s badge. As a child, I’d try to hide it under my bangs. Now, I cover it with makeup, but it’s always there.

Sadly, Me never completely abandoned her faith in Chinese medicine. From that point on, at the first sign of illness, she would rush to prepare those awful, bitter concoctions. No matter how much I resisted, my father and brothers would hold me down while Me poured the revolting liquid down my throat. Usually, I got candies or bananas afterward to stop me from crying too much, but the trauma stuck.

I now understand why Me was so protective of my health, though fortunately, I rarely got sick again after that. However, her overzealousness gave me a lifelong phobia of taking liquid medicine. To this day, I’d rather endure a headache all night than take anything for it, simply because the taste brings back too many memories.

Me has been gone for over seventeen years now, and I miss her more than words can say.

Pham Phan Lang
11/23/2020




GIAO CHỈ SAN JOSE -Tiễn Biệt Người Góa Phụ Trung Kiên: Madame HỒ NGỌC CẨN

 – Giao Chỉ

Các Niên Trưởng Đồng Đế cho biết Bà Hồ Ngọc Cẩn , nhũ danh Nguyễn Thị Cảnh vừa ra đi sáng hôm nay 30 / O8/ 2024 tại Stevenson Ranch , Nam California Hoa Kỳ . Nguyện Cầu Linh Hồn Bà sớm về nước Trời hưởng Nhan Thánh Chúa và bình an trong chốn Thiên Đàng . Amen !
 
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn – Người vợ lính ở Thủ Đức
 
Mùa xuân năm 1959 . Họ đạo Thủ Đức có đám cưới nhà quê . Cô dâu Nguyễn Thị Cảnh mỗi tuần giúp lễ và công tác thiện nguyện cho nhà Thờ . Chú rể là anh Trung sĩ huấn luyện viên của trường bộ binh Thủ Đức .
 
Cha làm phép hôn phối . Họ Đạo tham dự và chúc mừng . Bên nhà gái theo đạo từ thuở xa xưa . Bên nhà trai cũng là gia đình Thiên Chúa Giáo . Cô gái quê ở Thủ Đức , 18 tuổi còn ở với mẹ . Cậu trai 20 tuổi xa nhà từ lâu . Cha cậu là Hạ sĩ quan , gửi con vào Thiếu sinh quân Gia Định từ lúc 13 tuổi . Khi trưởng thành , anh Thiếu sinh quân nhập ngũ . Đi lính năm 1956 . Mấy năm sau đeo lon Trung sĩ .
 
Quê anh ở Rạch Giá , làng Vĩnh Thanh Long , sau này là vùng Chương Thiện . Ngày đám cưới , ông già từ quê lên đại diện nhà trai . Đứng trước bàn thờ , Cha xứ hỏi rằng anh Quân nhân này có nhận cô gái làm vợ không . Chú rể đáp thưa có . Cha hỏi cô gái có nhận anh Trung sĩ này làm chồng , no đói có nhau , gian khổ có nhau ? Cô gái Thủ Đức vui mừng thưa có . Anh Trung sĩ Rạch Giá phục vụ trường bộ binh , đi lễ nhà thờ gặp cô gái xóm đạo Thủ Đức nên kết nghĩa vợ chồng . Cô gái thề trước nhà Chúa , có cả họ Đạo chứng kiến .
 
Cô đã giữ trọn đời làm vợ người lính . Từ vợ Trung sĩ trại gia binh cho đến phu nhân Đại tá trong dinh Tỉnh trưởng . Cô theo chồng đi khắp 4 phương suốt 16 năm chinh chiến , để rồi 30 tháng 4 năm 1975 trở thành vợ người tử tội .
 
Cô đem con trở về Thủ Đức lánh nạn chờ ngày chồng bị xử bắn . Dù thăng cấp , dù thắng hay bại , dù sống hay chết , chồng cô vẫn là người anh hùng . Cô mãi mãi vẫn là người vợ lính . Anh lính đầu đời chinh phu của cô , lúc lấy nhau đeo lon Trung sĩ và khi ra đi đeo lon Đại tá . Thủy chung cô vẫn sống đời vợ lính . Chồng của cô là Đại tá Hồ Ngọc Cẩn .
 
Hiện nay cô vợ lính gốc Thủ Đức , sau khi tìm đường vượt biên , đem con trai duy nhứt qua Bidong , Mã Lai rồi vào Mỹ sống ở Nam Cali . Cô may thuê , bán quán nuôi con . Con trai lập gia đình có 2 cháu . Người vợ lính năm xưa từ 1975 đến nay , ở vậy thờ chồng , đã trở thành bà nội ở chung một nhà với con cháu . Suốt đời vẫn nghèo , nghèo từ Trung sĩ mà nghèo lên Đại tá . Nghèo từ Thủ Đức mà nghèo qua Chương Thiện . Nghèo từ Việt Nam mà đem theo cái nghèo qua Mỹ . Bởi vì suốt đời chỉ là người vợ lính .
 
Một đời chinh chiến . Chuyện người chồng.
 
Hồ Ngọc Cẩn sinh ngày 24 tháng 3 năm 1938 . Xuất thân Thiếu sinh quân Gia Định , rồi nhập ngũ và lên cấp Trung sĩ , huấn luyện viên vũ khí tại trường Bộ binh . Sau khi lập gia đình có 1 con thì anh Trung sĩ tìm cách tiến thân , xin vào học lớp Sĩ quan đặc biệt tại Đồng Đế . Từ anh sinh viên sĩ quan Đồng Đế 1960 cho đến 15 năm sau , Hồ Ngọc Cẩn trở thành Đại tá Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng Chương Thiện , hầu hết cấp bậc đều lên tại mặt trận . Ông đã từng mang mầu áo của Biệt động quân và các sư đoàn Bộ binh . Huy chương và chiến công nhiều vô kể .
 
Suốt một đời chinh chiến từ Trung đội trưởng lên đến Trung đoàn trưởng , Hồ ngọc Cẩn tung hoành khắp Hậu giang và Tiền giang . Năm 1972 ông Thiệu cho lệnh toàn thể sư đoàn 21 từ miền Tây lên tiếp tay cho quân đoàn III , giải tỏa An Lộc . Lại cho lệnh tăng cường thêm 1 Trung đoàn của Sư đoàn 9 . Tư lệnh quân khu , ông Trưởng ( Trung Tướng Ngô Quang Trưởng) nói với ông Lạc (Chuẩn Tướng Huỳnh Văn Lạc) sư đoàn 9 đưa 1 Trung đoàn nào coi cho được .
 
Trung tá Hồ ngọc Cẩn dẫn Trung đoàn 15 lên đường . Trung đoàn ông Cẩn phối hợp cùng nhẩy dù đánh dọc đường 13 tiến vào An Lộc . Anh Đại úy đại đội trưởng của Trung đoàn , suốt mấy tuần giằng co với địch trước phòng tuyến của Tướng Hưng , Tư lệnh An Lộc , nhưng chưa vào được . Lính hai bên chết đều chôn tại chỗ . Thiết vận xa M113 của ta còn phải lui lại phía sau . Chỉ có bộ binh của Trung đoàn 15 nằm chịu trận ở tiền tuyến . Anh sĩ quan kể lại, chợt thấy có một M113 của ta gầm gừ đi tới .
 
A , tay này ngon .
Chợt thấy một ông xếp từ thiết vận xa bước ra , phóng tới phòng tuyến của đại đội . Nhìn ra ông Trung đoàn trưởng Hồ Ngọc Cẩn . Ông quan sát trận địa rồi hô quân tiến vào . Cùng với tiền đạo của Nhẩy dù , Trung đoàn 15 bắt tay với lính phòng thủ An Lộc . Sau khi Bình Long trở thành Bình Long Anh Dũng , ông Thiệu hứa cho mỗi người lên 1 cấp .
 
Trung tá Hồ Ngọc Cẩn ngoài 30 tuổi đeo lon Đại tá , trở về trong vinh quang tại bản doanh Sa Đéc . Rồi ông được đưa về làm Tiểu khu trưởng Chương Thiện . Vùng đất này là sinh quán của ông ngày xưa . Cho đến 30 tháng 4-1975 Sài Gòn đã đầu hàng , nhưng Chương Thiện chưa nhận được lệnh Cần Thơ , nên Chương Thiện chưa chịu hàng .

 
Chiều 29 sang 30 tháng 4 , Tiểu khu trưởng vẫn còn bay trực thăng chỉ huy . Khi radio Sài Gòn tiếp vận về tin buông súng , các đơn vị bên ta rã ngũ . Lính tráng từ Tiểu khu và dinh Tỉnh trưởng tan hàng , Đại tá Tiểu khu trưởng Hồ Ngọc Cẩn bị lính cộng sản vây quanh khi còn ngồi trên xe Jeep với vũ khí , quân phục cấp bậc đầy đủ . Câu chuyện về giờ phút cuối cùng của người chồng , đã được người vợ kể lại cho chúng tôi . Thực là một kỷ niệm hết sức bi thảm .
 
Giây phút cuối của Chương Thiện,
 
Bà Cẩn với âm hưởng của miền quê Thủ Đức kể lại qua điện thoại . Cô Cảnh nói rằng suốt cuộc đời chưa ai hỏi thăm người thiếu phụ Thủ Đức về một thời để yêu và một thời để chết . Bà nói :
 
“ Kể lại cho bác rõ , những ngày cuối cùng nhà em vẫn hành quân . Đánh nhau ngay trong Tiểu khu . Anh Cẩn vẫn còn bay hành quân . Nhà bị pháo kích . Tuy gọi là dinh Tỉnh trưởng nhưng cũng chỉ là ngôi nhà thường . Chiều 30 tháng 4 mẹ con em theo các chú lính chạy ra ngoài . Đi lẫn vào dân . Ở Chương Thiện không ai biết em là vợ Tỉnh trưởng . Ai cũng tưởng là vợ lính . Từ xa ngó lại mẹ con em thấy anh Cẩn bị chúng bắt giải đi . Bà con kéo mẹ con em tìm đường chạy về Cần Thơ . Chú lính nói rằng bà không đem con chạy đi chúng nó bắt thì khổ . Em dẫn thằng con nhỏ chạy bộ . Mẹ con vừa đi vừa khóc . Hình ảnh cuối cùng thằng con hơn 10 tuổi nhìn thấy bố ngồi trên xe Jeep , Việt cộng cầm súng vây quanh . Bước xuống xe , anh không chống cự , không dùng dằng , không nói năng . Đưa mắt nhìn về phía dân ở xa , giơ tay phất nhẹ . Như một dấu hiệu mơ hồ cho vợ con . Chạy đi . Đó là hình ảnh cuối cùng đã gần 40 năm qua .
 
Từ đó đến nay mẹ con không bao giờ gặp lại . Thân nhân bên anh Cẩn , mẹ và các chị giữ không cho em và con trai ra mặt . Sợ bị bắt . Được tin anh ra tòa nhận án tử hình . Rồi tin anh bị xử bắn . Thời gian anh bị giam , gia đình bên anh có đi tiếp tế nhưng không thấy mặt . Chỉ giao tiếp tế cho công an rồi về . Hôm anh bị bắn ở sân vận động Cần Thơ , gia đình cũng không ai được báo tin riêng , nhưng tất cả dân Tây Đô đều biết . Mỗi nhà được loan báo gửi một người đi coi . Bà chị họ đi xem thằng em bị bắn . Chị kể lại là không khí im lặng . Từ xa , nhìn qua nước mắt và nín thở . Chị thấy chú Cẩn mặc quần áo thường dân tỏ ý không cần bịt mắt . Nhưng bọn cộng sản vẫn bịt mắt . Bác hỏi em , bà chị có kể lại rõ ràng ngày xử bắn 14 tháng 8 năm 1975 .
 
Mỗi lần nói đến là chị em lại khóc , nên cũng không có gì mà kể lại . Chúng bịt miệng , bịt mắt nên anh Cẩn đâu có nói năng gì . Suốt cuộc đời đi đánh nhau anh vẫn lầm lì như vậy . Vẫn lầm lì chịu bị bắt , không giơ tay đầu hàng , không khai báo , không nói năng gì cho đến chết . Anh làm Trung đội trưởng , Đại đội trưởng , Tiểu đoàn trưởng , Trung đoàn trưởng rồi đến Tiểu khu trưởng . Báo chí , anh em nói gì thì nói , anh Cẩn chả nói gì hết . Bác hỏi em là mồ mả ra sao . Em và con về nhà mẹ ở Thủ Đức . Gia đình không cho em ra mặt . Bà chị và mẹ anh Cẩn đi xin xác không được . Chúng đem chôn ở phía sau Trung tâm nhập ngũ Cần Thơ . Mấy năm sau mới xin được đem về Rạch Giá .
 
Rồi đến khi khu này bị giải tỏa , nên lại hỏa thiêu đem tro cốt về nhà ông chú bên Long Xuyên . Ngày nay , em nói để bác mừng là sau khi vượt biên qua Mỹ em đã đưa di hài anh Cẩn qua bên này . Anh Cẩn bây giờ cũng đoàn tụ bên Mỹ với gia đình . “
 
“ Cô đi năm nào ”, tôi hỏi bà Cẩn .
“ Mẹ con em ở Thủ Đức ba năm sau 1975 . Đến 1978 thì vượt biên qua Pulo Bidong . Ở trại 8 tháng thì bà con bảo trợ qua Mỹ . Qua bên này mình chả biết ai , không ai biết mình . Cũng như bao nhiêu thuyền nhơn , mẹ con ở với nhau . Em đi làm nghề may , rồi đi bán quán cho tiệm Mỹ . Bây giờ cháu trai duy nhứt của anh Cẩn đã có gia đình sinh được 2 con .”
 
Chuyện đời người vợ lính thời chinh chiến với kết thúc bi thảm và anh hùng , tôi nghe kể lại thấy lòng xót xa lắng đọng .Tôi bèn quay qua hỏi chị Cẩn sang đề tài khác . “ Nãy giờ nói toàn chuyện buồn , cô nhớ lại xem suốt đời từ đám cưới cho tới năm 1975 , cô có những kỷ niệm nào vui không .”
 
Bà Cẩn ngừng lại suy nghĩ .
“ Em thấy năm nào tháng nào cũng vậy thôi . Toàn lo việc nhà , nội trợ nuôi con . Anh Cẩn đi đâu thì mẹ con cũng đi theo . Từ Trại gia binh đến cư xá Sĩ quan . Chúng em không có nhà riêng , không có xe hơi , không có xe gắn máy . Từ Sa Đéc , Trung đoàn 15 qua đến Tiểu khu Chương Thiện , toàn là ở trại lính ”.
 
Tôi hỏi tiếp :
“ Cô có đi dự tiệc tùng , mừng lên lon , thăng cấp , dạ hội gì không ?”.
“ Không , em chả có đi đâu . Ở Chương Thiện em cũng không đi chợ . Dân chúng cũng không biết em là ai . Mua bán gì em về Cần Thơ , đông người , cũng chả ai biết em là ai . Em cũng không có nhà cửa nên cũng không mua sắm đồ đạc . Lương nhà binh cũng chẳng có là bao . Em cũng không ăn diện nên chẳng có nhiều quần áo .
 
Năm 1972 ở An Lộc về , anh Cẩn mang lon Đại tá , không biết nghĩ sao anh nói với em , vợ chồng chụp được một tấm hình kỷ niệm . Đây là tấm hình gần như duy nhứt . Xin bác dùng tấm hình này của nhà em mà để lên tấm bia lịch sử ”.
 
Tôi nói rằng , tấm hình của cô và anh Cẩn rõ ràng và đẹp lắm . Hoàng Mộng Thu có đưa cho tôi xem . Chúng tôi sẽ dùng hình này . Nhưng tôi vẫn gặng hỏi : “ Thế bao nhiêu lần anh thăng cấp cô có dự lễ gắn lon không ?”.
 
” Em đâu có biết . Chỉ thấy anh Cẩn đi về đeo lon mới rồi cười cười . Cũng có thể gọi là những giây phút hạnh phúc của đời nhà binh ”.
“ Thế cô chú ở Thủ Đức có khi nào đi chơi Vũng Tàu tắm biển không ?”.
Bà Cẩn thật thà nói rằng :
“ Khi anh Cẩn học ở Đồng Đế thì em và con có ra thăm Nha Trang nên thấy biển . Còn chưa bao giờ được đi với anh Cẩn ra Vũng Tàu . Sau này đến khi vượt biên thì mẹ con em mới thấy biển Vũng Tàu…”
 
Trong số một triệu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa , dường như Sĩ quan , anh nào cũng có 1 lần đi với vợ con hay người yêu trên bãi biển Vũng Tàu . Chỉ có hàng binh sĩ , chỉ những người lính là chưa có dịp . Hồ Ngọc Cẩn ở Rạch Giá suốt đời chưa đem vợ đi Vũng Tàu . Vì vậy chị Cẩn suốt đời vẫn chỉ là vợ lính .
 
Trong quân đội , dù là Tướng tá hay Sĩ quan , anh nào mà chả có thời làm lính . Sau đó mới làm quan . Chỉ riêng cô Nguyễn thị Cảnh , hiền thê Đại tá Hồ Ngọc Cẩn là người đóng vai vợ lính suốt đời . Những ngày vui nhất của chị là thời gian được làm vợ anh Trung sĩ hiền lành của trường bộ binh Thủ Đức .
Ngày đó đã xa rồi hơn nửa thế kỷ , ở bên kia địa cầu , trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú , có vợ chồng anh lính trẻ mỗi sáng Chúa nhựt cầm tay nhau để đi lễ nhà thờ .
 
Giao Chỉ 




CHÙM THƠ NHỚ CHỊ – CAO MỴ NHÂN

CHỊ TÔI – BUỒN     

CAO MỴ NHÂN

(Tặng Chị, tên giống tên tôi, khác dấu

trên chữ My : Chị Cao Mỹ Nhân)  

Trong một vòng ôm

Vô cùng thương nhớ

Chim gọi hoàng hôn

Mang vào quá khứ

*

Chị ơi, chị ơi

Mùa thu đang về

Lá bay đầy trời

Chị đừng đi nhél

*

Vòng ôm của em

Không ấm thân buồn

Chị bảo lạnh thêm

Giá buốt tâm hồn

*

Chị ngó hư vô

Những làn mây mờ

Vầng trăng bơ vơ

Thầm lặng mong chờ

*

Chị giơ tay chào

Ai đâu trước mặt

Chúa đợi trên cao

Đôi dòng nước mắt …

CAO MỴ NHÂN

  29 – 8 – 2024

-0-

CÔ ĐỘC HÀNH.    CAO MỴ NHÂN

A Di Đa  A Di Đa

Chị nằm đợi đi thật xa

Một mình trong khu Hospice

” …Near The End of Life…”

*

Chung cuộc hay là kết thúc

A Di Đa  A Di Đa

Hình như chị còn thao thức

Lời kinh tán Phật hoan ca

*

Niềm đau chập chờn, khủng khiếp

Nỗi buồn day dứt miên man

Cơn mê hoang liêu đồng thiếp

Chị khắp rời khỏi thế gian

*

Em không ở lại Hospice

Sợ lắm chị ơi cạn tình

Chị không có ai con cháu

Không ai mong chị hồi sinh

*

Bởi vì chị không…tất cả

Đã cuối hành trình cuộc đời

Lệ rơi …lệ rơi lã chã

Chị về cõi phúc xa khơi…

*

 CAO MỴ NHÂN

  • – 8 – 2024

-0-

NGƯỜI CHỜ.    CAO MỴ NHÂN

*

Người chờ ta gởi trái tim

Về xa tít tắp, nhận chìm yêu thương

Ta đang đi kiếm thiên đường

Giữ tim trong nỗi đoạn trường nhớ nhung

*

Người chờ ta chốn mông lung

Hào quang tình tự bập bùng lửa thiêng

Ta quên ta giữa cõi thiền

Cùng người, thổ lộ ưu phiền đã lâu

*

Người chờ ta ở muôn sau

Sao còn hẹn mãi bên nhau kiếp này

Người rằng vẫn mở vòng tay

Cho ta buông nhẹ thân gầy vào thơ

*

Chao ôi, năm tháng đợi chờ 

Cuộc tình như thể cơn mơ kéo dài

Ta đang mộng mị u hoài

Huyễn hư ma ảnh suốt đời bâng khuâng…

    CAO MỴ NHÂN

  31 – 8 – 2024




PHẠM PHAN LANG – English & Vietnamese. Buổi Trình Chiếu Phim My South Vietnam Của Nhà Văn, Đạo Diễn Chu Lynh: Vietnam Film Club, Westminster, Nam Cali, 1/9/2024

       Hôm Chủ Nhật vừa qua, 1/9/2024, PL đã đi dự Buổi Trình Chiếu Phim My South Vietnam được Vietnam Film Club tổ chức tại Lavender (OC Entertainment), Westminster, CA lúc 2 giiờ chiều.

       Trước buổi trình chiếu phim khoảng 2 tuần, BTC đã ra Thông Báo yêu cầu mọi người ngừng ghi danh tham dự vì sức chứa của nhà hàng Lavender  chỉ giới hạn không quá 400 người mà số người ghi danh trực tiếp với BTC lúc đó đã lên đến 400.

        Chương trình, điều khiển bởi các MCs Cao Minh Hưng, Thụy Vy và Thụy Lan, được bắt đầu khá đúng giờ với đầy kín đồng hương tham dự, có vài em trẻ tuổi vào sau chọn ngồi dưới đất gần khán đài.  Trong số những thượng khách  tham dự gồm có Đại Biểu Văn Phòng Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, Dân Biểu Hạ Viện Tiểu Bang CA Tạ Đức Trí, Thị Trưởng Westminster Nguyễn Mạnh Chí, Nhạc Sĩ/GS Lê Văn Khoa và một số thân hào nhân sĩ khác…

        Chương trình được bắt đầu với Nghi Thức Chào Quốc Kỳ/Quốc Ca/Phút Mặc Niệm, các Dân Biểu Trao Bằng Tưởng Thưởng, Ns Lê Văn Khoa, Cô Thụy Vy  và nhà văn Phạm Gia Đại phát biểu cảm tưởng, Đạo diễn Chu Lynh Giới Thiệu phim My South Vietnam và sách Mảnh Da Vàng, phần Văn Nghệ do Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ trình diễn, cô Cao Xuân Thanh Ngọc phát biểu cảm tưởng về sách Mảnh Da Vàng, Giải Lao với thức ăn nhẹ, chiếu phim My South Vietnam và cuối cùng là phần Mạn Đàm và Chụp Hình Lưu Niệm.

        Phim My South Vietnam được thực hiện trong hai năm rưỡi gồm 12 tậ̣p, mỗi tập dài khoảng 30-50 phút nhưng trong buổi chiếu phim với thời gian hạn hẹp, phim được rút gọn khéo léo trong 66 phút, đủ để mọi người nhận thấy Vietnam Film Club đã tái hiện một cách chân thực những nổ lực xây dựng và phát triễn miền Nam Việt Nam trong khoảng 20 năm từ 1955 đến 1975.  Bộ phim không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một tài liệu lịch sử quý giá, một lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ trẻ về những giá trị cao đẹp mà ông cha chúng ta đã giữ gìn và bảo vệ.

       PL đã xem phim My South Vietnam với tâm trạng đầy xúc động và tin rằng bộ phim này cũng đã chạm đến trái tim của mỗi người tham dự trong khán phòng vì nó gợi lại những ký ức và cảm xúc sâu kín về một thời kỳ đầy thử thách nhưng cũng rất tự hào của miền Nam Viêt Nam.

      Một lần nữa, PL chân thành cám ơn anh đạo diễn Chu Lynh và Vietnam Film Club đã dành trọn tâm huyết thực hiện bộ phim lịch sử giá trị này và mong rằng phim sẽ được đón nhận nồng nhiệt khắp nơi với tất cả tình cảm và sự trân trọng.

      Xin mời xem hình ảnh ghi lại  Buổi Trình Chiếu Phim My South Vietnam:

https://photos.app.goo.gl/mbMr7HbZ7yn8vqGo9

      Kính chúc sức khỏe và an vui.

Thân kính,

Pham Phan Lang

Last Sunday, September 1, 2024, I attended the screening of the film My South Vietnam, organized by the Vietnam Film Club at Lavender (OC Entertainment), Westminster, CA at 2:00 PM.

About two weeks before the screening, the organizers announced that they had stopped accepting registrations because the Lavender venue could accommodate no more than 400 people, and the number of direct registrations with the organizers had already reached that limit.

The program, managed by MCs Cao Minh Hung, Thuy Vy, and Thuy Lan, started almost on time with a full house of attendees, including some young people who arrived later and chose to sit on the floor near the stage. Among the distinguished guests were representatives from the Office of State Senator Janet Nguyen, California State Assemblyman Ta Duc Tri, Westminster Mayor Nguyen Manh Chi, musician and professor Le Van Khoa, and several other prominent figures.

The event began with the Flag Salute, National Anthem, and a Moment of Silence, followed by the presentation of awards by the Assemblymen. There were remarks from musician Le Van Khoa, Ms. Thuy Vy, and author Pham Gia Dai, as well as the introduction of the film My South Vietnam and the book Mảnh Da Vàng by director Chu Lynh. The artistic performance was delivered by the Tinh Nghe Si Club, and Ms. Cao Xuan Thanh Ngoc shared her thoughts on the book Mảnh Da Vàng. The program continued with a light meal break, the screening of My South Vietnam, and concluded with a discussion and photo session.

The film My South Vietnam, which was produced over two and a half years, consists of 12 episodes, each lasting about 30-50 minutes. However, due to time constraints, the film was skillfully condensed into 66 minutes for this screening, just enough for everyone to appreciate how the Vietnam Film Club vividly recreated the efforts to build and develop South Vietnam during the 20 years from 1955 to 1975. The film is not only a work of art but also a valuable historical document, a profound reminder to the younger generation of the noble values that our ancestors preserved and protected.

I watched My South Vietnam with a heart full of emotion and believe that the film touched the hearts of everyone present in the room, as it evoked deep memories and emotions about a challenging yet profoundly proud period in South Vietnam’s history.

Once again, I sincerely thank director Chu Lynh and the Vietnam Film Club for dedicating their efforts to creating this valuable historical film and hope that it will be warmly received everywhere with all the affection and respect it deserves.

Please take a look at the photos from the My South Vietnam film screening.

Link to photos: https://photos.app.goo.gl/mbMr7HbZ7yn8vqGo9

Wishing you good health and happiness.

Sincerely,

Pham Phan Lang

—————–

Bài viết thêm                                      Phim My South Vietnam

Phim My South Vietnam là bộ phim tài liệu đề cập đến những lãnh vực xã hội của của miền Nam trước 1975 cùng với sự nghiệp dựng nước và giữ nước của Việt Nam Cộng Hòa.

Bộ phim gồm 12 tập, trong đó có 6 tập bên dưới đã được phổ biện trên YouTube.

1.  Part 1 – Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa

2.  Part 2 – Văn Hóa Giáo Dục VNCH

3.  Part 3 – Truyền Thông và Báo Chí VNCH

4.  Part 4 – Nền Y Tế  VNCH

5.  Part 5 – Phụ Nữ VNCH

6.  Part 6 – Nền Thể Thao VNCH

https://www.youtube.com/watch?v=lpNY5c2_8Ys&t=79s

     6 tập phim còn lại từ Part 7 – 12 sẽ được lần lượt phổ biến trên YT.  

    Xin chờ đón xem.

Trân trọng,

PPLang

Attachments area




Chùm thơ Minh Thúy

TIẾNG THỜI GIAN

(Ngũ Độ Thanh)

 Gió thổi màu thu ngập giữa đàng

Mây hồng khép lại dẫn mùa sang

Nhìn gương lặng lẽ đà khô héo

Điểm bóng trầm ngâm đã lụi tàn

Hạ ghé hoa bừng soi phải rã

Đông về tuyết phủ dõi rồi tan

Vòng xoay chuyển tiếp nào đâu lạ

Bởi vậy sầu rơi những lá vàng

                             Minh Thúy Thành Nội

 




Thú Coi Phim Thời Đi Học- Nguyễn Hoàng Quý

THÚ COI PHIM THỜI ĐI HỌC

Anh bạn tôi, nhà nghiên cứu Hán Nôm và các di tích cổ địa phương nơi anh sống như một nhà điền dã, đề nghị tôi viết một stt về các rạp chiếu phim (rạp ciné) tôi thường coi thời chúng tôi cùng học ở Huế. Thấy vui vui và tôi sẽ kể lại cho bạn nghe như chuyện đời xưa.

Tôi tiếp xúc với các rạp chiếu phim từ khi học ở Đà Lạt sau Mậu Thân 1968. Hồi đó, thành phố hoa này có 3 rạp: Ngọc Lan, Hòa Bình và Ngọc Hiệp. Không đi thường xuyên hàng tuần hay hai tuần như Huế sau này mà chỉ chọn rạp và phim đáng coi. Chọn rạp cũng giống như chọn nhà xuất bản mà mua sách thì ở Đà Lạt, rạp Ngọc Lan với anh em tôi là rạp “danh giá”, luôn chọn phim giá trị, rạp Hòa Bình chiếu phim phổ thông và rạp Ngọc Hiệp chuyên phim Tàu, phim Ấn Độ. Do vậy, tôi luôn mê Ngọc Lan và thường coi ở đó.

Ở Huế có 4 rạp: Hưng Đạo, Tân Tân, Châu Tinh và Z96. Ba rạp đầu cách chọn phim như nhau nhưng Hưng Đạo chỗ ngồi rộng rãi, đẹp và thoải mái hơn hai rạp kia, Z96 thì nghèo và phim… tệ! Tất nhiên, đây chỉ là nhận định chủ quan của tôi và bạn bè ngày ấy.

Ở Đà Nẵng, mỗi lần có dịp về, tôi thường coi ở rạp Kinh Đô trên đường Độc Lập gần Air Việt Nam; Trưng Vương trên đường Hùng Vương; chưa hề coi phim ở rạp Kim Châu (Độc Lập), Lido ở gần nhà lưu niệm cụ Phan Chu Trinh ngã năm và Tân Thanh (Chợ Cồn) bao giờ. Lý do cũng chỉ là chuyện các rạp họ chiếu phim gì. Các rạp chiếu phim trước 1975, ngoài áp phích (affiche) treo ngay ở trước rạp còn treo quảng cáo cho phim sắp chiếu ở các nơi đông người trong thành phố với chừng 5 – 10 bức rộng khoảng 60x100cm. Các bảng quảng cáo này do những họa sĩ chuyên nghiệp vẽ vội vàng với màu nước vì sẽ bỏ đi sau khi phim chiếu xong. Ngoài ra có những affiches lớn hơn do chính hãng phim in màu, có bức có hình tài tử cao bằng cả người thường đặt ngay gần phòng vé.

Tất cả các rạp, trước giờ chiếu (hoặc trước đó) thường phát cho khán giả tờ chương trình, giới thiệu tài tử và tóm tắt truyện phim thường gọi là pồ gam (programme). Tôi thích giữ lại những tờ này để khi nhớ đến tên phim, có cách nhớ nội dung nhưng qua thời gian, di chuyển nơi ở và chiến tranh loạn lạc nên mất mát nhiều, chỉ còn giữ lại một ít. Vừa rồi, vợ anh bạn nhắn tin xin vài tờ để cho con trai là một Kiến trúc sư biết. Tôi tìm ngay và chụp hình ít tấm gửi cho bạn. Tôi cũng hẹn nếu có địa chỉ, tôi sẽ gửi tặng cháu vài tờ. Nghe rằng “cháu là tip người hoài cổ”. Có lẽ thú vị vì không ngờ sau 54 năm, tôi vẫn giữ được những tờ programmes này nên anh đề nghị tôi viết lại.

Những người thích coi phim ngày xưa được gọi là “dân ghiền phim” hay “con ma ciné”. Tôi không nghe ai nói về mình như vậy dù tôi rất mê phim. Tôi thường không bỏ qua những phim kinh điển và nổi tiếng hoặc được giới thiệu trước với những tài tử mình mến mộ, từ những tên tuổi như Liz Taylor, Gina Lollobrigida đến Charles Bronson, Omar Sharif, từ Brigitte Bardot đến Paul Newman… Và chúng tôi vẫn nói đùa với nhau khi đọc một loạt tên tài tử như phù thủy đọc thần chú: “Jeanne Morreau, Brigitte Bardot, Fernando Sancho”. Thấy tôi thường coi phim, kể cả phim không hay, chị tôi than phiền, “Vì sao em coi cả những phim người đã coi trước chê dở?” Tôi nói nếu tìm ra điểm dở của nó thì mình hay. Chị chịu.

Đi coi phim có lần tôi cũng bị móc bóp ở rạp Tân Tân – Huế vào hôm trời mưa lạnh, mặc cả pardessus bên ngoài vẫn bị mất ví trong đó có ít tiền và giấy tờ. Về sau cảnh sát Đông Ba mời tới lấy cung, để hỏi tôi có “cung cấp giấy tờ cho bọn ăn trộm?”. Tôi chìa tờ cớ mất, họ trả lại giấy tờ mình mất chưa kịp xin lại. Có nhiều kỷ niệm khó quên trong “thiên cố sự” về phim ảnh này. Đêm trước ngày thi môn của thầy Lê Khắc Phò, vị giáo sư mà không có sinh viên nào không lo lắng, tôi và anh bạn thân nay đã qua đời là Hoàng Văn Tôn cùng đi coi, không may lại gặp thầy cũng đang chuẩn bị vào rạp Tân Tân. Thầy ngạc nhiên và hỏi ngay sau khi chúng tôi chào: “Mai đi thi mà anh Quý và anh Tôn cũng đi coi phim sao?”. Túng kế, tôi đáp bừa: “Thưa thầy, em đi coi để thư giãn và tìm cảm hứng thầy à”. Thầy chịu!

Dân ghiền phim thường có khuynh hướng tìm hiểu phim sẽ về các rạp ở thành phố mình, sắp tới là phim gì vì thông thường phim sẽ tuần tự từ SG ra đến Huế. Do vậy, khi biết phim Docteur Zhivago ra đến Đà Nẵng, từ Huế tôi đã về để coi trước mọi người. Không ngờ lúc đó Cha Phương cho thi ngay môn ngài vừa dạy xong, may có anh bạn cùng lớp giúp… làm bài hộ! Chuyện này nhiều người biết và tôi bị phỏng vấn nhiều lần ở hành lang Văn khoa mấy ngày sau đó! Riêng phim Love Story thì chúng tôi coi ở Hội Việt Mỹ khi biết ở đó sắp chiếu cho những độc giả giới hạn của Hội và mãi mấy tháng sau mới chiếu ở rạp.

Các rạp có lúc chiếu thường trực, liên tục, vừa hết phim lại bắt đầu chiếu lại gọi là “permanent” hoặc chiếu xuất trong ngày tùy phim và tùy rạp. Dù chiếu permanent (thường trực) như ở rạp Ngọc Lan Đà Lạt thì chúng tôi vẫn chờ đến khi hết phim, khách lục tục kéo ra thì mình mới vào xem để theo dõi từ đầu. Các rạp chiếu xuất thường gần hết xuất tối là không soát vé vào, nhiều người không có tiền mà mê phim thường đợi đến lúc này để vào coi cọp, dù chỉ là phần cuối! Tuy vậy, vẫn nói dóc với bạn bè là “Tau coi phim thả cửa!”. Các rạp bán vé theo hạng, hạng đắt tiền ngồi xa màn ảnh nhất và ít tiền ngồi… sát màn ảnh!

Thời chúng tôi, phim HongKong cũng luôn hấp dẫn khi có những tài tử nổi tiếng như Vương Vũ, Khương Đại Vệ, La Liệt xuất hiện. Minh tinh nổi tiếng đẹp, diễn xuất hay ngày ấy là Trịnh Phối Phối. Một lần nghe rạp Hưng Đạo chiếu phim có Trịnh Phối Phối đóng, tôi và bạn Tôn không thể không mua vé vào coi dù đang gạo bài thi. Khi Trịnh Phối Phối xuất hiện xong là chúng tôi đứng dậy để về nhà học bài tiếp! Lại nhớ hồi học địa lý với thầy Phò, thầy kể chuyện mặt trái của các phim trường. Khi thực hiện phim cao bồi ở Ý, không tìm được ngoại cảnh sa mạc, nhà làm phim phải giải quyết bằng cách cho trải cát trên mặt bằng rộng. Khi ngựa chạy qua, vết chân ngựa làm tróc lớp cát để lòi ra bên dưới màu đất đen!

Khi đến xứ Cờ Hoa hồi giữa năm 2019, tôi được thăm San Francisco, Los Angeles, Maryland, Florida… thăm phim trường Universal ở Orlando, MGM ở Maryland. Đặc biệt may mắn là được đứa cháu dẫn đi thăm phim trường Hollywood ở Los Angeles một ngày, ở đó, xe của Hollywood chở cả đoạn đường dài vài cây số và coi những ngoại cảnh thu nhỏ để dựng các phim cao bồi, phim hải tặc, phim mô tả những trận lụt ngày xưa và cả phim Harry Potter sau này. Đó là một trong nhiều tour khó quên ở đây. Hai bên đường đi thấy các tấm bảng giới thiệu những phim lừng danh từng chiếu hàng năm của một thời. Tất cả gợi lại cho mình nhớ rạp, nhớ phim, nhớ bè bạn ngày xưa!

Nhớ lại chuyện coi phim ngày xưa là nhớ về vùng trời kỷ niệm dễ thương thời đi học với những thành phố mình sống, những người bạn thân một thời, những kiến thức về các vùng đất xa lạ và tình trạng xã hội ở những nơi các sự kiện trong phim diễn ra. Những hiểu biết từ phim đã giúp tôi giàu thêm kiến thức, có thêm nhiều bạn mới mà sở thích về phim của họ gần gũi với mình. Tất cả là một thứ hành trang đem theo trong hành trình làm người rất khó quên được và sống dậy mỗi lần có một nhắc nhớ.

Cám ơn cuộc đời, cám ơn những cuốn phim tôi đã được coi với rất, rất nhiều kỷ niệm theo cùng.

Nguyễn Hoàng Quý